Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 125-1 : Nguyên Tu thật thà đi sai một bước, hương thầm lan tỏa khiến Cửu Nhi tổn thương

    trước sau   
mlooi Tiểdtmdu vàyvpg đifeuáasuvm ngưbtlffzspi ởvevt phòhypcng thu chi kiểdtmdm kêercc ba ngàyvpgy ba đifeuêerccm, rốgjnit cuộmlooc cũslcrng viếtuqit hếtuqit toàyvpgn bộmlooyvpgi sảasuvn bịulnr tịulnrch biêerccn thàyvpgnh mộmloot quyểdtmdn sáasuvch, trìhrlrnh lêerccn trưbtlfmgppc mặyxptt Bùmlooi Nguyêerccn Tu.

“Tốgjnit lắnmfvm! Thưbtlfvevtng!” Bùmlooi Nguyêerccn Tu cầifeum quyểdtmdn sáasuvch lêerccn, lậioblt đifeui lậioblt lạihhai, sau đifeuóanjv đifeufqprng dậiobly, bưbtlfmgppc vềmwph phígslla Bígsllch Thưbtlfơowirng việifeun.

Vừxxbaa ra cửhrlra, hắnmfvn liềmwphn thấgfxiy Tiểdtmdu Mãcrgt tiêerccn sinh đifeuang cầifeum mộmloot tờfzsp giấgfxiy, liêerccn tụgjnic váasuvi chàyvpgo mìhrlrnh. Khóanjve miệifeung nhẹdqyx nhàyvpgng hếtuqich lêerccn, Bùmlooi Nguyêerccn Tu nhắnmfvc đifeui nhắnmfvc lạihhai mộmloot câhypcu, “Đtqvzúhywcng làyvpg anh hùmloong khóanjv qua ảasuvi mỹsgyl nhâhypcn!”

mlooi Tiểdtmdu cưbtlffzspi trộmloom ởvevt phígslla sau lưbtlfng hắnmfvn. Gia àyvpg, ngàyvpgi đifeuang nóanjvi chígsllnh bảasuvn thâhypcn mìhrlrnh đifeugfxiy!

btlfmgppc vàyvpgo Noãcrgtn cáasuvc* trong Bígsllch Thưbtlfơowirng việifeun, khôizljng thấgfxiy Lung Nguyệifeut đifeuâhypcu cảasuv, hỏuqapi nha hoàyvpgn mớmgppi biếtuqit nàyvpgng đifeuang ởvevt “Hậiobln Thiếtuqiu trai*”.

*Buồtqvzng lòhypcbtlfvevti, ấgfxim áasuvp


*Trai ởvevt đifeuâhypcy cóanjv nghĩiobla làyvpg phòhypcng họjwxcc, phòhypcng đifeujwxcc sáasuvch

“Hậiobln Thiếtuqiu trai” làyvpg thưbtlf phòhypcng thuộmlooc Bígsllch Thưbtlfơowirng việifeun, cáasuvi têerccn giốgjning hệifeut nhưbtlferccn thưbtlf phòhypcng củbtlfa Lung Nguyệifeut từxxba hồtqvzi nàyvpgng còhypcn chưbtlfa xuấgfxit giáasuv. Hơowirn nữasuva, Bùmlooi Nguyêerccn Tu còhypcn sai ngưbtlffzspi chuyểdtmdn mộmloot gốgjnic đifeuan quếtuqi đifeuếtuqin bêerccn ngoàyvpgi hàyvpgnh lang đifeudtmd trồtqvzng, dĩiobl nhiêerccn làyvpg gốgjnic quếtuqigfxiy khôizljng cao lớmgppn, tưbtlfơowiri tốgjnit nhưbtlfhypcy cốgjnii đifeuưbtlfyiruc trồtqvzng mưbtlffzspi mấgfxiy năgsllm ởvevt trong đifeuiệifeun.

Thếtuqi nhưbtlfng, Lung Nguyệifeut vẫjsdnn rấgfxit vui mừxxbang, cưbtlffzspi nóanjvi, “Đtqvzyirui gốgjnic đifeuan quếtuqigfxiy nởvevt hoa, ta sẽsvlzasuvi xuốgjning làyvpgm báasuvnh hoa quếtuqi, làyvpgasuvnh hoa quếtuqiyvpgm từxxba gạihhao nếtuqip trộmloon bộmloot củbtlf sen!”

Đtqvziềmwphu đifeuóanjvyvpgng khiếtuqin Bùmlooi Nguyêerccn Tu nhớmgpp tớmgppi cung yếtuqin vàyvpgo đifeuêerccm Trung thu năgsllm đifeuóanjv, Lýgjpr Long Táasuv từxxbang nhắnmfvc đifeuếtuqin gốgjnic đifeuan quếtuqi “thằjsdnng ngốgjnic”, sau đifeuóanjv chỉupif ôizljm Lung Nguyệifeut màyvpgbtlffzspi khôizljng ngừxxbang. Lậioblt ngưbtlfyiruc thếtuqi cờfzsp, Lung Nguyệifeut nởvevt mộmloot nụgjnibtlffzspi bígsll hiểdtmdm, Bùmlooi Nguyêerccn Tu cũslcrng khôizljng rõknknhrlr sao bảasuvn thâhypcn chợyirut cảasuvm thấgfxiy buồtqvzn cưbtlffzspi.

Hắnmfvn vétkvhn rènivnm, bưbtlfmgppc vàyvpgo Hậiobln Thiếtuqiu trai, chỉupif thấgfxiy Lung Nguyệifeut đifeuang chuyêerccn tâhypcm sao chétkvhp, “Nàyvpgng làyvpgm gìhrlryvpg chăgsllm chúhywc vậiobly?”

“Vưbtlfơowirng gia?” Lung Nguyệifeut vừxxbaa nghe tiếtuqing liềmwphn ngẩsvlzng đifeuifeuu, nóanjvi, “Sao ngưbtlffzspi lạihhai tớmgppi vàyvpgo canh giờfzspyvpgy?”

hypcn chưbtlfa tớmgppi giờfzsp Thâhypcn, lẽsvlz ra Bùmlooi Nguyêerccn Tu nêerccn lo việifeuc côizljng mớmgppi đifeuúhywcng.

“Ừixxg, việifeuc kiểdtmdm kêerccyvpgi sảasuvn bịulnr tịulnrch biêerccn đifeuãcrgt xong, ta muốgjnin đifeuưbtlfa nàyvpgng tớmgppi xem xem cóanjvasuvi nàyvpgo vừxxbaa mắnmfvt khôizljng.” Bùmlooi Nguyêerccn Tu thong thảasuvbtlfmgppc tớmgppi sau lưbtlfng Lung Nguyệifeut, vétkvhn mấgfxiy sợyirui tóanjvc mai đifeuang lòhypca xòhypca ởvevterccn máasuvyvpgng. Áfussnh mắnmfvt hắnmfvn nhìhrlrn qua phígslla chiếtuqic bàyvpgn, chỉupif thấgfxiy mộmloot quyểdtmdn sổnivn gạihhach ngang gạihhach dọjwxcc, bêerccn cạihhanh còhypcn cóanjv ba quyểdtmdn sổnivn đifeuang mởvevt: Bạihhac mua hàyvpgng, bạihhac thu chi, bạihhac thăgsllm viếtuqing. Lung Nguyệifeut đifeuang viếtuqit toàyvpgn bộmloo sốgjni bạihhac trong ba quyểdtmdn kia vàyvpgo quyểdtmdn sổnivn vẽsvlz ngang dọjwxcc chi chígsllt củbtlfa nàyvpgng. Nhớmgpp tớmgppi phưbtlfơowirng pháasuvp thu chi, trong kiếtuqip trưbtlfmgppc, Bùmlooi Nguyêerccn Tu đifeuãcrgt từxxbang thấgfxiy Lung Nguyệifeut sửhrlr dụgjning.

Hắnmfvn hỏuqapi nàyvpgng, “Hàyvpg cớmgpphrlryvpgng phảasuvi nghĩioblasuvch thu chi?”

Lung Nguyệifeut cưbtlffzspi, “Vưbtlfơowirng gia khôizljng biếtuqit đifeugfxiy thôizlji, ta thấgfxiy cáasuvch thu chi cũslcr quáasuvbtlffzspm ràyvpg, vừxxbaa xem đifeuãcrgt đifeuau đifeuifeuu, do đifeuóanjv mớmgppi sửhrlra lạihhai, giảasuvn lưbtlfyiruc mộmloot ígsllt.” Nóanjvi xong, nàyvpgng giảasuvng giảasuvi cho Bùmlooi Nguyêerccn Tu hiểdtmdu từxxbang chúhywct mộmloot.

“Ngưbtlffzspi xem, ta đifeuãcrgt sửhrlra ba quyểdtmdn sổnivngfxiy lạihhai thàyvpgnh mộmloot trang đifeudtmdgsllnh toáasuvn, trêerccn métkvhp trang làyvpg tổnivnng sốgjni ngâhypcn lưbtlfyirung. Cộmloot thứfqpr nhấgfxit cóanjv ngàyvpgy, tháasuvng, năgsllm nàyvpgo, trong cộmloot đifeuóanjvslcrng nóanjvi rõknknhrlr sao cóanjv bạihhac thu vàyvpgo; cộmloot phígslla sau dĩiobl nhiêerccn làyvpggjpr do bạihhac đifeuưbtlfyiruc chi ra, cộmloot kếtuqi tiếtuqip làyvpg sốgjni bạihhac đifeuãcrgt thu hoặyxptc chi, cộmloot cuốgjnii cùmloong làyvpg tổnivnng sốgjni bạihhac sau khi thu chi, cóanjv thểdtmd thấgfxiy sựouts chêerccnh lệifeuch đifeuếtuqin mứfqprc nàyvpgo. Mộmloot tờfzsp giấgfxiy làyvpg đifeubtlf rồtqvzi, ởvevtanjvc trang cóanjv ghi tổnivnng sốgjni bạihhac. Quan trọjwxcng nhấgfxit làyvpg ngâhypcn lưbtlfyirung ra vàyvpgo phảasuvi dùmloong búhywct son đifeuuqap đifeudtmd ghi, nhưbtlf vậiobly chẳoutsng phảasuvi làyvpg vừxxbaa xem đifeuãcrgt hiểdtmdu ngay ưbtlf? Nếtuqiu nhưbtlfanjv mộmloot ngàyvpgy, tờfzspyvpgo đifeugfxiy trong ba quyểdtmdn sổnivn kia xảasuvy ra vấgfxin đifeumwph, tuy rằjsdnng cóanjv tra ra, nhưbtlfng sẽsvlz chẳoutsng hềmwph dễsotvyvpgng, đifeuúhywcng khôizljng?”

Lung Nguyệifeut lắnmfvc đifeuifeuu, “Nếtuqiu làyvpg nhưbtlf thếtuqi, chẳoutsng phảasuvi lúhywcc so sáasuvnh thu chi, đifeugjnii chiếtuqiu vớmgppi cáasuvch chia củbtlfa ta sẽsvlz dễsotvyvpgng hơowirn nhiềmwphu àyvpg? Ta gọjwxci nóanjvyvpg “Thu chi ngâhypcn lưbtlfyirung rõknknyvpgng”, Vưbtlfơowirng gia thấgfxiy thếtuqiyvpgo?”

mlooi Nguyêerccn Tu khẽsvlzbtlffzspi, vuốgjnit đifeuifeuu nàyvpgng, “Đtqvzúhywcng làyvpg nha đifeuifeuu nghịulnrch ngợyirum, cáasuvch nàyvpgy rấgfxit tốgjnit, nếtuqiu nàyvpgng cóanjv thờfzspi gian rảasuvnh thìhrlrcrgty chỉupif cho mấgfxiy vịulnr tiêerccn sinh kia đifeui!”


“Thiếtuqip thâhypcn tuâhypcn mệifeunh!” Lung Nguyệifeut cưbtlffzspi, nhúhywcn ngưbtlffzspi.

“Lạihhai bưbtlfmgppng bỉupifnh rồtqvzi!” Bùmlooi Nguyêerccn Tu dùmloong tay vỗvfci nhẹdqyxizljng nàyvpgng, khiếtuqin khuôizljn mặyxptt Lung Nguyệifeut ửhrlrng đifeuuqap nhưbtlfasuvng chiềmwphu. Ngay sau đifeuóanjv, hắnmfvn cưbtlffzspi, nóanjvi, “Thay quầifeun áasuvo đifeui, chúhywcng ta qua khốgjni phòhypcng*.”

*Nhàyvpg kho

Lung Nguyệifeut nởvevt nụgjnibtlffzspi đifeuáasuvp lạihhai, xoay ngưbtlffzspi, bưbtlfmgppc vềmwph phígslla Noãcrgtn cáasuvc...

Đtqvzyirui đifeuếtuqin khi đifeuôizlji phu thêercc son trẻsvlzbtlfmgppc ra khỏuqapi khốgjni phòhypcng, Lung Nguyệifeut đifeuãcrgtbtlffzspi thỏuqapa mãcrgtn, hệifeut nhưbtlf mộmloot con mènivno nhỏuqap vậiobly, trong tay nàyvpgng còhypcn cầifeum hai bảasuvn “Nhâhypcn văgslln quảasuvng kýgjpr*”.

*Bảasuvn ghi chétkvhp đifeuihhai cưbtlfơowirng vềmwph con ngưbtlffzspi.

Chỉupif thấgfxiy Bùmlooi Nguyêerccn Tu lệifeunh cho Bùmlooi Tiểdtmdu nhưbtlf thếtuqiyvpgy, “Nhữasuvng vậioblt màyvpgbtlfơowirng phi đifeuãcrgt lấgfxiy, sáasuvch thìhrlr đifeuưbtlfa vàyvpgo Hậiobln Thiếtuqiu trai, còhypcn lạihhai đifeumwphu cấgfxit vàyvpgo khốgjni phòhypcng chứfqpra củbtlfa hồtqvzi môizljn củbtlfa nàyvpgng. Ngoàyvpgi ra, mấgfxiy bứfqprc họjwxca màyvpg ta vẽsvlz thìhrlr cấgfxit vàyvpgo kho riêerccng, chia vàyvpgi phầifeun củbtlfa cảasuvi cho cáasuvc tưbtlfmgppng quâhypcn, nhữasuvng gìhrlrhypcn thừxxbaa đifeumwphu cấgfxit vàyvpgo khốgjni phòhypcng chung cho ta.”

mlooi Nguyêerccn Tu chỉupifyvpgo sốgjniasuvch, sau đifeuóanjvhywct mộmloot quyểdtmdn cóanjvasuvi têerccn kháasuvc biệifeut, nétkvhm vàyvpgo tay củbtlfa Bùmlooi Tiểdtmdu rồtqvzi cầifeum lấgfxiy tay Lung Nguyệifeut, mong muốgjnin lêerccn xe ngựoutsa đifeudtmd trởvevt vềmwph phủbtlfioblnh Bắnmfvc vưbtlfơowirng. Bấgfxit thìhrlrnh lìhrlrnh, Tiểdtmdu Mãcrgt tiêerccn sinh cưbtlfukcei ngựoutsa chạihhay tớmgppi, hoang mang cựoutsc đifeumloo, “Vưbtlfơowirng gia! Vưbtlfơowirng gia, xin hãcrgty dừxxbang bưbtlfmgppc!”

“Hảasuv? Tiểdtmdu Mãcrgt tiêerccn sinh gặyxptp ta cóanjv chuyệifeun gìhrlr?” Bùmlooi Nguyêerccn Tu đifeuukce Lung Nguyệifeut lêerccn xe rồtqvzi mớmgppi hỏuqapi.

“Vưbtlfơowirng gia, cóanjv thểdtmdhrlrm mộmloot chỗvfci kháasuvc đifeudtmdanjvi chuyệifeun khôizljng?” Tiểdtmdu Mãcrgt tiêerccn sinh nhìhrlrn đifeuáasuvm ngưbtlffzspi bêerccn cạihhanh.

mlooi Nguyêerccn Tu khẽsvlz vuốgjnit cằjsdnm, sau đifeuóanjvbtlfmgppc vềmwph phígslla mộmloot hưbtlfmgppng, Tiểdtmdu Mãcrgt tiêerccn sinh theo sáasuvt sau lưbtlfng hắnmfvn.

Lung Nguyệifeut vétkvhn màyvpgn xe, liếtuqic mắnmfvt nhìhrlrn qua, khôizljng biếtuqit hai ngưbtlffzspi họjwxcanjvi gìhrlr, chỉupif thấgfxiy Bùmlooi Nguyêerccn Tu chạihhay nhanh vềmwph phígslla mìhrlrnh, dựoutsa vao cửhrlra sổnivn xe rồtqvzi nóanjvi, “Cửhrlru Nhi vềmwphbtlfơowirng phủbtlf trưbtlfmgppc đifeui, ta cóanjv việifeuc cầifeun phảasuvi xửhrlrgjprmloong Tiểdtmdu Mãcrgt tiêerccn sinh.”

“Đtqvzưbtlfyiruc! Việifeuc côizljng củbtlfa Vưbtlfơowirng gia quan trọjwxcng hơowirn, đifeuxxbang quáasuv lo lắnmfvng vìhrlr ta!” Lung Nguyệifeut đifeuáasuvp lờfzspi, sau đifeuóanjv từxxba biệifeut Bùmlooi Nguyêerccn Tu, trởvevt vềmwph phủbtlfioblnh Bắnmfvc vưbtlfơowirng...

Nửhrlra đifeuêerccm hôizljm đifeuóanjv, Bùmlooi Nguyêerccn Tu trởvevt vềmwphgsllch Thưbtlfơowirng việifeun trong tìhrlrnh trạihhang say khưbtlfmgppt, cảasuv ngưbtlffzspi nồtqvzng nặyxptc mùmlooi rưbtlfyiruu.

Lung Nguyệifeut vừxxbaa thấgfxiy hắnmfvn vàyvpgo cửhrlra liềmwphn đifeuóanjvn tiếtuqip, sau đifeuóanjv ra lệifeunh cho nha hoàyvpgn, “Đtqvzàyvpgo Châhypcu, sai ngưbtlffzspi ởvevt phòhypcng tắnmfvm đifeuun nưbtlfmgppc ấgfxim; Hoáasuvn Ngọjwxcc, ngưbtlfơowiri tớmgppi phòhypcng bếtuqip, nấgfxiu mộmloot báasuvt canh giảasuvi rưbtlfyiruu rồtqvzi mang tớmgppi đifeuâhypcy; Đtqvzulnrch Thúhywcy, ngưbtlfơowiri đifeui pha cho ta mộmloot ly nưbtlfmgppc mậioblt ong, ấgfxim ấgfxim vừxxbaa phảasuvi làyvpg đifeuưbtlfyiruc rồtqvzi!” Nóanjvi xong, nàyvpgng đifeuukcemlooi Nguyêerccn Tu ngồtqvzi xuốgjning đifeuifeum, xoay ngưbtlffzspi, lấgfxiy áasuvo quầifeun sạihhach sẽsvlz cho hắnmfvn. Nàyvpgo ngờfzsp, Bùmlooi Nguyêerccn Tu lạihhai theo nàyvpgng vàyvpgo trong, ôizljm lấgfxiy chiếtuqic eo nhỏuqap củbtlfa nàyvpgng, nhắnmfvc đifeui nhắnmfvc lạihhai mộmloot câhypcu, “Cửhrlru Nhi thậioblt tốgjnit...”

“Ta cũslcrng cảasuvm thấgfxiy ta rấgfxit tốgjnit!” Lung Nguyệifeut nởvevt nụgjnibtlffzspi, xoay ngưbtlffzspi. Chợyirut ngửhrlri thấgfxiy mùmlooi hưbtlfơowirng nữasuv nhâhypcn ẩsvlzn sau mùmlooi rưbtlfyiruu nồtqvzng nặyxptc, thâhypcn thểdtmdyvpgng bỗvfcing chốgjnic cứfqprng đifeufzsp. Nàyvpgng đifeusvlzy Bùmlooi Nguyêerccn Tu ra, “Vưbtlfơowirng gia ngồtqvzi tạihham mộmloot láasuvt, ta đifeui xem nưbtlfmgppc đifeuãcrgtgfxim chưbtlfa.”

“Đtqvzdtmd bọjwxcn nha hoàyvpgn làyvpgm đifeui, nàyvpgng ởvevt lạihhai vớmgppi ta...” Trong cơowirn say, cáasuvi nhìhrlrn củbtlfa Bùmlooi Nguyêerccn Tu trởvevterccn sâhypcu sắnmfvc hơowirn ngàyvpgy thưbtlffzspng.

“Đtqvzưbtlfyiruc! Vưbtlfơowirng gia ngồtqvzi đifeuóanjv, ta đifeui gọjwxci nha hoàyvpgn.” Lung Nguyệifeut đifeudtmdmlooi Nguyêerccn Tu ngồtqvzi xuốgjning ghếtuqi quýgjpr phi, xoay ngưbtlffzspi, bưbtlfmgppc ra cửhrlra, hígsllt sâhypcu mộmloot hơowiri đifeudtmd áasuvp chếtuqiowirn ghen tậiobln đifeuáasuvy lòhypcng. Hóanjva ra nghĩioblyvpg mộmloot chuyệifeun, làyvpgm lạihhai làyvpg mộmloot chuyệifeun kháasuvc, nàyvpgng đifeuúhywcng làyvpg tham lam quáasuv rồtqvzi...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.