Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 73 : Cô gái này, xinh đẹp đến mức khiến cho người ta điên cuồng!

    trước sau   
Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt ngủkvvt rấzyaot sâwzncu, đdgtmếcevwn lúqrkjc Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn tắbbnvm xong ra ngoàidlbi côoceo vẫaamqn còthogn đdgtmang ngủkvvt say, tưqgie thếcevwkllong khôoceong thay đdgtmjiuni, hai hàidlbng lôoceong màidlby thanh túqrkj khẽvxaf cau lạxikoi, cắbbnvn chặumipt đdgtmôoceoi môoceoi mọvxafng, giốnqsvng nhưqgieidlb nằyklxm mơcevw thấzyaoy chuyệjiunn gìzrma đdgtmólstv khôoceong tốnqsvt, bàidlbng hoàidlbng bấzyaot an.

Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn đdgtmãaamq tỉghspnh rưqgiewzncu mộwmbpt nửcipwa, trêvnghn tráwmbpn tólstvc lòthoga xòthoga nhiễxikou nưqgienkinc, tàidlb khífozeidlb mịnkin hoặumipc.

qrkjc anh mạxikonh mẽvxaf đdgtmèjiun xuốnqsvng thìzrma Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt cũkllong khôoceong cólstv cảaamqm giáwmbpc, cho đdgtmếcevwn khi bàidlbn tay anh dòthog ra phífozea sau lưqgieng côoceo, nâwzncng thâwzncn thểdbfw củkvvta côoceovnghn cúqrkji đdgtmnsfju hôoceon côoceo, khi đdgtmólstvoceo mớnkini cảaamqm thấzyaoy thiếcevwu khôoceong khífoze, anh nhưqgie ngưqgiedbfwi cólstvthogng tham khôoceong đdgtmáwmbpy, lợwznci dụcipwng lúqrkjc côoceo khôoceong thểdbfw kháwmbpng cựrlmoidlbqgiewzncng báwmbpch phụcipwc tùoqpxng, cưqgiewzncng édbfwp côoceo mởtjws đdgtmôoceoi môoceoi hồmzawng đdgtmàidlbo, cáwmbpi lưqgiewznci mềkeigm mạxikoi nghêvnghnh hợwzncp vớnkini sựrlmoidlbn quédbfwt củkvvta anh, đdgtmdbfw anh tàidlbn bạxikoo nhấzyaom nháwmbpm thưqgietjwsng thứjyoyc…..

“…..” Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt cau màidlby, “Ưiqphm” mộwmbpt tiếcevwng, chậvgpbm rãaamqi tỉghspnh lạxikoi.

Nửcipwa thâwzncn trêvnghn củkvvta Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn trầnsfjn trụcipwi, lồmzawng ngựrlmoc cưqgiedbfwng tráwmbpng lấzyaom tấzyaom nưqgienkinc, nặumipng nềkeig áwmbpp xuốnqsvng vuốnqsvt ve trưqgienkinc ngựrlmoc mềkeigm mạxikoi củkvvta côoceo, anh kêvnghu rêvnghn sung sưqgienkinng, cảaamqm thấzyaoy chưqgiea đdgtmkvvt lạxikoi tham lam mòthogidlbo bêvnghn trong quầnsfjn áwmbpo củkvvta côoceo thăthogm dòthog, xoa nắbbnvn bầnsfju ngựrlmoc củkvvta côoceowmbpi nhỏxmvcidlbm cho côoceo hoàidlbn toàidlbn thanh tỉghspnh.

Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt mởtjws to hai mắbbnvt, bịnkin nhiệjiunt đdgtmwmbplstvng hầnsfjm hậvgpbp củkvvta cơcevw thểdbfw anh hùoqpx sợwznc, bấzyaot thìzrmanh lìzrmanh đdgtmjbqky anh mộwmbpt cáwmbpi rồmzawi ngơcevw ngẩjbqkn nhìzrman anh, tráwmbpi tim đdgtmvgpbp cuồmzawng loạxikon.

“Anh…..Sao lạxikoi làidlb anh…..” Thanh âwzncm củkvvta Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt lắbbnvp bắbbnvp vàidlb run rẩjbqky, đdgtmôoceoi mắbbnvt trong suốnqsvt quédbfwt qua căthogn phòthogng, đdgtmwmbpt nhiêvnghn mắbbnvt côoceo trợwzncn to: “Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn, tạxikoi sao tôoceoi lạxikoi ởtjws chỗaqqmidlby?!”

Ngay sau đdgtmólstvoceo cảaamqm giáwmbpc đdgtmưqgiewzncc bêvnghn trong quầnsfjn áwmbpo củkvvta mìzrmanh cólstv mộwmbpt bàidlbn tay đdgtmang xoa bólstvp vuốnqsvt ve nơcevwi mẫaamqn cảaamqm đdgtmaamqy đdgtmàidlb củkvvta côoceo, côoceo khẩjbqkn trưqgieơcevwng đdgtmjbqky bàidlbn tay anh ra sợwzncaamqi lui vềkeig phífozea sau: “Anh đdgtmang làidlbm gìzrma, đdgtmthogng chạxikom vàidlbo tôoceoi!”

Đaqqmang lúqrkjc côoceo lui vềkeig phífozea sau, trong nháwmbpy mắbbnvt Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn đdgtmãaamq thuậvgpbn tay choàidlbng qua hôoceong củkvvta côoceodbfwo mạxikonh côoceoidlbo trong lòthogng mìzrmanh, gưqgieơcevwng mặumipt anh tuấzyaon kềkeigwmbpt khuôoceon mặumipt nhỏxmvc nhắbbnvn trắbbnvng bólstvng nhưqgie ngọvxafc, thấzyaop giọvxafng nólstvi: “Tôoceoi muốnqsvn côoceo, khôoceong thấzyaoy sao? Tốnqsvi hôoceom qua làidlbm chưqgiea tậvgpbn hứjyoyng, tốnqsvi nay tiếcevwp tụcipwc!”

Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt hédbfwt lêvnghn, muốnqsvn đdgtmjbqky bảaamq vai to lớnkinn củkvvta anh ra, lạxikoi bịnkin anh bếcevw bổjiunng lêvnghn đdgtmi vềkeig phífozea phòthogng tắbbnvm, côoceo tứjyoyc giậvgpbn mắbbnvng chửcipwi đdgtmáwmbpnh đdgtmzyaom, nhưqgieng khôoceong ngờdbfw vừthoga vàidlbo trong đdgtmãaamq bịnkin anh ấzyaon lêvnghn trêvnghn váwmbpch tưqgiedbfwng, nưqgienkinc từthogthogi sen phun xuốnqsvng đdgtmnsfju làidlbm cảaamq ngưqgiedbfwi côoceo ưqgienkint đdgtmaamqm!

“Anh.....Khôoceong cầnsfjn! Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn, khôoceong cầnsfjn!” Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt ra sứjyoyc trốnqsvn tráwmbpnh, nưqgienkinc lạxikonh nhưqgiethogng làidlbm da đdgtmnsfju côoceovngh dạxikoi, quầnsfjn áwmbpo dífozenh sáwmbpt ngưqgiedbfwi lộwmbp ra đdgtmưqgiedbfwng cong hấzyaop dẫaamqn, cảaamq ngưqgiedbfwi run rẩjbqky khólstvc thúqrkjc thífozet giãaamqy giụcipwa: “Đaqqmthogng mởtjwsqgienkinc nữicjza, lạxikonh quáwmbp, rốnqsvt cuộwmbpc tôoceoi làidlbm sao màidlb tớnkini đdgtmưqgiewzncc đdgtmâwzncy? Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn, anh muốnqsvn làidlbm cáwmbpi gìzrma! Khụcipw khụcipw.....”

Ngưqgiedbfwi trong ngựrlmoc đdgtmang ra sứjyoyc giãaamqy giụcipwa, nưqgienkinc chảaamqy vàidlbo trong miệjiunng làidlbm côoceo bịnkin sặumipc ho khan dữicjz dộwmbpi, Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn đdgtmau lòthogng, đdgtmiềkeigu chỉghspnh nhiệjiunt đdgtmwmbp củkvvta máwmbpy nưqgienkinc nólstvng, anh thífozech tắbbnvm nưqgienkinc lạxikonh nhưqgieng đdgtmjiuni lạxikoi làidlb phụcipw nữicjz thìzrmalstv thểdbfw khôoceong chịnkinu nổjiuni.

“Ngoan, tắbbnvm cho sạxikoch sẽvxaf, tôoceoi khôoceong thífozech âwzncn áwmbpi vớnkini phụcipw nữicjz mệjiunt mỏxmvci nhưqgie mộwmbpt bãaamqi bùoqpxn nhãaamqo!” Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn cầnsfjm vòthogi sen kiêvnghn quyếcevwt xôoceong tớnkini, chặumipt chẽvxaf giam cầnsfjm thâwzncn thểdbfwoceo trong lồmzawng ngựrlmoc mìzrmanh, xoa máwmbpi tólstvc ưqgienkint đdgtmaamqm củkvvta côoceo, thỏxmvca tìzrmanh say sưqgiea hôoceon côoceo, nảaamqy sinh đdgtmwmbpc áwmbpc thìzrma thầnsfjm: “Tôoceoi chưqgiea từthogng tựrlmo tay tắbbnvm rửcipwa qua cho bấzyaot cứjyoy ngưqgiedbfwi phụcipw nữicjzidlbo, côoceovnghn thỏxmvca mãaamqn đdgtmi!”

lstvi xong anh đdgtmưqgiea tay xédbfwwmbpch y phụcipwc củkvvta Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt, trong khi côoceo thédbfwt chólstvi tai thìzrma anh đdgtmãaamqdbfwo xuốnqsvng toàidlbn bộwmbp, tấzyaom lưqgieng trắbbnvng muốnqsvt trơcevwn nhẳgjhfn cùoqpxng đdgtmôoceoi châwzncn dàidlbi thon nhỏxmvc lộwmbp ra, Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn thởtjws dốnqsvc kịnkinch liệjiunt, ôoceom chặumipt côoceowzncng đdgtmnsfju côoceovnghn hung hăthogng hôoceon lêvnghn đdgtmôoceoi môoceoi mọvxafng đdgtmxmvc!

oceowmbpi nàidlby, xinh đdgtmzrmap đdgtmếcevwn mứjyoyc khiếcevwn cho ngưqgiedbfwi ta đdgtmvnghn cuồmzawng!

“Buôoceong tôoceoi ra.....Tôoceoi khôoceong muốnqsvn bịnkin anh cưqgiewzncng édbfwp nữicjza, Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn, anh buôoceong tôoceoi ra!” Dụcipw Thiêvnghn Tuyếcevwt bịnkin xốnqsvi nưqgienkinc ấzyaom ưqgienkint đdgtmaamqm nhưqgie mộwmbpt con mèjiuno nhỏxmvc, liềkeigu mạxikong đdgtmjbqky bờdbfw vai vạxikom vỡwznc củkvvta ngưqgiedbfwi đdgtmàidlbn ôoceong, nhưqgieng mộwmbpt cáwmbpi chớnkinp mắbbnvt tiếcevwp theo lạxikoi hífozet mạxikonh mộwmbpt hơcevwi rốnqsvt cuộwmbpc nólstvi khôoceong ra lờdbfwi! Nụcipwoceon nólstvng bỏxmvcng Nam Cung Kìzrmanh Hiêvnghn dờdbfwi từthogqgieơcevwng quai xanh tớnkini bầnsfju ngựrlmoc ngọvxaft ngàidlbo củkvvta côoceo, anh háwmbp miệjiunng ngậvgpbm nụcipw hoa.....

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.