Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Chương 42 :

    trước sau   
Tiêlplgu Hàwsrgwsrg ăvkkdn xong thìsqkb đfnygếengjn côbvicng ty củlpfaa Ngôbvicikyan Tuyêlplgn. Sau khi bàwsrgn xong chi tiếengjt, vềxpmv đfnygếengjn côbvicng ty đfnygãjkhdwsrg 5 giờqaic chiềxpmvu, cũijlrng chuẩxbaen bịfmfr tan ca, nêlplgn côbvic thu dọkcncn đfnygsvdi đfnygjkhdc vàwsrg chuẩxbaen bịfmfr đfnygi đfnygócvlkn Thịfmfrnh Thịfmfrnh.

Ra khỏwfzzi tònyqza nhàwsrgwsrg đfnygi vềxpmv phípmgza vệovfp đfnygưodmgqaicng, đfnygang chuẩxbaen bịfmfr đfnygi tớnneui chỗezaa trạjkhdm xe buýfshqt, nhìsqkbn thấkuqty mộtzsgt ngưodmgqaici vừkhmaa ra khỏwfzzi xe taxi, vàwsrg ngưodmgqaici đfnygócvlk chípmgznh làwsrg ôbvicng Mao - ngưodmgqaici màwsrgbvic vẫlplgn đfnygang vấkuqtt vảsqkbsqkbm kiếengjm.

Khuôbvicn mặijlrt củlpfaa Tiêlplgu Hàwsrgwsrg ngay lậqngxp tứbrarc táwfzzi nhợjgxot đfnygi, trong lònyqzng côbvic hoảsqkbng loạjkhdn. Côbvic nắnneum chặijlrt cáwfzzi túwsrgi xáwfzzch, chạjkhdy nhưodmg bay đfnygếengjn trưodmgnneuc mặijlrt Mao Chi Ngôbvicn. “Chúwsrg ơovfpi, chúwsrg ơovfpi, tôbvici năvkkdn nỉuqgc chúwsrgcvlki cho tôbvici biếengjt, ngưodmgqaici đfnygàwsrgn ôbvicng đfnygeo mặijlrt nạjkhdwfzzo đfnygócvlk đfnygang ởoaiv đfnygâikyau?”

Mao Chi Ngôbvicn khôbvicng hềxpmv quáwfzz kinh ngạjkhdc, chỉuqgc nhìsqkbn côbvicwfzzi trưodmgnneuc mặijlrt vàwsrg thởoaivwsrgi. “Côbvic àwsrg, tôbvici đfnygãjkhdcvlki rồsvdii, tôbvici thựjggkc sựjggk khôbvicng quen côbvic!”

“Chúwsrg àwsrg, sao chúwsrgcvlk thểhgvj nhẫlplgn tâikyam đfnygếengjn nhưodmg vậqngxy?” Tiêlplgu Hàwsrgwsrg liếengjc nhìsqkbn cáwfzzc đfnygsvding nghiệovfpp đfnygi ra từkhma trong tònyqza nhàwsrg, ngay lậqngxp tứbrarc hạjkhd thấkuqtp giọkcncng: “Chúwsrg ơovfpi, chỉuqgccvlk chúwsrg mớnneui giúwsrgp đfnygưodmgjgxoc tôbvici thôbvici. Cầxpmvu xin chúwsrg, cho tôbvici biếengjt ngưodmgqaici đfnygócvlk đfnygang ởoaiv đfnygâikyau. Sao chúwsrgcvlk thểhgvj quêlplgn đfnygưodmgjgxoc chứbrar? Làwsrgm ơovfpn giúwsrgp đfnygmtcp cho ngưodmgqaici mẹakkk tộtzsgi nghiệovfpp nàwsrgy đfnygi màwsrg chúwsrg!”

“Côbvic àwsrg, rốxgkpt cuộtzsgc côbvic muốxgkpn sao?” Trêlplgn mặijlrt Mao Chi Ngôbvicn lộtzsg ra vẻtodi khócvlk xửtodi.


Tiêlplgu Hàwsrgwsrg sợjgxo ôbvicng ta sẽstoh bỏwfzz đfnygi, liềxpmvn lậqngxp tứbrarc nắnneum chặijlrt tàwsrg áwfzzo củlpfaa ôbvicng ta. “Tôbvici muốxgkpn gặijlrp ngưodmgqaici đfnygócvlk, chúwsrg cho tôbvici biếengjt anh ta đfnygang ởoaiv đfnygâikyau, tôbvici muốxgkpn gặijlrp anh ta!”

“Côbvic Tiêlplgu àwsrg, côbvic gặijlrp đfnygưodmgjgxoc cậqngxu ấkuqty rồsvdii cócvlk thểhgvjwsrgm gìsqkb?” Ôfibhng ta thởoaivwsrgi.

“Chúwsrg thừkhmaa nhậqngxn chúwsrg biếengjt tôbvici phảsqkbi khôbvicng?” Tiêlplgu Hàwsrgwsrg sữhgvjng ngưodmgqaici ra, trêlplgn khuôbvicn mặijlrt ngay lậqngxp tứbrarc lócvlke lêlplgn vẻtodi bấkuqtt ngờqaic. Đikyaâikyay làwsrg mộtzsgt hy vọkcncng vớnneui côbvic, hy vọkcncng duy nhấkuqtt. Vốxgkpn đfnygãjkhd tuyệovfpt vọkcncng rồsvdii, bâikyay giờqaic lạjkhdi nhen lêlplgn hi vọkcncng, sao côbvic khôbvicng vui cho đfnygưodmgjgxoc?

“Côbvic Tiêlplgu àwsrg, hay làwsrg vầxpmvy! Đikyahgvjbvici hỏwfzzi cậqngxu ấkuqty, nếengju cậqngxu ấkuqty đfnygsvding ýfshq gặijlrp côbvic, tôbvici sẽstoh gọkcnci đfnygiệovfpn cho côbvic, đfnygưodmgjgxoc khôbvicng? Côbvic vềxpmv trưodmgnneuc đfnygi!”

“Khôbvicng! Chúwsrg hỏwfzzi liềxpmvn bâikyay giờqaic đfnygi!” Tiêlplgu Hàwsrgwsrgnyqzng hếengjt sứbrarc giữhgvj chặijlrt tàwsrg áwfzzo. “Tôbvici muốxgkpn gặijlrp anh ta ngay lậqngxp tứbrarc, xin chúwsrg đfnygócvlk!”

“Thôbvici đfnygưodmgjgxoc rồsvdii!” Mao Chi Ngôbvicn mócvlkc đfnygiệovfpn thoạjkhdi ra vàwsrg bấkuqtm sốxgkp. “Thưodmga cậqngxu, côbvic Tiêlplgu muốxgkpn gặijlrp cậqngxu!”

Khôbvicng biếengjt đfnygxpmvu bêlplgn kia đfnygãjkhdcvlki nhữhgvjng gìsqkb, Mao Chi Ngôbvicn gậqngxt đfnygxpmvu rồsvdii cúwsrgp máwfzzy. “Côbvic Tiêlplgu, côbvicnyqzn nhớnneuvkkdn biệovfpt thựjggk củlpfaa năvkkdm năvkkdm trưodmgnneuc khôbvicng?”

vkkdn biệovfpt thựjggk đfnygócvlk?

wsrgm sao côbvic biếengjt đfnygưodmgjgxoc chứbrar? Côbvic bịfmfr ngưodmgqaici ta lôbvici đfnygếengjn đfnygócvlkwsrg, sau đfnygócvlk lạjkhdi đfnygưodmgjgxoc ngưodmgqaici đfnygócvlk chởoaiv đfnygếengjn bệovfpnh việovfpn, côbvic đfnygãjkhd quêlplgn lâikyau rồsvdii. Nếengju côbvic nhớnneu, côbvic cầxpmvn gìsqkb phảsqkbi tuyệovfpt vọkcncng đfnygếengjn vậqngxy?

“Tôbvici ghi lạjkhdi đfnygfmfra chỉuqgc cho côbvic, tốxgkpi nay côbvic đfnygếengjn đfnygócvlk. Cậqngxu ấkuqty nócvlki, nếengju côbvic muốxgkpn gặijlrp cậqngxu ấkuqty thìsqkb phảsqkbi trảsqkb giáwfzz bằsniang tấkuqtt cảsqkb. Trảsqkb giáwfzz bằsniang tấkuqtt cảsqkb, côbviccvlk hiểhgvju khôbvicng?”

Thờqaici khắnneuc Mao Chi Ngôbvicn nócvlki ra câikyau nàwsrgy, Tiêlplgu Hàwsrgwsrg cảsqkbm thấkuqty tráwfzzi tim mìsqkbnh nhưodmg bịfmfrcvlkc ra, nưodmgnneuc mắnneut khôbvicng nhịfmfrn đfnygưodmgjgxoc phảsqkbi rơovfpi xuốxgkpng. “Chỉuqgc cầxpmvn anh ta chịfmfru gặijlrp tôbvici, chịfmfru cho tôbvici gặijlrp con trai tôbvici, đfnygiềxpmvu kiệovfpn gìsqkbbvici cũijlrng chấkuqtp nhậqngxn!”

“Vậqngxy đfnygưodmgjgxoc rồsvdii!” Mao Chi Ngôbvicn viếengjt ra mộtzsgt đfnygfmfra chỉuqgc rồsvdii đfnygưodmga cho côbvic. “Chípmgzn giờqaic tốxgkpi nay, côbvicjkhdy đfnygếengjn đfnygfmfra chỉuqgcwsrgy, cậqngxu ấkuqty sẽstoh chờqaicbvicoaiv đfnygócvlk. Nhớnneuwsrg chípmgzn giờqaic, đfnygkhmang sớnneum hơovfpn, cũijlrng đfnygkhmang muộtzsgn hơovfpn, nếengju khôbvicng côbvic sẽstoh khôbvicng gặijlrp đfnygưodmgjgxoc cậqngxu ấkuqty!”

“Ừfshqm! Anh ta thựjggkc sựjggk chịfmfru gặijlrp tôbvici hảsqkb?” Tiêlplgu Hàwsrgwsrg hỏwfzzi vớnneui vẻtodi khôbvicng chắnneuc chắnneun. “Chúwsrg cho tôbvici xin sốxgkp đfnygiệovfpn thoạjkhdi củlpfaa chúwsrg, tôbvici khôbvicng thểhgvj tin tưodmgoaivng chúwsrg hoàwsrgn toàwsrgn đfnygưodmgjgxoc, tôbvici muốxgkpn xáwfzzc nhậqngxn đfnygfmfra chỉuqgcwsrg chúwsrg đfnygưodmga cho tôbvici cócvlk chípmgznh xáwfzzc khôbvicng!”


Mao Chi Ngôbvicn thởoaivwsrgi, viếengjt ra sốxgkp đfnygiệovfpn thoạjkhdi củlpfaa mìsqkbnh. “Vậqngxy đfnygưodmgjgxoc rồsvdii chứbrar?”

Tiêlplgu Hàwsrgwsrg nắnneum chặijlrt tờqaic giấkuqty, tim đfnygqngxp nhanh vìsqkb hoảsqkbng loạjkhdn, cúwsrgi ngưodmgqaici xuốxgkpng thậqngxt sâikyau. “Cáwfzzm ơovfpn, cáwfzzm ơovfpn chúwsrg!”

Cuốxgkpi cùnyqzng côbvic đfnygãjkhdcvlk thểhgvj gặijlrp đfnygưodmgjgxoc con trai mìsqkbnh!

Tiêlplgu Hàwsrgwsrg khôbvicng biếengjt mìsqkbnh đfnygãjkhdlplgn xe buýfshqt nhưodmg thếengjwsrgo, khi vềxpmv đfnygếengjn nhàwsrg mớnneui nhậqngxn ra mìsqkbnh chưodmga đfnygócvlkn Thịfmfrnh Thịfmfrnh, liềxpmvn gọkcnci ngay cho côbvic giáwfzzo ởoaiv trưodmgqaicng, kêlplgu Thịfmfrnh Thịfmfrnh tốxgkpi nay ởoaiv lạjkhdi trưodmgqaicng luôbvicn, côbvic khôbvicng đfnygếengjn đfnygócvlkn cậqngxu bépkrp đfnygưodmgjgxoc.

wsrgp máwfzzy rồsvdii Tiêlplgu Hàwsrgwsrg lấkuqty cuốxgkpn sổakkk tiếengjt kiệovfpm đfnygócvlk ra, sốxgkp tiềxpmvn ghi trêlplgn đfnygócvlkwsrg bảsqkby triệovfpu rưodmgmtcpi.

odmgnneuc mắnneut khôbvicng kìsqkbm đfnygưodmgjgxoc chựjggkc tràwsrgo ra, lúwsrgc đfnygxpmvu chỉuqgccvlkwsrgi giọkcnct, sau đfnygócvlkwsrg tuôbvicn thàwsrgnh hàwsrgng. Côbvic đfnygưodmga tay lêlplgn lau sạjkhdch, nhưodmgng lau rồsvdii lạjkhdi chảsqkby, lau rồsvdii lạjkhdi chảsqkby, cócvlk lau thếengjwsrgo cũijlrng khôbvicng khôbvic đfnygưodmgjgxoc...

Cuốxgkpi cùnyqzng côbvic đfnygãjkhdsqkbm thấkuqty ngưodmgqaici đfnygócvlk! Côbvic muốxgkpn trảsqkb lạjkhdi cho anh ta cuốxgkpn sổakkk tiếengjt kiệovfpm nàwsrgy, chỉuqgc cầxpmvn đfnygưodmgjgxoc gặijlrp con trai côbvic, chắnneuc chắnneun nócvlk đfnygang đfnygưodmgjgxoc sốxgkpng tốxgkpt!

8 giờqaic 30 phúwsrgt, Tiêlplgu Hàwsrgwsrg đfnygãjkhd thay quầxpmvn áwfzzo vàwsrg đfnygi ra ngoàwsrgi. Đikyafmfra chỉuqgc đfnygócvlk nằsniam ởoaivnyqzng núwsrgi, xe buýfshqt khôbvicng thểhgvj đfnygếengjn đfnygưodmgjgxoc, côbvic đfnygàwsrgnh phảsqkbi ngồsvdii taxi.

Chiếengjc xe dừkhmang lạjkhdi trưodmgnneuc căvkkdn biệovfpt thựjggk sốxgkp 15.

wsrgwsrg đfnygang rấkuqtt phấkuqtn kípmgzch. Vừkhmaa xuốxgkpng xe, cảsqkb ngưodmgqaici cũijlrng bắnneut đfnygxpmvu run lêlplgn vìsqkb phấkuqtn khípmgzch.

fibh đfnygâikyay, đfnygúwsrgng làwsrgovfpi đfnygócvlk.

Nhìsqkbn đfnygsvding hồsvdi, chípmgzn giờqaic.

Mộtzsgt chiếengjc Bentley đfnygãjkhd đfnygqngxu sẵlyfkn trong sâikyan, nhưodmgng khôbvicng cócvlk biểhgvjn sốxgkp.


Tiêlplgu Hàwsrgwsrgodmgnneuc đfnygếengjn trưodmgnneuc cửtodia, hípmgzt mộtzsgt hơovfpi thậqngxt sâikyau vàwsrgkuqtn chuôbvicng cửtodia.

wfzznh cửtodia mởoaiv ra.

Mộtzsgt mùnyqzi thuốxgkpc láwfzzqngxp đfnygếengjn, xen lẫlplgn vớnneui mùnyqzi nưodmgnneuc hoa Cologne thoang thoảsqkbng, tựjggk nhiêlplgn cócvlk mộtzsgt cảsqkbm giáwfzzc quen thuộtzsgc. Cócvlk lẽstoh tấkuqtt cảsqkb đfnygàwsrgn ôbvicng đfnygxpmvu cócvlknyqzi nàwsrgy.

bvic từkhma từkhma ngưodmgnneuc lêlplgn, nhìsqkbn thấkuqty mộtzsgt cơovfp thểhgvj rắnneun rỏwfzzi, bộtzsg vest phẳkhieng phiu khôbvicng mộtzsgt nếengjp nhăvkkdn. Côbvicpmgzn thởoaiv, từkhma từkhma ngẩxbaeng lêlplgn cao hơovfpn, làwsrg mặijlrt nạjkhdwfzzo đfnygãjkhd xuấkuqtt hiệovfpn vôbvic sốxgkp lầxpmvn trong nhữhgvjng cơovfpn áwfzzc mộtzsgng củlpfaa côbvic...

“Vàwsrgo đfnygi!” Giọkcncng củlpfaa ngưodmgqaici đfnygàwsrgn ôbvicng đfnygócvlk rấkuqtt trầxpmvm, dưodmgqaicng nhưodmg đfnygang cốxgkpsqkbnh đfnygèhqzypkrpn lạjkhdi.

Rồsvdii anh ta quay ngưodmgqaici đfnygi vàwsrgo trong.

Tiêlplgu Hàwsrgwsrg khôbvicng biếengjt mìsqkbnh đfnygãjkhd đfnygi vàwsrgo nhưodmg thếengjwsrgo, chỉuqgc cảsqkbm thấkuqty toàwsrgn thâikyan khôbvicng cònyqzn chúwsrgt sứbrarc lựjggkc nàwsrgo cảsqkb, mệovfpt mỏwfzzi giốxgkpng nhưodmg bịfmfrwsrgt sạjkhdch máwfzzu vậqngxy. Átodinh mắnneut côbvic vẫlplgn khôbvicng rờqaici khỏwfzzi cáwfzzi mặijlrt nạjkhdwfzzo đfnygócvlk, từkhma đfnygócvlk đfnygãjkhd bỏwfzz qua thâikyan hìsqkbnh cao lớnneun kia.

“Ngồsvdii đfnygi!” Anh cáwfzzo (Tạjkhdm gọkcnci anh cáwfzzo vậqngxy, ha ha.) trầxpmvm giọkcncng nócvlki: “Nghe nócvlki côbvic muốxgkpn gặijlrp tôbvici?”

Tiêlplgu Hàwsrgwsrg gầxpmvn nhưodmgnyqzng hếengjt sứbrarc lựjggkc củlpfaa kiếengjp nàwsrgy nêlplgn mớnneui cầxpmvm đfnygưodmgjgxoc nưodmgnneuc mắnneut, từkhma từkhmalplgn tiếengjng: “Thưodmga anh, tôbvici muốxgkpn gặijlrp con trai củlpfaa tôbvici, xin anh hãjkhdy cho tôbvici gặijlrp nócvlk!”

Anh cáwfzzo hơovfpi sữhgvjng sờqaic, đfnygiềxpmvu chỉuqgcnh tưodmg thếengj mộtzsgt cáwfzzch tao nhãjkhd. “Ngồsvdii đfnygi, tôbvici khôbvicng thípmgzch ngưodmgqaici kháwfzzc đfnygbrarng nócvlki chuyệovfpn vớnneui tôbvici, vậqngxy sẽstoh khiếengjn tôbvici cảsqkbm thấkuqty bịfmfr áwfzzp bứbrarc, tâikyam trạjkhdng sẽstoh khôbvicng thoảsqkbi máwfzzi!”

Tiêlplgu Hàwsrgwsrgpmgzt mộtzsgt hơovfpi thậqngxt sâikyau, sợjgxo sẽstoh chọkcncc giậqngxn anh ta, nêlplgn đfnygãjkhd ngoan ngoãjkhdn ngồsvdii xuốxgkpng.

Tầxpmvm nhìsqkbn ngang vớnneui anh ta, côbvic nhậqngxn ra mộtzsgt đfnygôbvici mắnneut vôbvicnyqzng sắnneuc bépkrpn đfnygsniang sau cáwfzzi mặijlrt nạjkhdwfzzo, làwsrgm ngưodmgqaici ta cảsqkbm thấkuqty rợjgxon tócvlkc gáwfzzy.

Đikyaócvlkwsrg mộtzsgt đfnygôbvici mắnneut hung hãjkhdn, tuyệovfpt đfnygxgkpi khôbvicng thểhgvjnyqzng từkhma dịfmfru dàwsrgng đfnyghgvjsqkbnh dung.


Anh cáwfzzo rípmgzt mộtzsgt ngụqwyhm thuốxgkpc rồsvdii phun ra mộtzsgt làwsrgn khócvlki, cảsqkb ngưodmgqaici ẩxbaen nấkuqtp trong làwsrgn khócvlki trắnneung hơovfpi mờqaicsqkbo.

wsrgc nàwsrgy Tiêlplgu Hàwsrgwsrg mớnneui liếengjc nhìsqkbn xung quanh, vẫlplgn giốxgkpng nhưodmgvkkdm năvkkdm trưodmgnneuc, trang trípmgz đfnygen trắnneung xen kẽstoh, đfnygơovfpn giảsqkbn màwsrgodmgơovfpi sáwfzzng, vẫlplgn sạjkhdch nhưodmg thểhgvj chủlpfa nhâikyan bịfmfr mắnneuc hộtzsgi chứbrarng sợjgxo bẩxbaen vậqngxy.

“Tôbvici muốxgkpn gặijlrp con trai củlpfaa tôbvici!” Hễwfzz Tiêlplgu Hàwsrgwsrg nhắnneuc đfnygếengjn đfnygbrara con bịfmfr bắnneut đfnygi liềxpmvn cảsqkbm thấkuqty trong mắnneut rấkuqtt xócvlkt, cổakkk họkcncng cũijlrng nghẹakkkn lạjkhdi.

Anh cáwfzzo cưodmgqaici khẽstoh: “Dựjggka vàwsrgo đfnygâikyau?”

Nghe nócvlki vậqngxy, khuôbvicn mặijlrt củlpfaa Tiêlplgu Hàwsrgwsrg khựjggkng lạjkhdi, trêlplgn mặijlrt lócvlke lêlplgn mộtzsgt tia u áwfzzm, tay run rẩxbaey, mởoaivwsrgi xáwfzzch củlpfaa mìsqkbnh vàwsrg lấkuqty cuốxgkpn sổakkk tiếengjt kiệovfpm ra. “Thưodmga anh, đfnygâikyay làwsrg sốxgkp tiềxpmvn màwsrg anh đfnygãjkhd cho tôbvici, tấkuqtt cảsqkbwsrg 7 triệovfpu rưodmgmtcpi. Năvkkdm đfnygócvlkbvici đfnygãjkhdcvlki sẽstoh hủlpfay hợjgxop đfnygsvding, nhưodmgng anh đfnygãjkhd bắnneut con tôbvici đfnygi...”

Tiêlplgu Hàwsrgwsrg đfnygijlrt cuốxgkpn sổakkk tiếengjt kiệovfpm lêlplgn trêlplgn bàwsrgn tràwsrglplgn cạjkhdnh anh ta, rồsvdii ngồsvdii xuốxgkpng chỗezaaijlr.

Anh cáwfzzo cócvlk vẻtodiovfpi ngạjkhdc nhiêlplgn, đfnygôbvici mắnneut đfnygsniang sau cáwfzzi mặijlrt nạjkhd đfnygang hípmgzp lạjkhdi, kèhqzym theo mộtzsgt chúwsrgt cảsqkbm xúwsrgc khôbvicng rõakkkwsrgng. Anh ta hỏwfzzi: “Côbvic khôbvicng xàwsrgi sốxgkp tiềxpmvn nàwsrgy?”

“Đikyaúwsrgng vậqngxy!” Tiêlplgu Hàwsrgwsrg gậqngxt đfnygxpmvu.

“Tạjkhdi sao?” Anh ta hỏwfzzi.

“Tôbvici muốxgkpn gặijlrp con trai củlpfaa tôbvici. Thưodmga ôbvicng, tôbvici khôbvicng cầxpmvn tiềxpmvn, anh làwsrgm ơovfpn trảsqkb con lạjkhdi cho tôbvici đfnygưodmgjgxoc khôbvicng?” Trong giọkcncng côbvic đfnygxpmvy vẻtodi van nàwsrgi.

“Côbvic nghĩxxxh con trai củlpfaa côbvicikyay giờqaicnyqzn nhậqngxn ra côbvic khôbvicng?” Anh cáwfzzo hỏwfzzi vớnneui giọkcncng sâikyau xa khócvlk đfnygwfzzn. “Côbvic nghĩxxxhcvlk sẽstoh chấkuqtp nhậqngxn côbvic mộtzsgt cáwfzzch dễwfzzwsrgng àwsrg?”

“Tôbvici...” Côbvic biếengjt rằsniang anh ta nócvlki đfnygúwsrgng. Đikyaãjkhd 5 năvkkdm rồsvdii, côbvic khôbvicng cócvlk mặijlrt trong quáwfzz trìsqkbnh trưodmgoaivng thàwsrgnh củlpfaa con, bâikyay giờqaicbvic đfnygtzsgt nhiêlplgn xuấkuqtt hiệovfpn, làwsrgm sao con chịfmfru nhậqngxn côbvic?

Nhưodmgng, tấkuqtt cảsqkb mọkcnci chuyệovfpn đfnygxpmvu do anh ta gâikyay ra màwsrg!


“Tôbvici lạjkhdi hỏwfzzi côbvic, côbviccvlk nuôbvici nổakkki đfnygbrara bépkrp khôbvicng?” Giọkcncng củlpfaa anh cáwfzzo rấkuqtt bìsqkbnh thảsqkbn, dưodmgqaicng nhưodmgnyqzn pha lẫlplgn mộtzsgt chúwsrgt mỉuqgca mai. “Bâikyay giờqaic chi phípmgz sinh hoạjkhdt mỗezaai tháwfzzng củlpfaa nócvlkwsrg mấkuqty trăvkkdm ngàwsrgn, họkcncc ởoaiv trưodmgqaicng tốxgkpt nhấkuqtt, cócvlk ngưodmgqaici hầxpmvu hạjkhd riêlplgng, cuộtzsgc sốxgkpng rấkuqtt tốxgkpt, côbvic muốxgkpn con côbvic quay vềxpmv sốxgkpng cựjggkc khổakkk vớnneui côbvic àwsrg?”

“Tôbvici...” Tráwfzzi tim củlpfaa Tiêlplgu Hàwsrgwsrg bịfmfr nhữhgvjng câikyau hỏwfzzi khôbvicng nhanh khôbvicng chậqngxm củlpfaa anh ta làwsrgm cho dậqngxy sócvlkng.

Đikyaúwsrgng vậqngxy!

Mấkuqty trăvkkdm ngàwsrgn, tiềxpmvn lưodmgơovfpng củlpfaa côbvic trong mấkuqty năvkkdm lậqngxn đfnygócvlk!

“Tôbvici muốxgkpn gặijlrp nócvlkcvlk đfnygưodmgjgxoc khôbvicng? Dùnyqzwsrg đfnygbrarng ởoaiv đfnygsniang xa, chỉuqgc cầxpmvn nhìsqkbn thấkuqty nócvlkijlrng đfnygưodmgjgxoc!” Côbvic thỏwfzza hiệovfpp. Côbvic chỉuqgc muốxgkpn biếengjt con trai mìsqkbnh cócvlk khỏwfzze khôbvicng, côbvic muốxgkpn thấkuqty con mìsqkbnh trôbvicng nhưodmg thếengjwsrgo, cócvlk dễwfzz thưodmgơovfpng khôbvicng, cócvlk vui vẻtodi khôbvicng.

“Dùnyqzbvic khôbvicng cầxpmvn sốxgkp tiềxpmvn nàwsrgy, tôbvici cũijlrng khôbvicng cócvlk nghĩxxxha vụqwyh phảsqkbi cho côbvic gặijlrp!” Nụqwyhodmgqaici đfnygsniang sau cáwfzzi mặijlrt nạjkhd củlpfaa anh cáwfzzo dưodmgqaicng nhưodmg đfnygãjkhd trởoaivlplgn sâikyau sắnneuc hơovfpn, nhìsqkbn thấkuqty cuốxgkpn sổakkk tiếengjt kiệovfpm nàwsrgy, anh ta hơovfpi tứbrarc giậqngxn, nhữhgvjng ngócvlkn tay đfnygang cầxpmvm đfnygiếengju thuốxgkpc cũijlrng căvkkdng cứbrarng hơovfpn.

Tạjkhdi sao côbvickuqty khôbvicng đfnygqwyhng đfnygếengjn dùnyqz chỉuqgc mộtzsgt xu? Ngưodmgqaici phụqwyh nữhgvjwsrgy quảsqkb thựjggkc khôbvicng phảsqkbi làwsrg ngốxgkpc bìsqkbnh thưodmgqaicng!

“Thưodmga anh, xin anh thấkuqtu hiểhgvju cho tráwfzzi tim củlpfaa mộtzsgt ngưodmgqaici mẹakkk!” Vàwsrgnh mắnneut củlpfaa Tiêlplgu Hàwsrgwsrg đfnygwfzz bừkhmang.

“Ừfshqm! Muốxgkpn gặijlrp nócvlkijlrng khôbvicng hẳkhien làwsrg khôbvicng đfnygưodmgjgxoc, trừkhma khi…” Anh ta cốxgkpsqkbnh dừkhmang lạjkhdi, đfnygôbvici mắnneut sâikyau thẳkhiem đfnygsqkbo đfnygi đfnygsqkbo lạjkhdi trêlplgn mặijlrt côbvic.

“Trừkhma khi cáwfzzi gìsqkb?” Bàwsrgn tay nhỏwfzz nhắnneun củlpfaa Tiêlplgu Hàwsrgwsrg siếengjt chặijlrt cáwfzzi túwsrgi xáwfzzch, khôbvicng biếengjt anh ta sẽstoh đfnygưodmga ra đfnygiềxpmvu kiệovfpn gìsqkb.

“Côbvic rấkuqtt căvkkdng thẳkhieng hảsqkb?” Anh cáwfzzo vẩxbaey tay gẩxbaey tàwsrgn thuốxgkpc, áwfzznh mắnneut mộtzsgt lầxpmvn nữhgvja hưodmgnneung vềxpmv phípmgza khuôbvicn mặijlrt nhỏwfzzpkrp đfnygang thấkuqtp thỏwfzzm củlpfaa côbvic. “Trảsqkb giáwfzz bằsniang tấkuqtt cảsqkb, côbviccvlk sẵlyfkn lònyqzng khôbvicng?”

bvic nhưodmg bừkhmang tỉuqgcnh.

“Thôbvici vậqngxy, côbvic đfnygi đfnygi. Thấkuqty bộtzsg dạjkhdng côbvic nhưodmg vậqngxy làwsrg biếengjt côbvic khôbvicng sẵlyfkn lònyqzng rồsvdii. Nhưodmgng con ngưodmgqaici tôbvici rấkuqtt nhâikyan từkhma, tôbvici cócvlk thểhgvj cho côbvic biếengjt cậqngxu bépkrp đfnygang sốxgkpng rấkuqtt tốxgkpt, cócvlk ngưodmgqaici chăvkkdm sócvlkc riêlplgng, cũijlrng rấkuqtt dễwfzz thưodmgơovfpng. Vậqngxy đfnygócvlk! Côbvic đfnygi đfnygi!” Anh cáwfzzo nhìsqkbn chằsniam chằsniam vàwsrgo mặijlrt côbvic, nócvlki từkhmang chữhgvj mộtzsgt: “Bạjkhdn đfnygãjkhd biếengjt tìsqkbnh hìsqkbnh củlpfaa cậqngxu bépkrp rồsvdii đfnygócvlk...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.