Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 13 : Để anh làm người giúp em luyện tập

    trước sau   
jskey giờogdi nghĩjske lạvuhsi, thìwcjl ra khi tôkhsui càlkcvng đratoi càlkcvng xa trêlzmln con đratoưdwslogding kia, khôkhsung phảidjhi thưdwslratong đratoếvuhs chưdwsla từukhzng cứgrnku tôkhsui, chíxpdi íxpdit ôkhsung ta đratoãfvsr phálcdgi hai ngưdwslogdii tớxrtmi kéfvsro tôkhsui lêlzmln, chỉkipxlkcv, tôkhsui khôkhsung lêlzmln bờogdi.

khsui khôkhsung làlkcvwcjl củboama ôkhsung chủboam Trálcdgc, anh cũqhwong sẽlltr khôkhsung khuyêlzmln tôkhsui màlkcv khôkhsung cógeaa chừukhzng mựkkgsc, chỉkipx đratoếvuhsn thếvuhslkcv thôkhsui.

jhthn tôkhsui cógeaa nghe hay khôkhsung thìwcjl lạvuhsi làlkcv mộgbhyt chuyệfwben khálcdgc.

“Ôbmudng chủboam, tốkhsui nay chúlzmlng ta ởlukx đratoâjskeu?” Tôkhsui nhìwcjln anh, nhálcdgy mắsvtxt thậgzgwt chậgzgwm, lôkhsung mi dàlkcvi giao nhau rồrxnii lạvuhsi tálcdgch ra trong nhálcdgy mắsvtxt, cógeaa mộgbhyt loạvuhsi cảidjhm giálcdgc cálcdgch ly vớxrtmi khôkhsung gian vàlkcv thờogdii gian.

lkcvlcdgc dụboamng củboama rưdwslratou.

dwslratou uốkhsung khôkhsung íxpdit, thầzcxnn kinh cũqhwong trìwcjl trệfwbe.




“Em muốkhsun ởlukx đratoâjskeu? Tôkhsui chay mặkkgsn đratobxfhu khôkhsung kiêlzmlng.” Ôbmudng chủboam Trálcdgc cưdwslogdii, chợratot anh nógeaai: “Ởydlb chỗrexo củboama cálcdgc em, em làlkcv ngưdwslogdii cógeaa tửcgjqu lưdwslratong kéfvsrm nhấmbivt àlkcv?”

“Cũqhwong đratoưdwslratoc màlkcv, chưdwsla từukhzng thửcgjq bao giờogdi.” Tôkhsui chốkhsung cùbgqoi chỏbfrf trêlzmln cửcgjqa xe, ngógeaan tay day day huyệfwbet thálcdgi dưdwslơydlbng: “Em còjhthn tỉkipxnh tálcdgo đratoógeaa! Em biếvuhst em ởlukx đratoâjskeu, ởlukxbgqong vớxrtmi ai, lálcdgt nữxpdia sẽlltrlkcvm chuyệfwben gìwcjl…”

hieri khálcdgch sạvuhsn." Ôbmudng chủboam Trálcdgc nógeaai: “So vớxrtmi ởlukxlzmln ngoàlkcvi, anh càlkcvng thíxpdich sạvuhsch sẽlltrydlbn.”

khsui thựkkgsc sựkkgs chưdwsla uốkhsung say, bởlukxi vìwcjl anh nógeaai anh thíxpdich sạvuhsch sẽlltr, sau khi đratoếvuhsn khálcdgch sạvuhsn, tôkhsui tắsvtxm rửcgjqa sạvuhsch sẽlltr, mỗrexoi chỗrexo đratobxfhu tắsvtxm rửcgjqa hai lầzcxnn trởlukxlzmln, đratoidjhm bảidjho trêlzmln ngưdwslogdii thơydlbm ngálcdgt, bấmbivy giờogdi mớxrtmi sấmbivy khôkhsugeaac, trùbgqom khăhwlun tắsvtxm đratoi ra ngoàlkcvi.

Anh ngồrxnii trêlzmln ghếvuhs sofa, trong tay làlkcv mộgbhyt chéfvsrn tràlkcv.

Ásvyco sơydlb mi kẻafjr sọqhwoc nhỏbfrflkcvu xálcdgm, quầzcxnn màlkcvu xálcdgm, gọqhwong kíxpdinh đratokkgst bêlzmln cạvuhsnh chéfvsrn tràlkcv, anh vuốkhsut sốkhsung mũqhwoi, hìwcjlnh nhưdwsl rấmbivt mệfwbet, nhưdwslng cảidjh ngưdwslogdii lạvuhsi cho ngưdwslogdii ta cảidjhm giálcdgc thảidjh lỏbfrfng vôkhsubgqong.

Thấmbivy tôkhsui đratoi ra, anh nhìwcjln tôkhsui chằboamm chằboamm.

khsui bỗrexong nhiêlzmln cógeaa mộgbhyt loạvuhsi cảidjhm giálcdgc trùbgqo trừukhz, khôkhsung biếvuhst nêlzmln làlkcvm gìwcjljskey giờogdi.

“Trêlzmln mặkkgst em cógeaalcdgi gìwcjl sao?” Tôkhsui rấmbivt căhwlung thẳukhzng, mớxrtmi vừukhza tẩqhwoy trang, cũqhwong khôkhsung biếvuhst anh cógeaa thíxpdich hay khôkhsung.

“Khôkhsung, rấmbivt đratoukhzp, đratoukhzp hơydlbn anh tưdwsllukxng tưdwslratong.” Anh nógeaai.

Phòjhthng khálcdgch sạvuhsn rấmbivt yêlzmln tĩjskenh, tôkhsui còjhthn nghe thấmbivy tiếvuhsng nuốkhsut nưdwslxrtmc miếvuhsng củboama anh.

Đhierâjskey làlkcv đratogbhyng tálcdgc gầzcxnn nhưdwsl khôkhsung chịboamu sựkkgs khốkhsung chếvuhs khi đratoàlkcvn ôkhsung đratogbhyng tìwcjlnh.

khsui chợratot nởlukx nụboamdwslogdii: "Mặkkgst ngưdwslogdii dạvuhs thúlzml!"




Khi đratoang nógeaai chuyệfwben, tôkhsui khôkhsung tựkkgs chủboam đratoưdwslratoc nhìwcjln vềbxfhydlbi nàlkcvo đratoógeaa khi anh đratoang vùbgqoi mìwcjlnh trêlzmln ghếvuhs sofa, chỗrexo đratoógeaa vốkhsun dĩjske khôkhsung cógeaawcjl nhưdwslng lạvuhsi dầzcxnn thay đratottkzi dưdwslxrtmi álcdgnh nhìwcjln soi mógeaai củboama tôkhsui.

"Qua đratoâjskey!" Giọqhwong anh ấmbivm álcdgch.

khsui đratoi tớxrtmi, đratoi rấmbivt chậgzgwm, vẫxjfan rấmbivt căhwlung thẳukhzng.

“Lầzcxnn trưdwslxrtmc khôkhsung phảidjhi rấmbivt đratoưdwslratoc hay sao?” Anh khoan thai mởlukx miệfwbeng, mộgbhyt đratoôkhsui mắsvtxt sálcdgng ngờogdii, căhwlun bảidjhn khôkhsung phảidjhi kiểtkxbu álcdgnh sálcdgng củboama ngưdwslogdii bịboam cậgzgwn thịboam, álcdgnh mắsvtxt anh nhưdwsl thểtkxb muốkhsun xuyêlzmln thấmbivu qua khăhwlun tắsvtxm tôkhsui đratoang quấmbivn trêlzmln ngưdwslogdii, khógeaae môkhsui trêlzmlu tứgrnkc: “Sao giờogdi lạvuhsi sợrato rồrxnii?”

“Lầzcxnn trưdwslxrtmc làlkcvdwslratou vàlkcvo cógeaa thêlzmlm can đratoidjhm.” Tôkhsui vừukhza nógeaai, tâjskem trạvuhsng lạvuhsi thảidjh lỏbfrfng hơydlbn rấmbivt nhiềbxfhu, đratoi tớxrtmi rấmbivt nhanh.

Anh tựkkgs tay kéfvsro cálcdgnh tay nhỏbfrffvsr củboama tôkhsui: “Ngồrxnii lêlzmln ngưdwslogdii tôkhsui nàlkcvo.”

khsui nghe theo.

lzmlc nàlkcvy, đratokhsui vớxrtmi anh màlkcvgeaai, tôkhsui đratoang dụboam dỗrexo anh, nhưdwslng đratokhsui vớxrtmi tôkhsui màlkcvgeaai, khôkhsung phảidjhi anh đratoang dụboam dỗrexokhsui hay sao?

Tuổttkzi quálcdg bốkhsun mưdwslơydlbi, vẫxjfan khuôkhsun mặkkgst anh tuấmbivn, đratoôkhsui mắsvtxt nhưdwslgeaa álcdgnh sálcdgng lógeaae lêlzmln, nếvuhsp nhăhwlun nhàlkcvn nhạvuhst cùbgqong vớxrtmi hơydlbi thởlukx đratoàlkcvn ôkhsung đratogzgwp vàlkcvo mặkkgst.

Trálcdgi tim tôkhsui đratogzgwp rấmbivt nhanh, sau khi dạvuhsng châjsken ngồrxnii lêlzmln ngưdwslogdii anh, tôkhsui lậgzgwp tứgrnkc nhàlkcvo vàlkcvo trong ngựkkgsc anh, hai tay quàlkcvng lêlzmln cổttkz anh.

qhwoi tôkhsui ởlukx trêlzmln cổttkz anh, môkhsui tôkhsui ởlukx trêlzmln cổttkz anh, tôkhsui nhắsvtxm mắsvtxt lạvuhsi, gầzcxnn nhưdwsl tham lam híxpdit thởlukxbgqoi vịboam củboama anh.

bgqoi thuốkhsuc lálcdg nhàlkcvn nhạvuhst, mùbgqoi rưdwslratou nhàlkcvn nhạvuhst, mùbgqoi nưdwslxrtmc hoa hưdwslơydlbng gỗrexo phưdwslơydlbng đratoôkhsung nhàlkcvn nhạvuhst, cộgbhyng thêlzmlm hormone đratokkgsc biệfwbet trêlzmln ngưdwslogdii anh khiếvuhsn ngưdwslogdii ta say mêlzml.

khsui hôkhsun cổttkz anh, lắsvtxng nghe hơydlbi thởlukx hổttkzn hểtkxbn củboama anh

“Sao vẫxjfan còjhthn nôkhsun nógeaang vậgzgwy?” Anh chợratot cưdwslogdii ra tiếvuhsng: “Kỹkffz thuậgzgwt còjhthn kéfvsrm nhưdwsl vậgzgwy?”

Loạvuhsi từukhzkhsun nógeaang nàlkcvy khôkhsung phảidjhi thưdwslogding dùbgqong đratobxfh miêlzmlu tảidjh ngưdwslogdii đratoàlkcvn ôkhsung thôkhsu bỉkipx hay sao? Từukhzlzmlc nàlkcvo đratoãfvsrbgqong vớxrtmi tôkhsui rồrxnii?

khsui khôkhsung phụboamc!

Hai tay tôkhsui chốkhsung lêlzmln vai anh, cálcdgch ra mặkkgst anh mộgbhyt chúlzmlt, giốkhsung nhưdwsl đratoòjhthi nợrato vậgzgwy: “Làlkcv anh nógeaai, buổttkzi tốkhsui đratotkxb em cắsvtxn đratoboam! Hơydlbn nữxpdia kỹkffz thuậgzgwt phảidjhi luyệfwben tậgzgwp mớxrtmi cógeaa thểtkxb tốkhsut đratoưdwslratoc, anh khôkhsung thểtkxb trôkhsung cậgzgwy vàlkcvo việfwbec luyệfwben kỹkffz thuậgzgwt nàlkcvy vớxrtmi gưdwslơydlbng chứgrnk!”

“Em đratoâjskey làlkcv đratoang álcdgm chỉkipx anh, đratoboamnh đratotkxb anh làlkcvm ngưdwslogdii giúlzmlp em luyệfwben tậgzgwp?” Anh cưdwslogdii, đratozcxnu ngógeaan tay thăhwlum dòjhthlkcvo từukhzdwslxrtmi álcdgo choàlkcvng tắsvtxm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.