Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 32 : Chạm vào cô là để mắt tới cô

    trước sau   
Trêgjrpn môfykoi cóqsbz cảbjkum giágczlc ágczlp bágczlch vôfykogkwsng, côfyko dốanwqc sứzjqqc trágczlnh négjrp, nhưkgaung vẫjzkfn bịssqj anh chếntur trụsrno cằanwqm cạchaby mởqfhhjbdom rătvdsng đuosfang cắcxjyn chặfzvst vìigmb ngưkgauhqgung ngùgkwsng, trong nhágczly mắcxjyt, khi Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn tiếnturp xúoqquc vớpucdi đuosfmrequ lưkgauuwlzi mềchabm mạchabi củnebda côfyko, Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt cảbjkum giágczlc cóqsbz mộtdmct dòummlng đuosfiệxkhtn tríguqz mạchabng vọqsbzt qua toàjbdon thâwykln, ngay sau đuosfóqsbzjbdo nhữpocqng nụsrnofykon tớpucdi tấnjcnp nhưkgau cuồlanbng phong mưkgaua bãphwko!

Khíguqz lựmldec củnebda anh kinh ngưkgaugzrti, hôfykon đuosfgjrpn cuồlanbng đuosfếnturn nhưkgau thếntur, côfyko liềchabu mạchabng vùgkwsng vẫjzkfy đuosfxxudi lạchabi chỉtdmcjbdo bịssqj anh ôfykom càjbdong chặfzvst hơzjqqn, thậnjcnm chíguqzfyko gầmreqn nhưkgau khôfykong hôfyko hấnjcnp đuosfưkgauhqguc!

Khuôfykon mặfzvst nhỏzhpe nhắcxjyn nóqsbzng hổxxudi, Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt nhắcxjym mắcxjyt lạchabi, cảbjkum giágczlc khuấnjcnt nhụsrnoc nhưkgau thủnebdy triềchabu nhấnjcnn chìigmbm bảbjkun thâwykln, côfyko hung hătvdsng cắcxjyn môfykoi anh.

“Áuosf….. Áuosf!” Đisaeang chìigmbm đuosfcxjym trong ngọqsbzt ngàjbdoo khiếnturn ngưkgaugzrti ta run rẩhwogy, khôfykong hềchab đuosfưkgauhqguc bágczlo đuosftdmcng trưkgaupucdc, Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn bịssqj cắcxjyn mạchabnh mộtdmct cágczli, bấnjcnt ngờgzrt bịssqj cắcxjyn đuosfau, anh chợhqgut buôfykong côfyko ra, sựmlde say đuosfcxjym trêgjrpn gưkgauơzjqqng mặfzvst tuấnjcnn túoqqu giờgzrt chỉtdmcjbdo thanh tỉtdmcnh cùgkwsng nổxxudi giậnjcnn.

“Đisaeágczlng chếnturt….. Côfykogczlm cắcxjyn tôfykoi!” ‘Phanh’ anh hung hătvdsng đuosfhwogy ngãphwk thâwykln thểmlde mỏzhpeng manh mềchabm mạchabi củnebda côfykogjrpn cágczlnh cửwssoa, rồlanbi hung dữpocq chốanwqng hai tay lêgjrpn đuosfóqsbz.

“Cúoqqut! Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn, anh làjbdo đuosflanb đuosfgjrpn, buôfykong tôfykoi ra!” Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt giằanwqng co giốanwqng nhưkgau đuosfgjrpn, hai tay hai châwykln liềchabu mạchabng xôfyko đuosfhwogy, đuosfágczlnh đuosfnjcnm ngưkgaugzrti đuosfàjbdon ôfykong khôfykoi ngôfyko trưkgaupucdc mắcxjyt, đuosfau đuosfpucdn, nghẹxkmvn ngàjbdoo nứzjqqc nởqfhh lớpucdn tiếnturng la to.


Thanh âwyklm bégjrpn nhọqsbzn củnebda côfyko nhưkgau kim châwyklm vàjbdoo thầmreqn kinh củnebda anh, Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn bịssqj đuosfágczlnh trúoqqung vàjbdoi cágczli, bàjbdon tay siếnturt chặfzvst cổxxud tay trắcxjyng nhưkgau tuyếnturt củnebda côfyko đuosffzvst lêgjrpn đuosftdmcnh đuosfmrequ, trêgjrpn trágczln nổxxudi gâwykln xanh: “Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt, côfyko muốanwqn chếnturt phảbjkui khôfykong?!”

“Tôfykoi chíguqznh làjbdo muốanwqn chếnturt thìigmb sao! Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn, têgjrpn khốanwqn kiếnturp nàjbdoy, ai cho anh chạchabm vàjbdoo tôfykoi!! Ngưkgaugzrti cóqsbz tiềchabn thìigmb giỏzhpei lắcxjym sao? Khi dễzjqqfykoi nhưkgau thếntur vẫjzkfn chưkgaua đuosfnebd sao! Anh đuosfãphwk égjrpp Thiêgjrpn Nhu đuosfếnturn đuosfưkgaugzrtng cùgkwsng anh còummln muốanwqn nhưkgau thếnturjbdoo nữpocqa!” Côfyko ngửwssoa khuôfykon mặfzvst nhỏzhpe nhắcxjyn đuosfzhpewssong lêgjrpn, đuosfètqnogjrpn nưkgaupucdc mắcxjyt, gắcxjyt gao nhìigmbn chằanwqm chằanwqm anh, tứzjqqc giậnjcnn run giọqsbzng mắcxjyng!

Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn bịssqj chọqsbzc tứzjqqc gầmreqn chếnturt, gưkgauơzjqqng mặfzvst tuấnjcnn túoqqu xanh mégjrpt kìigmbm négjrpn, trong khoang miệxkhtng bịssqjfyko cắcxjyn đuosfau nhóqsbzi, đuosfau đuosfếnturn muốanwqn chếnturt!

“A…..” Anh cágczlu tiếnturt, trêgjrpn mặfzvst hiệxkhtn lêgjrpn mộtdmct tia cưkgaugzrti lạchabnh, nạchabt nhỏzhpe: “Chạchabm vàjbdoo côfyko? Con mẹxkmvqsbzfykoqsbz biếnturt phụsrno nữpocqfykoi chạchabm qua đuosfchabu làjbdo nhữpocqng ngưkgaugzrti nhưkgau thếnturjbdoo khôfykong? Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt, tôfykoi chạchabm vàjbdoo côfykojbdo đuosfmlde mắcxjyt tớpucdi côfyko!”

“Bệxkhtnh thầmreqn kinh…..Thảbjkufykoi ra!” Bịssqj anh tùgkwsy tiệxkhtn làjbdom nhụsrnoc khiếnturn côfyko uấnjcnt ứzjqqc đuosfếnturn mứzjqqc rơzjqqi nưkgaupucdc mắcxjyt, Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt hégjrpt lêgjrpn mộtdmct tiếnturng, nhấnjcnc châwykln đuosfágczl vềchab phíguqza hạchab thâwykln củnebda anh.

Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn bấnjcnt ngờgzrt, bắcxjyp châwykln bịssqjfyko hung hătvdsng đuosfágczl trúoqqung, đuosfau nhứzjqqc đuosfếnturn mứzjqqc làjbdom anh nhíguqzu chặfzvst màjbdoy, gưkgauơzjqqng mặfzvst tuấnjcnn túoqquxkhtng trắcxjyng bệxkhtch.

“Tôfykoi thậnjcnt sựmlde đuosfúoqqung làjbdo đuosfãphwk quágczl nhâwykln từxxud vớpucdi côfyko, ngưkgaugzrti phụsrno nữpocq đuosfágczlng chếnturt!” Anh ngưkgaupucdc mắcxjyt thìigmb thầmreqm, trong ágczlnh mắcxjyt làjbdo gióqsbzphwko đuosftdmct kíguqzch, đuosftdmct nhiêgjrpn kégjrpo thâwykln thểmlde mỏzhpeng manh củnebda côfykojbdoo trong ngựmldec, cúoqqui đuosfmrequ hung hătvdsng cắcxjyn cágczli cổxxud trắcxjyng nhưkgau tuyếnturt, bàjbdon tay to xégjrpgczlch cổxxud ágczlo củnebda côfyko!

“Áuosf.....!” Côfyko ngửwssoa đuosfmrequ thégjrpt chóqsbzi tai, thanh âwyklm suýlwyjt nữpocqa thìigmbgjrpgczlch màjbdong nhĩgzrt củnebda anh.

kgauơzjqqng mặfzvst tuấnjcnn túoqqu củnebda Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn ửwssong hồlanbng, anh dùgkwsng sứzjqqc cắcxjyn cổxxud củnebda côfyko, bàjbdon tay khôfykong tốanwqn chúoqqut sứzjqqc nàjbdoo xégjrpgczlch ágczlo sơzjqq mi mỏzhpeng manh, nặfzvsng nềchab xoa nắcxjyn bờgzrt vai trầmreqn trụsrnoi cùgkwsng xưkgauơzjqqng quai xanh: “….. Kêgjrpu cágczli gìigmb? Côfyko cho rằanwqng sẽamlnqsbz ngưkgaugzrti đuosfi vàjbdoo sao?!”

“Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn, têgjrpn cầmreqm thúoqqujbdoy!!” Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt cũxkhtng nhịssqjn khôfykong đuosfưkgauhqguc nữpocqa, khóqsbzc đuosfếnturn cảbjku ngưkgaugzrti run rẩhwogy.

“Cầmreqm thúoqqu thìigmb cầmreqm thúoqqu! Còummln dágczlm chửwssoi tôfykoi, đuosfxxudng trágczlch tôfykoi thựmldec sựmldejbdom ra chuyệxkhtn cầmreqm thúoqqu vớpucdi côfyko!” Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn gầmreqm nhẹxkmv, gưkgauơzjqqng mặfzvst tuấnjcnn túoqquwssong hồlanbng từxxud trêgjrpn cổxxudfyko dờgzrti đuosfi, nhìigmbn chằanwqm chằanwqm vàjbdoo mắcxjyt củnebda côfyko.

“Buôfykong tôfykoi ra….. Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn, anh buôfykong ra!!” Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt giãphwky giụsrnoa càjbdong lúoqquc càjbdong yếnturu, toàjbdon thâwykln kịssqjch liệxkhtt run rẩhwogy, mặfzvst đuosfmreqy nưkgaupucdc mắcxjyt.

Áuosfnh mắcxjyt củnebda Nam Cung Kìigmbnh Hiêgjrpn dịssqju xuốanwqng, tay vẫjzkfn khôfykong nỡuwlz từxxud bỏzhpe da thịssqjt non mềchabm nhưkgauzjqq lụsrnoa củnebda côfyko, anh chậnjcnm rãphwki cau màjbdoy: “Tạchabi sao côfyko cứzjqq khôfykong nghe lờgzrti nhưkgau vậnjcny? Tấnjcnt cảbjku nhữpocqng chuyệxkhtn nàjbdoy đuosfchabu làjbdofyko tựmlde chuốanwqc lấnjcny!!”

oqqui đuosfmrequ tiếnturn tớpucdi gầmreqn khuôfykon mặfzvst nhỏzhpe nhắcxjyn đuosfang rơzjqqi lệxkht, anh lạchabnh lùgkwsng égjrpp hỏzhpei: “Biếnturt sai lầmreqm rồlanbi chứzjqq?”

Lồlanbng ngựmldec củnebda Dụsrno Thiêgjrpn Tuyếnturt kịssqjch liệxkhtt rung đuosftdmcng, chậnjcnm chạchabp híguqzt thởqfhh, thừxxuda lúoqquc anh khôfykong đuosfmlde ýlwyj đuosftdmct nhiêgjrpn đuosfhwogy anh ra, trong lòummlng ngậnjcnp trờgzrti chua xóqsbzt cùgkwsng ủnebdy khuấnjcnt khiếnturn cho côfyko mộtdmct lầmreqn nữpocqa tágczlt ‘Chágczlt’ thẳwssong vàjbdoo mágczl anh mộtdmct bạchabt tai vang dộtdmci!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.