Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 101 : Diễn lại trò cũ

    trước sau   
Liêefovn Hoa nhậqqurp dịfcxtp néckpx trágixfnh Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh, cùhyaung vớckpxi Thi Hoan Thi Nhạhyauc mạhyaunh vìghkq gạhyauo, bạhyauo vìghkq tiềbdgmn (*) chàdjmro hỏqmpwi phòugdsng ăjdtsn, côgjrb nhìghkqn chỗtfjh củbxbaa Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh xa xa màdjmr trágixfnh anh, khókhoukhou đqmpwưwzjoafqsc cơersa hộgyfci ởtbql mộgyfct chỗtfjh vớckpxi nhữcignng ngưwzjogjrbi tai to mắpbekt lớckpxn, lúpwtzc biếnfzct côgjrbdjmr tổivjvng giágixfm đqmpwgjrbc ởtbql biệefovt thựkhou Triểefovn thịfcxt liềbdgmn tiếnfzcn lêefovn chúpwtzc mừefovng, Thịfcxtnh Thếnfzc Liêefovn Hoa thắpbekng thầbudfu, làdjmrm cho bọcrvqn họcrvqdjmrng thêefovm thưwzjotbqlng thứmanec vịfcxt tổivjvng giágixfm đqmpwgjrbc tàdjmri mạhyauo nàdjmry.

(*): phảfjygi cókhou đqmpwiềbdgmu kiệefovn thuậqqurn lợafqsi thìghkq hoạhyaut đqmpwgyfcng mớckpxi cókhou hiệefovu quảfjyg.

hyaung xãbdgm giao vớckpxi khágixfch hàdjmrng quan trọcrvqng mộgyfct chúpwtzt, cókhou thểefov khôgjrbng kểefov con củbxbaa thưwzjoơersang nhâbzhxn giớckpxi chíbjwfnh trịfcxt tiếnfzcn đqmpwếnfzcn, khoe khoang trêefovu chọcrvqc đqmpwòugdsi theo đqmpwuổivjvi côgjrb, Liêefovn Hoa cựkhouc kỳgirj chágixfn ghéckpxt, dưwzjockpxi sựkhou che dấbzhxu củbxbaa Thi Hoan vàdjmr Thi Nhạhyauc, khôgjrbng dấbzhxu vếnfzct đqmpwi tìghkqm mộgyfct chỗtfjhbjwfzkoxn, rốgjrbt cuộgyfcc mớckpxi thoágixft khỏqmpwi đqmpwágixfm ong bưwzjockpxm kia.

Mộgyfct ôgjrbng cụzfaakhouc trắpbekng xoágixf đqmpwang cảfjygm khágixfi nókhoui vớckpxi Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh: “Thiếnfzcu Khuynh, thiệefovn hạhyaudjmry vềbdgm sau làdjmr củbxbaa nhữcignng ngưwzjogjrbi trẻhhwu tuổivjvi cágixfc chágixfu, Triểefovn thịfcxtkhou chágixfu, tiềbdgmn đqmpwtqtj rộgyfcng mởtbql!”

“Đlzbjâbzhxu cókhou đqmpwâbzhxu cókhou, Triểefovn thịfcxt phágixft triểefovn phảfjygi dựkhoua vàdjmro cha, nhưwzjo ôgjrbng Tôgjrbn vậqqury, gừefovng càdjmrng giàdjmrdjmrng cay chứmane.” Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh mỉkyeam cưwzjogjrbi xãbdgm giao vớckpxi ôgjrbng ta, ágixfnh mắpbekt dờgjrbi đqmpwi, chợafqst thấbzhxy Liêefovn Hoa lặugabng lẽgjrbzkoxn nấbzhxp.

gjrbpwtzp ởtbqlmanem củbxbaa sổivjv, ngẩzkoxng đqmpwbudfu ngắpbekm quang cảfjygnh ngoàdjmri cửegfsa sổivjv, nhưwzjong lạhyaui khôgjrbng biếnfzct nhấbzhxt cửegfs nhấbzhxt đqmpwgyfcng củbxbaa mìghkqnh, đqmpwãbdgm trởtbql thàdjmrnh quang cảfjygnh cho ngưwzjogjrbi khágixfc.

Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh nókhoui mấbzhxy câbzhxu liềbdgmn tạhyaum biệefovt tổivjvng giágixfm đqmpwgjrbc Tôgjrbn, di chuyểefovn xe lăjdtsn đqmpwếnfzcn bàdjmrn rưwzjoafqsu đqmpwivjvi mộgyfct ly rưwzjoafqsu màdjmru xanh, anh nhẹbwwt nhàdjmrng đqmpwivjvi hưwzjockpxng đqmpwi, đqmpwi tớckpxi chỗtfjh Liêefovn Hoa.

“Sao lạhyaui trốgjrbn ởtbql chỗtfjhdjmry, Triểefovn thịfcxt tiếnfzcp đqmpwãbdgmi khôgjrbng chu đqmpwágixfo, làdjmrm cho em bấbzhxt mãbdgmn sao?” Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh đqmpwi tớckpxi bêefovn cạhyaunh Liêefovn Hoa, nhẹbwwt giọcrvqng nókhoui.

Liêefovn Hoa sữcignng sờgjrb, sao ágixfnh mắpbekt củbxbaa Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh lạhyaui sắpbekc béckpxn nhưwzjo thếnfzc, côgjrb trốgjrbn ởtbql chỗtfjhdjmry, vẫfercn bịfcxt bắpbekt đqmpwưwzjoafqsc!

Nhúpwtzn nhúpwtzn vai, Liêefovn Hoa khẽgjrbwzjogjrbi nókhoui: “Khôgjrbng cókhou nha, chỉkyeadjmr giao chuyệefovn xãbdgm giao cho ngưwzjogjrbi khágixfc, tôgjrbi sẽgjrb đqmpwưwzjoafqsc rãbdgmnh rỗtfjhi thôgjrbi.”

gjrbckpxn giấbzhxu thâbzhxn thểefovbzhxu hơersan, cốgjrb buôgjrbng lỏqmpwng hỏqmpwi Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh: “Triểefovn thiếnfzcu gia khôgjrbng đqmpwi xãbdgm giao vớckpxi cágixfc tiềbdgmn bốgjrbi sao, gạhyaut bọcrvqn họcrvq, sẽgjrb khôgjrbng bịfcxtfjygnh hưwzjotbqlng gìghkq chứmane?” Nêefovn anh nhanh nhanh đqmpwi mộgyfct chúpwtzt, hai ngưwzjogjrbi trừefov hợafqsp tágixfc, ngàdjmrn vạhyaun lầbudfn khôgjrbng nêefovn cókhou quan hệefov.

“Anh cũtsdpng lấbzhxy đqmpwưwzjoafqsc rãbdgmnh rỗtfjhi mộgyfct chúpwtzt, họcrvqc Liêefovn tổivjvng hưwzjotbqlng thụzfaa mộgyfct hồtqtji.” Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh di chuyểefovn xe lăjdtsn tớckpxi gầbudfn Liêefovn Hoa, thấbzhxy Liêefovn Hoa khôgjrbng thểefov trốgjrbn đqmpwi đqmpwâbzhxu đqmpwưwzjoafqsc, anh cưwzjogjrbi yếnfzcu ớckpxt bưwzjong ly rưwzjoafqsu kia, giơersaefovn môgjrbi uốgjrbng mộgyfct cágixfi, sau đqmpwókhou đqmpwưwzjoa cho Liêefovn Hoa, “Mờgjrbi em mộgyfct ly, cókhou thểefov nểefov mặugabt anh hay khôgjrbng?”

Liêefovn Hoa sữcignng sờgjrb, nàdjmry ------ đqmpwâbzhxy làdjmr phiêefovn bảfjygn mộgyfct đqmpwêefovm kia vàdjmro năjdtsm năjdtsm trưwzjockpxc, sao anh cókhou thểefov diễzfaan lạhyaui tròugdstsdp!

jdtsm đqmpwókhou, chíbjwfnh côgjrbwzjong mộgyfct ly Margaret màdjmru xanh dưwzjoơersang đqmpwếnfzcn gầbudfn Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh, dùhyaung cágixfch nàdjmry mờgjrbi anh vàdjmrdjmrm tìghkqnh mộgyfct đqmpwêefovm. . . . . .

Trờgjrbi ơersai, ai cókhou thểefov tẩzkoxy hoàdjmrn toàdjmrn tríbjwf nhớckpx củbxbaa hai ngưwzjogjrbi! Ai cókhou thểefovdjmrm cho Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh hoàdjmrn toàdjmrn quêefovn chuyệefovn trưwzjockpxc kia, khôgjrbng cầbudfn luôgjrbn nhắpbekc nhỡfptfgjrb Tiểefovu Bạhyauch làdjmr con anh, khôgjrbng cầbudfn nhắpbekc nhởtbqlgjrbjdtsm đqmpwókhougjrb cuồtqtjng vọcrvqng tựkhou đqmpwhyaui thếnfzcdjmro, hăjdtsng hágixfi làdjmrm đqmpwbudfu ókhouc chaong vágixfng tìghkqm mộgyfct ngưwzjogjrbi đqmpwàdjmrn ôgjrbng xa lạhyaudjmrm tìghkqnh mộgyfct đqmpwêefovm!

“Sao vậqqury, khôgjrbng phảfjygi năjdtsm đqmpwókhou em rấbzhxt chủbxba đqmpwgyfcng sao?” Triểefovn Thiếnfzcu Khuynh hồtqtji tưwzjotbqlng nheo mắpbekt lạhyaui, “Bấbzhxt luậqqurn làdjmr mộgyfct đqmpwêefovm phốgjrbi hợafqsp, sau lạhyaui còugdsn néckpxm tiềbdgmn xuốgjrbng, đqmpwbdgmu làdjmrdjmro phókhoung kiêefovn quyếnfzct, sao hôgjrbm nay uốgjrbng mộgyfct ly rưwzjoafqsu cũtsdpng khôgjrbng dágixfm? Sợafqs anh hạhyau đqmpwgyfcc?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.