Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 44 : Tôi thật nghiêm túc

    trước sau   
Liêmzosn Hoa sữttrcng sốkxtgt, áeexrnh mắgrldt loéilhsmzosn sựzpyxgrldng túgrldng, cưmkfbfutji cưmkfbfutji pháeexr vỡbkyh cụsevfc diệzaivn bếbvrk tắgrldc, “Ha ha, Mụsevfc Thầaqkdn, tôrjzli vẫlmsrn nghĩdxcc anh làyuje nữttrca ngưmkfbfutji Trung Quốkxtgc, khôrjzlng ngờfutjjznzn chưmkfba hiểuvvlu rõznhcumamn hoáeexr củadola ngưmkfbfutji Trung Quốkxtgc! Lờfutji nóoefji khôrjzlng thểuvvloefji loạnualn, may làyujeoefji vớgrjfi tôrjzli, nếbvrku nhưmkfboefji lờfutji nàyujey vớgrjfi ngưmkfbfutji phụsevf nữttrc kháeexrc, nhấznnht đlpmmgygjnh sẽjznzyujem họeqia hiểuvvlu lầaqkdm.”

"Làyujerjzli nghiêmzosm túgrldc." Mụsevfc Thầaqkdn dứcriut khoáeexrc dừbnxrng xe, “Tôrjzli hiểuvvlu rõznhc ýeexr tứcriu củadola ‘vợxowb’, thậziqdt lòjznzng tôrjzli mong em cóoefj thểuvvl nghiêmzosm túgrldc suy nghĩdxcc.” Hai mắgrldt màyujeu xanh dưmkfbơjdgeng thâwyzom tìqapwnh vàyuje nghiêmzosm túgrldc củadola hắgrldn đlpmmadol đlpmmuvvl giếbvrkt hếbvrkt phụsevf nữttrc trêmzosn thếbvrk giớgrjfi.

Liêmzosn Hoa khôrjzlng dáeexrm nhìqapwn thẳkljcng vàyujeo đlpmmôrjzli mắgrldt củadola hắgrldn, khôrjzlng cóoefjqpging khíxowb nghiêmzosng đlpmmaqkdu sang chỗehfj kháeexrc: “Chúgrldng ta làyuje hợxowbp táeexrc làyujem bạnualn, làyuje bạnualn bèxjau hiểuvvlu rõznhc nhau nhấznnht, Mụsevfc Thầaqkdn, tôrjzli hi vọeqiang anh chỉuvvlyujeoefji giỡbkyhn.”

Mụsevfc Thầaqkdn đlpmmưmkfba tay xoay đlpmmaqkdu củadola côrjzl, éilhsp côrjzl nhìqapwn thẳkljcng vàyujeo mắgrldt hắgrldn: “Nếbvrku nhưmkfbrjzli khôrjzlng nóoefji giỡbkyhn? Nếbvrku nhưmkfbrjzli hếbvrkt sứcriuc nghiêmzosm túgrldc muốkxtgn biếbvrkt đlpmmáeexrp áeexrn củadola em?”

Ábnxrnh mắgrldt Liêmzosn Hoa loéilhsmzosn, khôrjzlng dáeexrm nhìqapwn thẳkljcng vàyujeo gưmkfbơjdgeng mặgvjtt vôrjzlxqftng mêmzos ngưmkfbfutji củadola Mụsevfc Thầaqkdn, sau mộziqdt hồnuali lâwyzou, mớgrjfi chậziqdm rãxjaui nóoefji: “Đgxagbnxrng đlpmmùxqfta Mụsevfc Thầaqkdn, hìqapwnh nhưmkfbrjzli đlpmmãxjau gặgvjtp qua rấznnht nhiềmkfbu bạnualn gáeexri củadola anh, đlpmmmkfbu làyujedxcc nhâwyzon thanh thuầaqkdn nhưmkfb hoa Bạnualch Liêmzosn, khôrjzlng phảgygji làyuje mỗehfji ngưmkfbfutji cóoefjmkfb chấznnht bìqapwnh thưmkfbfutjng, phụsevf nữttrc anh nhìqapwn trúgrldng đlpmmmkfbu cóoefj đlpmmiểuvvlm giốkxtgng nhau, mẫlmsru ngưmkfbfutji anh thíxowbch tuyệzaivt đlpmmkxtgi khôrjzlng giốkxtgng nhưmkfbrjzli. Chúgrldng ta làyujem bạnualn cũqpging rấznnht tốkxtgt, nhưmkfbng thứcriu kháeexrc. . . . Khôrjzlng thíxowbch hợxowbp đlpmmâwyzou. Anh còjznzn trẻgygjmzosn chưmkfba xáeexrc đlpmmgygjnh đlpmmưmkfbxowbc đlpmmgygjnh hưmkfbgrjfng củadola mìqapwnh, tìqapwnh cảgygjm vẫlmsrn còjznzn chưmkfba rõznhcyujeng, cóoefj thểuvvl chơjdgei thêmzosm mộziqdt thờfutji gian nữttrca.”

Mụsevfc Thầaqkdn nóoefjng nảgygjy, cầaqkdm tay Liêmzosn Hoa, thềmkfb thốkxtgt giảgygji thíxowbch: “Tôrjzli biếbvrkt tuổpvsmi tôrjzli khôrjzlng đlpmmadol chíxowbn chắgrldn màyujejznzn nhỏckzejdgen em, tôrjzli biếbvrkt thanh danh phong lưmkfbu, hoa tâwyzom bêmzosn ngoàyujei, tôrjzli cũqpging biếbvrkt em hiểuvvlu tấznnht cảgygj, chuyệzaivn bừbnxra bãxjaui trưmkfbgrjfc kia tôrjzli khôrjzlng thểuvvl che dấznnhu, màyuje lầaqkdn nàyujey làyujerjzli. . . . Thậziqdt lòjznzng nghiêmzosm túgrldc! Em nhưmkfb mộziqdt đlpmmeexr sen hồnualng nởfuqn rộziqd, xinh đlpmmziqdp, kiềmkfbu diễkljcm, bởfuqni vìqapw bịgygj em hấznnhp dẫlmsrn, tôrjzli mớgrjfi cóoefj thểuvvlqapwm nhữttrcng phụsevf nữttrc nhu nhưmkfbxowbc nhưmkfb hoa Bạnualch Liêmzosn, tôrjzli muốkxtgn từbnxr bỏckze em, khôrjzlng ngờfutj lạnuali càyujeng lúgrldn sâwyzou...”

". . . . . ." Liêmzosn Hoa trầaqkdm mặgvjtc mộziqdt lúgrldc, côrjzl rấznnht quen vớgrjfi đlpmmàyujen ôrjzlng theo đlpmmuổpvsmi, côrjzl quýeexr trọeqiang tìqapwnh bạnualn hơjdgen, Mụsevfc Thầaqkdn vàyujerjzlyujexqftng nhau đlpmmi tớgrjfi quan hệzaiv bạnualn bèxjau, ởfuqn trong mắgrldt côrjzl, hắgrldn khôrjzlng phảgygji làyuje ngưmkfbfutji đlpmmàyujen ôrjzlng theo đlpmmuổpvsmi côrjzl.

Bấznnht luậziqdn nhưmkfb thếbvrkyujeo côrjzlqpging khôrjzlng tin làyuje hắgrldn thíxowbch côrjzl, hắgrldn từbnxrng cóoefj rấznnht nhiềmkfbu bạnualn gáeexri, tìqapwnh cảgygjm làyuje vui chơjdgei phóoefjng khoáeexrng, màyuje Tiểuvvlu Bạnualch nóoefji ngưmkfbfutji xấznnhu muốkxtgn giàyujenh mẹziqd vờfutji béilhs, làyujem sao hắgrldn sẽjznz thíxowbch côrjzl chứcriu?

“Mụsevfc Thầaqkdn, bâwyzoy giờfutjrjzli chỉuvvloefj thểuvvloefji làyuje. . . . . . Tấznnht cảgygjwyzom tríxowb củadola tôrjzli đlpmmmkfbu đlpmmgvjtt lêmzosn ngưmkfbfutji củadola Tiểuvvlu Bạnualch, FL vàyuje Thịgygjnh Thếbvrk Liêmzosn Hoa, khôrjzlng cóoefj bấznnht kỳqapw chỗehfj hởfuqn cho ai cảgygj.” Liêmzosn Hoa nghiêmzosm túgrldc nhìqapwn Mụsevfc Thầaqkdn, nóoefji gằudpan từbnxrng chữttrc.

btzt tứcriuyujerjzli nhấznnht đlpmmgygjnh khôrjzlng cóoefjjdge hộziqdi?” Mụsevfc Thầaqkdn thởfuqnyujei, u oáeexrn rũqpgirjzlng mi dàyujei xuốkxtgng, sau mộziqdt lúgrldc mớgrjfi ngẩgrjfng đlpmmaqkdu lêmzosn, khôrjzli phụsevfc lạnuali nụsevfmkfbfutji y hệzaivt câwyzou hồnualn trêmzosn mặgvjtt, “Liêmzosn Hoa, ýeexr củadola em làyuje ai cũqpging cóoefj thểuvvl cạnualnh tranh côrjzlng bằudpang chứcriu? Nếbvrku vậziqdy, nhấznnht đlpmmgygjnh tôrjzli sẽjznz khôrjzlng thua.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.