“Daddy,” Tiểhrcvu Ảcpfsnh vỗcybl vỗcybl bảoshs vai củrhfqa anh: “Khôvnvxng sao, phảoshsi biếeaert rằqescng trêcpfsn thếeaer giớcisgi cójkpv rấcisgt nhiềfiltu loạabwgi thiêcpfsn tàqnuwi, daddy, sởbduf dĩbbxd ba khôvnvxng phảoshsi làqnuw game thủrhfq thiêcpfsn tàqnuwi, đfxqqójkpv bởbdufi vìbduf ba đfxqqãhuye làqnuw thiêcpfsn tàqnuwi thưdncbơfhkbng nghiệdyfnp!”
Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn cưdncbờfgyli rộeegd lêcpfsn, ôvnvxm chặuuedt con trai: “Phảoshsi khôvnvxng? Ai nójkpvi vớcisgi con?”
“Mommy nójkpvi!”
Tiếeaerng cưdncbờfgyli vui vẻyque củrhfqa mộeegdt nhàqnuw ba ngưdncbờfgyli khiếeaern ngưdncbờfgyli phụhdbhc vụhdbh đfxqqứbzotng ngoàqnuwi cửcpqja cũmpjing cảoshsm thấcisgy ấcisgm áwcpyp, thờfgyli đfxqqiểhrcvm bưdncbng bêcpfs thứbzotc ămqndn tay châmqndn cũmpjing nhẹlqpp nhàqnuwng, đfxqqặuuedt lêcpfsn bàqnuwn liềfiltn đfxqqứbzotng dậnhyxy đfxqqi ra, còsrutn giúmpjip bọxogzn họxogz đfxqqójkpvng cửcpqja lạabwgi.
“Làqnuw em dạabwgy con àqnuw?” Đntivểhrcv Tiểhrcvu Ảcpfsnh tựlvxp mìbdufnh đfxqqi chégvnnm giếeaert trong tròsrut chơfhkbi, đfxqqôvnvxi mắlzlit thâmqndm thuýhrcv củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn chậnhyxm rãhuyei nheo lạabwgi, nắlzlim tay ngưdncbờfgyli phụhdbh nữhdbh đfxqqứbzotng phíxtuua sau dắlzlit tớcisgi trưdncbớcisgc mặuuedt, nhẹlqpp nhàqnuwng dùyqueng sứbzotc mộeegdt cáwcpyi, kégvnno côvnvx vàqnuwo trong lòsrutng ngựlvxpc mìbdufnh, thấcisgp giọxogzng hỏvqndi.
Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert lắlzlic đfxqqầchcau: “Em khôvnvxng cójkpv nójkpvi, em chỉsrut nójkpvi anh kinh doanh rấcisgt lợjevqi hạabwgi màqnuw thôvnvxi, tốdncbt xấcisgu gìbduf cũmpjing làqnuw ngưdncbờfgyli thừwziaa kếeaer củrhfqa gia tộeegdc Nam Cung, em phảoshsi duy trìbduf hìbdufnh tưdncbợjevqng hoàqnuwn mỹcsci củrhfqa anh trong lòsrutng bảoshso bảoshso mớcisgi đfxqqưdncbợjevqc —— anh nójkpvi đfxqqúmpjing khôvnvxng?”
Côvnvx tưdncbơfhkbi cưdncbờfgyli lộeegd ra vẻyque giảoshso hoạabwgt, vòsrutng tay quanh cổusxj anh, nójkpvi.
Bàqnuwn tay củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn tựlvxp do lưdncbớcisgt trêcpfsn eo côvnvx, nhẹlqpp nhàqnuwng chạabwgm đfxqqếeaern đfxqqịbfoha phưdncbơfhkbng phồxkkeng lêcpfsn kia, cójkpv chúmpjit mêcpfs muộeegdi.
“Còsrutn bao lâmqndu nữhdbha mớcisgi cójkpv thểhrcv sinh…… Anh cójkpv phầchcan chờfgyl khôvnvxng kịbfohp……” Anh ngửcpqji hưdncbơfhkbng thơfhkbm trêcpfsn ngưdncbờfgyli côvnvx, ôvnvxm chặuuedt thâmqndn thểhrcv côvnvx, chôvnvxn mặuuedt vàqnuwo bầchcau ngựlvxpc ấcisgp áwcpym củrhfqa côvnvx, giọxogzng khàqnuwn khàqnuwn nójkpvi.
Trưdncbớcisgc ngựlvxpc mẫihjyn cảoshsm rung đfxqqộeegdng mộeegdt trậnhyxn, dưdncbờfgylng nhưdncb cójkpv thểhrcv cảoshsm nhậnhyxn đfxqqưdncbợjevqc hôvnvx hấcisgp nójkpvng nhưdncb lửcpqja củrhfqa anh xuyêcpfsn thấcisgu qua quầchcan áwcpyo chui vàqnuwo da thịbfoht, Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert run rẩjkpvy cảoshs ngưdncbờfgyli, bàqnuwn tay nhỏvqnd chốdncbng bờfgyl vai củrhfqa anh, đfxqqỏvqnd mặuuedt nójkpvi: “Anh…… Đntivừwziang thếeaer nàqnuwy, Tiểhrcvu Ảcpfsnh ởbduf phíxtuua sau, Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn, anh khôvnvxng đfxqqưdncbợjevqc làqnuwm càqnuwn……”
Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn khôvnvxng chúmpjit nàqnuwo đfxqqểhrcv ýhrcv tớcisgi sựlvxp phảoshsn kháwcpyng củrhfqa côvnvx, mưdncbợjevqn thâmqndn thểhrcv côvnvx ngămqndn trởbduf tầchcam mắlzlit củrhfqa con trai, nhẹlqpp nhàqnuwng vuốdncbt ve bầchcau ngựlvxpc ấcisgm áwcpyp củrhfqa côvnvx, cáwcpych lớcisgp quầchcan áwcpyo mỏvqndng dịbfohu dàqnuwng hôvnvxn, lưdncbu luyếeaern màqnuw triềfiltn miêcpfsn.
Cảoshs cămqndn phòsrutng tràqnuwn đfxqqầchcay ấcisgm áwcpyp, cảoshs ngưdncbờfgyli Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert bỗcyblng nhiêcpfsn sinh ra mộeegdt chúmpjit khôvnvx nójkpvng, trêcpfsn khuôvnvxn mặuuedt trắlzling nõgqjbn ửcpqjng lêcpfsn từwziang chúmpjit phấcisgn hồxkkeng, thâmqndn thểhrcv vốdncbn đfxqqãhuye rấcisgt mẫihjyn cảoshsm, bịbfoh trêcpfsu chọxogzc mộeegdt trậnhyxn nhưdncb vậnhyxy, đfxqqôvnvxi mắlzlit cũmpjing long lanh hơfhkbi nưdncbớcisgc, mêcpfs ly say đfxqqắlzlim.
“Anh muốdncbn cójkpv con gáwcpyi, giốdncbng y nhưdncb em vậnhyxy, anh nhấcisgt đfxqqịbfohnh sẽoshs rấcisgt thưdncbơfhkbng yêcpfsu con bégvnn……” Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn thấcisgp giọxogzng nójkpvi, ngưdncbớcisgc mắlzlit lêcpfsn, nhẹlqpp nhàqnuwng hôvnvxn lêcpfsn cằqescm củrhfqa côvnvx: “Thiêcpfsn Tuyếeaert…… Sinh con gáwcpyi đfxqqưdncbợjevqc khôvnvxng?”
Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert bậnhyxt cưdncbờfgyli: “Rõgqjb ràqnuwng trưdncbớcisgc đfxqqójkpv anh nójkpvi khôvnvxng cầchcan kiểhrcvm tra giớcisgi tíxtuunh, muốdncbn chờfgyl đfxqqếeaern thờfgyli đfxqqiểhrcvm sinh đfxqqểhrcv cójkpv dưdncbợjevqc kinh hỉsrut, hiệdyfnn tạabwgi chíxtuunh mìbdufnh lạabwgi nhịbfohn khôvnvxng đfxqqưdncbợjevqc àqnuw?”
Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn cưdncbờfgyli rộeegd lêcpfsn, gưdncbơfhkbng mặuuedt tuấcisgn lãhuyeng lộeegd ra sựlvxp mịbfoh hoặuuedc vôvnvx cùyqueng.“Cójkpv lẽoshs do ởbduf bêcpfsn mẹlqpp con em lâmqndu rồxkkei, nêcpfsn ngưdncbờfgyli cũmpjing trởbduf nêcpfsn ngâmqndy thơfhkb…… Nhưdncbng anh thíxtuuch.” Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn miếeaert miếeaert bàqnuwn tay nhỏvqnd củrhfqa côvnvx, đfxqqặuuedt ởbduf bêcpfsn môvnvxi, thâmqndm tìbdufnh màqnuw hôvnvxn.
Khôvnvxng biếeaert thứbzotc ămqndn đfxqqãhuye đfxqqưdncbợjevqc dọxogzn lêcpfsn từwzia lúmpjic nàqnuwo, mộeegdt nhàqnuw ba ngưdncbờfgyli hoàqnuw thuậnhyxn vui vẻyque ămqndn mộeegdt bữhdbha cơfhkbm, chưdncba bao giờfgyl cảoshsm thấcisgy hoàqnuwn hảoshso nhưdncb thếeaer nàqnuwy.
Di đfxqqộeegdng trong túmpjii vang lêcpfsn.
Vìbduf phòsrutng ngừwziaa làqnuw chuyệdyfnn côvnvxng việdyfnc quấcisgy rầchcay bọxogzn họxogz, Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn đfxqqứbzotng dậnhyxy đfxqqi đfxqqếeaern cửcpqja sổusxj tiếeaerp đfxqqiệdyfnn thoạabwgi.
“Alo?”
“Chuyệdyfnn gìbduf xảoshsy ra vớcisgi côvnvx em gáwcpyi kia củrhfqa cậnhyxu?” Lạabwgc Phàqnuwm Vũmpji khôvnvxng kiêcpfsn nhẫihjyn nójkpvi: “Sao côvnvx ta biếeaert Trìbdufnh Dĩbbxd Sêcpfsnh ởbduf trong tay mìbdufnh, hiệdyfnn giờfgyl chạabwgy tớcisgi náwcpyo loạabwgn muốdncbn gặuuedp cậnhyxu ta, còsrutn ôvnvxm theo con gáwcpyi, hiệdyfnn tạabwgi chỗcybl củrhfqa mìbdufnh giốdncbng y nhưdncb nhàqnuw trẻyque, trẻyque con khójkpvc khôvnvxng ngừwziang, cậnhyxu nójkpvi bâmqndy giờfgyl mìbdufnh nêcpfsn làqnuwm cáwcpyi gìbduf?”
Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn hơfhkbi hơfhkbi nhíxtuuu màqnuwy.
Anh đfxqqãhuye sớcisgm biếeaert, mộeegdt khi bắlzlit đfxqqưdncbợjevqc Trìbdufnh Dĩbbxd Sêcpfsnh thìbduf Dạabwg Hi sẽoshs khôvnvxng cam tâmqndm nhưdncb vậnhyxy, cho dùyque cứbzotu đfxqqưdncbợjevqc con gáwcpyi, côvnvx ta cũmpjing khôvnvxng cójkpv khảoshs nămqndng bỏvqnd qua Trìbdufnh Dĩbbxd Sêcpfsnh, buôvnvxng tha cuộeegdc hôvnvxn nhâmqndn đfxqqãhuye duy trìbduf 5 nămqndm, sau đfxqqójkpv mang theo con gáwcpyi trảoshsi qua cuộeegdc sốdncbng đfxqqơfhkbn thâmqndn.
Giữhdbha đfxqqàqnuwn ôvnvxng vàqnuw đfxqqàqnuwn bàqnuw, đfxqqôvnvxi khi tồxkken tạabwgi mộeegdt loạabwgi nưdncbơfhkbng tựlvxpa lẫihjyn nhau.
“Cho nójkpv thờfgyli gian cụhdbh thểhrcv, bâmqndy giờfgyl kêcpfsu nójkpv vềfilt trưdncbớcisgc đfxqqi, khôvnvxng đfxqqưdncbợjevqc náwcpyo loạabwgn.” Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn nhàqnuwn nhạabwgt nójkpvi.
“Đntivưdncbợjevqc, mìbdufnh biếeaert rồxkkei,” Lạabwgc Phàqnuwm Vũmpji vừwziaa đfxqqịbfohnh ngắlzlit đfxqqiệdyfnn thoạabwgi, bỗcyblng nhiêcpfsn lạabwgi nghĩbbxd tớcisgi mộeegdt chuyệdyfnn: “Đntivúmpjing rồxkkei, còsrutn cójkpv chuyệdyfnn nàqnuwy sợjevq làqnuw phảoshsi thưdncbơfhkbng lưdncbợjevqng cùyqueng cậnhyxu, đfxqqếeaern giờfgyl mìbdufnh mớcisgi biếeaert, thìbduf ra côvnvxng ty màqnuw Thiêcpfsn Nhu đfxqqang côvnvxng táwcpyc làqnuw côvnvxng ty con bêcpfsn mìbdufnh, lầchcan trưdncbớcisgc mìbdufnh đfxqqãhuye nójkpvi hìbdufnh nhưdncb nhìbdufn thấcisgy côvnvx ấcisgy ởbduf trong côvnvxng ty bêcpfsn nàqnuwy —— dùyque sao cũmpjing làqnuw em vợjevq củrhfqa cậnhyxu, cầchcan mìbdufnh chúmpji ýhrcv đfxqqặuuedc biệdyfnt mộeegdt chúmpjit khôvnvxng?”
“Cậnhyxu nójkpvi đfxqqi? Loạabwgi chuyệdyfnn nàqnuwy còsrutn cầchcan mìbdufnh dặuuedn dòsrut?”
Lạabwgc Phàqnuwm Vũmpji cưdncbờfgyli gưdncbợjevqng hai tiếeaerng: “Chuyệdyfnn giữhdbha cáwcpyc ngưdncbờfgyli làqnuwm sao mìbdufnh hiểhrcvu đfxqqưdncbợjevqc, cậnhyxu nójkpvi cậnhyxu xem, đfxqqãhuye giàqnuw nhưdncb vậnhyxy, cũmpjing cójkpv con trai rồxkkei, lạabwgi còsrutn ngấcisgp nghégvnn côvnvx bégvnn tuổusxji mớcisgi hai mưdncbơfhkbi, chậnhyxc chậnhyxc, nhưdncbng xáwcpyc thậnhyxt, ngoạabwgi trừwzia mấcisgy côvnvx bégvnn trẻyque ngưdncbờfgyli non dạabwgi, đfxqqầchcau nămqndm nay làqnuwm gìbduf còsrutn ai bịbfoh loạabwgi hàqnuwng nhưdncb cậnhyxu lừwziaa mấcisgt tráwcpyi tim nhưdncb thếeaer……”
“Mìbdufnh đfxqqểhrcv cho cậnhyxu miệdyfnng lưdncbỡyquei sảoshsng khoáwcpyi, nhớcisg chuẩjkpvn bịbfoh lễcybl vậnhyxt kếeaert hôvnvxn cho mìbdufnh, nếeaeru Thiêcpfsn Tuyếeaert khôvnvxng hàqnuwi lòsrutng, mìbdufnh khôvnvxng ngạabwgi hung hămqndng tấcisgu cậnhyxu mộeegdt trậnhyxn.” Đntivôvnvxi mắlzlit củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn lộeegd ra sựlvxp kiêcpfsu cămqndng ngang ngưdncbợjevqc, nhàqnuwn nhạabwgt nójkpvi mộeegdt câmqndu.
Ngắlzlit đfxqqiệdyfnn thoạabwgi, xoay ngưdncbờfgyli lạabwgi thìbduf pháwcpyt hiệdyfnn Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert đfxqqãhuye ởbduf phíxtuua sau.
“Từwzia lúmpjic nàqnuwo họxogzc đfxqqưdncbợjevqc nghe légvnnn anh nójkpvi chuyệdyfnn đfxqqiệdyfnn thoạabwgi?” Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn thoáwcpyng kinh ngạabwgc, nháwcpyy mắlzlit tiếeaerp theo, đfxqqôvnvxi mắlzlit lạabwgi trởbduf nêcpfsn nhu hòsruta, bưdncbớcisgc tớcisgi vuốdncbt ve khuôvnvxn mặuuedt côvnvx, trầchcam giọxogzng khàqnuwn khàqnuwn nójkpvi: “Đntivãhuye nghe đfxqqưdncbợjevqc cáwcpyi gìbduf, thàqnuwnh thậnhyxt nójkpvi!”
Đntivôvnvxi mắlzlit trong suốdncbt củrhfqa Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert lộeegd ra vẻyque giảoshso hoạabwgt, vôvnvx tộeegdi nhìbdufn chằqescm chằqescm anh, nhỏvqnd giọxogzng nójkpvi: “Cáwcpyi gìbduf em cũmpjing nghe đfxqqưdncbợjevqc, đfxqqúmpjing thậnhyxt làqnuw, anh đfxqqãhuye giàqnuw nhưdncb vậnhyxy rồxkkei còsrutn đfxqqi lừwziaa gạabwgt mấcisgy côvnvx gáwcpyi trẻyque ngâmqndy thơfhkb……” Ngójkpvn tay chọxogzc chọxogzc cơfhkb ngựlvxpc rắlzlin chắlzlic củrhfqa anh: “Ngẫihjym lạabwgi cũmpjing đfxqqúmpjing thôvnvxi, anh giàqnuw nhưdncb thếeaer màqnuw còsrutn dáwcpym quyếeaern rũmpji em gáwcpyi củrhfqa em, anh nójkpvi anh phảoshsi bịbfoh tộeegdi gìbduf hảoshs?”
Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn nheo mắlzlit, vốdncbn cho rằqescng côvnvx sẽoshs rấcisgt đfxqqểhrcv ýhrcv chuyệdyfnn nàqnuwy, vìbduf vậnhyxy anh vẫihjyn luôvnvxn khôvnvxng dáwcpym đfxqqềfilt cậnhyxp tớcisgi, khôvnvxng ngờfgyl côvnvx lạabwgi to gan khôvnvxng hềfilt cốdncb kỵhdbh màqnuw nójkpvi ra nhưdncb thếeaer.
Bàqnuwn tay to duỗcybli xuốdncbng phíxtuua dưdncbớcisgi ôvnvxm trọxogzn côvnvx vàqnuwo trong lòsrutng ngựlvxpc, Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn hơfhkbi hơfhkbi cúmpjii đfxqqầchcau chốdncbng tráwcpyn mìbdufnh vàqnuwo tráwcpyn côvnvx, đfxqqôvnvxi mắlzlit lấcisgp láwcpynh lộeegd ra sựlvxp kháwcpyt vọxogzng mêcpfs ly, giọxogzng khàqnuwn khàqnuwn nójkpvi: “Khôvnvxng biếeaert đfxqqâmqndy đfxqqãhuye đfxqqủrhfq chứbzotng tỏvqnd làqnuw ôvnvxng xãhuye em rấcisgt cójkpv sứbzotc quyếeaern rũmpji chưdncba? Em đfxqqãhuye cójkpv thểhrcv thíxtuuch, đfxqqưdncbơfhkbng nhiêcpfsn ngưdncbờfgyli kháwcpyc cũmpjing sẽoshs thíxtuuch…… Đntiviềfiltu nàqnuwy chứbzotng minh áwcpynh mắlzlit củrhfqa cáwcpyc ngưdncbờfgyli rấcisgt giốdncbng nhau, đfxqqềfiltu rấcisgt cao.”
Hơfhkbi thởbduf nójkpvng nhưdncb lửcpqja củrhfqa anh khiếeaern mặuuedt củrhfqa Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert đfxqqỏvqnd hồxkkeng, xìbduf mộeegdt tiếeaerng: “Khôvnvxng biếeaert xấcisgu hổusxj, nàqnuwo cójkpv ai tựlvxp khen mìbdufnh nhưdncb vậnhyxy?”
Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn mỉsrutm cưdncbờfgyli yếeaeru ớcisgt, trong vẻyque tưdncbơfhkbi cưdncbờfgyli lộeegd ra sựlvxp tàqnuw mịbfoh.
Mắlzlit thấcisgy môvnvxi anh đfxqqếeaern gầchcan, đfxqqôvnvxi mắlzlit Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert dầchcan trợjevqn to, chốdncbng tay trêcpfsn ngựlvxpc anh: “Anh đfxqqừwziang náwcpyo loạabwgn, cójkpv Tiểhrcvu Ảcpfsnh ởbduf đfxqqâmqndy, anh cứbzot luôvnvxn nhưdncb vậnhyxy, chẳlvxpng phâmqndn biệdyfnt nơfhkbi chốdncbn gìbduf hếeaert.”
“Làqnuw em luôvnvxn khôvnvxng phâmqndn biệdyfnt nơfhkbi chốdncbn màqnuw khiêcpfsu khíxtuuch anh.” Trong giọxogzng nójkpvi củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn lộeegd ra sựlvxp kháwcpyt vọxogzng, áwcpynh mắlzlit đfxqqỏvqnd tưdncbơfhkbi, nhìbdufn thoáwcpyng qua Tiểhrcvu Ảcpfsnh ởbduf phíxtuua sau côvnvx, ôvnvxm chặuuedt eo củrhfqa côvnvx, thuậnhyxn thếeaer ôvnvxm côvnvx vàqnuwo trong phòsrutng vệdyfn sinh bêcpfsn cạabwgnh.
Trong khôvnvxng gian nhỏvqnd hẹlqppp thiếeaeru áwcpynh sáwcpyng, Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert khẩjkpvn trưdncbơfhkbng: “Anh……”
“Nơfhkbi nàqnuwy cójkpv thểhrcv rồxkkei chứbzot?” Khoégvnn miệdyfnng củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn hàqnuwm chứbzota nụhdbh cưdncbờfgyli tàqnuw mịbfoh, tay chốdncbng ởbduf hai bêcpfsn ngưdncbờfgyli côvnvx, hỏvqndi.
Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert nhìbdufn cáwcpynh cửcpqja, lạabwgi nhìbdufn ngưdncbờfgyli đfxqqàqnuwn ôvnvxng to cao trưdncbớcisgc mặuuedt, dởbduf khójkpvc dởbduf cưdncbờfgyli: “Anh khôvnvxng cầchcan giáwcpyo dụhdbhc con trai sớcisgm nhưdncb vậnhyxy, ba mẹlqpp cùyqueng nhau đfxqqi WC?”
“Em cho rằqescng con cũmpjing ngốdncbc giốdncbng em àqnuw?” Bàqnuwn tay to củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn chếeaer trụhdbh gáwcpyy củrhfqa côvnvx, cúmpjii đfxqqầchcau hôvnvxn côvnvx, cójkpv chúmpjit mấcisgt khốdncbng chếeaer màqnuw chàqnuw đfxqqạabwgp hai cáwcpynh môvnvxi mềfiltm mạabwgi thơfhkbm ngọxogzt củrhfqa côvnvx: “Thằqescng bégvnn biếeaert ba mẹlqpp đfxqqang làqnuwm gìbduf ởbduf trong nàqnuwy……”
Đntivãhuye lâmqndu khôvnvxng thâmqndn thiếeaert vớcisgi anh, trong nháwcpyy mắlzlit bịbfoh hôvnvxn, Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert gầchcan nhưdncb têcpfs dạabwgi ngay tứbzotc khắlzlic, thâmqndn thểhrcv mềfiltm nhũmpjin khôvnvxng thểhrcv tưdncbởbdufng tưdncbợjevqng nổusxji, hơfhkbi thởbduf nam tíxtuunh mãhuyenh liệdyfnt xâmqndm nhậnhyxp, ôvnvxn nhu màqnuw thôvnvx bạabwgo chiếeaerm cứbzot môvnvxi lưdncbỡyquei củrhfqa côvnvx, từwzia múmpjit nhàqnuwn nhạabwgt đfxqqếeaern mạabwgnh mẽoshs đfxqqoạabwgt lấcisgy, anh quảoshs thựlvxpc muốdncbn vòsrut náwcpyt ngưdncbờfgyli phụhdbh nữhdbh trong lòsrutng ngựlvxpc, hôvnvx hấcisgp nặuuedng nềfilt, bưdncbng khuôvnvxn mặuuedt nhỏvqnd nhắlzlin củrhfqa côvnvx màqnuw hôvnvxn thậnhyxt sâmqndu.
“Đntiváwcpyng chếeaert……” Hơfhkbi thởbduf nójkpvng hổusxji nhưdncb muốdncbn bỏvqndng cháwcpyy khuôvnvxn mặuuedt nhỏvqnd nhắlzlin củrhfqa côvnvx, mặuuedt côvnvx đfxqqỏvqnd ửcpqjng, Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn lẩjkpvm bẩjkpvm tiếeaerp tụhdbhc nhấcisgm nháwcpyp hưdncbơfhkbng thơfhkbm trong miệdyfnng côvnvx, ngọxogzt ngàqnuwo đfxqqếeaern mứbzotc anh khôvnvxng muốdncbn rờfgyli khỏvqndi, dưdncbờfgylng nhưdncb khôvnvxng bao giờfgyl hôvnvxn đfxqqủrhfq: “Ngay cảoshs thâmqndn thiếeaert màqnuw cũmpjing phảoshsi trốdncbn tráwcpynh con trai, em đfxqqúmpjing làqnuw muốdncbn anh nghẹlqppn chếeaert……”
Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert thởbduf hổusxjn hểhrcvn, khốdncbng chếeaer khôvnvxng đfxqqưdncbợjevqc màqnuw than nhẹlqpp, thâmqndn thểhrcv côvnvx hoàqnuwn toàqnuwn mềfiltm nhũmpjin ởbduf trong khuỷfueyu tay cưdncbờfgylng tráwcpyng củrhfqa anh, chỉsrut cójkpv thểhrcv bịbfoh anh vòsrutng chặuuedt hôvnvxn đfxqqếeaern trờfgyli đfxqqấcisgt tốdncbi tămqndm, thậnhyxm chíxtuu côvnvx cójkpv thểhrcv cảoshsm giáwcpyc đfxqqưdncbợjevqc thâmqndn thểhrcv mìbdufnh hơfhkbi hơfhkbi bay lêcpfsn khôvnvxng, anh nâmqndng châmqndn lêcpfsn, táwcpych mởbduf đfxqqầchcau gốdncbi củrhfqa côvnvx, cáwcpych lớcisgp quầchcan áwcpyo, bàqnuwn tay tàqnuw mịbfoh chậnhyxm rãhuyei chạabwgm đfxqqếeaern giữhdbha hai châmqndn hơfhkbi táwcpych ra củrhfqa côvnvx.
Cảoshsm giáwcpyc nójkpvng bỏvqndng têcpfs dạabwgi từwzia nơfhkbi nàqnuwo đfxqqójkpv bắlzlit đfxqqầchcau len lỏvqndi lan tràqnuwn khắlzlip cảoshs ngưdncbờfgyli.
Mấcisgy ngójkpvn tay củrhfqa Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert gắlzlit gao bấcisgu vàqnuwo cơfhkb bắlzlip củrhfqa anh, côvnvx thởbduf hổusxjn hểhrcvn, áwcpynh mắlzlit hoàqnuwn toàqnuwn mêcpfs ly hỗcybln loạabwgn, hơfhkbi thởbduf nójkpvng hổusxji, trầchcam thấcisgp rêcpfsn rỉsrut: “Kìbdufnh Hiêcpfsn…… Đntivừwziang màqnuw…… Đntivừwziang ởbduf chỗcybl nàqnuwy……”
“Đntivừwziang nhúmpjic nhíxtuuch……” Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn ôvnvxm côvnvx lêcpfsn, bếeaer tớcisgi đfxqqặuuedt ởbduf cửcpqja, cúmpjii đfxqqầchcau hôvnvxn cầchcan cổusxj trắlzling nhưdncb tuyếeaert bởbdufi vìbduf ngửcpqja đfxqqầchcau màqnuw bạabwgi lộeegd ra, giọxogzng nójkpvi khàqnuwn đfxqqặuuedc khiếeaern ngưdncbờfgyli ta rung đfxqqộeegdng đfxqqiêcpfsn cuồxkkeng: “Ngoan, đfxqqừwziang nhúmpjic nhíxtuuch…… Anh chỉsrut muốdncbn yêcpfsu thưdncbơfhkbng em mộeegdt láwcpyt……”
Đntivíxtuuch xáwcpyc làqnuw anh đfxqqang vôvnvx cùyqueng thưdncbơfhkbng yêcpfsu côvnvx.
Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert chỉsrut cảoshsm thấcisgy cảoshs ngưdncbờfgyli bịbfoh trêcpfsu chọxogzc đfxqqếeaern sắlzlip mấcisgt khốdncbng chếeaer, Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn đfxqqềfiltu đfxqqúmpjing lúmpjic hôvnvxn lêcpfsn cáwcpynh môvnvxi củrhfqa côvnvx khôvnvxng đfxqqểhrcv côvnvx kêcpfsu ra tiếeaerng, ởbduf nơfhkbi đfxqqẹlqppp đfxqqẽoshs đfxqqang dưdncbỡyqueng dụhdbhc sinh mệdyfnnh nhỏvqnd, ngójkpvn tay anh tàqnuw mịbfoh chậnhyxm rãhuyei vuốdncbt ve, giốdncbng nhưdncb sợjevq côvnvx quêcpfsn mấcisgt cảoshsm giáwcpyc ngọxogzt ngàqnuwo đfxqqãhuye từwziang kịbfohch liệdyfnt hoan áwcpyi cùyqueng anh, ôvnvxn nhu chạabwgm đfxqqếeaern hoa nguyệdyfnt mẫihjyn cảoshsm nhấcisgt củrhfqa côvnvx, nghiềfiltn áwcpyp kíxtuuch thíxtuuch lặuuedp đfxqqi lặuuedp lạabwgi, lựlvxpc đfxqqạabwgo nặuuedng nềfilt màqnuw kégvnno dàqnuwi.
Côvnvx mặuuedc mộeegdt cáwcpyi váwcpyy dàqnuwi màqnuwu trắlzling, da thịbfoht trắlzling noãhuyen lộeegd ra khỏvqndi lớcisgp vảoshsi mềfiltm mạabwgi, côvnvx gắlzlit gao báwcpym vàqnuwo bờfgyl vai anh, sợjevq hãhuyei mìbdufnh sẽoshs ngãhuye xuốdncbng, cũmpjing vìbduf thếeaer màqnuw bạabwgi lộeegd mộeegdt phầchcan da thịbfoht ởbduf trưdncbớcisgc mắlzlit anh, tùyquey ýhrcv anh liếeaerm múmpjit chàqnuw đfxqqạabwgp.
“Kìbdufnh Hiêcpfsn…… Kìbdufnh Hiêcpfsn……” Trong mắlzlit thấcisgm ra nưdncbớcisgc mắlzlit, côvnvx khôvnvxng chịbfohu nổusxji màqnuw run giọxogzng kêcpfsu lêcpfsn.
Bởbdufi vìbduf cốdncb négvnnn, trêcpfsn tráwcpyn củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn rỉsrut ra mồxkke hôvnvxi, anh cúmpjii đfxqqầchcau, đfxqqôvnvxi môvnvxi cáwcpych lớcisgp quầchcan áwcpyo hôvnvxn lêcpfsn nụhdbh hoa đfxqqỏvqnd bừwziang xinh đfxqqẹlqppp trêcpfsn ngựlvxpc côvnvx, côvnvx bịbfoh kíxtuuch thíxtuuch đfxqqếeaern run rẩjkpvy kêcpfsu ra tiếeaerng, kịbfohch liệdyfnt run rẩjkpvy khôvnvxng thôvnvxi.
Chờfgyl đfxqqếeaern hếeaert thảoshsy đfxqqềfiltu thu thậnhyxp thoảoshs đfxqqáwcpyng, cảoshs ngưdncbờfgyli Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert vôvnvx lựlvxpc, nhẹlqpp nhàqnuwng run rẩjkpvy ởbduf trong lồxkkeng ngựlvxpc anh.
Khójkpve miệdyfnng củrhfqa Nam Cung Kìbdufnh Hiêcpfsn hàqnuwm chứbzota nụhdbh cưdncbờfgyli, nhìbdufn chămqndm chúmpji ngưdncbờfgyli phụhdbh nữhdbh nhỏvqnd trong lòsrutng ngựlvxpc, ấcisgn gáwcpyy côvnvx đfxqqèughh ởbduf trong lòsrutng ngựlvxpc mìbdufnh, cúmpjii đfxqqầchcau nójkpvi bêcpfsn tai côvnvx: “Nhớcisg kỹcsci nợjevq củrhfqa em, chờfgyl đfxqqếeaern sau khi sinh bảoshso bảoshso, anh sẽoshs đfxqqòsruti lạabwgi hếeaert…… Anh bảoshso đfxqqảoshsm mộeegdt lầchcan cũmpjing khôvnvxng rơfhkbi rớcisgt.”
Rõgqjb ràqnuwng chỉsrut làqnuw nójkpvi chuyệdyfnn màqnuw thôvnvxi, thếeaer nhưdncbng Dụhdbh Thiêcpfsn Tuyếeaert bịbfoh giọxogzng nójkpvi khàqnuwn đfxqqặuuedc cùyqueng hơfhkbi thởbduf nójkpvng hổusxji kia kíxtuuch thíxtuuch đfxqqếeaern mứbzotc run rẩjkpvy, sắlzlic mặuuedt đfxqqỏvqnd ửcpqjng, muốdncbn nâmqndng tay lêcpfsn đfxqqáwcpynh anh, lạabwgi bịbfoh anh bắlzlit đfxqqưdncbợjevqc, hung áwcpyc hôvnvxn mộeegdt cáwcpyi.
Hếeaert chưdncbơfhkbng 321
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.