Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 38 : Nghe anh giải thích

    trước sau   
Cho đkngaếbmafn khi trôdprtng thấvwiuy Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft từrthd trong nhàgzbagzbang đkngai ra, Nam Cung Kìknganh Hiêekymn mớajwfi nheo mắfvbkt, anh khẽjmvp nhíqmjsu màgzbay.

ekymc nàgzbay côdprt đkngaang đkngadkghnh làgzbam cápsddi gìknga?

Đdtmii qua đkngaưbggxhdnfng kẻgbcv vạonaich cho ngưbggxhdnfi đkngai bộgaom, Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft khôdprtng hềzpcs chúekym ýuuir tớajwfi chiếbmafc Lamborghini màgzbau đkngaen ngừrthdng cápsddch đkngaókbue khôdprtng xa, đkngaôdprti mắfvbkt trong suốigiit ngơhufw ngápsddc thậytfvm chíqmjs khôdprtng cókbue mộgaomt tia cảobcdm xúekymc nàgzbao, thẩykwnn thờhdnf đkngaang chờhdnf đkngartgui cápsddi gìknga đkngaókbue.

Áwkgonh mắfvbkt côdprt nhìkngan quanh, liềzpcsn nghe bêekymn tai vang lêekymn tiếbmafng gọdkghi: “Thiêekymn Tuyếbmaft!”

Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft cảobcdm giápsddc trápsddi tim bịdkghkbuep chặzxwtt, bókbuep chặzxwtt đkngaếbmafn đkngaau đkngaajwfn, hôdprt hấvwiup cũevqkng khókbue khămnsmn.

Thâunpin ảobcdnh mảobcdnh khảobcdnh xoay qua, côdprt nhìkngan ngưbggxhdnfi đkngaàgzban ôdprtng trưbggxajwfc mắfvbkt, ngưbggxhdnfi đkngaàgzban ôdprtng đkngaãkeet từrthdng vôdprthggwng quen thuộgaomc, nhẹwkgo nhàgzbang híqmjstmộgaomt hơhufwi, nókbuei: “Trìknganh Dĩkfblekymnh, đkngaãkeetunpiu khôdprtng gặzxwtp.”


Thậytfvt sựqmvi rấvwiut lâunpiu, lâunpiu đkngaếbmafn nỗumnyi côdprt cảobcdm giápsddc mìknganh đkngaãkeet trảobcdi qua thiêekymn sơhufwn vạonain thủdgijy kiếbmafp nạonain, nhưbggxng lạonaii khôdprtng hềzpcskbuekbueng dápsddng anh bêekymn cạonainh.

“Thiêekymn Tuyếbmaft!” Ngưbggxhdnfi đkngaàgzban ôdprtng đkngaãkeet từrthdng ôdprtn nhuậytfvn nhưbggx ngọdkghc, giờhdnf đkngaâunpiy đkngaãkeet mọdkghc đkngaujazy râunpiu ria nhìkngan cókbue chúekymt nhếbmafch nhápsddc, ápsddnh mắfvbkt kinh ngạonaic vui mừrthdng, kíqmjsch đkngagaomng tiếbmafn lêekymn ôdprtm lấvwiuy côdprt: “Thiêekymn Tuyếbmaft, anh đkngaãkeet trởalkn vềzpcs! Em thếbmafgzbao? Thiêekymn Tuyếbmaft anh rấvwiut nhớajwf em!”

Thanh âunpim cùhggwng vògujkng tay quen thuộgaomc khiếbmafn Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft nhưbggx muốigiin rơhufwi lệugor, nhưbggxng vẫvwiun nhịdkghn xuốigiing, đkngaykwny bảobcd vai dàgzbay rộgaomng củdgija ngưbggxhdnfi đkngaàgzban ôdprtng cao ngấvwiut nàgzbay ra, đkngaôdprti mắfvbkt sắfvbkc lạonainh nhưbggxbggxajwfc, cưbggxhdnfi cưbggxhdnfi: “Anh cókbue lờhdnfi cứkfblkbuei, khôdprtng nêekymn đkngagaomng tay đkngagaomng châunpin.”

dprtng màgzbay củdgija Trìknganh Dĩkfblekymnh nảobcdy lêekymn, mộgaomt tia bịdkgh thưbggxơhufwng thốigiing khổmicm xẹwkgot qua đkngaápsddy mắfvbkt.

“Thiêekymn Tuyếbmaft…..” Sắfvbkc môdprti củdgija anh nhợrtgut nhạonait khôdprt nứkfblt, trong ápsddnh mắfvbkt thâunpim thúekymy ngưbggxng trọdkghng tâunpim tìknganh: “Em khôdprtng biếbmaft mấvwiuy ngàgzbay nay anh ởalknekymn ngoàgzbai đkngaãkeet trảobcdi qua thếbmafgzbao đkngaâunpiu, em cũevqkng khôdprtng thểhqiibggxalknng tưbggxrtgung nổmicmi nộgaomi tâunpim củdgija anh cókbue bao nhiêekymu thốigiing khổmicm! Anh cho rằttoing anh cókbue thểhqii chịdkghu đkngaqmving đkngaưbggxrtguc…..Thựqmvic sựqmvi khôdprtng cògujkn cápsddch nàgzbao, anh khôdprtng thểhqii bỏknga mặzxwtc em, anh nhấvwiut đkngadkghnh phảobcdi trởalkn vềzpcs! Nhưbggxng hiệugorn tạonaii anh khôdprtng thểhqii xuấvwiut hiệugorn ởalknekymn ngoàgzbai, em biếbmaft khôdprtng, nếbmafu đkngahqii cho anh trai củdgija Dạonai Hi bắfvbkt gặzxwtp, ngay cảobcd mạonaing sốigiing củdgija anh cũevqkng khôdprtng cògujkn!”

Nhắfvbkc tớajwfi Nam Cung Dạonai Hi, trong lògujkng Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft nhókbuei đkngaau, bỗumnyng chốigiic hơhufwi thởalkn bắfvbkt đkngaujazu suy yếbmafu.

“Vậytfvy sao?” Sắfvbkc mặzxwtt côdprtpsddi nhợrtgut, ápsddnh mắfvbkt thămnsmm thẳzpcsm lẳzpcsng lặzxwtng nhìkngan anh: “Côdprtvwiuy thếbmafgzbao? Sốigiing cókbue tốigiit hay khôdprtng? Con củdgija hai ngưbggxhdnfi đkngaâunpiu? Khoảobcdng mấvwiuy thápsddng nữgbcva thìknga ra đkngahdnfi?”

Trong nhápsddy mắfvbkt, sắfvbkc mặzxwtt Trìknganh Dĩkfblekymnh cókbue chúekymt khókbue coi.

“Thiêekymn Tuyếbmaft, em nghe anh giảobcdi thíqmjsch…..”

“Anh nókbuei.” Đdtmiôdprti mắfvbkt Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft trong suốigiit lạonainh lùhggwng: “Tôdprti đkngaang nghe.”

“Thiêekymn Tuyếbmaft!” Côdprtknganh tĩkfblnh khiếbmafn Trìknganh Dĩkfblekymnh khôdprtng thểhqii chịdkghu đkngaưbggxrtguc, lắfvbkc lắfvbkc bảobcd vai củdgija côdprt: “Anh bỏknga trốigiin theo Dạonai Hi khôdprtng phảobcdi vìknga chíqmjsnh mìknganh, anh làgzbakngabggxơhufwng lai củdgija chúekymng ta, em biếbmaft khôdprtng?!”

Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft cẩykwnn thậytfvn nhìkngan anh, giốigiing nhưbggx khôdprtng nhậytfvn ra anh ta, tiếbmafp theo liềzpcsn bậytfvt cưbggxhdnfi.

“Anh cùhggwng côdprt ta lêekymn giưbggxhdnfng mang thai rồqmvii bỏknga trốigiin làgzbakngadprti! Trìknganh Dĩkfblekymnh, anh cògujkn cókbue thểhqii hoang đkngaưbggxhdnfng hơhufwn nữgbcva khôdprtng?!” Thanh âunpim củdgija côdprt run rẩykwny, tâunpim tìknganh cũevqkng nhịdkghn khôdprtng đkngaưbggxrtguc nữgbcva.

“Anh biếbmaft nókbuei thếbmafgzbay rấvwiut hoang đkngaưbggxhdnfng!” Trìknganh Dĩkfblekymnh cau màgzbay, vẫvwiun nhưbggxevqk hy vọdkghng cókbue thểhqii giảobcdi thíqmjsch: “Nhưbggxng màgzba Thiêekymn Tuyếbmaft, anh vớajwfi em đkngaãkeet sốigiing ởalkn thàgzbanh phốigiigzbay nămnsmm nămnsmm rồqmvii, rògujkng rãkeetmnsmm nămnsmm, em cũevqkng biếbmaft chúekymng ta đkngaãkeetgzbanh dụwuifm đkngaưbggxrtguc bao nhiêekymu tiềzpcsn! Anh muốigiin kếbmaft hôdprtn vớajwfi em, nghĩkfbl cảobcd đkngahdnfi sẽjmvpalknekymn em, nhưbggxng anh lạonaii khôdprtng cho em đkngaưbggxrtguc gìknga cảobcd! Ngay cảobcd mộgaomt mápsddi nhàgzba anh cũevqkng khôdprtng thểhqii cho em!”

Áwkgonh mắfvbkt anh đkngaknga hồqmving, cưbggxhdnfng ngạonainh khắfvbkc chếbmaf thâunpin thểhqii run rẩykwny: “Anh cókbue thểhqii đkngahqii cho em cùhggwng anh thuêekym mộgaomt cămnsmn phògujkng rồqmvii kếbmaft hôdprtn vớajwfi nhau sao? Anh cókbue thểhqii đkngahqii con mìknganh ra đkngahdnfi trong mộgaomt cămnsmn phògujkng thuêekym sao! Thiêekymn Tuyếbmaft, anh làgzba đkngaàgzban ôdprtng! Anh cókbue thểhqii chỉrxayekymn trờhdnfi thềzpcsgzba anh yêekymu em! Anh hi vọdkghng mìknganh cókbue thểhqiiknga em màgzba chuẩykwnn bịdkgh tốigiit hếbmaft thảobcdy, đkngahqiibggxơhufwng lai em khôdprtng cầujazn bôdprtn ba khổmicm cựqmvic, khôdprtng cầujazn mỗumnyi ngàgzbay mệugort mỏkngai ngay mắfvbkt cũevqkng khôdprtng mởalkn ra nổmicmi màgzbagujkn phảobcdi tíqmjsnh toápsddn thápsddng nàgzbay chúekymng ta đkngaãkeet chi tiêekymu bao nhiêekymu! Anh biếbmaft rõgbcv em cògujkn phảobcdi cho Thiêekymn Nhu làgzbam phẫvwiuu thuậytfvt, em cògujkn muốigiin cho em ấvwiuy tiếbmafp tụwuifc đkngai họdkghc, nhữgbcvng thứkfblgzbay anh khôdprtng thểhqii khôdprtng làgzbam thay em đkngaưbggxrtguc!”

“Cho nêekymn?” Hai mắfvbkt củdgija Dụwuif Thiêekymn Tuyếbmaft sắfvbkc béjmvpn quan sápsddt anh: “Đdtmiókbuegzbaqmjs do màgzba anh cùhggwng ngưbggxhdnfi phụwuif nữgbcv khápsddc quấvwiun lấvwiuy nhau, mạonaio hiểhqiim tíqmjsnh mạonaing mang theo côdprtvwiuy bỏknga trốigiin!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.