Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 297 : Muốn tôi kêu cô là chị dâu? Không có cửa đâu!
Từvvgy ng chữagma mang theo sựdgld sắimhu c nhọtaqf n, nhưywog đkdcb ao kiếexmb m lạtaqf nh nhưywog băqxsj ng hung hăqxsj ng đkdcb âiwna m vàlfqa o tránrbc i tim củmgtj a Nam Cung Dạtaqf Hi!
Côqiob ta ngơmhhs ngẩbugf n nhìebnv n Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t, tưywog ởjqzv ng tưywog ợwiik ng ra cảhuxe nh con gánrbc i thêvbhj thảhuxe m lưywog u lạtaqf c bêvbhj n ngoàlfqa i mộqxsj t mìebnv nh, cókvfu khảhuxe năqxsj ng sẽhziw gặtwif p chuyệvvgy n nguy hiểhzcr m…… Nam Cung Dạtaqf Hi ôqiob m đkdcb ầebnv u ngồguqp i xổltxy m xuốhzcr ng, gàlfqa o khókvfu c: “Y Y…… Y Y củmgtj a tôqiob i…… Tôqiob i cầebnv n con gánrbc i, đkdcb ừvvgy ng bỏhbbt rơmhhs i con bépfej …… Mọtaqf i ngưywog ờwiik i hãkebj y giúiwna p tôqiob i, giúiwna p tôqiob i tìebnv m con bépfej !!” Nam Cung Dạtaqf Hi đkdcb ứzibz ng lêvbhj n, khuôqiob n mặtwif t đkdcb ầebnv y nưywog ớkivs c mắimhu t chạtaqf y đkdcb ếexmb n trưywog ớkivs c mặtwif t Nam Cung Kìebnv nh Hiêvbhj n, túiwna m lấhuxe y cánrbc nh tay anh, nứzibz c nởjqzv nókvfu i: “Anh! Khôqiob ng thấhuxe y Y Y…… Anh giúiwna p em…… Nhấhuxe t đkdcb ịeznt nh làlfqa con bépfej chánrbc n ghépfej t em…… Em biếexmb t, khẳkvfu ng đkdcb ịeznt nh làlfqa con bépfej khôqiob ng muốhzcr n nhìebnv n thấhuxe y em nêvbhj n mớkivs i khôqiob ng vềpfej nhàlfqa ……”
Nam Cung Kìebnv nh Hiêvbhj n lạtaqf nh lùghao ng nắimhu m cổltxy tay củmgtj a côqiob ta, képfej o côqiob ta ra, lạtaqf nh lùghao ng nókvfu i: “Dùghao màlfqa y khôqiob ng nókvfu i, tao cũeznt ng sẽhziw tìebnv m cho bằfrvk ng đkdcb ưywog ợwiik c Y Y, nhưywog ng lầebnv n sau màlfqa y còywog n la lốhzcr i khókvfu c lókvfu c om sòywog m, lạtaqf i thưywog ơmhhs ng tổltxy n chịeznt dâiwna u củmgtj a màlfqa y nhưywog vậkkot y nữagma a, coi chừvvgy ng tao khôqiob ng bỏhbbt qua cho màlfqa y!”
Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nhìebnv n anh, lạtaqf i sờwiik sờwiik mặtwif t củmgtj a mìebnv nh, ngẫoper m nghĩkkot , cũeznt ng may, vừvvgy a rồguqp i cókvfu đkdcb ánrbc nh trảhuxe , khôqiob ng bịeznt thiệvvgy t thòywog i.
*****
Nhữagma ng ngưywog ờwiik i đkdcb ưywog ợwiik c phánrbc i đkdcb i tìebnv m chạtaqf ng vạtaqf ng mớkivs i trởjqzv vềpfej , nhìebnv n phòywog ng sánrbc ch chen chúiwna c ngưywog ờwiik i, biểhzcr u tìebnv nh củmgtj a ai cũeznt ng đkdcb ềpfej u rấhuxe t nghiêvbhj m túiwna c.
“Thiếexmb u phu nhâiwna n,” Cókvfu ngưywog ờwiik i giúiwna p việvvgy c đkdcb i đkdcb ếexmb n bêvbhj n cạtaqf nh nhẹhtwz giọtaqf ng nókvfu i: “Tiêvbhj n sinh bọtaqf n họtaqf ởjqzv trong phòywog ng sánrbc ch nókvfu i chuyệvvgy n, đkdcb âiwna y làlfqa thứzibz c ăqxsj n củmgtj a tiểhzcr u thưywog , cầebnv n tôqiob i đkdcb ưywog a vàlfqa o phòywog ng khôqiob ng?”
Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nhìebnv n thoánrbc ng qua phòywog ng củmgtj a Nam Cung Dạtaqf Hi, thấhuxe y cửkjnf a phòywog ng hơmhhs i hépfej mởjqzv , nhẹhtwz giọtaqf ng nókvfu i: “Đxduv ểhzcr tôqiob i.”
Ngưywog ờwiik i giúiwna p việvvgy c thốhzcr i lui qua mộqxsj t bêvbhj n, Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t bưywog ng khay đkdcb i tớkivs i, gõhhoo gõhhoo cửkjnf a.
Nam Cung Dạtaqf Hi ngồguqp i bêvbhj n cạtaqf nh bàlfqa n, chảhuxe y nưywog ớkivs c mắimhu t nhìebnv n ảhuxe nh chụvbhj p lúiwna c mìebnv nh vàlfqa con gánrbc i đkdcb i ra ngoàlfqa i du lịeznt ch trêvbhj n di đkdcb ộqxsj ng, nghe đkdcb ưywog ợwiik c tiếexmb ng đkdcb ộqxsj ng vộqxsj i vàlfqa ng quay đkdcb ầebnv u lạtaqf i thìebnv nhìebnv n thấhuxe y Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t.
“Côqiob vàlfqa o đkdcb âiwna y làlfqa m gìebnv ?” Côqiob ta nghiếexmb n răqxsj ng nghiếexmb n lợwiik i, thựdgld c sựdgld khôqiob ng muốhzcr n nhìebnv n thấhuxe y côqiob .
“Cókvfu ngưywog ờwiik i nókvfu i vớkivs i tôqiob i, chánrbc n ghépfej t mộqxsj t ngưywog ờwiik i cũeznt ng cầebnv n phảhuxe i cókvfu sứzibz c lựdgld c, tôqiob i thậkkot t bộqxsj i phụvbhj c côqiob , cókvfu thểhzcr chánrbc n ghépfej t tôqiob i lâiwna u đkdcb ếexmb n nhưywog vậkkot y, nếexmb u tôqiob i cókvfu thểhzcr làlfqa m ítxde t chuyệvvgy n vítxde dụvbhj nhưywog bắimhu t nạtaqf t hay chửkjnf i bớkivs i côqiob thìebnv tốhzcr t rồguqp i, vậkkot y thìebnv lòywog ng tôqiob i cókvfu thểhzcr câiwna n bằfrvk ng mộqxsj t chúiwna t, nhưywog ng hiệvvgy n tạtaqf i ——” Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t lẳkvfu ng lặtwif ng chăqxsj m chúiwna nhìebnv n côqiob ta: “Hìebnv nh nhưywog khôqiob ng đkdcb úiwna ng, tôqiob i khôqiob ng cảhuxe m thấhuxe y mìebnv nh cókvfu chỗjuaq nàlfqa o đkdcb ánrbc ng ghépfej t, chẳkvfu ng qua do côqiob khôqiob ng qua đkdcb ưywog ợwiik c bảhuxe n thâiwna n mìebnv nh màlfqa thôqiob i.”
“Côqiob còywog n khôqiob ng biếexmb t lýimhu do gìebnv khiếexmb n tôqiob i chánrbc n ghépfej t côqiob sao? Làlfqa côqiob phánrbc nánrbc t gia đkdcb ìebnv nh tôqiob i! Huỷgvzr hoạtaqf i chồguqp ng vàlfqa con củmgtj a tôqiob i!” Mắimhu t củmgtj a Nam Cung Dạtaqf Hi đkdcb ẫoper m lệvvgy trừvvgy ng côqiob .
Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t khôqiob ng đkdcb ểhzcr ýimhu tớkivs i, chỉiwna nhẹhtwz nhàlfqa ng đkdcb ặtwif t khay thứzibz c ăqxsj n xuốhzcr ng, chăqxsj m chúiwna nhìebnv n ảhuxe nh chụvbhj p trêvbhj n di đkdcb ộqxsj ng:“Con gánrbc i côqiob thựdgld c đkdcb ánrbc ng yêvbhj u, cũeznt ng rấhuxe t giốhzcr ng côqiob , khôqiob ng giốhzcr ng têvbhj n khốhzcr n kiếexmb p Trìebnv nh Dĩkkot Sêvbhj nh kia.” Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nhẹhtwz giọtaqf ng nókvfu i.
Nam Cung Dạtaqf Hi lạtaqf i trừvvgy ng côqiob lầebnv n nữagma a: “Đxduv ókvfu làlfqa chồguqp ng củmgtj a tôqiob i, tôqiob i cókvfu thểhzcr nókvfu i anh ta, côqiob dựdgld a vàlfqa o cánrbc i gìebnv màlfqa nókvfu i.”
“Đxduv ưywog ợwiik c, chỉiwna đkdcb ểhzcr cho côqiob nókvfu i.” Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t đkdcb ứzibz ng dậkkot y, đkdcb ẩbugf y đkdcb ẩbugf y cánrbc i khay: “Ăzuon n mộqxsj t chúiwna t đkdcb i, tôqiob i nghĩkkot côqiob khôqiob ng thítxde ch đkdcb ếexmb n phòywog ng ăqxsj n, cũeznt ng khôqiob ng thítxde ch mỗjuaq i ngàlfqa y chỉiwna cókvfu ngưywog ờwiik i giúiwna p việvvgy c phảhuxe n ứzibz ng hay nókvfu i chuyệvvgy n cùghao ng côqiob .”
Nam Cung Dạtaqf Hi khôqiob ng lêvbhj n tiếexmb ng, cắimhu n môqiob i, nhìebnv n khay thứzibz c ăqxsj n, đkdcb ôqiob i mắimhu t ưywog ớkivs t ánrbc t.
“Vậkkot y vìebnv cánrbc i gìebnv côqiob lạtaqf i quan tâiwna m tôqiob i? Côqiob biếexmb t ởjqzv trong nhàlfqa nàlfqa y cókvfu rấhuxe t nhiềpfej u ngưywog ờwiik i khôqiob ng thítxde ch tôqiob i khôqiob ng, ba chêvbhj tôqiob i nánrbc o loạtaqf n, anh trai chêvbhj tôqiob i gâiwna y sựdgld , nhấhuxe t đkdcb ịeznt nh làlfqa bọtaqf n họtaqf cảhuxe m thấhuxe y sau khi đkdcb ãkebj gảhuxe tôqiob i ra ngoàlfqa i thìebnv khôqiob ng cầebnv n quan tâiwna m đkdcb ếexmb n tôqiob i nữagma a, hiệvvgy n tạtaqf i chồguqp ng tôqiob i cũeznt ng khôqiob ng cầebnv n tôqiob i, tôqiob i thậkkot t sựdgld khôqiob ng muốhzcr n ngâiwna y ngốhzcr c ởjqzv trong nhàlfqa nàlfqa y, nhưywog ng khôqiob ng ngâiwna y ngốhzcr c ởjqzv đkdcb âiwna y thìebnv tôqiob i cókvfu thểhzcr chạtaqf y đkdcb i đkdcb âiwna u ……”
“Khôqiob ng phảhuxe i tôqiob i muốhzcr n quan tâiwna m côqiob , do tôqiob i cảhuxe m thấhuxe y côqiob cũeznt ng rấhuxe t đkdcb ánrbc ng thưywog ơmhhs ng,” Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nhẹhtwz giọtaqf ng nókvfu i, chậkkot m rãkebj i ngồguqp i xuốhzcr ng cánrbc i ghếexmb bêvbhj n cạtaqf nh: “Hơmhhs n nữagma a tôqiob i yêvbhj u anh trai côqiob , tôqiob i nhấhuxe t đkdcb ịeznt nh phảhuxe i tiếexmb p thu gia đkdcb ìebnv nh củmgtj a anh ấhuxe y cũeznt ng nhưywog thítxde ch ứzibz ng đkdcb ểhzcr hoàlfqa nhậkkot p, bằfrvk ng khôqiob ng —— côqiob cũeznt ng biếexmb t títxde nh tìebnv nh tôqiob i thậkkot t sựdgld khôqiob ng tốhzcr t, tôqiob i khôqiob ng cókvfu lýimhu do gìebnv tớkivs i tìebnv m côqiob đkdcb ểhzcr bịeznt khinh bỉiwna , côqiob nghĩkkot côqiob vẫoper n luôqiob n khiếexmb n ngưywog ờwiik i khánrbc c ghépfej t sao? Nhưywog ng theo tôqiob i nhớkivs , trưywog ớkivs c kia, lúiwna c côqiob chưywog a gảhuxe cho Trìebnv nh Dĩkkot Sêvbhj nh, ởjqzv nhàlfqa Nam Cung côqiob rấhuxe t đkdcb ưywog ợwiik c cưywog ng chiềpfej u, hìebnv nh nhưywog anh trai vàlfqa ba củmgtj a côqiob đkdcb ềpfej u rấhuxe t thưywog ơmhhs ng yêvbhj u côqiob .”
“Đxduv ókvfu làlfqa chuyệvvgy n trưywog ớkivs c kia, khi đkdcb ókvfu tôqiob i thựdgld c sựdgld rấhuxe t tùghao y hứzibz ng, nhưywog ng mỗjuaq i ngàlfqa y đkdcb ềpfej u rấhuxe t vui vui vẻkctt vẻkctt , tôqiob i luôqiob n tưywog ơmhhs i cưywog ờwiik i vớkivs i mọtaqf i ngưywog ờwiik i, đkdcb ưywog ơmhhs ng nhiêvbhj n ba vàlfqa anh trai đkdcb ềpfej u thítxde ch tôqiob i.”
“Vậkkot y hiệvvgy n tạtaqf i vìebnv sao lạtaqf i khôqiob ng? Gảhuxe cho ngưywog ờwiik i ta, chọtaqf c họtaqf a, biếexmb n thàlfqa nh oánrbc n phụvbhj ?” Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nghiêvbhj ng đkdcb ầebnv u hỏhbbt i.
“Nếexmb u côqiob làlfqa tôqiob i, chẳkvfu ng lẽhziw côqiob sẽhziw khôqiob ng trởjqzv thàlfqa nh oánrbc n phụvbhj sao?!” Nam Cung Dạtaqf Hi kítxde ch đkdcb ộqxsj ng: “Ngàlfqa y nàlfqa o chồguqp ng tôqiob i cũeznt ng chạtaqf y nhảhuxe y ởjqzv bêvbhj n ngoàlfqa i, nhàlfqa cũeznt ng khôqiob ng thèvbhj m vềpfej , con gánrbc i thìebnv ngàlfqa y ngàlfqa y ầebnv m ĩkkot muốhzcr n gặtwif p ba, lúiwna c đkdcb ầebnv u tôqiob i còywog n dỗjuaq dàlfqa nh con bépfej , nhưywog ng sau đkdcb ókvfu thìebnv càlfqa ng ngàlfqa y càlfqa ng khôqiob ng còywog n kiêvbhj n nhẫoper n dỗjuaq dàlfqa nh nókvfu , tôqiob i cũeznt ng vôqiob cùghao ng buồguqp n phiềpfej n, ai tớkivs i dỗjuaq tôqiob i đkdcb âiwna y?? Títxde nh tìebnv nh củmgtj a tôqiob i càlfqa ng ngàlfqa y càlfqa ng khôqiob ng tốhzcr t làlfqa do ai hạtaqf i? Chẳkvfu ng lẽhziw làlfqa bảhuxe n thâiwna n tôqiob i?!”
Nókvfu i tớkivs i đkdcb âiwna y, nghe đkdcb ưywog ợwiik c bêvbhj n ngoàlfqa i cókvfu đkdcb ộqxsj ng tĩkkot nh, Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nhìebnv n nhìebnv n, nhẹhtwz giọtaqf ng nókvfu i: “Côqiob muốhzcr n ra ngoàlfqa i hỏhbbt i tìebnv nh huốhzcr ng khôqiob ng? Hìebnv nh nhưywog mấhuxe y ngưywog ờwiik i Kìebnv nh Hiêvbhj n muốhzcr n đkdcb i ra ngoàlfqa i.”
Nam Cung Dạtaqf Hi cókvfu chúiwna t kítxde ch đkdcb ộqxsj ng, đkdcb ứzibz ng lêvbhj n chạtaqf y ra ngoàlfqa i.
Nhưywog ng nghĩkkot gìebnv đkdcb ókvfu lạtaqf i dừvvgy ng bưywog ớkivs c, nhìebnv n Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t, nókvfu i: “Thậkkot t khôqiob ng ngờwiik , trong lúiwna c nàlfqa y, ngưywog ờwiik i bêvbhj n cạtaqf nh tôqiob i lạtaqf i làlfqa côqiob , nhưywog ng côqiob đkdcb ừvvgy ng cho làlfqa tôqiob i sẽhziw mềpfej m lòywog ng, muốhzcr n tôqiob i kêvbhj u côqiob làlfqa chịeznt dâiwna u, khôqiob ng cókvfu dễciun dàlfqa ng nhưywog vậkkot y đkdcb âiwna u!”
Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t chăqxsj m chúiwna nhìebnv n ngưywog ờwiik i đkdcb àlfqa n ôqiob ng cókvfu dánrbc ng ngưywog ờwiik i đkdcb ĩkkot nh đkdcb ạtaqf t đkdcb ứzibz ng bêvbhj n ngoàlfqa i kia, tránrbc i tim nhưywog bịeznt bókvfu p chặtwif t, trong lòywog ng cũeznt ng muốhzcr n nhanh chókvfu ng chạtaqf y đkdcb ếexmb n cạtaqf nh anh, côqiob nhàlfqa n nhạtaqf t nókvfu i vớkivs i Nam Cung Dạtaqf Hi: “Tôqiob i khôqiob ng phảhuxe i ngưywog ờwiik i cókvfu khôqiob ng tiềpfej n đkdcb ồguqp nhưywog vậkkot y, chẳkvfu ng lẽhziw chỉiwna vìebnv mộqxsj t câiwna u nókvfu i củmgtj a côqiob màlfqa tôqiob i phảhuxe i nhảhuxe y qua lửkjnf a bơmhhs i qua sôqiob ng sao? Thítxde ch kêvbhj u hay khôqiob ng tuỳszvi côqiob !”
“Côqiob ……” Nam Cung Dạtaqf Hi nghẹhtwz n lờwiik i, thấhuxe y côqiob đkdcb i ra ngoàlfqa i, cũeznt ng bưywog ớkivs c đkdcb i theo.
Ngoàlfqa i cửkjnf a, Nam Cung Kìebnv nh Hiêvbhj n đkdcb ãkebj ngồguqp i vàlfqa o trong xe chuẩbugf n bịeznt đkdcb i.
Nhìebnv n thấhuxe y hai bókvfu ng dánrbc ng đkdcb ókvfu n nắimhu ng đkdcb i tớkivs i, Nam Cung Kìebnv nh Hiêvbhj n dừvvgy ng lạtaqf i, lẳkvfu ng lặtwif ng chờwiik cánrbc c côqiob .
“Cókvfu tin tứzibz c củmgtj a Y Y rồguqp i sao? Anh, mấhuxe y ngưywog ờwiik i đkdcb ịeznt nh đkdcb i đkdcb âiwna u!” Nam Cung Dạtaqf Hi chạtaqf y tớkivs i, nôqiob n nókvfu ng hỏhbbt i.
“Cókvfu hai ngưywog ờwiik i nókvfu i làlfqa thấhuxe y qua mộqxsj t cánrbc i xánrbc c, anh đkdcb i nhìebnv n xem, màlfqa y ởjqzv nhàlfqa đkdcb ừvvgy ng cókvfu nánrbc o loạtaqf n nữagma a, nếexmb u sốhzcr t ruộqxsj t quánrbc thìebnv đkdcb ểhzcr chịeznt dâiwna u ởjqzv cùghao ng màlfqa y, nhưywog ng ——” Áiwna nh mắimhu t lạtaqf nh lẽhziw o củmgtj a Nam Cung Kìebnv nh Hiêvbhj n liếexmb c qua: “Nếexmb u màlfqa y lạtaqf i thưywog ơmhhs ng tổltxy n côqiob ấhuxe y, coi chừvvgy ng tao thậkkot t sựdgld trởjqzv mặtwif t vớkivs i màlfqa y.”
“Thậkkot t sao? Thựdgld c sựdgld cókvfu ngưywog ờwiik i gặtwif p qua Y Y!!” Nam Cung Dạtaqf Hi vui mừvvgy ng, ôqiob m lấhuxe y anh: “Anh! Anh nhấhuxe t đkdcb ịeznt nh phảhuxe i tìebnv m Y Y vềpfej cho em, nhấhuxe t đkdcb ịeznt nh phảhuxe i bảhuxe o đkdcb ảhuxe m con bépfej khôqiob ng xảhuxe y ra chuyệvvgy n gìebnv ……”
Nókvfu i xong, côqiob ta cókvfu chúiwna t nghẹhtwz n ngàlfqa o, nưywog ớkivs c mắimhu t đkdcb ảhuxe o quanh hốhzcr c mắimhu t.
“Đxduv ưywog ợwiik c rồguqp i, đkdcb ừvvgy ng làlfqa m chậkkot m trễciun côqiob ng việvvgy c, màlfqa y cứzibz ôqiob m anh thếexmb nàlfqa y thìebnv chịeznt dâiwna u củmgtj a màlfqa y sẽhziw ghen tịeznt .” Nam Cung Kìebnv nh Hiêvbhj n nhàlfqa n nhạtaqf t nókvfu i.
Mặtwif t củmgtj a Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t đkdcb ỏhbbt lêvbhj n, cũeznt ng khôqiob ng quépfej t mặtwif t mũeznt i củmgtj a anh, nhẹhtwz giọtaqf ng nókvfu i: “Trêvbhj n đkdcb ưywog ờwiik ng anh phảhuxe i cẩbugf n thậkkot n mộqxsj t chúiwna t.”
Nam Cung Kìebnv nh Hiêvbhj n bưywog ớkivs c tớkivs i ôqiob m côqiob , in mộqxsj t nụvbhj hôqiob n lêvbhj n tránrbc n côqiob : “Sẽhziw khôqiob ng cókvfu việvvgy c gìebnv , chờwiik anh vềpfej .”
Mấhuxe y chiếexmb c xe biếexmb n mấhuxe t trong bókvfu ng đkdcb êvbhj m mêvbhj nh mang.
“Côqiob thậkkot t hạtaqf nh phúiwna c, mặtwif c dùghao trưywog ớkivs c kia anh tôqiob i đkdcb ốhzcr i xửkjnf khôqiob ng tốhzcr t vớkivs i côqiob , nhưywog ng hiệvvgy n tạtaqf i anh ấhuxe y chịeznt u hồguqp i tâiwna m vìebnv côqiob , ngàlfqa y ngàlfqa y nâiwna ng niu côqiob giốhzcr ng nhưywog bảhuxe o bốhzcr i, côqiob khổltxy chịeznt u nhữagma ng uấhuxe t ứzibz c trưywog ớkivs c kia cũeznt ng coi nhưywog đkdcb ánrbc ng giánrbc .” Nam Cung Dạtaqf Hi khôqiob ng thểhzcr hiểhzcr u đkdcb ưywog ợwiik c nókvfu i thầebnv m mộqxsj t câiwna u.
“Nếexmb u nhưywog côqiob kiêvbhj n cưywog ờwiik ng đkdcb i qua đkdcb oạtaqf n bókvfu ng ma nàlfqa y, vềpfej sau, mang theo Y Y tiếexmb p tụvbhj c tìebnv m kiếexmb m hạtaqf nh phúiwna c cũeznt ng khôqiob ng phảhuxe i khôqiob ng cókvfu khảhuxe năqxsj ng,” Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nhìebnv n côqiob ta: “Đxduv ếexmb n lúiwna c đkdcb ókvfu , nếexmb u hạtaqf nh phúiwna c, côqiob sẽhziw cảhuxe m kítxde ch hiệvvgy n tạtaqf i bảhuxe n thâiwna n đkdcb ãkebj kiêvbhj n cưywog ờwiik ng.”
“Khôqiob ng nêvbhj n nókvfu i mấhuxe y đkdcb ạtaqf o lýimhu lớkivs n nàlfqa y vớkivs i tôqiob i, nghe khôqiob ng hiểhzcr u.” Nam Cung Dạtaqf Hi nghẹhtwz n ngàlfqa o, mạtaqf nh miệvvgy ng nókvfu i.
“Vậkkot y nókvfu i chuyệvvgy n côqiob cókvfu thểhzcr nghe hiểhzcr u —— tớkivs i ăqxsj n cơmhhs m đkdcb i, dàlfqa nh sứzibz c lựdgld c chờwiik con gánrbc i vềpfej .” Dụvbhj Thiêvbhj n Tuyếexmb t nhẹhtwz giọtaqf ng nókvfu i rồguqp i đkdcb i vàlfqa o nhàlfqa .
Hếexmb t chưywog ơmhhs ng 297
Cô
Nam Cung Kì
Dụ
*****
Nhữ
“Thiế
Dụ
Ngư
Nam Cung Dạ
“Cô
“Có
“Cô
Dụ
Nam Cung Dạ
“Đ
Nam Cung Dạ
“Vậ
“Khô
“Đ
“Vậ
“Nế
Nó
Nam Cung Dạ
Như
Dụ
“Cô
Ngoà
Nhì
“Có
“Có
“Thậ
Nó
“Đ
Mặ
Nam Cung Kì
Mấ
“Cô
“Nế
“Khô
“Vậ
Hế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.