Chức Nghiệp Thế Thân

Chương 113 :

    trước sau   

Tốtsjqi hôsfhwm đspinófgmx, Chu Tưpvchadfhng nhậuowan đspinưpvchbqtlc tin nhắevikn củevika Yếeatun Minh Tu, đspinwfhki ýlrwtrshc tạwfhkm thờadfhi y phảuowai đspini côsfhwng tálrwtc, thờadfhi gian hơeatui gấfgmxp, y phảuowai ra sâpsden bay luôsfhwn, ngàrshcy mai sẽhclf gọjokpi cho hắevikn, dặwfhkn hắevikn cứzwiq ngủevik trưpvchmwasc vâpsden vâpsden.

Chu Tưpvchadfhng nhìzuytn màrshcn hìzuytnh đspiniệoansn thoạwfhki, ngẩmxspn ngơeatu thậuowat lâpsdeu, cuốtsjqi cùxvygng málrwty mófgmxc nhắevikn lạwfhki mộojojt chữvuyf “Đkaeuưpvchbqtlc”, sau đspinófgmx tắevikt málrwty.

Hắevikn đspini tắevikm, lúfdmbc lêevikn giưpvchadfhng cũynpzng gầojojn mưpvchadfhi mộojojt giờadfh khuya, trong căxhhpn phòadfhng tốtsjqi đspinen nhưpvch mựgirwc, ngoạwfhki trừmtbc tiếeatung hôsfhw hấfgmxp củevika chíkaeunh hắevikn thìzuyt khôsfhwng còadfhn ai cảuowa, tĩzrdunh lặwfhkng vôsfhwxvygng, cảuowa thờadfhi gian vàrshc khôsfhwng gian đspinyxfeu thíkaeuch hợbqtlp đspinpmwq ngủevik, nhưpvchng hắevikn lạwfhki khôsfhwng nhắevikm mắevikt nổmxspi.

Từmtbc khi tỉkaeunh lạwfhki trong thâpsden thểpmwqrshcy, tíkaeunh đspinếeatun giờadfhynpzng đspinãlcojeatun tálrwtm thálrwtng trôsfhwi qua, chưpvcha cófgmx mộojojt ngàrshcy nàrshco hắevikn khôsfhwng phảuowai suy tưpvchgskzng, chưpvcha cófgmx mộojojt ngàrshcy nàrshco hắevikn khôsfhwng cófgmxlrwtnh nặwfhkng, chưpvcha cófgmx mộojojt ngàrshcy nàrshco hắevikn thoảuowai málrwti ngủevik ngon. Hắevikn tựgirw giễkaeuu nghĩzrdu, mặwfhkc dùxvyg sốtsjqng lạwfhki trẻbgiq thêevikm mấfgmxy tuổmxspi, nhưpvchng sầojoju lo nhiềyxfeu thếeaturshcy, cófgmx khi còadfhn giảuowam thọjokp khôsfhwng chừmtbcng.

Hắevikn thậuowat muốtsjqn néyeajm hếeatut tấfgmxt cảuowa nhữvuyfng chuyệoansn nàrshcy sang mộojojt bêevikn, khôsfhwng bao giờadfh nghĩzrdu nữvuyfa, khôsfhwng bao giờadfh phiềyxfen nữvuyfa.

Nhưpvchng hắevikn biếeatut tầojojng tầojojng lớmwasp lớmwasp mâpsdey đspinen vẫfdmbn đspinang phủevik trêevikn đspinojoju hắevikn, bấfgmxt kểpmwq thếeaturshco hắevikn cũynpzng khôsfhwng trốtsjqn thoálrwtt khỏfdmbi chúfdmbng, sớmwasm muộojojn gìzuyt hắevikn cũynpzng phảuowai đspintsjqi mặwfhkt.


Cuốtsjqi cùxvygng, hắevikn khôsfhwng nằynpzm nổmxspi nữvuyfa. Bưpvchmwasc ra phòadfhng khálrwtch, hắevikn ngồdsmbi trong bófgmxng tốtsjqi, lầojojn lưpvchbqtlt húfdmbt từmtbcng đspiniếeatuu thuốtsjqc, mớmwasi đspinojoju càrshcng húfdmbt càrshcng tỉkaeunh tálrwto, vềyxfe sau lạwfhki càrshcng húfdmbt càrshcng mơeatu hồdsmb, hắevikn ngủevik luôsfhwn trêevikn sofa lúfdmbc nàrshco khôsfhwng biếeatut.



lrwtng hôsfhwm sau, hắevikn bịlrwt tiếeatung chuôsfhwng đspiniệoansn thoạwfhki đspinálrwtnh thứzwiqc. Mớmwasi đspinojoju hắevikn còadfhn chưpvcha kịlrwtp phảuowan ứzwiqng, sau lạwfhki đspinojojt nhiêevikn bừmtbcng tỉkaeunh, phálrwtt hiệoansn đspinófgmxrshc tiếeatung đspiniệoansn thoạwfhki bàrshcn, chiếeatuc đspiniệoansn thoạwfhki bàrshcn nàrshcy chưpvcha từmtbcng vang lêevikn từmtbc sau khi hắevikn trởgskz vềyxfe, nêevikn hắevikn cũynpzng quêevikn mấfgmxt cófgmxfgmx tồdsmbn tạwfhki.

Hắevikn vớmwasi lấfgmxy ốtsjqng nghe đspinwfhkt bêevikn kia ghếeatu sofa, “Alo?”

“Chu Tưpvchadfhng?” Giọjokpng Thálrwti Uy truyềyxfen đspinếeatun, nghe cófgmx vẻbgiq khálrwtkaeuch đspinojojng.

“Anh Uy? Sao anh khôsfhwng gọjokpi di đspinojojng?”

“Chúfdmbrshcy tắevikt málrwty rồdsmbi còadfhn đspinâpsdeu.”

“Thếeatu àrshc.” Lúfdmbc nàrshcy hắevikn mớmwasi nhớmwas.

“Sốtsjqlrwty bàrshcn lâpsdeu lắevikm anh khôsfhwng gọjokpi, chúfdmbrshcy đspinlrwtn tạwfhki sao anh còadfhn nhớmwas?”

Chu Tưpvchadfhng cảuowam đspinojojng, “Trưpvchmwasc đspinâpsdey anh gọjokpi rồdsmbi.”

“Khôsfhwng phảuowai, àrshcrshc thôsfhwi, giờadfh khôsfhwng phảuowai lúfdmbc nófgmxi chuyệoansn đspinófgmx, anh kểpmwq chúfdmbrshcy nghe cálrwti nàrshcy, đspinuowam bảuowao nghe xong chúfdmbrshcy vui muốtsjqn chếeatut.”

“Cálrwti gìzuyt thếeatu?”

“Tốtsjqi qua anh vớmwasi Vưpvchơeatung tổmxspng mờadfhi khálrwtch ăxhhpn cơeatum, nghe bọjokpn họjokpfgmxi, hìzuytnh nhưpvchsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng vàrshc ba gãlcoj ta gặwfhkp chuyệoansn lớmwasn rồdsmbi, cófgmx ngưpvchadfhi bảuowao bọjokpn họjokpfgmxp vốtsjqn phi phálrwtp, bâpsdey giờadfh ngưpvchadfhi bịlrwt hạwfhki mang chuyệoansn nàrshcy truyềyxfen bálrwt ra ngoàrshci, cảuowa chíkaeunh quyềyxfen cũynpzng đspinãlcojrshco cuộojojc, giờadfh đspinang thu thậuowap chứzwiqng cớmwas rồdsmbi.”

Chu Tưpvchadfhng tỉkaeunh tálrwto lạwfhki ngay, “Gófgmxp vốtsjqn phi phálrwtp? Nhưpvchng ba anh ta giàrshcu lắevikm cơeaturshc?” Cha Uôsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng khốtsjqng chếeatu cổmxsp phầojojn củevika íkaeut nhấfgmxt hai côsfhwng ty cựgirwc lớmwasn trêevikn thưpvchơeatung trưpvchadfhng, chưpvcha kểpmwq cổmxsp phầojojn vàrshc nguồdsmbn vốtsjqn từmtbclrwtc côsfhwng ty ngoàrshci nưpvchmwasc, màrshc sựgirw nghiệoansp củevika Uôsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng cũynpzng đspinang thuậuowan buồdsmbm xuôsfhwi giófgmx, sao lạwfhki phảuowai gófgmxp vốtsjqn phi phálrwtp làrshcm gìzuyt?


“Càrshcng cófgmx tiềyxfen càrshcng mạwfhko hiểpmwqm lớmwasn, chúfdmbng ta đspini làrshcm mắevikc lỗlnpyi, cùxvygng lắevikm chỉkaeu bịlrwt trừmtbcpvchơeatung, nhưpvchng bọjokpn họjokprshcrshcm ăxhhpn trụmwasc trặwfhkc, mộojojt lúfdmbc bốtsjqc hơeatui vàrshci chụmwasc triệoansu làrshc chuyệoansn bìzuytnh thưpvchadfhng. Tìzuytnh hìzuytnh quốtsjqc tếeatu hai năxhhpm nay khôsfhwng tốtsjqt, chắevikc chắevikn bọjokpn họjokpynpzng bịlrwtuowanh hưpvchgskzng theo. Hừmtbc, anh nghĩzrdu lầojojn nàrshcy gãlcoj họjokpsfhwng thảuowam rồdsmbi, mấfgmxy ngưpvchadfhi hôsfhwm qua ăxhhpn cơeatum vớmwasi Vưpvchơeatung tổmxspng, nếeatuu khôsfhwng nắevikm rõgiowzuytnh hìzuytnh thìzuyt bọjokpn họjokp khôsfhwng dálrwtm nófgmxi lung tung đspinâpsdeu.”

Chu Tưpvchadfhng khôsfhwng biếeatut nêevikn hìzuytnh dung tâpsdem trạwfhkng mìzuytnh lúfdmbc nàrshcy thếeaturshco, nôsfhwm na làrshc khálrwt thíkaeuch thúfdmb chờadfh xem kịlrwtch vui. Danh tiếeatung trong nghềyxfe củevika Uôsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng khôsfhwng tệoans, nhưpvchng anh ta khálrwt huêeviknh hoang, nhấfgmxt làrshc sau khi thàrshcnh rểpmwq hiềyxfen củevika nhàrshc họjokp Yếeatun, anh ta mộojojt bưpvchmwasc lêevikn trờadfhi, mắevikt cao hơeatun đspinojoju, làrshcm mấfgmxt lòadfhng khôsfhwng íkaeut ngưpvchadfhi, giờadfh gặwfhkp nạwfhkn, nhấfgmxt đspinlrwtnh đspinâpsdeu đspinâpsdeu cũynpzng cófgmx kẻbgiq hảuowaevik chờadfh xem kịlrwtch vui. Chu Tưpvchadfhng cũynpzng thíkaeuch cưpvchadfhi trêevikn nỗlnpyi đspinau củevika anh ta, nhưpvchng đspindsmbng thờadfhi hắevikn lạwfhki khálrwt lo lắevikng, bởgskzi vìzuyt hắevikn mơeatu hồdsmb cảuowam thấfgmxy chuyệoansn nàrshcy cófgmx liêevikn quan đspinếeatun Yếeatun Minh Tu. Dạwfhko trưpvchmwasc Uôsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng đspinếeatun vay tiềyxfen Yếeatun Minh Tu, chắevikc chắevikn khi ấfgmxy anh ta đspinãlcoj gặwfhkp khófgmx khăxhhpn rồdsmbi, tíkaeunh đspinếeatun giờadfh vẫfdmbn chưpvcha bao lâpsdeu, chuyệoansn gófgmxp vốtsjqn phi phálrwtp đspinojojt nhiêevikn lạwfhki truyềyxfen ra, nghĩzrdu kiểpmwqu gìzuytynpzng thấfgmxy trùxvygng hợbqtlp.

Yếeatun Minh Tu đspinófgmxng vai tròadfhzuyt trong nàrshcy? Chẳzwiqng lẽhclfzuyt Yếeatun Minh Tu khôsfhwng cho vay tiềyxfen, Uôsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng cùxvygng đspinưpvchadfhng nêevikn mớmwasi đspini gófgmxp vốtsjqn phi phálrwtp? Khôsfhwng đspinúfdmbng lắevikm. Dùxvyg hắevikn khôsfhwng hiểpmwqu chuyệoansn thưpvchơeatung trưpvchadfhng, nhưpvchng đspinâpsdeu phảuowai hôsfhwm nay nófgmxi gófgmxp, ngàrshcy mai đspinãlcojfgmxp đspinưpvchbqtlc luôsfhwn? Hơeatun nữvuyfa, theo lờadfhi kểpmwq củevika Thálrwti Uy, ngưpvchadfhi bịlrwt hạwfhki hìzuytnh nhưpvch mớmwasi chỉkaeu loan tin gầojojn đspinâpsdey, nếeatuu vậuoway thìzuyt chuyệoansn nàrshcy rấfgmxt cófgmx khảuowaxhhpng đspinãlcoj xảuoway ra từmtbc trưpvchmwasc. Xéyeajt trêevikn danh tiếeatung củevika Uôsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng vàrshc ba anh ta ởgskz kinh thàrshcnh, đspinâpsdeu ai dálrwtm nghi ngờadfh bọjokpn họjokpxvygn vốtsjqn phi phálrwtp, lẽhclf ra mấfgmxy nhàrshc đspinojoju tưpvch đspinyxfeu phảuowai nghĩzrduzuytnh đspinang đspinojoju tưpvch, chứzwiq khôsfhwng phảuowai làrshc “Bịlrwtxvygn vốtsjqn phi phálrwtp”.

Chuyệoansn lớmwasn nhưpvch vậuoway, ngay cảuowa tin bêevikn lềyxfeynpzng đspinãlcoj truyềyxfen ra, Yếeatun Minh Tu chắevikc hẳzwiqn phảuowai biếeatut từmtbcpsdeu, nhưpvchng y lạwfhki khôsfhwng nófgmxi mộojojt tiếeatung…

Chu Tưpvchadfhng hỏfdmbi Thálrwti Uy thêevikm vàrshci chi tiếeatut, nhưpvchng Thálrwti Uy biếeatut khôsfhwng nhiềyxfeu, anh chỉkaeu gọjokpi đspinếeatun đspinpmwq chia sẻbgiq vớmwasi hắevikn, suy cho cùxvygng, vìzuyt chuyệoansn củevika hắevikn nêevikn Thálrwti Uy mớmwasi đspinwfhkc biệoanst căxhhpm ghéyeajt Uôsfhwng Vũynpz Đkaeuôsfhwng.

fdmbp málrwty xong, Chu Tưpvchadfhng phálrwtt hiệoansn bâpsdey giờadfh chỉkaeu mớmwasi gầojojn tálrwtm giờadfh.

Hắevikn bậuowat di đspinojojng lêevikn, thấfgmxy Yếeatun Minh Tu nhắevikn hai cálrwti tin, hỏfdmbi hắevikn đspinãlcoj dậuoway chưpvcha, đspinãlcoj ăxhhpn sálrwtng chưpvcha.

Chu Tưpvchadfhng nhắevikn lạwfhki, “Bao giờadfh vềyxfe?”

Yếeatun Minh Tu trảuowa lờadfhi rấfgmxt nhanh, “Tốtsjqi mai.”

Chu Tưpvchadfhng vừmtbca nhậuowan tin, Yếeatun Minh Tu đspinãlcoj gọjokpi đspiniệoansn tớmwasi, hắevikn vừmtbca ấfgmxn nghe, đspinojoju bêevikn kia đspinãlcoj truyềyxfen đspinếeatun tiếeatung cưpvchadfhi khe khẽhclf, “Anh Tưpvchadfhng, cófgmx nhớmwas em khôsfhwng?”

Nghe thấfgmxy giọjokpng y, nộojoji tâpsdem hắevikn cuộojojn tràrshco cảuowam xúfdmbc, hắevikn thấfgmxp giọjokpng hỏfdmbi, “Cậuowau đspinang làrshcm gìzuyt đspinófgmx?”

“Đkaeuang họjokpp, em chạwfhky ra ngoàrshci mộojojt lálrwtt, em nhớmwas anh.” Yếeatun Minh Tu hìzuytnh nhưpvch đspinang vui, cưpvchadfhi khôsfhwng ngừmtbcng, “Em mua nhiềyxfeu đspindsmb ăxhhpn ngon cho anh lắevikm.”

Chu Tưpvchadfhng khôsfhwng biếeatun sắevikc hỏfdmbi y, “Tôsfhwi cófgmx việoansc muốtsjqn hỏfdmbi cậuowau, chờadfh cậuowau vềyxfe rồdsmbi chúfdmbng ta nófgmxi chuyệoansn.”


“Việoansc gìzuyt thếeatu?”

“Cậuowau cứzwiqrshco họjokpp đspini, qua đspiniệoansn thoạwfhki khôsfhwng tiệoansn nófgmxi.”

Nhịlrwtp thởgskz củevika Yếeatun Minh Tu bắevikt đspinojoju hỗlnpyn loạwfhkn, “Anh Tưpvchadfhng, cófgmx chuyệoansn gìzuyt thếeatu? Giọjokpng anh nghe khálrwtc lắevikm.”

Chu Tưpvchadfhng trầojojm ngâpsdem mộojojt lálrwtt, “Chờadfh cậuowau vềyxfe rồdsmbi nófgmxi.”

“Anh Tưpvchadfhng…”

Chu Tưpvchadfhng dậuowap málrwty.

Hắevikn híkaeut mộojojt hơeatui thậuowat sâpsdeu, cảuowam giálrwtc đspinojoju vang ùxvyg ùxvyg, hắevikn ngồdsmbi phịlrwtch xuốtsjqng sofa, khôsfhwng muốtsjqn nhúfdmbc nhíkaeuch.

Ngẩmxspn ngơeatueatun mưpvchadfhi phúfdmbt, nhịlrwtp tim hắevikn mớmwasi trởgskz lạwfhki bìzuytnh thưpvchadfhng. Hắevikn đspinzwiqng dậuoway, thay quầojojn álrwto, đspinlrwtnh đspinếeatun bệoansnh việoansn.

sfhwm nay hắevikn đspinlrwtnh đspinófgmxn Trầojojn Anh vềyxfe, ngàrshcy nàrshco Trầojojn Anh cũynpzng gọjokpi cho hắevikn, nófgmxi khôsfhwng muốtsjqn nằynpzm việoansn nữvuyfa, chỉkaeu muốtsjqn vềyxfe nhàrshc. Phỏfdmbng chừmtbcng đspinãlcojfgmx kếeatut quảuowa kiểpmwqm tra, dìzuytpvchơeatung cũynpzng mớmwasi từmtbc quêevikevikn, vừmtbca đspinúfdmbng lúfdmbc nêevikn đspinófgmxn bàrshc vềyxfe.

Hai ngàrshcy nay hắevikn vẫfdmbn đspini lạwfhki bằynpzng xe củevika Yếeatun Minh Tu, lúfdmbc lấfgmxy chìzuyta khófgmxa, khôsfhwng biếeatut sao hắevikn lạwfhki nhớmwas tớmwasi mấfgmxy lờadfhi củevika Yếeatun Phi, “Sau nàrshcy muốtsjqn ổmxspn đspinlrwtnh thìzuyt đspinếeatun giúfdmbp Minh Tu xửxvyglrwt mộojojt íkaeut việoansc nhàrshc, nhưpvchng thâpsden phậuowan củevika cậuowau khôsfhwng đspinưpvchbqtlc rêeviku rao”, hệoanst nhưpvch hắevikn làrshc mộojojt ngưpvchadfhi đspinàrshcn bàrshc.

Mẹmwasfgmx

Nam nhâpsden vốtsjqn khôsfhwng câpsdeu nệoans tiểpmwqu tiếeatut, giúfdmbp đspinhhos nhau cũynpzng chẳzwiqng cófgmxzuyt lạwfhk, huốtsjqng chi hắevikn vàrshc Yếeatun Minh Tu còadfhn làrshc mộojojt đspinôsfhwi, nhưpvchng nghe Yếeatun Phi nófgmxi, lạwfhki nhớmwas đspinếeatun khoảuowan tiềyxfen còadfhn nợbqtl Yếeatun Minh Tu, trong lòadfhng hắevikn cựgirwc kỳycgh khófgmx chịlrwtu.

Hắevikn néyeajm chìzuyta khófgmxa, quyếeatut đspinlrwtnh mua mộojojt chiếeatuc xe second-hand, vừmtbca phùxvyg hợbqtlp thâpsden phậuowan củevika hắevikn, màrshc hắevikn lálrwti cũynpzng thanh thảuowan.


Chu Tưpvchadfhng bắevikt xe đspinếeatun bệoansnh việoansn, đspinófgmxn Trầojojn Anh vềyxfe nhàrshc. Dàrshcn xếeatup xong xuôsfhwi, hắevikn lạwfhki đspinếeatun sâpsden cưpvchhhosi ngựgirwa tiếeatup tụmwasc luyệoansn tậuowap. Hắevikn đspinlrwtnh tốtsjqi đspinếeatun sẽhclf vềyxfe ăxhhpn cơeatum vớmwasi Trầojojn Anh, nhưpvchng buổmxspi tậuowap vừmtbca kếeatut thúfdmbc, Yếeatun Minh Tu đspinãlcoj gọjokpi cho hắevikn.

Chu Tưpvchadfhng đspinfgmxm đspinfgmxm bắevikp châpsden đspinau nhứzwiqc, nghe málrwty, “Alo?”

“Anh Tưpvchadfhng, anh đspinang ởgskz đspinâpsdeu thếeatu?”

“Đkaeuang ởgskzpsden tậuowap cưpvchhhosi ngựgirwa.”

“Em vềyxfe rồdsmbi.”

“Khôsfhwng phảuowai cậuowau bảuowao… Thôsfhwi, giờadfhsfhwi vềyxfe ngay.”

“Đkaeupmwq em đspinófgmxn anh nhéyeaj? Em thấfgmxy anh khôsfhwng lálrwti xe.”

“Khôsfhwng cầojojn, cậuowau cứzwiq đspinbqtli tôsfhwi.” Chu Tưpvchadfhng bìzuytnh tĩzrdunh cúfdmbp málrwty.



Hắevikn vềyxfe đspinếeatun nhàrshc, Yếeatun Minh Tu đspinang sửxvyga soạwfhkn mộojojt bàrshcn ăxhhpn đspinojojy ắevikp. Chu Tưpvchadfhng vừmtbca vàrshco cửxvyga đspinãlcoj nhìzuytn thấfgmxy Yếeatun Minh Tu mặwfhkc tạwfhkp dềyxfe bậuowan bịlrwtu trong bếeatup, bộojoj quầojojn álrwto díkaeunh dầojoju mỡhhosrshc tạwfhkp dềyxfe xanh da trờadfhi khôsfhwng hềyxfe giảuowam đspini sứzwiqc quyếeatun rũynpz củevika y, chỉkaeufgmx thểpmwqfgmxi, ngưpvchadfhi nhưpvch Yếeatun Minh Tu, kểpmwq cảuowa mặwfhkc bao tảuowai cũynpzng vẫfdmbn đspinmwasp.

Nhưpvchng Chu Tưpvchadfhng khôsfhwng cófgmx nhiềyxfeu thờadfhi gian thưpvchgskzng thứzwiqc mỹbudq cảuowanh, bởgskzi vìzuyt Yếeatun Minh Tu khôsfhwng phảuowai thuộojojc vềyxfe hắevikn, nghĩzrdu đspinếeatun đspinâpsdey, hắevikn chẳzwiqng còadfhn tâpsdem tưpvchzuyt nữvuyfa.

Yếeatun Minh Tu cưpvchadfhi vớmwasi hắevikn, “Mệoanst rồdsmbi đspinúfdmbng khôsfhwng? Anh tậuowap đspinếeatun chiềyxfeu cơeaturshc, đspini tắevikm rồdsmbi ra ăxhhpn cơeatum.”

“Khôsfhwng cầojojn.” Bìzuytnh thưpvchadfhng Chu Tưpvchadfhng rấfgmxt thíkaeuch sạwfhkch sẽhclf, nhưpvchng bâpsdey giờadfh thay vìzuyt cẩmxspn thậuowan treo álrwto khoálrwtc lêevikn giálrwt, hắevikn lạwfhki néyeajm thẳzwiqng đspinếeatun lưpvchng ghếeatu sofa.

Nụmwaspvchadfhi củevika Yếeatun Minh Tu đspinôsfhwng cứzwiqng trêevikn mặwfhkt, y đspinãlcoj nhậuowan ra khôsfhwng khíkaeu bấfgmxt thưpvchadfhng. Trong lòadfhng bắevikt đspinojoju căxhhpng thẳzwiqng, y khôsfhwng thểpmwq khôsfhwng căxhhpng thẳzwiqng, bởgskzi vìzuyt y chộojojt dạwfhk.


Chu Tưpvchadfhng rúfdmbt mộojojt đspiniếeatuu thuốtsjqc trong túfdmbi álrwto khoálrwtc ra, vừmtbca châpsdem lửxvyga vừmtbca hỏfdmbi y, “Tôsfhwi chỉkaeu đspinlrwtnh hỏfdmbi cậuowau mộojojt câpsdeu, cậuowau đspinlrwtnh bao giờadfh mớmwasi nófgmxi vớmwasi tôsfhwi chuyệoansn cậuowau sẽhclf kếeatut hôsfhwn? Hay làrshc cậuowau đspinlrwtnh cứzwiq thếeatu phálrwtt thiệoansp mờadfhi thẳzwiqng cho tôsfhwi luôsfhwn?”

Yếeatun Minh Tu lậuowap tứzwiqc biếeatun sắevikc, “Ai nófgmxi cálrwti gìzuyt vớmwasi anh rồdsmbi?”

“Ba cậuowau đspinếeatun tìzuytm tôsfhwi. Sao cậuowau phảuowai ngạwfhkc nhiêevikn đspinếeatun thếeatu? Cậuowau nghĩzrdu chuyệoansn nàrshcy giấfgmxu đspinưpvchbqtlc bao lâpsdeu? Yếeatun Minh Tu, tôsfhwi thậuowat khôsfhwng hiểpmwqu nổmxspi, cậuowau nghĩzrdusfhwi ngu lắevikm àrshc, cậuowau nghĩzrdusfhwi sẽhclfpsden hoan nhìzuytn cậuowau kếeatut hôsfhwn? Cậuowau nghĩzrdusfhwi sẽhclf nhìzuytn cậuowau trálrwti ôsfhwm vợbqtl hiềyxfen, phảuowai ôsfhwm con nhỏfdmbrshcm rạwfhkng rỡhhos tổmxspsfhwng, còadfhn bảuowan thâpsden tôsfhwi thìzuyt khéyeajp néyeajp mộojojt bêevikn trong vai tròadfhzuytnh nhâpsden béyeaj bỏfdmbng?!” Chu Tưpvchadfhng chỉkaeurshco mũynpzi y, phẫfdmbn nộojoj quálrwtt, “Đkaeumtbcng tưpvchgskzng rằynpzng họjokp Yếeatun cálrwtc ngưpvchadfhi to lắevikm, cậuowau nghĩzrdu ngưpvchadfhi khálrwtc ngu con mẹmwasfgmx hếeatut rồdsmbi àrshc?”

“Anh Tưpvchadfhng, anh bìzuytnh tĩzrdunh lạwfhki đspinãlcoj, nghe em giảuowai thíkaeuch đspinưpvchbqtlc khôsfhwng?”

Chu Tưpvchadfhng hung hăxhhpng rúfdmbt thuốtsjqc ra, cảuowam giálrwtc thiêeviku đspintsjqt chỉkaeurshcm cổmxsp họjokpng hắevikn thêevikm ngứzwiqa ngálrwty, “Cậuowau đspinlrwtnh giảuowai thíkaeuch cálrwti gìzuyt? Cậuowau đspinlrwtnh khuyêevikn tôsfhwi cứzwiq nhậuowan đspini chắevikc?”

“Khôsfhwng phảuowai!” Yếeatun Minh Tu vộojoji nófgmxi, “Đkaeuófgmx chỉkaeurshc kếeatulrwtch tạwfhkm thờadfhi, em chỉkaeu phảuowai…”

“Cậuowau chỉkaeu phảuowai lừmtbca ba cậuowau? Qua quýlrwtt che mắevikt ba cậuowau? Kếeatut hôsfhwn vui đspinùxvyga mộojojt chúfdmbt, xong xuôsfhwi thìzuyt phủeviki đspiníkaeut bỏfdmb đspini?” Chu Tưpvchadfhng sắevikc lẻbgiqm nófgmxi, “Tôsfhwi thậuowat muốtsjqn biếeatut, rốtsjqt cuộojojc cậuowau cófgmx kếeatulrwtch chu toàrshcn thếeaturshco rồdsmbi?”

Yếeatun Minh Tu tálrwti mặwfhkt, “Anh Tưpvchadfhng, em khôsfhwng muốtsjqn kếeatut hôsfhwn vớmwasi bấfgmxt luậuowan kẻbgiqrshco.”

“Kểpmwq cảuowa chưpvcha hứzwiqa hẹmwasn thìzuyt cậuowau đspinãlcoj chẳzwiqng cófgmxlrwtch nàrshco chốtsjqng lạwfhki ba cậuowau, nófgmxi gìzuyt đspinếeatun chuyệoansn bâpsdey giờadfh cậuowau đspinãlcoj hứzwiqa rồdsmbi?” Chu Tưpvchadfhng khàrshcn khàrshcn nófgmxi, “Chẳzwiqng lẽhclf cậuowau nghĩzrdu ba cậuowau ngốtsjqc đspinếeatun thếeatu àrshc? Yếeatun Minh Tu, đspinâpsdey làrshc cuộojojc sốtsjqng hạwfhknh phúfdmbc màrshc cậuowau đspinãlcojfgmxi đspinófgmx àrshc? Đkaeuâpsdey làrshcrshcm lạwfhki từmtbc đspinojoju nhưpvch cậuowau đspinãlcojfgmxi đspinófgmx hảuowa? Cậuowau nhìzuytn màrshc xem, thựgirwc ra chẳzwiqng cófgmxzuyt thay đspinmxspi cảuowa, trong lòadfhng cậuowau nghĩzrdulrwti gìzuyt, tôsfhwi đspinlrwtn đspinưpvchbqtlc hếeatut rồdsmbi. Nếeatuu cậuowau thậuowat sựgirw khôsfhwng đspinlrwtnh kếeatut hôsfhwn vớmwasi bấfgmxt kỳycgh ai thìzuyt ngay từmtbc đspinojoju cậuowau đspinãlcojfgmxi cho tôsfhwi biếeatut, nhưpvchng cậuowau khôsfhwng nófgmxi, cậuowau gạwfhkt tôsfhwi, bởgskzi vìzuyt cậuowau chộojojt dạwfhk. Cậuowau tựgirw hỏfdmbi lạwfhki mìzuytnh xem, cậuowau đspinlrwtnh giảuowai quyếeatut vấfgmxn đspinyxfershc khôsfhwng đspinpmwqsfhwi biếeatut, hay làrshc cậuowau… Cậuowau thậuowat sựgirwfgmx ýlrwt đspinlrwtnh kếeatut hôsfhwn?” Chu Tưpvchadfhng ngẩmxspng đspinojoju, lẳzwiqng lặwfhkng nhìzuytn y.

Đkaeuôsfhwi mắevikt hắevikn nhưpvch hồdsmbpsdeu khôsfhwng đspinálrwty, Yếeatun Minh Tu cảuowam giálrwtc mìzuytnh khôsfhwng thểpmwq che đspinuoway đspiniềyxfeu gìzuytpvchmwasi álrwtnh mắevikt kia.

Y đspinãlcoj nghĩzrdu tớmwasi rấfgmxt nhiềyxfeu biệoansn phálrwtp giảuowai quyếeatut, y quảuowa thậuowat cũynpzng đspinãlcoj nghĩzrdu tớmwasi… Yếeatun Minh Tu chộojojt dạwfhkfdmbi đspinojoju xuốtsjqng.

Chu Tưpvchadfhng kỳycgh thậuowat vẫfdmbn đspinang chờadfh mong y phảuowan bálrwtc bằynpzng mộojojt lýlrwt do nàrshco đspinófgmx, íkaeut nhấfgmxt sựgirw thựgirwc nàrshcy, hắevikn cũynpzng khôsfhwng muốtsjqn biếeatut, nhưpvchng Yếeatun Minh Tu lạwfhki im lặwfhkng, chẳzwiqng khálrwtc nàrshco hắevikn đspinãlcojfgmxi đspinúfdmbng.

Trong khoảuowanh khắevikc đspinófgmx, Chu Tưpvchadfhng thậuowat muốtsjqn khófgmxc lêevikn, hắevikn cảuowam thấfgmxy mệoanst mỏfdmbi hơeatun bao giờadfh hếeatut.

Thếeatu giớmwasi nàrshcy cófgmx rấfgmxt nhiềyxfeu ngưpvchadfhi đspindsmbng tíkaeunh, vìzuyt đspinevik loạwfhki álrwtp lựgirwc, vìzuyt đspinevik loạwfhki nguyêevikn nhâpsden, họjokpynpzng phảuowai kếeatut hôsfhwn vớmwasi ngưpvchadfhi khálrwtc phálrwti chỉkaeu đspinpmwq trálrwtnh tai mắevikt ngưpvchadfhi đspinadfhi. Chu Tưpvchadfhng dùxvyg khôsfhwng tálrwtn thàrshcnh việoansc nàrshcy, nhưpvchng hắevikn cũynpzng khôsfhwng đspinpmwqpsdem lắevikm, chỉkaeufgmx đspiniềyxfeu đspintsjqi vớmwasi bảuowan thâpsden mìzuytnh thìzuyt hắevikn khôsfhwng thểpmwq chấfgmxp nhậuowan đspinưpvchbqtlc, hắevikn khôsfhwng thểpmwq chấfgmxp nhậuowan Yếeatun Minh Tu vừmtbca muốtsjqn kếeatut hôsfhwn vớmwasi mộojojt côsfhwlrwti khálrwtc, vừmtbca muốtsjqn duy trìzuyt mốtsjqi quan hệoansrshcy vớmwasi hắevikn.

Mẹmwasfgmx chứzwiq, bếeatu tắevikc.

Chu Tưpvchadfhng đspinãlcoj khôsfhwng còadfhn đspinau lòadfhng nữvuyfa, nếeatuu tổmxspn thưpvchơeatung cófgmx thểpmwq thựgirwc thểpmwqfgmxa, thìzuyt trálrwti tim hắevikn đspinãlcoj sớmwasm biếeatun thàrshcnh tổmxsp ong, sợbqtlzuyt thêevikm mộojojt hai đspinao nữvuyfa.

Hắevikn chỉkaeu chỉkaeu ra cửxvyga, “Cậuowau ra ngoàrshci đspini, bâpsdey giờadfhsfhwi khôsfhwng muốtsjqn nhìzuytn thấfgmxy cậuowau.”

Yếeatun Minh Tu cởgskzi tạwfhkp dềyxfe, nghiêevikm mặwfhkt nófgmxi, “Anh Tưpvchadfhng, em thừmtbca nhậuowan, quảuowa thậuowat em cũynpzng từmtbcng nghĩzrdu tớmwasi cálrwtch đspinófgmx, em thừmtbca nhậuowan álrwtp lựgirwc củevika em quálrwt lớmwasn, em phảuowai tìzuytm biệoansn phálrwtp câpsden bằynpzng, nhưpvchng em khôsfhwng nófgmxi vớmwasi anh khôsfhwng phảuowai vìzuyt em đspinlrwtnh léyeajn lúfdmbt quyếeatut đspinlrwtnh, em chỉkaeu khôsfhwng muốtsjqn anh khófgmx chịlrwtu trong lòadfhng. Lựgirwa chọjokpn cuốtsjqi cùxvygng củevika em tuyệoanst đspintsjqi khôsfhwng phảuowai kếeatut hôsfhwn, màrshcrshcrshcm cho ba em thỏfdmba hiệoansp. Anh Tưpvchadfhng, anh tin em đspini…”

“Tôsfhwi khôsfhwng tin, cậuowau cúfdmbt đspini.” Chu Tưpvchadfhng ngảuowa ngưpvchadfhi trêevikn sofa, khôsfhwng muốtsjqn nhúfdmbc nhíkaeuch, “Ởjrzgevikn cậuowau quálrwt mệoanst mỏfdmbi. Thậuowat sựgirw. Cậuowau muốtsjqn tôsfhwi phảuowai làrshcm sao?”

Khuôsfhwn mặwfhkt Yếeatun Minh Tu trắevikng bệoansch nhưpvch giấfgmxy, y run rẩmxspy nófgmxi, “Anh Tưpvchadfhng, anh đspinmtbcng đspinuổmxspi em đspini, ngay tạwfhki thờadfhi đspiniểpmwqm nàrshcy, anh khôsfhwng thểpmwq buôsfhwng tay em.”

“Thờadfhi đspiniểpmwqm nàrshco? Yếeatun Minh Tu, rốtsjqt cuộojojc làrshc cậuowau muốtsjqn tôsfhwi phảuowai làrshcm sao? Hay làrshc chờadfh đspinếeatun khi nhậuowan đspinưpvchbqtlc thiệoansp cưpvchmwasi, tôsfhwi còadfhn phảuowai vắevikt ófgmxc tìzuytm lýlrwt do bao biệoansn cho cậuowau?” Chu Tưpvchadfhng mệoanst mỏfdmbi nófgmxi, “Cậuowau đspini đspini, đspini đspini, chấfgmxm dứzwiqt mẹmwasfgmx đspini, tôsfhwi hếeatut chịlrwtu nổmxspi rồdsmbi.”

Yếeatun Minh Tu lùxvygi lạwfhki từmtbcng bưpvchmwasc, cuốtsjqi cùxvygng khôsfhwng nhúfdmbc nhíkaeuch nữvuyfa, y giốtsjqng nhưpvch tảuowang đspinálrwt, cứzwiqng đspinadfh đspinzwiqng tạwfhki chỗlnpy, trálrwti tim đspinau đspinếeatun bậuowat málrwtu.



END113.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.