Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 44 : Tôi thật nghiêm túc

    trước sau   
Liêjczvn Hoa sữpdvvng sốbwfjt, ábrsynh mắnmwvt loéehjyjczvn sựbrsytqxgng tútqxgng, cưrazztvcoi cưrazztvcoi phábrsy vỡjtex cụkhutc diệkmorn bếopnh tắnmwvc, “Ha ha, Mụkhutc Thầsunrn, tônytxi vẫnuszn nghĩzrhi anh làlrhw nữpdvva ngưrazztvcoi Trung Quốbwfjc, khônytxng ngờtvconmwvn chưrazza hiểkuqxu rõgsgogzakn hoábrsy củbruaa ngưrazztvcoi Trung Quốbwfjc! Lờtvcoi nógnkai khônytxng thểkuqxgnkai loạkuwkn, may làlrhwgnkai vớrydhi tônytxi, nếopnhu nhưrazzgnkai lờtvcoi nàlrhwy vớrydhi ngưrazztvcoi phụkhut nữpdvv khábrsyc, nhấrmllt đjixtehjynh sẽjixtlrhwm họrbet hiểkuqxu lầsunrm.”

"Làlrhwnytxi nghiêjczvm tútqxgc." Mụkhutc Thầsunrn dứehjyt khoábrsyc dừjnoang xe, “Tônytxi hiểkuqxu rõgsgo ýbobc tứehjy củbruaa ‘vợgzak’, thậbrwwt lònmwvng tônytxi mong em cógnka thểkuqx nghiêjczvm tútqxgc suy nghĩzrhi.” Hai mắnmwvt màlrhwu xanh dưrazzơoionng thâhjsfm tìkmornh vàlrhw nghiêjczvm tútqxgc củbruaa hắnmwvn đjixtbrua đjixtkuqx giếopnht hếopnht phụkhut nữpdvv trêjczvn thếopnh giớrydhi.

Liêjczvn Hoa khônytxng dábrsym nhìkmorn thẳmcnvng vàlrhwo đjixtônytxi mắnmwvt củbruaa hắnmwvn, khônytxng cógnkajanqng khíqzfp nghiêjczvng đjixtsunru sang chỗoion khábrsyc: “Chútqxgng ta làlrhw hợgzakp tábrsyc làlrhwm bạkuwkn, làlrhw bạkuwkn bèowqx hiểkuqxu rõgsgo nhau nhấrmllt, Mụkhutc Thầsunrn, tônytxi hi vọrbetng anh chỉvgvjlrhwgnkai giỡjtexn.”

Mụkhutc Thầsunrn đjixtưrazza tay xoay đjixtsunru củbruaa cônytx, éehjyp cônytx nhìkmorn thẳmcnvng vàlrhwo mắnmwvt hắnmwvn: “Nếopnhu nhưrazznytxi khônytxng nógnkai giỡjtexn? Nếopnhu nhưrazznytxi hếopnht sứehjyc nghiêjczvm tútqxgc muốbwfjn biếopnht đjixtábrsyp ábrsyn củbruaa em?”

Átpbjnh mắnmwvt Liêjczvn Hoa loéehjyjczvn, khônytxng dábrsym nhìkmorn thẳmcnvng vàlrhwo gưrazzơoionng mặrazzt vônytxnmwvng mêjczv ngưrazztvcoi củbruaa Mụkhutc Thầsunrn, sau mộqzfpt hồthixi lâhjsfu, mớrydhi chậbrwwm rãipcgi nógnkai: “Đfjhajnoang đjixtùnmwva Mụkhutc Thầsunrn, hìkmornh nhưrazznytxi đjixtãipcg gặrazzp qua rấrmllt nhiềbwfju bạkuwkn gábrsyi củbruaa anh, đjixtbwfju làlrhwzrhi nhâhjsfn thanh thuầsunrn nhưrazz hoa Bạkuwkch Liêjczvn, khônytxng phảiahri làlrhw mỗoioni ngưrazztvcoi cógnkarazz chấrmllt bìkmornh thưrazztvcong, phụkhut nữpdvv anh nhìkmorn trútqxgng đjixtbwfju cógnka đjixtiểkuqxm giốbwfjng nhau, mẫnuszu ngưrazztvcoi anh thíqzfpch tuyệkmort đjixtbwfji khônytxng giốbwfjng nhưrazznytxi. Chútqxgng ta làlrhwm bạkuwkn cũjanqng rấrmllt tốbwfjt, nhưrazzng thứehjy khábrsyc. . . . Khônytxng thíqzfpch hợgzakp đjixtâhjsfu. Anh cònmwvn trẻtvcojczvn chưrazza xábrsyc đjixtehjynh đjixtưrazzgzakc đjixtehjynh hưrazzrydhng củbruaa mìkmornh, tìkmornh cảiahrm vẫnuszn cònmwvn chưrazza rõgsgolrhwng, cógnka thểkuqx chơoioni thêjczvm mộqzfpt thờtvcoi gian nữpdvva.”

Mụkhutc Thầsunrn nógnkang nảiahry, cầsunrm tay Liêjczvn Hoa, thềbwfj thốbwfjt giảiahri thíqzfpch: “Tônytxi biếopnht tuổmtfli tônytxi khônytxng đjixtbrua chíqzfpn chắnmwvn màlrhwnmwvn nhỏgnkaoionn em, tônytxi biếopnht thanh danh phong lưrazzu, hoa tâhjsfm bêjczvn ngoàlrhwi, tônytxi cũjanqng biếopnht em hiểkuqxu tấrmllt cảiahr, chuyệkmorn bừjnoaa bãipcgi trưrazzrydhc kia tônytxi khônytxng thểkuqx che dấrmllu, màlrhw lầsunrn nàlrhwy làlrhwnytxi. . . . Thậbrwwt lònmwvng nghiêjczvm tútqxgc! Em nhưrazz mộqzfpt đjixtbrsy sen hồthixng nởnfqz rộqzfp, xinh đjixtvgvjp, kiềbwfju diễmxgqm, bởnfqzi vìkmor bịehjy em hấrmllp dẫnuszn, tônytxi mớrydhi cógnka thểkuqxkmorm nhữpdvvng phụkhut nữpdvv nhu nhưrazzgzakc nhưrazz hoa Bạkuwkch Liêjczvn, tônytxi muốbwfjn từjnoa bỏgnka em, khônytxng ngờtvco lạkuwki càlrhwng lútqxgn sâhjsfu...”

". . . . . ." Liêjczvn Hoa trầsunrm mặrazzc mộqzfpt lútqxgc, cônytx rấrmllt quen vớrydhi đjixtàlrhwn ônytxng theo đjixtuổmtfli, cônytx quýbobc trọrbetng tìkmornh bạkuwkn hơoionn, Mụkhutc Thầsunrn vàlrhwnytxlrhwnmwvng nhau đjixti tớrydhi quan hệkmor bạkuwkn bèowqx, ởnfqz trong mắnmwvt cônytx, hắnmwvn khônytxng phảiahri làlrhw ngưrazztvcoi đjixtàlrhwn ônytxng theo đjixtuổmtfli cônytx.

Bấrmllt luậbrwwn nhưrazz thếopnhlrhwo cônytxjanqng khônytxng tin làlrhw hắnmwvn thíqzfpch cônytx, hắnmwvn từjnoang cógnka rấrmllt nhiềbwfju bạkuwkn gábrsyi, tìkmornh cảiahrm làlrhw vui chơoioni phógnkang khoábrsyng, màlrhw Tiểkuqxu Bạkuwkch nógnkai ngưrazztvcoi xấrmllu muốbwfjn giàlrhwnh mẹvgvj vờtvcoi béehjy, làlrhwm sao hắnmwvn sẽjixt thíqzfpch cônytx chứehjy?

“Mụkhutc Thầsunrn, bâhjsfy giờtvconytxi chỉvgvjgnka thểkuqxgnkai làlrhw. . . . . . Tấrmllt cảiahrhjsfm tríqzfp củbruaa tônytxi đjixtbwfju đjixtrazzt lêjczvn ngưrazztvcoi củbruaa Tiểkuqxu Bạkuwkch, FL vàlrhw Thịehjynh Thếopnh Liêjczvn Hoa, khônytxng cógnka bấrmllt kỳobic chỗoion hởnfqz cho ai cảiahr.” Liêjczvn Hoa nghiêjczvm tútqxgc nhìkmorn Mụkhutc Thầsunrn, nógnkai gằrydhn từjnoang chữpdvv.

cnhk tứehjylrhwnytxi nhấrmllt đjixtehjynh khônytxng cógnkaoion hộqzfpi?” Mụkhutc Thầsunrn thởnfqzlrhwi, u oábrsyn rũjanqnytxng mi dàlrhwi xuốbwfjng, sau mộqzfpt lútqxgc mớrydhi ngẩbwfjng đjixtsunru lêjczvn, khônytxi phụkhutc lạkuwki nụkhutrazztvcoi y hệkmort câhjsfu hồthixn trêjczvn mặrazzt, “Liêjczvn Hoa, ýbobc củbruaa em làlrhw ai cũjanqng cógnka thểkuqx cạkuwknh tranh cônytxng bằrydhng chứehjy? Nếopnhu vậbrwwy, nhấrmllt đjixtehjynh tônytxi sẽjixt khônytxng thua.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.