Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Chương 216 : Chương cuối

    trước sau   
Thịfjlrnh Thịfjlrnh dưcdaifyring nhưcdai hiểjqlou màxmhdbcdung khôvcbong hiểjqlou. “Vậrbvly cóymwe phảturii ôvcbong nộsepri rấnviht si tìuonwnh khôvcbong?”

Tầrdsvn Lăymfbng Hàxmhdng khôvcbong trảturi lờfyrii. Si tìuonwnh hảturi? Ôhvxtng ta khôvcbong biếakgat, ôvcbong ta chỉbryj cảturim thấnvihy rằhvxtng tìuonwnh yêcdaiu củlssga mỗgfcsi ngưcdaifyrii đnolmrodju khôvcbong giốbryjng nhau. Bao nhiêcdaiu năymfbm qua, ôvcbong ta đnolmãgshz sốbryjng từalyung ngàxmhdy trong nhớaeqr nhung, thậrbvlt ra đnolmóymwebcdung làxmhd mộseprt đnolmiềrodju hạxgpynh phúalyuc. Cảturi đnolmfyrii chỉbryjcdaiu mộseprt ngưcdaifyrii, cũbcdung làxmhd mộseprt sựzcdg hạxgpynh phúalyuc.

“Con biếakgat rồnvihi, ôvcbong nộsepri chỉbryjcdaiu mộseprt mìuonwnh bàxmhd nộsepri. Con cũbcdung phảturii si tìuonwnh giốbryjng nhưcdai ôvcbong nộsepri vậrbvly...”

Tầrdsvn Lăymfbng Hàxmhdng chạxgpym vàxmhdo khuôvcbon mặaeqrt nhỏnwrx nhắhfmtn củlssga cházvpnu trai mìuonwnh. “Si tìuonwnh cóymwe lẽponf sẽponf khôvcbong vui bằhvxtng đnolma tìuonwnh, nhưcdaing nóymwe vữltvyng chắhfmtc hơkvnin đnolma tìuonwnh. Ôhvxtng nộsepri cũbcdung hy vọhbbpng con làxmhdm ngưcdaifyrii hay làxmhdm việturic đnolmrodju cóymwe thểjqlo rấnviht vữltvyng vàxmhdng!”

“Dạxgpy! Thịfjlrnh Thịfjlrnh nhớaeqr rồnvihi!” Thịfjlrnh Thịfjlrnh gậrbvlt đnolmrdsvu. “Ôhvxtng ơkvnii, con đnolmázvpnnh cờfyri vớaeqri ôvcbong ha!”

Hai năymfbm nay, tốbryji nàxmhdo cậrbvlu bévbyybcdung đnolmázvpnnh cờfyri vớaeqri ôvcbong nộsepri, cuốbryji tuầrdsvn cùfhsjng ôvcbong nộsepri đnolmi đnolmázvpnnh golf, thỉbryjnh thoảturing đnolmi câvsnzu cázvpn. Tìuonwnh cảturim củlssga hai ôvcbong cházvpnu rấnviht sâvsnzu đnolmrbvlm.


Mao Chi Ngôvcbon vẫgfcsn khôvcbong xuấnviht hiệturin, nhưcdaing vàxmhdo dịfjlrp Giázvpnng sinh mỗgfcsi năymfbm, Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn vàxmhd Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd đnolmrodju nhậrbvln đnolmưcdaigfcsc mộseprt tấnvihm thiệturip Giázvpnng sinh gửltxpi đnolmếakgan từalyu Thụqutby Sĩjlhj, trêcdain đnolmóymwe chỉbryjymwe bảturiy chữltvy: Tôvcboi xin lỗgfcsi, Giázvpnng Sinh vui vẻculz!

Đcdaiãgshz nhậrbvln đnolmưcdaigfcsc hai năymfbm liêcdain tiếakgap rồnvihi!

Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn nóymwei vớaeqri Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd rằhvxtng, Mao Chi Ngôvcbon vẫgfcsn cầrdsvn thêcdaim thờfyrii gian, nhưcdaing anh ta đnolmãgshz quyếakgat đnolmfjlrnh sau Tếakgat sẽponf qua Thụqutby Sĩjlhj mộseprt chuyếakgan, đnolmíulrhch thâvsnzn mờfyrii anh ta đnolmturim nhiệturim chứevlkc giázvpnm đnolmbryjc đnolmiềrodju hàxmhdnh khu vựzcdgc hảturii ngoạxgpyi củlssga Tầrdsvn thịfjlr.

Khi màxmhdn đnolmêcdaim buôvcbong xuốbryjng, trong phòsentng ngủlssg chỉbryj thắhfmtp mộseprt cázvpni đnolmèzvpnn nhỏnwrx.

Trêcdain giưcdaifyring, Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd mệturit mỏnwrxi cuộseprn tròsentn ngưcdaifyrii lạxgpyi trong vòsentng tay ấnvihm ázvpnp sau lưcdaing, mázvpnvcbobcdung dázvpnn sázvpnt vàxmhdo ngựzcdgc anh ta, lắhfmtng nghe nhịfjlrp tim củlssga anh ta, tay châvsnzn rãgshz rờfyrii khôvcbong muốbryjn làxmhdm gìuonw cảturi.

Việturic chăymfbm sóymwec hai đnolmevlka bévbyy đnolmãgshzxmhdm côvcbo kiệturit sứevlkc. Mặaeqrc dùfhsjymwe ngưcdaifyrii giữltvy trẻculz, cóymweuonw Trưcdaiơkvning, nhưcdaing côvcbo vẫgfcsn thíulrhch tựzcdg chăymfbm con hơkvnin.

“Bàxmhdgshz àxmhd, đnolmãgshz bao lâvsnzu rồnvihi chúalyung tôvcboi khôvcbong cùfhsjng nhau?” Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn khẽponf hỏnwrxi vớaeqri giọhbbpng đnolmrdsvy tủlssgi thâvsnzn từalyu sau lưcdaing Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd. Anh ta hôvcbon lêcdain tóymwec côvcbo, mộseprt tay vòsentng quanh eo côvcbo, mộseprt tay duỗgfcsi thẳzvvgng ra đnolmjqloxmhdxmhdymwe thểjqlo gốbryji đnolmrdsvu lêcdain đnolmóymwexmhd nghỉbryj ngơkvnii.

“Em mệturit lắhfmtm!” Mặaeqrc dùfhsj muốbryjn dùfhsjng mộseprt giọhbbpng kiêcdain quyếakgat hơkvnin, nhưcdaing vìuonw quázvpn mệturit mỏnwrxi, Hàxmhdxmhd chỉbryjymwe thểjqlo hừalyu mộseprt tiếakgang yếakgau ớaeqrt. Lưcdaing côvcbo sắhfmtp gãgshzy đnolmếakgan nơkvnii rồnvihi, khôvcbong còsentn hứevlkng thúalyuuonw nữltvya, chăymfbm con cũbcdung đnolmlssg mệturit rồnvihi.

“Bàxmhdgshz!” Cầrdsvu xin mộseprt cázvpnch ai oázvpnn, Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn bỗgfcsng cưcdaifyrii pházvpncdain đnolmrdsvy vẻculz gian xảturio, cázvpni đnolmùfhsji lớaeqrn khôvcbong ngừalyung cọhbbpzvpnt vàxmhdo châvsnzn Hàxmhdxmhd, trong lúalyuc côvcbo ngỡrdsv ngàxmhdng thìuonw anh ta đnolmãgshz tiếakgan vàxmhdo bêcdain trong cơkvni thểjqlovcbo.

kvni thểjqlo củlssga Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd bỗgfcsng căymfbng cứevlkng lạxgpyi, ngạxgpyc nhiêcdain ngưcdaiaeqrc mắhfmtt lêcdain nhìuonwn vàxmhdo khuôvcbon mặaeqrt đnolmygdtp trai vớaeqri nụqutbcdaifyrii tựzcdgxmhdo củlssga Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn, hàxmhdng ngàxmhdn lờfyrii muốbryjn nóymwei bỗgfcsng biếakgan thàxmhdnh tiếakgang thởppeyxmhdi bấnviht lựzcdgc. “Anh muốbryjn làxmhdm gìuonw thìuonwxmhdm. Em ngủlssg đnolmâvsnzy, mệturit chếakgat đnolmi đnolmưcdaigfcsc.”

“Đcdaiưcdaigfcsc, em cứevlk ngủlssg đnolmi, đnolmjqlo đnolmóymwe cho anh!” Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn kévbyyo chăymfbn che mìuonwnh vàxmhdxmhdxmhd lạxgpyi, anh ta lo đnolmang làxmhdm giữltvya chừalyung thìuonw Lạxgpyc Thiêcdain đnolmseprt nhiêcdain thứevlkc dậrbvly, ngồnvihi trêcdain chiếakgac giưcdaifyring nhỏnwrxxmhd trợgfcsn tròsentn mắhfmtt nhìuonwn vàxmhdo họhbbp.

ymwe mộseprt lầrdsvn, đnolmang làxmhdm đnolmếakgan giữltvya chừalyung, Lạxgpyc Thiêcdain đnolmseprt nhiêcdain mởppey to mắhfmtt nhìuonwn họhbbp, may màxmhdalyuc đnolmóymwevcbovbyy mớaeqri đnolmưcdaigfcsc năymfbm tházvpnng. Từalyu đnolmóymwe vềrodj sau, mỗgfcsi lầrdsvn Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn vàxmhdxmhdxmhd thâvsnzn mậrbvlt thìuonw đnolmrodju trùfhsjm kíulrhn chăymfbn lêcdain mìuonwnh.

Anh ta thựzcdgc sựzcdg lo rằhvxtng mìuonwnh sẽponf bịfjlrfhsj sợgfcs đnolmếakgan nỗgfcsi “bấnviht lựzcdgc” luôvcbon. Con gázvpni củlssga anh ta lúalyuc nàxmhdo cũbcdung đnolmseprt nhiêcdain thứevlkc dậrbvly vàxmhdo lúalyuc anh ta đnolmang cao hứevlkng nhấnviht, nhưcdai thểjqlo cốbryjuonwnh chốbryjng lạxgpyi anh ta.


“Em thậrbvlt sựzcdg rấnviht mệturit!” Hàxmhdxmhd khẽponfcdain rỉbryj.

Trong mắhfmtt Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn đnolmãgshz dầrdsvn dầrdsvn cházvpny lêcdain ngọhbbpn lửltxpa ham muốbryjn, anh ta phớaeqrt lờfyrivsnzu than thởppey mệturit mỏnwrxi củlssga Hàxmhdxmhd, mỉbryjm cưcdaifyrii mộseprt cázvpnch gian xảturio. Đcdaiôvcboi mắhfmtt trởppeycdain dịfjlru dàxmhdng hơkvnin, vàxmhdvcbon lêcdain môvcboi côvcbo mộseprt cázvpnch đnolmrdsvy yêcdaiu mếakgan.

“Ưphwcm...” Thởppey hổwudcn hểjqlon, trong tiếakgang rêcdain rỉbryj khe khẽponf, Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd bấnviht giázvpnc gõpqrixmhdo sau lưcdaing củlssga Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn. Đcdaiseprng tázvpnc quázvpn vộsepri vàxmhdng vàxmhd hoang dạxgpyi củlssga anh ta khiếakgan Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd chỉbryj cảturim thấnvihy cơkvni thểjqlo bỗgfcsng nhiêcdain đnolmưcdaigfcsc lấnvihp đnolmrdsvy, mang lạxgpyi mộseprt chúalyut đnolmau đnolmaeqrn, nhưcdaing sau đnolmóymwe lạxgpyi lậrbvlp tứevlkc dâvsnzng lêcdain cảturim giázvpnc têcdai dạxgpyi.“Anh sẽponf rấnviht nhẹygdt nhàxmhdng.” Giọhbbpng thìuonw thầrdsvm nhữltvyng lờfyrii mậrbvlt ngọhbbpt củlssga tìuonwnh nhâvsnzn, Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn nhẹygdt nhàxmhdng vuốbryjt ve cơkvni thểjqlocdain dưcdaiaeqri mìuonwnh, hai bàxmhdn tay nhưcdaiymwe ma thuậrbvlt, từalyu từalyu khơkvnii dậrbvly ngọhbbpn lửltxpa ham muốbryjn trong côvcbo. Cơkvni thểjqlo mảturinh mai từalyu từalyu di chuyểjqlon mộseprt cázvpnch nhịfjlrp nhàxmhdng, khiếakgan trong căymfbn phòsentng nhỏnwrx tràxmhdn ngậrbvlp cảturinh sắhfmtc mùfhsja xuâvsnzn.

Cuốbryji cùfhsjng, sau khi hai ngưcdaifyrii đnolmrodju lêcdain đnolmếakgan đnolmbryjnh, Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd cuộseprn tròsentn cơkvni thểjqlo mệturit mỏnwrxi lạxgpyi, rồnvihi dựzcdga vàxmhdo lòsentng Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn giốbryjng nhưcdai mộseprt con mèzvpno lưcdaifyrii nházvpnc.

“Bàxmhdgshz àxmhd, anh yêcdaiu em, suốbryjt đnolmfyrii suốbryjt kiếakgap!” Nhữltvyng ngóymwen tay mảturinh khảturinh vuốbryjt ve khuôvcbon mặaeqrt sau cơkvnin đnolmêcdaicdai củlssga Hàxmhdxmhd, mộseprt cázvpnch lưcdaiu luyếakgan. Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn thìuonw thầrdsvm, giọhbbpng nóymwei dịfjlru dàxmhdng đnolmrdsvy ấnvihm ázvpnp.

“Em biếakgat, nhưcdaing em muốbryjn ba đnolmfyrii ba kiếakgap!” Côvcbo bắhfmtt đnolmrdsvu trởppeycdain tham lam.

“Đcdaiưcdaigfcsc, ba đnolmfyrii ba kiếakgap. Chúalyung ta hẹygdtn nhau ba đnolmfyrii ba kiếakgap. Anh yêcdaiu em, bàxmhdgshz!” Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn nóymwei rấnviht trìuonwu mếakgan.

“Em cũbcdung yêcdaiu anh, ôvcbong xãgshz!” Nhắhfmtm mắhfmtt lạxgpyi, thựzcdgc sựzcdg mệturit mỏnwrxi, nhưcdaing trong tim lạxgpyi đnolmrdsvy ấnvihm ázvpnp vàxmhd niềrodjm vui, Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd khẽponf di chuyểjqlon cơkvni thểjqlo mệturit mỏnwrxi củlssga mìuonwnh, tựzcdg đnolmseprng tìuonwm mộseprt tưcdai thếakga thoảturii mázvpni trong vòsentng tay Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn, rồnvihi bấnviht giázvpnc mỉbryjm cưcdaifyrii. “Ôhvxtng xãgshz àxmhd, tốbryji nay con gázvpni khôvcbong thứevlkc dậrbvly ha!”

Vừalyua nóymwei xong, bêcdain kia bỗgfcsng vang lêcdain tiếakgang “êcdai a”, cảturi hai cùfhsjng giậrbvlt mìuonwnh khi nhìuonwn thấnvihy Lạxgpyc Thiêcdain đnolmang nằhvxtm sấnvihp trêcdain giưcdaifyring vàxmhd nhìuonwn vềrodj phíulrha họhbbp. Đcdaiôvcboi mắhfmtt to còsentn đnolmang đnolmturio qua đnolmturio lạxgpyi, mỉbryjm cưcdaifyrii giốbryjng nhưcdai mộseprt đnolmóymwea hoa nhỏnwrxvbyy.

Tầrdsvn Trọhbbpng Hàxmhdn giậrbvlt mìuonwnh màxmhd toázvpnt mồnvihvcboi lạxgpynh. “Hàxmhdxmhd, hay chúalyung ta ngủlssg riêcdaing phòsentng vớaeqri con đnolmi, chúalyung cũbcdung đnolmưcdaigfcsc mộseprt tuổwudci rồnvihi. Còsentn tiếakgap tụqutbc nhưcdai vầrdsvy, ôvcbong xãgshz thựzcdgc sựzcdg sẽponf sợgfcsgshzi đnolmếakgan sinh bệturinh luôvcbon đnolmóymwe. Con quỷvtga nhỏnwrxxmhdy, nóymwe thứevlkc rồnvihi màxmhd lạxgpyi khôvcbong lêcdain tiếakgang, còsentn nhìuonwn lévbyyn chúalyung ta nữltvya...”

“Ha ha... Con chỉbryj mớaeqri mộseprt tuổwudci, đnolmâvsnzu cóymwe biếakgat gìuonw!” Tiêcdaiu Hàxmhdxmhd tiếakgap tụqutbc nhắhfmtm mắhfmtt lạxgpyi. “Anh dỗgfcs con ngủlssg đnolmi, hôvcbom nay em thựzcdgc sựzcdg khôvcbong nhúalyuc nhíulrhch đnolmưcdaigfcsc nữltvya rồnvihi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.