Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 150 : Cho tôi một cơ hội

    trước sau   
Thựofzcc sựofzckrok phong thủindiy đfkrvãkoxg chuyểluchn nghịsxajch, chẳtgugng bao lâpmemu, cảiszdm xúlxduc củindia tôeocmi vàkrok anh ta hoàkrokn toàkrokn lộiszdn ngưiszdegnmc.

Anh ta khôeocmng hiềpmemn hậexisu nhưiszdeocmi.

Việjycgc Tráociwc tiêvubvn sinh làkrok bốwzyv củindia anh ta, mặdqhmc dùdxtyeocmi đfkrvãkoxg biếqczct rấvgztt rõwqkk, nhưiszdng khôeocmng nódiiri ra, nhưiszdng anh ta, hỏkmxei đfkrvếqczcn bạguhbn trai củindia tôeocmi, cũffbdng giốwzyvng nhưiszd chiếqczcn thắqczcng đfkrvang trong tay vậexisy.

“Liêvubvn quan gìiszd đfkrvếqczcn anh?” Tôeocmi khôeocmng vui cưiszdffbdi nữukkza, lưiszdffbdm anh ta mộiszdt cáociwi.

Anh ta códiir vẻocjh nhưiszdpmemm trạguhbng rấvgztt tốwzyvt: “Tôeocmi quan sáociwt côeocm mộiszdt thờffbdi gian, khôeocmng nhữukkzng trưiszdnsoic giờffbd khôeocmng thấvgzty ngưiszdffbdi yêvubvu côeocm đfkrvếqczcn đfkrvódiirn, màkrokffbdng chẳtgugng thấvgzty côeocm gọkhxni đfkrviệjycgn thoạguhbi cho ngưiszdffbdi yêvubvu.”

Trong lòmfyqng tôeocmi nghĩwzyv: Tôeocmi gọkhxni đfkrviệjycgn thoạguhbi cho bốwzyv anh, giấvgztu anh còmfyqn khôeocmng kịsxajp! Sao códiir thểluch đfkrvluch cho anh biếqczct đfkrvưiszdegnmc?!




eocmi im lặdqhmng, anh ta càkrokng thêvubvm đfkrvqczcc ýcxde.

“Hơaoxyn nữukkza, bạguhbn bèlwhieocmdiir vẻocjh rấvgztt íaoxyt. Tôeocmi quen mấvgzty ngưiszdffbdi trẻocjh tuổigoti, vừjycga tan làkrokm đfkrvãkoxg gọkhxni bạguhbn gọkhxni bèlwhi, ăukkzn cơaoxym háociwt hòmfyq, côeocm khôeocmng nhữukkzng ngàkroky nàkroko cũffbdng íaoxyt đfkrviệjycgn thoạguhbi gọkhxni đfkrvếqczcn đfkrvếqczcn làkrok đfkrváociwng thưiszdơaoxyng, tan làkrokm lạguhbi còmfyqn vềpmem luôeocmn nhàkrok nữukkza!”

Anh ta ngừjycgng mộiszdt lúlxduc: “Tôeocmi rúlxdut lạguhbi nhữukkzng lờffbdi trưiszdnsoic kia đfkrvãkoxgkrokeocm “quyếqczcn rũffbd đfkrvàkrokn ôeocmng”, côeocm thựofzcc sựofzc giữukkziszdnh trong sạguhbch hơaoxyn tríaoxyiszdfkrvng tưiszdegnmng củindia tôeocmi.”

Giữukkziszdnh trong sạguhbch......

Nhữukkzng từjycgkroky, tôeocmi cảiszdm thấvgzty bịsxaj châpmemm biếqczcm vôeocmdxtyng, vàkrokeocmi códiir mộiszdt cảiszdm giáociwc rấvgztt bấvgztt bìiszdnh.

Nếqczcu nhưiszd anh ta biếqczct tôeocmi làkrok ngưiszdffbdi thứdhqx ba xen vàkroko giữukkza bốwzyv mẹkhxn anh ta, anh ta sẽtgug thếqczckroko?

“Côeocm đfkrvang nghĩwzyviszd vậexisy?” Anh ta hỏkmxei, vẫepuen đfkrvqczcc ýcxde, “Hay làkrokdiiraoxy mậexist đfkrváociwng xấvgztu hổigotkroko bịsxaj ngưiszdffbdi ta pháociwt hiệjycgn rồexisi?”

Anh ta giốwzyvng nhưiszd mộiszdt tháociwm tửegnm vậexisy.

eocmi lắqczcc đfkrvurxyu: “Tôeocmi cảiszdm thấvgzty hơaoxyi vôeocm vịsxaj! Tôeocmi vàkrok bạguhbn trai nhưiszdkroko, thódiiri quen sốwzyvng ra sao, chẳtgugng liêvubvn quan gìiszd đfkrvếqczcn anh! Anh phíaoxy sứdhqxc làkrokm gìiszd? Ngàkroky nàkroko cũffbdng khôeocmng códiir việjycgc gìiszd đfkrvluchkrokm sao?”

“Nếqczcu tôeocmi làkrok anh, tôeocmi tìiszdnh nguyệjycgn mỗindii ngàkroky đfkrvpmemu tìiszdm tàkroki liệjycgu, nghiêvubvn cứdhqxu vềpmem đfkrvwzyvi thủindi cạguhbnh tranh!” Tôeocmi nódiiri, “Khôeocmng phảiszdi làkrok cao thủindi khoe khoang sao? Sau khi tốwzyvt nghiệjycgp vẫepuen ởfkrv lạguhbi côeocmng ty, nếqczcu nhưiszdeocmi códiirukkzng lựofzcc làkrokm việjycgc nhưiszd anh, nódiiri khôeocmng chừjycgng tôeocmi đfkrvãkoxg sớnsoim làkrokm nêvubvn thàkroknh tựofzcu rồexisi!”

Nhữukkzng lờffbdi nàkroky củindia tôeocmi khôeocmng hềpmem kháociwch khíaoxy, anh ta khôeocmng nhữukkzng khôeocmng nổigoti giậexisn, màkrokmfyqn quan tâpmemm hỏkmxei tôeocmi: “Nhữukkzng lờffbdi tôeocmi vừjycga nódiiri, đfkrvguhbp lêvubvn chiếqczcc đfkrveocmi củindia côeocm rồexisi sao? Thếqczcvubvn mớnsoii kíaoxych đfkrviszdng nhưiszd vậexisy sao?”

“Tôeocmi kíaoxych đfkrviszdng sao? Xin lỗindii, chỉgywrkrokeocmi ghéqmgyt ngưiszdffbdi kháociwc thăukkzm dòmfyqiszdnh thôeocmi.” Tôeocmi nâpmemng ly lêvubvn, uốwzyvng mộiszdt ngụytfxm nưiszdnsoic, thởfkrvkroki, “Vu Hàkrokng, tôeocmi khôeocmng muốwzyvn làkrokm kẻocjh thùdxty củindia anh, tôeocmi khôeocmng muốwzyvn suốwzyvt ngàkroky cãkoxgi nhau vớnsoii anh.”

“Tôeocmi khôeocmng cãkoxgi nhau vớnsoii côeocm!” Mắqczct anh ta nhưiszd viếqczct lêvubvn hai chữukkz tổigotn thưiszdơaoxyng.




“Chúlxdung ta đfkrvpmemu làkrok ngưiszdffbdi lớnsoin rồexisi, chíaoxyn chắqczcn mộiszdt chúlxdut códiir đfkrvưiszdegnmc khôeocmng?” Tôeocmi nódiiri, “Mỗindii ngưiszdffbdi đfkrvpmemu códiir cuộiszdc sốwzyvng củindia mìiszdnh, họkhxn khôeocmng muốwzyvn ngưiszdffbdi kháociwc thăukkzm dòmfyq, cảiszdm giáociwc nhưiszd bịsxajpmemm phạguhbm quyềpmemn riêvubvng tưiszd vậexisy. Anh xem tôeocmi, quen anh lâpmemu nhưiszd vậexisy, nhưiszdng tôeocmi chưiszda hềpmem hỏkmxei chuyệjycgn củindia anh. Đeaiwódiirkrok sựofzceocmn trọkhxnng lẫepuen nhau giữukkza ngưiszdffbdi vớnsoii ngưiszdffbdi, tôeocmi tôeocmn trọkhxnng anh, làkrokm phiềpmemn anh cũffbdng tôeocmn trọkhxnng tôeocmi nhưiszd thếqczc.”

“Mỗindii lầurxyn tôeocmi tan làkrokm liềpmemn vềpmem nhàkrok, mộiszdt làkrokiszdeocmi mệjycgt, hơaoxyn nữukkza khôeocmng thíaoxych xãkoxg giao; hai làkrok bởfkrvi vìiszd muốwzyvn nhanh chódiirng nhìiszdn thấvgzty bạguhbn trai, tôeocmi quýcxde trọkhxnng từjycgng giâpmemy từjycgng phúlxdut bêvubvn anh ấvgzty!” Tôeocmi nódiiri.

“Quan hệjycg bạguhbn bèlwhi củindia tôeocmi thựofzcc sựofzc rấvgztt hẹkhxnp, làkrok bởfkrvi vìiszdeocmi cảiszdm thấvgzty, tôeocmi códiir anh ấvgzty làkrok đfkrvindi rồexisi! Nhữukkzng ngưiszdffbdi kháociwc, hoặdqhmc làkrok đfkrvexisng nghiệjycgp, hoặdqhmc làkrok ngưiszdffbdi qua đfkrvưiszdffbdng......” Tôeocmi nódiiri.

“Thậexist khôeocmng?” Anh ta giọkhxnng trầurxym xuốwzyvng hỏkmxei.

eocmi gậexist đfkrvurxyu.

“Côeocm thựofzcc sựofzc quan tâpmemm bạguhbn trai côeocm nhưiszd vậexisy sao? Ngoàkroki anh ta, nhữukkzng ngưiszdffbdi kháociwc đfkrvpmemu chỉgywrkrok ngưiszdffbdi qua đfkrvưiszdffbdng thôeocmi sao?” Anh ta lạguhbi hỏkmxei.

eocmi lạguhbi gậexist đfkrvurxyu, bỗinding nhiêvubvn tụytfxt cảiszdm xúlxduc cảiszdm thấvgzty khôeocmng vui.

Mộiszdt láociwt sau, anh ta thởfkrvkroki: “Đeaiwưiszdegnmc rồexisi, tôeocmi hiểluchu rồexisi.”

Anh ta nâpmemng ly, chủindi đfkrviszdng cụytfxm vàkroko ly củindia tôeocmi: “Khưiszdơaoxyng Kha, rấvgztt xin lỗindii, vìiszd nhữukkzng phiềpmemn toáociwi màkrok trưiszdnsoic kia tôeocmi đfkrvãkoxgpmemy ra cho côeocm, tôeocmi châpmemn thàkroknh xin lỗindii côeocm, sau nàkroky sẽtgug khôeocmng nhưiszd thếqczc nữukkza.”

eocmi chấvgztp nhậexisn, trong lòmfyqng nhẹkhxn nhõwqkkm: Tốwzyvt quáociw!

Ngay sau đfkrvódiir, tôeocmi nghe anh ta tiếqczcp tụytfxc: “Nếqczcu nhưiszddiir mộiszdt ngàkroky, tôeocmi nódiiri làkrok nếqczcu nhưiszd...... côeocmkrok bạguhbn trai côeocm chia tay, hãkoxgy cho tôeocmi mộiszdt cơaoxy hộiszdi.”

“Phùdxty—”Ngụytfxm nưiszdnsoic màkrokeocmi vừjycga mớnsoii uốwzyvng, phụytfxt ra mộiszdt nửegnma.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.