Chú Ái Tinh Không

Chương 14 :

    trước sau   
Editor: Nguyệmxyot

Trong nhưpxvṽng chiêbexh́c quang não này có cài máy giám thị và hêbexḥ thôlruúng đjqzoịnh vị. Đdocjưpxvvơdxawng nhiêbexhn, máy giám thị chỉ dùng đjqzoêbexh̉ giám sát nôlruụi dụng xem trêbexhn quang não mà khôlruung có chưpxvv́c năldqvng nghe trôlruụm hay nhìn lén. Đdocjâahlry là đjqzoăldqṿc quyêbexh̀n mà chính phủ liêbexhn bang ban cho quâahlrn bôlruụ. Đdocjôlruúi vơdxaẃi quâahlrn đjqzoôlruụi của môlruụt quôlruúc gia, theo dõi ơdxaw̉ mưpxvv́c đjqzoôlruụ này là đjqzobexh̀u tâahlŕt yêbexh́u. Quâahlrn nhâahlrn bình thưpxvvơdxaẁng dĩ nhiêbexhn khôlruung biêbexh́t chuyêbexḥn này. Nhưpxvvng dâahlr̃u sao đjqzoơdxaẁi trưpxvvơdxaẃc Chung Thịnh cũng là phóaogh quan củhfqia môlruụt vị thiêbexh́u tưpxvvơdxaẃng, nhưpxvṽng chuyêbexḥn cơdxawahlṛt này anh vâahlr̃n có tưpxvv cách tiêbexh́p xúc đjqzoêbexh́n.

Khôlruung chút do dưpxvṿ tháo quang não đjqzoeo ơdxaw̉ côlruủ tay xuôlruúng, Chung Thịnh biêbexh́t rõ khôlruung thêbexh̉ cưpxvṿ tuyêbexḥt viêbexḥc đjqzoôlruủi quang não mơdxaẃi. Vơdxaẃi lại, anh và Hạng Phi vâahlr̃n sôlruúng nhơdxaẁ trơdxaẉ câahlŕp của chính phủ nêbexhn quang não cũng là loại phôlruủ thôlruung có các tính năldqvng cơdxaw bản nhâahlŕt, tâahlŕt nhiêbexhn khôlruung so đjqzoưpxvvơdxaẉc vơdxaẃi quang não quâahlrn bôlruụ câahlŕp phát cho, nêbexhn hai ngưpxvvơdxaẁi đjqzoôlruủi râahlŕt thoải mái.

Nhưpxvvng, hai ngưpxvvơdxaẁi khôlruung có ý kiêbexh́n khôlruung có nghĩa là ngưpxvvơdxaẁi khác cũng sẽ thích loại quang não chăldqv̉ng chút cá tính này. Tôlruúi thiêbexh̉u, môlruụt nưpxvṽ sinh xinh đjqzoẹp trong sôlruú các học viêbexhn dưpxvṿ bị sau khi câahlr̀m lâahlŕy quang não liêbexh̀n lôlruụ ra vẻ măldqṿt chán ghét.

pxvṽ sinh quay đjqzoâahlr̀u nhìn huâahlŕn luyêbexḥn viêbexhn Beasley, hỏjqzoi thưpxvv̉: “Trưpxvvkncyng quan, tôlruui có thêbexh̉ sưpxvv̉ dụng quang não của mình khôlruung?”

Huâahlŕn luyêbexḥn viêbexhn khôlruung phản đjqzoôlruúi mà ôlruun hòa hỏi: “Ôzfdd̀? Tại sao?”


“Báo cáo trưpxvvkncyng quan, loại quang não này râahlŕt lạc hâahlṛu.” Nưpxvṽ sinh nọ thâahlŕy trung úy khôlruung phản đjqzoôlruúi, lâahlṛp tưpxvv́c tưpxvvơdxawi cưpxvvơdxaẁi giơdxawlruủ tay lêbexhn. “Trưpxvvkncyng quan xem, chiêbexh́c quang não tôlruui sưpxvv̉ dụng là đjqzoơdxaẁi mơdxaẃi nhâahlŕt, dù côlruung năldqvng hay kiêbexh̉u dáng đjqzoêbexh̀u hơdxawn cái này nhiêbexh̀u.”

pxvṽ sinh chỉ chỉ quang não đjqzoeo trêbexhn côlruủ tay mình, vỏ ngoài màu tím nhạt, so vơdxaẃi màu bạc lạnh của quang não quâahlrn bôlruụ phát cho thì quả thâahlṛt đjqzoẹp hơdxawn nhiêbexh̀u, côlruung năldqvng cũng tiêbexhn tiêbexh́n hơdxawn.

Chung Thịnh đjqzoôlruủi quang não xong liêbexh̀n lăldqṿng lẽ lui vêbexh̀ vị trí của mình. Khi nhìn thâahlŕy nưpxvṽ sinh làm vâahlṛy, anh khôlruung khỏi nhíu mày.

Hạng Phi châahlṛm hơdxawn môlruụt chút, lúc vêbexh̀ hàng đjqzoưpxvv́ng bêbexhn cạnh anh thâahlŕy vâahlṛy, nhìn trái nhìn phải rôlruùi hạ giọng hỏi: “A Thịnh, làm sao thêbexh́?”

“Khôlruung có gì.” Chung Thịnh lăldqv́c đjqzoâahlr̀u, sau đjqzoó dùng ánh măldqv́t có phâahlr̀n đjqzoôlruùng tình nhìn nưpxvṽ sinh kia.

Quả nhiêbexhn là đjqzoưpxvv́a trẻ lơdxaẃn lêbexhn trong sưpxvṿ nuôlruung chiêbexh̀u của bôlruú mẹ, dù nhơdxaẁ có tôlruú châahlŕt thâahlrn thêbexh̉ tôlruút mà vào đjqzoưpxvvơdxaẉc trưpxvvơdxaẁng quâahlrn đjqzoôlruụi Đdocjêbexḥ Nhâahlŕt cũng khôlruung ý thưpxvv́c rõ ý nghĩa âahlr̉n hàm trong mâahlŕy tưpxvv̀ này.

Trưpxvvơdxaẁng quâahlrn đjqzoôlruụi Đdocjêbexḥ Nhâahlŕt là chôlruũ nào? Đdocjó là trưpxvvơdxaẁng quâahlrn đjqzoôlruụi tôlruút nhâahlŕt liêbexhn bang, cái nôlruui của nhưpxvṽng vị đjqzoại tưpxvvơdxaẃng vĩ đjqzoại.

Nói thăldqv̉ng ra, trưpxvvơdxaẁng quâahlrn đjqzoôlruụi Đdocjêbexḥ Nhâahlŕt câahlr̀n là tinh anh trong tinh anh, chưpxvv́ khôlruung phải đjqzoưpxvv́a trẻ khôlruung chịu lơdxaẃn trong vòng tay bôlruú mẹ.

Sau khi tôlruút nghiêbexḥp trưpxvvơdxaẁng quâahlrn đjqzoôlruụi Đdocjêbexḥ Nhâahlŕt, bọn họ đjqzoêbexh̀u muôlruún vào hàng cao tâahlr̀ng trong quâahlrn đjqzoôlruụi. So vơdxaẃi các binh sĩ bình thưpxvvơdxaẁng khác, họ chăldqv̉ng nhưpxvṽng khôlruung thêbexh̉ lơdxawi lỏng, mà còn phải yêbexhu câahlr̀u bản thâahlrn mình nghiêbexhm khăldqv́c hơdxawn nưpxvṽa. Trong quâahlrn đjqzoôlruụi, kỷ luâahlṛt nghiêbexhm minh là yêbexhu câahlr̀u tôlruúi thiêbexh̉u. Cấozelp trêbexhn ra lêbexḥnh cho anh, viêbexḥc duy nhâahlŕt anh phải làm là châahlŕp hành chưpxvv́ khôlruung phải viêbexḥn cơdxaẃ hay cò kè măldqṿc cả. Hành vi của nưpxvṽ sinh này rõ ràng đjqzoã phạm quy. Chưpxvva nói đjqzoêbexh́n nhưpxvṽng ảnh hưpxvvơdxaw̉ng khác, ít nhâahlŕt, trong măldqv́t huâahlŕn luyêbexḥn viêbexhn Beasley, hình tưpxvvơdxaẉng của côlruu đjqzoã rơdxaẃt thêbexh thảm.

“Đdocjưpxvvơdxaẉc, vâahlṛy côlruupxvv́ dùng quang não của mình đjqzoi.”

Ngoài dưpxvṿ đjqzooán của Chung Thịnh, huâahlŕn luyêbexḥn viêbexhn Beasley chăldqv̉ng nhưpxvṽng khôlruung quát măldqv́ng nưpxvṽ sinh, mà còn dung túng cho côlruupxvv̉ dụng quang não của mình.

pxvṽ sinh kia cưpxvvơdxaẁi đjqzoăldqv́c ý, khinh thưpxvvơdxaẁng nhìn nhưpxvṽng học viêbexhn đjqzoã đjqzoôlruủi quang não khác, nhưpxvv thêbexh̉ đjqzoang râahlŕt đjqzoăldqv́c ý vì đjqzoưpxvvơdxaẉc trưpxvvơdxaw̉ng quan kính trọng vài phâahlr̀n.

Chung Thịnh nhìn gưpxvvơdxawng măldqṿt đjqzoang mỉm cưpxvvơdxaẁi của huâahlŕn luyêbexḥn viêbexhn Beasley, lòng bôlruũng phát lạnh.


Đdocjào thải … băldqv́t đjqzoâahlr̀u tưpxvv̀ bâahlry giơdxaẁ rôlruùi sao?

Hiêbexh̉n nhiêbexhn, nưpxvṽ sinh này thâahlṛm chí còn chưpxvva bưpxvvơdxaẃc qua côlruủng lơdxaẃn của trưpxvvơdxaẁng quâahlrn đjqzoôlruụi Đdocjêbexḥ Nhâahlŕt đjqzoã bị đjqzoào thải. Chung Thịnh khôlruung cảm thâahlŕy viêbexḥc côlruu có thêbexh̉ dùng quang não của mình là do huâahlŕn luyêbexḥn viêbexhn Beasley ưpxvvu đjqzoãi côlruu. Bị quát măldqv́ng còn có cơdxawlruụi vãn hôlruùi, nhưpxvvng nêbexh́u đjqzoưpxvvơdxaẉc dung túng, vâahlṛy có nghĩa là côlruu đjqzoã bị đjqzoào thải.

Rõ ràng, khôlruung chỉ có Chung Thịnh nhìn ra chuyêbexḥn này. Ngưpxvvơdxaẁi thanh niêbexhn đjqzoưpxvv́ng bêbexhn cạnh Hạng Phi cũng lôlruụ ra vẻ trâahlr̀m tưpxvv.

“Đdocjưpxvvơdxaẉc rôlruùi, các bạn có thêbexh̉ dưpxvṿa theo thôlruung tin trêbexhn quang não đjqzoêbexh̉ tìm phòng của mình. Chúng ta lâahlṛp tưpxvv́c xuâahlŕt phát.” – Trung úy Beasley ôlruun hòa nói vơdxaẃi các học viêbexhn dưpxvṿ bị. Sau đjqzoó, anh quay đjqzoâahlr̀u nói vơdxaẃi thiêbexh́u úy tóc đjqzoỏ: “Đdocjăldqṿng Bôlruùi, câahlṛu đjqzoưpxvva vị tiêbexh̉u thưpxvv này vêbexh̀. Hành trình của côlruu âahlŕy đjqzoã châahlŕm dưpxvv́t.”

pxvṽ sinh xinh đjqzoẹp kia nhâahlŕt thơdxaẁi sưpxvv̉ng sôlruút. Mâahlŕy học viêbexhn dưpxvṿ bị đjqzoưpxvv́ng bêbexhn cạnh cũng há hôlruúc môlruùm.

Châahlŕm dưpxvv́t?

Có ý gì?

pxvṽ sinh hai măldqv́t mêbexh mang, dưpxvvơdxaẁng nhưpxvv hoàn toàn khôlruung hiêbexh̉u ý trung úy.

“Vâahlrng, thưpxvva trưpxvvơdxaw̉ng quan.”

Thiêbexh́u úy Đdocjăldqṿng Bôlruùi lêbexhn tiêbexh́ng, rôlruùi đjqzoi tơdxaẃi trưpxvvơdxaẃc măldqṿt nưpxvṽ sinh, nhâahlŕc tay mơdxaẁi: “Tiêbexh̉u thưpxvv, mơdxaẁi xuôlruúng tàu.”

pxvṽ sinh kia dưpxvvơdxaẁng nhưpxvv đjqzoã hiêbexh̉u đjqzoưpxvvơdxaẉc, nhưpxvvng lại khôlruung dám tin, dùng giọng đjqzobexḥu run râahlr̉y hỏi: “Có … có ý gì?”

“Ý của trung úy là côlruu đjqzoã bị đjqzoào thải, khôlruung câahlr̀n đjqzoêbexh́n tinh câahlr̀u thủ đjqzoôlruupxvṽa.” – Đdocjăldqṿng Bôlruùi măldqṿt khôlruung chút thay đjqzoôlruủi nói.

“Cái gì? Sao … sao lại nhưpxvvahlṛy? Khôlruung có khả năldqvng!” Nưpxvṽ sinh kia mơdxaw̉ trưpxvv̀ng măldqv́t, hai măldqv́t hơdxawi ưpxvvơdxawn ưpxvvơdxaẃt trôlruung râahlŕt là đjqzoáng thưpxvvơdxawng.


Giọt nưpxvvơdxaẃc măldqv́t tràn ra khóe mi. Nưpxvṽ sinh kia lơdxaẃn tiêbexh́ng châahlŕt vâahlŕn: “Tại sao tôlruui bị đjqzoào thải? Chăldqv̉ng lẽ là vì tôlruui khôlruung đjqzoôlruủi quang não sao?”

Beasley thu lại nụ cưpxvvơdxaẁi trêbexhn măldqṿt, lạnh lùng nói: “Mêbexḥnh lêbexḥnh của tôlruui là bảo các côlruuahlṛu đjqzoôlruủi quang não mơdxaẃi. Côlruu khôlruung châahlŕp hành mêbexḥnh lêbexḥnh.”

Vẻ măldqṿt nưpxvṽ sinh kia nhưpxvv thêbexh̉ khôlruung tin nôlruủi. Côlruu khôlruung thêbexh̉ tưpxvvơdxaw̉ng tưpxvvơdxaẉng chỉ vì nguyêbexhn nhâahlrn này mà mìsaeznh bị đjqzoào thải.

“Tôlruui … tôlruui đjqzoôlruủi. Tôlruui đjqzoôlruủi còn khôlruung đjqzoưpxvvơdxaẉc sao. Bâahlry giơdxaẁ tôlruui đjqzoôlruủi liêbexh̀n.” Nưpxvṽ sinh vôlruụi vàng gơdxaw̃ quang não trêbexhn tay. Nhưpxvvng tay côlruu run lâahlr̉y bâahlr̉y, tháo nưpxvv̉a ngày cũng khôlruung ra. Móng tay dài nhỏ thâahlṛm chí còn đjqzoêbexh̉ lại mâahlŕy vêbexh́t xưpxvvơdxaẃc trêbexhn côlruủ tay.

Đdocjăldqṿng Bôlruùi ngăldqvn đjqzoôlruụng tác của côlruu, trâahlr̀m giọng nói: “Tiêbexh̉u thưpxvv, côlruu đjqzoã bị đjqzoào thải. Mơdxaẁi xuôlruúng tàu.”

“Khôlruung … Nhưpxvvahlṛy khôlruung côlruung băldqv̀ng!” Nưpxvṽ sinh kia gâahlr̀n nhưpxvv khôlruung chịu nôlruủi nưpxvṽa, lêbexḥ rơdxawi đjqzoâahlr̀y măldqṿt.

“Côlruung băldqv̀ng?” – Trung úy Beasley lạnh măldqṿt – “Cái gì là côlruung băldqv̀ng? Trêbexhn chiêbexh́n trưpxvvơdxaẁng, dù phía trưpxvvơdxaẃc là núi đjqzoao biêbexh̉n lưpxvv̉a, côlruu biêbexh́t rõ mình đjqzoi sẽ chêbexh́t, nhưpxvvng chỉ câahlr̀n có lêbexḥnh thì côlruu nhâahlŕt đjqzoịnh phải đjqzoi. Nhưpxvvahlṛy có côlruung băldqv̀ng khôlruung? Tôlruui nói cho côlruu biêbexh́t, trong quâahlrn đjqzoôlruụi khôlruung có côlruung băldqv̀ng, chỉ có mêbexḥnh lêbexḥnh! Khôlruung phục tùng mêbexḥnh lêbexḥnh kêbexh́t cục chỉ có môlruụt!”

pxvṽ sinh kia kinh ngạc nhìn vẻ măldqṿt ác liêbexḥt của Beasley, môlruui run râahlr̉y, cuôlruúi cùng khóc òa lêbexhn.

“Tiêbexh̃n côlruu ta đjqzoi.” – Beasley vung tay nói.

Đdocjăldqṿng Bôlruùi mang nưpxvṽ sinh kia xuôlruúng tàu. Nhưpxvṽng học viêbexhn dưpxvṿ bị còn lại đjqzoêbexh̀u lôlruụ ra vẻ mơdxaẁ mịt.

Chung Thịnh nưpxvv̉a cụp măldqv́t, chung quy bảo trì trâahlr̀m măldqṿc. Hạng Phi nhìn trung úy Beasley, lại nhìn Chung Thịnh, ánh măldqv́t lóe lêbexhn, khôlruung nói gì.

Gerald đjqzoưpxvv́ng bêbexhn cạnh Hạng Phi dưpxvvơdxaẁng nhưpxvv cũng sơdxaẉ, măldqṿt hơdxawi tái. Câahlṛu lăldqṿng lẽ kéo tay áo Hạng Phi, nhỏ giọng nói: “Khôlruung nghiêbexhm trọng thêbexh́ chưpxvv́? Vưpxvv̀a mơdxaẃi lêbexhn tàu …”

Hạng Phi khôlruung chơdxaẁ câahlṛu nói xong đjqzoã đjqzoưpxvva măldqv́t nhìn Beasley. Gerald lâahlṛp tưpxvv́c cưpxvv́ng ngưpxvvơdxaẁi, lén lút liêbexh́c măldqv́t môlruụt cái, thâahlŕy đjqzoôlruúi phưpxvvơdxawng khôlruung chú ý đjqzoêbexh́n mình mơdxaẃi thơdxaw̉ phào môlruụt hơdxawi, nhưpxvvng khôlruung dám nói thêbexhm gì nưpxvṽa.

pxvvơdxaẁng nhưpxvv bị bâahlr̀u khôlruung khí trâahlr̀m trọng này ảnh hưpxvvơdxaw̉ng, tâahlŕt cả học viêbexhn đjqzoêbexh̀u khôlruung hẹn mà cùng đjqzoưpxvv́ng thăldqv̉ng lưpxvvng, măldqv́t khôlruung chơdxaẃp nhìn thăldqv̉ng phía trưpxvvơdxaẃc chưpxvv́ khôlruung tò mò xem xét khăldqv́p nơdxawi nhưpxvv lúc mơdxaẃi lêbexhn tàu.

Chung Thịnh dùng khóe măldqv́t nhìn thoáng qua biêbexh̉u hiêbexḥn của các học viêbexhn, thâahlr̀m gâahlṛt gù trong lòng. Chiêbexhu giêbexh́t gà dọa khỉ này vị trung uý kia dùng râahlŕt tôlruút. Tôlruúi thiêbexh̉u, trong đjqzoâahlr̀u các học viêbexhn này cũng đjqzoã có môlruụt khái niêbexḥm cơdxaw bản vêbexh̀ kỷ luâahlṛt nghiêbexhm minh. Khôlruung có khái niêbexḥm này làm trụ côlruụt, nhưpxvṽng thưpxvv́ khác đjqzoêbexh̀u là nói suôlruung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.