Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi
Chương 159 : Anh đi ra ngoài!
Editor: Tràhbml sữkhrq a tràhbml xanh
Liêrdqm n Hoa chầphpg m chậohwy m mởhvff mắucrk t, đsftf ậohwy p vàhbml o mắucrk t làhbml màhbml u trắucrk ng khiếnizb n côddpl hoa mắucrk t, híhvff p mắucrk t trầphpg m tưauom mộftfr t chúgfph t, mớhvff i vừbcoa a rồyqyj i côddpl ởhvff dưauom ớhvff i đsftf áfouc y nưauom ớhvff c nhìbcoa n thấjgjb y mẹkeml , sao mớhvff i vừbcoa a mởhvff ra mắucrk t ra đsftf ãudib ởhvff trong mộftfr t gian phòmyic ng màhbml u trắucrk ng? Mẹkeml côddpl đsftf i đsftf âywib u rồyqyj i, lạsftf i bỏkgre côddpl đsftf i nữkhrq a sao, tạsftf i sao khôddpl ng dẫkgre n côddpl đsftf i theo.....
Chua xósftf t xôddpl ng lêrdqm n đsftf ầphpg u, Liêrdqm n Hoa chỉprpx cósftf thểafpq nhắucrk c nhởhvff mìbcoa nh, mẹkeml đsftf ãudib qua đsftf ờbdmh i vàhbml i chụppop c năarsj m rồyqyj i, ởhvff thếnizb giớhvff i nàhbml o đsftf ósftf nhấjgjb t đsftf ịphpg nh hi vọphpg ng côddpl cósftf thểafpq sốudib ng thậohwy t tốudib t, nếnizb u côddpl còmyic n sốudib ng, phảddpl i thựarsj c hiệysud n hi vọphpg ng củnuck a mẹkeml sốudib ng thậohwy t thậohwy t tốudib t.
Thởhvff dàhbml i, côddpl nghiêrdqm ng đsftf ầphpg u, nhìbcoa n thấjgjb y mộftfr t hàhbml ng ngưauom ờbdmh i đsftf ứmyic ng trưauom ớhvff c giưauom ờbdmh ng bệysud nh, trừbcoa báfouc c sĩepea y táfouc mặfouc c áfouc o trắucrk ng bêrdqm n ngoàhbml i, còmyic n cósftf mộftfr t sốudib ngưauom ờbdmh i kháfouc c, nhìbcoa n thấjgjb y côddpl tỉprpx nh lạsftf i, đsftf ềrzuy u bậohwy t cưauom ờbdmh i.
Mụppop c Thầphpg n tiếnizb n lêrdqm n mừbcoa ng rỡyqyj kêrdqm u lêrdqm n: “Liêrdqm n Hoa, em đsftf ãudib tỉprpx nh!”
“Ừhbml , khi em rơbdmh i xuốudib ng hồyqyj đsftf ãudib bấjgjb t tỉprpx nh, sau đsftf ósftf đsftf ưauom ợypkv c đsftf ưauom a đsftf ếnizb n bệysud nh việysud n sao ——” Liêrdqm n Hoa cốudib gắucrk ng nhớhvff lạsftf i mìbcoa nh đsftf ãudib xảddpl y ra chuyệysud n gìbcoa , “Em ngủnuck bao lâywib u rồyqyj i, báfouc c sĩepea nósftf i em thếnizb nàhbml o?”
Mụppop c Thầphpg n cẩudib n thậohwy n đsftf ỡyqyj Liêrdqm n Hoa dậohwy y, cho báfouc c sĩepea tiếnizb n lêrdqm n kiểafpq m tra nhịphpg p tim cho côddpl , còmyic n an ủnuck i: “Em đsftf ãudib ngủnuck hơbdmh n mộftfr t giờbdmh , báfouc c sĩepea nósftf i khôddpl ng cósftf vấjgjb n đsftf ềrzuy lớhvff n, tốudib i nay phảddpl i nằkeml m việysud n quan sáfouc t mộftfr t chúgfph t, nếnizb u nhưauom khôddpl ng cósftf chuyệysud n gìbcoa , ngàhbml y mai cósftf thểafpq xuấjgjb t việysud n.”
Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh vòmyic ng qua ngưauom ờbdmh i Mụppop c Thầphpg n, chuyểafpq n xe lăarsj n đsftf i tớhvff i trưauom ớhvff c mặfouc t Liêrdqm n Hoa, trong mắucrk t tràhbml n đsftf ầphpg y quan tâywib m, “Liêrdqm n Hoa, cósftf khósftf chịphpg u chỗejsl nàhbml o khôddpl ng?”
Liêrdqm n Hoa vừbcoa a nghe thấjgjb y giọphpg ng nósftf i quen thuộftfr c trầphpg m thấjgjb p, nhấjgjb t thờbdmh i toàhbml n thâywib n cưauom ơbdmh ng cứmyic ng. Côddpl nhẹkeml nhàhbml ng ngẩudib ng đsftf ầphpg u lêrdqm n, nhìbcoa n Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh mộftfr t cáfouc i, sau đsftf ósftf lạsftf i lạsftf nh lùkgre ng quay mặfouc t đsftf i.
Liêrdqm n Hoa khôddpl ng còmyic n hơbdmh i sứmyic c nósftf i: “Hiệysud n tạsftf i cơbdmh thểafpq tôddpl i khósftf chịphpg u, Triểafpq n tổepea ng ởhvff lạsftf i chỗejsl nàhbml y khôddpl ng đsftf ósftf n tiếnizb p chu đsftf áfouc o đsftf ưauom ợypkv c, xin mờbdmh i anh vềrzuy trưauom ớhvff c đsftf i...... Tôddpl i khôddpl ng cósftf gìbcoa rồyqyj i, Triểafpq n tổepea ng trởhvff vềrzuy bảddpl o dưauom ỡyqyj ng cơbdmh thểafpq củnuck a anh thìbcoa tốudib t hơbdmh n.”
Thấjgjb y Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh cũphpg ng ởhvff nơbdmh i đsftf âywib y, khiếnizb n côddpl nhấjgjb t thờbdmh i khủnuck ng hoảddpl ng khẩudib n trưauom ơbdmh ng lêrdqm n. Hiệysud n tạsftf i côddpl bịphpg tổepea n thưauom ơbdmh ng nặfouc ng nềrzuy , tinh thầphpg n cùkgre ng thâywib n thểafpq đsftf ềrzuy u tổepea n thưauom ơbdmh ng, trong khoảddpl ng thờbdmh i gian ngắucrk n, khôddpl ng cósftf hơbdmh i sứmyic c gìbcoa đsftf ốudib i phósftf Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh. Bâywib y giờbdmh nếnizb u đsftf ểafpq cho anh bêrdqm n cạsftf nh côddpl chíhvff nh làhbml tựarsj tìbcoa m đsftf ưauom ờbdmh ng chếnizb t, côddpl bệysud nh nặfouc ng khôddpl ng cósftf sứmyic c chốudib ng cựarsj , nhấjgjb t đsftf ịphpg nh sẽgbip bịphpg anh nhìbcoa n chằkeml m chằkeml m nuốudib t luôddpl n vàhbml o bụppop ng, nếnizb u anh nhưauom mưauom a giôddpl ng giósftf bãudib o ởhvff bêrdqm n tai côddpl moi tim thổepea lộftfr , còmyic n làhbml m ra chuyệysud n thâywib n mậohwy t hấjgjb p dẫkgre n côddpl , cósftf lẽgbip côddpl sẽgbip khôddpl ng còmyic n lựarsj c phảddpl n kíhvff ch, sẽgbip đsftf ầphpg u hàhbml ng anh.
Sắucrk c mặfouc t Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh càhbml ng dịphpg u dàhbml ng hơbdmh n: “Liêrdqm n Hoa, cơbdmh thểafpq anh khôddpl ng cósftf việysud c gìbcoa , em mớhvff ilàhbml bệysud nh nhâywib n, anh chỉprpx muốudib n lẳkeml ng lặfouc ng nhìbcoa n em làhbml tốudib t rồyqyj i, cósftf mấjgjb y lờbdmh i, anh còmyic n chưauom a nósftf i hếnizb t ——”
Liêrdqm n Hoa giùkgre ng giằkeml ng ngồyqyj i dậohwy y, giậohwy n đsftf ếnizb n mứmyic c cầphpg m bìbcoa nh hoa bêrdqm n méymwh p giưauom ờbdmh ng lêrdqm n đsftf áfouc nh tớhvff i hưauom ớhvff ng Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh: “Tôddpl i khôddpl ng muốudib n nhìbcoa n thấjgjb y anh.. Chuyệysud n anh nósftf i tôddpl i khôddpl ng muốudib n nghe chúgfph t nàhbml o, đsftf i ra ngoàhbml i cho tôddpl i!”
Nếnizb u nhưauom hung hãudib n tứmyic c giậohwy n cósftf thểafpq đsftf uổepea i anh đsftf i, côddpl khôddpl ng ngạsftf i biếnizb n thàhbml nh ngưauom ờbdmh i đsftf àhbml n bàhbml chanh chua, cho dùkgre mấjgjb t thểafpq diệysud n hay mấjgjb t đsftf i tíhvff nh cáfouc ch thiệysud n lưauom ơbdmh ng, côddpl cũphpg ng khôddpl ng thểafpq đsftf ểafpq cho Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh tớhvff i gầphpg n mìbcoa nh, tuyệysud t đsftf ốudib i khôddpl ng thểafpq !
Báfouc c sĩepea vộftfr i vàhbml ng đsftf ètsrt Liêrdqm n Hoa lạsftf i, y táfouc ổepea n đsftf ịphpg nh cổepea tay củnuck a côddpl lạsftf i, mộftfr t hồyqyj i khuyêrdqm n can mớhvff i khiếnizb n Liêrdqm n Hoa bìbcoa nh tĩepea nh lạsftf i.
Mụppop c Thầphpg n nghiêrdqm m mặfouc t cưauom ỡyqyj ng chếnizb đsftf ẩudib y Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh cáfouc ch xa Liêrdqm n Hoa: “Triểafpq n tổepea ng, hiệysud n tạsftf i Liêrdqm n Hoa cầphpg n dưauom ỡyqyj ng bệysud nh, anh đsftf ừbcoa ng ởhvff chỗejsl nàhbml y chọphpg c giậohwy n côddpl ấjgjb y! Liêrdqm n Hoa mớhvff i vừbcoa a tỉprpx nh lạsftf i, nhìbcoa n thấjgjb y anh khíhvff huyếnizb t dâywib ng tràhbml o bệysud nh tìbcoa nh càhbml ng nặfouc ng hơbdmh n, anh khôddpl ng phảddpl i đsftf ếnizb n thăarsj m côddpl , ngưauom ợypkv c lạsftf i làhbml tớhvff i hạsftf i côddpl !”
Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh liếnizb c mắucrk t nhìbcoa n Liêrdqm n Hoa dúgfph i đsftf ầphpg u vàhbml o trong gốudib i nằkeml m, nhìbcoa n côddpl đsftf ang tráfouc nh néymwh anh, liếnizb c nhìbcoa n Mụppop c Thầphpg n muốudib n đsftf uổepea i anh đsftf i, nhẹkeml nhàhbml ng cưauom ờbdmh i mộftfr t tiếnizb ng, anh dịphpg u dàhbml ng nósftf i vớhvff i Liêrdqm n Hoa: “Anh tỉprpx nh lạsftf i thìbcoa anh yêrdqm n tâywib m, anh đsftf ãudib dặfouc n dòmyic bệysud nh việysud n, cầphpg n gìbcoa cứmyic gọphpg i họphpg . Nếnizb u hiệysud n tạsftf i em khôddpl ng muốudib n gặfouc p anh, nàhbml y —— vậohwy y ngàhbml y mai anh lạsftf i đsftf ếnizb n!”
Nósftf i xong, anh nhẹkeml nhàhbml ng chuyểafpq n đsftf ộftfr ng xe lăarsj n, xoay ngưauom ờbdmh i rờbdmh i khỏkgre i phòmyic ng bệysud nh.
Anh theo xe cứmyic u thưauom ơbdmh ng mộftfr t đsftf ưauom ờbdmh ng đsftf i tớhvff i bệysud nh việysud n, cùkgre ng vớhvff i Mụppop c Thầphpg n canh giữkhrq trưauom ớhvff c cửsizi a phòmyic ng cứmyic u cấjgjb p, trong lòmyic ng nósftf ng nảddpl y khôddpl ng íhvff t hơbdmh n ai, anh rấjgjb t sợypkv Liêrdqm n Hoa xảddpl y ra đsftf iềrzuy u gìbcoa ngoàhbml i ýjjyz muốudib n, khiếnizb n anh khôddpl ng cósftf cơbdmh hộftfr i cứmyic u vãudib n. Bâywib y giờbdmh nhìbcoa n thấjgjb y Liêrdqm n Hoa tỉprpx nh lạsftf i, cuốudib i cùkgre ng anh đsftf ãudib cósftf thểafpq thảddpl lỏkgre ng, mặfouc c dùkgre Liêrdqm n Hoa vẫkgre n lạsftf nh lùkgre ng vớhvff i anh, nhưauom ng lạsftf nh lùkgre ng khôddpl ng thểafpq tổepea n thưauom ơbdmh ng anh, anh cósftf thểafpq nhấjgjb t thờbdmh i rờbdmh i khỏkgre i cho côddpl hếnizb t giậohwy n, nhưauom ng khôddpl ng cósftf nghĩepea a làhbml anh sẽgbip buôddpl ng tay. Anh Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh sẽgbip xuấjgjb t ra tấjgjb t cảddpl dịphpg u dàhbml ng, từbcoa từbcoa hòmyic a tan côddpl !
Mụppop c Thầphpg n đsftf ưauom a Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh đsftf i, mớhvff i nhẹkeml nhàhbml ng đsftf i vàhbml o phòmyic ng, thậohwy n trọphpg ng hỏkgre i Liêrdqm n Hoa: “Liêrdqm n Hoa, đsftf ừbcoa ng nósftf ng giậohwy n, anh ta đsftf ãudib đsftf i rồyqyj i...... Em uốudib ng nưauom ớhvff c khôddpl ng?”
“Khôddpl ng tứmyic c giậohwy n, em khôddpl ng sao.” Liêrdqm n Hoa ngồyqyj i dậohwy y, lắucrk c đsftf ầphpg u mộftfr t cáfouc i cưauom ờbdmh i nósftf i: “Còmyic n uốudib ng nưauom ớhvff c gìbcoa , uốudib ng trong hồyqyj đsftf ủnuck rồyqyj i——”
“Ừhbml , làhbml anh nghĩepea khôddpl ng chu đsftf áfouc o!” Mặfouc c dùkgre Mụppop c Thầphpg n khôddpl ng hiểafpq u tháfouc i đsftf ộftfr củnuck a Liêrdqm n Hoa vớhvff i Triểafpq n Thiếnizb u Khuynh, nhưauom ng vàhbml o lúgfph c nàhbml y, anh khôddpl ng dáfouc m chọphpg c tứmyic c Liêrdqm n Hoa, an nhìbcoa n Liêrdqm n Hoa ngâywib y ngốudib c nósftf i xin lỗejsl i, “Liêrdqm n Hoa, làhbml do anh, anh nêrdqm n ởhvff bêrdqm n cạsftf nh em chăarsj m sósftf c tốudib t cho em, lạsftf i đsftf ểafpq em mộftfr t mìbcoa nh, khiếnizb n em trưauom ợypkv t châywib n rơbdmh i xuốudib ng nưauom ớhvff c ——”
“Đtsrt ừbcoa ng nósftf i nữkhrq a... Đtsrt ừbcoa ng nósftf i mấjgjb y lờbdmh i xin lỗejsl i mong em tha thứmyic , em khôddpl ng cósftf tứmyic c giậohwy n!” Liêrdqm n Hoa lắucrk c đsftf ầphpg u nósftf i, côddpl chắucrk c chắucrk n làhbml cósftf ngưauom ờbdmh i đsftf ang giởhvff tròmyic , côddpl cảddpl m thấjgjb y rõgcek ràhbml ng làhbml cósftf ngưauom ờbdmh i đsftf ẩudib y côddpl xuốudib ng, vềrzuy phầphpg n hung thủnuck làhbml ngưauom ờbdmh i nàhbml o, khôddpl ng cầphpg n nósftf i cũphpg ng biếnizb t.
Hai mẹkeml con Ôcgjz n gia thậohwy t sựarsj làhbml to gan lớhvff n mậohwy t quáfouc rồyqyj i, ban ngàhbml y ban mặfouc t dưauom ớhvff i míhvff mắucrk t đsftf ôddpl ng đsftf ảddpl o tâywib n kháfouc ch, lạsftf i dáfouc m đsftf ưauom a côddpl vàhbml o chỗejsl chếnizb t! Hừbcoa , chắucrk c nhữkhrq ng ngàhbml y qua bọphpg n họphpg sốudib ng quáfouc thảddpl nh thơbdmh i rồyqyj i, đsftf ợypkv i côddpl khỏkgre i bệysud nh xuấjgjb t việysud n, sẽgbip đsftf ếnizb n lúgfph c bọphpg n họphpg bịphpg trừbcoa ng phạsftf t!
Liêrdqm n Hoa nhìbcoa n thấjgjb y áfouc nh mắucrk t lo âywib u củnuck a Mụppop c Thầphpg n liềrzuy n nósftf i: “Em khôddpl ng sao, anh đsftf ừbcoa ng khẩudib n trưauom ơbdmh ng, chỉprpx làhbml từbcoa nhỏkgre đsftf ãudib tưauom ơbdmh ng đsftf ốudib i sợypkv nưauom ớhvff c, hôddpl m nay chợypkv t téymwh xuốudib ng nưauom ớhvff c mớhvff i sợypkv tớhvff i mứmyic c bấjgjb t đsftf ộftfr ng. Vềrzuy sau em sẽgbip cẩudib n thậohwy n hơbdmh n, anh đsftf ừbcoa ng đsftf ểafpq trong lòmyic ng, chuyệysud n nàhbml y làhbml ngoàhbml i ýjjyz muốudib n đsftf âywib u đsftf oáfouc n trưauom ớhvff c đsftf ưauom ợypkv c, căarsj n bảddpl n khôddpl ng phảddpl i lỗejsl i củnuck a anh.” Hôddpl m nay côddpl che giấjgjb u sựarsj thậohwy t vớhvff i Mụppop c Thầphpg n, chíhvff nh làhbml vìbcoa tựarsj tay côddpl ra tay đsftf ốudib i phósftf kẻwkwf thùkgre mớhvff i đsftf ãudib tay!
Mụppop c Thầphpg n cũphpg ng khôddpl ng vìbcoa lờbdmh i nósftf i củnuck a Liêrdqm n Hoa màhbml thảddpl lỏkgre ng, anh nhẹkeml nhàhbml ng nósftf i: “Liêrdqm n Hoa, tósftf m lạsftf i chuyệysud n em rơbdmh i xuốudib ng nưauom ớhvff c làhbml do anh khôddpl ng chăarsj m sósftf c tốudib t em, lúgfph c em đsftf ềrzuy nghịphpg đsftf i tớhvff i bêrdqm n hồyqyj , anh nêrdqm n nhìbcoa n ra em khôddpl ng thíhvff ch ởhvff bêrdqm n méymwh p nưauom ớhvff c, nếnizb u nhưauom khi đsftf ósftf chúgfph ng ta liềrzuy n rờbdmh i đsftf i, em sẽgbip khôddpl ng suýjjyz t chúgfph t nữkhrq a chếnizb t chìbcoa m? Vềrzuy sau nếnizb u cósftf việysud c gìbcoa thìbcoa trựarsj c tiếnizb p nósftf i cho anh biếnizb t, chuyệysud n em sợypkv nưauom ớhvff c vẫkgre n luôddpl n khôddpl ng nósftf i ra, hôddpl m nay nếnizb u anh khôddpl ng biếnizb t bơbdmh i lộftfr i khôddpl ng cứmyic u đsftf ưauom ợypkv c em.. chẳkeml ng phảddpl i em sẽgbip ......”
Liêrdqm n Hoa cau màhbml y, cắucrk t đsftf ứmyic t lờbdmh i nósftf i củnuck a Mụppop c Thầphpg n: “Mụppop c Thầphpg n, khôddpl ng cho nósftf i nữkhrq a! Em cósftf chúgfph t mệysud t mỏkgre i muốudib n ngủnuck mộftfr t lúgfph c, anh đsftf i ra ngoàhbml i giúgfph p em gọphpg i đsftf iệysud n thoạsftf i cho thưauom kýjjyz Lưauom ơbdmh ng Phong, nósftf i em đsftf ang ởhvff trong bệysud nh việysud n, mấjgjb y ngàhbml y nay khôddpl ng thểafpq đsftf ếnizb n côddpl ng ty, cósftf chuyệysud n thìbcoa tớhvff i tìbcoa m em, anh cũphpg ng đsftf i nghỉprpx ngơbdmh i mộftfr t chúgfph t đsftf i.”
“Đtsrt ưauom ợypkv c, nhữkhrq ng chuyệysud n kia giao cho anh, ngưauom ơbdmh i yêrdqm n tâywib m, nghỉprpx ngơbdmh i đsftf i.” Mụppop c Thầphpg n đsftf ỡyqyj Liêrdqm n Hoa nằkeml m xuốudib ng, đsftf ắucrk p mềrzuy n kíhvff n cho côddpl , mớhvff i nhẹkeml nhàhbml ng xoay ngưauom ờbdmh i rờbdmh i đsftf i.
Liêrdqm n Hoa đsftf uổepea i Mụppop c Thầphpg n đsftf i, vốudib n nghĩepea nằkeml m xuốudib ng nhắucrk m mắucrk t nghỉprpx mộftfr t lúgfph c, ai biếnizb t cơbdmh thểafpq càhbml ng lúgfph c càhbml ng mệysud t mỏkgre i, rốudib t cuộftfr c lạsftf i ngủnuck thiếnizb p đsftf i......
Cho đsftf ếnizb n khi mộftfr t âywib m thanh dịphpg u dàhbml ng nhưauom tiếnizb ng kêrdqm u củnuck a mètsrt o truyềrzuy n vàhbml o tai, Liêrdqm n Hoa mớhvff i hoảddpl ng hoảddpl ng hốudib t tỉprpx nh lạsftf i, côddpl dụppop i mắucrk t, chăarsj m chúgfph nhìbcoa n sang.
“Mẹkeml ?”
Liê
Chua xó
Thở
Mụ
“Ừ
Mụ
Triể
Liê
Liê
Thấ
Sắ
Liê
Nế
Bá
Mụ
Triể
Nó
Anh theo xe cứ
Mụ
“Khô
“Ừ
“Đ
Hai mẹ
Liê
Mụ
Liê
“Đ
Liê
Cho đ
“Mẹ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.