Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 145 : Biên thành yên bình mơ thấy ác mộng

    trước sau   
*Chưgqztơdcgdng nàtdtjy cóohen nộheepi dung ảyfyenh, nếshcnu bạlrnfn khôlrnfng thấyfyey nộheepi dung chưgqztơdcgdng, vui lòqwblng bậlfeat chếshcn đfohcheep hiệvxuqn hìjtkdnh ảyfyenh củzvyva trìjtkdnh duyệvxuqt đfohcdcgd đfohcveowc.

Edit: Mẹzdya tớfdhgtdtj Thátfeci Hậlfeau.

pmdgi Nguyệvxuqt Tu ôlrnfm Lung Nguyệvxuqt vàtdtjo trong Hàtdtjnh Quátfecn, nhẹzdya nhàtdtjng đfohczdyat nàtdtjng lêfdhgn giưgqztdjwzng tímxmonh đfohcackong lêfdhgn rửdepda mặzdyat chảyfyei đfohcrzwlu rồeixdi lạlrnfi vàtdtjo vớfdhgi nàtdtjng. Khôlrnfng ngờdjwz lạlrnfi phátfect hiệvxuqn ốdjwzng tay átfeco củzvyva mìjtkdnh bịbivl mộheept bàtdtjn tay nhỏaypiebeg nắpmdgm lấyfyey chặzdyat.

pmdgi Nguyệvxuqt Tu cưgqztng chiềveowu nhìjtkdn nàtdtjng cưgqztdjwzi cưgqztdjwzi, nhẹzdya tay rúdnqdt ốdjwzng tay átfeco củzvyva bảyfyen thâackon ra khỏaypii tay nàtdtjng. Chỉssjctdtj vừphmma kéebego đfohcưgqztbivlc mộheept nửdepda, Lung Nguyệvxuqt liềveown mơdcgd hồeixd tỉssjcnh lạlrnfi, dátfeco dátfecc tìjtkdm hắpmdgn khắpmdgp nơdcgdi, luôlrnfn miệvxuqng gọveowi têfdhgn hắpmdgn: “ Bùpmdgi Nguyệvxuqt Tu, Bùpmdgi Nguyệvxuqt Tu,….”

“Ta ởbivl đfohcâackoy, ta ởbivl đfohcâackoy.” Bùpmdgi Nguyệvxuqt Tu ôlrnfn nhu trảyfye lờdjwzi nàtdtjng.

“Ưdnqdm…”Lung Nguyệvxuqt đfohcưgqzta tay nắpmdgm lấyfyey bàtdtjn tay to lớfdhgn củzvyva hắpmdgn, átfecp lêfdhgn mátfec rồeixdi mớfdhgi an tâackom ngủzvyv tiếshcnp. Khuôlrnfn mặzdyat béebeg xinh cọveow cọveowfdhgn mu bàtdtjn tay hắpmdgn, ngoan ngoãdnqdn nhưgqzt mộheept béebeglejgo nhỏaypi.

Dung nhan tinh xảyfyeo còqwbln hơdcgdi chúdnqdt phấyfyen nộheepn vẫqjknn vưgqztơdcgdng vệvxuqt nưgqztfdhgc mắpmdgt cùpmdgng mấyfyey vếshcnt bẩheepn, hẳfqgdn làtdtj đfohcãdnqd bịbivlmxmonh vàtdtjo lúdnqdc còqwbln đfohcphmmng trêfdhgn tưgqztdjwzng thàtdtjnh.

pmdgi Nguyệvxuqt Tu hắpmdgn cảyfyem thấyfyey đfohcau lòqwblng.

Bảyfyeo Đnzfsàtdtjo Châackou chuyểdcgdn nhuyễjszvn thátfecp đfohcếshcnn gầrzwln giưgqztdjwzng, hắpmdgn véebegn átfeco ngồeixdi lêfdhgn, Lung Nguyệvxuqt vẫqjknn cứacko gắpmdgt gao nắpmdgm chặzdyat lấyfyey bàtdtjn tay hắpmdgn nhưgqztjtkd.

“Vưgqztơdcgdng gia, nưgqztfdhgc ấyfyem đfohcãdnqd chuẩheepn bịbivl xong, ngàtdtji đfohci rửdepda mặzdyat đfohci đfohcãdnqd.” Hoátfecn Ngọveowc đfohcackong ngoàtdtji bẩheepm bátfeco.

“Đnzfsưgqzta vàtdtjo đfohcâackoy.” Áqguenh mắpmdgt Bùpmdgi Nguyệvxuqt Tu vẫqjknn quấyfyen químxmot trêfdhgn khuôlrnfn mặzdyat củzvyva nhỏaypi nhắpmdgn củzvyva Lung Nguyệvxuqt, nhàtdtjn nhạlrnft phâackon phóohen.

Hoátfecn Ngọveowc lêfdhgn tiếshcnng trảyfye lờdjwzi rồeixdi bưgqztng nưgqztfdhgc vàtdtjo, Bùpmdgi Nguyệvxuqt Tu dùpmdgng khăipmhn vắpmdgt khôlrnfgqztfdhgc rồeixdi lau khôlrnf vếshcnt bẩheepn cùpmdgng vếshcnt nưgqztfdhgc mắpmdgt tèlejgm lem trêfdhgn gưgqztơdcgdng mặzdyat nàtdtjng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.