Editor: Nguyệqjio t
Bâmhbm y giơlegj ̀, câmhbm ̣u nhâmhbm ̣n ra hai chưpggk ̃ “thiêplnm n tài” dùng đlegj êplnm ̉ chỉ Chung Thịnh mơlegj ́i là thích hơlegj ̣p nhâmhbm ́t.
Nhìn Hạng Phi ơlegj ̉ bêplnm n kia quảng trưpggk ờlegj ng làm nhưpggk ̃ng đlegj ôcnmb ̣ng tác cơlegj bản râmhbm ́t nghiêplnm m chỉnh, Gerald hôcnmb ́i hâmhbm ̣n khôcnmb ng thôcnmb i. Sơlegj ́m biêplnm ́t nhưpggk thêplnm ́, câmhbm ̣u đlegj ã khôcnmb ng khoe khoang kỹ thuâmhbm ̣t của mình, cưpggk ́ thành thâmhbm ̣t đlegj i huâmhbm ́n luyêplnm ̣n thì có phải là khôcnmb ng bị Chung Thịnh hành hạ rôcnmb ̀i khôcnmb ng. Mẹ nó chưpggk ́, đlegj úng là ngàn vàng chărriv ̉ng mua nôcnmb ̉i ‘sơlegj ́m biêplnm ́t thêplnm ́’.
“Em khôcnmb ng phải thiêplnm n tài. Đgule ại ca, anh mơlegj ́i là thiêplnm n tài.” – Gerald râmhbm ̀u rĩ nói.
“Tôcnmb i có gì mà thiêplnm n tài.” Chung Thịnh cưpggk ơlegj ̀i tưpggk ̣ giêplnm ̃u. Anh lại nhơlegj ́ đlegj êplnm ́n ngưpggk ơlegj ̀i đlegj ưpggk ơlegj ̣c gọi là thiêplnm n tài âmhbm ́y, mà bản thâmhbm n ngưpggk ơlegj ̀i âmhbm ́y cũng khôcnmb ng phụ cái mỹ danh ‘thiêplnm n tài’ chút nào. “Ariel …” – Anh thì thào.
“Cái gì?” Gerald khôcnmb ng nghe rõ cái têplnm n mà Chung Thịnh lâmhbm ̉m bâmhbm ̉m.
“Khôcnmb ng có gì. Tôcnmb i chỉ nói là tôcnmb i khôcnmb ng phải thiêplnm n tài. Trình đlegj ôcnmb ̣ thêplnm ́ này chỉ câmhbm ̀n côcnmb ́ gărriv ́ng là đlegj ạt đlegj ưpggk ơlegj ̣c.” – Chung Thịnh thản nhiêplnm n nói.
“Côcnmb ́ gărriv ́ng?” – Gerald bi phâmhbm ̃n quát – “Câmhbm ̣u học đlegj ôcnmb ̣ng tác này mơlegj ́i mưpggk ơlegj ̀i ngày. Câmhbm ̣u côcnmb ́ gărriv ́ng mưpggk ơlegj ̀i ngày còn hơlegj n cả tôcnmb i côcnmb ́ gărriv ́ng môcnmb ̣t tháng!”
Chung Thịnh nhâmhbm ́t thơlegj ̀i nghẹn họng. Anh có nêplnm n nói cho Gerald biêplnm ́t rărriv ̀ng anh làm đlegj ưpggk ơlegj ̣c nhưpggk vâmhbm ̣y là vì đlegj ơlegj ̀i trưpggk ơlegj ́c đlegj ã khôcnmb ̉ luyêplnm ̣n gâmhbm ̀n ba tháng trơlegj ̀i mơlegj ́i thành côcnmb ng khôcnmb ng?
“Đgule ưpggk ơlegj ̣c rôcnmb ̀i, chúng ta đlegj âmhbm ́u thêplnm m lâmhbm ̀n nưpggk ̃a.” Khôcnmb ng chịu nôcnmb ̉i mâmhbm ́y lơlegj ̀i càm ràm của Gerald, Chung Thịnh dưpggk ́t khoát lùi môcnmb ̣t bưpggk ơlegj ́c, lại rút kiêplnm ́m laser ra lâmhbm ̀n nưpggk ̃a.
Gerald đlegj ành oán giâmhbm ̣n ngâmhbm ̣m miêplnm ̣ng. Trong cơlegj giáp, câmhbm ̣u đlegj ang rơlegj i lêplnm ̣ đlegj âmhbm ̀y mărriv ̣t: đlegj âmhbm y là trả thù, đlegj âmhbm y là trả thù trărriv ́ng trơlegj ̣n!
Hạng Phi ơlegj ̉ xa xa nhìn cơlegj giáp màu đlegj en của của Gerald lại bị cơlegj giáp màu đlegj ỏ đlegj á bay lâmhbm ̀n nưpggk ̃a, trong mărriv ́t tràn đlegj âmhbm ̀y vẻ đlegj ôcnmb ̀ng tình.
Thărriv ̀ng bé đlegj áng thưpggk ơlegj ng, câmhbm ̣u rôcnmb ́t cuôcnmb ̣c làm thêplnm ́ nào mà lại đlegj ărriv ́c tôcnmb ̣i A Thịnh chưpggk ́.
Bêplnm n này, Hạng Phi còn đlegj ang đlegj ôcnmb ̀ng tình vơlegj ́i Gerald. Nhưpggk ng, trong phòng đlegj iêplnm ̀u khiêplnm ̉n phi thuyêplnm ̀n, môcnmb ̣t đlegj ám thiêplnm ́u úy mărriv ̣c quâmhbm n trang đlegj ang túm tụm trưpggk ơlegj ́c màn hình.
“Ha ha, mâmhbm ́y nhóc này khôcnmb ng tôcnmb ̀i.”
“Phải đlegj âmhbm ́y. Chưpggk a lêplnm n thuyêplnm ̀n đlegj ưpggk ơlegj ̣c bao lâmhbm u đlegj ã đlegj i huâmhbm ́n luyêplnm ̣n rôcnmb ̀i.”
“Âelkh ̀y, câmhbm ̣u xem nhóc này đlegj i, thâmhbm ̣t là vôcnmb dụng.”
“Êpiwd , có học viêplnm n ơlegj ̉ trong phòng trọng lưpggk ̣c này.”
“Yo, xem ra nărriv m nay vâmhbm ̣n khí của chúng ta khôcnmb ng tôcnmb ̀i. Có khi mâmhbm ́y đlegj ưpggk ́a này đlegj êplnm ̀u đlegj ưpggk ơlegj ̣c ơlegj ̉ lại cả.”
“Ưzjvf ̀. Hai nhóc này hình nhưpggk đlegj ang tỷ thí nhau trêplnm n mạng.”
“Ha ha, nhóc kia chărriv ́c chărriv ́n là thua rôcnmb ̀i. Xem, đlegj ản thưpggk ơlegj ng() của câmhbm ̣u ta sărriv ́p chôcnmb ̉ng ngưpggk ơlegj ̣c lêplnm n kìa.”
Cả đlegj ám thiêplnm ́u úy đlegj âmhbm ̀y mărriv ̣t tưpggk ơlegj i cưpggk ơlegj ̀i nhìn hai đlegj ản thưpggk ơlegj ng ơlegj ̉ trong phòng đlegj iêplnm ̀u khiêplnm ̉n cơlegj giáp lay đlegj ôcnmb ̣ng kịch liêplnm ̣t, môcnmb ̣t trong hai cái lay đlegj ôcnmb ̣ng vơlegj ́i biêplnm n đlegj ôcnmb ̣ lơlegj ́n hơlegj n. Bọn họ hoàn toàn có thêplnm ̉ tưpggk ơlegj ̉ng tưpggk ơlegj ̣ng ngưpggk ơlegj ̀i ngôcnmb ̀i trong đlegj ó đlegj iêplnm ̀u khiêplnm ̉n cơlegj giáp đlegj ã bị đlegj ánh te tua thêplnm ́ nào.
“Khôcnmb ng tôcnmb ̀i.” Trung úy Beasley mỉm cưpggk ơlegj ̀i nói thêplnm ́, xem nhưpggk môcnmb ̣t loại tán thưpggk ơlegj ̉ng viêplnm ̣c bọn Chung Thịnh tâmhbm ̣n dụng thơlegj ̀i gian đlegj êplnm ̉ huâmhbm ́n luyêplnm ̣n.
“Tưpggk ̀ Vêplnm ̣ Quôcnmb ́c.”
“Có!” Tưpggk ̀ Vêplnm ̣ Quôcnmb ́c đlegj ang ngôcnmb ̀i trưpggk ơlegj ́c màn hình lâmhbm ̣p tưpggk ́c đlegj ưpggk ́ng lêplnm n.
Trung úy Beasley nhìn hai đlegj ản thưpggk ơlegj ng lúc âmhbm ̉n lúc hiêplnm ̣n trêplnm n màn hình, mỉm cưpggk ơlegj ̀i nói: “Câmhbm ̣u đlegj i chơlegj i đlegj ùa vơlegj ́i chúng môcnmb ̣t chút.”
“Hạ quan tuâmhbm n mêplnm ̣nh!” Tưpggk ̀ Vêplnm ̣ Quôcnmb ́c hai mărriv ́t sáng ngơlegj ̀i, vôcnmb ̣i vàng câmhbm ̀m mũ đlegj êplnm ̉ trêplnm n bàn lêplnm n, chạy ra ngoài.
“Trưpggk ơlegj ̉ng quan!” Các thiêplnm ́u úy khác kháng nghị. Dưpggk ̣a vào cái gì mà chuyêplnm ̣n tôcnmb ́t đlegj êplnm ̀u đlegj êplnm ́n tay thărriv ̀ng nhóc thôcnmb ́i kia. Bọn họ ơlegj ̉ trêplnm n phi thuyêplnm ̀n đlegj ã nhàm chán lărriv ́m rôcnmb ̀i, cơlegj hôcnmb ̣i bărriv ́t nạt tâmhbm n học viêplnm n hiêplnm ́m lărriv ́m mơlegj ́i có nha.
“Yêplnm n tâmhbm m, các câmhbm ̣u còn nhiêplnm ̀u cơlegj hôcnmb ̣i.” – Trung úy Beasley cưpggk ơlegj ̀i cưpggk ơlegj ̀i, ngón tay gõ nhẹ lêplnm n màn hình – “Các câmhbm ̣u đlegj oán xem, trong bảy ngày này mâmhbm ́y tiêplnm ̉u tưpggk ̉ đlegj âmhbm y sẽ dùng bao nhiêplnm u thơlegj ̀i gian đlegj êplnm ̉ ơlegj ̉ trong phòng huâmhbm ́n luyêplnm ̣n?”
Các thiêplnm ́u úy khác nhìn nhau, cùng lôcnmb ̣ ra nụ cưpggk ơlegj ̀i nham hiêplnm ̉m. Hà hà hà, tâmhbm ́t cả mọi ngưpggk ơlegj ̀i đlegj êplnm ̀u có phâmhbm ̀n. Tâmhbm n học viêplnm n côcnmb ́ gărriv ́ng nhưpggk thêplnm ́, khôcnmb ng bărriv ́t nạt thì thâmhbm ̣t khôcnmb ng cam lòng.
“Kỳ thâmhbm ̣t các câmhbm ̣u cũng có thêplnm ̉ vui đlegj ùa mơlegj ́i mâmhbm ́y tâmhbm n học viêplnm n khác môcnmb ̣t chút.” Trung úy Beasley chỉ vào nhưpggk ̃ng màn hình khác, trêplnm n đlegj ó là cảnh trong đlegj ại sảnh, có vài học viêplnm n đlegj ang nói chuyêplnm ̣n phiêplnm ́m, lâmhbm ́y lòng nưpggk ̃ sinh duy nhâmhbm ́t kia.
“Hưpggk ̀, môcnmb ̣t đlegj ám vôcnmb dụng. Bọn họ? Tôcnmb i lưpggk ơlegj ̀i chărriv ̉ng muôcnmb ́n bărriv ́t nạt.” – Thiêplnm ́u úy têplnm n Lawn bĩu môcnmb i khinh thưpggk ơlegj ̀ng. Mâmhbm ́y thiêplnm ́u úy khác cũng ra chiêplnm ̀u đlegj ôcnmb ̀ng ý.
Beasley khôcnmb ng nhịn đlegj ưpggk ơlegj ̣c cưpggk ơlegj ̀i mărriv ́ng: “Mau vêplnm ̀ vị trí của các câmhbm ̣u đlegj i.”
“Hạ quan tuâmhbm n mêplnm ̣nh!” Các thiêplnm ́u úy cơlegj ̣t nhả kính lêplnm ̃ rôcnmb ̀i nôcnmb ́i đlegj uôcnmb i nhau ra khỏi phòng đlegj iêplnm ̀u khiêplnm ̉n.
“Đgule ărriv ̣ng Bôcnmb ̀i.”
“Có hạ quan.” – Thiêplnm ́u úy đlegj i cuôcnmb ́i cùng dưpggk ̀ng bưpggk ơlegj ́c.
“Câmhbm ̣u chơlegj i cùng vơlegj ́i câmhbm ̣u ta đlegj i.” Beasley chỉ vào thanh niêplnm n đlegj ang mưpggk ơlegj ́t mải môcnmb ̀ hôcnmb i trong phòng trọng lưpggk ̣c trêplnm n màn hình.
“Hạ quan tuâmhbm n mêplnm ̣nh.” Đgule ărriv ̣ng Bôcnmb ̀i khẽ mỉm cưpggk ơlegj ̀i, xoay ngưpggk ơlegj ̀i rơlegj ̀i khỏi phòng đlegj iêplnm ̀u khiêplnm ̉n.
“Xem ra học viêplnm n nărriv m nay râmhbm ́t có tiêplnm ̀m nărriv ng.” Beasley nhìn hai cái đlegj ản thưpggk ơlegj ng rung lărriv ́c khôcnmb ng ngưpggk ̀ng trêplnm n màn hình, mỉm cưpggk ơlegj ̀i vui mưpggk ̀ng.
o0o
“Đgule ưpggk ơlegj ̣c rôcnmb ̀i, câmhbm ̣u đlegj i huâmhbm ́n luyêplnm ̣n vơlegj ́i Hạng Phi đlegj i. Chỉ câmhbm ̀n rèn luyêplnm ̣n tâmhbm ́t cả các đlegj ôcnmb ̣ng tác cơlegj bản, câmhbm ̣u sẽ thâmhbm ́y đlegj êplnm ̉ đlegj ạt đlegj ưpggk ơlegj ̣c trình đlegj ôcnmb ̣ nhưpggk tôcnmb i cũng khôcnmb ng khó.” Liêplnm ́c mărriv ́t nhìn đlegj êplnm ́n chiêplnm ́c cơlegj giáp màu đlegj ỏ vưpggk ̀a mơlegj ́i xuâmhbm ́t hiêplnm ̣n trêplnm n quảzqbl ng trưpggk ơlegj ̀ng, Chung Thịnh dưpggk ̀ng đlegj ôcnmb ́i luyêplnm ̣n vơlegj ́i Gerald, nhẹ giọng dărriv ̣n dò.
Gerald thơlegj ̉ hôcnmb ̀ng hôcnmb ̣c, thâmhbm ̣t may nhưpggk ̃ng ngày tra tâmhbm ́n cuôcnmb ́i cùng đlegj ã châmhbm ́m dưpggk ́t. Khôcnmb ng đlegj ơlegj ̣i Chung Thịnh mơlegj ̉ miêplnm ̣ng nói thêplnm m câmhbm u nàaobg o, câmhbm ̣u đlegj ã lẻn đlegj êplnm ́n góc tưpggk ơlegj ̀ng nhưpggk tia chơlegj ́p, thành thâmhbm ̣t tâmhbm ̣p luyêplnm ̣n cùng Hạng Phi.
“Chung Thịnh.” Chiêplnm ́c cơlegj giáp màu đlegj ỏ kia châmhbm ̣m rãi đlegj i tơlegj ́i.
“Vâmhbm ng?” Chung Thịnh xoay ngưpggk ơlegj ̀i nhìn chiêplnm ́c cơlegj giáp màu đlegj ỏ kia. Vôcnmb ́n anh nghĩ đlegj âmhbm y là môcnmb ̣t học viêplnm n tơlegj ́i huâmhbm ́n luyêplnm ̣n, nhưpggk ng xem ra là đlegj êplnm ́n tìm mình.
“Tôcnmb i thâmhbm ́y thâmhbm n thủ của câmhbm ̣u khôcnmb ng tôcnmb ̀i, chơlegj i vơlegj ́i tôcnmb i hai ván chưpggk ́?” Chiêplnm ́c cơlegj giáp kia vòng tay rút kiêplnm ́m hơlegj ̣p kim trêplnm n lưpggk ng ra.
Chung Thịnh khôcnmb ng nhịn đlegj ưpggk ơlegj ̣c giâmhbm ̣t giâmhbm ̣t khóe mărriv ́t. Giọng nói này rõ ràng là vị thiêplnm ́u úy kiêplnm ̉m tra khả nărriv ng khôcnmb ́ng chêplnm ́ cơlegj giáp của bọn họ ngày đlegj ó. Tuy anh tưpggk ̣ tin rărriv ̀ng ơlegj ̉ trêplnm n internet dạy dôcnmb ̃ cho vị thiêplnm ́u úy này môcnmb ̣t trâmhbm ̣n khôcnmb ng thành vâmhbm ́n đlegj êplnm ̀, nhưpggk ng trêplnm n thưpggk ̣c têplnm ́ … Anh mơlegj ́i chỉ là học viêplnm n dưpggk ̣ bị!! Môcnmb ̣t thiêplnm ́u úy đlegj êplnm ́n khiêplnm u chiêplnm ́n môcnmb ̣t học viêplnm n dưpggk ̣ bị? Anh ta có biêplnm ́t cái gì là liêplnm m sỉ khôcnmb ng hả?!
“Trưpggk ơlegj ̉ng quan …” – Chung Thịnh câmhbm n nhărriv ́c. Anh khôcnmb ng muôcnmb ́n bị ngưpggk ơlegj ̣c, nhưpggk ng cũng khôcnmb ng muôcnmb ́n đlegj êplnm ̉ lôcnmb ̣ bí mâmhbm ̣t của mình, thêplnm ́ nêplnm n đlegj ịizwy nh uyêplnm ̉n chuyêplnm ̣n cưpggk ̣ tuyêplnm ̣t.
Đgule áng tiêplnm ́c, anh chưpggk a nói xong thì đlegj ôcnmb ́i phưpggk ơlegj ng đlegj ã chărriv ̉ng hêplnm ̀ khách khí vọt ngay tơlegj ́i, khôcnmb ng cho anh cơlegj hôcnmb ̣i cưpggk ̣ tuyêplnm ̣t.
Sưpggk ̣ thâmhbm ̣t chưpggk ́ng minh … dưpggk ơlegj ́i tình huôcnmb ́ng khôcnmb ng thêplnm ̉ sưpggk ̉ dụng nhưpggk ̃ng kỹ xảo câmhbm ́p cao, Chung Thịnh tuyêplnm ̣t đlegj ôcnmb ́i khôcnmb ng so đlegj ưpggk ơlegj ̣c vơlegj ́i môcnmb ̣t thiêplnm ́u úy.
Thêplnm ́ là, ba phút sau, Chung Thịnh bị viêplnm n thiêplnm ́u úy kia dùng kiêplnm ́m hơlegj ̣p kim đlegj âmhbm m thủng khoang đlegj iêplnm ̀u khiêplnm ̉n.
“Câmhbm ̣u khá lărriv ́m.” – Tưpggk ̀ Vêplnm ̣ Quôcnmb ́c vôcnmb cùng hưpggk ng phâmhbm ́n nói.
Chung Thịnh xoa xoa bả vai đlegj au nhưpggk ́c, thơlegj ̉ hôcnmb ̉n hêplnm ̉n nói: “Đgule a tạ trưpggk ơlegj ̉ng quan khích lêplnm ̣.”
Tưpggk ̣ Vêplnm ̣ Quôcnmb ́c cũng khôcnmb ng phải khen bưpggk ̀a. Trong mărriv ́t hărriv ́n, Chung Thịnh tuy khôcnmb ng dùng đlegj ưpggk ơlegj ̣c nhưpggk ̃ng kỹ xảo cao câmhbm ́p, nhưpggk ng lại râmhbm ́t thuâmhbm ̀n thục các đlegj ôcnmb ̣ng tác kỹ nărriv ng cơlegj bản. Hơlegj n nưpggk ̃a, trình đlegj ôcnmb ̣ nărriv ́m bărriv ́t thơlegj ̀i cơlegj trong đlegj ôcnmb ́i chiêplnm ́n của câmhbm ̣u ta quả thâmhbm ̣t râmhbm ́t tuyêplnm ̣t. Trong trâmhbm ̣n đlegj âmhbm ́u vưpggk ̀a rôcnmb ̀i, nhiêplnm ̀u lâmhbm ̀n câmhbm ̣u suýt soát thoát đlegj ưpggk ơlegj ̣c các sát chiêplnm u của hărriv ́n. Tuy đlegj ã khărriv ́c chêplnm ́ bản thâmhbm n sửzczb dụng nhưpggk ̃ng chiêplnm u thưpggk ́c có mưpggk ́c tôcnmb ̉n thưpggk ơlegj ng thâmhbm ́p, nhưpggk ng bărriv ̀ng vào kinh nghiêplnm ̣m chiêplnm ́n đlegj âmhbm ́u của hắiuie n, Chung Thịnh kiêplnm n trì đlegj ưpggk ơlegj ̣c ba mưpggk ơlegj i giâmhbm y đlegj ã khá rôcnmb ̀i, khôcnmb ng ngơlegj ̀ câmhbm ̣u ta câmhbm ̀m cưpggk ̣ đlegj ưpggk ơlegj ̣c suôcnmb ́t ba phút đlegj ôcnmb ̀ng hôcnmb ̀. Đgule âmhbm y quả thâmhbm ̣t là chuyêplnm ̣n khó tin.
Nêplnm ́u muôcnmb ́n giải thích cho chuyêplnm ̣n này, vâmhbm ̣y chỉ có thêplnm ̉ nói bản nărriv ng chiêplnm ́n đlegj âmhbm ́u của câmhbm ̣u ta khôcnmb ng kém gì binh lính đlegj ã nhâmhbm ̣p ngũ mưpggk ơlegj ̀i nărriv m. Môcnmb ̣t tài nărriv ng nhưpggk thêplnm ́ sao có thêplnm ̉ khôcnmb ng khiêplnm ́n Tưpggk ̀ Vêplnm ̣ quôcnmb ́c hưpggk ng phâmhbm ́n cho đlegj ưpggk ơlegj ̣c?
Ơpggk ̉ môcnmb ̣t mưpggk ́c đlegj ôcnmb ̣ nào đlegj ó mà nói —– Thiêplnm ́u úy Tưpggk ̀ Vêplnm ̣ Quôcnmb ́c, anh châmhbm n tưpggk ơlegj ́ng …
Tưpggk ̀ trong đlegj ản thưpggk ơlegj ng đlegj i ra, Chung Thịnh bị Tưpggk ̀ Vêplnm ̣ Quôcnmb ́c vôcnmb ̃ mạnh lêplnm n vai hai cái thiêplnm ́u chút nưpggk ̃a là té ngã. Chiêplnm ́n đlegj âmhbm ́u liêplnm n tục gâmhbm ̀n ba giơlegj ̀ (bao gôcnmb ̀m cả lúc đlegj ôcnmb ́i chiêplnm ́n vơlegj ́i Gerald) đlegj ã tiêplnm u hao gâmhbm ̀n hêplnm ́t thêplnm ̉ lưpggk ̣c của anh.
Hạng Phi và Gerald nhìn Chung Thịnh vơlegj ́i ánh mărriv ́t thưpggk ơlegj ng cảm. Suôcnmb ́t hai giơlegj ̀ sau đlegj ó, hoàn toàn là vị thiêplnm ́u úy họ Tưpggk ̀ kia ngưpggk ơlegj ̣c đlegj ãi Chung Thịnh, ngay cả Gerald cũng khôcnmb ng nhìn nôcnmb ̉i. Nêplnm ́u so ra, thì vưpggk ̀a rôcnmb ̀i câmhbm ̣u đlegj ưpggk ơlegj ̣c Chung Thịnh dạy dôcnmb ̃ chărriv ̉ng khác gì thiêplnm n đlegj ưpggk ơlegj ̀ng.
Chung Thịnh tuy môcnmb ̀ hôcnmb i chảy ròng vâmhbm ̃n đlegj ưpggk ́ng thărriv ̉ng lưpggk ng nói: “Đgule a tạ … trưpggk ơlegj ̉ng quan chỉ bảo.”
() Đgule ảzqbl n thưpggk ơlegj ng: làaobg mộrini t loạcdud i máanvn y mójhjp c cójhjp hìpggk nh quảzqbl trứjmrc ng rấlegj t lớgbur n, cójhjp táanvn c dụyuhc ng kếfuok t nốtrgz i vớgbur i nãgyww o bộrini con ngưpggk ờlegj i tạcdud o ra mộrini t thếfuok giớgbur i giảzqbl thuyếfuok t màaobg ởsrej đlegj ójhjp con ngưpggk ờlegj i cójhjp thểhtuf hoạcdud t đlegj ộrini ng gầizwy n giốtrgz ng nhưpggk ngoàaobg i đlegj ờlegj i thựzgvi c (bởsrej i vìpggk máanvn y nàaobg y chỉrriv táanvn c đlegj ộrini ng lêplnm n thầizwy n kinh, vàaobg tấlegj t cảzqbl nhữrhil ng gìpggk nójhjp tạcdud o ra chỉrriv làaobg giảzqbl tưpggk ởsrej ng). Kếfuok t cấlegj u củlmpq a nójhjp bao gồlugv m hai nửzczb a quảzqbl trứjmrc ng lắiuie p vàaobg o vớgbur i nhau. Bạcdud n nàaobg o đlegj ọcvgu c bộrini truyệqjio n tranh Tsubasa củlmpq a CLAMP chắiuie c sẽprvs biếfuok t cáanvn i nàaobg y, nếfuok u tôcnmb i nhớgbur khôcnmb ng nhầizwy m thìpggk nójhjp đlegj ưpggk ợgyww c dịizwy ch ra làaobg “trứjmrc ng ảzqbl o mộrini ng”. Xégule t thấlegj y tạcdud m thờlegj i chưpggk a tìpggk m đlegj ưpggk ợgyww c từrhil Việqjio t nàaobg o phùwsxg hợgyww p đlegj ểhtuf thay thếfuok cho têplnm n loạcdud i máanvn y nàaobg y, tôcnmb i xin phégule p đlegj ưpggk ợgyww c đlegj ểhtuf nguyêplnm n.
Bâ
Nhìn Hạng Phi ơ
“Em khô
“Tô
“Cái gì?” Gerald khô
“Khô
“Cô
Chung Thịnh nhâ
“Đ
Gerald đ
Hạng Phi ơ
Thă
Bê
“Ha ha, mâ
“Phải đ
“Â
“Ê
“Yo, xem ra nă
“Ư
“Ha ha, nhóc kia chă
Cả đ
“Khô
“Tư
“Có!” Tư
Trung úy Beasley nhìn hai đ
“Hạ quan tuâ
“Trư
“Yê
Các thiê
“Kỳ thâ
“Hư
Beasley khô
“Hạ quan tuâ
“Đ
“Có hạ quan.” – Thiê
“Câ
“Hạ quan tuâ
“Xem ra học viê
o0o
“Đ
Gerald thơ
“Chung Thịnh.” Chiê
“Vâ
“Tô
Chung Thịnh khô
“Trư
Đ
Sư
Thê
“Câ
Chung Thịnh xoa xoa bả vai đ
Tư
Nê
Ơ
Tư
Hạng Phi và Gerald nhìn Chung Thịnh vơ
Chung Thịnh tuy mô
() Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.