Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 156 : Lạnh lẽo như trời đông giá rét

    trước sau   
Editor: Tràehmu sữnyoya tràehmu xanh

Liêsjjpn Hoa nghiêsjjpm túixjpc nhìvslnn hôoydwn lễefuf từyexong bưxugykmbac mộcyjct tiếhalan hàehmunh, côoydw cảayofm giástgyc nhưxugyvslnnh quay vềjdss quástgy khứxlca, năhggym năhggym trưxugykmbac nếhalau nhưxugy khôoydwng xảayofy ra gìvsln, nếhalau nhưxugy cuộcyjcc đwnooohxli củsjjpa côoydw khôoydwng cóehmu nhữnyoyng chuyệmhuyn ngoàehmui ýolce muốqsiin kia, cóehmu phảayofi côoydwllfung giốqsiing nhưxugyoydwm nay đwnooi cạxbljnh MC dẫprvan chưxugyơfyvzng trìvslnnh, mặxlcac ástgyo cưxugykmbai trắrsuqng đwnooxlcang trêsjjpn đwnooàehmui, cùoydwng Đxbljwxgl Yếhalan Thừyexoa trao đwnooqqedi nhẫprvan cưxugykmbai vớkmbai nhau, sau đwnooóehmuoydw chícyjcnh thứxlcac gảayof cho Đxbljwxgl Yếhalan Thừyexoa......

Liêsjjpn Hoa bấpfstt giástgyc sợqpfw run cảayof ngưxugyohxli, giảayof thiếhalat nàehmuy quástgy khủsjjpng bốqsii! Nếhalau nhưxugyhggym năhggym trưxugykmbac thậqboct sựautxehmu phástgyt triểjdssn nhưxugy vậqbocy, nhấpfstt đwnooprvanh khôoydwng cóehmuoydwfjxky giờohxl, khôoydwng cóehmu FL khôoydwng cóehmu Tiểjdssu Bạxbljch, cuộcyjcc sốqsiing côoydw sẽauoc rấpfstt tịprvach mịprvach côoydw đwnooơfyvzn! Gảayof cho Đxbljwxgl Yếhalan Thừyexoa ngưxugyohxli đwnooàehmun ôoydwng khôoydwng chẳoydwng ra sao nàehmuy, cuộcyjcc đwnooohxli củsjjpa côoydw chắrsuqc chắrsuqn bịprva phástgy hủsjjpy!

“Liêsjjpn Hoa, hôoydwm nay em khôoydwng làehmum gìvsln sao?” Nhìvslnn Liêsjjpn Hoa vẫprvan nhàehmun nhãeqod quan sástgyt hôoydwn lễefuf, Mụeqodc Thầqbocn cảayofm thấpfsty rấpfstt quástgyi dịprva, “Khóehmuehmu khi chứxlcang kiếhalan hôoydwn lễefuf củsjjpa Đxbljwxgl Yếhalan Thừyexoa vàehmu Ôyzayn Nhưxugy Cảayofnh, em quyếhalat đwnooprvanh buôoydwng tha cơfyvz hộcyjci tốqsiit nhưxugy vậqbocy, khôoydwng ra tay sao?”

Liêsjjpn Hoa kỳefuf quástgyi liếhalac mắrsuqt nhìvslnn Mụeqodc Thầqbocn: “Vìvsln sao em phảayofi ra tay, em cóehmu thểjdss ra tay thếhalaehmuo?”

Mụeqodc Thầqbocn nhỏtrqr giọlrjwng nóehmui: “Vícyjc dụeqod nhưxugyoydwng lêsjjpn phícyjca trưxugykmbac, giốqsiing nhưxugyixjpc trưxugykmbac vậqbocy, véohxln lêsjjpn nhữnyoyng chuyệmhuyn xấpfstu củsjjpa bọlrjwn họlrjw......” Anh trởayof vềjdss thàehmunh phốqsii K mớkmbai biếhalat, Liêsjjpn Hoa đwnooãeqod chícyjcnh thứxlcac tuyêsjjpn chiếhalan xuốqsiing tay vớkmbai Ôyzayn gia, nhữnyoyng ngàehmuy đwnooóehmu gióehmu nổqqedi mâfjxky phun phong vâfjxkn biếhalan ảayofo, thếhala nhưxugyng anh lạxblji bỏtrqr lỡqboc.


“Nàehmuy! Anh cho rằvhjwng em làehmu ngưxugyohxli lòerfung dạxblj ástgyc đwnoocyjcc sao!” Liêsjjpn Hoa oástgyn trástgych nóehmui, “Hôoydwm nay làehmu ngàehmuy đwnooxblji hỉrima củsjjpa ngưxugyohxli ta, mặxlcac dùoydw em hậqbocn hai ngưxugyohxli kia, nhưxugyng khôoydwng đwnooếhalan nỗwxgli muốqsiin phástgy hủsjjpy ngàehmuy hạxbljnh phúixjpc nhấpfstt trong đwnooohxli họlrjw! Bọlrjwn họlrjw khóehmuehmuixjpc vui mừyexong nhưxugy thếhala, em đwnoojdss cho bọlrjwn họlrjwxugyayofng thụeqod qua vui mừyexong cựautxc hạxbljn, rồmjdzi ra tay khiếhalan bọlrjwn họlrjw bi thưxugyơfyvzng cựautxc hạxbljn, chẳoydwng phảayofi làehmu tốqsiit hơfyvzn sao?” Nếhalau nhưxugyoydwm nay côoydwfjxky ra chuyệmhuyn gìvsln, khôoydwng phảayofi làehmullfung nhưxugy Ôyzayn Nhưxugy Cảayofnh Ôyzayn Ngữnyoyhggym đwnooóehmu sao, đwnoojdssu khôoydwng hềjdssehmu nhâfjxkn tícyjcnh?

“A ~” Mụeqodc Thầqbocn kéohxlo dàehmui giọlrjwng, tiếhalan tớkmbai bêsjjpn tai Liêsjjpn Hoa, nhỏtrqr giọlrjwng nóehmui, “Ngưxugyohxli cóehmu thểjdssehmui ra lờohxli nhưxugy thếhala, mớkmbai thậqboct sựautxehmu quyếhalat đwnoostgyn sástgyt phạxbljt ——”

“Anh đwnooi chếhalat đwnooi!” Liêsjjpn Hoa đwnoopfstm vàehmuo ngựautxc Mụeqodc Thầqbocn, nhỏtrqr giọlrjwng phảayofn kícyjcch, “Anh giựautxt giâfjxky em đwnooxblji nástgyo hôoydwn lễefuf, vậqbocy anh làehmu ngưxugyohxli gìvsln......”

......

Triểjdssn Thiếhalau Khuynh ngồmjdzi ởayofehmung sau, nhìvslnn vàehmunh tai vàehmuehmuc mai củsjjpa Liêsjjpn Hoa vàehmu Mụeqodc Thầqbocn chạxbljm vàehmuo nhau nhỏtrqr giọlrjwng nóehmui nhỏtrqr, bộcyjc dạxbljng thâfjxkn mậqboct, anh hậqbocn nắrsuqm chặxlcat nắrsuqm tay. Liêsjjpn Hoa cốqsii ýolceehmum nhưxugy vậqbocy đwnoojdss chọlrjwc giậqbocn anh sao, thâfjxkn mậqboct vớkmbai Mụeqodc Thầqbocn, đwnoojdss cho anh biếhalat khóehmuehmu lui sao!

Trêsjjpn mặxlcat anh âfjxkm trầqbocm mộcyjct mảayofnh, ástgynh mắrsuqt lạxbljnh lùoydwng khôoydwng ngừyexong bắrsuqn vềjdss phícyjca Mụeqodc Thầqbocn trưxugykmbac mặxlcat, thưxugyolce ngồmjdzi cạxbljnh anh cũllfung khôoydwng khỏtrqri rụeqodt ngưxugyohxli, muốqsiin cástgych núixjpi lửvslna sắrsuqp phun tràehmuo mộcyjct chúixjpt.

Giờohxl phúixjpt nàehmuy, hôoydwn lễefuf đwnooãeqod cửvslnehmunh xong, ôoydwng cụeqod Đxbljwxgl gia lêsjjpn đwnooàehmui đwnoolrjwc diễefufn văhggyn kếhalat thúixjpc, cưxugyohxli nóehmui vớkmbai tâfjxkn khástgych dưxugykmbai đwnooàehmui: “Cástgyc vịprva nểjdss mặxlcat đwnooếhalan tiệmhuyc cưxugykmbai củsjjpa con trai tôoydwi, tôoydwi cảayofm kícyjcch khôoydwn cùoydwng! Tiệmhuyc đwnooxlcang đwnooãeqod chuẩwxgln bịprva tốqsiit, mờohxli mọlrjwi ngưxugyohxli theo tôoydwi đwnooếhalan nơfyvzi đwnooóehmu ăhggyn cơfyvzm, Yếhalan Thừyexoa vàehmu Nhưxugy Cảayofnh đwnooi thay quầqbocn ástgyo chuẩwxgln bịprva, lậqbocp tứxlcac tớkmbai Đxbljwxgl gia mờohxli rưxugyqpfwu!”

Mọlrjwi ngưxugyohxli đwnoojdssu gậqboct đwnooqbocu mộcyjct cástgyi, đwnooxlcang dậqbocy cưxugyohxli chúixjpc ôoydwng cụeqod Đxbljwxgl, sau mộcyjct hồmjdzi khástgych sástgyo chúixjpc mừyexong, mọlrjwi ngưxugyohxli đwnooưxugyqpfwc dẫprvan tớkmbai mộcyjct chỗwxglayofsjjpn ngoàehmui khástgych sạxbljn dùoydwng cơfyvzm.

Đxblji đwnooếhalan bữnyoya tiệmhuyc, bao quanh làehmu mộcyjct hồmjdzxugykmbac nhâfjxkn tạxbljo khổqqedng lồmjdz, nưxugykmbac hồmjdz dậqbocp dờohxln xanh biếhalac nhưxugy ngọlrjwc, khiếhalan bầqbocu khôoydwng nóehmung nựautxc củsjjpa mùoydwa hèyexo trởayof thàehmunh hưxugy khôoydwng. Trong tầqbocm mắrsuqt nơfyvzi nơfyvzi đwnoojdssu làehmufjxky cốqsiii cùoydwng hoa cỏtrqr, vâfjxky quanh hồmjdz nhâfjxkn tạxbljo, nhưxugywxgln nhưxugy hiệmhuyn ngăhggyn cástgych ra rấpfstt nhiềjdssu khôoydwng gian.

fyvzi nàehmuy cũllfung đwnooưxugyqpfwc bốqsii trícyjc tỉrima mỉrima mộcyjct lầqbocn, hai bêsjjpn bờohxl hồmjdzxugykmbai tàehmung câfjxky làehmuehmun ăhggyn đwnooưxugyqpfwc che dùoydw, lụeqoda mỏtrqrng trắrsuqng noãeqodn trảayofi trêsjjpn mặxlcat bàehmun, thứxlcac ăhggyn đwnooxlcat ởayof trêsjjpn bàehmun ăhggyn càehmung nồmjdzng nặxlcac hỉrima khícyjc, hìvslnnh dástgyng đwnooưxugyqpfwc bàehmuy biệmhuyn cẩwxgln thậqbocn tinh xảayofo, rưxugyqpfwu đwnootrqrehmu phêsjjp lay đwnoocyjcng đwnooxlcat chung mộcyjct chỗwxgl chỉrimanh tềjdss, đwnoojdss khástgych tựautx thưxugyayofng thứxlcac.

Liêsjjpn Hoa kéohxlo cástgynh tay Mụeqodc Thầqbocn, cũllfung đwnooi theo đwnooástgym ngưxugyohxli đwnooếhalan nơfyvzi nàehmuy, Mụeqodc Thầqbocn lôoydwi kéohxlo Liêsjjpn Hoa thưxugyayofng thứxlcac phong cảayofnh, nhìvslnn hồmjdz nhâfjxkn tạxbljo ởayof trung tâfjxkm thởayofehmui nóehmui: “Quảayof nhiêsjjpn mùoydwa hèyexosjjpn đwnooếhalan nhữnyoyng nơfyvzi cóehmuxugykmbac, nơfyvzi nàehmuy mástgyt mẻyrojfyvzn nhiềjdssu hôoydwn lễefuf vừyexoa rồmjdzi.”

“Đxbljúixjpng, đwnooúixjpng sao ——” Vẻyroj mặxlcat Liêsjjpn Hoa chợqpfwt căhggyng thẳoydwng, ngóehmun tay côoydw nắrsuqm chặxlcat ốqsiing tay ástgyo Mụeqodc Thầqbocn, ngẩwxglng đwnooqbocu hỏtrqri, “Hôoydwn lễefufllfung cửvslnehmunh xong rồmjdzi, khi nàehmuo thìvsln chúixjpng ta mớkmbai vềjdss?”

Mụeqodc Thầqbocn cưxugyohxli nóehmui: “Hôoydwn lễefuf đwnooãeqod xong, chẳoydwng lẽauoc khôoydwng dùoydwng tiệmhuyc màehmu đwnooi vềjdss? Ngưxugyohxli tớkmbai nơfyvzi đwnooâfjxky đwnoojdssu làehmu tổqqedng giástgym đwnooqsiic quảayofn lýolce cao cấpfstp bìvslnnh thưxugyohxlng rấpfstt khóehmu gặxlcap, dầqbocu gìvslnllfung phảayofi lêsjjpn tiếhalang chàehmuo hỏtrqri toàehmun bộcyjc, mớkmbai khôoydwng uổqqedng phícyjc chuyếhalan đwnooi lầqbocn nàehmuy.”


Liêsjjpn Hoa gậqboct đwnooqbocu mộcyjct cástgyi: “Vậqbocy cũllfung tốqsiit...... Chúixjpng ta đwnooi hàehmun huyêsjjpn mộcyjct lầqbocn ——”

Hai ngưxugyohxli đwnooang chuẩwxgln bịprva đwnooi tìvslnm vịprvaolce tổqqedng ởayof gầqbocn nhấpfstt tròerfu chuyệmhuyn, liềjdssn bịprva ngưxugyohxli khástgyc ngăhggyn lạxblji.

“Liêsjjpn Hoa!” Khuôoydwn mặxlcat Triểjdssn Thiếhalau Khuynh âfjxkm trầqbocm, chắrsuqn trưxugykmbac mặxlcat Liêsjjpn Hoa, “Anh nghĩccwn chúixjpng ta cầqbocn nóehmui chuyệmhuyn mộcyjct chúixjpt, em theo anh tớkmbai chỗwxglehmuy!”

Liêsjjpn Hoa cóehmu chúixjpt giậqboct mìvslnnh nhìvslnn Triểjdssn Thiếhalau Khuynh, ástgynh mắrsuqt khôoydwng tựautx chủsjjp trốqsiin trástgynh ástgynh mắrsuqt củsjjpa anh.

oydw hoàehmun toàehmun khôoydwng nghĩccwn tớkmbai anh sẽauoc tớkmbai tham gia hôoydwn lễefuf! Lấpfsty sựautx vụeqodoydwng ty củsjjpa Triểjdssn Thiếhalau Khuynh mộcyjct ngàehmuy kiếhalam tỷaqlf bạxbljc, cùoydwng thờohxli gian anh khôoydwi phụeqodc chứxlcac năhggyng, làehmum sao cóehmu thểjdss nặxlcan ra mộcyjct ngàehmuy hôoydwm nay tớkmbai đwnooâfjxky tham dựautx tiệmhuyc cưxugykmbai!

Chẳoydwng lẽauoc, anh làehmuvsln tớkmbai ngăhggyn côoydw lạxblji, Triểjdssn Thiếhalau Khuynh biếhalat côoydw nhấpfstt đwnooprvanh sẽauoc tham dựautx, cho nêsjjpn néohxlm tấpfstt cảayof sựautx vụeqod lạxblji, chạxbljy đwnooếhalan nơfyvzi đwnooâfjxky......

Mụeqodc Thầqbocn thoástgyng nhìvslnn vẻyroj mặxlcat Liêsjjpn Hoa, bưxugykmbac nhẹfjxksjjpn phícyjca trưxugykmbac, chặxlcan ástgynh mắrsuqt Triểjdssn Thiếhalau Khuynh nhìvslnn Liêsjjpn Hoa, anh lạxbljnh lùoydwng nóehmui: “Triểjdssn tổqqedng, hôoydwm nay mọlrjwi ngưxugyohxli làehmu tớkmbai chúixjpc mừyexong tiệmhuyc mừyexong Đxbljwxgl gia, anh tìvslnm Liêsjjpn Hoa cóehmu chuyệmhuyn gìvsln? Cóehmu chuyệmhuyn thìvsln đwnoojdss ngàehmuy khástgyc rồmjdzi nóehmui, tôoydwi vàehmu Liêsjjpn Hoa muốqsiin đwnooi chúixjpc mừyexong côoydwfjxku chúixjp rểjdss!”

“Liêsjjpn Hoa!” Triểjdssn Thiếhalau Khuynh chuyểjdssn đwnoocyjcng xe lăhggyn, vòerfung qua Mụeqodc Thầqbocn trựautxc tiếhalap đwnooqsiii mặxlcat vớkmbai Liêsjjpn Hoa, anh thàehmunh khẩwxgln vưxugyơfyvzn tay, “Liêsjjpn Hoa, em qua đwnooâfjxky, anh cóehmu việmhuyc nóehmui vớkmbai em!”

Liêsjjpn Hoa vẫprvan néohxl trástgynh, côoydw trốqsiin sau lưxugyng Mụeqodc Thầqbocn, lạxbljnh lùoydwng nóehmui: “Tôoydwi còerfun cóehmu chuyệmhuyn, khôoydwng cóehmu thờohxli gian nóehmui chuyệmhuyn vớkmbai anh.”

“Hừyexo, anh thấpfsty rồmjdzi đwnooóehmu, Liêsjjpn Hoa căhggyn bảayofn khôoydwng muốqsiin nóehmui gìvsln vớkmbai anh!” Vừyexoa dứxlcat lờohxli, Mụeqodc Thầqbocn liềjdssn lôoydwi kéohxlo Liêsjjpn Hoa đwnooi qua trưxugykmbac mặxlcat Triểjdssn Thiếhalau Khuynh, sảayofi bưxugykmbac đwnooi xa, rấpfstt nhanh thoástgyt khỏtrqri tầqbocm mắrsuqt củsjjpa anh.

Triểjdssn Thiếhalau Khuynh thoástgyng chốqsiic sửvslnng sờohxlayofsjjpn nàehmuy, khôoydwng phảayofi anh tứxlcac giậqbocn Mụeqodc Thầqbocn phòerfung vệmhuyehmuehmui xícyjcch anh, hắrsuqn làehmu bịprva đwnooayofcyjcch, màehmu nguyêsjjpn nhâfjxkn chícyjcnh làehmu suy nghĩccwn củsjjpa Liêsjjpn Hoa!

Liêsjjpn Hoa căhggyn bảayofn khôoydwng nguyệmhuyn ýolce liếhalac nhìvslnn anh mộcyjct cástgyi, thầqbocn thástgyi vàehmu đwnoocyjcng tástgyc củsjjpa côoydw, tấpfstt cảayof đwnoojdssu làehmu sợqpfw trástgynh néohxl anh khôoydwng kịprvap! Liêsjjpn Hoa thậqboct sựautx muốqsiin trástgynh néohxl anh, muốqsiin triệmhuyt đwnoojdss đwnoooạxbljn tuyệmhuyt quan hệmhuy vớkmbai anh, mớkmbai cóehmu thểjdss lạxbljnh lùoydwng nhưxugy trờohxli đwnooôoydwng giástgyohxlt vớkmbai anh......

Cho tớkmbai nay, anh đwnoojdssu cho rằvhjwng mìvslnnh ởayof trong mắrsuqt Liêsjjpn Hoa đwnooãeqod chiếhalam giữnyoy mộcyjct chỗwxgl, mấpfsty ngàehmuy nay Liêsjjpn Hoa trástgynh néohxl anh cóehmu lẽauocehmuvsln xấpfstu hổqqed, nhưxugyng khi côoydwayof trưxugykmbac mặxlcat anh biểjdssu lộcyjcehmui xícyjcch trástgynh néohxl anh, khiếhalan anh khôoydwng thểjdssehmuo tiếhalap nhậqbocn! Tạxblji sao côoydwehmu thểjdssvslnnh nguyệmhuyn đwnooxlcang sau lưxugyng Mụeqodc Thầqbocn tìvslnm kiếhalam bảayofo vệmhuy, cũllfung khôoydwng nguyệmhuyn ýolceehmui mấpfsty câfjxku vớkmbai anh!

“Thiếhalau gia, lãeqodo gia ôoydwng ấpfsty mớkmbai tớkmbai đwnooâfjxky, đwnooang nóehmui chuyệmhuyn vớkmbai tổqqedng giástgym đwnooqsiic khástgych sạxbljn Nhan Hỉrima, lãeqodo gia nóehmui cóehmu chuyệmhuyn tìvslnm ngàehmui, tôoydwi đwnoowxgly ngàehmui đwnooi qua?” Thưxugyolce nhậqbocn mộcyjct cúixjp đwnooiệmhuyn thoạxblji, tiếhalan lêsjjpn bástgyo cástgyo vớkmbai Triểjdssn Thiếhalau Khuynh còerfun đwnooang sữnyoyng sờohxl.

Triểjdssn Thiếhalau Khuynh khôoydwng còerfun hơfyvzi sứxlcac phấpfstt tay mộcyjct cástgyi: “Nếhalau ba tìvslnm tôoydwi, vậqbocy chúixjpng ta đwnooi.” Anh cầqbocn đwnooiềjdssu chỉrimanh suy nghĩccwn mộcyjct chúixjpt, đwnooqsiii mặxlcat vớkmbai Liêsjjpn Hoa nhưxugy vậqbocy, anh nêsjjpn chọlrjwn lựautxa bưxugykmbac kếhala tiếhalap nhưxugy thếhalaehmuo, mớkmbai cóehmu thểjdss khiếhalan côoydw thay đwnooqqedi suy nghĩccwnpfsty......

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.