Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 189 : Bị cầu hôn

    trước sau   
Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh còinkfn nókqfii: “Liêkphhn Hoa, khôbhlzng chỉshfgyndn cha nhớphec Tiểbnzlu Bạhwqrch, anh cũhvwwng muốpwwpn bồkogzi dưocypwgolng tìqrftnh cảphecm vớpheci béwtwz, lqđxafx quan hệgzci củookga cha con bọgousn anh hiệgzcin tạhwqri vẫbzbhn lúbgpang túbgpang, anh hi vọgousng Tiểbnzlu Bạhwqrch cókqfi thểbnzl hiểbnzlu anh nhiềgzeiu hơvddgn, cókqfi thểbnzl thậrirgt lòinkfng chấkuqrp nhậrirgn anh...anh muốpwwpn béwtwz đxafxếgzein ởqxbsbgpang anh, cókqfi thểbnzl khôbhlzng?”

Liêkphhn Hoa bịatrx Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh khẩdgxxn thiếgzeit đxafxếgzein mềgzeim lòinkfng. Ádgxxnh mắeopzt côbhlzkqfie lêkphhn, mắeopzt khéwtwzp hờgdwj khôbhlzng ngừphecng do dựgzci: “Em biếgzeit rõtewx, em biếgzeit nêkphhn đxafxbnzl Tiểbnzlu Bạhwqrch vàyndn anh hiểbnzlu rõtewx nhau, bâomffy giờgdwjwtwz vẫbzbhn chưocypa thểbnzlbgpang sốpwwpng hòinkfa thuậrirgn vớpheci anh, cha con hai ngưocypgdwji nêkphhn cókqfi thờgdwji gian chung đxafxzwking, đxafxgzein bùbgpa bốpwwpn nătuuym nàyndny. Màyndn em, em khôbhlzng thểbnzl......”

“Liêkphhn Hoa, khôbhlzng chỉshfgyndn Tiểbnzlu Bạhwqrch, em cũhvwwng đxafxếgzein nhàyndn họgous Triểbnzln đxafxi.” Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh nhìqrftn thẳjtging Liêkphhn Hoa, vìqrftbhlz chưocypa quyếgzeit đxafxatrxnh, vìqrft mụzwkic đxafxípcwfch củookga mìqrftnh đxafxưocypqrftc nhưocyp ýyxei, chậrirgm rãjfoui nókqfii ra: “Em đxafxphecng quêkphhn, hiệgzcip ưocypphecc giữjtgia chúbgpang ta còinkfn chưocypa thựgzcic hiệgzcin xong, em còinkfn chưocypa thiếgzeit kếgzei riêkphhng cho anh, khôbhlzng vìqrft em thiếgzeit kếgzei ra táblnmc phẩdgxxm tâomffm đxafxeopzc nhấkuqrt cho Triểbnzln thịatrx! Em vàyndn Tiểbnzlu Bạhwqrch cùbgpang đxafxếgzein nhàyndn họgous Triểbnzln làyndn lựgzcia chọgousn tốpwwpt nhấkuqrt, thưocypơvddgng thếgzei củookga Tiểbnzlu Bạhwqrch cókqfi thểbnzlkqfi hộookgyxei tốpwwpt nhấkuqrt, tâomffm ýyxei củookga cha đxafxưocypqrftc thỏzceqa mãjfoun, anh cũhvwwng cókqfi thểbnzlqxbs chung vớpheci con trai, em càyndnng cókqfi thểbnzl quan sáblnmt cuộookgc sốpwwpng hằeopzng ngàyndny củookga anh, vềgzeibhlzng vềgzeiocyp, đxafxgzeiu làyndn trătuuym lợqrfti màyndn khôbhlzng cókqfi hạhwqri!”

Liêkphhn Hoa sữjtging sờgdwj, trong lòinkfng lặhvwwng lẽpwwp nghiêkphhng vềgzei đxafxkogzng ýyxei, bịatrx anh nhắeopzc nhởqxbs, côbhlz mớpheci nhớphec tớpheci vẫbzbhn quêkphhn chuyệgzcin nàyndny, nửxdgda tháblnmng nàyndny đxafxgzeiu bậrirgn rộookgn chătuuym sókqfic Tiểbnzlu Bạhwqrch, chuyệgzcin côbhlz đxafxkogzng ýyxei thiếgzeit kếgzei cho Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh toàyndnn bộookg quêkphhn mấkuqrt.

Nhưocypng bâomffy giờgdwj bịatrx Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh nhắeopzc tớpheci, côbhlz mớpheci biếgzeit mìqrftnh làyndn nhàyndn thiếgzeit kếgzei, cókqfi nhiềgzeiu kípcwfch đxafxookgng muốpwwpn khiêkphhu chiếgzein ýyxeiocypqxbsng thiếgzeit kếgzei mớpheci, côbhlz vẫbzbhn ôbhlzm lấkuqry nhiệgzcit tìqrftnh case nàyndny, bịatrx Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh làyndnm rung đxafxookgng cuộookgc sốpwwpng củookga côbhlz, ýyxei nghĩaqxk chưocypa xong thiếgzeit kếgzeiinkfn khiếgzein côbhlz nhiệgzcit huyếgzeit sôbhlzi tràyndno. Đeopzơvddgn case nàyndny làyndn mộookgt đxafxơvddgn vôbhlzbgpang phong phúbgpapcwfnh khiêkphhu chiếgzein vàyndnpcwfnh sáblnmng tạhwqro, làyndnvddg hộookgi cókqfi thểbnzl hoàyndnn toàyndnn pháblnmt huy nătuuyng lựgzcic củookga côbhlz, nếgzeiu nhưocyp khôbhlzng phảpheci ngàyndny đxafxókqfi Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh thổnycr lộookgbgpa dọgousa côbhlz, trong lòinkfng lạhwqri sợqrft Tiểbnzlu Bạhwqrch gặhvwwp mặhvwwt Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh, côbhlz tuyệgzcit đxafxpwwpi sẽpwwp khôbhlzng đxafxkogzng ýyxei, muốpwwpn bỏzceq đxafxơvddgn nàyndny.

Nhưocypng bâomffy giờgdwj Tiểbnzlu Bạhwqrch vàyndn Thiếgzeiu Khuynh đxafxãjfou gặhvwwp nhau, tấkuqrt cảphec đxafxãjfou khôbhlzng cáblnmch nàyndno chốpwwpng đxafxwgol, côbhlzyndnng khôbhlzng phảpheci, khôbhlzng cầifrwn nữjtgia trốpwwpn tráblnmnh Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh rồkogzi...... Côbhlz nghĩaqxk muốpwwpn thiếgzeit kếgzei ra thiếgzeit kếgzei mớpheci khiếgzein thếgzei giớpheci khiếgzeip sợqrft, muốpwwpn khiếgzein Triểbnzln lãjfouo gia tửxdgdkqfi thểbnzl ngậrirgm kẹnbeco đxafxùbgpaa cháblnmu, muốpwwpn khiếgzein Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh đxafxgzein bùbgpaqrftnh cảphecm vớpheci Tiểbnzlu Bạhwqrch, vìqrftbhlz ngătuuyn trởqxbs cha con bọgousn họgous gặhvwwp nhau màyndn chuộookgc tộookgi......


Tựgzci nghĩaqxk trong chốpwwpc láblnmt, cuốpwwpi cùbgpang loạhwqri ýyxei nghĩaqxkyndny chiếgzeim thưocypqrftng phong, Liêkphhn Hoa rốpwwpt cuộookgc gậrirgt đxafxifrwu: “Đeopzưocypqrftc, em đxafxkogzng ýyxei mang Tiểbnzlu Bạhwqrch đxafxếgzein nhàyndn anh! Hiệgzcin tạhwqri em đxafxi trưocypphecc sắeopzp xếgzeip mộookgt chúbgpat chuyệgzcin trong nhàyndn, sau đxafxókqfi chúbgpang ta cùbgpang đxafxókqfin Tiểbnzlu Bạhwqrch xuấkuqrt việgzcin.”

Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh lậrirgp tứxirac cưocypgdwji vui vẻvyko: “Nghe đxafxưocypqrftc em đxafxkogzng ýyxei, vậrirgy thìqrft anh yêkphhn tâomffm. Em đxafxi sắeopzp xếgzeip ngưocypgdwji chuẩdgxxn bịatrx dọgousn đxafxếgzein nhàyndn họgous Triểbnzln gìqrft đxafxókqfi, anh nókqfii tin tứxirac nàyndny cho cha, ôbhlzng nhấkuqrt đxafxatrxnh sẽpwwp vui mừphecng! Anh cũhvwwng cho ngưocypgdwji làyndnm chuẩdgxxn bịatrx mộookgt phen, bốpwwp trípcwf lạhwqri gian phòinkfng, đxafxkogzbgpang lạhwqri mộookgt chúbgpat!”

“Ừtewx, đxafxưocypqrftc.” Liêkphhn Hoa phấkuqrt tay vớpheci Triểbnzln Thiếgzeiu Khuynh, đxafxưocypa mắeopzt nhìqrftn anh hưocypng phấkuqrn rờgdwji đxafxi, côbhlzhvwwng xoay ngưocypgdwji từphec từphec đxafxi.

Thởqxbsyndni, hôbhlzm nay côbhlz vốpwwpn típcwfnh toáblnmn đxafxókqfin Tiểbnzlu Bạhwqrch xuấkuqrt việgzcin vềgzei nhàyndn, cho nêkphhn trong nhàyndn chuẩdgxxn bịatrx đxafxkogz ătuuyn mừphecng Tiểbnzlu Bạhwqrch vềgzei, cũhvwwng mờgdwji báblnmc sĩaqxk khoa chỉshfgnh hìqrftnh ởqxbs trong nhàyndn, nhưocypng bâomffy giờgdwj Tiểbnzlu Bạhwqrch xuấkuqrt việgzcin sẽpwwp phảpheci đxafxếgzein thẳjtging nhàyndn họgous Triểbnzln, côbhlz cầifrwn gọgousi đxafxiệgzcin thoạhwqri hủookgy bỏzceq.

Liêkphhn Hoa đxafxang cúbgpai đxafxifrwu nókqfii đxafxiệgzcin thoạhwqri, sắeopzp xếgzeip chuyệgzcin vặhvwwt vãjfounh vớpheci dìqrft Ngôbhlz, chợqrftt bịatrx ngưocypgdwji xôbhlzng tớpheci hùbgpa sợqrft.

“Liêkphhn Hoa!” Mụzwkic Thầifrwn xôbhlzng ra từphec mộookgt khúbgpac quanh, anh chắeopzn trưocypphecc mặhvwwt Liêkphhn Hoa, nghiêkphhm túbgpac nókqfii: “Liêkphhn Hoa, anh cókqfi lờgdwji muốpwwpn nókqfii vớpheci em!”

bhlz vộookgi vàyndnng nókqfii vớpheci đxafxiệgzcin thoạhwqri bêkphhn kia: “Ừtewx, dìqrft Ngôbhlz, trưocypphecc tiêkphhn làyndnkqfii tớpheci đxafxâomffy, tôbhlzi gọgousi lạhwqri sau!”

bgpap đxafxiệgzcin thoạhwqri, Liêkphhn Hoa tiếgzein lêkphhn: “Mụzwkic Thầifrwn, em đxafxhwqrng đxafxatrxnh tìqrftm anh, gầifrwn đxafxâomffy anh làyndnm gìqrft, rốpwwpt cuộookgc đxafxi nơvddgi nàyndno? Mớpheci thấkuqry anh ngồkogzi dựgzci thípcwfnh trong tókqfia, nhưocypng lúbgpac kếgzeit thúbgpac lạhwqri khôbhlzng thấkuqry? Anh xem dáblnmng vẻvykoomffy giờgdwj củookga anh, làyndnm sao lạhwqri tiềgzeiu tụzwkiy khôbhlzng cókqfi tinh thầifrwn nhưocyp vậrirgy?” Nghĩaqxk tớpheci đxafxiềgzeiu gìqrft, l^q"đxafx~ Liêkphhn Hoa âomffn cầifrwn hỏzceqi: “Mụzwkic Thầifrwn, cókqfi phảpheci anh ngãjfou bệgzcinh khôbhlzng, hay làyndnbhlzng ty lạhwqri xuấkuqrt hiệgzcin chuyệgzcin khókqfi khătuuyn? Đeopzphecng cókqfi gấkuqrp, chúbgpang ta cùbgpang nghĩaqxk biệgzcin pháblnmp!”

Sắeopzc mặhvwwt Mụzwkic Thầifrwn khôbhlzng tốpwwpt, đxafxôbhlzi mắeopzt kiêkphhn đxafxatrxnh nhìqrftn Liêkphhn Hoa, trong mắeopzt màyndnu xanh dưocypơvddgng mang theo chấkuqrp nhấkuqrt đxafxưocypqrftc ătuuyn cảphec ngãjfou vềgzei khôbhlzng, anh nókqfii vớpheci Liêkphhn Hoa: “Anh khôbhlzng sao, Liêkphhn Hoa, em cókqfi thểbnzl tớpheci đxafxâomffy vớpheci anh mộookgt chúbgpat khôbhlzng?” Anh đxafxãjfou dựgzci đxafxatrxnh, cho dùbgpa Liêkphhn Hoa khôbhlzng đxafxkogzng ýyxei, anh cũhvwwng sẽpwwp cứxirang rắeopzn lôbhlzi kéwtwzo côbhlz.

“Anh làyndnm sao vậrirgy, làyndn muốpwwpn đxafxi nơvddgi nàyndno?” Mặhvwwc dùbgpa Liêkphhn Hoa cảphecm thấkuqry kỳgvea quáblnmi vớpheci hàyndnnh đxafxookgng củookga Mụzwkic Thầifrwn, nhưocypng vẫbzbhn gậrirgt đxafxifrwu: “Em đxafxi vớpheci anh.”

Mụzwkic Thầifrwn lôbhlzi kéwtwzo Liêkphhn Hoa xuốpwwpng tầifrwng, đxafxi tớpheci trưocypphecc mộookgt chiếgzeic xe Ferrari màyndnu trắeopzng, anh mớpheci dừphecng bưocypphecc.

Mụzwkic Thầifrwn bỗkphhng mởqxbs cốpwwpp xe, trong xe chấkuqrt đxafxifrwy hoa sen hồkogzng rựgzcic rỡwgol, mỗkphhi mộookgt đxafxókqfia kiềgzeiu diễdgxxm giốpwwpng nhưocypomffy nơvddgi châomffn trờgdwji, đxafxnbecp khôbhlzng gìqrftblnmnh đxafxưocypqrftc.

Liêkphhn Hoa sửxdgdng sốpwwpt: “Nàyndny ——” đxafxâomffy làyndn hoa côbhlz thípcwfch, Mụzwkic Thầifrwn chợqrftt manh đxafxếgzein mộookgt xe hoa, làyndnkqfi ýyxeiqrft?

Mụzwkic Thầifrwn quỳgvea mộookgt châomffn ởqxbs trưocypphecc mặhvwwt Liêkphhn Hoa, lấkuqry ra mộookgt chiếgzeic nhẫbzbhn kim cưocypơvddgng, áblnmnh mắeopzt nhìqrftn thẳjtging Liêkphhn Hoa, thâomffm tìqrftnh nókqfii: “Liêkphhn Hoa, anh yêkphhu em, em cókqfi đxafxkogzng ýyxei gảphec cho anh khôbhlzng?”

“Àcrpo?!” Liêkphhn Hoa bịatrx sợqrft lui vềgzei phípcwfa sau mấkuqry bưocypphecc, bâomffy giờgdwj đxafxang quay phim thầifrwn tưocypqrftng sao, Mụzwkic Thầifrwn đxafxang chơvddgi nókqfii thậrirgt hay mạhwqro hiểbnzlm sao, anh bịatrx ngưocypgdwji áblnmc chỉshfgnh rồkogzi hảphec?

“Mụzwkic Thầifrwn...... Anh...anh cókqfi khỏzceqe khôbhlzng? Anh biếgzeit mìqrftnh đxafxang làyndnm cáblnmi gìqrft sao?!” Liêkphhn Hoa cau màyndny nhìqrftn Mụzwkic Thầifrwn, côbhlz đxafxâomffy làyndn...... Đeopzâomffy làyndn bịatrx cầifrwu hôbhlzn đxafxi? Nhưocypng khi ngưocypgdwji cầifrwu hôbhlzn làyndn Mụzwkic Thầifrwn, làyndn bạhwqrn tốpwwpt côbhlz nhậrirgn đxafxatrxnh, làyndnm sao lạhwqri quáblnmi dịatrx thếgzeiyndny!

“Liêkphhn Hoa, cho tớpheci bâomffy giờgdwj anh chưocypa từphecng tỉshfgnh táblnmo nhưocyp vậrirgy, cũhvwwng cho tớpheci bâomffy giờgdwjhvwwng chưocypa từphecng kiêkphhn đxafxatrxnh muốpwwpn làyndnm mộookgt chuyệgzcin nhưocyp vậrirgy, chípcwfnh anh cầifrwu hôbhlzn em, cầifrwu xin cuộookgc sốpwwpng sau nàyndny củookga anh cókqfi em làyndnm bạhwqrn!” Mụzwkic Thầifrwn duy trìqrftocyp thếgzei quỳgvea mộookgt châomffn trêkphhn đxafxkuqrt, thàyndnnh khẩdgxxn châomffn thàyndnnh thổnycr lộookg: “Liêkphhn Hoa, chúbgpang ta quen biếgzeit đxafxãjfouomffu, nhữjtging việgzcic hoang đxafxưocypgdwjng trong quáblnm khứxira em đxafxgzeiu biếgzeit, anh khôbhlzng cókqfiblnmch nàyndno nókqfii nhữjtging lờgdwji ngọgoust lừpheca gạhwqrt em, nhưocypng em cũhvwwng biếgzeit, l.q.đxafx sau khi anh châomffn chípcwfnh biếgzeit rõtewx tim mìqrftnh, liềgzein mộookgt lòinkfng mộookgt dạhwqrkphhu em, đxafxòinkfng ýyxeiyndnm bấkuqrt cứxira chuyệgzcin gìqrftqrft em! Màyndn hiệgzcin tạhwqri, anh chỉshfg muốpwwpn hỏzceqi em mộookgt câomffu, em đxafxkogzng ýyxei gảphec cho anh khôbhlzng, đxafxkogzng ýyxei đxafxbnzl cho anh bảpheco vệgzci em vàyndn Tiểbnzlu Bạhwqrch, đxafxbnzl anh che giókqfi che mưocypa cho mẹnbec con em khôbhlzng?”

“Mụzwkic Thầifrwn, anh đxafxphecng nhưocyp vậrirgy......” Ádgxxnh mắeopzt Liêkphhn Hoa ảphecm đxafxhwqrm, Mụzwkic Thầifrwn nókqfii châomffn thàyndnnh nhưocyp thếgzei, đxafxiềgzeiu nàyndny làyndnm cho côbhlz khôbhlzng cáblnmch nàyndno đxafxáblnmp lạhwqri!

Giữjtgia côbhlzyndn Mụzwkic Thầifrwn, khôbhlzng thểbnzlyndno vưocypqrftt qua tìqrftnh bạhwqrn, khi Mụzwkic Thầifrwn nókqfii khôbhlzng còinkfn làyndnkqfii giỡwgoln, khi anh bỏzceq bềgzei ngoàyndni cợqrftt nhảphec, dụzwking tâomffm nghiêkphhm túbgpac muốpwwpn nókqfii chuyệgzcin vềgzei cuộookgc sốpwwpng sau nàyndny vớpheci côbhlz, côbhlzhvwwng khôbhlzng cókqfiblnmch giữjtgi vữjtging tìqrftnh bạhwqrn đxafxơvddgn thuầifrwn vớpheci anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.