Chú Ái Tinh Không

Chương 18 :

    trước sau   
Editor: Nguyệeeoct

dzruy giơedkj̀, câdzrụu nhâdzrụn ra hai chưlltt̃ “thiêpnbnn tài” dùng đcxloêpnbn̉ chỉ Chung Thịnh mơedkj́i là thích hơedkj̣p nhâdzrút.

Nhìn Hạng Phi ơedkj̉ bêpnbnn kia quảng trưllttbrbdng làm nhưlltt̃ng đcxloôlppf̣ng tác cơedkj bản râdzrút nghiêpnbnm chỉnh, Gerald hôlppf́i hâdzrụn khôlppfng thôlppfi. Sơedkj́m biêpnbńt nhưlltt thêpnbń, câdzrụu đcxloã khôlppfng khoe khoang kỹ thuâdzrụt của mình, cưlltt́ thành thâdzrụt đcxloi huâdzrún luyêpnbṇn thì có phải là khôlppfng bị Chung Thịnh hành hạ rôlppf̀i khôlppfng. Mẹ nó chưlltt́, đcxloúng là ngàn vàng chădzrủng mua nôlppf̉i ‘sơedkj́m biêpnbńt thêpnbń’.

“Em khôlppfng phải thiêpnbnn tài. Đtjvvại ca, anh mơedkj́i là thiêpnbnn tài.” – Gerald râdzrùu rĩ nói.

“Tôlppfi có gì mà thiêpnbnn tài.” Chung Thịnh cưllttơedkj̀i tưlltṭ giêpnbñu. Anh lại nhơedkj́ đcxloêpnbńn ngưllttơedkj̀i đcxloưllttơedkj̣c gọi là thiêpnbnn tài âdzrúy, mà bản thâdzrun ngưllttơedkj̀i âdzrúy cũng khôlppfng phụ cái mỹ danh ‘thiêpnbnn tài’ chút nào. “Ariel …” – Anh thì thào.

“Cái gì?” Gerald khôlppfng nghe rõ cái têpnbnn mà Chung Thịnh lâdzrủm bâdzrủm.


“Khôlppfng có gì. Tôlppfi chỉ nói là tôlppfi khôlppfng phải thiêpnbnn tài. Trình đcxloôlppf̣ thêpnbń này chỉ câdzrùn côlppf́ gădzrúng là đcxloạt đcxloưllttơedkj̣c.” – Chung Thịnh thản nhiêpnbnn nói.

“Côlppf́ gădzrúng?” – Gerald bi phâdzrũn quát – “Câdzrụu học đcxloôlppf̣ng tác này mơedkj́i mưllttơedkj̀i ngày. Câdzrụu côlppf́ gădzrúng mưllttơedkj̀i ngày còn hơedkjn cả tôlppfi côlppf́ gădzrúng môlppf̣t tháng!”

Chung Thịnh nhâdzrút thơedkj̀i nghẹn họng. Anh có nêpnbnn nói cho Gerald biêpnbńt rădzrùng anh làm đcxloưllttơedkj̣c nhưllttdzrụy là vì đcxloơedkj̀i trưllttơedkj́c đcxloã khôlppf̉ luyêpnbṇn gâdzrùn ba tháng trơedkj̀i mơedkj́i thành côlppfng khôlppfng?

“Đtjvvưllttơedkj̣c rôlppf̀i, chúng ta đcxloâdzrúu thêpnbnm lâdzrùn nưlltt̃a.” Khôlppfng chịu nôlppf̉i mâdzrúy lơedkj̀i càm ràm của Gerald, Chung Thịnh dưlltt́t khoát lùi môlppf̣t bưllttơedkj́c, lại rút kiêpnbńm laser ra lâdzrùn nưlltt̃a.

Gerald đcxloành oán giâdzrụn ngâdzrụm miêpnbṇng. Trong cơedkj giáp, câdzrụu đcxloang rơedkji lêpnbṇ đcxloâdzrùy mădzrụt: đcxloâdzruy là trả thù, đcxloâdzruy là trả thù trădzrúng trơedkj̣n!

Hạng Phi ơedkj̉ xa xa nhìn cơedkj giáp màu đcxloen của của Gerald lại bị cơedkj giáp màu đcxloỏ đcxloá bay lâdzrùn nưlltt̃a, trong mădzrút tràn đcxloâdzrùy vẻ đcxloôlppf̀ng tình.

Thădzrùng bé đcxloáng thưllttơedkjng, câdzrụu rôlppf́t cuôlppf̣c làm thêpnbń nào mà lại đcxloădzrúc tôlppf̣i A Thịnh chưlltt́.

pnbnn này, Hạng Phi còn đcxloang đcxloôlppf̀ng tình vơedkj́i Gerald. Nhưllttng, trong phòng đcxlopnbǹu khiêpnbn̉n phi thuyêpnbǹn, môlppf̣t đcxloám thiêpnbńu úy mădzrục quâdzrun trang đcxloang túm tụm trưllttơedkj́c màn hình.

“Ha ha, mâdzrúy nhóc này khôlppfng tôlppf̀i.”

“Phải đcxloâdzrúy. Chưlltta lêpnbnn thuyêpnbǹn đcxloưllttơedkj̣c bao lâdzruu đcxloã đcxloi huâdzrún luyêpnbṇn rôlppf̀i.”

“Âedkj̀y, câdzrụu xem nhóc này đcxloi, thâdzrụt là vôlppf dụng.”

“Êrpes, có học viêpnbnn ơedkj̉ trong phòng trọng lưlltṭc này.”

“Yo, xem ra nădzrum nay vâdzrụn khí của chúng ta khôlppfng tôlppf̀i. Có khi mâdzrúy đcxloưlltt́a này đcxloêpnbǹu đcxloưllttơedkj̣c ơedkj̉ lại cả.”


“Ưitkk̀. Hai nhóc này hình nhưlltt đcxloang tỷ thí nhau trêpnbnn mạng.”

“Ha ha, nhóc kia chădzrúc chădzrún là thua rôlppf̀i. Xem, đcxloản thưllttơedkjng() của câdzrụu ta sădzrúp chôlppf̉ng ngưllttơedkj̣c lêpnbnn kìa.”

Cả đcxloám thiêpnbńu úy đcxloâdzrùy mădzrụt tưllttơedkji cưllttơedkj̀i nhìn hai đcxloản thưllttơedkjng ơedkj̉ trong phòng đcxlopnbǹu khiêpnbn̉n cơedkj giáp lay đcxloôlppf̣ng kịch liêpnbṇt, môlppf̣t trong hai cái lay đcxloôlppf̣ng vơedkj́i biêpnbnn đcxloôlppf̣ lơedkj́n hơedkjn. Bọn họ hoàn toàn có thêpnbn̉ tưllttơedkj̉ng tưllttơedkj̣ng ngưllttơedkj̀i ngôlppf̀i trong đcxloó đcxlopnbǹu khiêpnbn̉n cơedkj giáp đcxloã bị đcxloánh te tua thêpnbń nào.

“Khôlppfng tôlppf̀i.” Trung úy Beasley mỉm cưllttơedkj̀i nói thêpnbń, xem nhưllttlppf̣t loại tán thưllttơedkj̉ng viêpnbṇc bọn Chung Thịnh tâdzrụn dụng thơedkj̀i gian đcxloêpnbn̉ huâdzrún luyêpnbṇn.

“Tưlltt̀ Vêpnbṇ Quôlppf́c.”

“Có!” Tưlltt̀ Vêpnbṇ Quôlppf́c đcxloang ngôlppf̀i trưllttơedkj́c màn hình lâdzrụp tưlltt́c đcxloưlltt́ng lêpnbnn.

Trung úy Beasley nhìn hai đcxloản thưllttơedkjng lúc âdzrủn lúc hiêpnbṇn trêpnbnn màn hình, mỉm cưllttơedkj̀i nói: “Câdzrụu đcxloi chơedkji đcxloùa vơedkj́i chúng môlppf̣t chút.”

“Hạ quan tuâdzrun mêpnbṇnh!” Tưlltt̀ Vêpnbṇ Quôlppf́c hai mădzrút sáng ngơedkj̀i, vôlppf̣i vàng câdzrùm mũ đcxloêpnbn̉ trêpnbnn bàn lêpnbnn, chạy ra ngoài.

“Trưllttơedkj̉ng quan!” Các thiêpnbńu úy khác kháng nghị. Dưlltṭa vào cái gì mà chuyêpnbṇn tôlppf́t đcxloêpnbǹu đcxloêpnbńn tay thădzrùng nhóc thôlppf́i kia. Bọn họ ơedkj̉ trêpnbnn phi thuyêpnbǹn đcxloã nhàm chán lădzrúm rôlppf̀i, cơedkjlppf̣i bădzrút nạt tâdzrun học viêpnbnn hiêpnbńm lădzrúm mơedkj́i có nha.

“Yêpnbnn tâdzrum, các câdzrụu còn nhiêpnbǹu cơedkjlppf̣i.” – Trung úy Beasley cưllttơedkj̀i cưllttơedkj̀i, ngón tay gõ nhẹ lêpnbnn màn hình – “Các câdzrụu đcxlooán xem, trong bảy ngày này mâdzrúy tiêpnbn̉u tưlltt̉ đcxloâdzruy sẽ dùng bao nhiêpnbnu thơedkj̀i gian đcxloêpnbn̉ ơedkj̉ trong phòng huâdzrún luyêpnbṇn?”

Các thiêpnbńu úy khác nhìn nhau, cùng lôlppf̣ ra nụ cưllttơedkj̀i nham hiêpnbn̉m. Hà hà hà, tâdzrút cả mọi ngưllttơedkj̀i đcxloêpnbǹu có phâdzrùn. Tâdzrun học viêpnbnn côlppf́ gădzrúng nhưlltt thêpnbń, khôlppfng bădzrút nạt thì thâdzrụt khôlppfng cam lòng.

“Kỳ thâdzrụt các câdzrụu cũng có thêpnbn̉ vui đcxloùa mơedkj́i mâdzrúy tâdzrun học viêpnbnn khác môlppf̣t chút.” Trung úy Beasley chỉ vào nhưlltt̃ng màn hình khác, trêpnbnn đcxloó là cảnh trong đcxloại sảnh, có vài học viêpnbnn đcxloang nói chuyêpnbṇn phiêpnbńm, lâdzrúy lòng nưlltt̃ sinh duy nhâdzrút kia.

“Hưlltt̀, môlppf̣t đcxloám vôlppf dụng. Bọn họ? Tôlppfi lưllttơedkj̀i chădzrủng muôlppf́n bădzrút nạt.” – Thiêpnbńu úy têpnbnn Lawn bĩu môlppfi khinh thưllttơedkj̀ng. Mâdzrúy thiêpnbńu úy khác cũng ra chiêpnbǹu đcxloôlppf̀ng ý.


Beasley khôlppfng nhịn đcxloưllttơedkj̣c cưllttơedkj̀i mădzrúng: “Mau vêpnbǹ vị trí của các câdzrụu đcxloi.”

“Hạ quan tuâdzrun mêpnbṇnh!” Các thiêpnbńu úy cơedkj̣t nhả kính lêpnbñ rôlppf̀i nôlppf́i đcxlolppfi nhau ra khỏi phòng đcxlopnbǹu khiêpnbn̉n.

“Đtjvvădzrụng Bôlppf̀i.”

“Có hạ quan.” – Thiêpnbńu úy đcxloi cuôlppf́i cùng dưlltt̀ng bưllttơedkj́c.

“Câdzrụu chơedkji cùng vơedkj́i câdzrụu ta đcxloi.” Beasley chỉ vào thanh niêpnbnn đcxloang mưllttơedkj́t mải môlppf̀ hôlppfi trong phòng trọng lưlltṭc trêpnbnn màn hình.

“Hạ quan tuâdzrun mêpnbṇnh.” Đtjvvădzrụng Bôlppf̀i khẽ mỉm cưllttơedkj̀i, xoay ngưllttơedkj̀i rơedkj̀i khỏi phòng đcxlopnbǹu khiêpnbn̉n.

“Xem ra học viêpnbnn nădzrum nay râdzrút có tiêpnbǹm nădzrung.” Beasley nhìn hai cái đcxloản thưllttơedkjng rung lădzrúc khôlppfng ngưlltt̀ng trêpnbnn màn hình, mỉm cưllttơedkj̀i vui mưlltt̀ng.

o0o

“Đtjvvưllttơedkj̣c rôlppf̀i, câdzrụu đcxloi huâdzrún luyêpnbṇn vơedkj́i Hạng Phi đcxloi. Chỉ câdzrùn rèn luyêpnbṇn tâdzrút cả các đcxloôlppf̣ng tác cơedkj bản, câdzrụu sẽ thâdzrúy đcxloêpnbn̉ đcxloạt đcxloưllttơedkj̣c trình đcxloôlppf̣ nhưllttlppfi cũng khôlppfng khó.” Liêpnbńc mădzrút nhìn đcxloêpnbńn chiêpnbńc cơedkj giáp màu đcxloỏ vưlltt̀a mơedkj́i xuâdzrút hiêpnbṇn trêpnbnn quảklikng trưllttơedkj̀ng, Chung Thịnh dưlltt̀ng đcxloôlppf́i luyêpnbṇn vơedkj́i Gerald, nhẹ giọng dădzrụn dò.

Gerald thơedkj̉ hôlppf̀ng hôlppf̣c, thâdzrụt may nhưlltt̃ng ngày tra tâdzrún cuôlppf́i cùng đcxloã châdzrúm dưlltt́t. Khôlppfng đcxloơedkj̣i Chung Thịnh mơedkj̉ miêpnbṇng nói thêpnbnm câdzruu nàinpzo, câdzrụu đcxloã lẻn đcxloêpnbńn góc tưllttơedkj̀ng nhưlltt tia chơedkj́p, thành thâdzrụt tâdzrụp luyêpnbṇn cùng Hạng Phi.

“Chung Thịnh.” Chiêpnbńc cơedkj giáp màu đcxloỏ kia châdzrụm rãi đcxloi tơedkj́i.

“Vâdzrung?” Chung Thịnh xoay ngưllttơedkj̀i nhìn chiêpnbńc cơedkj giáp màu đcxloỏ kia. Vôlppf́n anh nghĩ đcxloâdzruy là môlppf̣t học viêpnbnn tơedkj́i huâdzrún luyêpnbṇn, nhưllttng xem ra là đcxloêpnbńn tìm mình.

“Tôlppfi thâdzrúy thâdzrun thủ của câdzrụu khôlppfng tôlppf̀i, chơedkji vơedkj́i tôlppfi hai ván chưlltt́?” Chiêpnbńc cơedkj giáp kia vòng tay rút kiêpnbńm hơedkj̣p kim trêpnbnn lưllttng ra.


Chung Thịnh khôlppfng nhịn đcxloưllttơedkj̣c giâdzrụt giâdzrụt khóe mădzrút. Giọng nói này rõ ràng là vị thiêpnbńu úy kiêpnbn̉m tra khả nădzrung khôlppf́ng chêpnbń cơedkj giáp của bọn họ ngày đcxloó. Tuy anh tưlltṭ tin rădzrùng ơedkj̉ trêpnbnn internet dạy dôlppf̃ cho vị thiêpnbńu úy này môlppf̣t trâdzrụn khôlppfng thành vâdzrún đcxloêpnbǹ, nhưllttng trêpnbnn thưlltṭc têpnbń … Anh mơedkj́i chỉ là học viêpnbnn dưlltṭ bị!! Môlppf̣t thiêpnbńu úy đcxloêpnbńn khiêpnbnu chiêpnbńn môlppf̣t học viêpnbnn dưlltṭ bị? Anh ta có biêpnbńt cái gì là liêpnbnm sỉ khôlppfng hả?!

“Trưllttơedkj̉ng quan …” – Chung Thịnh câdzrun nhădzrúc. Anh khôlppfng muôlppf́n bị ngưllttơedkj̣c, nhưllttng cũng khôlppfng muôlppf́n đcxloêpnbn̉ lôlppf̣ bí mâdzrụt của mình, thêpnbń nêpnbnn đcxloygwcnh uyêpnbn̉n chuyêpnbṇn cưlltṭ tuyêpnbṇt.

Đtjvváng tiêpnbńc, anh chưlltta nói xong thì đcxloôlppf́i phưllttơedkjng đcxloã chădzrủng hêpnbǹ khách khí vọt ngay tơedkj́i, khôlppfng cho anh cơedkjlppf̣i cưlltṭ tuyêpnbṇt.

lltṭ thâdzrụt chưlltt́ng minh … dưllttơedkj́i tình huôlppf́ng khôlppfng thêpnbn̉ sưlltt̉ dụng nhưlltt̃ng kỹ xảo câdzrúp cao, Chung Thịnh tuyêpnbṇt đcxloôlppf́i khôlppfng so đcxloưllttơedkj̣c vơedkj́i môlppf̣t thiêpnbńu úy.

Thêpnbń là, ba phút sau, Chung Thịnh bị viêpnbnn thiêpnbńu úy kia dùng kiêpnbńm hơedkj̣p kim đcxloâdzrum thủng khoang đcxlopnbǹu khiêpnbn̉n.

“Câdzrụu khá lădzrúm.” – Tưlltt̀ Vêpnbṇ Quôlppf́c vôlppf cùng hưllttng phâdzrún nói.

Chung Thịnh xoa xoa bả vai đcxloau nhưlltt́c, thơedkj̉ hôlppf̉n hêpnbn̉n nói: “Đtjvva tạ trưllttơedkj̉ng quan khích lêpnbṇ.”

lltṭ Vêpnbṇ Quôlppf́c cũng khôlppfng phải khen bưlltt̀a. Trong mădzrút hădzrún, Chung Thịnh tuy khôlppfng dùng đcxloưllttơedkj̣c nhưlltt̃ng kỹ xảo cao câdzrúp, nhưllttng lại râdzrút thuâdzrùn thục các đcxloôlppf̣ng tác kỹ nădzrung cơedkj bản. Hơedkjn nưlltt̃a, trình đcxloôlppf̣ nădzrúm bădzrút thơedkj̀i cơedkj trong đcxloôlppf́i chiêpnbńn của câdzrụu ta quả thâdzrụt râdzrút tuyêpnbṇt. Trong trâdzrụn đcxloâdzrúu vưlltt̀a rôlppf̀i, nhiêpnbǹu lâdzrùn câdzrụu suýt soát thoát đcxloưllttơedkj̣c các sát chiêpnbnu của hădzrún. Tuy đcxloã khădzrúc chêpnbń bản thâdzrun sửieyp dụng nhưlltt̃ng chiêpnbnu thưlltt́c có mưlltt́c tôlppf̉n thưllttơedkjng thâdzrúp, nhưllttng bădzrùng vào kinh nghiêpnbṇm chiêpnbńn đcxloâdzrúu của hắnsudn, Chung Thịnh kiêpnbnn trì đcxloưllttơedkj̣c ba mưllttơedkji giâdzruy đcxloã khá rôlppf̀i, khôlppfng ngơedkj̀ câdzrụu ta câdzrùm cưlltṭ đcxloưllttơedkj̣c suôlppf́t ba phút đcxloôlppf̀ng hôlppf̀. Đtjvvâdzruy quả thâdzrụt là chuyêpnbṇn khó tin.

pnbńu muôlppf́n giải thích cho chuyêpnbṇn này, vâdzrụy chỉ có thêpnbn̉ nói bản nădzrung chiêpnbńn đcxloâdzrúu của câdzrụu ta khôlppfng kém gì binh lính đcxloã nhâdzrụp ngũ mưllttơedkj̀i nădzrum. Môlppf̣t tài nădzrung nhưlltt thêpnbń sao có thêpnbn̉ khôlppfng khiêpnbńn Tưlltt̀ Vêpnbṇ quôlppf́c hưllttng phâdzrún cho đcxloưllttơedkj̣c?

Ơrpes̉ môlppf̣t mưlltt́c đcxloôlppf̣ nào đcxloó mà nói —– Thiêpnbńu úy Tưlltt̀ Vêpnbṇ Quôlppf́c, anh châdzrun tưllttơedkj́ng …

lltt̀ trong đcxloản thưllttơedkjng đcxloi ra, Chung Thịnh bị Tưlltt̀ Vêpnbṇ Quôlppf́c vôlppf̃ mạnh lêpnbnn vai hai cái thiêpnbńu chút nưlltt̃a là té ngã. Chiêpnbńn đcxloâdzrúu liêpnbnn tục gâdzrùn ba giơedkj̀ (bao gôlppf̀m cả lúc đcxloôlppf́i chiêpnbńn vơedkj́i Gerald) đcxloã tiêpnbnu hao gâdzrùn hêpnbńt thêpnbn̉ lưlltṭc của anh.

Hạng Phi và Gerald nhìn Chung Thịnh vơedkj́i ánh mădzrút thưllttơedkjng cảm. Suôlppf́t hai giơedkj̀ sau đcxloó, hoàn toàn là vị thiêpnbńu úy họ Tưlltt̀ kia ngưllttơedkj̣c đcxloãi Chung Thịnh, ngay cả Gerald cũng khôlppfng nhìn nôlppf̉i. Nêpnbńu so ra, thì vưlltt̀a rôlppf̀i câdzrụu đcxloưllttơedkj̣c Chung Thịnh dạy dôlppf̃ chădzrủng khác gì thiêpnbnn đcxloưllttơedkj̀ng.

Chung Thịnh tuy môlppf̀ hôlppfi chảy ròng vâdzrũn đcxloưlltt́ng thădzrủng lưllttng nói: “Đtjvva tạ … trưllttơedkj̉ng quan chỉ bảo.”

() Đtjvvklikn thưllttơedkjng: làinpz mộinpzt loạkliki mácxloy móvonzc cóvonzqwlcnh quảklik trứvpgqng rấitkkt lớfpuen, cóvonzcxloc dụcfkang kếhmbpt nốkihli vớfpuei nãwngvo bộinpz con ngưllttbrbdi tạkliko ra mộinpzt thếhmbp giớfpuei giảklik thuyếhmbpt màinpzerwn đcxloóvonz con ngưllttbrbdi cóvonz thểhfqi hoạklikt đcxloinpzng gầnodpn giốkihlng nhưlltt ngoàinpzi đcxlobrbdi thựoydgc (bởerwni vìqwlccxloy nàinpzy chỉqngecxloc đcxloinpzng lêpnbnn thầnodpn kinh, vàinpz tấitkkt cảklik nhữijhnng gìqwlcvonz tạkliko ra chỉqngeinpz giảkliklltterwnng). Kếhmbpt cấitkku củkuwia nóvonz bao gồzsism hai nửieypa quảklik trứvpgqng lắnsudp vàinpzo vớfpuei nhau. Bạklikn nàinpzo đcxloygwcc bộinpz truyệeeocn tranh Tsubasa củkuwia CLAMP chắnsudc sẽazjz biếhmbpt cácxloi nàinpzy, nếhmbpu tôlppfi nhớfpue khôlppfng nhầnodpm thìqwlcvonz đcxloưllttllttc dịygwcch ra làinpz “trứvpgqng ảkliko mộinpzng”. Xédwqut thấitkky tạklikm thờbrbdi chưlltta tìqwlcm đcxloưllttllttc từieyp Việeeoct nàinpzo phùfztt hợllttp đcxlohfqi thay thếhmbp cho têpnbnn loạkliki mácxloy nàinpzy, tôlppfi xin phédwqup đcxloưllttllttc đcxlohfqi nguyêpnbnn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.