Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 32 : Chạm vào cô là để mắt tới cô

    trước sau   
Trêewhbn môkdtyi cóljbf cảewhbm giáxvfxc áxvfxp báxvfxch vôkdtyijnzng, côkdty dốkdtyc sứtmelc tráxvfxnh nétmga, nhưkhytng vẫgokkn bịyhuy anh chếdlko trụsqyb cằewqtm cạgokky mởawedtgbjm răkeopng đwnnyang cắnbjnn chặwrlnt vìsnyq ngưkhytgtcwng ngùijnzng, trong nháxvfxy mắnbjnt, khi Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn tiếdlkop xúedtic vớhqmni đwnnyljbfu lưkhytsagfi mềtgbjm mạgokki củgjfna côkdty, Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot cảewhbm giáxvfxc cóljbf mộiysmt dòxnuvng đwnnyiệccfpn tríyhuy mạgokkng vọcgvrt qua toàtgbjn thâumvnn, ngay sau đwnnyóljbftgbj nhữkymeng nụsqybkdtyn tớhqmni tấjkcjp nhưkhyt cuồijnzng phong mưkhyta bãbuweo!

Khíyhuy lựxvfxc củgjfna anh kinh ngưkhytbuwei, hôkdtyn đwnnyewhbn cuồijnzng đwnnyếdlkon nhưkhyt thếdlko, côkdty liềtgbju mạgokkng vùijnzng vẫgokky đwnnyviyvi lạgokki chỉkjgatgbj bịyhuy anh ôkdtym càtgbjng chặwrlnt hơaolan, thậwujwm chíyhuykdty gầljbfn nhưkhyt khôkdtyng hôkdty hấjkcjp đwnnyưkhytgtcwc!

Khuôkdtyn mặwrlnt nhỏjtjg nhắnbjnn nóljbfng hổviyvi, Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot nhắnbjnm mắnbjnt lạgokki, cảewhbm giáxvfxc khuấjkcjt nhụsqybc nhưkhyt thủgjfny triềtgbju nhấjkcjn chìsnyqm bảewhbn thâumvnn, côkdty hung hăkeopng cắnbjnn môkdtyi anh.

“Ájtjg….. Ájtjg!” Đlmytang chìsnyqm đwnnynbjnm trong ngọcgvrt ngàtgbjo khiếdlkon ngưkhytbuwei ta run rẩksvey, khôkdtyng hềtgbj đwnnyưkhytgtcwc báxvfxo đwnnyiysmng trưkhythqmnc, Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn bịyhuy cắnbjnn mạgokknh mộiysmt cáxvfxi, bấjkcjt ngờbuwe bịyhuy cắnbjnn đwnnyau, anh chợgtcwt buôkdtyng côkdty ra, sựxvfx say đwnnynbjnm trêewhbn gưkhytơaolang mặwrlnt tuấjkcjn túedti giờbuwe chỉkjgatgbj thanh tỉkjganh cùijnzng nổviyvi giậwujwn.

“Đlmytáxvfxng chếdlkot….. Côkdtyxvfxm cắnbjnn tôkdtyi!” ‘Phanh’ anh hung hăkeopng đwnnyksvey ngãbuwe thâumvnn thểwrln mỏjtjgng manh mềtgbjm mạgokki củgjfna côkdtyewhbn cáxvfxnh cửtszza, rồijnzi hung dữkyme chốkdtyng hai tay lêewhbn đwnnyóljbf.

“Cúedtit! Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn, anh làtgbj đwnnyijnz đwnnyewhbn, buôkdtyng tôkdtyi ra!” Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot giằewqtng co giốkdtyng nhưkhyt đwnnyewhbn, hai tay hai châumvnn liềtgbju mạgokkng xôkdty đwnnyksvey, đwnnyáxvfxnh đwnnyjkcjm ngưkhytbuwei đwnnyàtgbjn ôkdtyng khôkdtyi ngôkdty trưkhythqmnc mắnbjnt, đwnnyau đwnnyhqmnn, nghẹelnon ngàtgbjo nứtmelc nởawed lớhqmnn tiếdlkong la to.


Thanh âumvnm bétmgan nhọcgvrn củgjfna côkdty nhưkhyt kim châumvnm vàtgbjo thầljbfn kinh củgjfna anh, Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn bịyhuy đwnnyáxvfxnh trúedting vàtgbji cáxvfxi, bàtgbjn tay siếdlkot chặwrlnt cổviyv tay trắnbjnng nhưkhyt tuyếdlkot củgjfna côkdty đwnnywrlnt lêewhbn đwnnykjganh đwnnyljbfu, trêewhbn tráxvfxn nổviyvi gâumvnn xanh: “Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot, côkdty muốkdtyn chếdlkot phảewhbi khôkdtyng?!”

“Tôkdtyi chíyhuynh làtgbj muốkdtyn chếdlkot thìsnyq sao! Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn, têewhbn khốkdtyn kiếdlkop nàtgbjy, ai cho anh chạgokkm vàtgbjo tôkdtyi!! Ngưkhytbuwei cóljbf tiềtgbjn thìsnyq giỏjtjgi lắnbjnm sao? Khi dễjkcjkdtyi nhưkhyt thếdlko vẫgokkn chưkhyta đwnnygjfn sao! Anh đwnnyãbuwe étmgap Thiêewhbn Nhu đwnnyếdlkon đwnnyưkhytbuweng cùijnzng anh còxnuvn muốkdtyn nhưkhyt thếdlkotgbjo nữkymea!” Côkdty ngửtszza khuôkdtyn mặwrlnt nhỏjtjg nhắnbjnn đwnnyjtjgtszzng lêewhbn, đwnnyètgbjtmgan nưkhythqmnc mắnbjnt, gắnbjnt gao nhìsnyqn chằewqtm chằewqtm anh, tứtmelc giậwujwn run giọcgvrng mắnbjnng!

Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn bịyhuy chọcgvrc tứtmelc gầljbfn chếdlkot, gưkhytơaolang mặwrlnt tuấjkcjn túedti xanh métmgat kìsnyqm nétmgan, trong khoang miệccfpng bịyhuykdty cắnbjnn đwnnyau nhóljbfi, đwnnyau đwnnyếdlkon muốkdtyn chếdlkot!

“A…..” Anh cáxvfxu tiếdlkot, trêewhbn mặwrlnt hiệccfpn lêewhbn mộiysmt tia cưkhytbuwei lạgokknh, nạgokkt nhỏjtjg: “Chạgokkm vàtgbjo côkdty? Con mẹelnoljbfkdtyljbf biếdlkot phụsqyb nữkymekdtyi chạgokkm qua đwnnytgbju làtgbj nhữkymeng ngưkhytbuwei nhưkhyt thếdlkotgbjo khôkdtyng? Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot, tôkdtyi chạgokkm vàtgbjo côkdtytgbj đwnnywrln mắnbjnt tớhqmni côkdty!”

“Bệccfpnh thầljbfn kinh…..Thảewhbkdtyi ra!” Bịyhuy anh tùijnzy tiệccfpn làtgbjm nhụsqybc khiếdlkon côkdty uấjkcjt ứtmelc đwnnyếdlkon mứtmelc rơaolai nưkhythqmnc mắnbjnt, Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot hétmgat lêewhbn mộiysmt tiếdlkong, nhấjkcjc châumvnn đwnnyáxvfx vềtgbj phíyhuya hạgokk thâumvnn củgjfna anh.

Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn bấjkcjt ngờbuwe, bắnbjnp châumvnn bịyhuykdty hung hăkeopng đwnnyáxvfx trúedting, đwnnyau nhứtmelc đwnnyếdlkon mứtmelc làtgbjm anh nhíyhuyu chặwrlnt màtgbjy, gưkhytơaolang mặwrlnt tuấjkcjn túedtiqkvvng trắnbjnng bệccfpch.

“Tôkdtyi thậwujwt sựxvfx đwnnyúedting làtgbj đwnnyãbuwe quáxvfx nhâumvnn từbuwe vớhqmni côkdty, ngưkhytbuwei phụsqyb nữkyme đwnnyáxvfxng chếdlkot!” Anh ngưkhythqmnc mắnbjnt thìsnyq thầljbfm, trong áxvfxnh mắnbjnt làtgbj gióljbfbuweo đwnnyiysmt kíyhuych, đwnnyiysmt nhiêewhbn kétmgao thâumvnn thểwrln mỏjtjgng manh củgjfna côkdtytgbjo trong ngựxvfxc, cúedtii đwnnyljbfu hung hăkeopng cắnbjnn cáxvfxi cổviyv trắnbjnng nhưkhyt tuyếdlkot, bàtgbjn tay to xétmgaxvfxch cổviyv áxvfxo củgjfna côkdty!

“Ájtjg.....!” Côkdty ngửtszza đwnnyljbfu thétmgat chóljbfi tai, thanh âumvnm suýkjgat nữkymea thìsnyqtmgaxvfxch màtgbjng nhĩhdos củgjfna anh.

khytơaolang mặwrlnt tuấjkcjn túedti củgjfna Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn ửtszzng hồijnzng, anh dùijnzng sứtmelc cắnbjnn cổviyv củgjfna côkdty, bàtgbjn tay khôkdtyng tốkdtyn chúedtit sứtmelc nàtgbjo xétmgaxvfxch áxvfxo sơaola mi mỏjtjgng manh, nặwrlnng nềtgbj xoa nắnbjnn bờbuwe vai trầljbfn trụsqybi cùijnzng xưkhytơaolang quai xanh: “….. Kêewhbu cáxvfxi gìsnyq? Côkdty cho rằewqtng sẽsqybljbf ngưkhytbuwei đwnnyi vàtgbjo sao?!”

“Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn, têewhbn cầljbfm thúedtitgbjy!!” Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot cũqkvvng nhịyhuyn khôkdtyng đwnnyưkhytgtcwc nữkymea, khóljbfc đwnnyếdlkon cảewhb ngưkhytbuwei run rẩksvey.

“Cầljbfm thúedti thìsnyq cầljbfm thúedti! Còxnuvn dáxvfxm chửtszzi tôkdtyi, đwnnybuweng tráxvfxch tôkdtyi thựxvfxc sựxvfxtgbjm ra chuyệccfpn cầljbfm thúedti vớhqmni côkdty!” Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn gầljbfm nhẹelno, gưkhytơaolang mặwrlnt tuấjkcjn túedtitszzng hồijnzng từbuwe trêewhbn cổviyvkdty dờbuwei đwnnyi, nhìsnyqn chằewqtm chằewqtm vàtgbjo mắnbjnt củgjfna côkdty.

“Buôkdtyng tôkdtyi ra….. Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn, anh buôkdtyng ra!!” Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot giãbuwey giụsqyba càtgbjng lúedtic càtgbjng yếdlkou, toàtgbjn thâumvnn kịyhuych liệccfpt run rẩksvey, mặwrlnt đwnnyljbfy nưkhythqmnc mắnbjnt.

Ájtjgnh mắnbjnt củgjfna Nam Cung Kìsnyqnh Hiêewhbn dịyhuyu xuốkdtyng, tay vẫgokkn khôkdtyng nỡsagf từbuwe bỏjtjg da thịyhuyt non mềtgbjm nhưkhytaola lụsqyba củgjfna côkdty, anh chậwujwm rãbuwei cau màtgbjy: “Tạgokki sao côkdty cứtmel khôkdtyng nghe lờbuwei nhưkhyt vậwujwy? Tấjkcjt cảewhb nhữkymeng chuyệccfpn nàtgbjy đwnnytgbju làtgbjkdty tựxvfx chuốkdtyc lấjkcjy!!”

edtii đwnnyljbfu tiếdlkon tớhqmni gầljbfn khuôkdtyn mặwrlnt nhỏjtjg nhắnbjnn đwnnyang rơaolai lệccfp, anh lạgokknh lùijnzng étmgap hỏjtjgi: “Biếdlkot sai lầljbfm rồijnzi chứtmel?”

Lồijnzng ngựxvfxc củgjfna Dụsqyb Thiêewhbn Tuyếdlkot kịyhuych liệccfpt rung đwnnyiysmng, chậwujwm chạgokkp híyhuyt thởawed, thừbuwea lúedtic anh khôkdtyng đwnnywrln ýkjga đwnnyiysmt nhiêewhbn đwnnyksvey anh ra, trong lòxnuvng ngậwujwp trờbuwei chua xóljbft cùijnzng ủgjfny khuấjkcjt khiếdlkon cho côkdty mộiysmt lầljbfn nữkymea táxvfxt ‘Cháxvfxt’ thẳijnzng vàtgbjo máxvfx anh mộiysmt bạgokkt tai vang dộiysmi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.