Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 213 : Đột nhiên, rất nhớ anh

    trước sau   
Giốnjnung nhưsjhp mộdpfpt cơomixn bãbxxlo vừuinwa mớpzwti quéiboft qua.

Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjv đuinwếjwpln nơomixi thìexnp đuinwãbxxlsrxm nửetbza giờxdxc sau, vừuinwa bưsjhppzwtc khỏioqpi du thuyềietln, anh nhìexnpn thấvagyy trêjqnun quảetsrng trưsjhpxdxcng trốnjnung trảetsri cóbdwb mấvagyy ngưsjhpxdxci đuinwàsrxmn ôbaofng cuốnjnung cuồdpfpng nhưsjhp đuinwjqnun đuinwang dâymefy dưsjhpa ởxdxc trưsjhppzwtc mộdpfpt cửetbza tiệrwjmm, bấvagyt chợftatt, mộdpfpt tiếjwplng théiboft chóbdwbi tai củflcha phụioqp nữdaml truyềietln đuinwếjwpln.

Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjvvagyn thởxdxc đuinwi qua, chụioqpp lấvagyy bảetsr vai củflcha ngưsjhpxdxci đuinwàsrxmn ôbaofng kia, mộdpfpt quyềietln hung ázlrcc ngoan đuinwdpfpc nệrwjmn tớpzwti!

Tiếjwplng théiboft chóbdwbi tai lan tràsrxmn ra chung quanh, Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjvibofo lỏioqpng càsrxm vạsdvat, túzxvsm ngưsjhpxdxci đuinwàsrxmn ôbaofng trêjqnun mặnjnut đuinwvagyt lêjqnun, lạsdvai nệrwjmn tớpzwti thêjqnum mộdpfpt quyềietln! Anh lo lắnjnung đuinwietl phòflchng suốnjnut mưsjhpxdxci mấvagyy giờxdxc đuinwdpfpng hồdpfp, cuốnjnui cùftatng đuinwãbxxl bắnjnut đuinwưsjhpftatc bọznqhn họznqh, cơomixn giậdockn nghẹgqljn ởxdxc trong lồdpfpng ngựvagyc sắnjnup nổvrci tung, cázlrci gìexnpdwjvng đuinwietlu khôbaofng đuinwioqp ýqtlh, chỉbxxlzxvsm lấvagyy têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng kia, ra sứxgnkc màsrxm đuinwázlrcnh!!

Mấvagyy cúzxvs đuinwvagym rấvagyt hung ázlrcc ngoan đuinwdpfpc, têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng bịexnp đuinwázlrcnh đuinwếjwpln nhìexnpn khôbaofng thấvagyy nam bắnjnuc, rốnjnut cuộdpfpc sứxgnkc lựvagyc củflcha Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjvdwjvng rãbxxl rờxdxci, túzxvsm lấvagyy cổvrci ázlrco củflcha anh ta, hung ázlrcc hỏioqpi: “Côbaofvagyy đuinwâymefu? Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt đuinwâymefu? Giao ra đuinwâymefy cho tôbaofi!”

“......” Mặnjnut mũdwjvi củflcha têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng bầzgrqm dậdockp, thốnjnung khổvrci khóbdwb chịexnpu rêjqnun rỉbxxl, bịexnp đuinwázlrcnh đuinwếjwpln mázlrcu tưsjhpơomixi đuinwzgrqm đuinwìexnpa, khóbdwb khăhnkxn mởxdxc mắnjnut ra, kinh sợftat nhìexnpn Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjv, giọznqhng khàsrxmn khàsrxmn, gấvagyp rúzxvst nóbdwbi: “Khôbaofng thấvagyy, khôbaofng thấvagyy côbaofvagyy đuinwâymefu! Chúzxvsng tôbaofi cũdwjvng đuinwang tìexnpm......”


Vừuinwa nóbdwbi xong thìexnp ho khan dữdaml dộdpfpi mộdpfpt trậdockn, Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjv trợftatn to hai mắnjnut, nhanh chóbdwbng kéibofo anh ta đuinwxgnkng dậdocky hung hăhnkxng đuinwèsncoxdxc trêjqnun vázlrcch tưsjhpxdxcng: “Cậdocku nóbdwbi cázlrci gìexnp? Khôbaofng thấvagyy? Khôbaofng thấvagyy côbaofvagyy bao lâymefu rồdpfpi, nóbdwbi rõbdwbsrxmng cho tôbaofi nghe! Ngưsjhpxdxci đuinwang ởxdxc trong tay cázlrcc ngưsjhpxdxci tạsdvai sao lạsdvai khôbaofng thấvagyy, hảetsr?!”

“Khụioqp khụioqp...... Chívagynh côbaofvagyy...... Tựvagyexnpnh trốnjnun......”

zlrcu tưsjhpơomixi sềietlnh sệrwjmch tràsrxmn ra từuinw khóbdwbe miệrwjmng củflcha têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng, chảetsry xuôbaofi xuốnjnung trêjqnun ngưsjhpxdxci anh ta.

“Shit!!” Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjvbdwbng nảetsry rốnjnung lêjqnun mộdpfpt tiếjwplng, đuinwôbaofi mắnjnut đuinwioqp hồdpfpng, anh hung hăhnkxng muốnjnun nệrwjmn thêjqnum mộdpfpt quyềietln vàsrxmo mặnjnut anh ta.

“Đwfvjuinwng éibofp hỏioqpi nữdamla! Vôbaof dụioqpng thôbaofi!” Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun khôbaofng biếjwplt chạsdvay tớpzwti từuinw khi nàsrxmo, sắnjnuc mặnjnut tázlrci xanh, đuinwôbaofi mắnjnut thâymefm thúzxvsy đuinwzgrqy tơomixzlrcu gợftatn sóbdwbng: “Mìexnpnh đuinwãbxxlbdwb tin tứxgnkc chívagynh xázlrcc, Thiêjqnun Tuyếjwplt đuinwãbxxl trốnjnun thoázlrct...... Côbaofvagyy đuinwang ởxdxc gầzgrqn đuinwâymefy.”

Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun vôbaofftatng lo lắnjnung, đuinwôbaofi mắnjnut mong ngóbdwbng tìexnpm kiếjwplm bốnjnun phívagya, anh hơomixi lảetsro đuinwetsro sảetsri bưsjhppzwtc đuinwi tớpzwti.

Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjv trợftatn to hai mắnjnut, suy nghĩuori mộdpfpt chúzxvst, đuinwdpfpt nhiêjqnun bỏioqp qua têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng, bưsjhppzwtc nhanh đuinwuổvrcii theo.

“Làsrxmm sao cậdocku biếjwplt? Ônjnung cụioqpdwjvng đuinwãbxxl nhậdockn đuinwưsjhpftatc tin tứxgnkc?”

“Ừpfoq, vừuinwa mấvagyt dấvagyu Thiêjqnun Tuyếjwplt thìexnp ôbaofng ấvagyy đuinwãbxxl biếjwplt, hiệrwjmn tạsdvai côbaofvagyy khôbaofng ởxdxc trong tay ôbaofng ấvagyy, mìexnpnh cũdwjvng khôbaofng cầzgrqn giấvagyu giếjwplm hàsrxmnh tung nữdamla!” Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun khàsrxmn giọznqhng giảetsri thívagych, giọznqhng nóbdwbi trầzgrqm thấvagyp pházlrct ra từuinw trong lồdpfpng ngựvagyc: “Mìexnpnh phảetsri tìexnpm đuinwưsjhpftatc côbaofvagyy...... Ngay lậdockp tứxgnkc, phảetsri lậdockp tứxgnkc tìexnpm đuinwưsjhpftatc, nhấvagyt đuinwexnpnh làsrxmbaofvagyy rấvagyt sợftatbxxli.”

Nỗuwdui đuinwau lòflchng kịexnpch liệrwjmt hàsrxmnh hạsdva, anh đuinwang tìexnpm kiếjwplm côbaofxdxc trong mộdpfpt đuinwvagyt nưsjhppzwtc hoàsrxmn toàsrxmn xa lạsdva, dùftat mộdpfpt góbdwbc nhỏioqpdwjvng đuinwietlu khôbaofng bỏioqp qua.

Rốnjnut cuộdpfpc cũdwjvng tìexnpm đuinwưsjhpftatc côbaofzlrci đuinwãbxxl trợftat giúzxvsp côbaof chạsdvay trốnjnun, chívagynh làsrxmbaofzlrci kia, côbaofzlrci sợftatbxxli nhìexnpn hai ngưsjhpxdxci đuinwàsrxmn ôbaofng giốnjnung nhưsjhp hung thầzgrqn ázlrcc sázlrct, hơomixi nhếjwplch môbaofi cázlrci gìexnpdwjvng khôbaofng nóbdwbi, trong mắnjnut làsrxm sựvagy đuinwietl phòflchng.

Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun gấvagyp đuinwếjwpln đuinwdpfpsjhpơomixng mặnjnut tuấvagyn túzxvsdwjvng đuinwioqpjqnun, gầzgrqn nhưsjhp muốnjnun xéibofzlrct côbaofzlrci trưsjhppzwtc mắnjnut, Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjv kịexnpp thờxdxci ngăhnkxn trởxdxc anh, giọznqhng khàsrxmn khàsrxmn nhìexnpn vềietl phívagya côbaofzlrci, chầzgrqm chậdockm nóbdwbi: “Could you tell me where is she? She is his wife.”

Nghe anh nóbdwbi, côbaofzlrci sữdamlng sờxdxc, mấvagyy từuinw kházlrcc côbaof nghe khôbaofng hiểioqpu, nhưsjhpng ưsjhppzwtc chừuinwng cóbdwb thểioqp nghe hiểioqpu từuinw wife......


baofzlrci ngẫuinwm nghĩuori mộdpfpt chúzxvst, sau đuinwóbdwb dẫuinwn bọznqhn họznqh đuinwi tớpzwti cázlrcnh cửetbza nhỏioqpsrxm Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt đuinwãbxxl chạsdvay trốnjnun, mởxdxc hộdpfpc tủflch lấvagyy chìexnpa khóbdwba, mởxdxcvrci khóbdwba ra, chỉbxxl chỉbxxlsrxmo bêjqnun trong.

Đwfvjang cựvagyc kỳtimabdwbng nảetsry, rốnjnut cuộdpfpc Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun cũdwjvng hơomixi bìexnpnh tĩuorinh lạsdvai, đuinwôbaofi mắnjnut thâymefm thúzxvsy nhìexnpn côbaofzlrci, giọznqhng nóbdwbi khàsrxmn khàsrxmn: “Cázlrcm ơomixn.”

Khôbaofng ai biếjwplt, rốnjnut cuộdpfpc làsrxmzlrcnh cửetbza nàsrxmy thôbaofng đuinwi đuinwâymefu.

Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun đuinwi thẳetbzng mộdpfpt mạsdvach, hoàsrxmn cảetsrnh ởxdxcjqnun trong vừuinwa nhỏioqp vừuinwa ngộdpfpt ngạsdvat đuinwếjwpln mứxgnkc suýqtlht nữdamla thởxdxc khôbaofng ra hơomixi, nhưsjhpng thậdockt sựvagy khiếjwpln cho anh nhìexnpn màsrxm pházlrct hoảetsrng làsrxm vếjwplt mázlrcu ởxdxc trêjqnun mặnjnut đuinwvagyt ——

Từuinwng giọznqht từuinwng giọznqht, màsrxmu sắnjnuc đuinwioqpsjhpơomixi, màsrxmu mázlrcu tưsjhpơomixi ấvagym nóbdwbng.

Đwfvjóbdwbsrxmzlrcu củflcha côbaof.

“Trờxdxci ơomixi......” Lạsdvac Phàsrxmm Vũdwjvdwjvng kìexnpm néibofn đuinwếjwpln khóbdwb chịexnpu, thấvagyy vếjwplt mázlrcu kia thìexnp thấvagyp giọznqhng kêjqnuu ra tiếjwplng, trong mắnjnut làsrxm sựvagy sợftatbxxli cùftatng cảetsrm giázlrcc hívagyt thởxdxc khôbaofng thôbaofng, nghiếjwpln răhnkxng nóbdwbi: “Đwfvjếjwpln cùftatng làsrxm ôbaofng cụioqp nhàsrxmzlrcc ngưsjhpxdxci đuinwãbxxlsrxmm gìexnpbaofvagyy!”

Trong mắnjnut củflcha Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun lộdpfp ra sựvagy kházlrct mázlrcu hung ázlrcc, nắnjnum quảetsr đuinwvagym vôbaofftatng chặnjnut, gưsjhpơomixng mặnjnut tuấvagyn túzxvszlrci nhợftatt, chạsdvay nhanh đuinwuổvrcii theo.

Cuốnjnui cùftatng thìexnpdwjvng đuinwếjwpln cửetbza ra, bọznqhn họznqh pházlrct hiệrwjmn, chỗuwdusrxmy làsrxm chợftatzlrc.

ftati tanh tràsrxmn ngậdockp khắnjnup ngõbdwb ngázlrcch, Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun tìexnpm kiếjwplm giốnjnung nhưsjhp đuinwjqnun, đuinwôbaofi mắnjnut sắnjnuc béibofn tìexnpm kiếjwplm bóbdwbng dázlrcng côbaofxdxc từuinwng ngõbdwb hẻhrssm, anh cóbdwb cảetsrm giázlrcc côbaof đuinwang ởxdxc gầzgrqn đuinwâymefy, chẳetbzng qua làsrxm anh tìexnpm khôbaofng đuinwưsjhpftatc...... Anh khôbaofng thấvagyy đuinwưsjhpftatc côbaof!!

“Thiêjqnun Tuyếjwplt......” Đwfvjdpfpt nhiêjqnun Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun bắnjnut lấvagyy cổvrci tay củflcha mộdpfpt côbaofzlrci kéibofo lạsdvai, tâymefm tìexnpnh kívagych đuinwdpfpng, trázlrci tim nhưsjhp muốnjnun tan názlrct! Khôbaofng phảetsri...... Khôbaofng phảetsri làsrxmbaof!

Bỗuwdung nhiêjqnun, mộdpfpt thanh âymefm hấvagyp dẫuinwn toàsrxmn bộdpfp lựvagyc chúzxvs ýqtlh củflcha anh.

zlrcch mộdpfpt con sôbaofng, ởxdxc trưsjhppzwtc mộdpfpt tòflcha lầzgrqu bívagyudban u tĩuorinh, cóbdwb mấvagyy ngưsjhpxdxci mặnjnuc đuinwdpfpng phụioqpc ZNV đuinwang nóbdwbi chuyệrwjmn, mộdpfpt bóbdwbng dázlrcng mảetsrnh khảetsrnh yếjwplu đuinwuốnjnui đuinwang giùftatng giằtjjlng, trong mắnjnut mang theo vẻhrss sợftatbxxli cùftatng sựvagy đuinwietl phòflchng néibof trázlrcnh đuinwioqpng chạsdvam củflcha bọznqhn họznqh.


“Thậdockt xin lỗuwdui, tôbaofi tớpzwti bázlrco cảetsrnh sázlrct...... Tôbaofi thấvagyy cázlrcc anh mặnjnuc đuinwdpfpng phụioqpc nêjqnun nghĩuorizlrcc anh quảetsrn lýqtlh an ninh trậdockt tựvagyxdxcomixi nàsrxmy, tôbaofi...... Khôbaofng! Đwfvjuinwng đuinwioqpng vàsrxmo tôbaofi!” Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt hoảetsrng sợftatibof trázlrcnh tay củflcha mộdpfpt ngưsjhpxdxci, côbaof loạsdvang choạsdvang thụioqpt lùftati vềietl phívagya sau, mắnjnut ngâymefn ngấvagyn lệrwjm, trêjqnun đuinwzgrqu gốnjnui trắnjnung nõbdwbn còflchn lưsjhpu lạsdvai mázlrcu tưsjhpơomixi.

“Cázlrcc anh hiểioqpu lầzgrqm rồdpfpi, tôbaofi khôbaofng phảetsri làsrxm loạsdvai ngưsjhpxdxci nhưsjhpzlrcc anh nghĩuori, buôbaofng ra!” Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt xoay ngưsjhpxdxci muốnjnun đuinwi nhưsjhpng lạsdvai bịexnp mộdpfpt ngưsjhpxdxci kéibofo qua, mộdpfpt têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng ởxdxc sau lưsjhpng ôbaofm lấvagyy thắnjnut lưsjhpng củflcha côbaof, cưsjhpxdxci nịexnpnh ázlrcp sázlrct vàsrxmo ngưsjhpxdxci côbaof.

Ngôbaofn ngữdaml kia côbaof nghe khôbaofng hiểioqpu, nhưsjhpng giọznqhng nóbdwbi ghêjqnu tởxdxcm lạsdvai vang vang ởxdxcjqnun tai.

“Khôbaofng đuinwưsjhpftatc! Buôbaofng tôbaofi ra!” Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt dốnjnuc sứxgnkc giãbxxly giụioqpa, vùftatng vẫuinwy trong vòflchng vâymefy củflcha mấvagyy têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng, mázlrci tóbdwbc xốnjnuc xếjwplch tázlrcn lạsdvac trêjqnun vai trêjqnun lưsjhpng, côbaof muốnjnun chạsdvay, nhưsjhpng chạsdvay chưsjhpa đuinwưsjhpftatc mấvagyy bưsjhppzwtc thìexnp trưsjhppzwtc mắnjnut xuấvagyt hiệrwjmn mộdpfpt bóbdwbng ngưsjhpxdxci chặnjnun côbaof lạsdvai, giốnjnung nhưsjhp đuinwang trêjqnuu chọznqhc côbaof, vờxdxcn quanh khôbaofng đuinwioqp cho côbaof thoázlrct khỏioqpi vòflchng vâymefy củflcha bọznqhn họznqh, côbaof nghẹgqljn ngàsrxmo lui vềietl phívagya sau, lạsdvai cóbdwb mộdpfpt bàsrxmn tay vuốnjnut ve đuinwzgrqu vai côbaof từuinw phívagya sau.

Ngàsrxmy nàsrxmo cũdwjvng cóbdwb thểioqp nhìexnpn thấvagyy kiểioqpu chơomixi đuinwùftata ầzgrqm ĩuorisrxmy ởxdxc chợftatzlrc, ởxdxc mộdpfpt đuinwexnpa phưsjhpơomixng hỗuwdun loạsdvan nhưsjhp vậdocky, thầzgrqn kinh củflcha mọznqhi ngưsjhpxdxci cũdwjvng đuinwãbxxljqnu liệrwjmt, chỉbxxlvagyp mắnjnut tiếjwplc nuốnjnui nhìexnpn názlrco nhiệrwjmt, Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt vừuinwa théiboft lêjqnun vừuinwa giãbxxly giụioqpa, nưsjhppzwtc mắnjnut chảetsry đuinwzgrqy mặnjnut, mộdpfpt chiếjwplc xe hơomixi màsrxmu đuinwen dừuinwng ởxdxc tạsdvai chỗuwdu, cóbdwb ngưsjhpxdxci ôbaofm côbaof nhéiboft vàsrxmo trong xe, cázlrcnh tay mảetsrnh khảetsrnh gắnjnut gao chốnjnung ởxdxc cửetbza xe, nhưsjhpng vẫuinwn bịexnp ngưsjhpxdxci ta gạsdvat ra, cứxgnkng rắnjnun nhéiboft côbaofsrxmo trong.

Trong cơomixn đuinwau đuinwpzwtn kịexnpch liệrwjmt, Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt ngãbxxl xuốnjnung trong buồdpfpng xe lạsdvanh nhưsjhphnkxng, cóbdwbsrxmn tay đuinwàsrxmn ôbaofng tùftaty tiệrwjmn chạsdvam vàsrxmo da thịexnpt côbaof, thậdockt buồdpfpn nôbaofn...... Côbaofsrxmo théiboft lệrwjmomixi đuinwzgrqy mặnjnut, tay run rẩudbay nắnjnum thậdockt chặnjnut cửetbza xe muốnjnun mởxdxc cửetbza ra chạsdvay đuinwi, sau lưsjhpng lạsdvai cóbdwb mộdpfpt têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng nhàsrxmo tớpzwti, túzxvsm lấvagyy vázlrcy củflcha côbaof, ôbaofm chặnjnut côbaofftatng sứxgnkc xéibof mộdpfpt cázlrci!

“Đwfvjuinwng...... Khôbaofng đuinwưsjhpftatc làsrxmm nhưsjhp vậdocky......” Côbaof théiboft chóbdwbi tai, nưsjhppzwtc mắnjnut đuinwjqnun cuồdpfpng rơomixi xuốnjnung, liềietlu mạsdvang bảetsro vệrwjm sựvagy trong sạsdvach củflcha mìexnpnh...... Côbaof khôbaofng muốnjnun bàsrxmn tay bẩudban thỉbxxlu kia chạsdvam vàsrxmo mìexnpnh...... Côbaof khôbaofng muốnjnun cứxgnk nhưsjhp vậdocky màsrxmomixi xuốnjnung tầzgrqng cuốnjnui cùftatng trong đuinwexnpa ngụioqpc......

‘Ầflchm!’ ‘loảetsrng xoảetsrng!’

Mộdpfpt tiếjwplng vang thậdockt lớpzwtn, xe chấvagyn đuinwdpfpng thậdockt mạsdvanh, cửetbza kiếjwplng xe bểioqp vụioqpn, rơomixi đuinwzgrqy trêjqnun mặnjnut đuinwvagyt vôbaofftatng thêjqnu thảetsrm.

Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt bịexnpt tai théiboft chóbdwbi tai, trong lòflchng chua xóbdwbt vàsrxm sợftatbxxli tớpzwti cựvagyc đuinwiểioqpm, têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng trong xe bịexnp kinh đuinwdpfpng, hầzgrqm hừuinw loạsdvai ngôbaofn ngữdamlsrxmbaof nghe khôbaofng hiểioqpu, anh ta nhìexnpn ra ngoàsrxmi cửetbza sổvrci xe, khôbaofng nghĩuori tớpzwti bịexnp mộdpfpt quyềietln ngoan đuinwdpfpc nặnjnung nềietl nệrwjmn vàsrxmo mặnjnut!

“Hựvagy!” Têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng ngửetbza mặnjnut vềietl phívagya sau, ngãbxxl xuốnjnung.

Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt giậdockt nảetsry mìexnpnh, ngưsjhppzwtc khuôbaofn mặnjnut nhỏioqp nhắnjnun trắnjnung nõbdwbn lêjqnun, trêjqnun mặnjnut vẫuinwn còflchn nưsjhppzwtc mắnjnut chưsjhpa khôbaof, côbaof nhìexnpn ra phívagya bêjqnun ngoàsrxmi, chỉbxxl thấvagyy mộdpfpt bóbdwbng dázlrcng mơomix hồdpfp, côbaof khôbaofng biếjwplt đuinwóbdwbsrxm ai, nhưsjhpng đuinwếjwpln thờxdxci đuinwiểioqpm phảetsrn ứxgnkng kịexnpp, côbaof liềietln giơomix tay nắnjnum cửetbza xe muốnjnun nhâymefn cơomix hộdpfpi nàsrxmy màsrxm chạsdvay đuinwi.

Ngay tứxgnkc khắnjnuc, têjqnun đuinwàsrxmn ôbaofng phívagya sau giữdaml chặnjnut thắnjnut lưsjhpng củflcha côbaof, che miệrwjmng côbaof lạsdvai, kéibofo côbaofftati vềietl phívagya sau, muốnjnun đuinwi ra từuinw cửetbza xe bêjqnun kia.

“Ưioqpm......” Dụioqp Thiêjqnun Tuyếjwplt nắnjnum thậdockt chặnjnut bàsrxmn tay đuinwang bao trùftatm trêjqnun miệrwjmng côbaof, hôbaof hấvagyp cũdwjvng bịexnp chặnjnun, đuinwàsrxmnh đuinwioqp bịexnpibofo xuốnjnung xe, côbaof đuinwxgnkng khôbaofng vữdamlng, trưsjhppzwtc mắnjnut làsrxm ázlrcnh mặnjnut trờxdxci sázlrcng chóbdwbi hoa mắnjnut.

exnpnh nhưsjhpbaof thấvagyy mộdpfpt bóbdwbng dázlrcng màsrxmu đuinwen chợftatt lưsjhppzwtt qua, nhưsjhpng nhìexnpn khôbaofng rõbdwbsrxmng lắnjnum cảetsrm giázlrcc ívagyt thởxdxc khôbaofng thôbaofng mãbxxlnh liệrwjmt kéibofo đuinwếjwpln, khớpzwtp xưsjhpơomixng bàsrxmn tay đuinwãbxxl trắnjnung bệrwjmch, ởxdxc trong đuinwzgrqu côbaof, gưsjhpơomixng mặnjnut củflcha Nam Cung Kìexnpnh Hiêjqnun đuinwang từuinw từuinw phóbdwbng đuinwsdvai, rõbdwbiboft, còflchn cóbdwbomixi thởxdxcvagym ázlrcp cùftatng giọznqhng nóbdwbi khàsrxmn khàsrxmn củflcha anh bao trùftatm ởxdxcjqnun tai...... Mộdpfpt giọznqht nưsjhppzwtc mắnjnut nóbdwbng hổvrcii rớpzwtt xuốnjnung, bỗuwdung nhiêjqnun côbaof thấvagyy nhớpzwt anh...... Rấvagyt nhớpzwt rấvagyt nhớpzwt anh.....

Hếjwplt chưsjhpơomixng 213

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.