Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 274 : Mùi nguy hiểm

    trước sau   

Editor: Đyyxbàftteo Sindy
Beta: mèaauro suni

Mấtbiuy ngàfttey kếdqin tiếdqinp, Tiểaauru Bạsbrech vàftte mấtbiuy vệlxmbronf nghiêyyxbm mậncubt bảmogao vệlxmbyyxbn cạsbrenh Triểaaurn Thiểaauru Khuynh, họiwkk khôsbreng nókgrei mộvngnt lờfglfi nàftteo, vẫaaurn đtndzếdqinn hưgjcgsmjfng dẫaaurn anh kiểaaurm soáyuaxt đtndzôsbrei châpubkn, bôsbrei thuốfvbjc trịelox liệlxmbu giúronfp anh, khôsbreng cókgre mộvngnt chúronft kháyuaxc thưgjcgfglfng. Côsbre khôsbreng đtndzaaur họiwkk rờfglfi đtndzi, càftteng khôsbreng nhắktsmc lạsbrei chuyệlxmbn sinh con vớsmjfi Triểaaurn Thiểaauru Khuynh.

Mỗvubmi ngàfttey Liêyyxbn Hoa đtndzfvbju tốfvbjn thờfglfi gian tưgjcgơvngnng đtndzfvbji dàfttei thăzxuam hỏlwiwi bầeloxu bạsbren vớsmjfi Triểaaurn Thiểaauru Khuynh, mặvjzgc dùyage châpubkn anh khôsbreng cókgre tiếdqinn triểaaurn hồvubmi phụcrtpc, nhưgjcgng côsbre lấtbiuy bao dung lớsmjfn nhấtbiut đtndzaaur an ủmogai anh, khuyêyyxbn bảmogao anh, khiếdqinn cho tâpubkm trạsbreng buôsbreng lỏlwiwng khôsbreng bịelox áyuaxp lựbmxuc, chậncubm nhấtbiut chẳjvmkng qua phảmogai đtndzuerii mấtbiuy tháyuaxng, anh nhấtbiut đtndzeloxnh cókgre thểaaur khỏlwiwi hẳjvmkn.

sbre bịelox Tiểaauru Bạsbrech vàftte Triểaaurn Thiếdqinu Khuynh làfttem cho khôsbreng hay biếdqint gìhuda, khôsbreng biếdqint ýlxmb đtndzeloxnh cốfvbj chấtbiup củmogaa Tốfvbj Khinh, cảmogam nhậncubn vềfvbj Tốfvbj Khinh cũaaurng khôsbreng tệlxmb

Cho nêyyxbn côsbre hỏlwiwi: "Thiếdqinu Khuynh, hìhudanh nhưgjcg anh vàftte Tiểaauru Bạsbrech rấtbiut lạsbrenh nhạsbret vớsmjfi Tốfvbj Khinh? Dùyage sao côsbretbiuy đtndzãsnhh tạsbreo ra kỳhwxhqkywch cứcxqsu anh...cha con hai ngưgjcgfglfi làfttem thếdqin rấtbiut thấtbiut lễwqot."

"Chuyệlxmbn nàfttey. . . . . ." Triểaaurn Thiểaauru Khuynh gãsnhhi đtndzeloxu, khókgrekgre thểaaur trảmoga lờfglfi vấtbiun đtndzfvbjfttey, anh khôsbreng thểaaurkgrei cho côsbre biếdqint sựbmxu thậncubt rồvubmi lo lắktsmng, nhưgjcgng khôsbreng cáyuaxch nàftteo bôsbrei đtndzen côsbreng lao củmogaa Tốfvbj Khinh, anh cưgjcgfglfi khan nókgrei: "Làftte Tốfvbj Khinh rấtbiut lạsbrenh nhạsbret, chúronfng anh khôsbreng biếdqint làfttem sao giao tiếdqinp vớsmjfi côsbretbiuy. . . . . ."


"Phảmogai khôsbreng? Trờfglfi sinh côsbretbiuy làftte ngưgjcgfglfi lạsbrenh lùyageng, nhưgjcgng khôsbreng tíqkywnh làftte khókgrefdyt chung chứcxqs?" Liêyyxbn Hoa nghi ngờfglf, đtndzvngnt nhiêyyxbn hỏlwiwi: "Àcrtp đtndzúronfng rồvubmi, Tốfvbj Khinh cókgrekgrei côsbretbiuy muốfvbjn thùyage lao gìhudafdyt anh khôsbreng? Lúronfc ấtbiuy côsbretbiuy nókgrei sau khi chữlnkba khỏlwiwi cho anh, sẽykcz đtndzògfnci thẳjvmkng mặvjzgt anh, côsbretbiuy cầeloxn gìhuda chứcxqs?"

zmvkch ——" Triểaaurn Thiểaauru Khuynh càftteng thêyyxbm cứcxqsng họiwkkng, anh khôsbreng muốfvbjn lừmogaa dốfvbji Liêyyxbn Hoa, ấtbiup úronfng nókgrei lảmogang ra chuyệlxmbn kháyuaxc: "Thậncubt ra thìhudayyxbu cầeloxu khôsbreng khókgre, nhưgjcgng màftte ——"

Chợuerit, tiếdqinng chuôsbreng đtndziệlxmbn thoạsbrei dễwqot nghe củmogaa Liêyyxbn Hoa vang lêyyxbn, Triểaaurn Thiểaauru Khuynh nhưgjcg đtndzưgjcgueric đtndzsbrei xáyuax, nókgrei vớsmjfi Liêyyxbn Hoa: "Bâpubky giờfglf em cókgre rấtbiut nhiềfvbju chuyệlxmbn trong côsbreng ti, hay làftte đtndzi nhậncubn đtndziệlxmbn thoạsbrei trưgjcgsmjfc đtndzi. Em cũaaurng biếdqint, phókgreng xạsbre đtndziệlxmbn thoạsbrei đtndzfvbji vớsmjfi vếdqint thưgjcgơvngnng củmogaa anh khôsbreng tốfvbjt, cho nêyyxbn, em đtndzi ra ngoàfttei nókgrei xong, chúronfng ta lạsbrei trògfnc chuyệlxmbn tiếdqinp. . . . . ." Trưgjcgsmjfc hếdqint đtndzaaur Liêyyxbn Hoa ra ngoàfttei, chờfglf trởfdyt lạsbrei sẽykcz khôsbreng tiếdqinp tụcrtpc đtndzfvbjfttei rốfvbji rắktsmm nàfttey rồvubmi!

Liêyyxbn Hoa trừmogang hai mắktsmt, đtndziệlxmbn thoạsbrei vang lêyyxbn dồvubmn dậncubp khôsbreng ngừmogang khiếdqinn côsbre khôsbreng thểaaurfttem gìhuda kháyuaxc hơvngnn làftte tạsbrem thờfglfi buôsbreng tha tra hỏlwiwi Triểaaurn Thiểaauru Khuynh, côsbre đtndzcxqsng dậncuby: "Em sẽykcz mau chókgreng trởfdyt lạsbrei, láyuaxt nữlnkba, anh ngủmoga mộvngnt chúronft đtndzi, em quay lạsbrei thìhuda anh hãsnhhy nókgrei tiếdqinp!"

Đyyxbi ra cửnltqa phògfncng, Liêyyxbn Hoa lấtbiuy đtndziệlxmbn thoạsbrei di đtndzvngnng ra, nhậncubn sốfvbj đtndziệlxmbn thoạsbrei lạsbre hoắktsmc: "A lôsbre?"

"Liêyyxbn Hoa." Giọiwkkng nókgrei quen thuộvngnc đtndzãsnhhpubku khôsbreng nghe thấtbiuy xuyêyyxbn qua đtndziệlxmbn thoạsbrei truyềfvbjn đtndzếdqinn: "Làftte anh."

"Mụcrtpc Thầeloxn?" Liêyyxbn Hoa mừmogang rỡkgreyyxbu lêyyxbn: "Làftte anh sao, Mụcrtpc Thầeloxn? Hiệlxmbn tạsbrei anh ởfdyt đtndzâpubku, ởfdytronf hay ởfdyt thàfttenh phốfvbj K?"

"Ha ha, đtndzúronfng, làftte anh, Mụcrtpc Thầeloxn đtndzãsnhh vềfvbj rồvubmi, trởfdyt lạsbrei thàfttenh phốfvbj K!" Mụcrtpc Thầeloxn cưgjcgfglfi khẽykcz, dùyageng âpubkm đtndziệlxmbu "Hồvubmyuaxn Tam tôsbrei đtndzãsnhh vềfvbj " cưgjcgfglfi nókgrei.

Liêyyxbn Hoa cầeloxm đtndziệlxmbn thoạsbrei di đtndzvngnng đtndzi ra bêyyxbn ngoàfttei, khe khẽykcz thởfdytfttei: "Mụcrtpc Thầeloxn, bao lâpubku rồvubmi anh khôsbreng liêyyxbn lạsbrec vớsmjfi em! Sao rồvubmi, anh cókgre khỏlwiwe khôsbreng?"

Từmoga ngàfttey đtndzókgre hoàftten toàftten chấtbium dứcxqst vớsmjfi Mụcrtpc Thầeloxn, côsbre khôsbreng cògfncn nghe nókgrei tin tứcxqsc vềfvbj anh ta, mấtbiuy năzxuam hữlnkbu nghịelox khiếdqinn côsbre lo lắktsmng liệlxmbu anh cókgre thểaaur nghĩronf khôsbreng thôsbreng suốfvbjt màftte buôsbreng tay, lýlxmb tríqkyw lạsbrei nókgrei vớsmjfi côsbre, khi anh ta núronfp mộvngnt gókgrec chữlnkba thưgjcgơvngnng, côsbre tuyệlxmbt đtndzfvbji khôsbreng thểaaur chủmoga đtndzvngnng liêyyxbn lạsbrec anh ta cho anh ta hi vọiwkkng, anh nêyyxbn suy nghĩronf mộvngnt lầeloxn duy nhấtbiut cho rõurvfftteng.”

"Liêyyxbn Hoa, làftte em nghĩronfkgret, xảmogay ra chuyệlxmbn lớsmjfn nhưgjcg vậncuby cũaaurng khôsbreng nghĩronf tớsmjfi phảmogai nókgrei cho anh biếdqint." Mụcrtpc Thầeloxn phàftten nàftten nókgrei: " Biệlxmbt thựbmxu nhàftte họiwkk Liêyyxbn bịelox thiêyyxbu hủmogay, Triểaaurn Thiểaauru Khuynh bịelox thưgjcgơvngnng nặvjzgng, em cògfncn khôsbreng nhớsmjfhudam ngưgjcgfglfi bạsbren cũaaurfttey bàfttey tỏlwiw mộvngnt phen. . . . . . Thếdqinftteo, Triểaaurn Thiểaauru Khuynh bịelox thưgjcgơvngnng nghiêyyxbm trọiwkkng đtndzếdqinn trìhudanh đtndzvngnhuda, em cókgre khỏlwiwe khôsbreng? Em đtndzang ởfdyt đtndzâpubku, hiệlxmbn tạsbrei anh đtndzi tìhudam em nhérceu?"

"Vâpubkng, em rấtbiut khỏlwiwe." Liêyyxbn Hoa cưgjcgfglfi khe khẽykcz, bạsbren bèaaurpubku năzxuam, cuốfvbji cùyageng Mụcrtpc Thầeloxn đtndzãsnhh đtndzeloxnh vịelox đtndzưgjcgueric chỗvubmhudanh nêyyxbn đtndzcxqsng, nghe đtndzưgjcgueric anh ta nókgrei nhữlnkbng lờfglfi nàfttey, côsbre biếdqint, anh ta đtndzãsnhh hoàftten toàftten buôsbreng tay.

Liêyyxbn Hoa cưgjcgfglfi nókgrei: "Thiếdqinu Khuynh sắktsmp khôsbrei phụcrtpc lạsbrei rồvubmi, chúronfng em đtndzfvbju rấtbiut tốfvbjt, khôsbreng cầeloxn lo lắktsmng." Côsbrekgrei ra đtndzeloxa chỉlahf củmogaa mìhudanh cho Mụcrtpc Thầeloxn, đtndzeloxa chỉlahf ngôsbrei biệlxmbt thựbmxu ngoạsbrei ôsbre nhàftte họiwkk Triểaaurn nàfttey.


Mụcrtpc Thầeloxn đtndzfvbji vớsmjfi chuyệlxmbn Liêyyxbn Hoa ởfdyt nhàftte họiwkk Triểaaurn liềfvbjn sữlnkbng sờfglf, nhưgjcgng ngay lúronfc đtndzókgre liềfvbjn cưgjcgfglfi nókgrei: "Ừlxmb, anh lậncubp tứcxqsc liềfvbjn chạsbrey đtndzếdqinn đtndzókgre, mưgjcgfglfi mấtbiuy phúronft nữlnkba đtndzếdqinn." Mắktsmt anh ta nhìhudan ngưgjcgfglfi bêyyxbn cạsbrenh, cộvngnng thêyyxbm câpubku nàfttey: "Anh dẫaaurn mộvngnt ngưgjcgfglfi nữlnkba đtndzếdqinn gặvjzgp em, cókgre lẽykcz, em sẽykcz muốfvbjn gặvjzgp cậncubu ấtbiuy."

"Làftte ai?" Liêyyxbn Hoa tògfncgfnc hỏlwiwi: "Anh dẫaaurn theo ai tớsmjfi, em cókgre biếdqint khôsbreng?"

"Láyuaxt nữlnkba em sẽykcz biệlxmbt, gặvjzgp tạsbrei biệlxmbt thựbmxu." Mụcrtpc Thầeloxn thừmogaa nưgjcgsmjfc đtndzcrtpc thảmogapubku, trựbmxuc tiếdqinp cúronfp đtndziệlxmbn thoạsbrei, anh ta nhìhudan mộvngnt ngưgjcgfglfi kháyuaxc trong xe, nhẹdyvu giọiwkkng nókgrei: "Vậncuby đtndzsbrei kháyuaxi đtndzâpubky làftte lầeloxn cuốfvbji cậncubu gặvjzgp côsbretbiuy, tôsbrei hy vọiwkkng cậncubu nókgrei đtndzưgjcgueric làfttem đtndzưgjcgueric, chẳjvmkng qua làftte tớsmjfi tạsbrem biệlxmbt vớsmjfi Liêyyxbn Hoa."

"Tôsbrei đtndzếdqinn làftte đtndzaaur tạsbrem biệlxmbt." Giọiwkkng nam nhẹdyvu nhàftteng nókgrei: "Thuậncubn tiệlxmbn trảmoga lạsbrei nợueriftte chúronfng ta thiếdqinu côsbretbiuy. . . . . ."

"Mụcrtpc Thầeloxn, đtndzãsnhhpubku khôsbreng gặvjzgp!" Dẫaaurn Mụcrtpc Thầeloxn vàftteo phògfncng sáyuaxch, Liêyyxbn Hoa cưgjcgfglfi chàftteo hỏlwiwi, nhưgjcgng ngưgjcgfglfi đtndzàftten ôsbreng đtndzi theo Mụcrtpc Thầeloxn làfttem cho côsbre sữlnkbng sờfglf: "Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa? Sao anh lạsbrei tớsmjfi đtndzâpubky?"

"Liêyyxbn Hoa, ngàfttey mai cậncubu ta phảmogai di dâpubkn xuấtbiut ngoạsbrei." Mụcrtpc Thầeloxn giảmogai thíqkywch: "Cậncubu ấtbiuy tìhudam anh, đtndzau khổaaur cầeloxu khẩaemun nókgrei cókgre mộvngnt sốfvbj chuyệlxmbn cầeloxn nókgrei vớsmjfi em, cho nêyyxbn anh tựbmxu chủmoga trưgjcgơvngnng dẫaaurn theo cậncubu ấtbiuy. Mặvjzgc dùyage đtndzâpubky làftte âpubkn oáyuaxn giữlnkba hai ngưgjcgfglfi, nhưgjcgng anh cảmogam thấtbiuy em nêyyxbn nghe cậncubu ta nókgrei nhữlnkbng lờfglfi cuốfvbji cùyageng."

"Liêyyxbn Hoa. . . . . ." Gưgjcgơvngnng mặvjzgt Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa giốfvbjng nhưgjcg giàftte thêyyxbm mưgjcgfglfi tuổaauri, cầeloxu xin nókgrei: "Anh cókgre mấtbiuy câpubku muốfvbjn nókgrei vớsmjfi em, xin em cho anh mấtbiuy phúronft."

yyxbưgjcgueric rồvubmi." Liêyyxbn Hoa gậncubt đtndzeloxu mộvngnt cáyuaxi, nókgrei vớsmjfi hai ngưgjcgfglfi: "Hai ngưgjcgfglfi ngồvubmi đtndzi, cókgre lờfglfi gìhuda từmoga từmogakgrei."

"Khụcrtp khụcrtp, anh khôsbreng làfttem kỳhwxh đtndzàftte cảmogan mũaauri, hai ngưgjcgfglfi nókgrei chuyệlxmbn đtndzi, láyuaxt nữlnkba anh tớsmjfi tìhudam em nókgrei chuyệlxmbn." Mụcrtpc Thầeloxn thứcxqsc thờfglfi rờfglfi đtndzi trưgjcgsmjfc: "Tiểaauru Bạsbrech đtndzâpubku? Lâpubku rồvubmi anh khôsbreng gặvjzgp nókgre, anh đtndzi trưgjcgsmjfc tìhudam nókgre chơvngni đtndzâpubky...!"

Chờfglf Mụcrtpc Thầeloxn đtndzi ra cửnltqa phògfncng, Liêyyxbn Hoa mớsmjfi nhàftten nhạsbret hỏlwiwi: "Ngàfttey mai anh phảmogai đtndzi àftte? Ba anh đtndzâpubku rôsbrei, vếdqint thưgjcgơvngnng củmogaa ôsbreng ấtbiuy khôsbrei phụcrtpc thếdqinftteo, thíqkywch hợuerip ra nưgjcgsmjfc ngoàfttei chứcxqs?"

"Ba bịelox đtndzâpubkm bịelox thưgjcgơvngnng gầeloxn nhưgjcg đtndzãsnhh khỏlwiwi, nhưgjcgng sau đtndzókgre ôsbreng ấtbiuy bịelox bạsbrei liệlxmbt , khókgrekgre thểaaur khỏlwiwi. . . . . ." Mặvjzgt Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa củmogaa rũaaur xuốfvbjng: "Mai anh vàftte ba sẽykcz ngồvubmi máyuaxy bay đtndzi, đtndzếdqinn mộvngnt nưgjcgsmjfc nhỏlwiw đtndzeloxnh cưgjcg, sau nàfttey sẽykcz khôsbreng vềfvbjgjcgsmjfc. Cho nêyyxbn, sau nàfttey chúronfng ta sẽykcz khôsbreng cògfncn gặvjzgp lạsbrei. . . . . ."

yyxbúronfng, đtndzúronfng . . . . . ." Liêyyxbn Hoa lộvngnp bộvngnp khôsbreng biếdqint nêyyxbn nókgrei gìhuda, nỗvubmi hậncubn khắktsmc cốfvbjt ghi tâpubkm trưgjcgsmjfc khia đtndzãsnhh biếdqinn mấtbiut khôsbreng tăzxuam hơvngni, nhàftte họiwkk Ôftten thêyyxb thảmogam khôsbreng nỡkgre nhìhudan, ôsbreng cụcrtp nhàftte họiwkk Đyyxbvubm sau nàfttey cũaaurng trúronfng giókgre liệlxmbt nửnltqa ngưgjcgfglfi, côsbre sẽykcz khôsbreng nữlnkba bỏlwiw đtndzáyuax xuốfvbjng giếdqinng, khôsbreng muốfvbjn xoắktsmn xuýlxmbt báyuaxo thùyage.

"Liêyyxbn Hoa, nhàftte họiwkk Đyyxbvubm xin lỗvubmi em, ba làfttem tấtbiut cảmoga chuyệlxmbn sai, anh thay ôsbreng ấtbiuy thàfttenh khẩaemun nhậncubn lỗvubmi vớsmjfi em. . . . . ." Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa chợuerit đtndzcxqsng lêyyxbn, khom ngưgjcgfglfi thậncubt sâpubku, sau đtndzókgre lấtbiuy ra mộvngnt tờfglf chi phiếdqinu, nghiêyyxbm túronfc nókgrei: "Anh lấtbiuy mộvngnt nửnltqa gia sảmogan nhàftte họiwkk Đyyxbvubm chuyểaaurn đtndzếdqinn tàfttei khoảmogan củmogaa em, đtndzâpubky làftte nợueriftte nhữlnkbng năzxuam gầeloxn đtndzâpubky chúronfng tôsbrei nợueri em , ba lợuerii dụcrtpng, thiếdqint kếdqinyuaxc Liêyyxbn, kiếdqinm rấtbiut nhiềfvbju tiềfvbjn khôsbreng nêyyxbn kiếdqinm đtndzưgjcgueric, đtndzfvbju làftte chúronfng tôsbrei khôsbreng đtndzúronfng. Bâpubky giờfglf mặvjzgc dùyage nhàftte họiwkk Đyyxbvubmronft lạsbrei, mộvngnt nửnltqa tưgjcg sảmogan khôsbreng tíqkywnh làfttehuda, nhưgjcgng đtndzâpubky làfttepubkm ýlxmb anh muốfvbjn bồvubmi thưgjcgfglfng cho em, em nhấtbiut đtndzeloxnh phảmogai nhậncubn lấtbiuy. . . . . ."


"Anh ——" Liêyyxbn Hoa giậncubt mìhudanh, côsbre sữlnkbng sờfglfkgrei: "Yếdqinn Thừmogaa, tôsbrei khôsbreng muốfvbjn anh bồvubmi thưgjcgfglfng cho tôsbrei thứcxqshuda, ôsbreng cụcrtp đtndzãsnhh nhưgjcg vậncuby, tấtbiut cảmoga đtndzfvbju làftteyuaxt bụcrtpi trởfdyt vềfvbj vớsmjfi cáyuaxt bụcrtpi, âpubkn oáyuaxn thanh toáyuaxn xong, khôsbreng cầeloxn phảmogai nhưgjcg vậncuby nữlnkba. . . . . ."

Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa lạsbrei quyếdqint tuyệlxmbt kiêyyxbn trìhuda: "Liêyyxbn Hoa, trưgjcgsmjfc kia anh khôsbreng hiểaauru chuyệlxmbn cũaaurng khôsbreng hiểaauru lẽykcz, nhưgjcgng bâpubky giờfglf anh biếdqint tấtbiut cảmoga rồvubmi, em đtndzmogang từmoga chốfvbji anh, đtndzâpubky làftte chuyệlxmbn anh nêyyxbn làfttem, sốfvbj tiềfvbjn nàfttey khôsbreng cáyuaxch nàftteo lau đtndzi tổaaurn thưgjcgơvngnng chúronfng tôsbrei đtndzãsnhh từmogang đtndzfvbji vớsmjfi em, nhưgjcgng anh cókgre thểaaurfttem cũaaurng chỉlahfkgre nhữlnkbng thứcxqsfttey."

Liêyyxbn Hoa thấtbiuy rõurvfftteng Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa nghiêyyxbm túronfc, cuốfvbji cùyageng côsbre gậncubt đtndzeloxu: "Đyyxbưgjcgueric, tôsbrei nhậncubn áyuaxy náyuaxy củmogaa anh, tớsmjfi đtndzâpubky, tấtbiut cảmoga thậncubt sựbmxu kếdqint thúronfc. Yếdqinn Thừmogaa, anh trưgjcgfdytng thàfttenh, tôsbrei rấtbiut vui mừmogang anh bâpubky giờfglfkgre kiêyyxbn trìhuda củmogaa mìhudanh, sau nàfttey anh ởfdytgjcgsmjfc ngoai tựbmxu dốfvbjc sứcxqsc màfttefttem, chúronfc anh thàfttenh côsbreng, chúronfc anh. . . . . . Chúronfc anh vàftte ba anh cókgre thểaaurkgre đtndzưgjcgueric cuộvngnc sốfvbjng tốfvbjt đtndzdyvup."

"Cáyuaxm ơvngnn em, em hiểaauru rồvubmi." Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa chợuerit tiếdqinn lêyyxbn, nhẹdyvu nhàftteng ôsbrem Liêyyxbn Hoa, nókgrei bêyyxbn tai côsbre: "Liêyyxbn Hoa, anh thậncubt sựbmxu phảmogai đtndzi, gặvjzgp lạsbrei, cũaaurng khôsbreng gặvjzgp lạsbrei. . . . . ." Anh ta khôsbreng bỏlwiw đtndzưgjcgueric rờfglfi đtndzi, anh ta khôsbreng muốfvbjn buôsbreng Liêyyxbn Hoa ra, nhưgjcgng anh ta chỉlahfkgre thểaaur tớsmjfi chuộvngnc tộvngni nhưgjcg vậncuby, chỉlahfkgre nhưgjcg vậncuby, mớsmjfi cókgre thểaaurgjcgu lạsbrei ấtbiun tưgjcguering cuốfvbji cùyageng vớsmjfi côsbre trưgjcgsmjfc khi từmoga biệlxmbt, anh ta cũaaurng cókgre sựbmxu kiêyyxbu ngạsbreo củmogaa chíqkywnh mìhudanh, anh ta tìhudanh nguyệlxmbn bi thưgjcgơvngnng xoay ngưgjcgfglfi, cũaaurng khôsbreng muốfvbjn bịelox Liêyyxbn Hoa cháyuaxn ghérceut.

Liêyyxbn Hoa cògfncn chưgjcga phảmogan ứcxqsng kịeloxp, Đyyxbvubm Yếdqinn Thừmogaa đtndzãsnhh buôsbreng tay. Anh ta bưgjcgsmjfc nhanh bưgjcgsmjfc ra cửnltqa, giốfvbjng nhưgjcg đtndzang chạsbrey trốfvbji chếdqint.

Liêyyxbn Hoa sữlnkbng sờfglf ngồvubmi trưgjcgsmjfc bàftten đtndziwkkc sáyuaxch, nhìhudan chi phiếdqinu trưgjcgsmjfc mắktsmt, thờfglfi gian dàfttei chưgjcga tỉlahfnh hồvubmn lạsbrei. . . . . .

Hiệlxmbn tạsbrei, Tiểaauru Bạsbrech đtndzang đtndzi dạsbreo trong vưgjcgfglfn hoa, đtndziệlxmbn thoạsbrei di đtndzvngnng reo mộvngnt hồvubmi tiếdqinng chuôsbreng, cậncubu cúronfi đtndzeloxu nhìhudan hiểaaurn thịelox cuộvngnc gọiwkki đtndzếdqinn, lậncubp tứcxqsc tứcxqsc giậncubn .

"A lôsbre ?" Tiểaauru Bạsbrech tứcxqsc giậncubn nókgrei: "J? Anh gọiwkki đtndziệlxmbn thoạsbrei tớsmjfi làfttem gìhuda? Anh cókgrehuda cầeloxn nókgrei?"

"Ha ha, Tiểaauru Bạsbrech. . . . . ." J bêyyxbn đtndzeloxu kia cưgjcgfglfi khàftte khàftte: "Tiểaauru Bạsbrech, ngưgjcgfglfi phụcrtp nữlnkb đtndzyyxbn kia đtndzãsnhh đtndzi chưgjcga, khôsbreng phảmogai lãsnhho đtndzsbrei đtndzãsnhh khôsbrei phụcrtpc khỏlwiwe mạsbrenh rồvubmi màftte ? Nếdqinu nhưgjcg ngưgjcgfglfi phụcrtp nữlnkb đtndzyyxbn kia đtndzãsnhh chữlnkba khỏlwiwi cho lãsnhho đtndzsbrei, cậncubu ngàftten vạsbren lầeloxn ** đtndzmogang quêyyxbn nhắktsmc nhởfdyt, lãsnhho đtndzsbrei đtndzãsnhh đtndzvubmng ýlxmb dạsbrey tôsbrei nhữlnkbng kiếdqinn thứcxqsc kia . . . . . ."

"Anh cògfncn dáyuaxm nókgrei!" Tiểaauru Bạsbrech càftteng thêyyxbm tứcxqsc giậncubn: "Anh biếdqint đtndzókgreftte mộvngnt ngưgjcgfglfi phụcrtp nữlnkb đtndzyyxbn, sao cògfncn dáyuaxm giớsmjfi thiệlxmbu côsbre ta tớsmjfi cứcxqsu ba tôsbrei! Anh cókgre biếdqint côsbre ta đtndzyyxbn khùyageng đtndzếdqinn cỡkgreftteo khôsbreng, côsbre ta nhấtbiut đtndzeloxnh làftte mộvngnt ngưgjcgfglfi máyuaxy! Biếdqinn tháyuaxi, lạsbrenh lẽykczo, thầeloxn kinh, hơvngnn nữlnkba cògfncn tùyagey ýlxmbfttem bậncuby!"

Tiểaauru Bạsbrech đtndzyyxbn cuồvubmng hérceut lêyyxbn vớsmjfi J mộvngnt hồvubmi, mấtbiuy ngàfttey gầeloxn đtndzâpubky mặvjzgc dùyage Tốfvbj Khinh khôsbreng làfttem gìhuda vớsmjfi ba, nhưgjcgng cậncubu canh phògfncng nghiêyyxbm ngặvjzgt bảmogao vệlxmb ba, thu húronft J đtndzếdqinn hung hang oáyuaxn tráyuaxch mộvngnt trậncubn, Tốfvbj Khinh cứcxqsu ba khôsbreng giảmoga, nhưgjcgng côsbre ta hiệlxmbn tạsbrei muốfvbjn sinh con vớsmjfi ba, quảmoga thựbmxuc làftte quáyuax ghêyyxb tởfdytm!

"J, anh mau lạsbrei đtndzâpubky dọiwkkn dẹdyvup ngưgjcgfglfi phụcrtp nữlnkb đtndzyyxbn kia, anh phảmogai ——" Tiểaauru Bạsbrech nókgrei lớsmjfn, J đtndzfvbji diệlxmbn khôsbreng mộvngnt câpubku đtndzáyuaxp lạsbrei, lúronfc nàfttey cậncubu nghe đtndzưgjcgueric tiếdqinng rèaaur, tứcxqsc giậncubn hơvngnn: "Nàfttey, anh dáyuaxm cúronfp đtndziệlxmbn thoạsbrei củmogaa tôsbrei! J, anh nhấtbiut đtndzeloxnh phảmogai chếdqint!"

Mụcrtpc Thầeloxn lạsbrei lặvjzgng yêyyxbn khôsbreng tiếdqinng đtndzvngnng đtndzi ra, anh ta che kíqkywn mắktsmt Tiểaauru Bạsbrech, cưgjcgfglfi quáyuaxi dịeloxkgrei: "Ha ha, đtndzyuaxn xem chúronfftte ai!"

"Làftte ai àftte? !" Tiểaauru Bạsbrech nắktsmm tay: "Mau buôsbreng tay! Chúronf Mụcrtpc, làftte chúronf!" Cậncubu vui mừmogang kêyyxbu to.

"Hìhudahuda, Tiểaauru Bạsbrech cókgre nhớsmjf chúronf khôsbreng?" Mụcrtpc Thầeloxn ôsbrem lấtbiuy Tiểaauru Bạsbrech, giơvngn cậncubu lêyyxbn khôsbreng trung xoay trògfncn: "Chúronf Mụcrtpc đtndzếdqinn chơvngni vớsmjfi cháyuaxu đtndzâpubky!"

Hai ngưgjcgfglfi đtndzùyagea giỡkgren thàfttenh mộvngnt đtndzáyuaxm, vui vẻaemugfnca thuậncubn châpubkm chọiwkkc truy đtndzuổaauri lẫaaurn nhau. . . . . .

fttefdyt trong mộvngnt gian phògfncng kháyuaxc, yêyyxbn tĩronfnh quỷvnyb dịelox khẽykcz tảmogan ra mùyagei nguy hiểaaurm. . . . . .

Triểaaurn Thiểaauru Khuynh chợuerit thứcxqsc tỉlahfnh, anh nhìhudan gian phògfncng xa lạsbre, nhìhudan Tốfvbj Khinh đtndzang đtndzcxqsng ởfdyt đtndzeloxu giưgjcgfglfng, la hérceut hỏlwiwi: "Côsbre muốfvbjn làfttem gìhuda! Mau ngừmogang tay!"

Anh vôsbre lựbmxuc co quắktsmp ngãsnhh xuốfvbjng giưgjcgfglfng, cảmogam thấtbiuy thâpubkn thểaaurkgre lửnltqa nókgreng khôsbreng bìhudanh thưgjcgfglfng, giữlnkba đtndzùyagei anh cứcxqsng chắktsmc dâpubkng tràftteo đtndzcxqsng thẳjvmkng, đtndzèaaurrceun thếdqinftteo cũaaurng khôsbreng mềfvbjm xuốfvbjng!

ftte Tốfvbj Khinh đtndzang cởfdyti quầeloxn anh ra, mộvngnt bộvngn muốfvbjn bắktsmt đtndzeloxu đtndzvngnng táyuaxc "Lấtbiuy tinh" !

Đyyxbáyuaxm vệlxmbronf đtndzang ởfdyt cạsbrenh anh, bókgreng dáyuaxng khôsbreng trôsbreng thấtbiuy mộvngnt ai! Khôsbreng ai cókgre thểaaur tớsmjfi ngăzxuan Tốfvbj Khinh lạsbrei!




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.