Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 239 : Còn chưa chịu thừa nhận đúng không?

    trước sau   
"Nam Cung thiếqxofu gia, vềymjn phầsmwpn camera giáqznym sáqznyt......" Viêxbtqn cảmflhnh sáqznyt cóqelpppqki xấkosju hổakbw, thoáqznyng lúystjng túystjng cùvbwung khẩhovin trưstkfơppqkng nóqelpi.

"Nghĩmflh kỹucdb rồjxami trảmflh lờqelpi cho tôfgici biếqxoft!" Đqjdaôfgici mắeyjdt băizivng lãyisonh củstkfa Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn lộyqfn ra sáqznyt khíceww, rúystjt đeeivôfgici tay từoprp trong túystji quầsmwpn ra chậcidnm rãyisoi chốceecng ởigke trêxbtqn bàeeivn, cóqelp mộyqfnt loạpycti báqzny khíceww ârzyom lãyisonh khốceecng chếqxof toàeeivn cụxothc: "Tôfgici cho ôfgicng cơppqk hộyqfni nóqelpi ra sựafbi thậcidnt, đeeivoprpng khôfgicng biếqxoft quývbwu trọcewwng."

"Nam Cung thiếqxofu gia......" Viêxbtqn cảmflhnh sáqznyt đeeivakbw mồjxamfgici đeeivsmwpy đeeivsmwpu, cốceec chấkosjp hỏasudi: "Xin hỏasudi phầsmwpn camera giáqznym sáqznyt trong tay anh từoprp đeeivârzyou màeeivqelp? Lúystjc đeeiviềymjnu tra, cảmflh tổakbw củstkfa chúystjng tôfgici đeeivymjnu ởigke đeeivârzyoy, chúystjng tôfgici......"

"Dùvbwung tiềymjnn mua tổakbw đeeiviềymjnu tra nho nhỏasud củstkfa cáqznyc ngưstkfqelpi cũcvaong khôfgicng phảmflhi làeeiv vấkosjn đeeivymjnqelpc búystja gìbtib ——" Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn ngắeyjdt lờqelpi ôfgicng ta, cưstkfqelpi lạpyctnh nóqelpi: "Ôjylvng cảmflhm thấkosjy chúystjt tàeeivi lựafbic nàeeivy nhàeeiv họceww La cũcvaong khôfgicng cóqelp sao? Hơppqkn nữujgia, nếqxofu muốceecn đeeiviềymjnu tra loạpycti chuyệsmwpn nàeeivy màeeivqelpi, cho tớjxwpi bârzyoy giờqelp chưstkfa hềymjn chârzyon chícewwnh dựafbia vàeeivo mấkosjy cảmflhnh sáqznyt cáqznyc ngưstkfqelpi, ngay cảmflh tháqznym tửfjxxstkf khôfgicng nổakbwi tiếqxofng cũcvaong còiaean khôfgicn ngoan hơppqkn so vớjxwpi cáqznyc ngưstkfqelpi, cáqznyi gìbtibxbtqn nóqelpi cáqznyi gìbtib khôfgicng nêxbtqn nóqelpi, biếqxoft rấkosjt rõxxff! Àxoth...... Xem ra ôfgicng cũcvaong khôfgicng quývbwu trọcewwng cơppqk hộyqfni lầsmwpn nàeeivy, phảmflhi khôfgicng?"

Tay viêxbtqn cảmflhnh sáqznyt khôfgicng ngừoprpng bóqelpp tàeeivi liệsmwpu, run rẩhoviy, nóqelpi khôfgicng ra lờqelpi.

La Tìbtibnh Uyểbtibn ngồjxami ngay thẳoprpng ởigkexbtqn cạpyctnh, tay nắeyjdm chặpyeit khăizivn giấkosjy, khuôfgicn mặpyeit nhỏasud nhắeyjdn táqznyi nhợvbwut, sáqznyng nay, côfgic ta vốceecn đeeivãyiso mộyqfnt tay thiếqxoft kếqxof tốceect chuyệsmwpn nàeeivy, tấkosjt cảmflh đeeivymjnu tiếqxofn hàeeivnh thícewwch hợvbwup logic, nhưstkfng kểbtib từoprp khi Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn tớjxwpi thìbtib đeeivãyiso bắeyjdt đeeivsmwpu thay đeeivakbwi, táqznyc phong cưstkfqelpng đeeivpycti củstkfa anh tưstkfigkeng chừoprpng nhưstkf sắeyjdp xétqgjqznych biểbtibu hiệsmwpn dốceeci tráqzny mỏasudng nhưstkfqznynh ve củstkfa côfgic ta!


"Kìbtibnh Hiêxbtqn......" La Tìbtibnh Uyểbtibn run rẩhoviy kêxbtqu mộyqfnt tiếqxofng, đeeivôfgici mắeyjdt dârzyong tràeeivn nưstkfjxwpc mắeyjdt trong suốceect, bi thưstkfơppqkng màeeiv đeeiviềymjnm đeeivpyctm đeeiváqznyng yêxbtqu: "Anh cóqelp thểbtib đeeivoprpng tra hỏasudi nữujgia đeeivưstkfvbwuc khôfgicng? Em đeeivãyisoqznyc nhậcidnn làeeiv ngưstkfqelpi nàeeivy rồjxami, em cũcvaong rấkosjt cảmflhm kícewwch bọcewwn họceww đeeivãyiso giúystjp em bắeyjdt đeeivưstkfvbwuc anh ta, tạpycti sao nhấkosjt đeeivcvaonh phảmflhi truy cứbjueu chi tiếqxoft? Chẳoprpng lẽuntw ngay cảmflh quáqzny trìbtibnh kia xảmflhy ra nhưstkf thếqxofeeivo anh cũcvaong muốceecn biếqxoft hay sao? Van xin anh đeeivoprpng tàeeivn nhẫafbin nhưstkf vậcidny cóqelp đeeivưstkfvbwuc khôfgicng?"

Vợvbwu chồjxamng nhàeeiv họceww La ngồjxami ởigkeeeivn đeeivceeci diệsmwpn, sắeyjdc mặpyeit cũcvaong hơppqki khóqelp coi.

qjdaúystjng vậcidny! Đqjdabjuea nhỏasudeeivy, đeeivếqxofn cùvbwung làeeivqelp chuyệsmwpn gìbtib xảmflhy ra?!" Sắeyjdc mặpyeit La Mârzyon Thàeeivnh táqznyi xanh, tứbjuec giậcidnn nóqelpi: "Làeeiv cháqznyu nóqelpi cùvbwung truyềymjnn thôfgicng, chỉdcek cầsmwpn bắeyjdt đeeivưstkfvbwuc hung thủstkfstkfqelpng bạpycto Tìbtibnh Uyểbtibn thìbtib sẽuntw thàeeivnh hôfgicn vớjxwpi con bétqgj, hiệsmwpn giờqelp ngưstkfqelpi đeeivãyiso chộyqfnp đeeivưstkfvbwuc cháqznyu lạpycti hoàeeivi nghi xoay quanh, cháqznyu cứbjue muốceecn vạpyctch trầsmwpn vếqxoft sẹfnmno củstkfa Uyểbtibn Nhi nhưstkf vậcidny sao?!"

Ngưstkfqelpi xung quanh im bặpyeit khôfgicng dáqznym nóqelpi lờqelpi nàeeivo, nhưstkfng Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn cảmflhm thụxoth đeeivưstkfvbwuc áqznynh mắeyjdt tráqznych cứbjue đeeivếqxofn từoprp bốceecn phưstkfơppqkng táqznym hưstkfjxwpng.

"Bắeyjdt đeeivưstkfvbwuc hung thủstkfqznyc thựafbic làeeivqelp thểbtib thàeeivnh hôfgicn, chỉdcekqelp đeeiviềymjnu phảmflhi xem hung thủstkfeeiv ngưstkfqelpi nàeeivo,” Đqjdaôfgici mắeyjdt lạpyctnh củstkfa Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn nhìbtibn chằxxyxm chằxxyxm La Mârzyon Thàeeivnh, nụxothstkfqelpi trêxbtqn khóqelpe miệsmwpng càeeivng lúystjc càeeivng lạpyctnh lùvbwung: "Chúystj La, khôfgicng nêxbtqn tùvbwuy tiệsmwpn bắeyjdt mộyqfnt ngưstkfqelpi tớjxwpi rồjxami xem nhưstkfeeiv ngưstkfqelpi cưstkfqelpng bạpycto con gáqznyi củstkfa chúystj, huốceecng chi còiaean pháqznyt hiệsmwpn trăizivm ngàeeivn chỗoprp hởigkeigke trong nàeeivy, khôfgicng nhữujging cáqznyc ngưstkfqelpi khôfgicng muốceecn đeeiviềymjnu tra tìbtibm hiểbtibu rõxxffeeivng, ngưstkfvbwuc lạpycti gấkosjp gáqznyp che dấkosju sựafbi thậcidnt, nhưstkf vậcidny làeeivqelp ývbwubtib?"

"Cháqznyu......" La Mârzyon Thàeeivnh nghẹfnmnn họcewwng, sắeyjdc mặpyeit rấkosjt khóqelp coi: "Chúystjcvaong chỉdcekeeiv đeeivau lòiaeang Tìbtibnh Uyểbtibn! Nóqelp chờqelp đeeivvbwui cháqznyu lârzyou nhưstkf vậcidny, lạpycti bịcvao ngưstkfqelpi xa lạpyctstkfyrmgng hiếqxofp, chúystj biếqxoft cháqznyu khôfgicng thểbtibeeivo khôfgicng ghétqgjt bỏasudqelp, vìbtib thếqxof mớjxwpi muốceecn hai đeeivbjuea mau chóqelpng thàeeivnh hôfgicn, chẳoprpng lẽuntw đeeiviềymjnu nàeeivy cũcvaong sai sao!"

"Chúystj La, chúystj khôfgicng cóqelp sai...... Sai làeeiv phạpyctm nhârzyon nàeeivy, căizivn bảmflhn làeeiv anh ta khôfgicng nóqelpi ra sựafbi thậcidnt!"

Lờqelpi củstkfa Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn vôfgicvbwung rõxxffeeivng, áqznynh mắeyjdt lạpyctnh lẽuntwo tớjxwpi cựafbic đeeiviểbtibm.Chưstkfơppqkng mớjxwpi nhấkosjt đeeivăizivng trêxbtqn diendanlequydon

"Con cóqelp ývbwu tứbjuebtib?" Ởvbwu mộyqfnt bêxbtqn trầsmwpm mặpyeic hồjxami lârzyou, Nam Cung Ngạpycto cau màeeivy nóqelpi: "Chẳoprpng lẽuntw cảmflhnh sáqznyt còiaean cóqelp thểbtib gạpyctt con sao?!"

"Tôfgici chỉdcek hỏasudi mộyqfnt vấkosjn đeeivymjn," Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn đeeivbjueng dậcidny, bóqelpng dáqznyng thon dàeeivi cao ngấkosjt bưstkfjxwpc tớjxwpi trưstkfjxwpc mặpyeit phạpyctm nhârzyon, lạpyctnh giọcewwng hỏasudi: "Đqjdaoạpyctn thờqelpi gian xảmflhy ra chuyệsmwpn đeeivóqelp anh đeeivang ởigke đeeivârzyou? Làeeiv anh cưstkfqelpng bạpycto ngưstkfqelpi phụxoth nữujgieeivy sao?...... Nghĩmflh cho kỹucdb rồjxami hãyisoy trảmflh lờqelpi, tôfgici chỉdcek muốceecn nóqelpi cho anh biếqxoft, nếqxofu anh dáqznym nóqelpi chúystjt gìbtib khôfgicng đeeivúystjng vớjxwpi sựafbi thậcidnt, tôfgici sẽuntw cho anh xuốceecng đeeivcvaoa ngụxothc —— tộyqfni cưstkfqelpng bạpycto, đeeivpyeic biệsmwpt pháqznyn xửfjxx khôfgicng bao nhiêxbtqu năizivm, dầsmwpu gìbtibcvaong vẫafbin còiaean sốceecng, nhưstkfng tôfgici nhắeyjdc nhởigke anh hậcidnu quảmflh khi chọcewwc tớjxwpi tôfgici, tuyệsmwpt đeeivceeci sẽuntw khiếqxofn anh sốceecng khôfgicng bằxxyxng chếqxoft."

Ápdxfnh mắeyjdt chếqxoft lặpyeing củstkfa phạpyctm nhârzyon run rẩhoviy cụxothp xuốceecng, lạpycti ngưstkfjxwpc mắeyjdt lêxbtqn nhìbtibn Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn, cổakbw họcewwng giốceecng nhưstkf bịcvao ngăizivn chặpyein, nóqelpi khôfgicng ra lờqelpi.Chưstkfơppqkng mớjxwpi nhấkosjt đeeivăizivng trêxbtqn diendanlequydon

"Kìbtibnh Hiêxbtqn......" La Tìbtibnh Uyểbtibn hoảmflhng hốceect,"Anh...... Anh đeeivoprpng uy hiếqxofp anh ta, khôfgicng thểbtib, nhưstkf vậcidny làeeiv vu oan giáqzny họcewwa!"

xoth......" Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn bậcidnt cưstkfqelpi, vầsmwpng tráqznyn tuấkosjn dậcidnt giãyison ra, áqznynh mắeyjdt lạpyctnh nhạpyctt màeeiv ârzyom lãyisonh nhìbtibn vềymjn phícewwa La Tìbtibnh Uyểbtibn: "Côfgic khôfgicng thấkosjy mìbtibnh rấkosjt kỳorhx quáqznyi sao? Đqjdaceeci mặpyeit vớjxwpi kẻsmwp xấkosju xa đeeivãyisostkfqelpng bạpycto mìbtibnh, ngưstkfvbwuc lạpycti côfgiciaean lo nghĩmflh cho anh ta."


"......" Nhấkosjt thờqelpi La Tìbtibnh Uyểbtibn biếqxoft mìbtibnh đeeivãyisoqelpi càeeivn, lờqelpi nghẹfnmnn lạpycti ởigke cổakbw họcewwng.Chưstkfơppqkng mớjxwpi nhấkosjt đeeivăizivng trêxbtqn diendanlequydon

"Tôfgici khôfgicng phạpyctm tộyqfni cưstkfqelpng bạpycto...... Khôfgicng phảmflhi tôfgici......" Ýceww thứbjuec củstkfa phạpyctm nhârzyon mơppqk hồjxam, run rẩhoviy bắeyjdt lấkosjy tay áqznyo củstkfa Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn, tựafbia nhưstkf nhìbtibn thấkosjy tia sáqznyng duy nhấkosjt trong đeeivêxbtqm tốceeci, đeeivôfgici mắeyjdt chếqxoft lặpyeing sáqznyng ngờqelpi kháqznyc thưstkfqelpng: "Khôfgicng phảmflhi làeeivfgici, thậcidnt sựafbi khôfgicng phảmflhi làeeivfgici, tôfgici khôfgicng cóqelpstkfqelpng bạpycto ngưstkfqelpi ta...... Tiêxbtqn sinh, tiêxbtqn sinh, anh hãyisoy cứbjueu tôfgici!" 

Cảmflh ngưstkfqelpi La Tìbtibnh Uyểbtibn lạpyctnh nhưstkfizivng, giậcidnn đeeivếqxofn vỗoprpeeivn, khuôfgicn mặpyeit nhỏasud nhắeyjdn xinh đeeivfnmnp lộyqfn ra nỗoprpi oáqznyn giậcidnn cùvbwung sựafbiizivm hậcidnn: "Anh nóqelpi cáqznyi gìbtib? Anh còiaean ởigkeppqki nàeeivy giảmflh bộyqfnfgic tộyqfni cáqznyi gìbtib hảmflh! Rõxxffeeivng chícewwnh làeeiv anh...... Làeeiv anh làeeivm ra nhữujging chuyệsmwpn khôfgicng bằxxyxng cầsmwpm thúystj kia vớjxwpi tôfgici, rõxxffeeivng chícewwnh làeeiv anh!"

"Tiểbtibu thưstkf...... Vịcvao tiểbtibu thưstkfeeivy, cóqelp trờqelpi đeeivkosjt chứbjueng giáqznym!!" Hai tay mang theo còiaeang tay củstkfa phạpyctm nhârzyon run run rẩhoviy rẩhoviy, trong lúystjc nhấkosjt thờqelpi kícewwch đeeivyqfnng đeeivếqxofn đeeivôfgici mắeyjdt cũcvaong dârzyong tràeeivn nưstkfjxwpc mắeyjdt, mộyqfnt tiếqxofng ‘Phịcvaoch!’, quỳorhx xuốceecng trưstkfjxwpc mặpyeit Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn, túystjm ốceecng quầsmwpn củstkfa anh kêxbtqu khóqelpc, nóqelpi: "Vịcvao tiêxbtqn sinh nàeeivy, xin hãyisoy cứbjueu tôfgici, cứbjueu vợvbwu con tôfgici!! Tôfgici thậcidnt sựafbi khôfgicng cóqelp phạpyctm tộyqfni...... Xin đeeivoprpng đeeivceeci phóqelp vợvbwu con tôfgici, anh muốceecn tôfgici làeeivm gìbtibcvaong đeeivưstkfvbwuc......"

Giốceecng nhưstkf mộyqfnt khốceeci thuốceecc nổakbw đeeivưstkfvbwuc nétqgjm ra trêxbtqn mặpyeit đeeivkosjt, nổakbwsmwpm ầsmwpm khiếqxofn cảmflh cụxothc cảmflhnh sáqznyt cũcvaong ong ong rung chuyểbtibn.

“Anh cârzyom miệsmwpng cho tôfgici!" Cảmflhnh sáqznyt giậcidnn dữujgi đeeivcidnp bàeeivn, chỉdcekeeivo phạpyctm nhârzyon nóqelpi: "Anh bớjxwpt tranh cãyisoi cho tôfgici! Chícewwnh anh đeeivãyisoeeivm nhữujging chuyệsmwpn cầsmwpm thúystj kia vớjxwpi La tiểbtibu thưstkf, nhắeyjdc đeeivếqxofn vợvbwu con củstkfa anh làeeivm cáqznyi gìbtib! Khôfgicng đeeivưstkfvbwuc nóqelpi càeeivn ởigke chỗoprpeeivy!"

"Tôfgici khôfgicng cóqelpqelpi càeeivn...... Tôfgici khôfgicng cóqelp!" Phạpyctm nhârzyon kêxbtqu gàeeivo dậcidnp đeeivsmwpu, lôfgici ốceecng quầsmwpn củstkfa Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn khôfgicng buôfgicng: "Vợvbwu con củstkfa tôfgici đeeivymjnu đeeivang ởigke trong tay bọcewwn họceww, tôfgici phảmflhi làeeivm theo lờqelpi bọcewwn họcewwqelpi, vịcvao tiêxbtqn sinh nàeeivy xin hãyisoy cứbjueu tôfgici, xin cứbjueu mạpyctng......"

Giốceecng nhưstkf mộyqfnt tícewwn đeeivjxamfgicn mọcewwn nhấkosjt, quỳorhx rạpyctp trêxbtqn mặpyeit đeeivkosjt kêxbtqu khóqelpc cầsmwpu xin chúystja tha thứbjue, thàeeivnh kícewwnh màeeiv thốceecng khổakbw.

Phảmflhn ứbjueng kịcvaop trưstkfjxwpc tiêxbtqn chícewwnh làeeiv cha mẹfnmn nhàeeiv họceww La, khôfgicng thểbtibstkfigkeng tưstkfvbwung nổakbwi nhìbtibn cảmflhnh tưstkfvbwung trưstkfjxwpc mắeyjdt, cúystji đeeivsmwpu kêxbtqu mộyqfnt tiếqxofng trờqelpi ơppqki, hỏasudi con gáqznyi củstkfa mìbtibnh: "Uyểbtibn Nhi, đeeivârzyoy...... Đqjdaârzyoy làeeiv chuyệsmwpn gìbtib xảmflhy ra? Chẳoprpng lẽuntw ngưstkfqelpi nàeeivy...... Chẳoprpng lẽuntweeivqznyc ngưstkfqelpi mua chuộyqfnc hay sao?"

Sắeyjdc mặpyeit La Tìbtibnh Uyểbtibn táqznyi nhợvbwut, khôfgicng thểbtib tin đeeivưstkfvbwuc phạpyctm nhârzyon nàeeivy lạpycti cóqelp thểbtibqznyn đeeivbjueng mìbtibnh nhưstkf vậcidny!

Trong cụxothc cảmflhnh sáqznyt hỗoprpn loạpyctn, theo bảmflhn năizivng La Tìbtibnh Uyểbtibn muốceecn trốceecn tráqznynh, vưstkfơppqkn hai tay run rẩhoviy che lỗoprp tai, đeeivôfgici mắeyjdt kinh hoảmflhng màeeiv sợvbwuyisoi nhìbtibn phạpyctm nhârzyon kia: "Anh ta nóqelpi láqznyo...... Anh ta nóqelpi láqznyo! Làeeiv anh ta nóqelpi láqznyo!" 

Nam Cung Kìbtibnh Hiêxbtqn hừoprp lạpyctnh mộyqfnt tiếqxofng, chậcidnm rãyisoi đeeivi tớjxwpi trưstkfjxwpc mặpyeit La Tìbtibnh Uyểbtibn: “Nóqelpi láqznyo chuyệsmwpn gìbtib??...... La Tìbtibnh Uyểbtibn, đeeivếqxofn giờqelpeeivfgic vẫafbin khôfgicng chịcvaou thừoprpa nhậcidnn làeeivfgicvbwung đeeiváqznym ngưstkfqelpi kia thôfgicng đeeivjxamng diễckqhn màeeivn kịcvaoch vui nàeeivy hay sao?"

"Em khôfgicng cóqelp...... Kìbtibnh Hiêxbtqn, thậcidnt sựafbi em khôfgicng cóqelpqelpi dốceeci! Em nóqelpi đeeivymjnu làeeiv sựafbi thậcidnt, làeeiv ngưstkfqelpi nàeeivy cưstkfqelpng bạpycto em, làeeiv anh ta đeeivang nghe nhìbtibn lẫafbin lộyqfnn, anh đeeivoprpng nghe anh nóqelpi hưstkfu nóqelpi vưstkfvbwun, anh đeeivoprpng nghe!!" Trêxbtqn mặpyeit La Tìbtibnh Uyểbtibn nưstkfjxwpc mắeyjdt tung hoàeeivnh, cảmflh ngưstkfqelpi run rẩhoviy nhưstkf chiếqxofc láqzny khôfgic.

Hếqxoft chưstkfơppqkng 239

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.