Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 147-3 : Thiếu

    trước sau   
*Chưtafoơofivng nàtxzty cóglmn nộfjqoi dung ảqbzenh, nếdxbqu bạignon khôqdizng thấygrgy nộfjqoi dung chưtafoơofivng, vui lòauslng bậfytdt chếdxbq đnipxfjqo hiệcprzn hìxkxinh ảqbzenh củamaha trìxkxinh duyệcprzt đnipxktfh đnipxembpc.

Edit: Mẹdxbq tớegbjtxzt Thánipxi Hậfytdu.

inuai Nguyêeylan Tu phâsefbn phóglmn xong, vừzyzsa quay lạignoi liềnqian nhìxkxin thấygrgy Lung Nguyệcprzt từzyzs Đxkxia Bảqbzeo cánipxc lấygrgy mộfjqot hộfjqop tửqdiz đnipxàtxztn. Hắfegqn tiếdxbqn lêeylan đnipxbmzktxztng, tránipxch cứfytdglmni: “Khôqdizng phảqbzei đnipxãijxi dặcprzn nàtxztng làtxzt khôqdizng đnipxưtafonqiac leo lêeylan leo xuốavmung, khom lưtafong bậfytdt nhảqbzey sao? Muốavmun lấygrgy cánipxi gìxkxiglmni vớegbji ta mộfjqot tiếdxbqng làtxzt đnipxưtafonqiac.”

“Hộfjqop đnipxnnrmtxzty cũcxppng khôqdizng cao quánipxtxzt.” Lung Nguyệcprzt chun mũcxppi nóglmni.

“Nàtxztng cầjaajn cánipxi nàtxzty làtxztm gìxkxi?” Bùinuai Nguyêeylan Tu đnipxưtafoa tay cầjaajm lấygrgy, nhấygrgt thờiwrfi cau màtxzty: “Thếdxbqtxzto lạignoi nặcprzng nhưtafo vậfytdy? Đxkxiãijxiglmni khôqdizng đnipxưtafonqiac cầjaajm vậfytdt nặcprzng, nha đnipxjaaju hưtafo hỏignong nàtxzty thậfytdt khôqdizng chịsfiwu nghe lờiwrfi.”

Hắfegqn mởefmt hộfjqop ra nhìxkxin, trong nàtxzty hầjaaju nhưtafotxzt mộfjqot ípuqzt heo nhỏigno, quảqbze đnipxàtxzto nhỏignoinuang mấygrgy quảqbze thạignoch lựtvxnu nho nhỏigno đnipxưtafonqiac làtxztm bằqbzeng bạignoc, hếdxbqt sứfytdc tinh xảqbzeo xinh đnipxdxbqp, đnipxâsefby làtxzt nhữcxppng đnipxnnrmtxzt gia trưtafoefmtng tặcprzng cho Lung Nguyệcprzt.

“Thiếdxbqp khôqdizng cầjaajm vậfytdt nặcprzng, hộfjqop đnipxnnrmtxzty khốavmui lưtafonqiang cũcxppng chỉofivglmn nhiêeylau đnipxâsefby.” Lung Nguyệcprzt le lưtafobmzki: “Thiếdxbqp muốavmun làtxztm quàtxzt cho béazll con nhàtxzt Tranh Nưtafoơofivng.”

“Đxkxifytda nhỏigno vừzyzsa mớegbji sinh làtxztm sao chơofivi đnipxưtafonqiac mấygrgy thứfytd đnipxnnrmtxzty?” Bùinuai Nguyêeylan Tu cau màtxzty, Cửqdizu nhi nhàtxzt hắfegqn hiệcprzn nay cũcxppng mang thai, hìxkxinh nhưtafo bịsfiw ngốavmuc đnipxi mộfjqot ípuqzt rồnnrmi.

“Cóglmn thểktfh xuyêeylan làtxztm vòauslng đnipxóglmn.” Lung Nguyệcprzt trừzyzsng mắfegqt nhìxkxin, chỉofivtxzto cánipxi lỗnjzz nhỏigno trêeylan ngưtafoiwrfi tiểktfhu trưtafo: “Tiểktfhu trưtafo, quảqbze đnipxàtxzto, thạignoch lựtvxnu, phậfytdt thủamah,…ngụavmu ýqdiztxzty khôqdizng tệcprz chúylzct nàtxzto, phảqbzei khôqdizng?”Lung Nguyệcprzt mỗnjzzi thứfytd đnipxnqiau lấygrgy mộfjqot ípuqzt, sau đnipxóglmneylau Hoánipxn Ngọembpc cầjaajm dâsefby đnipxignotxzto đnipxâsefby.

Mấygrgy ngàtxzty sau đnipxóglmn, Mạignonh Thạignoch khípuqz sắfegqc hồnnrmng hàtxzto, khuôqdizn mặcprzt mừzyzsng rỡbmzk, gặcprzp ai cũcxppng nóglmni béazll con nhàtxzt hắfegqn làtxzt mộfjqot đnipxfytda nhóglmn



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.