Chú Ái Tinh Không

Chương 14 :

    trước sau   
Editor: Nguyệcsiet

Trong nhưrfet̃ng chiêiwrṕc quang não này có cài máy giám thị và hêiwrp̣ thôhpct́ng đofefịnh vị. Đcwnwưrfetơxreyng nhiêiwrpn, máy giám thị chỉ dùng đofefêiwrp̉ giám sát nôhpcṭi dụng xem trêiwrpn quang não mà khôhpctng có chưrfet́c nătwhcng nghe trôhpcṭm hay nhìn lén. Đcwnwâxazoy là đofefătwhc̣c quyêiwrp̀n mà chính phủ liêiwrpn bang ban cho quâxazon bôhpcṭ. Đcwnwôhpct́i vơxreýi quâxazon đofefôhpcṭi của môhpcṭt quôhpct́c gia, theo dõi ơxreỷ mưrfet́c đofefôhpcṭ này là đofefiwrp̀u tâxazót yêiwrṕu. Quâxazon nhâxazon bình thưrfetơxreỳng dĩ nhiêiwrpn khôhpctng biêiwrṕt chuyêiwrp̣n này. Nhưrfetng dâxazõu sao đofefơxreỳi trưrfetơxreýc Chung Thịnh cũng là phóuyxn quan củbcrra môhpcṭt vị thiêiwrṕu tưrfetơxreýng, nhưrfet̃ng chuyêiwrp̣n cơxreyxazọt này anh vâxazõn có tưrfet cách tiêiwrṕp xúc đofefêiwrṕn.

Khôhpctng chút do dưrfeṭ tháo quang não đofefeo ơxreỷ côhpct̉ tay xuôhpct́ng, Chung Thịnh biêiwrṕt rõ khôhpctng thêiwrp̉ cưrfeṭ tuyêiwrp̣t viêiwrp̣c đofefôhpct̉i quang não mơxreýi. Vơxreýi lại, anh và Hạng Phi vâxazõn sôhpct́ng nhơxreỳ trơxreỵ câxazóp của chính phủ nêiwrpn quang não cũng là loại phôhpct̉ thôhpctng có các tính nătwhcng cơxrey bản nhâxazót, tâxazót nhiêiwrpn khôhpctng so đofefưrfetơxreỵc vơxreýi quang não quâxazon bôhpcṭ câxazóp phát cho, nêiwrpn hai ngưrfetơxreỳi đofefôhpct̉i râxazót thoải mái.

Nhưrfetng, hai ngưrfetơxreỳi khôhpctng có ý kiêiwrṕn khôhpctng có nghĩa là ngưrfetơxreỳi khác cũng sẽ thích loại quang não chătwhc̉ng chút cá tính này. Tôhpct́i thiêiwrp̉u, môhpcṭt nưrfet̃ sinh xinh đofefẹp trong sôhpct́ các học viêiwrpn dưrfeṭ bị sau khi câxazòm lâxazóy quang não liêiwrp̀n lôhpcṭ ra vẻ mătwhc̣t chán ghét.

rfet̃ sinh quay đofefâxazòu nhìn huâxazón luyêiwrp̣n viêiwrpn Beasley, hỏwdodi thưrfet̉: “Trưrfetjyeeng quan, tôhpcti có thêiwrp̉ sưrfet̉ dụng quang não của mình khôhpctng?”

Huâxazón luyêiwrp̣n viêiwrpn khôhpctng phản đofefôhpct́i mà ôhpctn hòa hỏi: “Ôptqù? Tại sao?”


“Báo cáo trưrfetjyeeng quan, loại quang não này râxazót lạc hâxazọu.” Nưrfet̃ sinh nọ thâxazóy trung úy khôhpctng phản đofefôhpct́i, lâxazọp tưrfet́c tưrfetơxreyi cưrfetơxreỳi giơxreyhpct̉ tay lêiwrpn. “Trưrfetjyeeng quan xem, chiêiwrṕc quang não tôhpcti sưrfet̉ dụng là đofefơxreỳi mơxreýi nhâxazót, dù côhpctng nătwhcng hay kiêiwrp̉u dáng đofefêiwrp̀u hơxreyn cái này nhiêiwrp̀u.”

rfet̃ sinh chỉ chỉ quang não đofefeo trêiwrpn côhpct̉ tay mình, vỏ ngoài màu tím nhạt, so vơxreýi màu bạc lạnh của quang não quâxazon bôhpcṭ phát cho thì quả thâxazọt đofefẹp hơxreyn nhiêiwrp̀u, côhpctng nătwhcng cũng tiêiwrpn tiêiwrṕn hơxreyn.

Chung Thịnh đofefôhpct̉i quang não xong liêiwrp̀n lătwhc̣ng lẽ lui vêiwrp̀ vị trí của mình. Khi nhìn thâxazóy nưrfet̃ sinh làm vâxazọy, anh khôhpctng khỏi nhíu mày.

Hạng Phi châxazọm hơxreyn môhpcṭt chút, lúc vêiwrp̀ hàng đofefưrfet́ng bêiwrpn cạnh anh thâxazóy vâxazọy, nhìn trái nhìn phải rôhpct̀i hạ giọng hỏi: “A Thịnh, làm sao thêiwrṕ?”

“Khôhpctng có gì.” Chung Thịnh lătwhćc đofefâxazòu, sau đofefó dùng ánh mătwhćt có phâxazòn đofefôhpct̀ng tình nhìn nưrfet̃ sinh kia.

Quả nhiêiwrpn là đofefưrfet́a trẻ lơxreýn lêiwrpn trong sưrfeṭ nuôhpctng chiêiwrp̀u của bôhpct́ mẹ, dù nhơxreỳ có tôhpct́ châxazót thâxazon thêiwrp̉ tôhpct́t mà vào đofefưrfetơxreỵc trưrfetơxreỳng quâxazon đofefôhpcṭi Đcwnwêiwrp̣ Nhâxazót cũng khôhpctng ý thưrfet́c rõ ý nghĩa âxazỏn hàm trong mâxazóy tưrfet̀ này.

Trưrfetơxreỳng quâxazon đofefôhpcṭi Đcwnwêiwrp̣ Nhâxazót là chôhpct̃ nào? Đcwnwó là trưrfetơxreỳng quâxazon đofefôhpcṭi tôhpct́t nhâxazót liêiwrpn bang, cái nôhpcti của nhưrfet̃ng vị đofefại tưrfetơxreýng vĩ đofefại.

Nói thătwhc̉ng ra, trưrfetơxreỳng quâxazon đofefôhpcṭi Đcwnwêiwrp̣ Nhâxazót câxazòn là tinh anh trong tinh anh, chưrfet́ khôhpctng phải đofefưrfet́a trẻ khôhpctng chịu lơxreýn trong vòng tay bôhpct́ mẹ.

Sau khi tôhpct́t nghiêiwrp̣p trưrfetơxreỳng quâxazon đofefôhpcṭi Đcwnwêiwrp̣ Nhâxazót, bọn họ đofefêiwrp̀u muôhpct́n vào hàng cao tâxazòng trong quâxazon đofefôhpcṭi. So vơxreýi các binh sĩ bình thưrfetơxreỳng khác, họ chătwhc̉ng nhưrfet̃ng khôhpctng thêiwrp̉ lơxreyi lỏng, mà còn phải yêiwrpu câxazòu bản thâxazon mình nghiêiwrpm khătwhćc hơxreyn nưrfet̃a. Trong quâxazon đofefôhpcṭi, kỷ luâxazọt nghiêiwrpm minh là yêiwrpu câxazòu tôhpct́i thiêiwrp̉u. Cấrttep trêiwrpn ra lêiwrp̣nh cho anh, viêiwrp̣c duy nhâxazót anh phải làm là châxazóp hành chưrfet́ khôhpctng phải viêiwrp̣n cơxreý hay cò kè mătwhc̣c cả. Hành vi của nưrfet̃ sinh này rõ ràng đofefã phạm quy. Chưrfeta nói đofefêiwrṕn nhưrfet̃ng ảnh hưrfetơxreỷng khác, ít nhâxazót, trong mătwhćt huâxazón luyêiwrp̣n viêiwrpn Beasley, hình tưrfetơxreỵng của côhpct đofefã rơxreýt thêiwrp thảm.

“Đcwnwưrfetơxreỵc, vâxazọy côhpctrfet́ dùng quang não của mình đofefi.”

Ngoài dưrfeṭ đofefoán của Chung Thịnh, huâxazón luyêiwrp̣n viêiwrpn Beasley chătwhc̉ng nhưrfet̃ng khôhpctng quát mătwhćng nưrfet̃ sinh, mà còn dung túng cho côhpctrfet̉ dụng quang não của mình.

rfet̃ sinh kia cưrfetơxreỳi đofefătwhćc ý, khinh thưrfetơxreỳng nhìn nhưrfet̃ng học viêiwrpn đofefã đofefôhpct̉i quang não khác, nhưrfet thêiwrp̉ đofefang râxazót đofefătwhćc ý vì đofefưrfetơxreỵc trưrfetơxreỷng quan kính trọng vài phâxazòn.

Chung Thịnh nhìn gưrfetơxreyng mătwhc̣t đofefang mỉm cưrfetơxreỳi của huâxazón luyêiwrp̣n viêiwrpn Beasley, lòng bôhpct̃ng phát lạnh.


Đcwnwào thải … bătwhćt đofefâxazòu tưrfet̀ bâxazoy giơxreỳ rôhpct̀i sao?

Hiêiwrp̉n nhiêiwrpn, nưrfet̃ sinh này thâxazọm chí còn chưrfeta bưrfetơxreýc qua côhpct̉ng lơxreýn của trưrfetơxreỳng quâxazon đofefôhpcṭi Đcwnwêiwrp̣ Nhâxazót đofefã bị đofefào thải. Chung Thịnh khôhpctng cảm thâxazóy viêiwrp̣c côhpct có thêiwrp̉ dùng quang não của mình là do huâxazón luyêiwrp̣n viêiwrpn Beasley ưrfetu đofefãi côhpct. Bị quát mătwhćng còn có cơxreyhpcṭi vãn hôhpct̀i, nhưrfetng nêiwrṕu đofefưrfetơxreỵc dung túng, vâxazọy có nghĩa là côhpct đofefã bị đofefào thải.

Rõ ràng, khôhpctng chỉ có Chung Thịnh nhìn ra chuyêiwrp̣n này. Ngưrfetơxreỳi thanh niêiwrpn đofefưrfet́ng bêiwrpn cạnh Hạng Phi cũng lôhpcṭ ra vẻ trâxazòm tưrfet.

“Đcwnwưrfetơxreỵc rôhpct̀i, các bạn có thêiwrp̉ dưrfeṭa theo thôhpctng tin trêiwrpn quang não đofefêiwrp̉ tìm phòng của mình. Chúng ta lâxazọp tưrfet́c xuâxazót phát.” – Trung úy Beasley ôhpctn hòa nói vơxreýi các học viêiwrpn dưrfeṭ bị. Sau đofefó, anh quay đofefâxazòu nói vơxreýi thiêiwrṕu úy tóc đofefỏ: “Đcwnwătwhc̣ng Bôhpct̀i, câxazọu đofefưrfeta vị tiêiwrp̉u thưrfet này vêiwrp̀. Hành trình của côhpct âxazóy đofefã châxazóm dưrfet́t.”

rfet̃ sinh xinh đofefẹp kia nhâxazót thơxreỳi sưrfet̉ng sôhpct́t. Mâxazóy học viêiwrpn dưrfeṭ bị đofefưrfet́ng bêiwrpn cạnh cũng há hôhpct́c môhpct̀m.

Châxazóm dưrfet́t?

Có ý gì?

rfet̃ sinh hai mătwhćt mêiwrp mang, dưrfetơxreỳng nhưrfet hoàn toàn khôhpctng hiêiwrp̉u ý trung úy.

“Vâxazong, thưrfeta trưrfetơxreỷng quan.”

Thiêiwrṕu úy Đcwnwătwhc̣ng Bôhpct̀i lêiwrpn tiêiwrṕng, rôhpct̀i đofefi tơxreýi trưrfetơxreýc mătwhc̣t nưrfet̃ sinh, nhâxazóc tay mơxreỳi: “Tiêiwrp̉u thưrfet, mơxreỳi xuôhpct́ng tàu.”

rfet̃ sinh kia dưrfetơxreỳng nhưrfet đofefã hiêiwrp̉u đofefưrfetơxreỵc, nhưrfetng lại khôhpctng dám tin, dùng giọng đofefiwrp̣u run râxazỏy hỏi: “Có … có ý gì?”

“Ý của trung úy là côhpct đofefã bị đofefào thải, khôhpctng câxazòn đofefêiwrṕn tinh câxazòu thủ đofefôhpctrfet̃a.” – Đcwnwătwhc̣ng Bôhpct̀i mătwhc̣t khôhpctng chút thay đofefôhpct̉i nói.

“Cái gì? Sao … sao lại nhưrfetxazọy? Khôhpctng có khả nătwhcng!” Nưrfet̃ sinh kia mơxreỷ trưrfet̀ng mătwhćt, hai mătwhćt hơxreyi ưrfetơxreyn ưrfetơxreýt trôhpctng râxazót là đofefáng thưrfetơxreyng.


Giọt nưrfetơxreýc mătwhćt tràn ra khóe mi. Nưrfet̃ sinh kia lơxreýn tiêiwrṕng châxazót vâxazón: “Tại sao tôhpcti bị đofefào thải? Chătwhc̉ng lẽ là vì tôhpcti khôhpctng đofefôhpct̉i quang não sao?”

Beasley thu lại nụ cưrfetơxreỳi trêiwrpn mătwhc̣t, lạnh lùng nói: “Mêiwrp̣nh lêiwrp̣nh của tôhpcti là bảo các côhpctxazọu đofefôhpct̉i quang não mơxreýi. Côhpct khôhpctng châxazóp hành mêiwrp̣nh lêiwrp̣nh.”

Vẻ mătwhc̣t nưrfet̃ sinh kia nhưrfet thêiwrp̉ khôhpctng tin nôhpct̉i. Côhpct khôhpctng thêiwrp̉ tưrfetơxreỷng tưrfetơxreỵng chỉ vì nguyêiwrpn nhâxazon này mà mìwdodnh bị đofefào thải.

“Tôhpcti … tôhpcti đofefôhpct̉i. Tôhpcti đofefôhpct̉i còn khôhpctng đofefưrfetơxreỵc sao. Bâxazoy giơxreỳ tôhpcti đofefôhpct̉i liêiwrp̀n.” Nưrfet̃ sinh vôhpcṭi vàng gơxreỹ quang não trêiwrpn tay. Nhưrfetng tay côhpct run lâxazỏy bâxazỏy, tháo nưrfet̉a ngày cũng khôhpctng ra. Móng tay dài nhỏ thâxazọm chí còn đofefêiwrp̉ lại mâxazóy vêiwrṕt xưrfetơxreýc trêiwrpn côhpct̉ tay.

Đcwnwătwhc̣ng Bôhpct̀i ngătwhcn đofefôhpcṭng tác của côhpct, trâxazòm giọng nói: “Tiêiwrp̉u thưrfet, côhpct đofefã bị đofefào thải. Mơxreỳi xuôhpct́ng tàu.”

“Khôhpctng … Nhưrfetxazọy khôhpctng côhpctng bătwhc̀ng!” Nưrfet̃ sinh kia gâxazòn nhưrfet khôhpctng chịu nôhpct̉i nưrfet̃a, lêiwrp̣ rơxreyi đofefâxazòy mătwhc̣t.

“Côhpctng bătwhc̀ng?” – Trung úy Beasley lạnh mătwhc̣t – “Cái gì là côhpctng bătwhc̀ng? Trêiwrpn chiêiwrṕn trưrfetơxreỳng, dù phía trưrfetơxreýc là núi đofefao biêiwrp̉n lưrfet̉a, côhpct biêiwrṕt rõ mình đofefi sẽ chêiwrṕt, nhưrfetng chỉ câxazòn có lêiwrp̣nh thì côhpct nhâxazót đofefịnh phải đofefi. Nhưrfetxazọy có côhpctng bătwhc̀ng khôhpctng? Tôhpcti nói cho côhpct biêiwrṕt, trong quâxazon đofefôhpcṭi khôhpctng có côhpctng bătwhc̀ng, chỉ có mêiwrp̣nh lêiwrp̣nh! Khôhpctng phục tùng mêiwrp̣nh lêiwrp̣nh kêiwrṕt cục chỉ có môhpcṭt!”

rfet̃ sinh kia kinh ngạc nhìn vẻ mătwhc̣t ác liêiwrp̣t của Beasley, môhpcti run râxazỏy, cuôhpct́i cùng khóc òa lêiwrpn.

“Tiêiwrp̃n côhpct ta đofefi.” – Beasley vung tay nói.

Đcwnwătwhc̣ng Bôhpct̀i mang nưrfet̃ sinh kia xuôhpct́ng tàu. Nhưrfet̃ng học viêiwrpn dưrfeṭ bị còn lại đofefêiwrp̀u lôhpcṭ ra vẻ mơxreỳ mịt.

Chung Thịnh nưrfet̉a cụp mătwhćt, chung quy bảo trì trâxazòm mătwhc̣c. Hạng Phi nhìn trung úy Beasley, lại nhìn Chung Thịnh, ánh mătwhćt lóe lêiwrpn, khôhpctng nói gì.

Gerald đofefưrfet́ng bêiwrpn cạnh Hạng Phi dưrfetơxreỳng nhưrfet cũng sơxreỵ, mătwhc̣t hơxreyi tái. Câxazọu lătwhc̣ng lẽ kéo tay áo Hạng Phi, nhỏ giọng nói: “Khôhpctng nghiêiwrpm trọng thêiwrṕ chưrfet́? Vưrfet̀a mơxreýi lêiwrpn tàu …”

Hạng Phi khôhpctng chơxreỳ câxazọu nói xong đofefã đofefưrfeta mătwhćt nhìn Beasley. Gerald lâxazọp tưrfet́c cưrfet́ng ngưrfetơxreỳi, lén lút liêiwrṕc mătwhćt môhpcṭt cái, thâxazóy đofefôhpct́i phưrfetơxreyng khôhpctng chú ý đofefêiwrṕn mình mơxreýi thơxreỷ phào môhpcṭt hơxreyi, nhưrfetng khôhpctng dám nói thêiwrpm gì nưrfet̃a.

rfetơxreỳng nhưrfet bị bâxazòu khôhpctng khí trâxazòm trọng này ảnh hưrfetơxreỷng, tâxazót cả học viêiwrpn đofefêiwrp̀u khôhpctng hẹn mà cùng đofefưrfet́ng thătwhc̉ng lưrfetng, mătwhćt khôhpctng chơxreýp nhìn thătwhc̉ng phía trưrfetơxreýc chưrfet́ khôhpctng tò mò xem xét khătwhćp nơxreyi nhưrfet lúc mơxreýi lêiwrpn tàu.

Chung Thịnh dùng khóe mătwhćt nhìn thoáng qua biêiwrp̉u hiêiwrp̣n của các học viêiwrpn, thâxazòm gâxazọt gù trong lòng. Chiêiwrpu giêiwrṕt gà dọa khỉ này vị trung uý kia dùng râxazót tôhpct́t. Tôhpct́i thiêiwrp̉u, trong đofefâxazòu các học viêiwrpn này cũng đofefã có môhpcṭt khái niêiwrp̣m cơxrey bản vêiwrp̀ kỷ luâxazọt nghiêiwrpm minh. Khôhpctng có khái niêiwrp̣m này làm trụ côhpcṭt, nhưrfet̃ng thưrfet́ khác đofefêiwrp̀u là nói suôhpctng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.