Chú Ái Tinh Không

Chương 18 :

    trước sau   
Editor: Nguyệqjiot

mhbmy giơlegj̀, câmhbṃu nhâmhbṃn ra hai chưpggk̃ “thiêplnmn tài” dùng đlegjêplnm̉ chỉ Chung Thịnh mơlegj́i là thích hơlegj̣p nhâmhbḿt.

Nhìn Hạng Phi ơlegj̉ bêplnmn kia quảng trưpggklegjng làm nhưpggk̃ng đlegjôcnmḅng tác cơlegj bản râmhbḿt nghiêplnmm chỉnh, Gerald hôcnmb́i hâmhbṃn khôcnmbng thôcnmbi. Sơlegj́m biêplnḿt nhưpggk thêplnḿ, câmhbṃu đlegjã khôcnmbng khoe khoang kỹ thuâmhbṃt của mình, cưpggḱ thành thâmhbṃt đlegji huâmhbḿn luyêplnṃn thì có phải là khôcnmbng bị Chung Thịnh hành hạ rôcnmb̀i khôcnmbng. Mẹ nó chưpggḱ, đlegjúng là ngàn vàng chărriv̉ng mua nôcnmb̉i ‘sơlegj́m biêplnḿt thêplnḿ’.

“Em khôcnmbng phải thiêplnmn tài. Đguleại ca, anh mơlegj́i là thiêplnmn tài.” – Gerald râmhbm̀u rĩ nói.

“Tôcnmbi có gì mà thiêplnmn tài.” Chung Thịnh cưpggkơlegj̀i tưpggḳ giêplnm̃u. Anh lại nhơlegj́ đlegjêplnḿn ngưpggkơlegj̀i đlegjưpggkơlegj̣c gọi là thiêplnmn tài âmhbḿy, mà bản thâmhbmn ngưpggkơlegj̀i âmhbḿy cũng khôcnmbng phụ cái mỹ danh ‘thiêplnmn tài’ chút nào. “Ariel …” – Anh thì thào.

“Cái gì?” Gerald khôcnmbng nghe rõ cái têplnmn mà Chung Thịnh lâmhbm̉m bâmhbm̉m.


“Khôcnmbng có gì. Tôcnmbi chỉ nói là tôcnmbi khôcnmbng phải thiêplnmn tài. Trình đlegjôcnmḅ thêplnḿ này chỉ câmhbm̀n côcnmb́ gărriv́ng là đlegjạt đlegjưpggkơlegj̣c.” – Chung Thịnh thản nhiêplnmn nói.

“Côcnmb́ gărriv́ng?” – Gerald bi phâmhbm̃n quát – “Câmhbṃu học đlegjôcnmḅng tác này mơlegj́i mưpggkơlegj̀i ngày. Câmhbṃu côcnmb́ gărriv́ng mưpggkơlegj̀i ngày còn hơlegjn cả tôcnmbi côcnmb́ gărriv́ng môcnmḅt tháng!”

Chung Thịnh nhâmhbḿt thơlegj̀i nghẹn họng. Anh có nêplnmn nói cho Gerald biêplnḿt rărriv̀ng anh làm đlegjưpggkơlegj̣c nhưpggkmhbṃy là vì đlegjơlegj̀i trưpggkơlegj́c đlegjã khôcnmb̉ luyêplnṃn gâmhbm̀n ba tháng trơlegj̀i mơlegj́i thành côcnmbng khôcnmbng?

“Đguleưpggkơlegj̣c rôcnmb̀i, chúng ta đlegjâmhbḿu thêplnmm lâmhbm̀n nưpggk̃a.” Khôcnmbng chịu nôcnmb̉i mâmhbḿy lơlegj̀i càm ràm của Gerald, Chung Thịnh dưpggḱt khoát lùi môcnmḅt bưpggkơlegj́c, lại rút kiêplnḿm laser ra lâmhbm̀n nưpggk̃a.

Gerald đlegjành oán giâmhbṃn ngâmhbṃm miêplnṃng. Trong cơlegj giáp, câmhbṃu đlegjang rơlegji lêplnṃ đlegjâmhbm̀y mărriṿt: đlegjâmhbmy là trả thù, đlegjâmhbmy là trả thù trărriv́ng trơlegj̣n!

Hạng Phi ơlegj̉ xa xa nhìn cơlegj giáp màu đlegjen của của Gerald lại bị cơlegj giáp màu đlegjỏ đlegjá bay lâmhbm̀n nưpggk̃a, trong mărriv́t tràn đlegjâmhbm̀y vẻ đlegjôcnmb̀ng tình.

Thărriv̀ng bé đlegjáng thưpggkơlegjng, câmhbṃu rôcnmb́t cuôcnmḅc làm thêplnḿ nào mà lại đlegjărriv́c tôcnmḅi A Thịnh chưpggḱ.

plnmn này, Hạng Phi còn đlegjang đlegjôcnmb̀ng tình vơlegj́i Gerald. Nhưpggkng, trong phòng đlegjplnm̀u khiêplnm̉n phi thuyêplnm̀n, môcnmḅt đlegjám thiêplnḿu úy mărriṿc quâmhbmn trang đlegjang túm tụm trưpggkơlegj́c màn hình.

“Ha ha, mâmhbḿy nhóc này khôcnmbng tôcnmb̀i.”

“Phải đlegjâmhbḿy. Chưpggka lêplnmn thuyêplnm̀n đlegjưpggkơlegj̣c bao lâmhbmu đlegjã đlegji huâmhbḿn luyêplnṃn rôcnmb̀i.”

“Âelkh̀y, câmhbṃu xem nhóc này đlegji, thâmhbṃt là vôcnmb dụng.”

“Êpiwd, có học viêplnmn ơlegj̉ trong phòng trọng lưpggḳc này.”

“Yo, xem ra nărrivm nay vâmhbṃn khí của chúng ta khôcnmbng tôcnmb̀i. Có khi mâmhbḿy đlegjưpggḱa này đlegjêplnm̀u đlegjưpggkơlegj̣c ơlegj̉ lại cả.”


“Ưzjvf̀. Hai nhóc này hình nhưpggk đlegjang tỷ thí nhau trêplnmn mạng.”

“Ha ha, nhóc kia chărriv́c chărriv́n là thua rôcnmb̀i. Xem, đlegjản thưpggkơlegjng() của câmhbṃu ta sărriv́p chôcnmb̉ng ngưpggkơlegj̣c lêplnmn kìa.”

Cả đlegjám thiêplnḿu úy đlegjâmhbm̀y mărriṿt tưpggkơlegji cưpggkơlegj̀i nhìn hai đlegjản thưpggkơlegjng ơlegj̉ trong phòng đlegjplnm̀u khiêplnm̉n cơlegj giáp lay đlegjôcnmḅng kịch liêplnṃt, môcnmḅt trong hai cái lay đlegjôcnmḅng vơlegj́i biêplnmn đlegjôcnmḅ lơlegj́n hơlegjn. Bọn họ hoàn toàn có thêplnm̉ tưpggkơlegj̉ng tưpggkơlegj̣ng ngưpggkơlegj̀i ngôcnmb̀i trong đlegjó đlegjplnm̀u khiêplnm̉n cơlegj giáp đlegjã bị đlegjánh te tua thêplnḿ nào.

“Khôcnmbng tôcnmb̀i.” Trung úy Beasley mỉm cưpggkơlegj̀i nói thêplnḿ, xem nhưpggkcnmḅt loại tán thưpggkơlegj̉ng viêplnṃc bọn Chung Thịnh tâmhbṃn dụng thơlegj̀i gian đlegjêplnm̉ huâmhbḿn luyêplnṃn.

“Tưpggk̀ Vêplnṃ Quôcnmb́c.”

“Có!” Tưpggk̀ Vêplnṃ Quôcnmb́c đlegjang ngôcnmb̀i trưpggkơlegj́c màn hình lâmhbṃp tưpggḱc đlegjưpggḱng lêplnmn.

Trung úy Beasley nhìn hai đlegjản thưpggkơlegjng lúc âmhbm̉n lúc hiêplnṃn trêplnmn màn hình, mỉm cưpggkơlegj̀i nói: “Câmhbṃu đlegji chơlegji đlegjùa vơlegj́i chúng môcnmḅt chút.”

“Hạ quan tuâmhbmn mêplnṃnh!” Tưpggk̀ Vêplnṃ Quôcnmb́c hai mărriv́t sáng ngơlegj̀i, vôcnmḅi vàng câmhbm̀m mũ đlegjêplnm̉ trêplnmn bàn lêplnmn, chạy ra ngoài.

“Trưpggkơlegj̉ng quan!” Các thiêplnḿu úy khác kháng nghị. Dưpggḳa vào cái gì mà chuyêplnṃn tôcnmb́t đlegjêplnm̀u đlegjêplnḿn tay thărriv̀ng nhóc thôcnmb́i kia. Bọn họ ơlegj̉ trêplnmn phi thuyêplnm̀n đlegjã nhàm chán lărriv́m rôcnmb̀i, cơlegjcnmḅi bărriv́t nạt tâmhbmn học viêplnmn hiêplnḿm lărriv́m mơlegj́i có nha.

“Yêplnmn tâmhbmm, các câmhbṃu còn nhiêplnm̀u cơlegjcnmḅi.” – Trung úy Beasley cưpggkơlegj̀i cưpggkơlegj̀i, ngón tay gõ nhẹ lêplnmn màn hình – “Các câmhbṃu đlegjoán xem, trong bảy ngày này mâmhbḿy tiêplnm̉u tưpggk̉ đlegjâmhbmy sẽ dùng bao nhiêplnmu thơlegj̀i gian đlegjêplnm̉ ơlegj̉ trong phòng huâmhbḿn luyêplnṃn?”

Các thiêplnḿu úy khác nhìn nhau, cùng lôcnmḅ ra nụ cưpggkơlegj̀i nham hiêplnm̉m. Hà hà hà, tâmhbḿt cả mọi ngưpggkơlegj̀i đlegjêplnm̀u có phâmhbm̀n. Tâmhbmn học viêplnmn côcnmb́ gărriv́ng nhưpggk thêplnḿ, khôcnmbng bărriv́t nạt thì thâmhbṃt khôcnmbng cam lòng.

“Kỳ thâmhbṃt các câmhbṃu cũng có thêplnm̉ vui đlegjùa mơlegj́i mâmhbḿy tâmhbmn học viêplnmn khác môcnmḅt chút.” Trung úy Beasley chỉ vào nhưpggk̃ng màn hình khác, trêplnmn đlegjó là cảnh trong đlegjại sảnh, có vài học viêplnmn đlegjang nói chuyêplnṃn phiêplnḿm, lâmhbḿy lòng nưpggk̃ sinh duy nhâmhbḿt kia.

“Hưpggk̀, môcnmḅt đlegjám vôcnmb dụng. Bọn họ? Tôcnmbi lưpggkơlegj̀i chărriv̉ng muôcnmb́n bărriv́t nạt.” – Thiêplnḿu úy têplnmn Lawn bĩu môcnmbi khinh thưpggkơlegj̀ng. Mâmhbḿy thiêplnḿu úy khác cũng ra chiêplnm̀u đlegjôcnmb̀ng ý.


Beasley khôcnmbng nhịn đlegjưpggkơlegj̣c cưpggkơlegj̀i mărriv́ng: “Mau vêplnm̀ vị trí của các câmhbṃu đlegji.”

“Hạ quan tuâmhbmn mêplnṃnh!” Các thiêplnḿu úy cơlegj̣t nhả kính lêplnm̃ rôcnmb̀i nôcnmb́i đlegjcnmbi nhau ra khỏi phòng đlegjplnm̀u khiêplnm̉n.

“Đguleărriṿng Bôcnmb̀i.”

“Có hạ quan.” – Thiêplnḿu úy đlegji cuôcnmb́i cùng dưpggk̀ng bưpggkơlegj́c.

“Câmhbṃu chơlegji cùng vơlegj́i câmhbṃu ta đlegji.” Beasley chỉ vào thanh niêplnmn đlegjang mưpggkơlegj́t mải môcnmb̀ hôcnmbi trong phòng trọng lưpggḳc trêplnmn màn hình.

“Hạ quan tuâmhbmn mêplnṃnh.” Đguleărriṿng Bôcnmb̀i khẽ mỉm cưpggkơlegj̀i, xoay ngưpggkơlegj̀i rơlegj̀i khỏi phòng đlegjplnm̀u khiêplnm̉n.

“Xem ra học viêplnmn nărrivm nay râmhbḿt có tiêplnm̀m nărrivng.” Beasley nhìn hai cái đlegjản thưpggkơlegjng rung lărriv́c khôcnmbng ngưpggk̀ng trêplnmn màn hình, mỉm cưpggkơlegj̀i vui mưpggk̀ng.

o0o

“Đguleưpggkơlegj̣c rôcnmb̀i, câmhbṃu đlegji huâmhbḿn luyêplnṃn vơlegj́i Hạng Phi đlegji. Chỉ câmhbm̀n rèn luyêplnṃn tâmhbḿt cả các đlegjôcnmḅng tác cơlegj bản, câmhbṃu sẽ thâmhbḿy đlegjêplnm̉ đlegjạt đlegjưpggkơlegj̣c trình đlegjôcnmḅ nhưpggkcnmbi cũng khôcnmbng khó.” Liêplnḿc mărriv́t nhìn đlegjêplnḿn chiêplnḿc cơlegj giáp màu đlegjỏ vưpggk̀a mơlegj́i xuâmhbḿt hiêplnṃn trêplnmn quảzqblng trưpggkơlegj̀ng, Chung Thịnh dưpggk̀ng đlegjôcnmb́i luyêplnṃn vơlegj́i Gerald, nhẹ giọng dărriṿn dò.

Gerald thơlegj̉ hôcnmb̀ng hôcnmḅc, thâmhbṃt may nhưpggk̃ng ngày tra tâmhbḿn cuôcnmb́i cùng đlegjã châmhbḿm dưpggḱt. Khôcnmbng đlegjơlegj̣i Chung Thịnh mơlegj̉ miêplnṃng nói thêplnmm câmhbmu nàaobgo, câmhbṃu đlegjã lẻn đlegjêplnḿn góc tưpggkơlegj̀ng nhưpggk tia chơlegj́p, thành thâmhbṃt tâmhbṃp luyêplnṃn cùng Hạng Phi.

“Chung Thịnh.” Chiêplnḿc cơlegj giáp màu đlegjỏ kia châmhbṃm rãi đlegji tơlegj́i.

“Vâmhbmng?” Chung Thịnh xoay ngưpggkơlegj̀i nhìn chiêplnḿc cơlegj giáp màu đlegjỏ kia. Vôcnmb́n anh nghĩ đlegjâmhbmy là môcnmḅt học viêplnmn tơlegj́i huâmhbḿn luyêplnṃn, nhưpggkng xem ra là đlegjêplnḿn tìm mình.

“Tôcnmbi thâmhbḿy thâmhbmn thủ của câmhbṃu khôcnmbng tôcnmb̀i, chơlegji vơlegj́i tôcnmbi hai ván chưpggḱ?” Chiêplnḿc cơlegj giáp kia vòng tay rút kiêplnḿm hơlegj̣p kim trêplnmn lưpggkng ra.


Chung Thịnh khôcnmbng nhịn đlegjưpggkơlegj̣c giâmhbṃt giâmhbṃt khóe mărriv́t. Giọng nói này rõ ràng là vị thiêplnḿu úy kiêplnm̉m tra khả nărrivng khôcnmb́ng chêplnḿ cơlegj giáp của bọn họ ngày đlegjó. Tuy anh tưpggḳ tin rărriv̀ng ơlegj̉ trêplnmn internet dạy dôcnmb̃ cho vị thiêplnḿu úy này môcnmḅt trâmhbṃn khôcnmbng thành vâmhbḿn đlegjêplnm̀, nhưpggkng trêplnmn thưpggḳc têplnḿ … Anh mơlegj́i chỉ là học viêplnmn dưpggḳ bị!! Môcnmḅt thiêplnḿu úy đlegjêplnḿn khiêplnmu chiêplnḿn môcnmḅt học viêplnmn dưpggḳ bị? Anh ta có biêplnḿt cái gì là liêplnmm sỉ khôcnmbng hả?!

“Trưpggkơlegj̉ng quan …” – Chung Thịnh câmhbmn nhărriv́c. Anh khôcnmbng muôcnmb́n bị ngưpggkơlegj̣c, nhưpggkng cũng khôcnmbng muôcnmb́n đlegjêplnm̉ lôcnmḅ bí mâmhbṃt của mình, thêplnḿ nêplnmn đlegjizwynh uyêplnm̉n chuyêplnṃn cưpggḳ tuyêplnṃt.

Đguleáng tiêplnḿc, anh chưpggka nói xong thì đlegjôcnmb́i phưpggkơlegjng đlegjã chărriv̉ng hêplnm̀ khách khí vọt ngay tơlegj́i, khôcnmbng cho anh cơlegjcnmḅi cưpggḳ tuyêplnṃt.

pggḳ thâmhbṃt chưpggḱng minh … dưpggkơlegj́i tình huôcnmb́ng khôcnmbng thêplnm̉ sưpggk̉ dụng nhưpggk̃ng kỹ xảo câmhbḿp cao, Chung Thịnh tuyêplnṃt đlegjôcnmb́i khôcnmbng so đlegjưpggkơlegj̣c vơlegj́i môcnmḅt thiêplnḿu úy.

Thêplnḿ là, ba phút sau, Chung Thịnh bị viêplnmn thiêplnḿu úy kia dùng kiêplnḿm hơlegj̣p kim đlegjâmhbmm thủng khoang đlegjplnm̀u khiêplnm̉n.

“Câmhbṃu khá lărriv́m.” – Tưpggk̀ Vêplnṃ Quôcnmb́c vôcnmb cùng hưpggkng phâmhbḿn nói.

Chung Thịnh xoa xoa bả vai đlegjau nhưpggḱc, thơlegj̉ hôcnmb̉n hêplnm̉n nói: “Đgulea tạ trưpggkơlegj̉ng quan khích lêplnṃ.”

pggḳ Vêplnṃ Quôcnmb́c cũng khôcnmbng phải khen bưpggk̀a. Trong mărriv́t hărriv́n, Chung Thịnh tuy khôcnmbng dùng đlegjưpggkơlegj̣c nhưpggk̃ng kỹ xảo cao câmhbḿp, nhưpggkng lại râmhbḿt thuâmhbm̀n thục các đlegjôcnmḅng tác kỹ nărrivng cơlegj bản. Hơlegjn nưpggk̃a, trình đlegjôcnmḅ nărriv́m bărriv́t thơlegj̀i cơlegj trong đlegjôcnmb́i chiêplnḿn của câmhbṃu ta quả thâmhbṃt râmhbḿt tuyêplnṃt. Trong trâmhbṃn đlegjâmhbḿu vưpggk̀a rôcnmb̀i, nhiêplnm̀u lâmhbm̀n câmhbṃu suýt soát thoát đlegjưpggkơlegj̣c các sát chiêplnmu của hărriv́n. Tuy đlegjã khărriv́c chêplnḿ bản thâmhbmn sửzczb dụng nhưpggk̃ng chiêplnmu thưpggḱc có mưpggḱc tôcnmb̉n thưpggkơlegjng thâmhbḿp, nhưpggkng bărriv̀ng vào kinh nghiêplnṃm chiêplnḿn đlegjâmhbḿu của hắiuien, Chung Thịnh kiêplnmn trì đlegjưpggkơlegj̣c ba mưpggkơlegji giâmhbmy đlegjã khá rôcnmb̀i, khôcnmbng ngơlegj̀ câmhbṃu ta câmhbm̀m cưpggḳ đlegjưpggkơlegj̣c suôcnmb́t ba phút đlegjôcnmb̀ng hôcnmb̀. Đguleâmhbmy quả thâmhbṃt là chuyêplnṃn khó tin.

plnḿu muôcnmb́n giải thích cho chuyêplnṃn này, vâmhbṃy chỉ có thêplnm̉ nói bản nărrivng chiêplnḿn đlegjâmhbḿu của câmhbṃu ta khôcnmbng kém gì binh lính đlegjã nhâmhbṃp ngũ mưpggkơlegj̀i nărrivm. Môcnmḅt tài nărrivng nhưpggk thêplnḿ sao có thêplnm̉ khôcnmbng khiêplnḿn Tưpggk̀ Vêplnṃ quôcnmb́c hưpggkng phâmhbḿn cho đlegjưpggkơlegj̣c?

Ơpggk̉ môcnmḅt mưpggḱc đlegjôcnmḅ nào đlegjó mà nói —– Thiêplnḿu úy Tưpggk̀ Vêplnṃ Quôcnmb́c, anh châmhbmn tưpggkơlegj́ng …

pggk̀ trong đlegjản thưpggkơlegjng đlegji ra, Chung Thịnh bị Tưpggk̀ Vêplnṃ Quôcnmb́c vôcnmb̃ mạnh lêplnmn vai hai cái thiêplnḿu chút nưpggk̃a là té ngã. Chiêplnḿn đlegjâmhbḿu liêplnmn tục gâmhbm̀n ba giơlegj̀ (bao gôcnmb̀m cả lúc đlegjôcnmb́i chiêplnḿn vơlegj́i Gerald) đlegjã tiêplnmu hao gâmhbm̀n hêplnḿt thêplnm̉ lưpggḳc của anh.

Hạng Phi và Gerald nhìn Chung Thịnh vơlegj́i ánh mărriv́t thưpggkơlegjng cảm. Suôcnmb́t hai giơlegj̀ sau đlegjó, hoàn toàn là vị thiêplnḿu úy họ Tưpggk̀ kia ngưpggkơlegj̣c đlegjãi Chung Thịnh, ngay cả Gerald cũng khôcnmbng nhìn nôcnmb̉i. Nêplnḿu so ra, thì vưpggk̀a rôcnmb̀i câmhbṃu đlegjưpggkơlegj̣c Chung Thịnh dạy dôcnmb̃ chărriv̉ng khác gì thiêplnmn đlegjưpggkơlegj̀ng.

Chung Thịnh tuy môcnmb̀ hôcnmbi chảy ròng vâmhbm̃n đlegjưpggḱng thărriv̉ng lưpggkng nói: “Đgulea tạ … trưpggkơlegj̉ng quan chỉ bảo.”

() Đgulezqbln thưpggkơlegjng: làaobg mộrinit loạcdudi máanvny mójhjpc cójhjppggknh quảzqbl trứjmrcng rấlegjt lớgburn, cójhjpanvnc dụyuhcng kếfuokt nốtrgzi vớgburi nãgywwo bộrini con ngưpggklegji tạcdudo ra mộrinit thếfuok giớgburi giảzqbl thuyếfuokt màaobgsrej đlegjójhjp con ngưpggklegji cójhjp thểhtuf hoạcdudt đlegjrining gầizwyn giốtrgzng nhưpggk ngoàaobgi đlegjlegji thựzgvic (bởsreji vìpggkanvny nàaobgy chỉrrivanvnc đlegjrining lêplnmn thầizwyn kinh, vàaobg tấlegjt cảzqbl nhữrhilng gìpggkjhjp tạcdudo ra chỉrrivaobg giảzqblpggksrejng). Kếfuokt cấlegju củlmpqa nójhjp bao gồlugvm hai nửzczba quảzqbl trứjmrcng lắiuiep vàaobgo vớgburi nhau. Bạcdudn nàaobgo đlegjcvguc bộrini truyệqjion tranh Tsubasa củlmpqa CLAMP chắiuiec sẽprvs biếfuokt cáanvni nàaobgy, nếfuoku tôcnmbi nhớgbur khôcnmbng nhầizwym thìpggkjhjp đlegjưpggkgywwc dịizwych ra làaobg “trứjmrcng ảzqblo mộrining”. Xégulet thấlegjy tạcdudm thờlegji chưpggka tìpggkm đlegjưpggkgywwc từrhil Việqjiot nàaobgo phùwsxg hợgywwp đlegjhtuf thay thếfuok cho têplnmn loạcdudi máanvny nàaobgy, tôcnmbi xin phégulep đlegjưpggkgywwc đlegjhtuf nguyêplnmn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.