Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 316 : Chị, thực xin lỗi

    trước sau   

Trong nhàqtbvcjmvwxfeng tốlaqgi đhxlten, tiếabhrng kêiglru rêiglrn vẫfuxen đhxltang tiếabhrp tụsxkbc, tiếabhrng rêiglrn rỉigdo thêiglr thảqtyjm liêiglrn hồkusji.

Ngoàqtbvi cửyhepa, Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjlsqueing hếabhrt cáqueic loạqnqci biệtkcxn pháqueip, cuốlaqgi cùqueing, mắgpidt lạqnqcnh nghiêiglrm nghịrszs chỉigdo huy nhógwpgm ngưcjmvdzlmi khiêiglrng mộdwrft cộdwrft đhxltáquei nằsxkbm bêiglrn cạqnqcnh nệtkcxn vàqtbvo cáqueinh cổjyutng sắgpidt, hợfuxep lựgvyvc pháquei vỡfozlqueinh cổjyutng.Chưcjmvơiglrng mớkaqbi nhấxjsrt đhxltăqwzfng trêiglrn diendanlequydon

Trong khôcaxjng gian tốlaqgi đhxlten nhưcjmv nhiễdzlmm mựgvyvc, bấxjsrt thìbqfwnh lìbqfwnh cógwpg áqueinh sáqueing xôcaxjng vàqtbvo, mang theo khínhdu lạqnqcnh thổjyuti quéqtyjt sựgvyv trốlaqgng trảqtyji nơiglri đhxltâzbqny.

Thiêiglrn Nhu nâzbqnng đhxltôcaxji mắgpidt đhxltfuxem lệtkcx ưcjmvkaqbt áqueit lêiglrn nhìbqfwn chằsxkbm chằsxkbm nhógwpgm ngưcjmvdzlmi xôcaxjng tớkaqbi thậfkjbt nhanh từorxciglrn ngoàqtbvi, sựgvyv khủesjdng hoảqtyjng cùqueing khiếabhrp sợfuxe tràqtbvn đhxlttmuvy trong lòorxcng rốlaqgt cuộdwrfc buôcaxjng lỏtfybng, cảqtyj ngưcjmvdzlmi khẽqtyj run, đhxltôcaxji mắgpidt đhxltfuxem lệtkcxcaxjng lung mơiglr hồkusj nhìbqfwn ngưcjmvdzlmi chạqnqcy nhưcjmv bay đhxltếabhrn từorxc phínhdua xa.Chưcjmvơiglrng mớkaqbi nhấxjsrt đhxltăqwzfng trêiglrn diendanlequydon

"Kìbqfwnh Hiêiglrn!" Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls vọjyutt vàqtbvo, trong nháqueiy mắgpidt đhxltãkusj thấxjsry bógwpgng dáqueing đhxltógwpg quỳkusj mộdwrft châzbqnn trêiglrn đhxltxjsrt, kêiglru to mộdwrft tiếabhrng chạqnqcy tớkaqbi.

Nam Cung Ngạqnqco vàqtbv Y Y đhxltưcjmvfuxec bảqtyjo hộdwrfwxfe phínhdua sau mộdwrft nhógwpgm ngưcjmvdzlmi, ởwxfeiglrn ngoàqtbvi, Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt nghe đhxltưcjmvfuxec tiếabhrng kêiglru thìbqfw đhxltwudung thẳlaklng ngưcjmvdzlmi, chịrszsu đhxltgvyvng cơiglrn choáqueing váqueing chạqnqcy vàqtbvo, dưcjmvkaqbi áqueinh đhxltèzsvtn lờdzlm mờdzlm nhìbqfwn thấxjsry máqueiu dínhdunh đhxlttmuvy trêiglrn tưcjmvdzlmng trêiglrn đhxltxjsrt, ởwxfe giữgpida phòorxcng còorxcn cógwpg hai ngưcjmvdzlmi đhxltàqtbvn ôcaxjng suýjbfdt nữgpida bịrszs nhuộdwrfm thàqtbvnh ngưcjmvdzlmi máqueiu.


Lạqnqci nhìbqfwn sang bêiglrn cạqnqcnh, làqtbv Thiêiglrn Nhu đhxltang bịrszs sợfuxei dâzbqny thôcaxj to trógwpgi chặhxfht.

Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt chạqnqcy vàqtbvo, Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls đhxltãkusj quỳkusj mộdwrft châzbqnn xuốlaqgng dùqueing hai cáqueinh tay đhxltfozl lấxjsry thâzbqnn thểgceu Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn, gưcjmvơiglrng mặhxfht tuấxjsrn túkaqb củesjda anh táqueii nhợfuxet tràqtbvn đhxlttmuvy mồkusjcaxji, yếabhru ớkaqbt nhưcjmvng lộdwrf ra sựgvyv kiêiglrn nghịrszs, tay nắgpidm chặhxfht con dao găqwzfm kia khôcaxjng buôcaxjng ra.

“Nàqtbvy! Cậfkjbu cógwpg sao khôcaxjng?" Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls cốlaqgqtyjn sựgvyv kinh hãkusji trong lòorxcng, chịrszsu đhxltgvyvng khôcaxjng nhìbqfwn máqueiu tanh khắgpidp ngưcjmvdzlmi anh, giọjyutng khàqtbvn khàqtbvn run run hỏtfybi: "Nógwpgi chuyệtkcxn! Têiglrn đhxltáqueing chếabhrt nàqtbvy. . . . . . Bịrszs thưcjmvơiglrng ởwxfe đhxltâzbqnu? !"

Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn cốlaqgqtyjn cơiglrn đhxltau nhứwuduc khiếabhrn ngưcjmvdzlmi ta hôcaxjn mêiglr cuốlaqgn tớkaqbi, đhxltôcaxji mắgpidt thâzbqnm thúkaqby trong trẻavrzo trởwxfe lạqnqci, nghe ngưcjmvdzlmi đhxltàqtbvn ôcaxjng bêiglrn cạqnqcnh gàqtbvo hỏtfybi thìbqfw giơiglr tay vỗvdvs vỗvdvs bờdzlm vai củesjda anh, giọjyutng khàqtbvn khàqtbvn nógwpgi: "Khôcaxjng sao."

Trong tầtmuvm mắgpidt củesjda anh xuấxjsrt hiệtkcxn mộdwrft tàqtbvqueiy trắgpidng tinh, mảqtyjnh khảqtyjnh đhxltdwrfng lòorxcng ngưcjmvdzlmi, cũhjlsng khẽqtyj run rẩlcpfy, theo tầtmuvm mắgpidt nhìbqfwn lêiglrn, anh thấxjsry Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt.

Thâzbqnn ảqtyjnh mảqtyjnh mai trong bógwpgng đhxltêiglrm đhxlten nhưcjmv mựgvyvc lộdwrf ra vẻavrz đhxltxjsrp đhxltdwrfng lòorxcng ngưcjmvdzlmi, cáqueii bụsxkbng hơiglri nhôcaxjiglrn khiếabhrn trêiglrn ngưcjmvdzlmi côcaxjgwpg thêiglrm mấxjsry phầtmuvn nhu hòorxca củesjda ngưcjmvdzlmi mẹxjsr, Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn đhxltau lòorxcng, giơiglr tay chậfkjbm rãkusji đhxltlcpfy Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls ra.

Anh cốlaqg gắgpidng đhxltwudung lêiglrn, run run rẩlcpfy rẩlcpfy, bưcjmvkaqbc châzbqnn lạqnqci kiêiglrn đhxltrszsnh.

Lảqtyjo đhxltqtyjo mộdwrft cáqueii, Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt cảqtyj kinh đhxltưcjmva tay đhxltfozl anh, hai cáqueinh tay gầtmuvy yếabhru chốlaqgng đhxltfozlcjmvkaqbi náqueich anh, lạqnqci đhxltdwrft nhiêiglrn bịrszs anh bắgpidt tay, nhẹxjsr nhàqtbvng kéqtyjo ra.

"Khôcaxjng phảqtyji kêiglru em ởwxfe nhàqtbv chờdzlm sao? Thếabhrqtbvo lạqnqci khôcaxjng nghe lờdzlmi màqtbv chạqnqcy tớkaqbi đhxltâzbqny hảqtyj. . . . . ." Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn nhàqtbvn nhạqnqct cưcjmvdzlmi, gưcjmvơiglrng mặhxfht tuấxjsrn túkaqbqueii nhợfuxet lộdwrf vẻavrz nhu hòorxca, cúkaqbi đhxlttmuvu chăqwzfm chúkaqb nhìbqfwn mặhxfht củesjda côcaxj, cũhjlsng khôcaxjng đhxltsxkbng vàqtbvo côcaxj: "Còorxcn mặhxfhc ínhdut nhưcjmv thếabhr, cốlaqg ýjbfd đhxltgceu bịrszs cảqtyjm lạqnqcnh phảqtyji khôcaxjng?"

"Kìbqfwnh Hiêiglrn. . . . . ." Giọjyutng củesjda Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt mang theo tiếabhrng nứwuduc nởwxfe, cũhjlsng nhịrszsn khôcaxjng đhxltưcjmvfuxec nữgpida màqtbv tiếabhrn lêiglrn ôcaxjm lấxjsry anh.Chưcjmvơiglrng mớkaqbi nhấxjsrt đhxltăqwzfng trêiglrn diendanlequydon

Tay củesjda Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn khoáqueic lêiglrn vai côcaxj, khẽqtyjqueing sứwuduc từorxc chốlaqgi, cau màqtbvy, giọjyutng khàqtbvn khàqtbvn: "Đjutoorxcng ôcaxjm. . . . . . Trêiglrn ngưcjmvdzlmi anh đhxlttfybu làqtbvqueiu, em qua bêiglrn cạqnqcnh trưcjmvkaqbc đhxlti, giao anh cho bọjyutn Phàqtbvm Vũhjlsqtbv đhxltưcjmvfuxec. . . . . . Ngoan, vềtfyb nhàqtbv nghỉigdo ngơiglri trưcjmvkaqbc. . . . . ."

"Anh đhxltorxcng đhxltlcpfy em ra!" Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt lắgpidc đhxlttmuvu, căqwzfn bảqtyjn khôcaxjng dáqueim dùqueing lựgvyvc ôcaxjm anh, nhưcjmvng nhìbqfwn áqueio sơiglr mi trắgpidng củesjda anh bịrszsqueiu thấxjsrm ưcjmvkaqbt, run giọjyutng nógwpgi: "Anh bịrszs thưcjmvơiglrng chỗvdvsqtbvo? Tạqnqci sao máqueiu lạqnqci nhiềtfybu nhưcjmv vậfkjby, cho em nhìbqfwn. . . . . ."

Cảqtyjm giáqueic mộdwrft trậfkjbn đhxltau nhứwuduc kịrszsch liệtkcxt mêiglr muộdwrfi ậfkjbp tớkaqbi, Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn nhắgpidm mắgpidt, vưcjmvơiglrn tay ôcaxjm lấxjsry côcaxj, cúkaqbi đhxlttmuvu nhịrszsn xuốlaqgng tiếabhrng kêiglru rêiglrn, nhẹxjsr nhàqtbvng vuốlaqgt ve mặhxfht côcaxj, nhẹxjsr giọjyutng khàqtbvn khàqtbvn dụsxkb dỗvdvs: "Đjutoorxcng nhìbqfwn. . . . . . Đjutoógwpg khôcaxjng phảqtyji làqtbvqueiu củesjda anh, làqtbvqueiu củesjda têiglrn khốlaqgn Trìbqfwnh Dĩqtbviglrnh. . . . . ."


Trêiglrn mặhxfht đhxltxjsrt, mộdwrft tay củesjda ngưcjmvdzlmi đhxltàqtbvn ôcaxjng bịrszs dao găqwzfm xỏtfyb xuyêiglrn qua, đhxltau đhxltếabhrn mặhxfht màqtbvy khôcaxjng còorxcn chúkaqbt máqueiu, giãkusjy giụsxkba ngọjyuta nguậfkjby, muốlaqgn rúkaqbt dao găqwzfm ra liềtfybu mạqnqcng bỏtfyb chạqnqcy, lạqnqci bịrszs mấxjsry hộdwrf vệtkcx quậfkjbt ngãkusj trêiglrn mặhxfht đhxltxjsrt! 

Cảqtyjnh tưcjmvfuxeng thảqtyjm thiếabhrt máqueiu tanh khiếabhrn Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt théqtyjt chógwpgi tai, Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn ôcaxjm chặhxfht côcaxjqtbvo trong ngựgvyvc, bởwxfei vìbqfw vậfkjby màqtbv bắgpidp thịrszst toàqtbvn thâzbqnn căqwzfng thẳlaklng đhxltau đhxltếabhrn khôcaxjng còorxcn biếabhrt chiềtfybu nay làqtbv chiềtfybu nao, nhưcjmvng chỉigdo chúkaqb ýjbfd đhxltếabhrn ngưcjmvdzlmi nhỏtfyb nhắgpidn mềtfybm mạqnqci trong ngựgvyvc, côcaxj chínhdunh làqtbvbqfwnh yêiglru cảqtyj đhxltdzlmi anh.

iglrn cạqnqcnh, Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls chỉigdo huy ngưcjmvdzlmi mang Trìbqfwnh Dĩqtbviglrnh gầtmuvn chếabhrt  dẫfuxen đhxlti, bưcjmvkaqbc qua xéqtyj mởwxfeqwzfng dáquein miệtkcxng cho Thiêiglrn Nhu, tógwpgc củesjda côcaxjqueii trẻavrz ưcjmvkaqbt nhẹxjsrp mồkusjcaxji, khuôcaxjn mặhxfht nhỏtfyb nhắgpidn lớkaqbn cỡfozlqtbvn tay trắgpidng bệtkcxch dọjyuta ngưcjmvdzlmi, đhxltôcaxji mắgpidt ưcjmvkaqbt nhẹxjsrp, đhxltôcaxji môcaxji đhxlttfyb mọjyutng chậfkjbm rãkusji đhxltógwpgng mởwxfe, căqwzfn bảqtyjn làqtbv run rẩlcpfy nógwpgi khôcaxjng ra lờdzlmi, Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls ngẩlcpfn ra, cógwpg chúkaqbt căqwzfng thẳlaklng ngồkusji xổjyutm ngưcjmvdzlmi xuốlaqgng đhxltèzsvt hai vai củesjda côcaxj lạqnqci, liếabhrc mắgpidt nhìbqfwn tìbqfwnh huốlaqgng củesjda côcaxj, vộdwrfi vàqtbvng cởwxfei sợfuxei dâzbqny trógwpgi châzbqnn tay côcaxj ra: "Sao rồkusji? Hảqtyj?"

Giơiglr tay vỗvdvs vỗvdvs mặhxfht côcaxj, Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls đhxltèzsvt thấxjsrp giọjyutng, thởwxfe dốlaqgc nógwpgi: "Thiêiglrn Nhu, Thiêiglrn Nhu, côcaxjqtbvm sao vậfkjby? Bịrszs dọjyuta sợfuxe phảqtyji khôcaxjng? Bâzbqny giờdzlm khôcaxjng phảqtyji làqtbv khôcaxjng sao rồkusji? Côcaxj xem, chịrszscaxj anh rểgceucaxjqtbv Y Y đhxlttfybu khôcaxjng sao. . . . . ."

Cảqtyj ngưcjmvdzlmi Thiêiglrn Nhu run rẩlcpfy, cúkaqbi thấxjsrp đhxlttmuvu làqtbvm cho ngưcjmvdzlmi ta khôcaxjng thấxjsry rõjuto vẻavrz mặhxfht củesjda côcaxj, mộdwrft cáqueii chớkaqbp mắgpidt tiếabhrp theo, sựgvyv kinh hãkusji cùqueing nỗvdvsi khiếabhrp sợfuxe đhxltèzsvtqtyjn trong lòorxcng vỡfozl òorxca, từorxc trong lồkusjng ngựgvyvc dâzbqnng tràqtbvn ra mộdwrft tiếabhrng théqtyjt chógwpgi tai têiglrzbqnm liệtkcxt phếabhr!

Cảqtyj khôcaxjng gian mêiglrnh môcaxjng trốlaqgng trảqtyji tràqtbvn đhxlttmuvy théqtyjt chógwpgi tai, khàqtbvn khàqtbvn, tuyệtkcxt vọjyutng, mang theo tiếabhrng nứwuduc nởwxfe run rẩlcpfy, tiếabhrng théqtyjt củesjda côcaxjqtyjo dàqtbvi, nưcjmvkaqbc mắgpidt nógwpgng hổjyuti rơiglri xuốlaqgng, cảqtyj ngưcjmvdzlmi cuộdwrfn thàqtbvnh mộdwrft đhxltqtbvn nắgpidm chặhxfht tógwpgc củesjda mìbqfwnh.

Giờdzlm phúkaqbt nàqtbvy Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjlshjlsng thởwxfe phàqtbvo nhẹxjsr nhõjutom, ôcaxjm lấxjsry côcaxj, cưcjmvdzlmi yếabhru ớkaqbt nhẹxjsr giọjyutng dụsxkb dỗvdvscaxj, nhưcjmvng khôcaxjng ngờdzlmcaxj nằsxkbm ởwxfe trêiglrn vai mìbqfwnh màqtbv hung hăqwzfng cắgpidn xéqtyj!

"Hínhdutz ——! !" Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjlsnhdut sâzbqnu mộdwrft hơiglri, trong nháqueiy mắgpidt gưcjmvơiglrng mặhxfht tuấxjsrn túkaqb xanh méqtyjt. 

Nha đhxlttmuvu nàqtbvy. . . . . . Thậfkjbt sựgvyvqtbv. . . . . .

qtbvn tay khẽqtyj run, vịrszsn bảqtyj vai gầtmuvy yếabhru củesjda côcaxj, nhịrszsn đhxltau vỗvdvs vỗvdvs vai côcaxj, nghiếabhrn răqwzfng an ủesjdi: "Đjutoưcjmvfuxec rồkusji, cắgpidn đhxlti, cắgpidn đhxlti, tôcaxji biếabhrt côcaxj bịrszs dọjyuta sợfuxe. . . . . . Tôcaxji cho côcaxj cắgpidn làqtbv đhxltưcjmvfuxec. . . . . ."

Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt đhxltau xógwpgt trong lòorxcng, run rẩlcpfy kêiglru "Tiểgceuu Nhu", muốlaqgn chạqnqcy tớkaqbi, nhưcjmvng bịrszs Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn nhẹxjsr nhàqtbvng ngăqwzfn lạqnqci.

cjmvkaqbc mắgpidt tràqtbvn đhxlttmuvy hai hốlaqgc mắgpidt, côcaxj nắgpidm chặhxfht tay củesjda Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn, áqueinh mắgpidt lạqnqci khôcaxjng rờdzlmi khỏtfybi em gáqueii củesjda mìbqfwnh: "Em ấxjsry sao vậfkjby? Cógwpg bịrszs thưcjmvơiglrng khôcaxjng? Trìbqfwnh Dĩqtbviglrnh cógwpgqtbvm gìbqfw em ấxjsry hay khôcaxjng? ?"

"Khôcaxjng cógwpg. . . . . . Khôcaxjng cógwpg. . . . . ." Ábpfhnh mắgpidt Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn nhu hòorxca, thìbqfw thầtmuvm an ủesjdi côcaxj: "Em ấxjsry khôcaxjng sao, mộdwrft chúkaqbt cũhjlsng khôcaxjng sao. . . . . ."

Toàqtbvn bộdwrf thảqtyjm kịrszsch đhxltêiglrm nay cứwudu nhưcjmv vậfkjby màqtbv hạqnqcqtbvn, cho đhxltếabhrn khi Lạqnqcc Phàqtbvm Vũhjls an trínhdu Nam Cung Kìbqfwnh Hiêiglrn lêiglrn trêiglrn xe, Thiêiglrn Nhu vẫfuxen chưcjmva khôcaxji phụsxkbc tâzbqnm tìbqfwnh, làqtbvn váqueiy trắgpidng củesjda Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt cũhjlsng dínhdunh đhxlttmuvy máqueiu, đhxlti qua nhìbqfwn côcaxj.

"Tiểgceuu Nhu. . . . . ." Côcaxj quỳkusj hai đhxlttmuvu gốlaqgi xuốlaqgng, cúkaqbi đhxlttmuvu cẩlcpfn thậfkjbn nhìbqfwn chăqwzfm chúkaqb mặhxfht em gáqueii, nắgpidm chặhxfht bàqtbvn tay nhỏtfybqtyj lạqnqcnh buốlaqgt, muốlaqgn sưcjmvwxfei ấxjsrm cho em gáqueii: "Tiểgceuu Nhu, em làqtbvm sao vậfkjby? Làqtbv chịrszs khôcaxjng tốlaqgt, chịrszsiglrn sớkaqbm tìbqfwm đhxltưcjmvfuxec em, nhưcjmv vậfkjby thìbqfw em cũhjlsng sẽqtyj khôcaxjng đhxltsxkbng vàqtbvo Trìbqfwnh Dĩqtbviglrnh, cũhjlsng sẽqtyj khôcaxjng xảqtyjy ra chuyệtkcxn nàqtbvy, làqtbv chịrszs khôcaxjng đhxltúkaqbng, Tiểgceuu Nhu, chịrszs đhxltang nógwpgi chuyệtkcxn vớkaqbi em, em tròorxc chuyệtkcxn vớkaqbi chịrszs đhxlti, rốlaqgt cuộdwrfc thìbqfw. . . . . ."

cjmvkaqbc mắgpidt tràqtbvn ra hốlaqgc mắgpidt, Dụsxkb Thiêiglrn Tuyếabhrt đhxltung đhxltưcjmva tay củesjda em gáqueii, vuốlaqgt ve khuôcaxjn mặhxfht nhỏtfyb nhắgpidn lạqnqcnh nhưcjmvqwzfng củesjda côcaxj, giọjyutng nghẹxjsrn ngàqtbvo.

"Chịrszs. . . . . ." Bìbqfwnh tĩqtbvnh lạqnqci, Thiêiglrn Nhu cũhjlsng nghẹxjsrn ngàqtbvo kêiglru chịrszs, cúkaqbi đhxlttmuvu khôcaxjng dáqueim ngẩlcpfng lêiglrn, nhớkaqb tớkaqbi mộdwrft mìbqfwnh sinh hoạqnqct khổjyut cựgvyvc ởwxfeiglrn ngoàqtbvi, nhớkaqb tớkaqbi rấxjsrt nhiềtfybu chuyệtkcxn trưcjmvkaqbc kia, khógwpgc ra thàqtbvnh tiếabhrng, bảqtyj vai run rẩlcpfy kịrszsch liệtkcxt: "Chịrszs, thựgvyvc xin lỗvdvsi. . . . . . Thựgvyvc sựgvyv xin lỗvdvsi. . . . . . Sau nàqtbvy em sẽqtyj khôcaxjng tùqueiy hứwudung nữgpida, sựgvyvqueiy hứwudung củesjda em đhxltãkusjqtbvm cho mọjyuti ngưcjmvdzlmi lo lắgpidng, làqtbvm cho mọjyuti ngưcjmvdzlmi bịrszs thưcjmvơiglrng. . . . . . Thựgvyvc xin lỗvdvsi. . . . . . Chịrszs, thựgvyvc sựgvyv xin lỗvdvsi. . . . . ."

caxj che mặhxfht, khógwpgc rốlaqgng lêiglrn.

Hếabhrt chưcjmvơiglrng 136




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.