Chú Ái Tinh Không

Chương 1 :

    trước sau   
Editor: Nguyêafmṃt

“Ariel!!! Khôuaikng!!!!”

Trơgdwoqlfb́t nhìn chiêafmḿc cơgdwo giáp màu lam điaboânvdụm cách điaboó khôuaikng xa bị phi thuyêafmm̀n của quânvdun mai phục dùng chủ pháo băqlfb́n phá, vơgdwõ thành tưivfv̀ng mảnh nhỏ, Chung Thịnh điaboau điaboơgdwón gào lêafmmn cái têafmmn vânvdũn giânvdúu sânvduu trong lòng.

Khôuaikng phải trưivfvơgdwỏng quan, khôuaikng phải ngài thiêafmḿu tưivfvơgdwóng, mà là Ariel.

Là ngưivfvơgdwòi anh thânvdùm mêafmḿn nhiêafmm̀u năqlfbm, nhưivfvng chưivfva bao giơgdwò nói ra – Ariel.

Hai măqlfb́t Chung Thịnh điaboong điaboânvdùy nưivfvơgdwóc măqlfb́t, trái tim điaboau nhưivfv́c tưivfvơgdwỏng nhưivfv khiêafmḿn anh hânvdụn khôuaikng thêafmm̉ chêafmḿt điaboi.


Tại sao?

uaiḱt cuôuaiḳc là tại sao?

Tại sao ơgdwỏ nơgdwoi tiêafmm̉u thưivfv Elenna hẹn bọn họ lại có quânvdun điaboịch mai phục?

Chung Thịnh khôuaikng hiêafmm̉u, rõ ràng tiêafmm̉u thưivfv Elenna là vị hôuaikn thêafmm của Ariel, chăqlfb̉ng mânvdúy nưivfṽa mà hai ngưivfvơgdwòi sẽ kêafmḿt hôuaikn, vânvdụy vì sao côuaik ânvdúy lại bán điaboưivfv́ng Ariel?

Chung Thịnh hânvdụn. Anh hânvdụn Elenna, điaboã có điaboưivfvơgdwọc ngưivfvơgdwòi điaboàn ôuaikng hoàn mỹ nhânvdút trêafmmn thêafmḿ giơgdwói, vânvdụy mà lại phản bôuaiḳi. Đpdjqó là ngưivfvơgdwòi điaboàn ôuaikng anh muôuaiḱn cũng khôuaikng điaboưivfvơgdwọc, mà cũng khôuaikng dám muôuaiḱn. Đpdjqó là quan chỉ huy trẻ tuôuaik̉i nhânvdút liêafmmn bang. Môuaiḳt ngưivfvơgdwòi tài năqlfbng ngút trơgdwòi nhưivfv thêafmḿ, khôuaikng ngã xuôuaiḱng nơgdwoi chiêafmḿn trưivfvơgdwòng, lại chêafmḿt vì ânvdum mưivfvu quỷ kêafmḿ thêafmḿ này, điaboânvduy là môuaiḳt sưivfṿ sỉ nhục khôuaikng cách nào hình dung điaboưivfvơgdwọc!!!

Muôuaiḱn mà khôuaikng điaboưivfvơgdwọc, có điaboưivfvơgdwọc lại khôuaikng quý trọng. Giơgdwò phút này, Chung Thịnh vôuaik cùng hôuaiḱi hânvdụn. Nêafmḿu anh phát hiêafmṃn ra quỷ kêafmḿ của Elenna, nêafmḿu anh thành thânvdụt bày tỏ lòng mình, có khi nào … mọi chuyêafmṃn sẽ khác khôuaikng?

afmḿu … Nêafmḿu có “nêafmḿu” ….

Chung Thịnh vôuaikivfṿc che lại hai măqlfb́t, tưivfv̀ng giọt nưivfvơgdwóc măqlfb́t theo kẽ tay tràn ra, rơgdwoi lêafmmn bàn điaboafmm̀u khiêafmm̉n. Khôuaikng có sưivfṿ điaboafmm̀u khiêafmm̉n của chủ nhânvdun, chiêafmḿc cơgdwo giáp điaboânvdùy mình thưivfvơgdwong tích nay cưivfv́ thêafmḿ điaboưivfv́ng lăqlfḅng yêafmmn.

Chiêafmḿc cơgdwo giáp điaboôuaiḳt nhiêafmmn dưivfv̀ng côuaikng kích làm điaboịch nhânvdun vânvduy côuaikng nó chânvdùn chơgdwò trong giânvduy lát. Chiêafmḿc cơgdwo giáp hai màu điaboỏ điaboen xen nhau này dưivfvơgdwói tình thêafmḿ bị năqlfbm cơgdwo giáp bao vânvduy mà vânvdũn xưivfv̉ lý điaboưivfvơgdwọc hai trong sôuaiḱ điaboó. Tuy nó điaboã mânvdút điaboi gânvdùn nhưivfvuaiḳt nưivfv̉a điaboôuaiḳng lưivfṿc, nhưivfvng ba chiêafmḿc cơgdwo giáp còn lại vânvdũn khôuaikng dám coi thưivfvơgdwòng.

Tình hình chiêafmḿn điaboânvdúu điaboôuaiḳt ngôuaiḳt thay điaboôuaik̉i, cho dù khôuaikng hiêafmm̉u hành điaboôuaiḳng của chiêafmḿc cơgdwo giáp này, nhưivfvng môuaiḳt giânvduy sau, ba cơgdwo giáp còn lại điaboôuaik̀ng thơgdwòi mơgdwỏ hêafmṃ thôuaiḱng vũ khí quang năqlfbng.

Ba côuaiḳt sáng chói măqlfb́t hiêafmṃn lêafmmn, chiêafmḿc cơgdwo giáp hai màu điaboỏ điaboen bị nôuaik̉ thành mảnh nhỏ. Chung Thịnh chỉ cảm thânvdúy có ngón lưivfv̉a nóng rưivfṿc nuôuaiḱt chưivfv̉ng lânvdúy mình trong nháy măqlfb́t …

Ariel, tôuaiki điaboêafmḿn điaboânvduy …

o0o


“Chung Thịnh, Chung Thịnh, dânvdụy mau! Nhanh lêafmmn! Muôuaiḳn rôuaik̀i điaboânvdúy, hôuaikm nay là ngày điaboi học cuôuaiḱi cùng. Dânvdụy nhanh lêafmmn!” – Có tiêafmḿng nói cưivfv́ sa sả truyêafmm̀n vào tai anh.

Chung Thịnh chânvdụm rãi mơgdwỏ măqlfb́t ra, chỉ thânvdúy môuaiḳt mảng mơgdwouaik̀. Anh dùng sưivfv́c chơgdwóp chơgdwóp, khóe măqlfb́t tràn ra vài giọt nưivfvơgdwóc làm tânvdùm nhìn dânvdùn rõ hơgdwon.

Trêafmmn trânvdùn nhà là nhưivfṽng hoa văqlfbn anh điaboã nhìn ngăqlfb́m vôuaikuaiḱ lânvdùn. Chânvdụm rãi nghiêafmmng điaboânvdùu sang chôuaik̃ khác, trêafmmn bưivfv́c tưivfvơgdwòng bêafmmn cạnh dán môuaiḳt tơgdwò poster chiêafmmu sinh rânvdút lơgdwón của trưivfvơgdwòng quânvdun điaboôuaiḳi Đpdjqêafmṃ Nhânvdút.

Ngón tay giânvdụt giânvdụt, sơgdwò soạng xuôuaiḱng khe hơgdwỏ giưivfṽa ván giưivfvơgdwòng và tưivfvơgdwòng, ơgdwỏ nơgdwoi điaboã sơgdwò điaboêafmḿn biêafmḿt bao lânvdùn, anh chạm điaboêafmḿn cái lôuaik̃ nhỏ mà mình điaboào ra môuaik̃i lúc nhàm chán.

“Chung Thịnh, cânvdụu nghĩ gì điaboânvdúy? Nhanh lêafmmn.” Môuaiḳt cái điaboânvdùu bù xù điaboôuaiḳt nhiêafmmn xuânvdút hiêafmṃn trưivfvơgdwóc măqlfb́t anh, vẻ măqlfḅt bânvdút khả tưivfv nghị nhìn anh.

“Cânvdụu khôuaikng điaboịnh điaboi muôuaiḳn thânvdụt chưivfv́? Cânvdụu là học trò mà ôuaikng già kia tânvdum điaboăqlfb́c nhânvdút, ba năqlfbm trơgdwòi chưivfva tưivfv̀ng điaboi muôuaiḳn vêafmm̀ sơgdwóm. Muôuaiḱn phá lêafmṃ vào ngày cuôuaiḱi cùng hả?”

Chung Thịnh ngơgdwo ngác nhìn gưivfvơgdwong măqlfḅt có phânvdùn xanh xao trưivfvơgdwóc măqlfb́t, môuaiki giânvdụt giânvdụt: “Hạng Phi?”

“Tơgdwó điaboânvduy. Này, cânvdụu sao thêafmḿ?” – Chú ý tơgdwói vẻ giânvdụt mình của Chung Thịnh, thanh niêafmmn kia khôuaikng điaboưivfvơgdwọc tưivfṿ nhiêafmmn sơgdwò sơgdwò măqlfḅt mình – “Trêafmmn măqlfḅt tơgdwó có gì sao?”

“Sao cânvdụu …” lại ơgdwỏ điaboânvduy?

uaik̉ họng Chung Thịnh khôuaik rát. Anh nhìn Hạng Phi trưivfvơgdwóc măqlfb́t, có cảm giác nhưivfv mình điaboang mơgdwo.

Đpdjqích thânvdụt là Hạng Phi, ngưivfvơgdwòi bạn tôuaiḱt nhânvdút của anh, thuôuaiḳc bôuaiḳ tham mưivfvu quânvdun khu V. Đpdjqáng ra cânvdụu ânvdúy phải ơgdwỏ sơgdwỏ chỉ huy của quânvdun khu V chưivfv́ sao lại ơgdwỏ điaboânvduy?

“Sao cái gì? Chung Thịnh, hôuaikm nay cânvdụu làm sao vânvdụy?” – Hạng Phi thânvdúy Chung Thịnh là lạ mà khó hiêafmm̉u.

Ngânvdủng điaboânvdùu nhìn thoáng qua điaboôuaik̀ng hôuaik̀, măqlfḅt cânvdụu lânvdụp tưivfv́c biêafmḿn săqlfb́c. Cânvdụu kéo Chung Thịnh ra khỏi giưivfvơgdwòng, cânvdùm bôuaiḳ quânvdùn áo điaboêafmm̉ bêafmmn cạnh ném lêafmmn măqlfḅt anh, gào lêafmmn: “Đpdjqưivfv̀ng có lăqlfb̀ng nhăqlfb̀ng nưivfṽa, thay quânvdùn áo mau lêafmmn. Hôuaikm nay là tiêafmḿt học cuôuaiḱi cùng của ôuaikng già ânvdúy. Hôuaikm qua ôuaikng ânvdúy còn côuaiḱ ý nhânvdún mạnh là nêafmḿu hôuaikm nay ai điaboêafmḿn muôuaiḳn thì sẽ khiêafmḿn kẻ điaboó sôuaiḱng khôuaikng băqlfb̀ng chêafmḿt điaboânvdúy!”


Lúc nói điaboêafmḿn ‘sôuaiḱng khôuaikng băqlfb̀ng chêafmḿt”, cânvdụu còn rùng mình môuaiḳt cái, rõ ràng là rânvdút có kinh nghiêafmṃm vơgdwói hânvdụu quả của nhưivfṽng lơgdwòi này.

Phì.

Chung Thịnh khôuaikng nhịn điaboưivfvơgdwọc bânvdụt cưivfvơgdwòi. Năqlfbm điaboó, lúc Hạng Phi vưivfv̀a vào học, bơgdwỏi vì nghịch ngơgdwọm mà khôuaikng ít lânvdùn cânvdụu bị các thânvdùy côuaik dạy dôuaik̃, sau điaboânvdúy môuaik̃i lânvdùn găqlfḅp các thânvdùy côuaik điaboêafmm̀u nhưivfv chuôuaiḳt thânvdúy mèo vânvdụy.

“Còn cưivfvơgdwòi! Còn cưivfvơgdwòi!” Hạng Phi bị Chung Thịnh cưivfvơgdwòi thẹn điaboêafmḿn điaboỏ cả măqlfḅt. Cânvdụu tóm côuaik̉ Chung Thịnh dùng sưivfv́c lăqlfb́c lânvdúy lăqlfb́c điaboêafmm̉: “Cưivfvơgdwòi nưivfṽa là cả hai chúng ta điaboêafmm̀u bị muộwfgyn, cho cânvdụu nêafmḿm thưivfv̉ sưivfṿ lơgdwọi hại của các thânvdùy côuaik!!!”

“Đpdjqưivfvơgdwọc, điaboưivfvơgdwọc, tơgdwó khôuaikng cưivfvơgdwòi.” Chung Thịnh vôuaiḳi nghiêafmmm măqlfḅt, nhảy tưivfv̀ trêafmmn giưivfvơgdwòng xuôuaiḱng, nhìn thoáng qua điaboôuaik̀ng hôuaik̀ thânvdúy vânvdũn còn thơgdwòi gian thì điaboi vào phòng tăqlfb́m.

nvdúp nưivfvơgdwóc lêafmmn măqlfḅt, dùng sưivfv́c lau môuaiḳt hôuaik̀i. Nhìn khuôuaikn măqlfḅt quen thuôuaiḳc mà xa lạ trong gưivfvơgdwong, Chung Thịnh băqlfb́t điaboânvdùu ngânvdủn ngưivfvơgdwòi. Dưivfvơgdwói cái điaboânvdùu tóc nânvduu ngăqlfb́n lôuaiḳn xôuaiḳn do mơgdwói tỉnh ngủ là điaboôuaiki mày kiêafmḿm dày rânvdụm, căqlfḅp măqlfb́t ưivfvng săqlfb́c bén mang vài phânvdùn thành thục khôuaikng phù hơgdwọp vơgdwói tuôuaik̉i tác, sôuaiḱng mũi cao thăqlfb̉ng, môuaiki dày, khuôuaikn măqlfḅt hơgdwoi có vẻ lạnh lùng điaboã bơgdwót dânvdùn nét ngânvduy ngôuaik của tuôuaik̉i niêafmmn thiêafmḿu.

Chung Thịnh cúi điaboânvdùu, trêafmmn cánh tay màu lúa mạch dính điaboânvdùy nhưivfṽng giọt nưivfvơgdwóc. Anh điaboưivfva tay sơgdwò măqlfḅt mình, ngưivfvơgdwòi trong gưivfvơgdwong cũng làm ra điaboôuaiḳng tác y hêafmṃt.

“Mưivfvơgdwòi tám tuôuaik̉i … sao?” – Chung Thịnh lânvdủm bânvdủm, nhìn ngưivfvơgdwòi trong gưivfvơgdwong mà có chút mơgdwò mịt.

Anh điaboã chêafmḿt, chuyêafmṃn này khôuaikng thêafmm̉ nghi ngơgdwò. Dưivfvơgdwói tình huôuaiḱng nhưivfvnvdụy, anh khôuaikng có khả năqlfbng còn sôuaiḱng. Nhưivfvng lúc này điaboânvduy anh lại điaboang sôuaiḱng sơgdwò sơgdwò. Chăqlfb̉ng lẽ nhưivfṽng tháng ngày điaboã qua điaboó điaboêafmm̀u chỉ là môuaiḳt giânvdúc mơgdwo?

“Ariel …” Vôuaik thưivfv́c gọi cái têafmmn ânvdủn sânvduu trong lòng, hình ảnh chiêafmḿc cơgdwo giáp màu lam điaboânvdụm bị nhưivfṽng chùm sáng trăqlfb́ng xé thành mảnh nhỏ dôuaik̀n dânvdụp ùa vêafmm̀ trong trí óc.

gdwon điaboau nhưivfv bị xé rách truyêafmm̀n tưivfv̀ ngưivfṿc điaboêafmḿn làm anh run rânvdủy toàn thânvdun. Cho dù là môuaiḳng, cái têafmmn điaboó sơgdwóm điaboã khăqlfb́c vào nơgdwoi sânvduu thăqlfb̉m nhânvdút trái tim anh.

Tỉnh ngôuaiḳ lại tưivfv̀ trong bi thưivfvơgdwong, bêafmmn tai nghe tiêafmḿng réo tràn điaboânvdùy sưivfv́c sôuaiḱng của Hạng Phi, Chung Thịnh cong khóe môuaiki cưivfvơgdwòi cưivfvơgdwòi. Khuôuaikn măqlfḅt lạnh lùng nháy măqlfb́t bị ý cưivfvơgdwòi hòa tan.

Ariel! Hiêafmṃn tại Ariel còn sôuaiḱng!

Anh nhìn ngưivfvơgdwòi trong gưivfvơgdwong cũng lôuaiḳ ra vẻ tưivfvơgdwoi cưivfvơgdwòi, tay năqlfb́m thânvdụt chăqlfḅt.

uaiḱng lại là thêafmmm môuaiḳt cơgdwouaiḳi nưivfṽa. Ta sẽ khôuaikng bỏ qua!

“A a a a! Chung Thịnh, chúng ta chêafmḿt chăqlfb́c rôuaik̀i, thânvdụt sưivfṿ chêafmḿt chăqlfb́c rôuaik̀i!” – Tiêafmḿng Hạng Phi nghe cưivfv́ nhưivfvuaiḳt con gà trôuaiḱng săqlfb́p bị treo côuaik̉.

Chung Thịnh khôuaikng chịu nôuaik̉i sưivfṿ quânvdúy rânvdùy của cânvdụu, cuôuaiḱi cùng mơgdwỏ cưivfv̉a, điaboôuaik̀ng thơgdwòi, tay măqlfb́t lanh lẹ cản lại năqlfb́m tay điaboưivfvơgdwong nêafmṃn xuôuaiḱng khôuaikng kịp thu thêafmḿ của Hạng Phi.

“Măqlfḅc quânvdùn áo, xuânvdút phát.” Khôuaikng điaboơgdwọi Hạng Phi mơgdwỏ miêafmṃng, Chung Thịnh điaboã mỉm cưivfvơgdwòi chăqlfḅn họng cânvdụu.

“Bânvduy giơgdwò xuânvdút phát nhânvdút điaboịnh là khôuaikng băqlfb́t điaboưivfvơgdwọc xe rôuaik̀i …” – Hạng Phi mang vẻ măqlfḅt cânvdùu xin, nói nhỏ.

“Tơgdwó có cách.” Chung Thịnh nhưivfvơgdwón mày, cưivfvơgdwòi cưivfvơgdwòi, măqlfḅc quânvdùn áo vânvdụn điaboôuaiḳng rôuaik̀i lôuaiki kéo Hạng Phi ra ngoài.

Hạng Phi bânvdút điaboăqlfb́c dĩ nhún vai. Thôuaiki quêafmmn điaboi, anh bạn này của cânvdụu điaboã nói là có cách thì nhânvdút điaboịnh sẽ có cách. Mà cho dù cânvdụu ta bảo hêafmḿt cách thì cũng điaboành phải chânvdúp nhânvdụn vânvdụy thôuaiki, điaboăqlfb̀ng nào thì xe bus điaboã điaboi rôuaik̀i, giơgdwò nói gì cũng khôuaikng kịp.

Hỏi cânvdụu tại sao khôuaikng điaboi trưivfvơgdwóc ưivfv? Đpdjqùa à, cânvdụu và Chung Thịnh quen nhau mưivfvơgdwòi mânvdúy năqlfbm trơgdwòi, sao có thêafmm̉ chỉ vì tránh bị môuaiḳt ôuaikng thânvdùy trưivfv̀ng phạt mà bỏ măqlfḅc anh em điaboưivfvơgdwọc.

Có phúc cùng hưivfvơgdwỏng, có họa cùng chịu! Đpdjqânvduy chính là lơgdwòi thêafmm̀ của hai ngưivfvơgdwòi khi kêafmḿt làm anh em ơgdwỏ hânvdụu viêafmṃn trại trẻ môuaik̀ hôuaiki năqlfbm điaboó.

Ủ rũ điaboi tháng máy tưivfv̀ tânvdùng hai mưivfvơgdwoi tám xuôuaiḱng, Hạng Phi vưivfv̀a lúc thânvdúy điaboưivfvơgdwọc cách điaboó xa xa là chiêafmḿc xe bus huyêafmm̀n phù biêafmḿn mânvdút ơgdwỏ cuôuaiḱi điaboưivfvơgdwòng hânvdùm.

gdwoi bọn họ ơgdwỏ là khu nhà phúc lơgdwọi chính chủ cânvdúp cho trẻ em môuaik̀ côuaiki khôuaikng nơgdwoi nưivfvơgdwong tưivfṿa, cách nôuaiḳi thành rânvdút xa. Ơmsmn̉ nơgdwoi thêafmḿ này, cách nhanh nhânvdút điaboêafmm̉ điaboêafmḿn trưivfvơgdwòng học của họ chính là cái xe bus bình thưivfvơgdwòng kia, nêafmḿu bỏ lơgdwõ thì phải chơgdwò môuaiḳt giơgdwò sau mơgdwói có chuyêafmḿn khác. Nhưivfvng tưivfv̀ giơgdwò cho điaboêafmḿn lúc vào học chỉ còn chưivfva điaboânvdùy môuaiḳt tiêafmḿng, nói cách khác, hai ngưivfvơgdwòi chăqlfb́c chăqlfb́n bị muôuaiḳn rôuaik̀i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.