Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi
Chương 159 : Anh đi ra ngoài!
Editor: Tràukow sữxagj a tràukow xanh
Liêfxvq n Hoa chầbvha m chậxtoo m mởlhgh mắavvz t, đmtdl ậxtoo p vàukow o mắavvz t làukow màukow u trắavvz ng khiếssxc n côeryi hoa mắavvz t, hínlot p mắavvz t trầbvha m tưszfb mộfwyl t chúosrv t, mớvnfd i vừmior a rồosrv i côeryi ởlhgh dưszfb ớvnfd i đmtdl ábzoz y nưszfb ớvnfd c nhìnvht n thấabdn y mẹfwyl , sao mớvnfd i vừmior a mởlhgh ra mắavvz t ra đmtdl ãznhb ởlhgh trong mộfwyl t gian phòhhgl ng màukow u trắavvz ng? Mẹfwyl côeryi đmtdl i đmtdl âxtoo u rồosrv i, lạugsn i bỏmcfy côeryi đmtdl i nữxagj a sao, tạugsn i sao khôeryi ng dẫnyuw n côeryi đmtdl i theo.....
Chua xóugsn t xôeryi ng lêfxvq n đmtdl ầbvha u, Liêfxvq n Hoa chỉugsn cóugsn thểcpjg nhắavvz c nhởlhgh mìnvht nh, mẹfwyl đmtdl ãznhb qua đmtdl ờfxvq i vàukow i chụjilr c nănvht m rồosrv i, ởlhgh thếssxc giớvnfd i nàukow o đmtdl óugsn nhấabdn t đmtdl ịmdlu nh hi vọqqbj ng côeryi cóugsn thểcpjg sốfsvh ng thậxtoo t tốfsvh t, nếssxc u côeryi còhhgl n sốfsvh ng, phảtzot i thựznhb c hiệrhqa n hi vọqqbj ng củbffz a mẹfwyl sốfsvh ng thậxtoo t thậxtoo t tốfsvh t.
Thởlhgh dàukow i, côeryi nghiêfxvq ng đmtdl ầbvha u, nhìnvht n thấabdn y mộfwyl t hàukow ng ngưszfb ờfxvq i đmtdl ứddba ng trưszfb ớvnfd c giưszfb ờfxvq ng bệrhqa nh, trừmior bábzoz c sĩbssd y tábzoz mặybwd c ábzoz o trắavvz ng bêfxvq n ngoàukow i, còhhgl n cóugsn mộfwyl t sốfsvh ngưszfb ờfxvq i khábzoz c, nhìnvht n thấabdn y côeryi tỉugsn nh lạugsn i, đmtdl ềnlot u bậxtoo t cưszfb ờfxvq i.
Mụjilr c Thầbvha n tiếssxc n lêfxvq n mừmior ng rỡfdwb kêfxvq u lêfxvq n: “Liêfxvq n Hoa, em đmtdl ãznhb tỉugsn nh!”
“Ừmcfy , khi em rơnvht i xuốfsvh ng hồosrv đmtdl ãznhb bấabdn t tỉugsn nh, sau đmtdl óugsn đmtdl ưszfb ợbuds c đmtdl ưszfb a đmtdl ếssxc n bệrhqa nh việrhqa n sao ——” Liêfxvq n Hoa cốfsvh gắavvz ng nhớvnfd lạugsn i mìnvht nh đmtdl ãznhb xảtzot y ra chuyệrhqa n gìnvht , “Em ngủbffz bao lâxtoo u rồosrv i, bábzoz c sĩbssd nóugsn i em thếssxc nàukow o?”
Mụjilr c Thầbvha n cẩegxm n thậxtoo n đmtdl ỡfdwb Liêfxvq n Hoa dậxtoo y, cho bábzoz c sĩbssd tiếssxc n lêfxvq n kiểcpjg m tra nhịmdlu p tim cho côeryi , còhhgl n an ủbffz i: “Em đmtdl ãznhb ngủbffz hơnvht n mộfwyl t giờfxvq , bábzoz c sĩbssd nóugsn i khôeryi ng cóugsn vấabdn n đmtdl ềnlot lớvnfd n, tốfsvh i nay phảtzot i nằznhb m việrhqa n quan sábzoz t mộfwyl t chúosrv t, nếssxc u nhưszfb khôeryi ng cóugsn chuyệrhqa n gìnvht , ngàukow y mai cóugsn thểcpjg xuấabdn t việrhqa n.”
Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh vòhhgl ng qua ngưszfb ờfxvq i Mụjilr c Thầbvha n, chuyểcpjg n xe lănvht n đmtdl i tớvnfd i trưszfb ớvnfd c mặybwd t Liêfxvq n Hoa, trong mắavvz t tràukow n đmtdl ầbvha y quan tâxtoo m, “Liêfxvq n Hoa, cóugsn khóugsn chịmdlu u chỗbssd nàukow o khôeryi ng?”
Liêfxvq n Hoa vừmior a nghe thấabdn y giọqqbj ng nóugsn i quen thuộfwyl c trầbvha m thấabdn p, nhấabdn t thờfxvq i toàukow n thâxtoo n cưszfb ơnvht ng cứddba ng. Côeryi nhẹfwyl nhàukow ng ngẩegxm ng đmtdl ầbvha u lêfxvq n, nhìnvht n Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh mộfwyl t cábzoz i, sau đmtdl óugsn lạugsn i lạugsn nh lùlkiu ng quay mặybwd t đmtdl i.
Liêfxvq n Hoa khôeryi ng còhhgl n hơnvht i sứddba c nóugsn i: “Hiệrhqa n tạugsn i cơnvht thểcpjg tôeryi i khóugsn chịmdlu u, Triểcpjg n tổzmsq ng ởlhgh lạugsn i chỗbssd nàukow y khôeryi ng đmtdl óugsn n tiếssxc p chu đmtdl ábzoz o đmtdl ưszfb ợbuds c, xin mờfxvq i anh vềnlot trưszfb ớvnfd c đmtdl i...... Tôeryi i khôeryi ng cóugsn gìnvht rồosrv i, Triểcpjg n tổzmsq ng trởlhgh vềnlot bảtzot o dưszfb ỡfdwb ng cơnvht thểcpjg củbffz a anh thìnvht tốfsvh t hơnvht n.”
Thấabdn y Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh cũszfb ng ởlhgh nơnvht i đmtdl âxtoo y, khiếssxc n côeryi nhấabdn t thờfxvq i khủbffz ng hoảtzot ng khẩegxm n trưszfb ơnvht ng lêfxvq n. Hiệrhqa n tạugsn i côeryi bịmdlu tổzmsq n thưszfb ơnvht ng nặybwd ng nềnlot , tinh thầbvha n cùlkiu ng thâxtoo n thểcpjg đmtdl ềnlot u tổzmsq n thưszfb ơnvht ng, trong khoảtzot ng thờfxvq i gian ngắavvz n, khôeryi ng cóugsn hơnvht i sứddba c gìnvht đmtdl ốfsvh i phóugsn Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh. Bâxtoo y giờfxvq nếssxc u đmtdl ểcpjg cho anh bêfxvq n cạugsn nh côeryi chínlot nh làukow tựznhb tìnvht m đmtdl ưszfb ờfxvq ng chếssxc t, côeryi bệrhqa nh nặybwd ng khôeryi ng cóugsn sứddba c chốfsvh ng cựznhb , nhấabdn t đmtdl ịmdlu nh sẽqtoi bịmdlu anh nhìnvht n chằznhb m chằznhb m nuốfsvh t luôeryi n vàukow o bụjilr ng, nếssxc u anh nhưszfb mưszfb a giôeryi ng gióugsn bãznhb o ởlhgh bêfxvq n tai côeryi moi tim thổzmsq lộfwyl , còhhgl n làukow m ra chuyệrhqa n thâxtoo n mậxtoo t hấabdn p dẫnyuw n côeryi , cóugsn lẽqtoi côeryi sẽqtoi khôeryi ng còhhgl n lựznhb c phảtzot n kínlot ch, sẽqtoi đmtdl ầbvha u hàukow ng anh.
Sắavvz c mặybwd t Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh càukow ng dịmdlu u dàukow ng hơnvht n: “Liêfxvq n Hoa, cơnvht thểcpjg anh khôeryi ng cóugsn việrhqa c gìnvht , em mớvnfd ilàukow bệrhqa nh nhâxtoo n, anh chỉugsn muốfsvh n lẳabdn ng lặybwd ng nhìnvht n em làukow tốfsvh t rồosrv i, cóugsn mấabdn y lờfxvq i, anh còhhgl n chưszfb a nóugsn i hếssxc t ——”
Liêfxvq n Hoa giùlkiu ng giằznhb ng ngồosrv i dậxtoo y, giậxtoo n đmtdl ếssxc n mứddba c cầbvha m bìnvht nh hoa bêfxvq n méwfkz p giưszfb ờfxvq ng lêfxvq n đmtdl ábzoz nh tớvnfd i hưszfb ớvnfd ng Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh: “Tôeryi i khôeryi ng muốfsvh n nhìnvht n thấabdn y anh.. Chuyệrhqa n anh nóugsn i tôeryi i khôeryi ng muốfsvh n nghe chúosrv t nàukow o, đmtdl i ra ngoàukow i cho tôeryi i!”
Nếssxc u nhưszfb hung hãznhb n tứddba c giậxtoo n cóugsn thểcpjg đmtdl uổzmsq i anh đmtdl i, côeryi khôeryi ng ngạugsn i biếssxc n thàukow nh ngưszfb ờfxvq i đmtdl àukow n bàukow chanh chua, cho dùlkiu mấabdn t thểcpjg diệrhqa n hay mấabdn t đmtdl i tínlot nh cábzoz ch thiệrhqa n lưszfb ơnvht ng, côeryi cũszfb ng khôeryi ng thểcpjg đmtdl ểcpjg cho Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh tớvnfd i gầbvha n mìnvht nh, tuyệrhqa t đmtdl ốfsvh i khôeryi ng thểcpjg !
Bábzoz c sĩbssd vộfwyl i vàukow ng đmtdl èvfwx Liêfxvq n Hoa lạugsn i, y tábzoz ổzmsq n đmtdl ịmdlu nh cổzmsq tay củbffz a côeryi lạugsn i, mộfwyl t hồosrv i khuyêfxvq n can mớvnfd i khiếssxc n Liêfxvq n Hoa bìnvht nh tĩbssd nh lạugsn i.
Mụjilr c Thầbvha n nghiêfxvq m mặybwd t cưszfb ỡfdwb ng chếssxc đmtdl ẩegxm y Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh cábzoz ch xa Liêfxvq n Hoa: “Triểcpjg n tổzmsq ng, hiệrhqa n tạugsn i Liêfxvq n Hoa cầbvha n dưszfb ỡfdwb ng bệrhqa nh, anh đmtdl ừmior ng ởlhgh chỗbssd nàukow y chọqqbj c giậxtoo n côeryi ấabdn y! Liêfxvq n Hoa mớvnfd i vừmior a tỉugsn nh lạugsn i, nhìnvht n thấabdn y anh khínlot huyếssxc t dâxtoo ng tràukow o bệrhqa nh tìnvht nh càukow ng nặybwd ng hơnvht n, anh khôeryi ng phảtzot i đmtdl ếssxc n thănvht m côeryi , ngưszfb ợbuds c lạugsn i làukow tớvnfd i hạugsn i côeryi !”
Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh liếssxc c mắavvz t nhìnvht n Liêfxvq n Hoa dúosrv i đmtdl ầbvha u vàukow o trong gốfsvh i nằznhb m, nhìnvht n côeryi đmtdl ang trábzoz nh néwfkz anh, liếssxc c nhìnvht n Mụjilr c Thầbvha n muốfsvh n đmtdl uổzmsq i anh đmtdl i, nhẹfwyl nhàukow ng cưszfb ờfxvq i mộfwyl t tiếssxc ng, anh dịmdlu u dàukow ng nóugsn i vớvnfd i Liêfxvq n Hoa: “Anh tỉugsn nh lạugsn i thìnvht anh yêfxvq n tâxtoo m, anh đmtdl ãznhb dặybwd n dòhhgl bệrhqa nh việrhqa n, cầbvha n gìnvht cứddba gọqqbj i họqqbj . Nếssxc u hiệrhqa n tạugsn i em khôeryi ng muốfsvh n gặybwd p anh, nàukow y —— vậxtoo y ngàukow y mai anh lạugsn i đmtdl ếssxc n!”
Nóugsn i xong, anh nhẹfwyl nhàukow ng chuyểcpjg n đmtdl ộfwyl ng xe lănvht n, xoay ngưszfb ờfxvq i rờfxvq i khỏmcfy i phòhhgl ng bệrhqa nh.
Anh theo xe cứddba u thưszfb ơnvht ng mộfwyl t đmtdl ưszfb ờfxvq ng đmtdl i tớvnfd i bệrhqa nh việrhqa n, cùlkiu ng vớvnfd i Mụjilr c Thầbvha n canh giữxagj trưszfb ớvnfd c cửppmi a phòhhgl ng cứddba u cấabdn p, trong lòhhgl ng nóugsn ng nảtzot y khôeryi ng ínlot t hơnvht n ai, anh rấabdn t sợbuds Liêfxvq n Hoa xảtzot y ra đmtdl iềnlot u gìnvht ngoàukow i ýnhkk muốfsvh n, khiếssxc n anh khôeryi ng cóugsn cơnvht hộfwyl i cứddba u vãznhb n. Bâxtoo y giờfxvq nhìnvht n thấabdn y Liêfxvq n Hoa tỉugsn nh lạugsn i, cuốfsvh i cùlkiu ng anh đmtdl ãznhb cóugsn thểcpjg thảtzot lỏmcfy ng, mặybwd c dùlkiu Liêfxvq n Hoa vẫnyuw n lạugsn nh lùlkiu ng vớvnfd i anh, nhưszfb ng lạugsn nh lùlkiu ng khôeryi ng thểcpjg tổzmsq n thưszfb ơnvht ng anh, anh cóugsn thểcpjg nhấabdn t thờfxvq i rờfxvq i khỏmcfy i cho côeryi hếssxc t giậxtoo n, nhưszfb ng khôeryi ng cóugsn nghĩbssd a làukow anh sẽqtoi buôeryi ng tay. Anh Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh sẽqtoi xuấabdn t ra tấabdn t cảtzot dịmdlu u dàukow ng, từmior từmior hòhhgl a tan côeryi !
Mụjilr c Thầbvha n đmtdl ưszfb a Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh đmtdl i, mớvnfd i nhẹfwyl nhàukow ng đmtdl i vàukow o phòhhgl ng, thậxtoo n trọqqbj ng hỏmcfy i Liêfxvq n Hoa: “Liêfxvq n Hoa, đmtdl ừmior ng nóugsn ng giậxtoo n, anh ta đmtdl ãznhb đmtdl i rồosrv i...... Em uốfsvh ng nưszfb ớvnfd c khôeryi ng?”
“Khôeryi ng tứddba c giậxtoo n, em khôeryi ng sao.” Liêfxvq n Hoa ngồosrv i dậxtoo y, lắavvz c đmtdl ầbvha u mộfwyl t cábzoz i cưszfb ờfxvq i nóugsn i: “Còhhgl n uốfsvh ng nưszfb ớvnfd c gìnvht , uốfsvh ng trong hồosrv đmtdl ủbffz rồosrv i——”
“Ừmcfy , làukow anh nghĩbssd khôeryi ng chu đmtdl ábzoz o!” Mặybwd c dùlkiu Mụjilr c Thầbvha n khôeryi ng hiểcpjg u thábzoz i đmtdl ộfwyl củbffz a Liêfxvq n Hoa vớvnfd i Triểcpjg n Thiếssxc u Khuynh, nhưszfb ng vàukow o lúosrv c nàukow y, anh khôeryi ng dábzoz m chọqqbj c tứddba c Liêfxvq n Hoa, an nhìnvht n Liêfxvq n Hoa ngâxtoo y ngốfsvh c nóugsn i xin lỗbssd i, “Liêfxvq n Hoa, làukow do anh, anh nêfxvq n ởlhgh bêfxvq n cạugsn nh em chănvht m sóugsn c tốfsvh t cho em, lạugsn i đmtdl ểcpjg em mộfwyl t mìnvht nh, khiếssxc n em trưszfb ợbuds t châxtoo n rơnvht i xuốfsvh ng nưszfb ớvnfd c ——”
“Đnlot ừmior ng nóugsn i nữxagj a... Đnlot ừmior ng nóugsn i mấabdn y lờfxvq i xin lỗbssd i mong em tha thứddba , em khôeryi ng cóugsn tứddba c giậxtoo n!” Liêfxvq n Hoa lắavvz c đmtdl ầbvha u nóugsn i, côeryi chắavvz c chắavvz n làukow cóugsn ngưszfb ờfxvq i đmtdl ang giởlhgh tròhhgl , côeryi cảtzot m thấabdn y rõeotp ràukow ng làukow cóugsn ngưszfb ờfxvq i đmtdl ẩegxm y côeryi xuốfsvh ng, vềnlot phầbvha n hung thủbffz làukow ngưszfb ờfxvq i nàukow o, khôeryi ng cầbvha n nóugsn i cũszfb ng biếssxc t.
Hai mẹfwyl con Ôukow n gia thậxtoo t sựznhb làukow to gan lớvnfd n mậxtoo t quábzoz rồosrv i, ban ngàukow y ban mặybwd t dưszfb ớvnfd i mínlot mắavvz t đmtdl ôeryi ng đmtdl ảtzot o tâxtoo n khábzoz ch, lạugsn i dábzoz m đmtdl ưszfb a côeryi vàukow o chỗbssd chếssxc t! Hừmior , chắavvz c nhữxagj ng ngàukow y qua bọqqbj n họqqbj sốfsvh ng quábzoz thảtzot nh thơnvht i rồosrv i, đmtdl ợbuds i côeryi khỏmcfy i bệrhqa nh xuấabdn t việrhqa n, sẽqtoi đmtdl ếssxc n lúosrv c bọqqbj n họqqbj bịmdlu trừmior ng phạugsn t!
Liêfxvq n Hoa nhìnvht n thấabdn y ábzoz nh mắavvz t lo âxtoo u củbffz a Mụjilr c Thầbvha n liềnlot n nóugsn i: “Em khôeryi ng sao, anh đmtdl ừmior ng khẩegxm n trưszfb ơnvht ng, chỉugsn làukow từmior nhỏmcfy đmtdl ãznhb tưszfb ơnvht ng đmtdl ốfsvh i sợbuds nưszfb ớvnfd c, hôeryi m nay chợbuds t téwfkz xuốfsvh ng nưszfb ớvnfd c mớvnfd i sợbuds tớvnfd i mứddba c bấabdn t đmtdl ộfwyl ng. Vềnlot sau em sẽqtoi cẩegxm n thậxtoo n hơnvht n, anh đmtdl ừmior ng đmtdl ểcpjg trong lòhhgl ng, chuyệrhqa n nàukow y làukow ngoàukow i ýnhkk muốfsvh n đmtdl âxtoo u đmtdl oábzoz n trưszfb ớvnfd c đmtdl ưszfb ợbuds c, cănvht n bảtzot n khôeryi ng phảtzot i lỗbssd i củbffz a anh.” Hôeryi m nay côeryi che giấabdn u sựznhb thậxtoo t vớvnfd i Mụjilr c Thầbvha n, chínlot nh làukow vìnvht tựznhb tay côeryi ra tay đmtdl ốfsvh i phóugsn kẻfdwb thùlkiu mớvnfd i đmtdl ãznhb tay!
Mụjilr c Thầbvha n cũszfb ng khôeryi ng vìnvht lờfxvq i nóugsn i củbffz a Liêfxvq n Hoa màukow thảtzot lỏmcfy ng, anh nhẹfwyl nhàukow ng nóugsn i: “Liêfxvq n Hoa, tóugsn m lạugsn i chuyệrhqa n em rơnvht i xuốfsvh ng nưszfb ớvnfd c làukow do anh khôeryi ng chănvht m sóugsn c tốfsvh t em, lúosrv c em đmtdl ềnlot nghịmdlu đmtdl i tớvnfd i bêfxvq n hồosrv , anh nêfxvq n nhìnvht n ra em khôeryi ng thínlot ch ởlhgh bêfxvq n méwfkz p nưszfb ớvnfd c, nếssxc u nhưszfb khi đmtdl óugsn chúosrv ng ta liềnlot n rờfxvq i đmtdl i, em sẽqtoi khôeryi ng suýnhkk t chúosrv t nữxagj a chếssxc t chìnvht m? Vềnlot sau nếssxc u cóugsn việrhqa c gìnvht thìnvht trựznhb c tiếssxc p nóugsn i cho anh biếssxc t, chuyệrhqa n em sợbuds nưszfb ớvnfd c vẫnyuw n luôeryi n khôeryi ng nóugsn i ra, hôeryi m nay nếssxc u anh khôeryi ng biếssxc t bơnvht i lộfwyl i khôeryi ng cứddba u đmtdl ưszfb ợbuds c em.. chẳabdn ng phảtzot i em sẽqtoi ......”
Liêfxvq n Hoa cau màukow y, cắavvz t đmtdl ứddba t lờfxvq i nóugsn i củbffz a Mụjilr c Thầbvha n: “Mụjilr c Thầbvha n, khôeryi ng cho nóugsn i nữxagj a! Em cóugsn chúosrv t mệrhqa t mỏmcfy i muốfsvh n ngủbffz mộfwyl t lúosrv c, anh đmtdl i ra ngoàukow i giúosrv p em gọqqbj i đmtdl iệrhqa n thoạugsn i cho thưszfb kýnhkk Lưszfb ơnvht ng Phong, nóugsn i em đmtdl ang ởlhgh trong bệrhqa nh việrhqa n, mấabdn y ngàukow y nay khôeryi ng thểcpjg đmtdl ếssxc n côeryi ng ty, cóugsn chuyệrhqa n thìnvht tớvnfd i tìnvht m em, anh cũszfb ng đmtdl i nghỉugsn ngơnvht i mộfwyl t chúosrv t đmtdl i.”
“Đnlot ưszfb ợbuds c, nhữxagj ng chuyệrhqa n kia giao cho anh, ngưszfb ơnvht i yêfxvq n tâxtoo m, nghỉugsn ngơnvht i đmtdl i.” Mụjilr c Thầbvha n đmtdl ỡfdwb Liêfxvq n Hoa nằznhb m xuốfsvh ng, đmtdl ắavvz p mềnlot n kínlot n cho côeryi , mớvnfd i nhẹfwyl nhàukow ng xoay ngưszfb ờfxvq i rờfxvq i đmtdl i.
Liêfxvq n Hoa đmtdl uổzmsq i Mụjilr c Thầbvha n đmtdl i, vốfsvh n nghĩbssd nằznhb m xuốfsvh ng nhắavvz m mắavvz t nghỉugsn mộfwyl t lúosrv c, ai biếssxc t cơnvht thểcpjg càukow ng lúosrv c càukow ng mệrhqa t mỏmcfy i, rốfsvh t cuộfwyl c lạugsn i ngủbffz thiếssxc p đmtdl i......
Cho đmtdl ếssxc n khi mộfwyl t âxtoo m thanh dịmdlu u dàukow ng nhưszfb tiếssxc ng kêfxvq u củbffz a mèvfwx o truyềnlot n vàukow o tai, Liêfxvq n Hoa mớvnfd i hoảtzot ng hoảtzot ng hốfsvh t tỉugsn nh lạugsn i, côeryi dụjilr i mắavvz t, chănvht m chúosrv nhìnvht n sang.
“Mẹfwyl ?”
Liê
Chua xó
Thở
Mụ
“Ừ
Mụ
Triể
Liê
Liê
Thấ
Sắ
Liê
Nế
Bá
Mụ
Triể
Nó
Anh theo xe cứ
Mụ
“Khô
“Ừ
“Đ
Hai mẹ
Liê
Mụ
Liê
“Đ
Liê
Cho đ
“Mẹ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.