Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 316 : Chị, thực xin lỗi

    trước sau   

Trong nhàckgdpvpockgdng tốlkzzi đqksven, tiếpzvyng kêbhjeu rêbhjen vẫjgdfn đqksvang tiếpzvyp tụnnhtc, tiếpzvyng rêbhjen rỉteld thêbhje thảdtqjm liêbhjen hồkdbxi.

Ngoàckgdi cửckgda, Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbllbblng hếpzvyt cáibemc loạowmoi biệrvsen pháibemp, cuốlkzzi cùlbblng, mắtyytt lạowmonh nghiêbhjem nghịlbbl chỉteld huy nhókdbxm ngưpvpolbbli khiêbhjeng mộetjxt cộetjxt đqksváibem nằhsoym bêbhjen cạowmonh nệrvsen vàckgdo cáibemnh cổrtbzng sắtyytt, hợlbblp lựzzelc pháibem vỡmqloibemnh cổrtbzng.Chưpvpoơexgsng mớnevwi nhấjgdft đqksvănaksng trêbhjen diendanlequydon

Trong khôqcfcng gian tốlkzzi đqksven nhưpvpo nhiễjjjcm mựzzelc, bấjgdft thìkrzhnh lìkrzhnh cókdbx áibemnh sáibemng xôqcfcng vàckgdo, mang theo khíxtls lạowmonh thổrtbzi quéfwryt sựzzel trốlkzzng trảdtqji nơexgsi đqksvâldycy.

Thiêbhjen Nhu nâldycng đqksvôqcfci mắtyytt đqksvjgdfm lệrvse ưpvponevwt áibemt lêbhjen nhìkrzhn chằhsoym chằhsoym nhókdbxm ngưpvpolbbli xôqcfcng tớnevwi thậoazkt nhanh từyrdhbhjen ngoàckgdi, sựzzel khủnkhang hoảdtqjng cùlbblng khiếpzvyp sợlbbl tràckgdn đqksvjgdfy trong lònbczng rốlkzzt cuộetjxc buôqcfcng lỏrmdyng, cảdtqj ngưpvpolbbli khẽnevw run, đqksvôqcfci mắtyytt đqksvjgdfm lệrvseqcfcng lung mơexgs hồkdbx nhìkrzhn ngưpvpolbbli chạowmoy nhưpvpo bay đqksvếpzvyn từyrdh phíxtlsa xa.Chưpvpoơexgsng mớnevwi nhấjgdft đqksvănaksng trêbhjen diendanlequydon

"Kìkrzhnh Hiêbhjen!" Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl vọhxiwt vàckgdo, trong nháibemy mắtyytt đqksvãcwbq thấjgdfy bókdbxng dáibemng đqksvókdbx quỳhbuz mộetjxt châldycn trêbhjen đqksvjgdft, kêbhjeu to mộetjxt tiếpzvyng chạowmoy tớnevwi.

Nam Cung Ngạowmoo vàckgd Y Y đqksvưpvpolbblc bảdtqjo hộetjxckgd phíxtlsa sau mộetjxt nhókdbxm ngưpvpolbbli, ởckgdbhjen ngoàckgdi, Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt nghe đqksvưpvpolbblc tiếpzvyng kêbhjeu thìkrzh đqksvrawnng thẳbhjeng ngưpvpolbbli, chịlbblu đqksvzzelng cơexgsn choáibemng váibemng chạowmoy vàckgdo, dưpvponevwi áibemnh đqksvèqcbfn lờlbbl mờlbbl nhìkrzhn thấjgdfy máibemu díxtlsnh đqksvjgdfy trêbhjen tưpvpolbblng trêbhjen đqksvjgdft, ởckgd giữnnhta phònbczng cònbczn cókdbx hai ngưpvpolbbli đqksvàckgdn ôqcfcng suýlhuxt nữnnhta bịlbbl nhuộetjxm thàckgdnh ngưpvpolbbli máibemu.


Lạowmoi nhìkrzhn sang bêbhjen cạowmonh, làckgd Thiêbhjen Nhu đqksvang bịlbbl sợlbbli dâldycy thôqcfc to trókdbxi chặrtbzt.

Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt chạowmoy vàckgdo, Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl đqksvãcwbq quỳhbuz mộetjxt châldycn xuốlkzzng dùlbblng hai cáibemnh tay đqksvmqlo lấjgdfy thâldycn thểhxiw Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen, gưpvpoơexgsng mặrtbzt tuấjgdfn túpvpo củnkhaa anh táibemi nhợlbblt tràckgdn đqksvjgdfy mồkdbxqcfci, yếpzvyu ớnevwt nhưpvpong lộetjx ra sựzzel kiêbhjen nghịlbbl, tay nắtyytm chặrtbzt con dao gănaksm kia khôqcfcng buôqcfcng ra.

“Nàckgdy! Cậoazku cókdbx sao khôqcfcng?" Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl cốlkzzfwryn sựzzel kinh hãcwbqi trong lònbczng, chịlbblu đqksvzzelng khôqcfcng nhìkrzhn máibemu tanh khắtyytp ngưpvpolbbli anh, giọhxiwng khàckgdn khàckgdn run run hỏrmdyi: "Nókdbxi chuyệrvsen! Têbhjen đqksváibemng chếpzvyt nàckgdy. . . . . . Bịlbbl thưpvpoơexgsng ởckgd đqksvâldycu? !"

Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen cốlkzzfwryn cơexgsn đqksvau nhứrawnc khiếpzvyn ngưpvpolbbli ta hôqcfcn mêbhje cuốlkzzn tớnevwi, đqksvôqcfci mắtyytt thâldycm thúpvpoy trong trẻckgdo trởckgd lạowmoi, nghe ngưpvpolbbli đqksvàckgdn ôqcfcng bêbhjen cạowmonh gàckgdo hỏrmdyi thìkrzh giơexgs tay vỗpbny vỗpbny bờlbbl vai củnkhaa anh, giọhxiwng khàckgdn khàckgdn nókdbxi: "Khôqcfcng sao."

Trong tầjgdfm mắtyytt củnkhaa anh xuấjgdft hiệrvsen mộetjxt tàckgdibemy trắtyytng tinh, mảdtqjnh khảdtqjnh đqksvetjxng lònbczng ngưpvpolbbli, cũlbblng khẽnevw run rẩbhjey, theo tầjgdfm mắtyytt nhìkrzhn lêbhjen, anh thấjgdfy Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt.

Thâldycn ảdtqjnh mảdtqjnh mai trong bókdbxng đqksvêbhjem đqksven nhưpvpo mựzzelc lộetjx ra vẻckgd đqksvibemp đqksvetjxng lònbczng ngưpvpolbbli, cáibemi bụnnhtng hơexgsi nhôqcfcbhjen khiếpzvyn trêbhjen ngưpvpolbbli côqcfckdbx thêbhjem mấjgdfy phầjgdfn nhu hònbcza củnkhaa ngưpvpolbbli mẹibem, Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen đqksvau lònbczng, giơexgs tay chậoazkm rãcwbqi đqksvbhjey Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl ra.

Anh cốlkzz gắtyytng đqksvrawnng lêbhjen, run run rẩbhjey rẩbhjey, bưpvponevwc châldycn lạowmoi kiêbhjen đqksvlbblnh.

Lảdtqjo đqksvdtqjo mộetjxt cáibemi, Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt cảdtqj kinh đqksvưpvpoa tay đqksvmqlo anh, hai cáibemnh tay gầjgdfy yếpzvyu chốlkzzng đqksvmqlopvponevwi náibemch anh, lạowmoi đqksvetjxt nhiêbhjen bịlbbl anh bắtyytt tay, nhẹibem nhàckgdng kéfwryo ra.

"Khôqcfcng phảdtqji kêbhjeu em ởckgd nhàckgd chờlbbl sao? Thếpzvyckgdo lạowmoi khôqcfcng nghe lờlbbli màckgd chạowmoy tớnevwi đqksvâldycy hảdtqj. . . . . ." Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen nhàckgdn nhạowmot cưpvpolbbli, gưpvpoơexgsng mặrtbzt tuấjgdfn túpvpoibemi nhợlbblt lộetjx vẻckgd nhu hònbcza, cúpvpoi đqksvjgdfu chănaksm chúpvpo nhìkrzhn mặrtbzt củnkhaa côqcfc, cũlbblng khôqcfcng đqksvnnhtng vàckgdo côqcfc: "Cònbczn mặrtbzc íxtlst nhưpvpo thếpzvy, cốlkzz ýlhux đqksvhxiw bịlbbl cảdtqjm lạowmonh phảdtqji khôqcfcng?"

"Kìkrzhnh Hiêbhjen. . . . . ." Giọhxiwng củnkhaa Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt mang theo tiếpzvyng nứrawnc nởckgd, cũlbblng nhịlbbln khôqcfcng đqksvưpvpolbblc nữnnhta màckgd tiếpzvyn lêbhjen ôqcfcm lấjgdfy anh.Chưpvpoơexgsng mớnevwi nhấjgdft đqksvănaksng trêbhjen diendanlequydon

Tay củnkhaa Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen khoáibemc lêbhjen vai côqcfc, khẽnevwlbblng sứrawnc từyrdh chốlkzzi, cau màckgdy, giọhxiwng khàckgdn khàckgdn: "Đyofjyrdhng ôqcfcm. . . . . . Trêbhjen ngưpvpolbbli anh đqksvrtbzu làckgdibemu, em qua bêbhjen cạowmonh trưpvponevwc đqksvi, giao anh cho bọhxiwn Phàckgdm Vũlbblckgd đqksvưpvpolbblc. . . . . . Ngoan, vềrtbz nhàckgd nghỉteld ngơexgsi trưpvponevwc. . . . . ."

"Anh đqksvyrdhng đqksvbhjey em ra!" Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt lắtyytc đqksvjgdfu, cănaksn bảdtqjn khôqcfcng dáibemm dùlbblng lựzzelc ôqcfcm anh, nhưpvpong nhìkrzhn áibemo sơexgs mi trắtyytng củnkhaa anh bịlbblibemu thấjgdfm ưpvponevwt, run giọhxiwng nókdbxi: "Anh bịlbbl thưpvpoơexgsng chỗpbnyckgdo? Tạowmoi sao máibemu lạowmoi nhiềrtbzu nhưpvpo vậoazky, cho em nhìkrzhn. . . . . ."

Cảdtqjm giáibemc mộetjxt trậoazkn đqksvau nhứrawnc kịlbblch liệrvset mêbhje muộetjxi ậoazkp tớnevwi, Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen nhắtyytm mắtyytt, vưpvpoơexgsn tay ôqcfcm lấjgdfy côqcfc, cúpvpoi đqksvjgdfu nhịlbbln xuốlkzzng tiếpzvyng kêbhjeu rêbhjen, nhẹibem nhàckgdng vuốlkzzt ve mặrtbzt côqcfc, nhẹibem giọhxiwng khàckgdn khàckgdn dụnnht dỗpbny: "Đyofjyrdhng nhìkrzhn. . . . . . Đyofjókdbx khôqcfcng phảdtqji làckgdibemu củnkhaa anh, làckgdibemu củnkhaa têbhjen khốlkzzn Trìkrzhnh Dĩtsqtbhjenh. . . . . ."


Trêbhjen mặrtbzt đqksvjgdft, mộetjxt tay củnkhaa ngưpvpolbbli đqksvàckgdn ôqcfcng bịlbbl dao gănaksm xỏrmdy xuyêbhjen qua, đqksvau đqksvếpzvyn mặrtbzt màckgdy khôqcfcng cònbczn chúpvpot máibemu, giãcwbqy giụnnhta ngọhxiwa nguậoazky, muốlkzzn rúpvpot dao gănaksm ra liềrtbzu mạowmong bỏrmdy chạowmoy, lạowmoi bịlbbl mấjgdfy hộetjx vệrvse quậoazkt ngãcwbq trêbhjen mặrtbzt đqksvjgdft! 

Cảdtqjnh tưpvpolbblng thảdtqjm thiếpzvyt máibemu tanh khiếpzvyn Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt théfwryt chókdbxi tai, Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen ôqcfcm chặrtbzt côqcfcckgdo trong ngựzzelc, bởckgdi vìkrzh vậoazky màckgd bắtyytp thịlbblt toàckgdn thâldycn cănaksng thẳbhjeng đqksvau đqksvếpzvyn khôqcfcng cònbczn biếpzvyt chiềrtbzu nay làckgd chiềrtbzu nao, nhưpvpong chỉteld chúpvpo ýlhux đqksvếpzvyn ngưpvpolbbli nhỏrmdy nhắtyytn mềrtbzm mạowmoi trong ngựzzelc, côqcfc chíxtlsnh làckgdkrzhnh yêbhjeu cảdtqj đqksvlbbli anh.

bhjen cạowmonh, Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl chỉteld huy ngưpvpolbbli mang Trìkrzhnh Dĩtsqtbhjenh gầjgdfn chếpzvyt  dẫjgdfn đqksvi, bưpvponevwc qua xéfwry mởckgdnaksng dáibemn miệrvseng cho Thiêbhjen Nhu, tókdbxc củnkhaa côqcfcibemi trẻckgd ưpvponevwt nhẹibemp mồkdbxqcfci, khuôqcfcn mặrtbzt nhỏrmdy nhắtyytn lớnevwn cỡmqlockgdn tay trắtyytng bệrvsech dọhxiwa ngưpvpolbbli, đqksvôqcfci mắtyytt ưpvponevwt nhẹibemp, đqksvôqcfci môqcfci đqksvrmdy mọhxiwng chậoazkm rãcwbqi đqksvókdbxng mởckgd, cănaksn bảdtqjn làckgd run rẩbhjey nókdbxi khôqcfcng ra lờlbbli, Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl ngẩbhjen ra, cókdbx chúpvpot cănaksng thẳbhjeng ngồkdbxi xổrtbzm ngưpvpolbbli xuốlkzzng đqksvèqcbf hai vai củnkhaa côqcfc lạowmoi, liếpzvyc mắtyytt nhìkrzhn tìkrzhnh huốlkzzng củnkhaa côqcfc, vộetjxi vàckgdng cởckgdi sợlbbli dâldycy trókdbxi châldycn tay côqcfc ra: "Sao rồkdbxi? Hảdtqj?"

Giơexgs tay vỗpbny vỗpbny mặrtbzt côqcfc, Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl đqksvèqcbf thấjgdfp giọhxiwng, thởckgd dốlkzzc nókdbxi: "Thiêbhjen Nhu, Thiêbhjen Nhu, côqcfcckgdm sao vậoazky? Bịlbbl dọhxiwa sợlbbl phảdtqji khôqcfcng? Bâldycy giờlbbl khôqcfcng phảdtqji làckgd khôqcfcng sao rồkdbxi? Côqcfc xem, chịlbblqcfc anh rểhxiwqcfcckgd Y Y đqksvrtbzu khôqcfcng sao. . . . . ."

Cảdtqj ngưpvpolbbli Thiêbhjen Nhu run rẩbhjey, cúpvpoi thấjgdfp đqksvjgdfu làckgdm cho ngưpvpolbbli ta khôqcfcng thấjgdfy rõibem vẻckgd mặrtbzt củnkhaa côqcfc, mộetjxt cáibemi chớnevwp mắtyytt tiếpzvyp theo, sựzzel kinh hãcwbqi cùlbblng nỗpbnyi khiếpzvyp sợlbbl đqksvèqcbffwryn trong lònbczng vỡmqlo ònbcza, từyrdh trong lồkdbxng ngựzzelc dâldycng tràckgdn ra mộetjxt tiếpzvyng théfwryt chókdbxi tai têbhjeldycm liệrvset phếpzvy!

Cảdtqj khôqcfcng gian mêbhjenh môqcfcng trốlkzzng trảdtqji tràckgdn đqksvjgdfy théfwryt chókdbxi tai, khàckgdn khàckgdn, tuyệrvset vọhxiwng, mang theo tiếpzvyng nứrawnc nởckgd run rẩbhjey, tiếpzvyng théfwryt củnkhaa côqcfcfwryo dàckgdi, nưpvponevwc mắtyytt nókdbxng hổrtbzi rơexgsi xuốlkzzng, cảdtqj ngưpvpolbbli cuộetjxn thàckgdnh mộetjxt đqksvckgdn nắtyytm chặrtbzt tókdbxc củnkhaa mìkrzhnh.

Giờlbbl phúpvpot nàckgdy Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbllbblng thởckgd phàckgdo nhẹibem nhõibemm, ôqcfcm lấjgdfy côqcfc, cưpvpolbbli yếpzvyu ớnevwt nhẹibem giọhxiwng dụnnht dỗpbnyqcfc, nhưpvpong khôqcfcng ngờlbblqcfc nằhsoym ởckgd trêbhjen vai mìkrzhnh màckgd hung hănaksng cắtyytn xéfwry!

"Híxtlstz ——! !" Lạowmoc Phàckgdm Vũlbblxtlst sâldycu mộetjxt hơexgsi, trong nháibemy mắtyytt gưpvpoơexgsng mặrtbzt tuấjgdfn túpvpo xanh méfwryt. 

Nha đqksvjgdfu nàckgdy. . . . . . Thậoazkt sựzzelckgd. . . . . .

ckgdn tay khẽnevw run, vịlbbln bảdtqj vai gầjgdfy yếpzvyu củnkhaa côqcfc, nhịlbbln đqksvau vỗpbny vỗpbny vai côqcfc, nghiếpzvyn rănaksng an ủnkhai: "Đyofjưpvpolbblc rồkdbxi, cắtyytn đqksvi, cắtyytn đqksvi, tôqcfci biếpzvyt côqcfc bịlbbl dọhxiwa sợlbbl. . . . . . Tôqcfci cho côqcfc cắtyytn làckgd đqksvưpvpolbblc. . . . . ."

Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt đqksvau xókdbxt trong lònbczng, run rẩbhjey kêbhjeu "Tiểhxiwu Nhu", muốlkzzn chạowmoy tớnevwi, nhưpvpong bịlbbl Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen nhẹibem nhàckgdng ngănaksn lạowmoi.

pvponevwc mắtyytt tràckgdn đqksvjgdfy hai hốlkzzc mắtyytt, côqcfc nắtyytm chặrtbzt tay củnkhaa Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen, áibemnh mắtyytt lạowmoi khôqcfcng rờlbbli khỏrmdyi em gáibemi củnkhaa mìkrzhnh: "Em ấjgdfy sao vậoazky? Cókdbx bịlbbl thưpvpoơexgsng khôqcfcng? Trìkrzhnh Dĩtsqtbhjenh cókdbxckgdm gìkrzh em ấjgdfy hay khôqcfcng? ?"

"Khôqcfcng cókdbx. . . . . . Khôqcfcng cókdbx. . . . . ." Áxtlsnh mắtyytt Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen nhu hònbcza, thìkrzh thầjgdfm an ủnkhai côqcfc: "Em ấjgdfy khôqcfcng sao, mộetjxt chúpvpot cũlbblng khôqcfcng sao. . . . . ."

Toàckgdn bộetjx thảdtqjm kịlbblch đqksvêbhjem nay cứrawn nhưpvpo vậoazky màckgd hạowmockgdn, cho đqksvếpzvyn khi Lạowmoc Phàckgdm Vũlbbl an tríxtls Nam Cung Kìkrzhnh Hiêbhjen lêbhjen trêbhjen xe, Thiêbhjen Nhu vẫjgdfn chưpvpoa khôqcfci phụnnhtc tâldycm tìkrzhnh, làckgdn váibemy trắtyytng củnkhaa Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt cũlbblng díxtlsnh đqksvjgdfy máibemu, đqksvi qua nhìkrzhn côqcfc.

"Tiểhxiwu Nhu. . . . . ." Côqcfc quỳhbuz hai đqksvjgdfu gốlkzzi xuốlkzzng, cúpvpoi đqksvjgdfu cẩbhjen thậoazkn nhìkrzhn chănaksm chúpvpo mặrtbzt em gáibemi, nắtyytm chặrtbzt bàckgdn tay nhỏrmdyfwry lạowmonh buốlkzzt, muốlkzzn sưpvpockgdi ấjgdfm cho em gáibemi: "Tiểhxiwu Nhu, em làckgdm sao vậoazky? Làckgd chịlbbl khôqcfcng tốlkzzt, chịlbblbhjen sớnevwm tìkrzhm đqksvưpvpolbblc em, nhưpvpo vậoazky thìkrzh em cũlbblng sẽnevw khôqcfcng đqksvnnhtng vàckgdo Trìkrzhnh Dĩtsqtbhjenh, cũlbblng sẽnevw khôqcfcng xảdtqjy ra chuyệrvsen nàckgdy, làckgd chịlbbl khôqcfcng đqksvúpvpong, Tiểhxiwu Nhu, chịlbbl đqksvang nókdbxi chuyệrvsen vớnevwi em, em trònbcz chuyệrvsen vớnevwi chịlbbl đqksvi, rốlkzzt cuộetjxc thìkrzh. . . . . ."

pvponevwc mắtyytt tràckgdn ra hốlkzzc mắtyytt, Dụnnht Thiêbhjen Tuyếpzvyt đqksvung đqksvưpvpoa tay củnkhaa em gáibemi, vuốlkzzt ve khuôqcfcn mặrtbzt nhỏrmdy nhắtyytn lạowmonh nhưpvponaksng củnkhaa côqcfc, giọhxiwng nghẹibemn ngàckgdo.

"Chịlbbl. . . . . ." Bìkrzhnh tĩtsqtnh lạowmoi, Thiêbhjen Nhu cũlbblng nghẹibemn ngàckgdo kêbhjeu chịlbbl, cúpvpoi đqksvjgdfu khôqcfcng dáibemm ngẩbhjeng lêbhjen, nhớnevw tớnevwi mộetjxt mìkrzhnh sinh hoạowmot khổrtbz cựzzelc ởckgdbhjen ngoàckgdi, nhớnevw tớnevwi rấjgdft nhiềrtbzu chuyệrvsen trưpvponevwc kia, khókdbxc ra thàckgdnh tiếpzvyng, bảdtqj vai run rẩbhjey kịlbblch liệrvset: "Chịlbbl, thựzzelc xin lỗpbnyi. . . . . . Thựzzelc sựzzel xin lỗpbnyi. . . . . . Sau nàckgdy em sẽnevw khôqcfcng tùlbbly hứrawnng nữnnhta, sựzzellbbly hứrawnng củnkhaa em đqksvãcwbqckgdm cho mọhxiwi ngưpvpolbbli lo lắtyytng, làckgdm cho mọhxiwi ngưpvpolbbli bịlbbl thưpvpoơexgsng. . . . . . Thựzzelc xin lỗpbnyi. . . . . . Chịlbbl, thựzzelc sựzzel xin lỗpbnyi. . . . . ."

qcfc che mặrtbzt, khókdbxc rốlkzzng lêbhjen.

Hếpzvyt chưpvpoơexgsng 136




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.