Chú Ái Tinh Không

Chương 207 :

    trước sau   
Editor: Nguyệxamut

Ariel cắgaycn chặqsxst môbmbji, từgfosng giọoubct máoubcu đertvztuuaornơazzvi tràbmbjn ra khócxxje miệxamung. Hắgaycn đertvuozbt nhiêoughn mởcxwo mắgayct ra, đertvôbmbji mắgayct trong trẻougho bìmbxvnh tĩikqlnh.

Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc ghéysnooubct vàbmbjo đertvang đertvctydnh cởcxwoi quầdzzwn áoubco hắgaycn thấpdrgy thếoubc hoảvsepng sợlcxc, cứrendng tay lạnugli.

Chưaorna ai cócxxj thểwathmbxvm chếoubc đertvưaornlcxcc Cựniamc Lạnuglc. Gãzymp từgfosng dùdzzwng thứrendbmbjy vớcqzmi mấpdrgy mócxxjn đertvdzzw chơazzvi khócxxj bảvsepo, lầdzzwn nàbmbjo tiêoughm Cựniamc Lạnuglc xong chúlomfng cũeazlng mấpdrgt hếoubct lýpxjx trívvuh, chỉdzzw biếoubct cầdzzwu xin gãzymp thỏztuua mãzympn dụnkhhc vọoubcng.

Nhưaornng đertvôbmbji mắgayct củmieoa Ariel quáoubcpxjx trívvuh, dùdzzw đertvztuu hồdzzwng lêoughn vìmbxvoubcc dụnkhhng củmieoa thuốonlvc, nhưaornng nhìmbxvn vàbmbjo nócxxj khôbmbjng ai cho rằlomfng ngưaornfnkni nàbmbjy đertvãzymp mấpdrgt lýpxjx trívvuh.

“Tiệxamun nhâyzmln! Tưaorncxwong kìmbxvm hãzympm đertvưaornlcxcc táoubcc dụnkhhng củmieoa Cựniamc Lạnuglc àbmbj?” Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc giậbooin tívvuhm mặqsxst, táoubct Ariel mộuozbt pháoubct, xéysno toạnuglc cổrmtp áoubco hắgaycn, lêoughaorngfosi liếoubcm lêoughn.


bmbjn da trắgaycng nõmgjvn nay trởcxwooughn ửmhtsng hồdzzwng. Xúlomfc cảvsepm ấpdrgm áoubcp khiếoubcn Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc khôbmbjng kìmbxvm đertvưaornlcxcc cắgaycn mạnuglnh mộuozbt cáoubci.

“A!” Cócxxj lẽxamu Ariel phảvsepi cảvsepm ơazzvn Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc, chívvuhnh pháoubct cắgaycn đertvócxxj đertvãzymp giúlomfp hắgaycn kéysnoo lạnugli lýpxjx trívvuh sắgaycp mấpdrgt đertvi.

oubcc dụnkhhng củmieoa Cựniamc Lạnuglc đertvúlomfng làbmbj đertváoubcng sợlcxc. Nhưaornng ýpxjx chívvuh củmieoa Ariel cũeazlng khôbmbjng thểwath khinh thưaornfnknng. Hắgaycn cưaornfnkni lạnuglnh nhìmbxvn Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc đertvang vùdzzwi vàbmbjo ngựniamc mìmbxvnh. Tưaorncxwong dùdzzwng thuốonlvc làbmbj khiếoubcn tao khuấpdrgt phụnkhhc? Nằlomfm mơazzv!

Nụnkhhaornfnkni khinh miệxamut củmieoa Ariel lạnugli mộuozbt lầdzzwn nữqnwua chọoubcc giậbooin gãzymp. Tứrendc mìmbxvnh, gãzymp mạnuglnh tay xéysno toạnuglc quâyzmln phụnkhhc củmieoa Ariel.

Rầdzzwm!

Tiếoubcng đertvbooip cửmhtsa khiếoubcn Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc phảvsepi dừgfosng tay.

zymp quay lạnugli nhìmbxvn cáoubcnh cửmhtsa kim loạnugli, lòcqzmng thoáoubcng qua sựniam bấpdrgt an.

zymp đertvrendng phắgayct dậbooiy, mặqsxst màbmbjy bìmbxvnh tĩikqlnh đertvi ra cửmhtsa. Chếoubct tiệxamut, rõmgjvbmbjng gãzymp đertvãzymp dặqsxsn bọoubcn canh cửmhtsa làbmbj khôbmbjng đertvưaornlcxcc quấpdrgy rầdzzwy gãzymp rồdzzwi, rúlomft cuộuozbc làbmbj thằlomfng nàbmbjo to gan …

Cửmhtsa vừgfosa mởcxwo, Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc còcqzmn chưaorna kịctydp phảvsepn ứrendng đertvãzymp ăoxdbn mộuozbt đertvpdrgm vàbmbjo mặqsxst, sau đertvócxxjbmbj mộuozbt cúlomf đertváoubc mạnuglnh vàbmbjo bụnkhhng, cảvsep ngưaornfnkni bịctyd đertváoubcoxdbng đertvi.

Chung Thịctydnh mắgayct đertvztuu ngầdzzwu phừgfosng phừgfosng sáoubct khívvuh vọoubct vàbmbjo.

Ngay cáoubci nhìmbxvn đertvdzzwu tiêoughn Chung Thịctydnh đertvãzymp thấpdrgy Ariel chậbooit vậbooit nằlomfm dưaorncqzmi đertvpdrgt, mắgayct trừgfosng trừgfosng sung huyếoubct nhưaorn muốonlvn nứrendt ra, lao đertvếoubcn chỗoubc Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc còcqzmn chưaorna kịctydp đertvrendng dậbooiy, đertváoubcnh túlomfi bụnkhhi.

Đqsxspdrgm đertváoubc kịctydch liệxamut, cúlomfbmbjo cũeazlng nhưaorn dồdzzwn hếoubct sứrendc. Chưaorna đertvếoubcn mộuozbt phúlomft màbmbj nhìmbxvn Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc đertvãzymp khôbmbjng ra hìmbxvnh ngưaornfnkni.

“Chung Thịctydnh! Dừgfosng tay! Cậbooiu đertvctydnh đertváoubcnh chếoubct nócxxj àbmbj!” Từgfos Vệxamu Quốonlvc chỉdzzw chậbooim mộuozbt bưaorncqzmc thôbmbji màbmbj đertvãzymp thấpdrgy Chung Thịctydnh đertváoubcnh cho đertvonlvi phưaornơazzvng gầdzzwn chếoubct, vộuozbi vàbmbjng xôbmbjng lêoughn ôbmbjm lấpdrgy Chung Thịctydnh đertvãzymp mấpdrgt lýpxjx trívvuh, đertvctydnh lôbmbji lạnugli.


“Buôbmbjng ra, tôbmbji phảvsepi giếoubct nócxxj!” Chung Thịctydnh giãzympy giụnkhha kịctydch liệxamut, mắgayct đertvztuu ngầdzzwu trôbmbjng rấpdrgt đertváoubcng sợlcxc.

“Đqsxswathbmbji xửmhtspxjx, cậbooiu qua xem Ariel đertvi!” Từgfos Vệxamu Quốonlvc thấpdrgy Chung Thịctydnh bùdzzwng nổrmtp, đertvếoubcn gãzympeazlng khôbmbjng ngăoxdbn đertvưaornlcxcc, bèzympn dờfnkni sựniam chúlomf ýpxjx củmieoa anh lêoughn Ariel.

Quảvsep nhiêoughn, nhắgaycc đertvếoubcn Ariel làbmbj Chung Thịctydnh nhưaorn bịctyd giộuozbi mộuozbt chậbooiu nưaorncqzmc lạnuglnh vàbmbjo đertvdzzwu, lậbooip tứrendc bìmbxvnh tĩikqlnh lạnugli. Vùdzzwng khỏztuui tay Từgfos Vệxamu Quốonlvc, anh chạnugly vôbmbji đertvếoubcn chỗoubc Ariel.

“Ariel!”

“Chung … Thịctydnh …” Ariel thấpdrgy ngưaornfnkni mìmbxvnh càbmbjng ngàbmbjy càbmbjng nócxxjng. Hắgaycn khao kháoubct cócxxj thứrendmbxv đertvócxxj lạnuglnh lẽxamuo giảvsepm nhiệxamut đertvuozb cho mìmbxvnh.

Cảvsepm nhậbooin đertvưaornlcxcc mùdzzwi hưaornơazzvng quen thuộuozbc, bócxxjng ngưaornfnkni quen thuộuozbc ôbmbjm mìmbxvnh vàbmbjo lòcqzmng, đertvôbmbji mắgayct mêough man củmieoa hắgaycn cuốonlvi cùdzzwng cũeazlng tậbooip trung nhìmbxvn vàbmbjo ngưaornfnkni đertvàbmbjn ôbmbjng tuấpdrgn túlomf trưaorncqzmc mặqsxst, chívvuhnh làbmbj ngưaornfnkni yêoughu củmieoa hắgaycn, Chung Thịctydnh.

“Làbmbj em. Xin lỗoubci anh, em đertvếoubcn muộuozbn.” Chung Thịctydnh đertvztuu hồdzzwng hai mắgayct, nhẹxamu nhàbmbjng vuốonlvt lêoughn khócxxje môbmbji rưaorncqzmm máoubcu củmieoa Ariel, nỗoubci hậbooin vớcqzmi Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc đertvãzympoughn đertvếoubcn tộuozbt đertvdzzwnh.

Đqsxsáoubcng lẽxamu Ariel phảvsepi luôbmbjn làbmbj ngôbmbji sao sáoubcng củmieoa Liêoughn Bang, cao cao tạnugli thưaornlcxcng, chứrend khôbmbjng phảvsepi bộuozb dạnuglng chậbooit vậbooit nhưaornlomfc nàbmbjy.

Chung Thịctydnh luốonlvng ca luốonlvng cuốonlvng cởcxwoi trócxxji cho Ariel, ôbmbjm hắgaycn vàbmbjo lòcqzmng.

Mắgayct Ariel tỉdzzwnh táoubco trong giâyzmly láoubct, sau đertvócxxj bịctyd dụnkhhc vọoubcng cuồdzzwng nhiệxamut nuốonlvt chửmhtsng, lạnugli rơazzvi vàbmbjo cơazzvn mêough loạnugln.

Roẹxamut!

Chung Thịctydnh ôbmbjm chặqsxst Ariel, đertvctydnh đertvưaorna hắgaycn đertvếoubcn phòcqzmng y tếoubc, khôbmbjng ngờfnkn đertvonlvi phưaornơazzvng đertvuozbt nhiêoughn xéysno toạnuglc quầdzzwn áoubco anh, cúlomfc áoubco văoxdbng tứrend tung, đertvếoubcn áoubco sơazzv mi bêoughn trong cũeazlng ráoubcch thàbmbjnh hai nửmhtsa.

“Ariel?” Chung Thịctydnh sửmhtsng sốonlvt. Vốonlvn anh tưaorncxwong Ariel bịctyd trúlomfng loạnugli thuốonlvc nàbmbjo đertvócxxj khiếoubcn cảvsep ngưaornfnkni mấpdrgt sứrendc, nay xem ra … sựniam việxamuc khôbmbjng phảvsepi nhưaorn vậbooiy!!!


“A!” Chưaorna kịctydp suy nghĩikqlmbxv, ngựniamc đertvãzymp nhócxxji đertvau. Chung Thịctydnh cúlomfi đertvdzzwu, Ariel theo đertvàbmbj đertvèzymp anh xuốonlvng, cắgaycn múlomft phầdzzwn ngựniamc lộuozb ra ngoàbmbji khôbmbjng khívvuh.

“Chờfnkn mộuozbt chúlomft …” Chung Thịctydnh cốonlvyzmlng đertvdzzwu Ariel, lạnugli nhìmbxvn vàbmbjo đertvôbmbji mắgayct khôbmbjng còcqzmn sócxxjt mộuozbt chúlomft lýpxjx trívvuh.

Chung Thịctydnh thấpdrgy khôbmbjng ổrmtpn, đertvctydnh ngăoxdbn cảvsepn hàbmbjnh đertvuozbng củmieoa Ariel. Nhưaornng đertvonlvi phưaornơazzvng nhưaorn mộuozbt con dãzymp thúlomf xổrmtpeazli, vộuozbi vãzymp ve vuốonlvt thâyzmln thểwath anh, đertvwath lạnugli từgfosng dấpdrgu răoxdbng trêoughn ***g ngựniamc anh.

Roẹxamut!

Chung Thịctydnh khôbmbjng dáoubcm đertváoubcnh Ariel, hàbmbjnh đertvuozbng thấpdrgy gòcqzmcxxj rấpdrgt nhiềnooeu. Còcqzmn Ariel đertvãzymp mấpdrgt lýpxjx trívvuh chỉdzzwcqzmn mỗoubci ham muốonlvn giảvsepi tỏztuua dụnkhhc vọoubcng, khôbmbjng hềnooe đertvwath ýpxjx đertvếoubcn suy nghĩikql củmieoa Chung Thịctydnh, lạnugli mạnuglnh tay xéysno vảvsepi, quầdzzwn Chung Thịctydnh cũeazlng đertvi tong.

“Đqsxsxamut!” Từgfos Vệxamu Quốonlvc trốonlv mắgayct ra nhìmbxvn. Gãzymp nhìmbxvn thấpdrgy gìmbxv thếoubcbmbjy? Ariel ngàbmbjy thưaornfnknng lạnuglnh lùdzzwng nay đertvang xéysno quầdzzwn áoubco Chung Thịctydnh, rõmgjvbmbjnh ràbmbjnh làbmbj đertvang đertvctydnh đertvèzymp đertvonlvi phưaornơazzvng ra làbmbjm.

Đqsxsùdzzwa gìmbxv vậbooiy, gãzympcqzmn đertvrendng lùdzzwdzzwcxwo đertvâyzmly, màbmbj Ariel đertvctydnh trìmbxvnh diễeazln luôbmbjn màbmbjn phim cấpdrgp ba sao?

“Trưaorncxwong quan Từgfos!!!” Chung Thịctydnh đertvztuu mặqsxst, vừgfosa giãzympy giụnkhha vừgfosa chúlomf ýpxjx khôbmbjng làbmbjm Ariel bịctyd thưaornơazzvng.

Anh đertvãzymp pháoubct hiệxamun ra tìmbxvnh trạnuglng củmieoa Ariel khôbmbjng bìmbxvnh thưaornfnknng. Anh khôbmbjng biếoubct thằlomfng khốonlvn kia chívvuhch thuốonlvc gìmbxv cho ngàbmbji Ariel, nhưaornng tìmbxvnh hìmbxvnh bâyzmly giờfnkn xem ra anh màbmbj khôbmbjng lêoughn tiếoubcng chắgaycc láoubct nữqnwua sẽxamu thàbmbjnh màbmbjn diễeazln phim ngưaornfnkni lớcqzmn cho ngưaornfnkni kháoubcc nhìmbxvn mấpdrgt.

“Hảvsep? Àdzzw!” Từgfos Vệxamu Quốonlvc bịctyd tiếoubcng hôbmbj bựniamc tứrendc củmieoa Chung Thịctydnh gọoubci tỉdzzwnh, vộuozbi vàbmbjng kéysnoo têoughn Nguyễeazln Minh Đqsxsrendc ngưaornfnkni khôbmbjng ra ngưaornfnkni quỷtqjy khôbmbjng ra quỷtqjy chạnugly ra ngoàbmbji, còcqzmn khôbmbjng quêoughn đertvócxxjng cửmhtsa kho hàbmbjng lạnugli, trưaorncqzmc khi đertvi đertvwath lạnugli mộuozbt câyzmlu: “Ờbooi … Tôbmbji sẽxamu khócxxja cửmhtsa, hai cậbooiu cứrend tựniam nhiêoughn, khi nàbmbjo xong thìmbxv bảvsepo tôbmbji đertvem quầdzzwn áoubco vàbmbjo nhéysno.”

Chung Thịctydnh mặqsxst 囧 cốonlv tráoubcnh môbmbji Ariel.

Quầdzzwn áoubco đertvãzymp bịctyd Ariel xéysno thàbmbjnh giẻoughoubcch, đertvưaornfnknng cong khỏztuue khoắgaycn sắgaycc néysnot đertvôbmbji chỗoubc bịctyd che lấpdrgp bởcxwoi mấpdrgy mảvsepnh vảvsepi vụnkhhn lạnugli thàbmbjnh ra quyếoubcn rũeazl lạnugl thưaornfnknng.

Mắgayct Ariel ngậbooip trong ham muốonlvn ***, lýpxjx trívvuhaornfnknng nhưaorn hoàbmbjn toàbmbjn biếoubcn mấpdrgt.


“Ariel … chờfnkn đertvãzymp …” Chung Thịctydnh bịctyd Ariel ghìmbxv chặqsxst dưaorncqzmi thâyzmln, khôbmbjng cựniama quậbooiy đertvưaornlcxcc. Vớcqzmi bảvsepn lĩikqlnh củmieoa anh nếoubcu dùdzzwng hếoubct sứrendc vẫgykkn thoáoubct đertvưaornlcxcc, nhưaornng đertvonlvi mặqsxst vớcqzmi Ariel đertvang đertvoughn cuồdzzwng muốonlvn giảvsepi tỏztuua dụnkhhc vọoubcng, anh lạnugli khôbmbjng nỡgfos.

Xửmhtspxjx xong quầdzzwn áoubco củmieoa Chung Thịctydnh, “nạnugln nhâyzmln” tiếoubcp theo tấpdrgt nhiêoughn làbmbj quâyzmln phụnkhhc củmieoa Ariel. Chưaorna đertvếoubcn ba mưaornơazzvi giầdzzwy, cảvsep hai đertvãzymp trầdzzwn truồdzzwng. Chung Thịctydnh nhìmbxvn “câyzmly gậbooiy” căoxdbng phồdzzwng củmieoa Ariel, khôbmbjng khỏztuui nuốonlvt nưaorncqzmc miếoubcng cáoubci ựniamc.

Sốonlv lầdzzwn lêoughn giưaornfnknng củmieoa hai ngưaornfnkni cũeazlng khôbmbjng ívvuht, anh đertvãzymp thấpdrgy thứrend đertvócxxj nhiềnooeu lầdzzwn, nhưaornng chưaorna cócxxj lầdzzwn nàbmbjo lạnugli cócxxj cảvsepm xúlomfc mãzympnh liệxamut nhưaorn lầdzzwn nàbmbjy. dưaornơazzvng v*t đertvztuu sậbooim vưaornơazzvn thẳvulfng, phầdzzwn đertvdzzwnh khôbmbjng ngừgfosng rỉdzzw ra chấpdrgt dịctydch trong suốonlvt.

Cởcxwoi quầdzzwn áoubco xong, Ariel nhưaorn khôbmbjng thểwathmbxvm néysnon đertvưaornlcxcc nữqnwua, tay siếoubct chặqsxst quặqsxsp tay Chung Thịctydnh ra sau lưaornng, éysnop anh quỳsnqg xuốonlvng, vểwathnh môbmbjng lêoughn.

oubcnh môbmbjng gợlcxci cảvsepm cong mưaornlcxct quảvsep thựniamc khôbmbjng kháoubcc gìmbxvbmbjn đertvnugli tiệxamuc ngon làbmbjnh trong mắgayct Ariel. Cáoubci lỗoubc nhỏztuu khôbmbjng ngừgfosng co giãzympn giữqnwua môbmbjng lạnugli càbmbjng hấpdrgp dẫgykkn hơazzvn.

yzmly giờfnkn Ariel chỉdzzw muốonlvn vùdzzwi mìmbxvnh vàbmbjo cáoubci nơazzvi ấpdrgm áoubcp ưaorncqzmt rưaornlcxct đertvócxxj, khôbmbjng thểwath suy nghĩikqloubci gìmbxv kháoubcc nữqnwua.

“Ưazzv!” Mộuozbt tiếoubcng rêoughn bậbooit ra khỏztuui khócxxje môbmbji. Chung Thịctydnh quỳsnqg rạnuglp trêoughn mặqsxst đertvpdrgt, néysnot mặqsxst lộuozbmgjv sựniam đertvau đertvcqzmn.

Ariel nócxxjng lòcqzmng pháoubct tiếoubct nêoughn khôbmbjng hềnooebmbjm trơazzvn hay nớcqzmi rộuozbng, trựniamc tiếoubcp xáoubcch súlomfng ra trậbooin luôbmbjn.

oubcu đertvztuuaornơazzvi chảvsepy ra từgfos chỗoubc kếoubct hợlcxcp củmieoa hai ngưaornfnkni. Màbmbju sắgaycc kívvuhch thívvuhch đertvócxxj khiếoubcn mắgayct Ariel tỉdzzwnh táoubco lạnugli trong giâyzmly láoubct.

“Chung Thịctydnh …”

“Em đertvâyzmly!” Chung Thịctydnh quay đertvdzzwu lạnugli, nhìmbxvn đertvôbmbji mắgayct đertvong đertvdzzwy sựniam hốonlvi hậbooin củmieoa hắgaycn, bèzympn mỉdzzwm cưaornfnkni an ủmieoi, “Em khôbmbjng sao.”

“Xin lỗoubci …” Ariel dịctydu dàbmbjng nócxxji, thâyzmln dưaorncqzmi dùdzzwng sứrendc, đertvefoly phầdzzwn còcqzmn lạnugli vàbmbjo thẳvulfng bêoughn trong, “Anh khôbmbjng kìmbxvm chếoubc đertvưaornlcxcc.”

Chung Thịctydnh lạnugli rêoughn lêoughn. dưaornơazzvng v*t cứrendng nócxxjng cắgaycm thẳvulfng vàbmbjo hậbooiu huyệxamut non mềnooem, cảvsepm giáoubcc đertvócxxj quảvsep thựniamc rấpdrgt khócxxj chịctydu.

Cảvsepm giáoubcc da thịctydt căoxdbng trưaorncqzmng đertvếoubcn nứrendt ra thựniamc sựniam rấpdrgt đertvau, nhưaornng chưaorna đertvếoubcn mứrendc khôbmbjng chịctydu nổrmtpi. Chung Thịctydnh hívvuht sâyzmlu mộuozbt hơazzvi, cốonlv gắgaycng thảvsep lỏztuung cơazzv thểwath, phốonlvi hợlcxcp vớcqzmi Ariel.

cxxjng ưaorncqzmt, căoxdbng chặqsxst. dưaornơazzvng v*t đertvâyzmlm thẳvulfng vàbmbjo lỗoubc nhỏztuu củmieoa Chung Thịctydnh, mớcqzmi đertvdzzwu khôbmbjoubct, sau đertvócxxj đertvưaornlcxcc máoubcu làbmbjm trơazzvn nêoughn ra vàbmbjo thuậbooin lợlcxci hơazzvn, tốonlvc đertvuozb ngàbmbjy càbmbjng nhanh. Ariel sưaorncqzmng đertvếoubcn nỗoubci hívvuhp mắgayct lạnugli.

“A, thậbooit tuyệxamut.” Ariel nằlomfm sấpdrgp trêoughn lưaornng Chung Thịctydnh, hai tay chốonlvng xuốonlvng đertvpdrgt, phầdzzwn thâyzmln dưaorncqzmi khôbmbjng ngừgfosng va chạnuglm thâyzmln hìmbxvnh cưaornfnknng tráoubcng bêoughn dưaorncqzmi, phâyzmln thâyzmln đertvztuu sậbooim căoxdbng phồdzzwng liêoughn tụnkhhc ra ra vàbmbjo vàbmbjo.

Chung Thịctydnh quỳsnqg rạnuglp trêoughn mặqsxst đertvpdrgt, tay đertvãzymp đertvưaornlcxcc buôbmbjng lỏztuung từgfoslomfc Ariel vọoubct vàbmbjo, cho nêoughn mớcqzmi gắgaycng gưaornlcxcng chốonlvng đertvgfos đertvưaornlcxcc cơazzv thểwath. Tiếoubcng va chạnuglm liêoughn tụnkhhc vàbmbjo môbmbjng vang khắgaycp kho hàbmbjng yêoughn tĩikqlnh. Anh bỗoubcng nhiêoughn thấpdrgy xấpdrgu hổrmtpbmbjdzzwng.

Đqsxsãzymp từgfosng làbmbjm tưaorn thếoubcbmbjy vớcqzmi Ariel, nhưaornng đertvócxxjbmbj trêoughn giưaornfnknng. Bâyzmly giờfnkncxwo trong kho hàbmbjng trêoughn phi thuyềnooen, còcqzmn cócxxj ngưaornfnkni kháoubcc biếoubct họoubc đertvang làbmbjm gìmbxv, cảvsepm giáoubcc nàbmbjy quảvsep thựniamc làbmbj … rấpdrgt xấpdrgu hổrmtp.

“Ưazzvm!” Cócxxjoubcu làbmbjm trơazzvn, Ariel ngàbmbjy càbmbjng ra vàbmbjo nhanh hơazzvn. Dùdzzw đertvang mấpdrgt lýpxjx trívvuh, bảvsepn năoxdbng củmieoa hắgaycn vẫgykkn thậbooit đertváoubcng sợlcxc, chưaorna làbmbjm vàbmbji cáoubci đertvãzympmbxvm đertvưaornlcxcc đertviểwathm mẫgykkn cảvsepm củmieoa Chung Thịctydnh.

Sau mỗoubci lầdzzwn va chạnuglm, lỗoubc nhỏztuu co chặqsxst lạnugli khiếoubcn Ariel thoảvsepi máoubci đertvếoubcn nỗoubci rêoughn ra tiếoubcng, sau đertvócxxj lạnugli khôbmbjng ngừgfosng đertvâyzmlm vàbmbjo đertviểwathm sâyzmlu bêoughn trong đertvócxxj.

Phầdzzwn thâyzmln dưaorncqzmi vốonlvn ủmieoeazl củmieoa Chung Thịctydnh nay dầdzzwn dầdzzwn ngócxxjc dậbooiy theo nhịctydp va chạnuglm củmieoa Ariel, run rẩefoly rỉdzzw ra vàbmbji giọoubct chấpdrgt lỏztuung trong suốonlvt.

Ariel vuốonlvt ve tấpdrgm lưaornng săoxdbn chắgaycc củmieoa Chung Thịctydnh, do thưaornfnknng xuyêoughn rèzympn luyệxamun nêoughn khi sờfnknoughn cảvsepm giáoubcc rấpdrgt thívvuhch. Làbmbjn da màbmbju lúlomfa mạnuglch trôbmbjng nhưaorn mộuozbt thanh chocolate ngọoubct ngàbmbjo hấpdrgp dẫgykkn, khiếoubcn ngưaornfnkni ta thèzympm nhỏztuuzympi.

Ariel vuốonlvt dọoubcc theo đertvưaornfnknng eo củmieoa Chung Thịctydnh, bấpdrgt giáoubcc lầdzzwn đertvếoubcn vùdzzwng cơazzv bụnkhhng. Cócxxj thứrendmbxv đertvócxxjcxxjng bỏztuung theo biêoughn đertvuozb đertvong đertvưaorna củmieoa cơazzv thểwath thỉdzzwnh thoảvsepng lạnugli va chạnuglm vàbmbjo bụnkhhng anh. Ariel bắgayct lấpdrgy, nắgaycm chặqsxst cáoubci thứrendpdrgm nócxxjng căoxdbng trưaorncqzmng đertvócxxj.

“A!” Chung Thịctydnh bậbooit thốonlvt lêoughn, phâyzmln thâyzmln run rẩefoly.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.