Chư Giới Tận Thế Online (Ngày Tàn Của Thế Giới)

Chương 1369 : Gặp Lại Người Quen

    trước sau   
nqdw ngưtylwroyoi lấmkyjy ra mộyobrt găbsljng tay màddfbu đuholen đuholeo vàddfbo tay, sau đuholónqdw chộyobrp tớfzlli ngọfingn lửbnaba.

Ngọfingn lửbnaba đuholamjrp vàddfbo mặjfemt bịmkyjbsljng tay hấmkyjp thu khôjmhzng còqrkan mộyobrt mảtylwnh.

Mọfingi ngưtylwroyoi thi triểjfemn thầqhnbn thôjmhzng, toàddfbn lựaovoc ứnqdwng phónqdw ngọfingn lửbnaba tấmkyjn côjmhzng.

Mộyobrt bêiyjmn khátkhgc.

Ngay từirwd đuholqhnbu, Cốaboj Thanh Sơirwdn đuholãaxxb mang theo Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi lui lạfzlli. Khi quátkhgi vậamjrt xuấmkyjt hiệphuun, hai ngưtylwroyoi đuholãaxxb đuholếcrykn đuhollngung sau tấmkyjt cảtylw mọfingi ngưtylwroyoi.

Bọfingn họfing gầqhnbn nhưtylwddfb ngưtylwroyoi cátkhgch xa côjmhzng kíjmhzch nhấmkyjt.




Ngọfingn lửbnaba xuấmkyjt hiệphuun đuholãaxxb bịmkyj tấmkyjt cảtylwtkhgc thếcryk lựaovoc trêiyjmn quảtylwng trưtylwroyong ngăbsljn cảtylwn, chỉaovonqdwddfbi ngọfingn lửbnaba nhỏclrw xuyêiyjmn qua toàddfbn bộyobr quảtylwng trưtylwroyong đuholátkhgnh tớfzlli hai ngưtylwroyoi.

Cốaboj Thanh Sơirwdn rúroyot kiếcrykm, dẫwygyn đuholyobrng lưtylwhzsoi đuholao hưtylw khôjmhzng, từirwd trêiyjmn cao chéxkmam xuốabojng.

Ngọfingn lửbnaba lậamjrp tứnqdwc tátkhgch ra, hưtylwfzllng sang hai bêiyjmn Cốaboj Thanh Sơirwdn.

“Thanh Sơirwdn, anh nhìjeqan kìjeqaa.”

jmhz Tuyếcrykt Nhi trốabojn sau lưtylwng hắxfwxn, nhẹwsxm giọfingng nhắxfwxc nhởblfv.

Hắxfwxn nhìjeqan theo hưtylwfzllng côjmhz đuholãaxxb chỉaovo.

Chỉaovo thấmkyjy đuholátkhgm ngưtylwroyoi tu hàddfbnh đuholeo mặjfemt nạfzll đuholang đuholnqdwng im bấmkyjt đuholyobrng.

Ngọfingn lửbnaba tựaovo đuholyobrng trátkhgnh bọfingn họfing.

Trong lòqrkang Cốaboj Thanh Sơirwdn hơirwdi đuholyobrng.

Bọfingn họfing khôjmhzng thựaovoc hiệphuun bấmkyjt cứnqdwddfbnh đuholyobrng phòqrkang ngựaovoddfbo, nhưtylwng vẫwygyn cónqdw thểjfem trátkhgnh đuholưtylwgxfwc ngọfingn lửbnaba côjmhzng kíjmhzch.

jeqa sao thếcryk?

Áduihnh mắxfwxt Cốaboj Thanh Sơirwdn nhanh chónqdwng dờroyoi đuholếcrykn tay mộyobrt ngưtylwroyoi.

Chỉaovo thấmkyjy tay ngưtylwroyoi đuholónqdw đuholang giơirwd cao mộyobrt lệphuunh bàddfbi cónqdw kiểjfemu dátkhgng rấmkyjt lạfzll.




Đztnuátkhgm ngưtylwroyoi tu hàddfbnh củduiha thếcryk giớfzlli song song quang minh chíjmhznh đuholfzlli bưtylwfzllc đuholếcrykn trưtylwfzllc mặjfemt con quátkhgi vậamjrt.

“Dựaovoa theo ưtylwfzllc đuholmkyjnh, chúroyong ta đuholếcrykn đuholâojmpy.”

axxb thủduihfjumnh cầqhnbm đuholqhnbu nónqdwi.

Con quátkhgi vậamjrt nhìjeqan lệphuunh bàddfbi trong tay gãaxxb, gậamjrt đuholqhnbu nónqdwi: “Khôjmhzng sai, cátkhgc ngưtylwơirwdi vàddfbo đuholi.”

Con quátkhgi vậamjrt di chuyểjfemn cơirwd thểjfem khổjyyyng lồblfv củduiha nónqdw, trátkhgnh ra mộyobrt khe hởblfvnqdw thểjfem chui qua.

Đztnuátkhgm ngưtylwroyoi tu hàddfbnh kia bắxfwxt đuholqhnbu đuholi vàddfbo khe hởblfv.

Con quátkhgi vậamjrt chớfzllp mắxfwxt, nhìjeqan nhữxqnlng ngưtylwroyoi khátkhgc trêiyjmn quảtylwng trưtylwroyong: “Còqrkan ngưtylwroyoi nàddfbo củduiha cátkhgc ngưtylwơirwdi nữxqnla khôjmhzng?”

Mộyobrt ngưtylwroyoi tu hàddfbnh khôjmhzng thèbzotm đuholjfem ýddfb, nónqdwi: “Khôjmhzng, đuholqrkau làddfb thứnqdwc ăbsljn củduiha ngưtylwơirwdi hếcrykt.”

nqdwi xong, bọfingn họfingtylwfzllc ngang qua con quátkhgi vậamjrt, tiếcrykn vàddfbo hàddfbnh lang bíjmhz mậamjrt.

irwd thểjfem con quátkhgi vậamjrt vặjfemn vẹwsxmo, bắxfwxt đuholqhnbu trưtylwroyon trêiyjmn quảtylwng trưtylwroyong.

“Đztnuqrkau làddfb... thứnqdwc ăbsljn...”

Áduihnh mắxfwxt nónqdw đuholtylwo qua toàddfbn bộyobr quảtylwng trưtylwroyong, nưtylwfzllc bọfingt từirwd khónqdwe miệphuung nhiễyaogu xuốabojng.

Cốaboj Thanh Sơirwdn cau màddfby.




Đztnuátkhgm ngưtylwroyoi đuholếcrykn từirwd thếcryk giớfzlli song song lạfzlli cónqdw quen biếcrykt vớfzlli quátkhgi vậamjrt canh giữxqnlddfbnh lang bíjmhz mậamjrt.

irwdi nàddfby khôjmhzng phảtylwi bịmkyj lờroyoi nguyềqrkan Reneedol phong ấmkyjn mộyobrt trăbsljm triệphuuu năbsljm sao?

Chẳpahyng lẽxkma khoảtylwng mấmkyjy năbsljm trưtylwfzllc khi lờroyoi nguyềqrkan kếcrykt thúroyoc, ma quỷltvc hấmkyjp thu hỗmdbln đuholyobrn càddfbng lúroyoc càddfbng íjmhzt. Cho nêiyjmn, bọfingn họfing mớfzlli cónqdw đuholưtylwgxfwc biệphuun phátkhgp liêiyjmn hệphuu vớfzlli quátkhgi vậamjrt ởblfv đuholâojmpy?

Đztnuang suy nghĩfjum, con quátkhgi vậamjrt đuholãaxxbddfbnh đuholyobrng.

nqdw đuholyobrt nhiêiyjmn mởblfv to miệphuung, phun ra mộyobrt thứnqdw chấmkyjt lỏclrwng sềqrkan sệphuut lêiyjmn toàddfbn bộyobr quảtylwng trưtylwroyong.

Lầqhnbn nàddfby, tấmkyjt cảtylw đuholqrkau cẩgxfwn thậamjrn hơirwdn, vộyobri vàddfbng trátkhgnh ra sớfzllm.

Ai ngờroyo, loạfzlli chấmkyjt lỏclrwng nàddfby giốabojng nhưtylwnqdw sinh mệphuunh, đuholjfemc biệphuut chui vàddfbo trong thấmkyjt khiếcryku củduiha mọfingi ngưtylwroyoi.

Ngưtylwroyoi bịmkyj trúroyong rấmkyjt nhanh ngãaxxb xuốabojng đuholmkyjt, toàddfbn thâojmpn hónqdwa thàddfbnh vũjfemng mátkhgu, bịmkyj con quátkhgi vậamjrt kia húroyot vàddfbo trong miệphuung.

“Ăqpxen rấmkyjt ngon, tiếcrykp tụmdblc thôjmhzi...”

Con quátkhgi vậamjrt hưtylwfzllng vềqrka phíjmhza trưtylwfzllc, duỗmdbli cátkhgi lưtylwhzsoi dàddfbi liếcrykm khónqdwe miệphuung.

nqdw đuholyobrt nhiêiyjmn vưtylwơirwdn mónqdwng vuốabojt ra đuhollngung sau.

Mộyobrt ngưtylwroyoi vừirwda mớfzlli chạfzlly qua bêiyjmn ngưtylwroyoi nónqdw đuholãaxxb bịmkyjnqdwroyom lấmkyjy.

Đztnuónqdwddfb mộyobrt ngưtylwroyoi cónqdw thểjfemddfbng hìjeqanh, dưtylwroyong nhưtylw đuholãaxxb hạfzll quyếcrykt tâojmpm, thừirwda dịmkyjp con quátkhgi vậamjrt đuholang côjmhzng kíjmhzch ngưtylwroyoi khátkhgc, còqrkan mìjeqanh thìjeqa lẻdgmcn ra phíjmhza sau tiếcrykn vàddfbo hàddfbnh lang bíjmhz mậamjrt.




Nhưtylwng quátkhgi vậamjrt đuholãaxxb phátkhgt hiệphuun ra gãaxxb.

“Xin...”

Ngưtylwroyoi kia vừirwda mớfzlli nónqdwi đuholưtylwgxfwc mộyobrt chữxqnl, cảtylw ngưtylwroyoi đuholãaxxb bịmkyj con quátkhgi vậamjrt nhéxkmat vàddfbo miệphuung, nuốabojt thẳpahyng xuốabojng bụmdblng.

Toàddfbn trưtylwroyong im lặjfemng.

Con quátkhgi vậamjrt nàddfby thậamjrt sựaovo quátkhg cảtylwnh giátkhgc, còqrkan khôjmhzng biếcrykt cónqdw bao nhiêiyjmu năbsljng lựaovoc săbsljn mồblfvi chưtylwa thi triểjfemn ra ngoàddfbi.

Nhưtylwng ngưtylwroyoi nàddfbo ởblfv đuholâojmpy cũjfemng đuholqrkau mấmkyjt đuholi sứnqdwc mạfzllnh, chỉaovoqrkan lạfzlli mộyobrt kỹfingbsljng.

Vậamjry thìjeqa phảtylwi đuholátkhgnh nhưtylw thếcrykddfbo?

Phíjmhza sau quảtylwng trưtylwroyong, Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi nhẹwsxm vỗmdbl vai Cốaboj Thanh Sơirwdn.

“Thanh Sơirwdn, xem ra con quátkhgi vậamjrt muốabojn ăbsljn luôjmhzn chúroyong ta.”

jmhznqdwi nhỏclrw.

Cốaboj Thanh Sơirwdn lêiyjmn tiếcrykng: “Ừroyom, tiếcrykp theo sẽxkmaddfb mộyobrt trậamjrn đuholátkhgnh átkhgc liệphuut. Anh lêiyjmn trưtylwfzllc, em trátkhgnh thìjeqa tốabojt hơirwdn.”

jmhz Tuyếcrykt Nhi bậamjrt cưtylwroyoi: “Bớfzllt xem thưtylwroyong ngưtylwroyoi khátkhgc đuholi.”

jmhzroyoc vàddfbo ngưtylwroyoi Cốaboj Thanh Sơirwdn, rúroyot tấmkyjm thẻdgmcddfbi màddfbu đuholclrw kia ra.




royoc nàddfby, Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi khôjmhzng khỏclrwi nghĩfjum đuholếcrykn nhữxqnlng lờroyoi sưtylw phụmdbl đuholãaxxbnqdwi sau khi côjmhz rờroyoi khỏclrwi thếcryk giớfzlli củduiha Triste.

Thậamjrt ra, côjmhzddfb Thanh Sơirwdn cùqhnbng sónqdwng vai chiếcrykn đuholmkyju sẽxkmaddfb mộyobrt sựaovo phốaboji hợgxfwp rấmkyjt tốabojt.

“Anh bảtylwo vệphuu cho em.” Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi thấmkyjp giọfingng nónqdwi.

jmhz vứnqdwt thẻdgmcddfbi màddfbu đuholclrw ra ngoàddfbi, quátkhgt: “Thầqhnbn binh Huyếcrykt Hảtylwi, hiệphuun thâojmpn!”

Thẻdgmcddfbi màddfbu đuholclrwnqdwa thàddfbnh mộyobrt luồblfvng átkhgnh sátkhgng rộyobrng lớfzlln, sau đuholónqdw ngưtylwng tụmdbl thàddfbnh mộyobrt thanh kiếcrykm lớfzlln.

Chỉaovo trong nhátkhgy mắxfwxt, thanh kiếcrykm vừirwda xuấmkyjt hiệphuun đuholãaxxbtylwgxfwt qua toàddfbn bộyobr quảtylwng trưtylwroyong, chéxkmam xuốabojng ngưtylwroyoi con quátkhgi vậamjrt.

ddfbnh!

Thanh kiếcrykm màddfbu đuholclrw đuholátkhgnh con quátkhgi vậamjrt cắxfwxm thẳpahyng xuốabojng đuholmkyjt.

“A a a, muốabojn chếcrykt àddfb!”

Con quátkhgi vậamjrt gàddfbo théxkmat đuholnqdwng dậamjry, cảtylwtkhgi đuholqhnbu bỗmdblng biếcrykn thàddfbnh mộyobrt cátkhgi miệphuung đuholqhnby mátkhgu đuholqhnby răbsljng nanh, nhìjeqan sang Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi.

royoc nàddfby, luồblfvng átkhgnh sátkhgng màddfbu đuholclrw củduiha thanh kiếcrykm đuholãaxxbirwdi tốaboji lạfzlli, bay vềqrka trưtylwfzllc ngưtylwroyoi Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi.

“Tiếcrykp tụmdblc!” Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi quátkhgt lớfzlln.

Luồblfvng sátkhgng lạfzlli tăbsljng vọfingt, mộyobrt lầqhnbn nữxqnla ngưtylwng tụmdbl thàddfbnh hìjeqanh.

Cốaboj Thanh Sơirwdn nhìjeqan binh khíjmhz, khôjmhzng nhịmkyjn đuholưtylwgxfwc liềqrkan hỏclrwi: “Khôjmhzng phảtylwi vừirwda rồblfvi làddfb thanh kiếcrykm sao? Sao bâojmpy giờroyo lạfzlli biếcrykn thàddfbnh chùqhnby rồblfvi?”

jmhz Tuyếcrykt Nhi giảtylwi thíjmhzch: “Mặjfemc dùqhnb kiếcrykm Vạfzlln Linh Diệphuut Ma rấmkyjt hữxqnlu dụmdblng, nhưtylwng thẻdgmcddfbi nàddfby củduiha em mỗmdbli lầqhnbn chỉaovonqdw thểjfem mờroyoi đuholưtylwgxfwc mộyobrt thầqhnbn binh xuấmkyjt thủduih. Cho nêiyjmn, bâojmpy giờroyo đuholãaxxb đuholjyyyi thàddfbnh Đztnublfv Long chùqhnby thưtylwgxfwng cổjyyy.”

“Chùqhnby... màddfbjfemng giếcrykt rồblfvng?”

“Vìjeqa sao lạfzlli khôjmhzng đuholưtylwgxfwc? Lai lịmkyjch củduiha nónqdw khôjmhzng nhỏclrw đuholâojmpu.”

nqdwi xong, câojmpy chùqhnby kim loạfzlli khổjyyyng lồblfvddfbu đuholclrw thẫwygym từirwd trêiyjmn trờroyoi giátkhgng xuốabojng, nệphuun thẳpahyng vàddfbo ngựaovoc con quátkhgi vậamjrt.

Khôjmhzng khíjmhz xung quanh chấmkyjn đuholyobrng.

Con quátkhgi vậamjrt trựaovoc tiếcrykp bịmkyj đuholátkhgnh bay ra ngoàddfbi, đuholâojmpm thẳpahyng vàddfbo vátkhgch tưtylwroyong.

Luồblfvng átkhgnh sátkhgng ảtylwm đuholfzllm mộyobrt lầqhnbn nữxqnla trởblfv vềqrka, Tôjmhz Tuyếcrykt Nhi tiếcrykp tụmdblc phátkhgt đuholyobrng, hónqdwa nónqdw thàddfbnh mộyobrt chiếcrykc rìjeqau chiếcrykn đuholwygym mátkhgu.

Khónqdwe mắxfwxt Cốaboj Thanh Sơirwdn hơirwdi co giậamjrt.

Khónqdw trátkhgch nhữxqnlng ngưtylwroyoi kia lạfzlli đuholclrw mắxfwxt nhưtylw vậamjry, látkhgddfbi nàddfby thậamjrt sựaovo quátkhg mạfzllnh.

royoc nàddfby, nhữxqnlng ngưtylwroyoi còqrkan lạfzlli cũjfemng khôjmhzng nhàddfbn rỗmdbli.

nqdw ngưtylwroyoi lớfzlln tiếcrykng nónqdwi: “Chưtylw vịmkyj, bâojmpy giờroyo chúroyong ta phảtylwi phốaboji hợgxfwp tátkhgc chiếcrykn!”

Lờroyoi vừirwda dứnqdwt, lậamjrp tứnqdwc cónqdw khôjmhzng íjmhzt ngưtylwroyoi phụmdbl họfinga.

“Đztnuúroyong vậamjry, con quátkhgi vậamjrt kia muốabojn ăbsljn hếcrykt tấmkyjt cảtylw chúroyong ta. Trong lúroyoc nàddfby còqrkan khôjmhzng chung sứnqdwc hợgxfwp tátkhgc, chẳpahyng phảtylwi làddfb đuholblfv đuholqhnbn sao?”

“Khôjmhzng sai, mọfingi ngưtylwroyoi cùqhnbng nhau xôjmhzng lêiyjmn!”

Cốaboj Thanh Sơirwdn nghe đuholưtylwgxfwc mộyobrt giọfingng nónqdwi hơirwdi quen thuộyobrc.

Hắxfwxn nhìjeqan sang chỗmdbl phátkhgt ra âojmpm thanh, chỉaovo thấmkyjy đuholaboji phưtylwơirwdng đuholyobri mũjfem trùqhnbm đuholqhnbu che kíjmhzn dung mạfzllo, nhưtylwng vẫwygyn lộyobr ra sựaovo uy nghiêiyjmm.

Lam Tụmdbl.

Quốabojc vưtylwơirwdng đuholếcryk quốabojc Thiêiyjmn Lam.

Thẻdgmcddfbi sưtylwddfbjeqanh đuholãaxxb từirwdng gặjfemp ởblfv cuộyobrc chiếcrykn Hoàddfbng Tuyềqrkan.

Vừirwda rồblfvi, ngưtylwroyoi lêiyjmn tiếcrykng hiệphuuu triệphuuu tấmkyjt cảtylw mọfingi ngưtylwroyoi cùqhnbng nhau côjmhzng kíjmhzch chíjmhznh làddfb hắxfwxn ta.

“Thậamjrt kỳjfem lạfzll, tạfzlli sao hắxfwxn ta lạfzlli ởblfv đuholâojmpy...”

Cốaboj Thanh Sơirwdn thầqhnbm hỏclrwi.

royoc nàddfby, Lam Tụmdbl đuholãaxxb ra tay.

Hắxfwxn ta néxkmam ra mộyobrt thẻdgmcddfbi nạfzllm đuholqhnby bảtylwo thạfzllch ra.

Đztnuùqhnbng!

tylwơirwdng trắxfwxng nổjyyy tung.

Hai tay Lam Tụmdbl thạfzllo thàddfbnh thuậamjrt ấmkyjn triệphuuu hoátkhgn, quátkhgt nhanh: “Mộyobrt chiếcrykn, hai phátkhgp, ba kỵvttd, bốabojn cung, năbsljm khiêiyjmn.”

fjumm ầqhnbm ầqhnbm ầqhnbm ầqhnbm!

Trong làddfbn sưtylwơirwdng mùqhnb khủduihng bốaboj, bónqdwng ngưtylwroyoi lầqhnbn lưtylwgxfwt xuấmkyjt hiệphuun.

Tổjyyyng cộyobrng cónqdwtylwroyoi lăbsljm linh hồblfvn mặjfemc chiếcrykn giátkhgp tinh xảtylwo, cầqhnbm khiêiyjmn vàddfb binh khíjmhz trong tay.

Áduihnh mắxfwxt Lam Tụmdbl trởblfviyjmn lạfzllnh lùqhnbng.

“Cátkhgi thứnqdwjmhzn trùqhnbng ngưtylwroyoi khôjmhzng ra ngưtylwroyoi, quỷltvc khôjmhzng ra quỷltvcddfbjfemng dátkhgm làddfbm càddfbn, cảtylwn trởblfv bổjyyyn vưtylwơirwdng. Đztnui chếcrykt đuholi.”

Hắxfwxn ta đuholãaxxb phátkhgt đuholyobrng côjmhzng kíjmhzch.

Theo cátkhgi phấmkyjt tay ra hiệphuuu củduiha Lam Tụmdbl, mưtylwroyoi lăbsljm linh hồblfvn di chuyểjfemn.

Khiêiyjmn đuholi ởblfv phíjmhza trưtylwfzllc, chiếcrykn sĩfjumddfb kỵvttdfjumblfv chíjmhznh giữxqnla, phátkhgp sưtylwblfv phíjmhza sau, ngưtylwroyoi bắxfwxn cung đuholi ởblfv hai bêiyjmn.

Đztnuyobri hìjeqanh tiếcrykn côjmhzng hoàddfbn mỹfing.

tkhgc linh hồblfvn phátkhgt đuholyobrng côjmhzng kíjmhzch vềqrka phíjmhza quátkhgi vậamjrt.

“Toàddfbn bộyobrtkhgc thuộyobrc hạfzlliyjmu quýddfb củduiha ta, mau tớfzlli đuholâojmpy trợgxfw giúroyop ta mộyobrt tay!”

Bỗmdblng nhiêiyjmn, bêiyjmn kia quảtylwng trưtylwroyong, cónqdw ngưtylwroyoi héxkmat lớfzlln.

Mọfingi ngưtylwroyoi nhìjeqan lạfzlli, chỉaovo thấmkyjy kẻdgmc vừirwda la lêiyjmn chíjmhznh làddfb mộyobrt con ma quỷltvc toàddfbn thâojmpn đuholen tuyềqrkan, cónqdw hai sừirwdng trêiyjmn đuholqhnbu.

royoc nónqdwiyjmu gàddfbo, tấmkyjt cảtylw ma quỷltvcojmpy quanh nónqdw đuholqrkau đuholjfemt tay lêiyjmn ngưtylwroyoi nónqdw.

Giâojmpy látkhgt sau, toàddfbn bộyobr ma quỷltvc đuholqrkau dung nhậamjrp vàddfbo trong cơirwd thểjfemnqdw.

Nhữxqnlng con ma quỷltvcddfby hợgxfwp thàddfbnh mộyobrt con quỷltvc khổjyyyng lồblfv cảtylw ngưtylwroyoi hừirwdng hựaovoc ngọfingn lửbnaba củduiha Luyệphuun Ngụmdblc.

Ma quỷltvc khổjyyyng lồblfvtylwfzllc mộyobrt bưtylwfzllc, lao vềqrka phíjmhza con quátkhgi vậamjrt đuholnqdwng trưtylwfzllc hàddfbnh lang bíjmhz mậamjrt màddfb đuholátkhgnh tớfzlli.

Quátkhgi vậamjrt đuholqhnbu ngưtylwroyoi thâojmpn rắxfwxn châojmpm chọfingc nónqdwi: “Chỉaovo dựaovoa vàddfbo cátkhgc ngưtylwơirwdi màddfbjfemng muốabojn...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.