Cô Vợ Thay Thế

Chương 1671 :

    trước sau   
mlbp Vợqjha Thay Thếhmcb

CHƯvsamƠheyjNG 1671: TUỲvzxm TIỆfyfsN ĐpcqdƯvsamA CHO NGƯvsamtplfI KHÁqmqoC

Cốvijwkimin Mãkimin gậttwdt đizzmfqnou rấkdbnt hàucfdi lòfqnong.

Hẳeuyfn làucfd nhưriqd vậttwdy.

Tuy nhiêvjkun, tấkdbnm lòfqnong biếhmcbt ơnjlrn củsqita Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh cũepgbng vômlbpnjlrng tốvijwt.

Mặtnmxc dùnjlr Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh đizzmômlbpi khi rấkdbnt khófqno chịnjlru, nhưriqdng phầfqnon lớbzovn thờwxuti gian, anh kháftzz tốvijwt, cũepgbng cófqno nhiềedsmu lợqjhai thếhmcb.


Cốvijwkimin Mãkimin đizzmbzovng thẳeuyfng dậttwdy muốvijwn đizzmáftzznh răvijwng nhanh rồbhiwi đizzmi ăvijwn sáftzzng, vừqolaa bưriqdbzovc tớbzovi cửyciba liềedsmn nghĩnamj đizzmếhmcbn chiếhmcbc vòfqnong màucfducfd nộsztxi Đpcqdàucfdo tặtnmxng tốvijwi hômlbpm qua.

“Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh!” Cômlbp gọvzxmi têvjkun Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh, lon ton chạeamhy vàucfdo.

“Hảskbg?”

Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh nghe thấkdbny đizzmsztxng tĩnamjnh, nhanh chófqnong xuấkdbnt hiệnuzon ởvctt cửyciba.

Đpcqdfqnou tiêvjkun anh liếhmcbc nhìsmbtn Cốvijwkimin Mãkimin, Cốvijwkimin Mãkimin lo lắlqqcng kêvjkuu, anh cứbzov nghĩnamjmlbp xảskbgy ra chuyệnuzon gìsmbt.

“Sao thếhmcb?” Anh hỏeuyfi.

“Tômlbpi cófqno thứbzovucfdy cho anh.”

Cốvijwkimin Mãkimin nófqnoi xong, cômlbp lấkdbny ra chiếhmcbc vòfqnong màucfducfd nộsztxi củsqita Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh đizzmãkimi tặtnmxng cômlbp tốvijwi qua, đizzmưriqda cho Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh: “Nàucfdy, cáftzzi nàucfdy trảskbg lạeamhi cho anh.”

Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh liếhmcbc nhìsmbtn chiếhmcbc vòfqnong, vẻekvv mặtnmxt khômlbpng vui.

“Vẻekvv mặtnmxt củsqita anh làucfd sao?” Thấkdbny anh khômlbpng nhúmlbpc nhísmbtch, Cốvijwkimin Mãkimin nắlqqcm tay anh, nhétplft chiếhmcbc vòfqnong vàucfdo tay anh: “Anh mau nhanh chófqnong lấkdbny thứbzov quýepgb giáftzz nhưriqd vậttwdy cấkdbnt đizzmi đizzmi, kẻekvvo bàucfd anh lạeamhi tùnjlry ýepgb đizzmưriqda cho ngưriqdwxuti kháftzzc đizzmkdbny.”

“Tuỳnhtf ýepgb đizzmưriqda cho ngưriqdwxuti kháftzzc?” Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh lặtnmxp lạeamhi nửyciba câvigfu cuốvijwi cùnjlrng.

“Đpcqdúmlbpng vậttwdy.” Cốvijwkimin Mãkimin khômlbpng nghe thấkdbny sựfqno bấkdbnt thưriqdwxutng trong giọvzxmng đizzmiệnuzou củsqita anh, gậttwdt đizzmfqnou đizzmbhiwng ýepgb.

ucfd củsqita Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh cófqno thểriilnjlry tiệnuzon tặtnmxng chiếhmcbc vòfqnong quýepgb giáftzz nhưriqd vậttwdy cho cômlbp hoặtnmxc cho ngưriqdwxuti kháftzzc. Cômlbp vẫqmqon cảskbgm thấkdbny bàucfd nộsztxi Đpcqdàucfdo làucfdm chuyệnuzon nàucfdy khômlbpng phảskbgi ýepgb muốvijwn ban đizzmfqnou, cófqno thểriilucfducfd đizzmãkimi quáftzz giàucfdvjkun đizzmfqnou ófqnoc khômlbpng tốvijwt.


Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh tứbzovc giậttwdn cưriqdwxuti, bỏeuyf tay ra khỏeuyfi tay Cốvijwkimin Mãkimin, mặtnmxc kệnuzomlbp.

“Anh…”

Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh thu dọvzxmn đizzmbhiw đizzmeamhc, bưriqdbzovc ra ngoàucfdi: “Tráftzznh sang mộsztxt bêvjkun.”

Vẻekvv mặtnmxt củsqita anh hơnjlri lạeamhnh lùnjlrng, Cốvijwkimin Mãkimin hoàucfdn toàucfdn vômlbp thứbzovc tráftzznh ra.

Sau đizzmófqnomlbp nhìsmbtn Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh cầfqnom đizzmbhiw rờwxuti đizzmi.

“Nàucfdy… bữnuzoa sáftzzng…” Áqmqonh mắlqqct Cốvijwkimin Mãkimin rơnjlri vàucfdo trêvjkun bàucfdn ăvijwn, còfqnon chưriqda ăvijwn sáftzzng, cứbzov thếhmcbucfd rờwxuti đizzmi sao?

Cuốvijwi cùnjlrng, Cốvijwkimin Mãkimin ăvijwn sáftzzng mộsztxt mìsmbtnh.

Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh rõsmbtucfdng làucfd đizzmnjlrnh ăvijwn sáftzzng vớbzovi cômlbp, bởvctti vìsmbt bữnuzoa sáftzzng dưriqdwxutng nhưriqducfdnh cho hai ngưriqdwxuti, nhưriqdng cômlbp khômlbpng biếhmcbt tạeamhi sao Đpcqdàucfdo Triểriiln Minh lạeamhi đizzmsztxt ngộsztxt rờwxuti đizzmi, Cốvijwkimin Mãkimin khômlbpng thểriil tựfqnosmbtnh ăvijwn hếhmcbt nhiềedsmu thứbzov nhưriqd vậttwdy nêvjkun cômlbp đizzmãkimi cấkdbnt vàucfdo tủsqit lạeamhnh.

Đpcqdi cũepgbng tốvijwt, khoẻekvvnjlrn cho cômlbp.

Ătyhfn sáftzzng xong Cốvijwkimin Mãkimin liềedsmn đizzmi ra ngoàucfdi.

Khi ra khỏeuyfi thang máftzzy, cômlbp gọvzxmi cho Thẩivmim Lệnuzo.

“Chịnjlr Thẩivmim Lệnuzo, hômlbpm nay chịnjlrfqno buổsmbti đizzmvzxmc kịnjlrch bảskbgn mớbzovi. Thờwxuti gian ấkdbnn đizzmnjlrnh làucfd buổsmbti chiềedsmu, buổsmbti chiềedsmu em sẽwxut đizzmófqnon chịnjlr nhétplf.”

“Đpcqdưriqdqjhac.”

Giọvzxmng đizzmiệnuzou Thẩivmim Lệnuzosmbtnh thảskbgn, khômlbpng cófqno thêvjkum lờwxuti nàucfdo.

ftzzng nay Cốvijwkimin Mãkimin đizzmãkimi đizzmiểriilm qua cômlbpng việnuzoc trong đizzmfqnou, đizzmskbgm bảskbgo cófqno thờwxuti gian cho bữnuzoa trưriqda, cho nêvjkun cômlbpfqnoi: “Trưriqda cùnjlrng nhau đizzmi ăvijwn cơnjlrm nhétplf chịnjlr.”

“Đpcqdưriqdqjhac.” Thẩivmim Lệnuzo vẫqmqon chỉuyiy đizzmáftzzp lạeamhi mộsztxt chữnuzo.

Cốvijwkimin Mãkimin do dựfqno, nófqnoi: “Tạeamhm biệnuzot.”

mlbp luômlbpn cảskbgm thấkdbny Thẩivmim Lệnuzofqnosmbt đizzmófqno khômlbpng ổsmbtn.

Giữnuzoa trưriqda.

Thẩivmim Lệnuzo bắlqqct taxi đizzmếhmcbn nhàucfducfdng màucfd Cốvijwkimin Mãkimin đizzmãkimi đizzmtnmxt trưriqdbzovc.

Khi đizzmếhmcbn nhàucfducfdng, Thẩivmim Lệnuzo xem thựfqnoc đizzmơnjlrn trưriqdbzovc, chụuodbp ảskbgnh thựfqnoc đizzmơnjlrn gửycibi cho Cốvijwkimin Mãkimin, hỏeuyfi cômlbp muốvijwn ăvijwn mófqnon gìsmbt, cômlbpfqno thểriil gọvzxmi mófqnon trưriqdbzovc, đizzmếhmcbn nơnjlri thìsmbt ăvijwn.

Sau khi cômlbp gọvzxmi xong đizzmbhiw ăvijwn, khômlbpng bao lâvigfu Cốvijwkimin Mãkimin đizzmãkimi đizzmếhmcbn.

Ngay khi Cốvijwkimin Mãkimin ngồbhiwi xuốvijwng, cômlbp thấkdbny biểriilu hiệnuzon củsqita Thẩivmim Lệnuzo cầfqnom đizzmiệnuzon thoạeamhi khômlbpng ổsmbtn, vộsztxi hỏeuyfi: “Sao thếhmcb? Xảskbgy ra chuyệnuzon gìsmbt sao?”

Thẩivmim Lệnuzo đizzmưriqda đizzmiệnuzon thoạeamhi cho Cốvijwkimin Mãkimin: “Mộsztxt ngưriqdwxuti nổsmbti tiếhmcbng trêvjkun mạeamhng đizzmãkimi tựfqno tửycib.”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.