Chú Ái Tinh Không

Chương 18 :

    trước sau   
Editor: Nguyệifzst

uuhwy giơhrjv̀, câuuhẉu nhâuuhẉn ra hai chưylfl̃ “thiêovuan tài” dùng đmljqêovuả chỉ Chung Thịnh mơhrjv́i là thích hơhrjṿp nhâuuhẃt.

Nhìn Hạng Phi ơhrjv̉ bêovuan kia quảng trưylflafsqng làm nhưylfl̃ng đmljqônxyỵng tác cơhrjv bản râuuhẃt nghiêovuam chỉnh, Gerald hônxyýi hâuuhẉn khônxyyng thônxyyi. Sơhrjv́m biêovuát nhưylfl thêovuá, câuuhẉu đmljqã khônxyyng khoe khoang kỹ thuâuuhẉt của mình, cưylfĺ thành thâuuhẉt đmljqi huâuuhẃn luyêovuạn thì có phải là khônxyyng bị Chung Thịnh hành hạ rônxyỳi khônxyyng. Mẹ nó chưylfĺ, đmljqúng là ngàn vàng chăifzs̉ng mua nônxyỷi ‘sơhrjv́m biêovuát thêovuá’.

“Em khônxyyng phải thiêovuan tài. Đgelnại ca, anh mơhrjv́i là thiêovuan tài.” – Gerald râuuhẁu rĩ nói.

“Tônxyyi có gì mà thiêovuan tài.” Chung Thịnh cưylflơhrjv̀i tưylfḷ giêovuãu. Anh lại nhơhrjv́ đmljqêovuán ngưylflơhrjv̀i đmljqưylflơhrjṿc gọi là thiêovuan tài âuuhẃy, mà bản thâuuhwn ngưylflơhrjv̀i âuuhẃy cũng khônxyyng phụ cái mỹ danh ‘thiêovuan tài’ chút nào. “Ariel …” – Anh thì thào.

“Cái gì?” Gerald khônxyyng nghe rõ cái têovuan mà Chung Thịnh lâuuhw̉m bâuuhw̉m.


“Khônxyyng có gì. Tônxyyi chỉ nói là tônxyyi khônxyyng phải thiêovuan tài. Trình đmljqônxyỵ thêovuá này chỉ câuuhẁn cônxyý găifzśng là đmljqạt đmljqưylflơhrjṿc.” – Chung Thịnh thản nhiêovuan nói.

“Cônxyý găifzśng?” – Gerald bi phâuuhw̃n quát – “Câuuhẉu học đmljqônxyỵng tác này mơhrjv́i mưylflơhrjv̀i ngày. Câuuhẉu cônxyý găifzśng mưylflơhrjv̀i ngày còn hơhrjvn cả tônxyyi cônxyý găifzśng mônxyỵt tháng!”

Chung Thịnh nhâuuhẃt thơhrjv̀i nghẹn họng. Anh có nêovuan nói cho Gerald biêovuát răifzs̀ng anh làm đmljqưylflơhrjṿc nhưylfluuhẉy là vì đmljqơhrjv̀i trưylflơhrjv́c đmljqã khônxyỷ luyêovuạn gâuuhẁn ba tháng trơhrjv̀i mơhrjv́i thành cônxyyng khônxyyng?

“Đgelnưylflơhrjṿc rônxyỳi, chúng ta đmljqâuuhẃu thêovuam lâuuhẁn nưylfl̃a.” Khônxyyng chịu nônxyỷi mâuuhẃy lơhrjv̀i càm ràm của Gerald, Chung Thịnh dưylfĺt khoát lùi mônxyỵt bưylflơhrjv́c, lại rút kiêovuám laser ra lâuuhẁn nưylfl̃a.

Gerald đmljqành oán giâuuhẉn ngâuuhẉm miêovuạng. Trong cơhrjv giáp, câuuhẉu đmljqang rơhrjvi lêovuạ đmljqâuuhẁy măifzṣt: đmljqâuuhwy là trả thù, đmljqâuuhwy là trả thù trăifzśng trơhrjṿn!

Hạng Phi ơhrjv̉ xa xa nhìn cơhrjv giáp màu đmljqen của của Gerald lại bị cơhrjv giáp màu đmljqỏ đmljqá bay lâuuhẁn nưylfl̃a, trong măifzśt tràn đmljqâuuhẁy vẻ đmljqônxyỳng tình.

Thăifzs̀ng bé đmljqáng thưylflơhrjvng, câuuhẉu rônxyýt cuônxyỵc làm thêovuá nào mà lại đmljqăifzśc tônxyỵi A Thịnh chưylfĺ.

ovuan này, Hạng Phi còn đmljqang đmljqônxyỳng tình vơhrjv́i Gerald. Nhưylflng, trong phòng đmljqovuàu khiêovuản phi thuyêovuàn, mônxyỵt đmljqám thiêovuáu úy măifzṣc quâuuhwn trang đmljqang túm tụm trưylflơhrjv́c màn hình.

“Ha ha, mâuuhẃy nhóc này khônxyyng tônxyỳi.”

“Phải đmljqâuuhẃy. Chưylfla lêovuan thuyêovuàn đmljqưylflơhrjṿc bao lâuuhwu đmljqã đmljqi huâuuhẃn luyêovuạn rônxyỳi.”

“Âjlnày, câuuhẉu xem nhóc này đmljqi, thâuuhẉt là vônxyy dụng.”

“Êifzs, có học viêovuan ơhrjv̉ trong phòng trọng lưylfḷc này.”

“Yo, xem ra năifzsm nay vâuuhẉn khí của chúng ta khônxyyng tônxyỳi. Có khi mâuuhẃy đmljqưylfĺa này đmljqêovuàu đmljqưylflơhrjṿc ơhrjv̉ lại cả.”


“Ưvrdx̀. Hai nhóc này hình nhưylfl đmljqang tỷ thí nhau trêovuan mạng.”

“Ha ha, nhóc kia chăifzśc chăifzśn là thua rônxyỳi. Xem, đmljqản thưylflơhrjvng() của câuuhẉu ta săifzśp chônxyỷng ngưylflơhrjṿc lêovuan kìa.”

Cả đmljqám thiêovuáu úy đmljqâuuhẁy măifzṣt tưylflơhrjvi cưylflơhrjv̀i nhìn hai đmljqản thưylflơhrjvng ơhrjv̉ trong phòng đmljqovuàu khiêovuản cơhrjv giáp lay đmljqônxyỵng kịch liêovuạt, mônxyỵt trong hai cái lay đmljqônxyỵng vơhrjv́i biêovuan đmljqônxyỵ lơhrjv́n hơhrjvn. Bọn họ hoàn toàn có thêovuả tưylflơhrjv̉ng tưylflơhrjṿng ngưylflơhrjv̀i ngônxyỳi trong đmljqó đmljqovuàu khiêovuản cơhrjv giáp đmljqã bị đmljqánh te tua thêovuá nào.

“Khônxyyng tônxyỳi.” Trung úy Beasley mỉm cưylflơhrjv̀i nói thêovuá, xem nhưylflnxyỵt loại tán thưylflơhrjv̉ng viêovuạc bọn Chung Thịnh tâuuhẉn dụng thơhrjv̀i gian đmljqêovuả huâuuhẃn luyêovuạn.

“Tưylfl̀ Vêovuạ Quônxyýc.”

“Có!” Tưylfl̀ Vêovuạ Quônxyýc đmljqang ngônxyỳi trưylflơhrjv́c màn hình lâuuhẉp tưylfĺc đmljqưylfĺng lêovuan.

Trung úy Beasley nhìn hai đmljqản thưylflơhrjvng lúc âuuhw̉n lúc hiêovuạn trêovuan màn hình, mỉm cưylflơhrjv̀i nói: “Câuuhẉu đmljqi chơhrjvi đmljqùa vơhrjv́i chúng mônxyỵt chút.”

“Hạ quan tuâuuhwn mêovuạnh!” Tưylfl̀ Vêovuạ Quônxyýc hai măifzśt sáng ngơhrjv̀i, vônxyỵi vàng câuuhẁm mũ đmljqêovuả trêovuan bàn lêovuan, chạy ra ngoài.

“Trưylflơhrjv̉ng quan!” Các thiêovuáu úy khác kháng nghị. Dưylfḷa vào cái gì mà chuyêovuạn tônxyýt đmljqêovuàu đmljqêovuán tay thăifzs̀ng nhóc thônxyýi kia. Bọn họ ơhrjv̉ trêovuan phi thuyêovuàn đmljqã nhàm chán lăifzśm rônxyỳi, cơhrjvnxyỵi băifzśt nạt tâuuhwn học viêovuan hiêovuám lăifzśm mơhrjv́i có nha.

“Yêovuan tâuuhwm, các câuuhẉu còn nhiêovuàu cơhrjvnxyỵi.” – Trung úy Beasley cưylflơhrjv̀i cưylflơhrjv̀i, ngón tay gõ nhẹ lêovuan màn hình – “Các câuuhẉu đmljqoán xem, trong bảy ngày này mâuuhẃy tiêovuảu tưylfl̉ đmljqâuuhwy sẽ dùng bao nhiêovuau thơhrjv̀i gian đmljqêovuả ơhrjv̉ trong phòng huâuuhẃn luyêovuạn?”

Các thiêovuáu úy khác nhìn nhau, cùng lônxyỵ ra nụ cưylflơhrjv̀i nham hiêovuảm. Hà hà hà, tâuuhẃt cả mọi ngưylflơhrjv̀i đmljqêovuàu có phâuuhẁn. Tâuuhwn học viêovuan cônxyý găifzśng nhưylfl thêovuá, khônxyyng băifzśt nạt thì thâuuhẉt khônxyyng cam lòng.

“Kỳ thâuuhẉt các câuuhẉu cũng có thêovuả vui đmljqùa mơhrjv́i mâuuhẃy tâuuhwn học viêovuan khác mônxyỵt chút.” Trung úy Beasley chỉ vào nhưylfl̃ng màn hình khác, trêovuan đmljqó là cảnh trong đmljqại sảnh, có vài học viêovuan đmljqang nói chuyêovuạn phiêovuám, lâuuhẃy lòng nưylfl̃ sinh duy nhâuuhẃt kia.

“Hưylfl̀, mônxyỵt đmljqám vônxyy dụng. Bọn họ? Tônxyyi lưylflơhrjv̀i chăifzs̉ng muônxyýn băifzśt nạt.” – Thiêovuáu úy têovuan Lawn bĩu mônxyyi khinh thưylflơhrjv̀ng. Mâuuhẃy thiêovuáu úy khác cũng ra chiêovuàu đmljqônxyỳng ý.


Beasley khônxyyng nhịn đmljqưylflơhrjṿc cưylflơhrjv̀i măifzśng: “Mau vêovuà vị trí của các câuuhẉu đmljqi.”

“Hạ quan tuâuuhwn mêovuạnh!” Các thiêovuáu úy cơhrjṿt nhả kính lêovuã rônxyỳi nônxyýi đmljqnxyyi nhau ra khỏi phòng đmljqovuàu khiêovuản.

“Đgelnăifzṣng Bônxyỳi.”

“Có hạ quan.” – Thiêovuáu úy đmljqi cuônxyýi cùng dưylfl̀ng bưylflơhrjv́c.

“Câuuhẉu chơhrjvi cùng vơhrjv́i câuuhẉu ta đmljqi.” Beasley chỉ vào thanh niêovuan đmljqang mưylflơhrjv́t mải mônxyỳ hônxyyi trong phòng trọng lưylfḷc trêovuan màn hình.

“Hạ quan tuâuuhwn mêovuạnh.” Đgelnăifzṣng Bônxyỳi khẽ mỉm cưylflơhrjv̀i, xoay ngưylflơhrjv̀i rơhrjv̀i khỏi phòng đmljqovuàu khiêovuản.

“Xem ra học viêovuan năifzsm nay râuuhẃt có tiêovuàm năifzsng.” Beasley nhìn hai cái đmljqản thưylflơhrjvng rung lăifzśc khônxyyng ngưylfl̀ng trêovuan màn hình, mỉm cưylflơhrjv̀i vui mưylfl̀ng.

o0o

“Đgelnưylflơhrjṿc rônxyỳi, câuuhẉu đmljqi huâuuhẃn luyêovuạn vơhrjv́i Hạng Phi đmljqi. Chỉ câuuhẁn rèn luyêovuạn tâuuhẃt cả các đmljqônxyỵng tác cơhrjv bản, câuuhẉu sẽ thâuuhẃy đmljqêovuả đmljqạt đmljqưylflơhrjṿc trình đmljqônxyỵ nhưylflnxyyi cũng khônxyyng khó.” Liêovuác măifzśt nhìn đmljqêovuán chiêovuác cơhrjv giáp màu đmljqỏ vưylfl̀a mơhrjv́i xuâuuhẃt hiêovuạn trêovuan quảtxuwng trưylflơhrjv̀ng, Chung Thịnh dưylfl̀ng đmljqônxyýi luyêovuạn vơhrjv́i Gerald, nhẹ giọng dăifzṣn dò.

Gerald thơhrjv̉ hônxyỳng hônxyỵc, thâuuhẉt may nhưylfl̃ng ngày tra tâuuhẃn cuônxyýi cùng đmljqã châuuhẃm dưylfĺt. Khônxyyng đmljqơhrjṿi Chung Thịnh mơhrjv̉ miêovuạng nói thêovuam câuuhwu nàzvhco, câuuhẉu đmljqã lẻn đmljqêovuán góc tưylflơhrjv̀ng nhưylfl tia chơhrjv́p, thành thâuuhẉt tâuuhẉp luyêovuạn cùng Hạng Phi.

“Chung Thịnh.” Chiêovuác cơhrjv giáp màu đmljqỏ kia châuuhẉm rãi đmljqi tơhrjv́i.

“Vâuuhwng?” Chung Thịnh xoay ngưylflơhrjv̀i nhìn chiêovuác cơhrjv giáp màu đmljqỏ kia. Vônxyýn anh nghĩ đmljqâuuhwy là mônxyỵt học viêovuan tơhrjv́i huâuuhẃn luyêovuạn, nhưylflng xem ra là đmljqêovuán tìm mình.

“Tônxyyi thâuuhẃy thâuuhwn thủ của câuuhẉu khônxyyng tônxyỳi, chơhrjvi vơhrjv́i tônxyyi hai ván chưylfĺ?” Chiêovuác cơhrjv giáp kia vòng tay rút kiêovuám hơhrjṿp kim trêovuan lưylflng ra.


Chung Thịnh khônxyyng nhịn đmljqưylflơhrjṿc giâuuhẉt giâuuhẉt khóe măifzśt. Giọng nói này rõ ràng là vị thiêovuáu úy kiêovuảm tra khả năifzsng khônxyýng chêovuá cơhrjv giáp của bọn họ ngày đmljqó. Tuy anh tưylfḷ tin răifzs̀ng ơhrjv̉ trêovuan internet dạy dônxyỹ cho vị thiêovuáu úy này mônxyỵt trâuuhẉn khônxyyng thành vâuuhẃn đmljqêovuà, nhưylflng trêovuan thưylfḷc têovuá … Anh mơhrjv́i chỉ là học viêovuan dưylfḷ bị!! Mônxyỵt thiêovuáu úy đmljqêovuán khiêovuau chiêovuán mônxyỵt học viêovuan dưylfḷ bị? Anh ta có biêovuát cái gì là liêovuam sỉ khônxyyng hả?!

“Trưylflơhrjv̉ng quan …” – Chung Thịnh câuuhwn nhăifzśc. Anh khônxyyng muônxyýn bị ngưylflơhrjṿc, nhưylflng cũng khônxyyng muônxyýn đmljqêovuả lônxyỵ bí mâuuhẉt của mình, thêovuá nêovuan đmljqlmcsnh uyêovuản chuyêovuạn cưylfḷ tuyêovuạt.

Đgelnáng tiêovuác, anh chưylfla nói xong thì đmljqônxyýi phưylflơhrjvng đmljqã chăifzs̉ng hêovuà khách khí vọt ngay tơhrjv́i, khônxyyng cho anh cơhrjvnxyỵi cưylfḷ tuyêovuạt.

ylfḷ thâuuhẉt chưylfĺng minh … dưylflơhrjv́i tình huônxyýng khônxyyng thêovuả sưylfl̉ dụng nhưylfl̃ng kỹ xảo câuuhẃp cao, Chung Thịnh tuyêovuạt đmljqônxyýi khônxyyng so đmljqưylflơhrjṿc vơhrjv́i mônxyỵt thiêovuáu úy.

Thêovuá là, ba phút sau, Chung Thịnh bị viêovuan thiêovuáu úy kia dùng kiêovuám hơhrjṿp kim đmljqâuuhwm thủng khoang đmljqovuàu khiêovuản.

“Câuuhẉu khá lăifzśm.” – Tưylfl̀ Vêovuạ Quônxyýc vônxyy cùng hưylflng phâuuhẃn nói.

Chung Thịnh xoa xoa bả vai đmljqau nhưylfĺc, thơhrjv̉ hônxyỷn hêovuản nói: “Đgelna tạ trưylflơhrjv̉ng quan khích lêovuạ.”

ylfḷ Vêovuạ Quônxyýc cũng khônxyyng phải khen bưylfl̀a. Trong măifzśt hăifzśn, Chung Thịnh tuy khônxyyng dùng đmljqưylflơhrjṿc nhưylfl̃ng kỹ xảo cao câuuhẃp, nhưylflng lại râuuhẃt thuâuuhẁn thục các đmljqônxyỵng tác kỹ năifzsng cơhrjv bản. Hơhrjvn nưylfl̃a, trình đmljqônxyỵ năifzśm băifzśt thơhrjv̀i cơhrjv trong đmljqônxyýi chiêovuán của câuuhẉu ta quả thâuuhẉt râuuhẃt tuyêovuạt. Trong trâuuhẉn đmljqâuuhẃu vưylfl̀a rônxyỳi, nhiêovuàu lâuuhẁn câuuhẉu suýt soát thoát đmljqưylflơhrjṿc các sát chiêovuau của hăifzśn. Tuy đmljqã khăifzśc chêovuá bản thâuuhwn sửkvqe dụng nhưylfl̃ng chiêovuau thưylfĺc có mưylfĺc tônxyỷn thưylflơhrjvng thâuuhẃp, nhưylflng băifzs̀ng vào kinh nghiêovuạm chiêovuán đmljqâuuhẃu của hắoexvn, Chung Thịnh kiêovuan trì đmljqưylflơhrjṿc ba mưylflơhrjvi giâuuhwy đmljqã khá rônxyỳi, khônxyyng ngơhrjv̀ câuuhẉu ta câuuhẁm cưylfḷ đmljqưylflơhrjṿc suônxyýt ba phút đmljqônxyỳng hônxyỳ. Đgelnâuuhwy quả thâuuhẉt là chuyêovuạn khó tin.

ovuáu muônxyýn giải thích cho chuyêovuạn này, vâuuhẉy chỉ có thêovuả nói bản năifzsng chiêovuán đmljqâuuhẃu của câuuhẉu ta khônxyyng kém gì binh lính đmljqã nhâuuhẉp ngũ mưylflơhrjv̀i năifzsm. Mônxyỵt tài năifzsng nhưylfl thêovuá sao có thêovuả khônxyyng khiêovuán Tưylfl̀ Vêovuạ quônxyýc hưylflng phâuuhẃn cho đmljqưylflơhrjṿc?

Ơvxsb̉ mônxyỵt mưylfĺc đmljqônxyỵ nào đmljqó mà nói —– Thiêovuáu úy Tưylfl̀ Vêovuạ Quônxyýc, anh châuuhwn tưylflơhrjv́ng …

ylfl̀ trong đmljqản thưylflơhrjvng đmljqi ra, Chung Thịnh bị Tưylfl̀ Vêovuạ Quônxyýc vônxyỹ mạnh lêovuan vai hai cái thiêovuáu chút nưylfl̃a là té ngã. Chiêovuán đmljqâuuhẃu liêovuan tục gâuuhẁn ba giơhrjv̀ (bao gônxyỳm cả lúc đmljqônxyýi chiêovuán vơhrjv́i Gerald) đmljqã tiêovuau hao gâuuhẁn hêovuát thêovuả lưylfḷc của anh.

Hạng Phi và Gerald nhìn Chung Thịnh vơhrjv́i ánh măifzśt thưylflơhrjvng cảm. Suônxyýt hai giơhrjv̀ sau đmljqó, hoàn toàn là vị thiêovuáu úy họ Tưylfl̀ kia ngưylflơhrjṿc đmljqãi Chung Thịnh, ngay cả Gerald cũng khônxyyng nhìn nônxyỷi. Nêovuáu so ra, thì vưylfl̀a rônxyỳi câuuhẉu đmljqưylflơhrjṿc Chung Thịnh dạy dônxyỹ chăifzs̉ng khác gì thiêovuan đmljqưylflơhrjv̀ng.

Chung Thịnh tuy mônxyỳ hônxyyi chảy ròng vâuuhw̃n đmljqưylfĺng thăifzs̉ng lưylflng nói: “Đgelna tạ … trưylflơhrjv̉ng quan chỉ bảo.”

() Đgelntxuwn thưylflơhrjvng: làzvhc mộsfjgt loạldwzi mátxuwy mósivbc cósivbgelnnh quảtxuw trứwllwng rấcdlet lớmtqqn, cósivbtxuwc dụeqaqng kếbkhkt nốeqlpi vớmtqqi nãldpjo bộsfjg con ngưylflafsqi tạldwzo ra mộsfjgt thếbkhk giớmtqqi giảtxuw thuyếbkhkt màzvhchrjv đmljqósivb con ngưylflafsqi cósivb thểsfjg hoạldwzt đmljqsfjgng gầlxtbn giốeqlpng nhưylfl ngoàzvhci đmljqafsqi thựictrc (bởhrjvi vìgelntxuwy nàzvhcy chỉwllwtxuwc đmljqsfjgng lêovuan thầlxtbn kinh, vàzvhc tấcdlet cảtxuw nhữyeaqng gìgelnsivb tạldwzo ra chỉwllwzvhc giảtxuwylflhrjvng). Kếbkhkt cấcdleu củlmcsa nósivb bao gồkixfm hai nửkvqea quảtxuw trứwllwng lắoexvp vàzvhco vớmtqqi nhau. Bạldwzn nàzvhco đmljqvqgqc bộsfjg truyệifzsn tranh Tsubasa củlmcsa CLAMP chắoexvc sẽxjqn biếbkhkt cátxuwi nàzvhcy, nếbkhku tônxyyi nhớmtqq khônxyyng nhầlxtbm thìgelnsivb đmljqưylflvqikc dịlmcsch ra làzvhc “trứwllwng ảtxuwo mộsfjgng”. Xélkuot thấcdley tạldwzm thờafsqi chưylfla tìgelnm đmljqưylflvqikc từbkhk Việifzst nàzvhco phùkflu hợvqikp đmljqsfjg thay thếbkhk cho têovuan loạldwzi mátxuwy nàzvhcy, tônxyyi xin phélkuop đmljqưylflvqikc đmljqsfjg nguyêovuan.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.