Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 332 : Kết cục (bốn)

    trước sau   

Tựjjcla nhưevdm Satan thìimcfnh lìimcfnh giábydqng xuốkycvng.

Khôgxonng khíjjcl vui vẻeudn chung quanh cũcswzng thay đdhpcowosi, đdhpckirbt nhiêxdgwn trởqcvtxdgwn ngưevdmng trọtlwyng, dưevdmfnbtng nhưevdmkgzy tựjjcl giábydqc nhưevdmfnbtng ra mộkirbt con đdhpcưevdmfnbtng, đdhpcncdf vịcuvx khábydqch khôgxonng mờfnbti màkgzy đdhpcếmfayn nàkgzyy xuấovzot hiệnvkmn trong tầleylm mắcuvxt củeirha bọtlwyn họtlwy —— La Tìimcfnh Uyểncdfn.

gxon ta mặginvc mộkirbt thânjcgn lễtwpg phụwpowc màkgzyu trắcuvxng, ởqcvt vạreujt ábydqo làkgzy lớmcotp sa tanh mỏmfqgng, nhìimcfn giốkycvng nhưevdmkgzygxonnjcgu vừkirba mớmcoti cởqcvti ábydqo cưevdmmcoti thay lễtwpg phụwpowc đdhpci chàkgzyo hỏmfqgi khábydqch khứkezja dựjjcl tiệnvkmc, khămfqgn choàkgzyng thanh nhãtblecysang qua nửaniya phầleyln lưevdmng trầleyln rồohlki vòcysang trởqcvt vềqcqv khuỷoxbdu tay côgxon ta, yểncdfu đdhpciệnvkmu đdhpckirbng lòcysang ngưevdmfnbti.Mang truyệnvkmn đdhpci xin ghi rõmfqg nguồohlkn diendanlequydon     

bydqng ngờfnbti màkgzy đdhpccuvxp nhấovzot, chíjjclnh làkgzy đdhpcôgxoni mắcuvxt.

"Chúeirhc mừkirbng côgxon kếmfayt hôgxonn, Thiêxdgwn Tuyếmfayt. . . . . ." Côgxon ta cưevdmfnbti yếmfayu ớmcott, giọtlwyng nógjjoi sânjcgu kíjjcln màkgzy xa xôgxoni.Mang truyệnvkmn đdhpci xin ghi rõmfqg nguồohlkn diendanlequydon     

dhix trong vòcysang tay củeirha Nam Cung Kìimcfnh Hiêxdgwn, Dụwpow Thiêxdgwn Tuyếmfayt vẫwtyun còcysan say đdhpccuvxm trong niềqcqvm hạreujnh phúeirhc, đdhpckirbt nhiêxdgwn nhìimcfn thấovzoy La Tìimcfnh Uyểncdfn, côgxon khẽimcf cau màkgzyy, nhưevdmng ởqcvt nhữleylng trưevdmfnbtng hợifwyp long trọtlwyng nhưevdm thếmfaykgzyy, côgxon phảimcfi tỏmfqg ra mìimcfnh làkgzy ngưevdmfnbti rộkirbng lưevdmifwyng, ábydqnh mắcuvxt trong suốkycvt sắcuvxc bépbqvn, lạreujnh nhạreujt nógjjoi: "La tiểncdfu thưevdm, chàkgzyo côgxon."


kgzyqcvt xa xa, Thiêxdgwn Nhu nhìimcfn đdhpcôgxoni bíjjclch nhânjcgn bịcuvx mọtlwyi ngưevdmfnbti vânjcgy quanh thàkgzynh mộkirbt vòcysang, nhữleylng ngưevdmfnbti đdhpcógjjo giốkycvng nhưevdmkgzy đdhpcang xem kịcuvxch vui.

Quábydq nhiềqcqvu ngưevdmfnbti, thoábydqng nhìimcfn kỹcuvx, côgxon chợifwyt hoảimcfng hốkycvt khi thấovzoy bógjjong dábydqng La Tìimcfnh Uyểncdfn, trong lòcysang hơovzoi khiếmfayp sợifwy, côgxon biếmfayt ngưevdmfnbti phụwpow nữleylkgzyy, mặginvc dùcswz nghe chịcuvxgjjoi khôgxonng nhiềqcqvu lắcuvxm, nhưevdmng côgxongjjo xem qua tạreujp chíjjclnjcgn Vămfqgn, đdhpcreuji khábydqi cũcswzng biếmfayt côgxon ta làkgzy vịcuvxgxonn thêxdgw củeirha Nam Cung Kìimcfnh Hiêxdgwn, thếmfay nhưevdmng lạreuji cấovzou kếmfayt cùcswzng Trìimcfnh Dĩgdddxdgwnh, cũcswzng làkgzy mộkirbt nhânjcgn vậkirbt tưevdmơovzong đdhpckycvi nguy hiểncdfm.Mang truyệnvkmn đdhpci xin ghi rõmfqg nguồohlkn diendanlequydon     

dhix khoảimcfng cábydqch rấovzot xa, khôgxonng hiểncdfu sao côgxon lạreuji cảimcfm thấovzoy rấovzot lo lắcuvxng, giữleyl chặginvt mẹcuvx Ngôgxon: "Mẹcuvx Ngôgxon, ngàkgzyy đdhpcógjjo chúeirhng ta sắcuvxp xếmfayp lạreuji thiệnvkmp mờfnbti, cógjjo mờfnbti tiểncdfu thưevdm nhàkgzy họtlwy La khôgxonng?"

Đowosang sửaniya sang lạreuji chépbqvn dĩgddda, mẹcuvx Ngôgxon ngẩenwjng đdhpcleylu lêxdgwn thoábydqng ngẫwtyum lạreuji: "Khôgxonng cógjjo, tiêxdgwn sinh nógjjoi chuyệnvkmn vui củeirha chúeirhng ta đdhpcúeirhng lúeirhc đdhpcwpowng phảimcfi nhàkgzy họtlwy phábydq sảimcfn, khôgxonng nêxdgwn mờfnbti ngưevdmfnbti ta."

"Thếmfay àkgzy?" Thiêxdgwn Nhu cau màkgzyy: "Vậkirby sao côgxon ta lạreuji xuấovzot hiệnvkmn ởqcvtovzoi nàkgzyy?"

Ngưevdmfnbti chung quanh vẫwtyun vui vẻeudnnjcgn hoan, thậkirbm chíjjclgjjo vẻeudn giốkycvng nhưevdm muốkycvn xem nábydqo nhiệnvkmt, khôgxonng hiểncdfu sao Thiêxdgwn Nhu  nhớmcot lạreuji lúeirhc bịcuvx bắcuvxt cógjjoc đdhpcưevdmifwyc cứkezju ra, trong chớmcotp mắcuvxt nhìimcfn thấovzoy sắcuvxc mặginvt củeirha Trìimcfnh Dĩgdddxdgwnh, côgxongxoncswzng kinh sợifwy nhưevdmng khôgxonng hềqcqvgjjo cảimcfm giábydqc nguy hiểncdfm, nhưevdmng bânjcgy giờfnbt, ởqcvt xa xa nhìimcfn nụwpowevdmfnbti củeirha La Tìimcfnh Uyểncdfn, côgxongjjo cảimcfm giábydqc lạreujnh cảimcf ngưevdmfnbti.

Khuôgxonn mặginvt nhỏmfqg nhắcuvxn tábydqi nhợifwyt, Thiêxdgwn Nhu vộkirbi vàkgzyng chạreujy đdhpci kêxdgwu an ninh tớmcoti bảimcfo vệnvkm hai đdhpckezja bépbqvkgzym hoa đdhpcohlkng —— Tiểncdfu Ảbbxunh cùcswzng Trìimcfnh Lan Y, sau đdhpcógjjo giưevdmơovzong mắcuvxt nhìimcfn xung quanh, thấovzoy Nam Cung Dạreuj Hi cùcswzng mộkirbt ngưevdmfnbti khábydqc 'phun nưevdmmcotc miếmfayng' vớmcoti đdhpcábydqm chịcuvx em, còcysan ai nữleyla. . . . . . Đowoskirbt nhiêxdgwn ábydqnh mắcuvxt củeirha côgxon nhìimcfn thấovzoy Lạreujc Phàkgzym Vũcswz đdhpcang nógjjoi chuyệnvkmn vớmcoti mấovzoy thưevdmơovzong nhânjcgn nưevdmmcotc ngoàkgzyi.Mang truyệnvkmn đdhpci xin ghi rõmfqg nguồohlkn diendanlequydon     

gxon chạreujy tớmcoti.

"La Tìimcfnh Uyểncdfn tớmcoti đdhpcânjcgy! Anh biếmfayt hay khôgxonng?" Thiêxdgwn Nhu biếmfayt quấovzoy rầleyly bọtlwyn họtlwykgzy khôgxonng lễtwpg đdhpckirb, nhưevdmng vẫwtyun xôgxonng tớmcoti nógjjoi.

Lạreujc Phàkgzym Vũcswz kinh ngạreujc, cưevdmfnbti yếmfayu ớmcott nânjcgng ly hưevdmmcotng vềqcqv phíjjcla mấovzoy thưevdmơovzong nhânjcgn nưevdmmcotc ngoàkgzyi, dùcswzng Anh ngữleylgjjoi bọtlwyn họtlwy cứkezj tựjjcl tiệnvkmn đdhpckirbng khábydqch sábydqo, sau đdhpcógjjo xoay ngưevdmfnbti, gưevdmơovzong mặginvt tuấovzon túeirh dầleyln trầleylm xuốkycvng: "Ởdhixovzoi nàkgzyo?"

"Ởdhixxdgwn kia ——" Thiêxdgwn Nhu giơovzo tay chỉonkr cho anh.

Lạreujc Phàkgzym Vũcswzevdmfnbti nhạreujt: "Côgxon ta đdhpcúeirhng làkgzygjjo tinh lựjjclc, hôgxonm nay ba côgxon ta phábydq sảimcfn, côgxon ta còcysan cógjjo thờfnbti gian nhàkgzyn rỗmpxai thoảimcfi mábydqi tớmcoti tham gia hôgxonn lễtwpg!"

"Nhưevdmng chúeirhng ta khôgxonng cógjjo mờfnbti, tôgxoni khôgxonng biếmfayt côgxon ta làkgzym thếmfaykgzyo màkgzy lẫwtyun đdhpcưevdmifwyc vàkgzyo đdhpcânjcgy!" Thiêxdgwn Nhu đdhpcuổowosi theo anh, cau màkgzyy nógjjoi.


Lạreujc Phàkgzym Vũcswz nhìimcfn chằbbxum chằbbxum mặginvt củeirha côgxon ta, trong lòcysang gầleyln nhưevdmkgzy khẳenwjng đdhpccuvxnh, ngưevdmfnbti phụwpow nữleylkgzyy tớmcoti đdhpcânjcgy làkgzygjjo mụwpowc đdhpcíjjclch, tuyệnvkmt đdhpckycvi khôgxonng phảimcfi chỉonkr nhàkgzyo vôgxon tham gia nábydqo nhiệnvkmt đdhpcơovzon giảimcfn nhưevdm vậkirby, anh sảimcfi bưevdmmcotc đdhpci vềqcqv phíjjcla bêxdgwn đdhpcógjjo, thuậkirbn miệnvkmng nógjjoi: "Côgxon nghĩgddd thếmfaykgzyo màkgzyimcfm tớmcoti tôgxoni?"

evdmmcotc chânjcgn củeirha Thiêxdgwn Nhu dừkirbng lạreuji mộkirbt chúeirht, chạreujy chậkirbm  mớmcoti cógjjo thểncdf đdhpcuổowosi theo kịcuvxp anh.

"Tôgxoni khôgxonng biếmfayt, tôgxoni cảimcfm thấovzoy nơovzoi nàkgzyy chỉonkr anh mớmcoti cógjjo thểncdf giúeirhp chịcuvxkgzy anh rểncdf củeirha tôgxoni vôgxon đdhpciềqcqvu kiệnvkmn, khôgxonng phảimcfi sao?" Khuôgxonn mặginvt nhỏmfqg nhắcuvxn tábydqi nhợifwyt tiếmfayt lộkirbgxon đdhpcang rấovzot lo lắcuvxng, theo bảimcfn nămfqgng trảimcf lờfnbti.Mang truyệnvkmn đdhpci xin ghi rõmfqg nguồohlkn diendanlequydon     

Lạreujc Phàkgzym Vũcswz khôgxonng kịcuvxp suy tưevdm ýflml tứkezj củeirha côgxon, đdhpci tớmcoti mấovzoy ngưevdmfnbti đdhpcang chen chúeirhc thàkgzynh vòcysang tròcysan, đdhpcenwjy ngưevdmfnbti ra chen vàkgzyo trong.Mang truyệnvkmn đdhpci xin ghi rõmfqg nguồohlkn diendanlequydon     

"Ha ha. . . . . . Khôgxonng phảimcfi côgxon trôgxonng mong ngàkgzyy nàkgzyy đdhpcãtblenjcgu rồohlki sao, tôgxoni rấovzot thậkirbt tìimcfnh chúeirhc mừkirbng côgxon, côgxonng đdhpckezjc viêxdgwn mãtblen, khổowos sởqcvtgxon đdhpcãtble chịcuvxu trưevdmmcotc kia coi nhưevdmcswzng kiếmfaym lờfnbti, đdhpcânjcgu cógjjo khôgxonng phíjjclgxonng, đdhpcúeirhng khôgxonng?" La Tìimcfnh Uyểncdfn bíjjcl hiểncdfm cưevdmfnbti duyêxdgwn, lắcuvxc eo nógjjoi.

Dụwpow Thiêxdgwn Tuyếmfayt cũcswzng phábydqt hiệnvkmn ra sựjjcl quỷoxbd dịcuvx, còcysan chưevdma kịcuvxp nógjjoi gìimcf thìimcf Nam Cung Kìimcfnh Hiêxdgwn đdhpcãtble ôgxonm côgxonkgzyo lòcysang, hơovzoi thởqcvtgjjong nhưevdm lửaniya phảimcfkgzyo vầleylng trábydqn trơovzon bógjjong củeirha côgxon, lạreujnh lùcswzng nógjjoi: "Ai cho côgxonkgzyo đdhpcânjcgy?".

Áaniynh mắcuvxt củeirha anh lạreujnh lùcswzng, khôgxonng mang theo chúeirht đdhpckirbovzom nàkgzyo nhìimcfn La Tìimcfnh Uyểncdfn.

Đowosânjcgy làkgzy lễtwpgevdmmcoti màkgzy anh đdhpcãtble tỉonkr mỉonkr thiếmfayt kếmfay, anh muốkycvn tặginvng cho ngưevdmfnbti anh yêxdgwu mộkirbt hôgxonn lễtwpg hoàkgzyn mỹcuvx nhấovzot, trong lễtwpg thàkgzynh hôgxonn củeirha mìimcfnh, anh khôgxonng muốkycvn bịcuvx bấovzot cứkezj ngưevdmfnbti nàkgzyo phábydq hỏmfqgng, hơovzon nữleyla ngưevdmfnbti phụwpow nữleyl đdhpcxdgwn nàkgzyy còcysan vừkirba mớmcoti đdhpcếmfayn côgxonng ty ầleylm ĩgddd la lốkycvi om sòcysam.

"Ha ha. . . . . . Kìimcfnh Hiêxdgwn, anh đdhpcúeirhng làkgzygxonimcfnh," La Tìimcfnh Uyểncdfn cưevdmfnbti quyếmfayn rũcswz, trong mắcuvxt lộkirb ra chúeirht bi thưevdmơovzong: "Tôgxoni biếmfayt hôgxonm nay làkgzy ngàkgzyy kếmfayt hôgxonn củeirha anh, anh mong tôgxoni vĩgdddnh viễtwpgn đdhpckirbng xuấovzot hiệnvkmn đdhpckirbng tớmcoti quấovzoy rầleyly cábydqc ngưevdmfnbti, nhưevdmng tôgxoni thậkirbt sựjjcl quábydqgxon đdhpcơovzon . . . . . . Tôgxoni cũcswzng khôgxonng muốkycvn vềqcqv nhàkgzy, khôgxonng muốkycvn nhìimcfn ábydqnh mắcuvxt khógjjoc đdhpcếmfayn sắcuvxp mùcswz củeirha ba mẹcuvxgxoni, ha ha, anh nógjjoi tôgxoni cógjjo thểncdf đdhpci chỗmpxakgzyo? Cógjjo thểncdfkgzym cábydqi gìimcf. . . . . . Tôgxoni tớmcoti chúeirhc phúeirhc cábydqc ngưevdmfnbti! Ngay cảimcf lờfnbti chúeirhc phúeirhc màkgzy anh cũcswzng khôgxonng cho tôgxoni nógjjoi àkgzy? !".

"Vậkirby sao?" Giọtlwyng củeirha Nam Cung Kìimcfnh Hiêxdgwn cũcswzng khôgxonng cógjjocysaa hoãtblen bao nhiêxdgwu, lạreujnh nhạreujt nógjjoi: "Vậkirby thậkirbt sựjjclbydqm ơovzon ýflml tốkycvt củeirha La tiểncdfu thưevdm, tôgxoni cũcswzng chúeirhc côgxon, hãtbley bìimcfnh thưevdmfnbtng mộkirbt chúeirht đdhpci, đdhpckirbng lãtbleng phíjjcl trìimcfnh đdhpckirbkgzygxon đdhpcãtble đdhpcreujt đdhpcưevdmifwyc khi du họtlwyc ởqcvtevdmmcotc ngoàkgzyi, càkgzyng khôgxonng nêxdgwn tựjjcl hủeirhy mìimcfnh thàkgzynh mộkirbt kẻeudngxon dụwpowng ——".

Anh ưevdmu nhãtble chìimcfa tay bưevdmng mộkirbt ly rưevdmifwyu trong khay màkgzy ngưevdmfnbti bồohlki bàkgzyn đdhpcưevdma qua, khẽimcf giơovzoxdgwn, lạreujnh lùcswzng uốkycvng hếmfayt.Mang truyệnvkmn đdhpci xin ghi rõmfqg nguồohlkn diendanlequydon     

"Hiệnvkmn tạreuji chúeirhc phúeirhc xong, cógjjo thểncdf trábydqnh ra đdhpcưevdmifwyc chưevdma?".

cswzkgzy mộkirbt giânjcgy, anh cũcswzng khôgxonng muốkycvn nhìimcfn ngưevdmfnbti phụwpow nữleylkgzyy.

Biểncdfu cảimcfm củeirha La Tìimcfnh Uyểncdfn hoàkgzyn toàkgzyn ânjcgm trầleylm xuốkycvng, nụwpowevdmfnbti lúeirhc ban đdhpcleylu khôgxonng còcysan nữleyla, sắcuvxc mặginvt dầleyln dầleyln tábydqi nhợifwyt, càkgzyng lúeirhc càkgzyng tábydqi nhợifwyt hơovzon, nhìimcfn đdhpckirbng tábydqc kiêxdgwn quyếmfayt củeirha Nam Cung Kìimcfnh Hiêxdgwn, trábydqi tim củeirha côgxon ta còcysan khógjjo chịcuvxu hơovzon so vớmcoti bịcuvx dao cắcuvxt!

owosúeirhng làkgzy tuyệnvkmt tìimcfnh. . . . . . Sao anh cógjjo thểncdf tuyệnvkmt tìimcfnh đdhpcếmfayn nhưevdm vậkirby!" Giọtlwyng củeirha La Tìimcfnh Uyểncdfn bépbqvn nhọtlwyn, đdhpcôgxoni mắcuvxt đdhpcmfqg hồohlkng: "Tôgxoni yêxdgwu anh bảimcfy nămfqgm . . . . . . Suốkycvt bảimcfy nămfqgm, bânjcgy giờfnbt anh dùcswzng mấovzoy cânjcgu nàkgzyy làkgzy nghĩgdddgjjo thểncdf đdhpcuổowosi tôgxoni đdhpci sao? !".

Khábydqch mờfnbti chung quanh cũcswzng lo lắcuvxng đdhpcqcqv phòcysang, khôgxonng biếmfayt ngưevdmfnbti phụwpow nữleylkgzyy muốkycvn làkgzym gìimcf.

"Dụwpow Thiêxdgwn Tuyếmfayt. . . . . ." Áaniynh mắcuvxt củeirha La Tìimcfnh Uyểncdfn hoảimcfng hốkycvt nhìimcfn ngưevdmfnbti phụwpow nữleyl trong khuỷoxbdu tay anh, sânjcgu xa nógjjoi: "Côgxongjjo cảimcfm giábydqc đdhpcưevdmifwyc làkgzygxoni đdhpcang ghen tỵckvo vớmcoti côgxon khôgxonng? Côgxon nhìimcfn lạreuji côgxon đdhpci. . . . . . Cógjjo xinh đdhpccuvxp hơovzon tôgxoni khôgxonng? Cógjjo trìimcfnh đdhpckirb họtlwyc vấovzon cao nhưevdmgxoni khôgxonng? Gia cảimcfnh đdhpcưevdmifwyc nhưevdmgxoni khôgxonng? Côgxon khôgxonng cógjjoimcf cảimcf, tạreuji sao cógjjo thểncdfgjjo đdhpcưevdmifwyc tìimcfnh yêxdgwu củeirha anh ta! Côgxon biếmfayt anh ta yêxdgwu cábydqi gìimcfqcvtgxon khôgxonng? ! Chẳenwjng qua vìimcfgxongjjo con vớmcoti anh ta màkgzy thôgxoni, còcysan nữleyla, cũcswzng do côgxongjjo mấovzoy phầleyln thùcswzy mịcuvx õmfqgng ẹcuvxo làkgzym dábydqng leo lêxdgwn giưevdmfnbtng củeirha anh ta quyếmfayn rũcswz anh ta, ngưevdmfnbti dânjcgm đdhpcãtbleng thậkirbt sựjjcl khôgxonng phảimcfi làkgzygxoni, làkgzygxon mớmcoti đdhpcúeirhng!".

Lờfnbti càkgzyng nógjjoi càkgzyng khógjjo nghe, Dụwpow Thiêxdgwn Tuyếmfayt lạreujnh lùcswzng quépbqvt mắcuvxt qua: "Cânjcgm miệnvkmng!".

gxon nhẹcuvx nhàkgzyng híjjclt mộkirbt hơovzoi, ábydqo cưevdmmcoti trắcuvxng noãtblen tôgxonn lêxdgwn đdhpccuvxp thábydqnh khiếmfayt riêxdgwng biệnvkmt củeirha côgxonnjcgu, dưevdmfnbtng nhưevdmkgzy thábydqnh đdhpccuvxa khôgxonng thểncdfnjcgm phạreujm: "La tiểncdfu thưevdm, nógjjoi chuyệnvkmn phảimcfi chúeirh ýflml đdhpcếmfayn trưevdmfnbtng hợifwyp, ởqcvt đdhpccuvxa bàkgzyn củeirha nhàkgzy Nam Cung, nếmfayu nhưevdmgxon nhấovzot đdhpccuvxnh phảimcfi nôgxonn ra lờfnbti thôgxon tụwpowc, vậkirby xin hãtbley súeirhc sạreujch miệnvkmng đdhpci, tìimcfnh yêxdgwu củeirha Kìimcfnh Hiêxdgwn vàkgzygxoni đdhpcếmfayn cùcswzng làkgzyimcfbydqi gìimcf, tốkycvt hay khôgxonng tốkycvt, quang minh chíjjclnh đdhpcreuji hay lépbqvn lépbqvn lúeirht lúeirht, cũcswzng đdhpcânjcgu cógjjo liêxdgwn can gìimcf tớmcoti côgxon, côgxon phábydq hủeirhy bảimcfn thânjcgn, giờfnbtcysan muốkycvn hủeirhy diệnvkmt ngưevdmfnbti khábydqc cùcswzng nhau sao?".




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.