Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 297 : Muốn tôi kêu cô là chị dâu? Không có cửa đâu!

    trước sau   
Từvvgyng chữagma mang theo sựdgld sắimhuc nhọtaqfn, nhưywog đkdcbao kiếexmbm lạtaqfnh nhưywogqxsjng hung hăqxsjng đkdcbâiwnam vàlfqao tránrbci tim củmgtja Nam Cung Dạtaqf Hi!

qiob ta ngơmhhs ngẩbugfn nhìebnvn Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt, tưywogjqzvng tưywogwiikng ra cảhuxenh con gánrbci thêvbhj thảhuxem lưywogu lạtaqfc bêvbhjn ngoàlfqai mộqxsjt mìebnvnh, cókvfu khảhuxeqxsjng sẽhziw gặtwifp chuyệvvgyn nguy hiểhzcrm…… Nam Cung Dạtaqf Hi ôqiobm đkdcbebnvu ngồguqpi xổltxym xuốhzcrng, gàlfqao khókvfuc: “Y Y…… Y Y củmgtja tôqiobi…… Tôqiobi cầebnvn con gánrbci, đkdcbvvgyng bỏhbbtmhhsi con bépfej…… Mọtaqfi ngưywogwiiki hãkebjy giúiwnap tôqiobi, giúiwnap tôqiobi tìebnvm con bépfej!!” Nam Cung Dạtaqf Hi đkdcbzibzng lêvbhjn, khuôqiobn mặtwift đkdcbebnvy nưywogkivsc mắimhut chạtaqfy đkdcbếexmbn trưywogkivsc mặtwift Nam Cung Kìebnvnh Hiêvbhjn, túiwnam lấhuxey cánrbcnh tay anh, nứzibzc nởjqzvkvfui: “Anh! Khôqiobng thấhuxey Y Y…… Anh giúiwnap em…… Nhấhuxet đkdcbezntnh làlfqa con bépfej chánrbcn ghépfejt em…… Em biếexmbt, khẳkvfung đkdcbezntnh làlfqa con bépfej khôqiobng muốhzcrn nhìebnvn thấhuxey em nêvbhjn mớkivsi khôqiobng vềpfej nhàlfqa……”

Nam Cung Kìebnvnh Hiêvbhjn lạtaqfnh lùghaong nắimhum cổltxy tay củmgtja côqiob ta, képfejo côqiob ta ra, lạtaqfnh lùghaong nókvfui: “Dùghaolfqay khôqiobng nókvfui, tao cũezntng sẽhziwebnvm cho bằfrvkng đkdcbưywogwiikc Y Y, nhưywogng lầebnvn sau màlfqay còywogn la lốhzcri khókvfuc lókvfuc om sòywogm, lạtaqfi thưywogơmhhsng tổltxyn chịezntiwnau củmgtja màlfqay nhưywog vậkkoty nữagmaa, coi chừvvgyng tao khôqiobng bỏhbbt qua cho màlfqay!”

Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nhìebnvn anh, lạtaqfi sờwiik sờwiik mặtwift củmgtja mìebnvnh, ngẫoperm nghĩkkot, cũezntng may, vừvvgya rồguqpi cókvfu đkdcbánrbcnh trảhuxe, khôqiobng bịeznt thiệvvgyt thòywogi.

*****

Nhữagmang ngưywogwiiki đkdcbưywogwiikc phánrbci đkdcbi tìebnvm chạtaqfng vạtaqfng mớkivsi trởjqzv vềpfej, nhìebnvn phòywogng sánrbcch chen chúiwnac ngưywogwiiki, biểhzcru tìebnvnh củmgtja ai cũezntng đkdcbpfeju rấhuxet nghiêvbhjm túiwnac.


“Thiếexmbu phu nhâiwnan,” Cókvfu ngưywogwiiki giúiwnap việvvgyc đkdcbi đkdcbếexmbn bêvbhjn cạtaqfnh nhẹhtwz giọtaqfng nókvfui: “Tiêvbhjn sinh bọtaqfn họtaqfjqzv trong phòywogng sánrbcch nókvfui chuyệvvgyn, đkdcbâiwnay làlfqa thứzibzc ăqxsjn củmgtja tiểhzcru thưywog, cầebnvn tôqiobi đkdcbưywoga vàlfqao phòywogng khôqiobng?”

Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nhìebnvn thoánrbcng qua phòywogng củmgtja Nam Cung Dạtaqf Hi, thấhuxey cửkjnfa phòywogng hơmhhsi hépfej mởjqzv, nhẹhtwz giọtaqfng nókvfui: “Đxduvhzcrqiobi.”

Ngưywogwiiki giúiwnap việvvgyc thốhzcri lui qua mộqxsjt bêvbhjn, Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt bưywogng khay đkdcbi tớkivsi, gõhhoohhoo cửkjnfa.

Nam Cung Dạtaqf Hi ngồguqpi bêvbhjn cạtaqfnh bàlfqan, chảhuxey nưywogkivsc mắimhut nhìebnvn ảhuxenh chụvbhjp lúiwnac mìebnvnh vàlfqa con gánrbci đkdcbi ra ngoàlfqai du lịezntch trêvbhjn di đkdcbqxsjng, nghe đkdcbưywogwiikc tiếexmbng đkdcbqxsjng vộqxsji vàlfqang quay đkdcbebnvu lạtaqfi thìebnv nhìebnvn thấhuxey Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt.

“Côqioblfqao đkdcbâiwnay làlfqam gìebnv?” Côqiob ta nghiếexmbn răqxsjng nghiếexmbn lợwiiki, thựdgldc sựdgld khôqiobng muốhzcrn nhìebnvn thấhuxey côqiob.

“Cókvfu ngưywogwiiki nókvfui vớkivsi tôqiobi, chánrbcn ghépfejt mộqxsjt ngưywogwiiki cũezntng cầebnvn phảhuxei cókvfu sứzibzc lựdgldc, tôqiobi thậkkott bộqxsji phụvbhjc côqiob, cókvfu thểhzcr chánrbcn ghépfejt tôqiobi lâiwnau đkdcbếexmbn nhưywog vậkkoty, nếexmbu tôqiobi cókvfu thểhzcrlfqam ítxdet chuyệvvgyn vítxde dụvbhj nhưywog bắimhut nạtaqft hay chửkjnfi bớkivsi côqiob thìebnv tốhzcrt rồguqpi, vậkkoty thìebnvywogng tôqiobi cókvfu thểhzcriwnan bằfrvkng mộqxsjt chúiwnat, nhưywogng hiệvvgyn tạtaqfi ——” Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt lẳkvfung lặtwifng chăqxsjm chúiwna nhìebnvn côqiob ta: “Hìebnvnh nhưywog khôqiobng đkdcbúiwnang, tôqiobi khôqiobng cảhuxem thấhuxey mìebnvnh cókvfu chỗjuaqlfqao đkdcbánrbcng ghépfejt, chẳkvfung qua do côqiob khôqiobng qua đkdcbưywogwiikc bảhuxen thâiwnan mìebnvnh màlfqa thôqiobi.”

“Côqiobywogn khôqiobng biếexmbt lýimhu do gìebnv khiếexmbn tôqiobi chánrbcn ghépfejt côqiob sao? Làlfqaqiob phánrbcnrbct gia đkdcbìebnvnh tôqiobi! Huỷgvzr hoạtaqfi chồguqpng vàlfqa con củmgtja tôqiobi!” Mắimhut củmgtja Nam Cung Dạtaqf Hi đkdcboperm lệvvgy trừvvgyng côqiob.

Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt khôqiobng đkdcbhzcr ýimhu tớkivsi, chỉiwna nhẹhtwz nhàlfqang đkdcbtwift khay thứzibzc ăqxsjn xuốhzcrng, chăqxsjm chúiwna nhìebnvn ảhuxenh chụvbhjp trêvbhjn di đkdcbqxsjng:“Con gánrbci côqiob thựdgldc đkdcbánrbcng yêvbhju, cũezntng rấhuxet giốhzcrng côqiob, khôqiobng giốhzcrng têvbhjn khốhzcrn kiếexmbp Trìebnvnh Dĩkkotvbhjnh kia.” Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nhẹhtwz giọtaqfng nókvfui.

Nam Cung Dạtaqf Hi lạtaqfi trừvvgyng côqiob lầebnvn nữagmaa: “Đxduvókvfulfqa chồguqpng củmgtja tôqiobi, tôqiobi cókvfu thểhzcrkvfui anh ta, côqiob dựdglda vàlfqao cánrbci gìebnvlfqakvfui.”

“Đxduvưywogwiikc, chỉiwna đkdcbhzcr cho côqiobkvfui.” Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt đkdcbzibzng dậkkoty, đkdcbbugfy đkdcbbugfy cánrbci khay: “Ăzuonn mộqxsjt chúiwnat đkdcbi, tôqiobi nghĩkkotqiob khôqiobng thítxdech đkdcbếexmbn phòywogng ăqxsjn, cũezntng khôqiobng thítxdech mỗjuaqi ngàlfqay chỉiwnakvfu ngưywogwiiki giúiwnap việvvgyc phảhuxen ứzibzng hay nókvfui chuyệvvgyn cùghaong côqiob.”

Nam Cung Dạtaqf Hi khôqiobng lêvbhjn tiếexmbng, cắimhun môqiobi, nhìebnvn khay thứzibzc ăqxsjn, đkdcbôqiobi mắimhut ưywogkivst ánrbct.

“Vậkkoty vìebnvnrbci gìebnvqiob lạtaqfi quan tâiwnam tôqiobi? Côqiob biếexmbt ởjqzv trong nhàlfqalfqay cókvfu rấhuxet nhiềpfeju ngưywogwiiki khôqiobng thítxdech tôqiobi khôqiobng, ba chêvbhjqiobi nánrbco loạtaqfn, anh trai chêvbhjqiobi gâiwnay sựdgld, nhấhuxet đkdcbezntnh làlfqa bọtaqfn họtaqf cảhuxem thấhuxey  sau khi đkdcbãkebj gảhuxeqiobi ra ngoàlfqai thìebnv khôqiobng cầebnvn quan tâiwnam đkdcbếexmbn tôqiobi nữagmaa, hiệvvgyn tạtaqfi chồguqpng tôqiobi cũezntng khôqiobng cầebnvn tôqiobi, tôqiobi thậkkott sựdgld khôqiobng muốhzcrn ngâiwnay ngốhzcrc ởjqzv trong nhàlfqalfqay, nhưywogng khôqiobng ngâiwnay ngốhzcrc ởjqzv đkdcbâiwnay thìebnvqiobi cókvfu thểhzcr chạtaqfy đkdcbi đkdcbâiwnau ……”

“Khôqiobng phảhuxei tôqiobi muốhzcrn quan tâiwnam côqiob, do tôqiobi cảhuxem thấhuxey côqiobezntng rấhuxet đkdcbánrbcng thưywogơmhhsng,” Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nhẹhtwz giọtaqfng nókvfui, chậkkotm rãkebji ngồguqpi xuốhzcrng cánrbci ghếexmbvbhjn cạtaqfnh: “Hơmhhsn nữagmaa tôqiobi yêvbhju anh trai côqiob, tôqiobi nhấhuxet đkdcbezntnh phảhuxei tiếexmbp thu gia đkdcbìebnvnh củmgtja anh ấhuxey cũezntng nhưywog thítxdech ứzibzng đkdcbhzcr hoàlfqa nhậkkotp, bằfrvkng khôqiobng —— côqiobezntng biếexmbt títxdenh tìebnvnh tôqiobi thậkkott sựdgld khôqiobng tốhzcrt, tôqiobi khôqiobng cókvfuimhu do gìebnv tớkivsi tìebnvm côqiob đkdcbhzcr bịeznt khinh bỉiwna, côqiob nghĩkkotqiob vẫopern luôqiobn khiếexmbn ngưywogwiiki khánrbcc ghépfejt sao? Nhưywogng theo tôqiobi nhớkivs, trưywogkivsc kia, lúiwnac côqiob chưywoga gảhuxe cho Trìebnvnh Dĩkkotvbhjnh, ởjqzv nhàlfqa Nam Cung côqiob rấhuxet đkdcbưywogwiikc cưywogng chiềpfeju, hìebnvnh nhưywog anh trai vàlfqa ba củmgtja côqiob đkdcbpfeju rấhuxet thưywogơmhhsng yêvbhju côqiob.”


“Đxduvókvfulfqa chuyệvvgyn trưywogkivsc kia, khi đkdcbókvfuqiobi thựdgldc sựdgld rấhuxet tùghaoy hứzibzng, nhưywogng mỗjuaqi ngàlfqay đkdcbpfeju rấhuxet vui vui vẻkctt vẻkctt, tôqiobi luôqiobn tưywogơmhhsi cưywogwiiki vớkivsi mọtaqfi ngưywogwiiki, đkdcbưywogơmhhsng nhiêvbhjn ba vàlfqa anh trai đkdcbpfeju thítxdech tôqiobi.”

“Vậkkoty hiệvvgyn tạtaqfi vìebnv sao lạtaqfi khôqiobng? Gảhuxe cho ngưywogwiiki ta, chọtaqfc họtaqfa, biếexmbn thàlfqanh oánrbcn phụvbhj?” Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nghiêvbhjng đkdcbebnvu hỏhbbti.

“Nếexmbu côqioblfqaqiobi, chẳkvfung lẽhziwqiob sẽhziw khôqiobng trởjqzv thàlfqanh oánrbcn phụvbhj sao?!” Nam Cung Dạtaqf Hi kítxdech đkdcbqxsjng: “Ngàlfqay nàlfqao chồguqpng tôqiobi cũezntng chạtaqfy nhảhuxey ởjqzvvbhjn ngoàlfqai, nhàlfqaezntng khôqiobng thèvbhjm vềpfej, con gánrbci thìebnv ngàlfqay ngàlfqay ầebnvm ĩkkot muốhzcrn gặtwifp ba, lúiwnac đkdcbebnvu tôqiobi còywogn dỗjuaqlfqanh con bépfej, nhưywogng sau đkdcbókvfu thìebnvlfqang ngàlfqay càlfqang khôqiobng còywogn kiêvbhjn nhẫopern dỗjuaqlfqanh nókvfu, tôqiobi cũezntng vôqiobghaong buồguqpn phiềpfejn, ai tớkivsi dỗjuaqqiobi đkdcbâiwnay?? Títxdenh tìebnvnh củmgtja tôqiobi càlfqang ngàlfqay càlfqang khôqiobng tốhzcrt làlfqa do ai hạtaqfi? Chẳkvfung lẽhziwlfqa bảhuxen thâiwnan tôqiobi?!”

kvfui tớkivsi đkdcbâiwnay, nghe đkdcbưywogwiikc bêvbhjn ngoàlfqai cókvfu đkdcbqxsjng tĩkkotnh, Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nhìebnvn nhìebnvn, nhẹhtwz giọtaqfng nókvfui: “Côqiob muốhzcrn ra ngoàlfqai hỏhbbti tìebnvnh huốhzcrng khôqiobng? Hìebnvnh nhưywog mấhuxey ngưywogwiiki Kìebnvnh Hiêvbhjn muốhzcrn đkdcbi ra ngoàlfqai.”

Nam Cung Dạtaqf Hi cókvfu chúiwnat kítxdech đkdcbqxsjng, đkdcbzibzng lêvbhjn chạtaqfy ra ngoàlfqai.

Nhưywogng nghĩkkotebnv đkdcbókvfu lạtaqfi dừvvgyng bưywogkivsc, nhìebnvn Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt, nókvfui: “Thậkkott khôqiobng ngờwiik, trong lúiwnac nàlfqay, ngưywogwiiki bêvbhjn cạtaqfnh tôqiobi lạtaqfi làlfqaqiob, nhưywogng côqiob đkdcbvvgyng cho làlfqaqiobi sẽhziw mềpfejm lòywogng, muốhzcrn tôqiobi kêvbhju côqioblfqa chịezntiwnau, khôqiobng cókvfu dễciunlfqang nhưywog vậkkoty đkdcbâiwnau!”

Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt chăqxsjm chúiwna nhìebnvn ngưywogwiiki đkdcbàlfqan ôqiobng cókvfunrbcng ngưywogwiiki đkdcbĩkkotnh đkdcbtaqft đkdcbzibzng bêvbhjn ngoàlfqai kia, tránrbci tim nhưywog bịezntkvfup chặtwift, trong lòywogng cũezntng muốhzcrn nhanh chókvfung chạtaqfy đkdcbếexmbn cạtaqfnh anh, côqiob nhàlfqan nhạtaqft nókvfui vớkivsi Nam Cung Dạtaqf Hi: “Tôqiobi khôqiobng phảhuxei ngưywogwiiki cókvfu khôqiobng tiềpfejn đkdcbguqp nhưywog vậkkoty, chẳkvfung lẽhziw chỉiwnaebnv mộqxsjt câiwnau nókvfui củmgtja côqioblfqaqiobi phảhuxei nhảhuxey qua lửkjnfa bơmhhsi qua sôqiobng sao? Thítxdech kêvbhju hay khôqiobng tuỳszviqiob!”

“Côqiob……” Nam Cung Dạtaqf Hi nghẹhtwzn lờwiiki, thấhuxey côqiob đkdcbi ra ngoàlfqai, cũezntng bưywogkivsc đkdcbi theo.

Ngoàlfqai cửkjnfa, Nam Cung Kìebnvnh Hiêvbhjn đkdcbãkebj ngồguqpi vàlfqao trong xe chuẩbugfn bịeznt đkdcbi.

Nhìebnvn thấhuxey hai bókvfung dánrbcng đkdcbókvfun nắimhung đkdcbi tớkivsi, Nam Cung Kìebnvnh Hiêvbhjn dừvvgyng lạtaqfi, lẳkvfung lặtwifng chờwiiknrbcc côqiob.

“Cókvfu tin tứzibzc củmgtja Y Y rồguqpi sao? Anh, mấhuxey ngưywogwiiki đkdcbezntnh đkdcbi đkdcbâiwnau!” Nam Cung Dạtaqf Hi chạtaqfy tớkivsi, nôqiobn nókvfung hỏhbbti.

“Cókvfu hai ngưywogwiiki nókvfui làlfqa thấhuxey qua mộqxsjt cánrbci xánrbcc, anh đkdcbi nhìebnvn xem, màlfqay ởjqzv nhàlfqa đkdcbvvgyng cókvfunrbco loạtaqfn nữagmaa, nếexmbu sốhzcrt ruộqxsjt quánrbc thìebnv đkdcbhzcr chịezntiwnau ởjqzvghaong màlfqay, nhưywogng ——” Áiwnanh mắimhut lạtaqfnh lẽhziwo củmgtja Nam Cung Kìebnvnh Hiêvbhjn liếexmbc qua: “Nếexmbu màlfqay lạtaqfi thưywogơmhhsng tổltxyn côqiobhuxey, coi chừvvgyng tao thậkkott sựdgld trởjqzv mặtwift vớkivsi màlfqay.”

“Thậkkott sao? Thựdgldc sựdgldkvfu ngưywogwiiki gặtwifp qua Y Y!!” Nam Cung Dạtaqf Hi vui mừvvgyng, ôqiobm lấhuxey anh: “Anh! Anh nhấhuxet đkdcbezntnh phảhuxei tìebnvm Y Y vềpfej cho em, nhấhuxet đkdcbezntnh phảhuxei bảhuxeo đkdcbhuxem con bépfej khôqiobng xảhuxey ra chuyệvvgyn gìebnv ……”

kvfui xong, côqiob ta cókvfu chúiwnat nghẹhtwzn ngàlfqao, nưywogkivsc mắimhut đkdcbhuxeo quanh hốhzcrc mắimhut.

“Đxduvưywogwiikc rồguqpi, đkdcbvvgyng làlfqam chậkkotm trễciunqiobng việvvgyc, màlfqay cứzibz ôqiobm anh thếexmblfqay thìebnv chịezntiwnau củmgtja màlfqay sẽhziw ghen tịeznt.” Nam Cung Kìebnvnh Hiêvbhjn nhàlfqan nhạtaqft nókvfui.

Mặtwift củmgtja Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt đkdcbhbbtvbhjn, cũezntng khôqiobng quépfejt mặtwift mũeznti củmgtja anh, nhẹhtwz giọtaqfng nókvfui: “Trêvbhjn đkdcbưywogwiikng anh phảhuxei cẩbugfn thậkkotn mộqxsjt chúiwnat.”

Nam Cung Kìebnvnh Hiêvbhjn bưywogkivsc tớkivsi ôqiobm côqiob, in mộqxsjt nụvbhjqiobn lêvbhjn tránrbcn côqiob: “Sẽhziw khôqiobng cókvfu việvvgyc gìebnv, chờwiik anh vềpfej.”

Mấhuxey chiếexmbc xe biếexmbn mấhuxet trong bókvfung đkdcbêvbhjm mêvbhjnh mang.

“Côqiob thậkkott hạtaqfnh phúiwnac, mặtwifc dùghao trưywogkivsc kia anh tôqiobi đkdcbhzcri xửkjnf khôqiobng tốhzcrt vớkivsi côqiob, nhưywogng hiệvvgyn tạtaqfi anh ấhuxey chịezntu hồguqpi tâiwnam vìebnvqiob, ngàlfqay ngàlfqay nâiwnang niu côqiob giốhzcrng nhưywog bảhuxeo bốhzcri, côqiob khổltxy chịezntu nhữagmang uấhuxet ứzibzc trưywogkivsc kia cũezntng coi nhưywog đkdcbánrbcng giánrbc.” Nam Cung Dạtaqf Hi khôqiobng thểhzcr hiểhzcru đkdcbưywogwiikc nókvfui thầebnvm mộqxsjt câiwnau.

“Nếexmbu nhưywogqiob kiêvbhjn cưywogwiikng đkdcbi qua đkdcboạtaqfn bókvfung ma nàlfqay, vềpfej sau, mang theo Y Y tiếexmbp tụvbhjc tìebnvm kiếexmbm hạtaqfnh phúiwnac cũezntng khôqiobng phảhuxei khôqiobng cókvfu khảhuxeqxsjng,” Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nhìebnvn côqiob ta: “Đxduvếexmbn lúiwnac đkdcbókvfu, nếexmbu hạtaqfnh phúiwnac, côqiob sẽhziw cảhuxem kítxdech hiệvvgyn tạtaqfi bảhuxen thâiwnan đkdcbãkebj kiêvbhjn cưywogwiikng.”

“Khôqiobng nêvbhjn nókvfui mấhuxey đkdcbtaqfo lýimhu lớkivsn nàlfqay vớkivsi tôqiobi, nghe khôqiobng hiểhzcru.” Nam Cung Dạtaqf Hi nghẹhtwzn ngàlfqao, mạtaqfnh miệvvgyng nókvfui.

“Vậkkoty nókvfui chuyệvvgyn côqiobkvfu thểhzcr nghe hiểhzcru —— tớkivsi ăqxsjn cơmhhsm đkdcbi, dàlfqanh sứzibzc lựdgldc chờwiik con gánrbci vềpfej.” Dụvbhj Thiêvbhjn Tuyếexmbt nhẹhtwz giọtaqfng nókvfui rồguqpi đkdcbi vàlfqao nhàlfqa.

Hếexmbt chưywogơmhhsng 297

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.