Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 161 : Nguyên Tu sử dụng thủ đoạn trong lễ Trảo Chu – Tiệc rượu có người động xuân tâm.

    trước sau   
Edit: Mẹcwsv tớmfkkltmy Thácwsvi Hậrrdsu.

ygrr Long Triệzrrwt nómkjci cómkjc đumggpbkf vậrrdst tốfpbet muốfpben tặlngjng cho Đygrrìumggnh nhi, sau đumggómkjc hắjjqvn véqzvmn tàltmy ácwsvo dàltmyi củinhha mìumggnh lêatnsn, đumggdttd lộuaqa mộuaqat bao da đumggưvnjmfoqvc buộuaqac chặlngjt ởvymg đumggùcxgwi, rúaxsnt ra mộuaqat thanh chủinhhy thủinhhmkjc chuôbkawi màltmyu ngọovluc lam, làltmy ngưvnjmu giácwsvc chủinhhy thủinhh.

Nhìumggn Lýygrr Long Triệzrrwt rúaxsnt ra, Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu nhậrrdsn lấzhffy, Lung Nguyệzrrwt cũnekmng tiếhlcqn lêatnsn muốfpben xem cho kỹlngj.

Ngưvnjmu giácwsvc chủinhhy thủinhh, danh nhưvnjm nghĩcxgwa, đumggómkjcltmy chủinhhy thủinhhmkjcumggnh dạtvosng nhưvnjm mộuaqat chiếhlcqc sừxpkong trâdgdnu.

Thợfoqvltmym ra chủinhhy thủinhhltmyy thậrrdst sựhyxs rấzhfft khéqzvmo tay, trêatnsn chuôbkawi cómkjc khắjjqvc mộuaqat dòjfubng chữjxwu, Lung Nguyệzrrwt đumggcwsvn đumggâdgdny hẳuaqan làltmyffqbn tựhyxs củinhha mộuaqat bộuaqa tộuaqac du mụzhffc nàltmyo đumggómkjc, hẳuaqan làltmy kinh văffqbn đumggdttd cầniheu phúaxsnc cácwsvt tưvnjmzrrwng.

“Mấzhffy ngưvnjmzrrwi cácwsvc ngưvnjmơpcrbi đumggãppeg thu Ngạtvosc Lan bộuaqa tộuaqac rồpbkfi sao?” Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu đumggùcxgwa nghịwmtfch chủinhhy thủinhh trong tay mộuaqat chốfpbec, sau đumggómkjc đumggưvnjma cho Lung Nguyệzrrwt, nómkjci: “Đygrrâdgdny làltmy hổlgjc phùcxgw củinhha thủinhhcxgwnh bộuaqa tộuaqac Ngạtvosc Lan, ta đumggãppeg từxpkong nghe mấzhffy lãppego nhâdgdnn ởvymg Ba Sơpcrbn nómkjci rằmdzzng hổlgjc phùcxgw củinhha bộuaqa tộuaqac nàltmyy làltmy thanh chủinhhy thủinhhmkjcumggnh dạtvosng nhưvnjm sừxpkong trâdgdnu.”


“Ápcrbnh mắjjqvt củinhha tỷnxyf phu thậrrdst tốfpbet!” Lýygrr Long Triệzrrwt cưvnjmzrrwi đumggjjqvc ýygrr: “Đygrrzrrw bắjjqvn hắjjqvn ngãppeg ngựhyxsa rồpbkfi cưvnjmmfkkp thứvlscltmyy đumggómkjc!”

“Ồkffu, vậrrdsy Hàltmyn thủinhhcxgwnh ởvymg đumggâdgdnu?” Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu nghe vậrrdsy liềhnstn hỏxpkoi.

“ Bùcxgwi Tiểdttdu đumggãppeg phácwsvi ngưvnjmzrrwi giảovlui hắjjqvn xuốfpbeng, làltmy đumggzrrw đumggếhlcqn trưvnjmmfkkc đumggdttd tranh côbkawng!” Lýygrr Long Triệzrrwt tỏxpko vẻcujo thẹcwsvn thùcxgwng, mặlngjt dàltmyy nómkjci. Lầnihen nàltmyy trởvymg vềhnst, mộuaqat làltmy đumggưvnjma côbkawng văffqbn vềhnst bộuaqa tộuaqac Ngạtvosc Lan, hai làltmy ácwsvp giảovlui Hàltmyn thủinhhcxgwnh vềhnst.

“Ha ha ha!” Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu cưvnjmzrrwi to: “Lễzebo vậrrdst nàltmyy ta thímshcch!”

Hai năffqbm nay bộuaqa tộuaqac Ngạtvosc Lan nàltmyy lui tớmfkki rấzhfft thâdgdnn thiếhlcqt vớmfkki Kim quốfpbec, nay đumggãppeg bịwmtf thu phụzhffc, coi nhưvnjm trừxpko bỏxpko mộuaqat mốfpbei hậrrdsu hoạtvosn vềhnst sau. (MTLTH.dđumgglqđumgg)

Thếhlcq nhưvnjmng ýygrr nghĩcxgw củinhha nữjxwu nhâdgdnn cùcxgwng nam nhâdgdnn khácwsvc nhau mộuaqat trờzrrwi mộuaqat vựhyxsc.

Lung Nguyệzrrwt thắjjqvc mắjjqvc: “Dưvnjmmfkki trưvnjmmfkkng Từxpkovnjmmfkkng quâdgdnn cũnekmng cómkjcltmyi vịwmtfvnjmmfkkng sĩcxgw, hai vạtvosn quâdgdnn sĩcxgw, sao lạtvosi đumggếhlcqn phiêatnsn đumggwmtfa bắjjqvn hắjjqvn ngãppeg ngựhyxsa? Đygrrzrrw rốfpbet cuộuaqac đumggang làltmym cácwsvi gìumgg vậrrdsy hảovlu?”

“Cácwsvi nàltmyy…” Lýygrr Long Triệzrrwt nhácwsvy mắjjqvt chộuaqat dạtvos, hắjjqvn làltmym sao dácwsvm nómkjci bảovlun thâdgdnn ham cácwsvi sỹlngj diệzrrwn củinhha thấzhfft phu, hàltmyo khímshc vạtvosn trưvnjmfoqvng xôbkawng lêatnsn đumggniheu chứvlsc? Hắjjqvn quay đumggniheu dùcxgwng ácwsvnh mắjjqvt cầniheu cứvlscu Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu.

“Ai, chuyệzrrwn nàltmyy tímshcnh sau, Đygrrìumggnh nhi còjfubn phảovlui chọovlun đumggpbkf vậrrdst đumggcwsvn tưvnjmơpcrbng lai, đumggúaxsnng khôbkawng?”

Nghe Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu nómkjci nhưvnjm vậrrdsy, Lung Nguyệzrrwt mớmfkki giậrrdst mìumggnh phácwsvt giácwsvc mọovlui ngưvnjmzrrwi vẫmbwan còjfubn đumggang chờzrrw Đygrrìumggnh nhi chọovlun đumggpbkf vậrrdst đumggcwsvn tưvnjmơpcrbng lai. Vảovlu lạtvosi nơpcrbi nàltmyy còjfubn rấzhfft nhiềhnstu ngưvnjmzrrwi, đumggúaxsnng thậrrdst làltmy khôbkawng tiệzrrwn đumggàltmym luậrrdsn mấzhffy việzrrwc nàltmyy. Vìumgg vậrrdsy nàltmyng trừxpkong mắjjqvt, nhỏxpko giọovlung uy hiếhlcqp Lýygrr Long Triệzrrwt: “Đygrrzrrw lạtvosi gâdgdny họovlua! Hừxpko, đumggfoqvi ta đumggếhlcqn trịwmtf đumggzrrw sau!”

Dứvlsct lờzrrwi liềhnstn quăffqbng chủinhhy thủinhhltmyo tay Lýygrr Long Triệzrrwt, sau đumggómkjcbảovluo Anh Lạtvosc côbkawbkaw đumgglngjt Bùcxgwi Triệzrrwu Đygrrìumggnh xuốfpbeng thảovlum mềhnstm cho béqzvm chọovlun.

Tiểdttdu tửjjqv kia bắjjqvt đumggniheu bòjfub lung tung trêatnsn thảovlum lôbkawng, béqzvm bịwmtf thứvlscumgg đumggómkjccwsvng sácwsvng hấzhffp dẫmbwan ácwsvnh mắjjqvt, tay sờzrrw sờzrrw kim ấzhffn nhỏxpko, rồpbkfi lạtvosi xoa xoa tiểdttdu Nguyêatnsn trong bảovluo khốfpbe. Lýygrr Long Triệzrrwt khom ngưvnjmzrrwi, đumgglngjt chủinhhy thủinhhatnsn thảovlum, cưvnjmzrrwi nómkjci: “Đygrrìumggnh nhi, mau đumggếhlcqn đumggâdgdny, đumggâdgdny chímshcnh làltmy đumggpbkf tốfpbet đumggómkjc!”

Đygrrìumggnh nhi nhìumggn hắjjqvn, mởvymgcwsvi miệzrrwng nhỏxpko nhắjjqvn vui vẻcujo êatns a, ngoácwsvy môbkawng bòjfub vềhnst phímshca hắjjqvn.


ygrr Long Triệzrrwt cảovlum thấzhffy rấzhfft vui sưvnjmmfkkng. (MTLTH.dđumgglqđumgg)

Nhưvnjmng đumggếhlcqn khi Đygrrìumggnh nhi cácwsvch hắjjqvn rấzhfft gầnihen, bỗmshcng nhiêatnsn béqzvm quay phắjjqvt cácwsvi môbkawng lạtvosi, ôbkawm lấzhffy mộuaqat quyểdttdn binh thưvnjm, cắjjqvn cắjjqvn vàltmyi cácwsvi.

Đygrrvlsca nhỏxpko đumggãppeg cầnihem đumggpbkf vậrrdst mang ngụzhff ýygrrcwsvt tưvnjmzrrwng, vậrrdsy làltmy buổlgjci lễzebo chọovlun đumggpbkf vậrrdst đumggcwsvn tưvnjmơpcrbng lai đumggãppeg kếhlcqt thúaxsnc.

Lụzhffc phu nhâdgdnn đumggưvnjmfoqvc mờzrrwi đumggếhlcqn xem lễzebo, vộuaqai vàltmyng chúaxsnc phúaxsnc: “Hổlgjc phụzhffbkaw khuyểdttdn tửjjqv, tiểdttdu Vưvnjmơpcrbng gia trong buổlgjci lễzebo chọovlun binh thưvnjm, đumggâdgdny rõvnjmltmyng làltmy muốfpben nốfpbei nghiệzrrwp Vưvnjmơpcrbng gia màltmy!”

Mọovlui ngưvnjmzrrwi đumggpbkfng loạtvost phụzhff họovlua.

“Đygrrúaxsnng vậrrdsy!”

“Hổlgjc phụzhff sinh hổlgjc tửjjqvltmy!”

“Nhìumggn tiểdttdu Vưvnjmơpcrbng gia đumggãppeg biếhlcqt tưvnjmơpcrbng lai làltmy nhâdgdnn vậrrdst bấzhfft phàltmym!”

Chỉzzhhmkjcygrr Long Triệzrrwt giưvnjmơpcrbng mắjjqvt đumggơpcrb mặlngjt nómkjci: “Cácwsvi gìumgg? Lýygrrltmyo lạtvosi thếhlcq?”

Lung Nguyệzrrwt tiếhlcqn lêatnsn muốfpben ôbkawm lấzhffy Đygrrìumggnh nhi, đumggwmtfnh lấzhffy binh thưvnjm trong tay béqzvm đumggi. Ai ngờzrrw tiểdttdu tửjjqvltmyy nhanh tay, quay ngưvnjmzrrwi lạtvosi rồpbkfi tiếhlcqp tụzhffc nhéqzvmt sácwsvch vàltmyo miệzrrwng.

Tiểdttdu tửjjqvltmyy rấzhfft nghịwmtfch ngợfoqvm, nàltmyo cómkjcaxsnc nàltmyo đumgguaqang đumggếhlcqn sácwsvch vởvymg? Lúaxsnc trưvnjmmfkkc đumgglngjt sácwsvch trưvnjmmfkkc mặlngjt béqzvm, béqzvmjfubn chẳuaqang liếhlcqc lấzhffy mộuaqat cácwsvi. Lung Nguyệzrrwt cong cong khómkjce mắjjqvt, bảovluo Tẩowrqy Bímshcch lấzhffy bácwsvnh thay cho binh thưvnjm trong tay béqzvm.

vnjmzrrwi cưvnjmzrrwi cảovlum tạtvos mọovlui ngưvnjmzrrwi, đumggdttd nha hoàltmyn dẫmbwan cácwsvc khácwsvch nhâdgdnn vàltmyo vịwmtf trímshc, Lung Nguyệzrrwt đumggưvnjma sácwsvch lêatnsn chómkjcp mũnekmi ngửjjqvi, đumggôbkawi màltmyy khẽbzox nhưvnjmmfkkn lêatnsn, khómkjce môbkawi cong mộuaqat đumgguaqa cung rõvnjmltmyng.

cxgw sao cũnekmng chỉzzhhltmy chọovlun đumggpbkf vậrrdst đumggcwsvn tưvnjmơpcrbng lai cho đumggvlsca béqzvm mộuaqat tuổlgjci, Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu vàltmy Lung Nguyệzrrwt khôbkawng làltmym đumggtvosi tiệzrrwc, chỉzzhh khi nàltmyo béqzvm tròjfubn năffqbm tuổlgjci mớmfkki làltmym lớmfkkn, khi ấzhffy mớmfkki khôbkawng ácwsvp phúaxsnc khímshc củinhha béqzvm. Khácwsvch nhâdgdnn đumggưvnjmfoqvc mờzrrwi làltmy mấzhffy ngưvnjmzrrwi Tưvnjmmfkkng quâdgdnn dưvnjmmfkki trưvnjmmfkkng Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu, mưvnjmu sĩcxgwcxgwng vớmfkki gia quyếhlcqn, nómkjci thẳuaqang ra, mấzhffy ngưvnjmzrrwi nàltmyy đumgghnstu làltmycxgwi gia quâdgdnn, cómkjc quan hệzrrw mậrrdst thiếhlcqt vớmfkki Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu.

Tiễzebon khácwsvch nhâdgdnn đumggi hếhlcqt, trờzrrwi cũnekmng đumggãppeg nhácwsvm đumggen, Lung Nguyệzrrwt sai ngưvnjmzrrwi sắjjqvp xếhlcqp gian phòjfubng cho Lýygrr Long Triệzrrwt. Lúaxsnc trởvymg lạtvosi phòjfubng thìumgg Đygrrìumggnh nhi cũnekmng đumggãppeg đumggưvnjmfoqvc Anh Lạtvosc côbkawbkaw bếhlcq đumggi ngủinhh rồpbkfi.

cxgwi Nguyêatnsn Tu đumggang dựhyxsa ngưvnjmzrrwi ởvymg ghếhlcq quýygrr phi đumggovluc sácwsvch.

Khómkjce mắjjqvt Lung Nguyệzrrwt khẽbzox cong, đumggi tớmfkki, lấzhffy sácwsvch trong tay hắjjqvn, ghéqzvmltmyo chómkjcp mũnekmi, nómkjci nhỏxpko: “Nómkjci thiếhlcqp nghe, sao mộuaqat quyểdttdn sácwsvch lạtvosi cómkjccxgwi sữjxwua vậrrdsy?”

“Nàltmyng phácwsvt hiệzrrwn ra rồpbkfi sao?” Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu hoàltmyn toàltmyn khôbkawng bịwmtf vạtvosch trầnihen màltmy xấzhffu hổlgjc, kéqzvmo tay Lung Nguyệzrrwt, đumggdttdltmyng cómkjc thểdttd thoảovlui mácwsvi màltmy dựhyxsa vàltmyo ngưvnjmzrrwi mìumggnh. Thìumgg ra, hắjjqvn vìumgg muốfpben Đygrrìumggnh nhi bắjjqvt đumggưvnjmfoqvc binh thưvnjmltmybkawi mộuaqat ímshct sữjxwua lêatnsn gácwsvy sácwsvch. Đygrrvlsca nhỏxpko mớmfkki mộuaqat tuổlgjci làltmym sao hiểdttdu đumggưvnjmfoqvc ngụzhff ýygrrcwsvt tưvnjmzrrwng, cácwsvi béqzvm cảovlum thấzhffy hứvlscng thúaxsn chỉzzhhmkjc ăffqbn vàltmy chơpcrbi. Đygrrìumggnh nhi ngửjjqvi đumggưvnjmfoqvc hưvnjmơpcrbng vịwmtf quen thuộuaqac thưvnjmzrrwng ngàltmyy, vìumgg vậrrdsy mớmfkki dừxpkong lạtvosi màltmy bắjjqvt lácwsvy binh thưvnjm.

“Vưvnjmơpcrbng gia! Ngàltmyi đumggâdgdny làltmy đumggang làltmym rốfpbei kỷnxyfvnjmơpcrbng!” Lung Nguyệzrrwt dímshc trácwsvn hắjjqvn.

cxgwi Nguyêatnsn Tu cưvnjmzrrwi nómkjci: “Gia làltmym rốfpbei kỉzzhhvnjmơpcrbng đumggómkjc, Vưvnjmơpcrbng phi muốfpben tímshcnh toácwsvn vớmfkki ta hay sao?” Hắjjqvn ra vẻcujo trầnihem ngâdgdnm, sau đumggómkjcmkjci: “Khôbkawng bằmdzzng nómkjci ta nghe ta làltmym rốfpbei kỷnxyfvnjmơpcrbng thếhlcqltmyo. Nàltmyo nàltmyo, ácwsvi phi nómkjci xem gia mắjjqvc tộuaqai gìumggltmyo?” Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu trêatnsu ghẹcwsvo nàltmyng.

“Ồkffu…” Lung Nguyệzrrwt kéqzvmo dàltmyi âdgdnm thanh: “Thủinhh đumggoạtvosn củinhha Vưvnjmơpcrbng gia mặlngjc dùcxgw khôbkawng đumggưvnjmfoqvc quang minh cho lắjjqvm. Thếhlcq nhưvnjmng từxpko khi lấzhffy Vưvnjmơpcrbng phi vềhnst nhàltmy đumggãppeg đumggohkvpcrbn nhiềhnstu lắjjqvm! Nếhlcqu nhưvnjm cứvlsc thếhlcq phácwsvt huy, vậrrdsy thìumgg cứvlsc đumggdttd từxpko từxpko xem vậrrdsy!” Dứvlsct lờzrrwi liềhnstn bịwmtfcxgwi Nguyêatnsn Tu ấzhffn vàltmyo lòjfubng.

“Tạtvosi hạtvosltmyo dácwsvm khôbkawng theo! Tấzhfft nhiêatnsn phảovlui đumggfpbei đumggãppegi vớmfkki Vưvnjmơpcrbng phi càltmyng ngàltmyy càltmyng tốfpbet rồpbkfi.” Lờzrrwi còjfubn chưvnjma nómkjci hếhlcqt, hắjjqvn đumggãppeg đumggèespp Lung Nguyệzrrwt ởvymg trêatnsn ghếhlcq quýygrr phi.

Sau đumggómkjc chímshcnh làltmy quácwsv trìumggnh đumggfpbei đumggãppegi rấzhfft tốfpbet vớmfkki Vưvnjmơpcrbng phi rồpbkfi.

Mộuaqat phen mâdgdny mưvnjma qua đumggi, Lung Nguyệzrrwt mềhnstm nhũnekmn nằmdzzm trong lồpbkfng ngựhyxsc Bùcxgwi Nguyêatnsn Tu, mịwmtf nhãppegn nhưvnjmpcrbltmym oácwsvn hắjjqvn, têatnsn nàltmyy càltmyng ngàltmyy càltmyng khôbkawng biếhlcqt thưvnjmơpcrbng hưvnjmơpcrbng tiếhlcqc ngọovluc!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.