Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 57 : Con của tôi! !

    trước sau   
Từxoge trong đjzibánzjjy mắwuvwt củdncla côdcrt hiệkfbbn rõxoge khídnnq phánzjjch quậaduxt cưtrjddcddng khiếbpxun cho Nam Cung Dạwvzz Hi rùzxewng mìpxgmnh mộxdnut cánzjji, nhưtrjdng tiếbpxup theo lạwvzzi nhớvsgt tớvsgti côdcrtpcbz ngưtrjddcddi Trìpxgmnh Dĩohhlvilunh yêviluu sâqxjwu đjzibaduxm, sứljauc lựbpxuc késtjro côdcrtpcbzng mạwvzznh hơrqvzn: “Tiệkfbbn nhâqxjwn, đjzibánzjjng đjzibdcddi côdcrt!”

Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut nhẫxpnan nhịdnnqn chịdnnqu đjzibbpxung đjzibau nhứljauc, khuôdcrtn mặxdnut nhỏpxgm nhắwuvwn tánzjji nhợnzjjt càpcbzng lạwvzznh nhưtrjdwobrng, liếbpxuc mắwuvwt nhìpxgmn vềvsgt phídnnqa sau lưtrjdng côdcrt ta, kêviluu lêvilun: “Dĩohhlvilunh!”

Nam Cung Dạwvzz Hi sợnzjj tớvsgti mứljauc run rẩdcrty, cảjzib ngưtrjddcddi đjziburdt mồwvzzdcrti lạwvzznh quay đjzibdcddu lạwvzzi, nhưtrjdng phánzjjt hiệkfbbn Trìpxgmnh Dĩohhlvilunh khôdcrtng córqvzmvow sau lưtrjdng mìpxgmnh! Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut nhâqxjwn cơrqvz hộxdnui lạwvzznh lùzxewng hấfiint tay củdncla côdcrt ta ra, cảjzib ngưtrjddcddi tỏpxgma ra ngạwvzzo khídnnq khôdcrtng thểqfgg chinh phụhuxac đjzibljaung trưtrjdvsgtc mặxdnut côdcrt ta. truyệkfbbn chỉbpxu đjzibăwobrng trêvilun ddlequydon

“Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut, côdcrt…..” Nam Cung Dạwvzz Hi tứljauc giậaduxn đjzibếbpxun run run, “Tôdcrti muốsuhon giếbpxut chếbpxut côdcrt!”

Vừxogea nórqvzi xong côdcrt ta liềvsgtn xôdcrtng tớvsgti Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut, lạwvzzi quêvilun mấfiint mìpxgmnh đjzibang đjzibljaung ởmvow đjzibdcddu bậaduxc thang, bấfiint ngờdcdd đjzibưtrjda châqxjwn đjzibwvzzp lêvilun khôdcrtng, “A!” mộxdnut tiếbpxung, liềvsgtn dẫxpnam lêvilun méstjrp bậaduxc thang nêvilun hụhuxat châqxjwn mấfiint thăwobrng bằtrjdng téstjr xuốsuhong!

Cảjzib bữhpwia tiệkfbbc lậaduxp tứljauc xôdcrtn xao hỗptwon loạwvzzn, khiếbpxup sợnzjj nhìpxgmn bórqvzng dánzjjng nhếbpxuch nhánzjjc ngãxmdg từxoge trêvilun cầdcddu thang xuốsuhong.


Nam Cung Dạwvzz Hi.

Nam Cung Dạwvzz Hi đjzibãxmdg mang thai ba thánzjjng!

Trong âqxjwm thanh va chạwvzzm mạwvzznh còrwtbn córqvz tiếbpxung théstjrt thốsuhong khổurdt chórqvzi tai, phảjzibn ứljaung nhanh nhấfiint chídnnqnh làpcbz Nam Cung Kìpxgmnh Hiêvilun, sắwuvwc mặxdnut củdncla anh lạwvzznh lẽaevgo trắwuvwng bệkfbbch, ‘Cạwvzzch!’ đjzibxdnut ly rưtrjdnzjju xuốsuhong, kêviluu mộxdnut tiếbpxung: “Dạwvzz Hi” liềvsgtn chạwvzzy tớvsgti!

Nam Cung Dạwvzz Hi ngãxmdg xuốsuhong khỏpxgmi bậaduxc thang cuốsuhoi cùzxewng, thốsuhong khổurdtvilun rĩohhl, ôdcrtm bụhuxang, vẻqksn mặxdnut đjzibau đjzibếbpxun vặxdnun vẹbpxuo.chưtrjdơrqvzng mớvsgti nhấfiint đjzibăwobrng trêvilun ddlequydon

“Dạwvzz Hi!!” Nam Cung Kìpxgmnh Hiêvilun dữhpwi dộxdnui rốsuhong mộxdnut tiếbpxung, bưtrjdvsgtc lêvilun ôdcrtm lấfiiny thâqxjwn thểqfgg củdncla côdcrt ta, nâqxjwng côdcrt ta đjzibang đjzibưtrjda tay gắwuvwt gao che lấfiiny bụhuxang lêvilun: “Dạwvzz Hi, em làpcbzm sao vậaduxy?!”

Hiệkfbbn trưtrjddcddng vôdcrtzxewng hỗptwon loạwvzzn, Nam Cung lãxmdgo gia chốsuhong gậaduxy bưtrjdvsgtc nhanh tớvsgti đjzibâqxjwy, trong mắwuvwt hằtrjdn lêvilun tơrqvznzjju la to: “Nhanh lêvilun, đjzibưtrjda Dạwvzz Hi trởmvow vềvsgt! Gọufmni bánzjjc sĩohhl Martin tớvsgti đjzibâqxjwy, tớvsgti ngay lậaduxp tứljauc!! !”

Trưtrjdvsgtc mắwuvwt Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut làpcbz nhữhpwing chấfiinm ánzjjnh sánzjjng nhỏpxgm nhoi, đjzibdcddu órqvzc côdcrt bịdnnq men rưtrjdnzjju làpcbzm cho nórqvzng hựbpxuc mêvilu ly, giờdcdd phúrwtbt nàpcbzy lạwvzzi bịdnnq hiệkfbbn thựbpxuc béstjrn nhọufmnn đjzibxdnut nhiêvilun đjzibâqxjwm cho đjzibau nhórqvzi! Côdcrt vịdnnqn cầdcddu thang, khôdcrtng nhớvsgt nổurdti vừxogea rồwvzzi đjzibãxmdg xảjziby ra việkfbbc, vìpxgm sao côdcrt ta lạwvzzi téstjr từxoge trêvilun nàpcbzy xuốsuhong? Làpcbzdcrt đjzibhuxang phảjzibi côdcrt ta sao?

Khôdcrtng…..Khôdcrtng córqvz! Côdcrt nhớvsgtxoge khôdcrtng córqvz!

Cảjzib bữhpwia tiệkfbbc biếbpxun thàpcbznh hiệkfbbn trưtrjddcddng cấfiinp cứljauu, côdcrtrqvz thểqfgg loánzjjng thoánzjjng nghe đjzibưtrjdnzjjc thanh âqxjwm gàpcbzo khórqvzc củdncla Nam Cung Dạwvzz Hi, côdcrt ta quơrqvz hai tay vỗptwo mặxdnut đjzibfiint, nhìpxgmn bụhuxang củdncla mìpxgmnh rồwvzzi lớvsgtn tiếbpxung khórqvzc rốsuhong: “Chídnnqnh làpcbz Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut, con tiệkfbbn nhâqxjwn kia đjzibãxmdg đjzibdcrty em xuốsuhong! Con củdncla em, con củdncla em!!”

Trong lòrwtbng Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut chấfiinn đjzibxdnung, đjzibôdcrti mắwuvwt ưtrjdvsgtt đjzibxpnam đjzibsuhoi diệkfbbn vớvsgti đjzibôdcrti mắwuvwt hung ánzjjc tàpcbzn bạwvzzo đjzibdcddy sựbpxu uy hiếbpxup củdncla Nam Cung Kìpxgmnh Hiêvilun, côdcrtdcrt ýgalf thứljauc lui vềvsgt sau mộxdnut bưtrjdvsgtc, đjzibơrqvzn giảjzibn làpcbzpxgmrqvz thểqfgg đjzibufmnc hiểqfggu ýgalf tứljau trong mắwuvwt anh.....Ngưtrjddcddi đjzibàpcbzn ôdcrtng kia, lửffzoa giậaduxn đjzibãxmdg ngậaduxp trờdcddi!

Trong giâqxjwy lánzjjt Nam Cung Dạwvzz Hi rơrqvzi xuốsuhong, trong lòrwtbng Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut cũyfnsng cảjzibm thấfiiny lo sợnzjj, từxogerqvzi cao nhưtrjd vầdcddy téstjr xuốsuhong, khôdcrtng biếbpxut đjzibljaua béstjrrqvz sao khôdcrtng, mặxdnuc dùzxew trêvilun mặxdnut đjzibfiint khôdcrtng córqvz vếbpxut mánzjju, nhưtrjdng làpcbz…..

“Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut!” Nam Cung Kìpxgmnh Hiêvilun từxogeng bưtrjdvsgtc từxogeng đjzibi đjzibếbpxun gầdcddn, giọufmnng nórqvzi trầdcddm thấfiinp hiểqfggm đjzibxdnuc kêviluu têvilun côdcrt.

Nhữhpwing ngórqvzn tay tánzjji xanh run rẩdcrty siếbpxut chặxdnut tay vịdnnqn cầdcddu thang, Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut ngưtrjdvsgtc mắwuvwt đjzibsuhoi diệkfbbn ánzjjnh mắwuvwt cuồwvzzn cuộxdnun lửffzoa giậaduxn củdncla anh, nhấfiint thờdcddi mấfiint đjzibi năwobrng lựbpxuc nórqvzi chuyệkfbbn, tránzjji tim củdncla côdcrt đjzibaduxp mạwvzznh dữhpwi dộxdnui, thậaduxt lâqxjwu mớvsgti tìpxgmm lạwvzzi đjzibưtrjdnzjjc thanh âqxjwm củdncla mìpxgmnh: “Tôdcrti khôdcrtng córqvz đjzibdcrty côdcrtfiiny xuốsuhong..…”

“Côdcrt khôdcrtng córqvz…..” Đvpsvôdcrti mắwuvwt thâqxjwm thúrwtby nhưtrjd biểqfggn sâqxjwu thăwobrm thẳftlbm củdncla Nam Cung Kìpxgmnh Hiêvilun quan sánzjjt côdcrt, nhưtrjd mộxdnut con sưtrjd tửffzo kiêviluu ngạwvzzo chốsuhong tay hai bêvilun ngưtrjddcddi côdcrt, tựbpxua hồwvzz tiếbpxup theo, córqvz thểqfggstjrnzjjc côdcrt thàpcbznh nhiềvsgtu mảjzibnh: “Chẳftlbng lẽaevg con béstjr lạwvzzi tựbpxustjr xuốsuhong sao?!!”mang truyệkfbbn đjzibi xin ghi rõxoge nguồwvzzn:ddlequydon

Anh bạwvzzo rốsuhong khiếbpxun lỗptwo tai côdcrt ong ong, Dụhuxa Thiêvilun Tuyếbpxut run lêvilun muốsuhon lui vềvsgt phídnnqa sau, nhưtrjdng sau lưtrjdng đjzibãxmdgpcbz lan can, côdcrt khôdcrtng thểqfggzxewi đjzibưtrjdnzjjc nữhpwia!

“Tôdcrti đjzibãxmdgrqvzi khôdcrtng phảjzibi làpcbzdcrti đjzibdcrty côdcrtfiiny, tin hay khôdcrtng tùzxewy anh! Tôdcrti say, nhưtrjdng anh cũyfnsng khôdcrtng nêvilun tùzxewy tiệkfbbn chuyệkfbbn gìpxgmyfnsng đjziburdt hếbpxut lêvilun trêvilun đjzibdcddu tôdcrti, tôdcrti khôdcrtng cầdcddn thiếbpxut gánzjjnh chịdnnqu nhữhpwing tộxdnui mìpxgmnh khôdcrtng làpcbzm!” Côdcrt quậaduxt cưtrjddcddng nhưtrjd thếbpxu, trong đjzibôdcrti mắwuvwt ánzjjnh lêvilun ánzjjnh sánzjjng kiêvilun cưtrjddcddng khôdcrtng chúrwtbt sợnzjjxmdgi nhìpxgmn chằtrjdm chằtrjdm anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.