Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 197 : Em muốn đi ra ngoài một chút

    trước sau   
Ngắbwupt đouxbiệxicin thoạzzwoi ba xong thìajkhuwzci nởgeap nụhpkmzfbsbxoki, ngãmydg cảgfrn ngưzfbsbxoki xuốagtdng sofa.

uwzci khôuwzcng muốagtdn khócvdvc, thếvljz nhưzfbsng nưzfbsrixcc mắbwupt lạzzwoi nhịjuyvn khôuwzcng đouxbưzfbsfkunc màfphf chảgfrny dàfphfi xuốagtdng.

Gửlujpi cho ba tin nhắbwupn kia chỉmydg muốagtdn đouxbơgoudn giảgfrnn thôuwzcng bápzixo cho ôuwzcng biếvljzt rằqswrng tôuwzci tốagtdt nghiệxicip rồfeuxi. Nhưzfbsng khôuwzcng ngờbxok rằqswrng thứgcjm ôuwzcng ấfwypy đouxbiwia ýfphf lạzzwoi làfphf ba trăhpkmm triệxiciu.

Từhwnb trưzfbsrixcc đouxbếvljzn nay ôuwzcng ấfwypy khôuwzcng đouxbagtdi xửlujp tốagtdt vớrixci tôuwzci thìajkhuwzci nghĩgfrncvdv lẽcfrjajkh ôuwzcng ấfwypy quápzix quan tâetyvm mẹkbbluwzci màfphf thôuwzci, mẹkbbluwzci rờbxoki đouxbi đouxbãmydg mang đouxbếvljzn cho ôuwzcng ấfwypy đouxbgfrnimqmch quápzix nặjayeng nềouxb.

Sau đouxbfwypy ôuwzcng ấfwypy lạzzwoi cùuwzcng dìajkh Tốagtdng đouxbưzfbsa ra con sốagtd ba trăhpkmm triệxiciu, tôuwzci lạzzwoi nghĩgfrn bởgeapi vìajkh ôuwzcng ấfwypy khôuwzcng lay chuyểiwian đouxbưzfbsfkunc dìajkh Tốagtdng màfphf thôuwzci vìajkh trong cápzixi nhàfphffphfy thìajkhajkh Tốagtdng cócvdv tiếvljzng nócvdvi rấfwypt lớrixcn sau ba tôuwzci.

etyvy giờbxok, chỉmydgfphf mộgugnt tin đouxbiệxicin thoạzzwoi, ba tôuwzci...




Ai, trong lòfjzcng ba tiềouxbn còfjzcn quan trọrmyqng hơgoudn cảgfrnuwzci nữcpioa!

Chuyệxicin trởgeap vềouxbhpkmn hộgugn nhỏwtkeuwzci chưzfbsa nócvdvi cho Trápzixc tiêjurvn sinh nghe.

Sau khi ngắbwupt đouxbiệxicin thoạzzwoi củbryga ba tôuwzci thìajkhajkhnh nhưzfbs qua hơgoudn mộgugnt tiếvljzng tôuwzci mớrixci gửlujpi mộgugnt tin nhắbwupn cho anh.

“Chúxcze Trápzixc.”

Khôuwzcng cócvdv lờbxoki thừhwnba thãmydgi nàfphfo.

Mấfwypy phúxczet sau đouxbiệxicin thoạzzwoi tôuwzci đouxbsllb chuôuwzcng.

Nhìajkhn hai chữcpio "Dưzfbsfkunng cảgfrn" thìajkh thoápzixng chốagtdc tôuwzci lạzzwoi nởgeap nụhpkmzfbsbxoki.

xczec thựbrygc tậuizop ởgeapuwzcng ty củbryga anh, do sợfkun ngưzfbsbxoki khápzixc phápzixt hiệxicin ra mốagtdi quan hệxici củbryga tôuwzci vớrixci anh nêjurvn đouxbãmydg sửlujpa têjurvn thàfphfnh "Dưzfbsfkunng cảgfrn", khôuwzcng biếvljzt têjurvn tôuwzci trong danh bạzzwo củbryga anh làfphfajkh nữcpioa.

"Alo?" Tôuwzci nhậuizon đouxbiệxicin thoạzzwoi.

"Cócvdv chuyệxicin gìajkh tốagtdt àfphf, sao vui thếvljz?” Giọrmyqng củbryga Trápzixc tiêjurvn sinh truyềouxbn đouxbếvljzn từhwnbjurvn kia đouxbiệxicin thoạzzwoi.

Trong lòfjzcng tôuwzci cảgfrn kinh, thìajkh ra trong thếvljz giớrixci củbryga tôuwzci, dùuwzc ba tỏwtke thápzixi đouxbgugn khắbwupc nghiệxicit vớrixci tôuwzci thìajkhhpkmn bảgfrnn cũnnnpng khôuwzcng đouxbuổsllbi kịjuyvp đouxbưzfbsfkunc mộgugnt chi tiếvljzt nhỏwtkefphfo củbryga tôuwzci vớrixci Trápzixc tiêjurvn sinh.

"Chúxcze Trápzixc, em tốagtdt nghiệxicip rồfeuxi."

"Biếvljzt em tốagtdt nghiệxicip màfphf, em vềouxb nhàfphf rồfeuxi àfphf?"




uwzci "vâetyvng" mộgugnt tiếvljzng, đouxbúxczeng lúxczec nàfphfy thìajkh đouxbjurvu bêjurvn kia đouxbiệxicin thoạzzwoi truyềouxbn đouxbếvljzn tiếvljzng xàfphfo bàfphfi mạzzwot chưzfbsfkunc, giọrmyqng củbryga mấfwypy ngưzfbsbxoki đouxbàfphfn ôuwzcng khápzixc, còfjzcn pha thêjurvm tiếvljzng trêjurvu chọrmyqc củbryga phụhpkm nữcpio nữcpioa.

fjzcng tôuwzci thắbwupt lạzzwoi, trong đouxbjurvu nhápzixy mắbwupt đouxbãmydg xuấfwypt hiệxicin mộgugnt cảgfrnnh tưzfbsfkunng thếvljzfphfy: Mộgugnt căhpkmn phòfjzcng tràfphfn ngậuizop sưzfbsơgoudng mùuwzc, cócvdv bốagtdn ngưzfbsbxoki đouxbàfphfn ôuwzcng ngồfeuxi ởgeap bốagtdn cạzzwonh bàfphfn vuôuwzcng, phíimqma sau mỗxczei ngưzfbsbxoki còfjzcn cócvdv thêjurvm mộgugnt phụhpkm nữcpio xinh đouxbkbblp rựbrygc rỡbryg.

pzixc côuwzcfwypy mộgugnt làfphf dựbryga vàfphfo mấfwypy ngưzfbsbxoki đouxbàfphfn ôuwzcng, hai làfphf tựbryga đouxbjurvu lêjurvn vai củbryga mấfwypy gãmydg, vàfphf ba làfphf đouxbúxczet nhữcpiong miếvljzng trápzixi câetyvy đouxbãmydg đouxbưzfbsfkunc gọrmyqt kỹzfbs cho mấfwypy têjurvn đouxbàfphfn ôuwzcng kia ăhpkmn...

Trong chớrixcp mắbwupt nàfphfy tôuwzci rấfwypt muốagtdn hỏwtkei: Chúxcze Trápzixc, anh ởgeap đouxbâetyvu thếvljz? Chúxcze Trápzixc, anh đouxbang ởgeap vớrixci ai? Chúxcze Trápzixc, bêjurvn cạzzwonh anh cócvdv phụhpkm nữcpio ưzfbs?...

Lờbxoki đouxbãmydg đouxbếvljzn bêjurvn miệxicing nhưzfbsng làfphfm sao cũnnnpng khôuwzcng thốagtdt ra đouxbưzfbsfkunc.

"Nhớrixcuwzci rồfeuxi?" Giọrmyqng nócvdvi củbryga Trápzixc tiêjurvn sinh lạzzwoi truyềouxbn đouxbếvljzn.

uwzci rầjurvu rĩgfrn "dạzzwo" mộgugnt tiếvljzng thìajkh lậuizop tứgcjmc nghe đouxbưzfbsfkunc Trápzixc tiêjurvn sinh nhỏwtke giọrmyqng nócvdvi vớrixci ngưzfbsbxoki bêjurvn cạzzwonh rằqswrng: "Đxxmbápzixnh giúxczep tôuwzci vàfphfi vápzixn."

xxmbưzfbsfkunc." Giọrmyqng nócvdvi củbryga mộgugnt ngưzfbsbxoki phụhpkm nữcpio vang lêjurvn hoàfphfn toàfphfn khớrixcp vớrixci trong tưzfbsgeapng tưzfbsfkunng, rấfwypt trẻflme trung.

"Tiểiwiau Nhưzfbs, sao thếvljz?" Lúxczec giọrmyqng Trápzixc tiêjurvn sinh vang lêjurvn lầjurvn nữcpioa thìajkh đouxbãmydg xung quanh đouxbãmydg khôuwzcng còfjzcn mấfwypy tiếvljzng ầjurvm ĩgfrn nữcpioa. Tấfwypt nhiêjurvn, anh đouxbãmydg ra khỏwtkei căhpkmn phòfjzcng kia rồfeuxi.

"Em ghen!" Cócvdv lẽcfrj bởgeapi vìajkh khôuwzcng còfjzcn ai ởgeapjurvn cạzzwonh anh nữcpioa nêjurvn tôuwzci nócvdvi thẳgfrnng ra

Cảgfrnm xúxczec củbryga con ngưzfbsbxoki rấfwypt kỳaimy lạzzwo, vàfphf cảgfrnm giápzixc giữcpioa ngưzfbsbxoki vớrixci ngưzfbsbxoki cũnnnpng rấfwypt kỳaimy lạzzwo. Tôuwzci vớrixci Trápzixc tiêjurvn sinh rõbmsdfphfng cápzixch mộgugnt cápzixi đouxbiệxicin thoạzzwoi khôuwzcng nhìajkhn thấfwypy nhau, cápzixch cảgfrn khôuwzcng gian nhưzfbsng tôuwzci vẫvkbwn nhưzfbsnnnpcvdv thểiwia cảgfrnm giápzixc đouxbưzfbsfkunc anh đouxbang rấfwypt vui.

Ôktxqng chắbwupc chắbwupn đouxbang cưzfbsbxoki, khoécvdvuwzci hơgoudi nhếvljzch lêjurvn, đouxbưzfbsbxokng hằqswrn mápzix nhàfphfn nhạzzwot gợfkuni cảgfrnm đouxbếvljzn chếvljzt đouxbi đouxbưzfbsfkunc.

xxmbfeuxajkhnh dấfwypm nhỏwtke!"

Quảgfrn nhiêjurvn lúxczec giọrmyqng nócvdvi củbryga anh vang lêjurvn thìajkhfjzcn mang theo ýfphfzfbsbxoki.

Anh khôuwzcng giảgfrni thíimqmch, nhưzfbsng tôuwzci nhớrixcxczec trưzfbsrixcc anh từhwnbng nócvdvi rằqswrng kểiwia từhwnb khi quen tôuwzci thìajkh anh khôuwzcng còfjzcn ngủbryg vớrixci ngưzfbsbxoki khápzixc nữcpioa.

Ghen tuôuwzcng chua chápzixt bỗxczeng giảgfrnm bớrixct đouxbi, vìajkh nỗxczei ưzfbsu tưzfbs vừhwnba rồfeuxi màfphfuwzci cảgfrnm thấfwypy buồfeuxn cưzfbsbxoki.

"Em cócvdv sắbwupp xếvljzp gìajkh chưzfbsa?" Trápzixc tiêjurvn sinh hỏwtkei: "Đxxmbếvljzn côuwzcng ty làfphfm luôuwzcn hay làfphf xảgfrngoudi mộgugnt thờbxoki gian đouxbãmydg?"

"Em muốagtdn đouxbi ra ngoàfphfi mộgugnt chúxczet." Tôuwzci nócvdvi xong rồfeuxi dừhwnbng mộgugnt lápzixt: "Mộgugnt mìajkhnh."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.