Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 11 : Gian phu dâm phụ

    trước sau   
coagfwid đqfpcftddi ca, em muốwpkvn đqfpcem chuyệpbfhn ngàycaiy hôwvzkm qua củqgdfa anh vàycai em giữiolbalrt mậpmfct, em khôwvzkng muốwpkvn phágerralrtwvzkn lễcnut củqgdfa anh vàycai chịeiuw đqfpcâvyuau, nhưalrtng màycai em khôwvzkng biếcmdmt tạftddi sao lạftddi bịeiuw ngưalrthbpai khágerrc chụalrtp đqfpcưalrtggclc nhữiolbng tấfrnxm hìrlrjnh nàycaiy, họrlrj muốwpkvn uy hiếcmdmp em. . . . . ."

Thanh âvyuam mãvilbnh mai yểfwidu đqfpciệpbfhu củqgdfa Ôpbfhn Nhưalrt Cảndebnh mang theo tiếcmdmng khósumvc nứalrtc nởfwjg, Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa cũmqrung ởfwjghbpan trong! Liêhbpan Hoa dágerrm khẳqgdfng đqfpceiuwnh, côwvzkfrnxy đqfpcang bàycaiy ra mộvjwzt bộvjwzgerrng đqfpcágerrng thưalrtơnbjeng, làycaim cho Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa phảndebi thưalrtơnbjeng cảndebm.

"Nhưalrt Cảndebnh —— Anh. . . . . . Tốwpkvi hôwvzkm qua thìrlrj ra làycai em!" Âmjfvm thanh Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa tràycain ngậpmfcp giãvilby giụalrta vàycai khổvseb sởfwjg, "Tốwpkvi hôwvzkm qua anh uốwpkvng quágerr nhiềftddu rưalrtggclu, anh tưalrtfwjgng đqfpcósumv chỉndplycai giấfrnxc mơnbje, ságerrng nay thấfrnxy mìrlrjnh nằziprm ởfwjg khágerrch sạftddn, nhìrlrjn lêhbpan giưalrthbpang anh thấfrnxy dấfrnxu mágerru (lạftddc hồcnutng), anh mớuuqzi biếcmdmt đqfpcósumv khôwvzkng phảndebi làycai mộvjwzt giấfrnxc mơnbje. . . . . . Thìrlrj ra làycai em, tạftddi sao hai chúcnutng ta say rưalrtggclu cósumv thểfwidycaim nêhbpan nhữiolbng chuyệpbfhn nhưalrt vậpmfcy. . . . . ."

Trong khe cửzhrxa, sắpamvc mặqgdft đqfpciouwp trai củqgdfa Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa trởfwjghbpan vặqgdfn vẹiouwo, nhìrlrjn Ôpbfhn Nhưalrt Cảndebnh vìrlrjalrtuuqzi mặqgdft đqfpcfrnxt khósumvc thúcnutt thíalrtt. Trêhbpan mặqgdft củqgdfa Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa đqfpcãvilbsumvi lêhbpan tâvyuam trạftddng củqgdfa anh, cósumv hốwpkvi hậpmfcn, cósumvrlrjnh lặqgdfng, cósumv kinh hoảndebng, còycain cósumvalrtng phấfrnxn.

Liêhbpan Hoa ởfwjg ngoàycaii cửzhrxa cưalrthbpai lạftddnh, thậpmfct làycai mộvjwzt đqfpcôwvzki gian phu dâvyuam phụalrtycai!

Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa khi ra đqfpchbpai đqfpcãvilb ngậpmfcm thìrlrja vàycaing trong miệpbfhng, chưalrta bao giờhbpa xảndeby ra chuyệpbfhn đqfpcau buồcnutn gìrlrj, bâvyuay giờhbpa lạftddi thìrlrjnh lìrlrjnh xảndeby ra chuyệpbfhn ngoàycaii ýfwjg muốwpkvn, làycaim cho anh do dựrhlf, khôwvzkng quyếcmdmt đqfpcgerrn đqfpcưalrtggclc, đqfpcósumvycai khuyếcmdmt đqfpciểfwidm lớuuqzn nhấfrnxt củqgdfa anh. Côwvzkycai anh đqfpcãvilb từloyqng yêhbpau nhau, nêhbpan côwvzk biếcmdmt đqfpcưalrtggclc, anh làycai ngưalrthbpai rấfrnxt lãvilbng mạftddn, nhưalrtng cũmqrung làycai ngưalrthbpai rấfrnxt đqfpca tìrlrjnh.

Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa nhìrlrjn thấfrnxy mĩmota nhâvyuan nhu thuậpmfcn hiềftddn làycainh quỳonqdalrtuuqzi châvyuan anh, ngưalrthbpai đqfpcósumvycain làycai đqfpcwpkvi tưalrtggclng tìrlrjnh mộvjwzt đqfpcêhbpam củqgdfa anh; nhìrlrjn bộvjwzgerrng đqfpcágerrng thưalrtơnbjeng, yếcmdmu đqfpcuốwpkvi củqgdfa Ôpbfhn Nhưalrt Cảndebnh, làycaim cho lòycaing tựrhlfwvzkn củqgdfa đqfpcàycain ôwvzkng trong hắpamvn càycaing thêhbpam mãvilbnh liệpbfht. Trong đqfpcdqcru hắpamvn liềftddn lưalrtuuqzt qua mộvjwzt ýfwjg nghĩmotaa, hắpamvn muốwpkvn lấfrnxy luôwvzkn cảndeb chịeiuw lẫiypwn em!

"Khôwvzkng, Đcoagfwid đqfpcftddi ca, đqfpcftddu tạftddi em. . . . . . Làycai em say rưalrtggclu nêhbpan hồcnut đqfpccnut, làycaim liêhbpan lụalrty tớuuqzi anh . . . . ." Ôpbfhn Nhưalrt Cảndebnh giốwpkvng nhưalrtgerrgerrch trong giósumv, thâvyuan thểfwid run rẩplwly nósumvi: "Nhữiolbng tấfrnxm hìrlrjnh nàycaiy em khôwvzkng muốwpkvn cho ai biếcmdmt đqfpcếcmdmn, nếcmdmu em đqfpcãvilbycaim nêhbpan chuyệpbfhn nàycaiy thìrlrj em phảndebi mộvjwzt mìrlrjnh gágerrnh lấfrnxy hậpmfcu quảndeb, ai cósumv thểfwid ngờhbpa. . . . . ."

Đcoagfwid Yếcmdmn Thừloyqa cúcnuti ngưalrthbpai xuốwpkvng ôwvzkm lấfrnxy Ôpbfhn Nhưalrt Cảndebnh, đqfpcfwid cho thâvyuan hìrlrjnh mãvilbnh mai củqgdfa côwvzk dựrhlfa vàycaio hắpamvn, tựrhlf lẩplwlm bẩplwlm nósumvi: "Nếcmdmu nhưalrt khôwvzkng phảndebi mớuuqzi vừloyqa rồcnuti anh đqfpcalrtng vàycaio em thìrlrj nhữiolbng tấfrnxm hìrlrjnh nàycaiy sẽhkwx khôwvzkng rớuuqzt ra ngoàycaii, nhưalrt vậpmfcy anh sẽhkwx khôwvzkng thấfrnxy đqfpcưalrtggclc nósumv, vậpmfcy thìrlrj anh đqfpcãvilb bỏjxds lỡcmdmnbje hộvjwzi bùeiuw đqfpcpamvp cho em. Chuyệpbfhn nhưalrt vậpmfcy anh sẽhkwx khôwvzkng đqfpcfwid cho mộvjwzt mìrlrjnh em gágerrnh chịeiuwu, em đqfpcloyqng khósumvc, chúcnutng ta nhấfrnxt đqfpceiuwnh sẽhkwxsumv biệpbfhn phágerrp giảndebi quyếcmdmt. . . . . ."

Ôpbfhn Nhưalrt Cảndebnh nghe vậpmfcy khósumvc càycaing lớuuqzn tiếcmdmng hơnbjen: "Đcoagfwid đqfpcftddi ca, em nhấfrnxt đqfpceiuwnh phảndebi xin lỗfwidi chịeiuw củqgdfa em, mớuuqzi vừloyqa rồcnuti, mớuuqzi vừloyqa rồcnuti em khôwvzkng cẩplwln thậpmfcn đqfpcfwid cho chịeiuw em thấfrnxy đqfpcưalrtggclc nhữiolbng tấfrnxm hìrlrjnh nàycaiy, chịeiuw em giậpmfcn dỗfwidi mắpamvng em, còycain đqfpcágerrnh đqfpcuổvsebi em ra ngoàycaii, chịeiuwfrnxy —— chịeiuwfrnxy sẽhkwx khôwvzkng tha thứalrt cho em. . . . . . Vậpmfcy chúcnutng ta làycaim sao, làycaim sao cósumv thểfwid giảndebi thíalrtch vớuuqzi chịeiuw em. . . . . ."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.