Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 148 : Tôi chưa từng làm chuyện ấy với phụ nữ

    trước sau   
vusii rấgxrbt muốnbdbn hỏyqeji Trásjjoc tiêpgkzn sinh đzutnãctll phảzpjki trảzpjk giásjjo nhữyqejng gìazvf, nhưbrakng Trásjjoc tiêpgkzn sinh rõnbdbyjrrng khôvusing muốnbdbn nóptgii nhiềxfbuu.

“Lúfaxbc nàyjrro em muốnbdbn họlnnlc lásjjoi xe, nóptgii vớhsrti tôvusii mộsjjot tiếbzenng.” Trásjjoc tiêpgkzn sinh nóptgii, “Đmrwngnvgi biếbzent lásjjoi rồgxrbi, tôvusii tặyjrrng cho em mộsjjot chiếbzenc xe.”

vusii kinh ngạbzenc: “Vừgfqla rồgxrbi khôvusing phảzpjki muốnbdbn tặyjrrng em mộsjjot căyjrrn nhàyjrr sao?”

“Cásjjoi đzutnóptgi khôvusing tívstsnh.” Anh ấgxrby nóptgii.

vusii khôvusing hiểohrtu, mộsjjot căyjrrn nhàyjrr tạbzeni sao lạbzeni khôvusing tívstsnh làyjrr tặyjrrng.

Anh khôvusing đzutnohrtvusii kịhpyop nghi ngờheiv, đzutnãctll trảzpjk lờheivi tôvusii: “Căyjrrn nhàyjrr đzutnóptgivusii cầpgkzn, nếbzenu nóptgii làyjrr quàyjrr tặyjrrng, thìazvf khôvusing đzutnưbrakgnvgc châvusin thàyjrrnh lắheivm.”




vusii cưbrakheivi: “Em thựurfwc sựurfw may mắheivn, gầpgkzn ngưbrakheivi cóptgi tiềxfbun nhưbrak anh, tàyjrri giỏyqeji khívsts chấgxrbt đzutnovtfp trai.”

“Chữyqej khívstsyjrro vậxfbuy?” Anh ấgxrby hỏyqeji.

vusii vàyjrr anh ấgxrby, bỗvkslng nhiêpgkzn hiểohrtu ýjfxo củzryia anh ấgxrby, tôvusii cưbrakheivi, “chữyqej khívsts trong từgfql khívsts đzutnbzeni hoạbzent.”

Buổyzmii tốnbdbi khôvusing đzutnưbrakgnvgc ăyjrrn bívstst tếbzent tựurfw tay Trásjjoc tiêpgkzn sinh làyjrrm, anh ấgxrby đzutnưbraka tôvusii đzutnếbzenn quásjjon ăyjrrn riêpgkzng, đzutnpgkzu bếbzenp đzutnurfwng cạbzennh bàyjrrn chúfaxbng tôvusii chếbzen biếbzenn thứurfwc ăyjrrn cho chúfaxbng tôvusii.

“Thấgxrby thếbzenyjrro? Cóptgi phảzpjki ngon hơbkdrn tôvusii làyjrrm khôvusing?” Anh đzutnưbraka cốnbdbc lêpgkzn cụtarsm ly vớhsrti tôvusii.

brakgnvgu vang nhẹovtf nhàyjrrng sóptging sásjjonh trong chiếbzenc ly giốnbdbng nhưbrak dảzpjki lụtarsa mềxfbum mạbzeni.

“Đmrwnúfaxbng thếbzen. Đmrwnpgkzu bếbzenp đzutnúfaxbng làyjrr đzutnpgkzu bếbzenp, cao cấgxrbp hơbkdrn anh vàyjrr em n lầpgkzn.” Tôvusii cưbrakheivi nóptgii, nhấgxrbm mộsjjot ngụtarsm rưbrakgnvgu, cầpgkzm dao tiếbzenp tụtarsc cắheivt thịhpyot, “Chỉzryiyjrrazvfnh cảzpjkm khôvusing giốnbdbng nhau, em ăyjrrn mộsjjot miếbzenng anh làyjrrm, bấgxrbt luậxfbun làyjrryjrrm cóptgi ngon hay khôvusing, đzutnxfbuu giốnbdbng nhưbrak ăyjrrn cásjjoc móptgin ăyjrrn ngon nhấgxrbt trêpgkzn thếbzen giớhsrti.”

Anh ấgxrby cưbrakheivi: “Miệlwrkng em đzutnúfaxbng làyjrr deo thậxfbut.”

Đmrwnêpgkzm hôvusim đzutnóptgi, thàyjrrnh phốnbdbbraka mộsjjot trậxfbun rấgxrbt to.

Tiếbzenng sấgxrbm vàyjrr nhữyqejng tia chớhsrtp dồgxrbn đzutnếbzenn.

Tầpgkzng tôvusii ởkdob vốnbdbn dĩhwfh đzutnãctll cao, đzutnurfwng ngoàyjrri ban côvusing, cóptgi thểohrt nhìazvfn thấgxrby hếbzent tầpgkzm rộsjjong lớhsrtn củzryia đzutngxrbt trờheivi bịhpyo từgfqlng đzutngnvgt ásjjonh chớhsrtp rạbzench ngang, nghe âvusim thanh nổyzmi vang củzryia tiếbzenng sấgxrbm, kívstsurfwc bỗvkslng trởkdob vềxfbu hồgxrbi còcrkun nhỏyqej.

faxbc ấgxrby, mỗvksli lầpgkzn đzutnếbzenn mùheiva hègzxy, nhữyqejng đzutnurfwa trẻpwvl khásjjoc đzutnxfbuu sợgnvg trờheivi mưbraka sợgnvg sấgxrbm, nhưbrakng tôvusii lạbzeni thívstsch.

Mỗvksli lầpgkzn mưbraka cóptgi tiếbzenng sấgxrbm, tôvusii đzutnxfbuu đzutnurfwng ởkdobyjrrnh lang nhìazvfn.




Mọlnnli ngưbrakheivi xung quanh đzutnxfbuu nóptgii tôvusii gan dạbzen.

“Đmrwnang nghĩhwfhazvf thếbzen?” Giọlnnlng nóptgii củzryia Trásjjoc tiêpgkzn sinh ởkdobpgkzn cạbzennh vang lêpgkzn, anh ấgxrby đzutnurfwng sau ngưbrakheivi tôvusii, hai tay vòcrkung qua eo tôvusii.

vusii đzutnohrtbkdr thểohrtazvfnh dựurfwa ra đzutnzkwxng sau, lưbrakng tôvusii dựurfwa vàyjrro ngựurfwc anh ấgxrby.

“Anh cóptgi thấgxrby đzutnovtfp khôvusing?” Tôvusii hỏyqeji, khôvusing quay đzutnpgkzu lạbzeni.

“Đmrwnovtfp.” Anh ấgxrby nóptgii, “Tấgxrbt cảzpjk thứurfw xa xăyjrrm nhấgxrbt, đzutnxfbuu luôvusin cóptgi vẻpwvl đzutnovtfp xa xăyjrrm củzryia nóptgi.”

“Em thấgxrby rấgxrbt đzutnovtfp.” Tôvusii nóptgii.

“Rấgxrbt nhiềxfbuu côvusisjjoi sẽgrru cảzpjkm thấgxrby sợgnvgctlli.” Anh ấgxrby nóptgii.

“Đmrwnóptgiyjrrazvf họlnnl nhásjjot gan.” Tôvusii nóptgii, lúfaxbc còcrkun nhỏyqej, tôvusii thấgxrby nhữyqejng tia chớhsrtp chẳiadxng bao giờheiv đzutnásjjong sợgnvg bằzkwxng nắheivm đzutngxrbm củzryia bốnbdbvusii.

“Xa nhưbrak vậxfbuy, ngoàyjrri đzutnohrt chúfaxbng ta cảzpjkm thấgxrby chấgxrbn đzutnsjjong ra thìazvfwartng chẳiadxng cóptgiazvf đzutnásjjong sợgnvg cảzpjk,” Tôvusii ngừgfqlng lạbzeni mộsjjot lásjjot, “Nóptgii đzutnếbzenn chớhsrtp, chỉzryiptgi mộsjjot loạbzeni màyjrr em thấgxrby sợgnvg.”

“Tia chớhsrtp hìazvfnh cầpgkzu sao?”

“Đmrwnúfaxbng vậxfbuy.” Tôvusii quay ngưbrakheivi lạbzeni, hai tay đzutnan lạbzeni trêpgkzn cổyzmi củzryia anh ấgxrby, cưbrakheivi rồgxrbi hôvusin anh, “Anh cũwartng thậxfbut hiểohrtu em!”

Cuốnbdbi tuầpgkzn đzutnóptgi, mưbraka liêpgkzn tụtarsc hai ngàyjrry liềxfbun, Trásjjoc tiêpgkzn sinh ởkdob trong căyjrrn hộsjjo nhỏyqej củzryia tôvusii hai ngàyjrry.

vusing việlwrkc khôvusing nhiềxfbuu, nhưbrakng màyjrr chơbkdri mạbzent chưbrakgnvgc khôvusing ngừgfqlng, anh ấgxrby cũwartng bịhpyo thúfaxbc dụtarsc rồgxrbi.

vusii nghe thấgxrby trong đzutnóptgiptgi mộsjjot cuộsjjoc đzutniệlwrkn thoạbzeni, đzutnpgkzu dâvusiy bêpgkzn kia hỏyqeji: “Lúfaxbc nàyjrro mớhsrti ra mắheivt bàyjrr hai cho tôvusii xem đzutnâvusiy?”

Trásjjoc tiêpgkzn sinh ngắheivn gọlnnln trảzpjk lờheivi: “Khôvusing cho xem.”

faxbc nóptgii, anh ấgxrby nhìazvfn thấgxrby tôvusii đzutnang nhìazvfn anh ấgxrby, bỗvkslng nhiêpgkzn cưbrakheivi.

Sau đzutnóptgi, tôvusii hỏyqeji: “Cásjjoc anh thưbrakheivng xuyêpgkzn chơbkdri mạbzent chưbrakgnvgc sao?”

“Đmrwnúfaxbng vậxfbuy.” Anh nóptgii, “Cásjjoc em khôvusing phảzpjki sẽgrru nghĩhwfh rằzkwxng mỗvksli lầpgkzn tôvusii đzutni xãctll giao đzutnxfbuu đzutni hộsjjop đzutnêpgkzm đzutngxrby chứurfw?”

“Lúfaxbc trưbrakhsrtc thìazvfptgi nghĩhwfh nhưbrak vậxfbuy, anh nóptgii anh tụtarsc tằzkwxn khôvusing chừgfqla, anh cũwartng thựurfwc sựurfw chơbkdri hếbzent mìazvfnh.” Tôvusii bịhpyot miệlwrkng, bỗvkslng nhiêpgkzn chộsjjot dạbzen, ngưbrakheivi đzutnàyjrrn ôvusing nàyjrry, khôvusing biếbzent rằzkwxng đzutnãctllpgkzn giưbrakheivng vớhsrti bao nhiêpgkzu ngưbrakheivi phụtars nữyqej rồgxrbi.

Trásjjoc tiêpgkzn sinh bỗvkslng nhiêpgkzn cưbrakheivi: “Nếbzenu nhưbrak em ghen vìazvf chuyệlwrkn nàyjrry, vậxfbuy thìazvf khôvusing đzutnásjjong đzutnâvusiu!”

“Em vìazvf chuyệlwrkn nàyjrry màyjrr ghen!” Tôvusii trợgnvgn mắheivt nhìazvfn anh ấgxrby, dùheiv sao anh ấgxrby cũwartng chiềxfbuu tôvusii, sẽgrru khôvusing tứurfwc vớhsrti tôvusii đzutnâvusiu.

“Đmrwnxfbuu làyjrr chuyệlwrkn ngàyjrry trưbrakhsrtc rồgxrbi, nếbzenu nhưbrak khôvusing cóptgi nhữyqejng chuyệlwrkn ấgxrby, thìazvf sao anh cóptgi thểohrt quen đzutnưbrakgnvgc em?” Anh ấgxrby cưbrakheivi cưbrakheivi vỗvksl vềxfbu.

“Vậxfbuy anh nóptgii thậxfbut vớhsrti em đzutni, bâvusiy giờheiv anh vẫzvmbn thưbrakheivng đzutnếbzenn nơbkdri đzutnóptgi sao?”

“Thỉzryinh thoảzpjkng cóptgi đzutni tiếbzenp khásjjoch.” Anh ấgxrby nóptgii, “Nhưbrakng màyjrr từgfqlfaxbc ởkdobpgkzn em, anh khôvusing làyjrrm chuyệlwrkn ấgxrby vớhsrti ngưbrakheivi phụtars nữyqejyjrro khásjjoc.”

“Oaaa?” Trong lòcrkung tôvusii ngạbzenc nhiêpgkzn, vậxfbuy thìazvf vợgnvg anh ấgxrby thìazvf sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.