Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 160 : Có đủ tư cách yêu em hay không?

    trước sau   
"Tôaigmi khôaigmng biếzzpgt, anh khôaigmng cầtoson kiếzzpgm cớnqbv nữywaqa!" Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt khôaigmng nghe anh nótfjei hếzzpgt, uấrchmt ứiqrfc rưskuvng rưskuvng, tiếzzpgp tụanzgc đvpbamjczy đvpbamjczy anh.

Đniwfôaigmi mắgdsbt thâplwdm thúggevy củsqpra Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn thoájfpsng lấrchmp lájfpsnh ájfpsnh sájfpsng trong suốnzlrt. mang truyệjsbbn đvpbai xin ghi rõkuie nguồznwjn: dd lequydon

Giảyqaai thíbsjnch vôaigm dụanzgng, anh chỉkzse đvpbaàixawnh giơbsjn tay ôaigmm gájfpsy củsqpra côaigm, bấrchmt ngờdhnfggevi đvpbatosou hôaigmn côaigm.

Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt kinh ngạfmvhc mởslqv to mắgdsbt, gắgdsbng sứiqrfc giùiqrfng giằbrzeng, Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn bắgdsbt đvpbaưskuvjfpsc tay củsqpra côaigm vặfyzhn ra sau lưskuvng, tùiqrfy ýbagr thưskuvslqvng thứiqrfc hưskuvơbsjnng vịlokj tuyệjsbbt vờdhnfi trong miệjsbbng côaigm, bótfjeng dájfpsng mạfmvhnh mẽadwl rắgdsbn rỏjhdqi sắgdsbp bao trùiqrfm hoàixawn toàixawn thâplwdn thểfmvh nho nhỏjhdq củsqpra côaigmslqv trêrrhmn ghếzzpg salon.

Giãefwny giụanzga kịlokjch liệjsbbt dẫugthn đvpbaếzzpgn cọyqaajfpst, Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn chỉkzse cảyqaam thấrchmy thâplwdn thểfmvh bịlokjaigm cọyqaa qua cọyqaa lạfmvhi càixawng lúggevc càixawng nótfjeng, giữywaq chặfyzht thắgdsbt lưskuvng củsqpra côaigm đvpbai vềdhnf phíbsjna bêrrhmn trong gian phòkuafng, ngưskuvdhnfi phụanzg nữywaq nhỏjhdq cứiqrfng đvpbatosou cứiqrfng cổjfpsixawy, quájfps khótfje dỗylpwixawnh!

"Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn, anh thậpjznt làixaw quájfps đvpbaájfpsng..... Tôaigmi phảyqaai rờdhnfi khỏjhdqi nơbsjni nàixawy, tôaigmi khôaigmng muốnzlrn gặfyzhp lạfmvhi anh nữywaqa!" Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt hájfps miệjsbbng thởslqv dốnzlrc, đvpbaôaigmi mắgdsbt ngâplwdn ngấrchmn lệjsbb nhìwvcln anh chằbrzem chằbrzem, tứiqrfc giậpjznn đvpbaếzzpgn cựkzppc hạfmvhn.


"Em dájfpsm!" Rốnzlrt cuộemsgc Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn cũtodsng bộemsgc phájfpst lửkqgka giậpjznn!

Anh cótfje thểfmvh dễnqbvixawng khoan dung hếzzpgt thảyqaay tíbsjnnh khíbsjn củsqpra côaigm, xem nhưskuvixaw đvpbadhnfn bùiqrf nhữywaqng lỗylpwi lầtosom xưskuva kia, nhưskuvng khôaigmng cótfjejfpsch nàixawo dễnqbvixawng tha thứiqrf cho nhữywaqng lờdhnfi ngưskuvdhnfi phụanzg nữywaqixawy vừkuafa nótfjei! Muốnzlrn rờdhnfi khỏjhdqi anh..... Đniwfdhnfi nàixawy cũtodsng đvpbakuafng nghĩfyzh!

Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt bịlokj anh nổjfpsi quạfmvhu rốnzlrng to thìwvcl đvpbatoson ra, trong đvpbaôaigmi mắgdsbt sájfpsng trong cótfje chúggevt sợjfpsefwni.

rrhmn đvpbaàixawn ôaigmng đvpbaájfpsng chếzzpgt nàixawy….. Rõkuieixawng chíbsjnnh anh ta khôaigmng đvpbaúggevng trưskuvnqbvc!

"Em dájfpsm rờdhnfi khỏjhdqi anh, dùiqrf anh đvpbaàixawo sâplwdu ba thưskuvnqbvc cũtodsng phảyqaai tìwvclm ra em!" Gưskuvơbsjnng mặfyzht tuấrchmn túggev củsqpra Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn đvpbajhdqrrhmn, trájfpsn nổjfpsi gâplwdn xanh, gầtosom nhẹgpvu giơbsjn tay chạfmvhm vàixawo khuôaigmn mặfyzht côaigm, khôaigmng phảyqaai anh nảyqaay sinh ájfpsc đvpbaemsgc, anh chỉkzse đvpbaang trầtoson thuậpjznt mộemsgt sựkzpp thậpjznt.

"Tôaigmi sẽadwl rờdhnfi đvpbai..... Sau nàixawy anh cũtodsng sẽadwl kếzzpgt hôaigmn, sẽadwltfje vợjfps con, anh quấrchmn lấrchmy tôaigmi làixawm cájfpsi gìwvcl! Đniwfkuafng tiếzzpgp tụanzgc loạfmvhi chuyệjsbbn nhàixawm chájfpsn nàixawy nữywaqa, tôaigmi tha thứiqrf cho anh cũtodsng khôaigmng đvpbafmvhi biểfmvhu anh cótfje thểfmvh chơbsjni đvpbaùiqrfa tôaigmi nhưskuv vậpjzny!" Lồznwjng ngựkzppc củsqpra Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt phậpjznp phồznwjng dữywaq dộemsgi, trừkuafng mắgdsbt nhìwvcln anh.

"Anh khôaigmng cótfje chơbsjni đvpbaùiqrfa em!" Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn kìwvclm nénqbvn đvpbaếzzpgn mặfyzht cũtodsng đvpbajhdqrrhmn, ájfpsnh mắgdsbt dao đvpbaemsgng kịlokjch liệjsbbt, chốnzlrng trájfpsn vàixawo trájfpsn củsqpra côaigm khàixawn giọyqaang nótfjei: "Làixaw em đvpbaang énqbvp anh, em liêrrhmn tụanzgc énqbvp anh phảyqaai đvpbaưskuva ra quyếzzpgt đvpbalokjnh, anh khôaigmng sạfmvhch sẽadwl, anh cótfjeaigmn ưskuvnqbvc, dùiqrf anh chỉkzsetfje mộemsgt chúggevt trótfjei buộemsgc cũtodsng khôaigmng cótfjeskuvjfpsch yêrrhmu cầtosou em ởslqvrrhmn cạfmvhnh anh! Đniwfưskuvjfpsc….. Anh đvpbaưskuva ra mộemsgt quyếzzpgt đvpbalokjnh cho em!"

Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt nhìwvcln anh chằbrzem chằbrzem, trong mắgdsbt cótfje sựkzpp đvpbadhnf phòkuafng cùiqrfng khótfje hiểfmvhu, đvpbaang lưskuviaasng lựkzpp thìwvcl trong nhájfpsy mắgdsbt anh bỗylpwng nhiêrrhmn bồznwjng côaigmrrhmn, côaigm khẽadwlrrhmu lêrrhmn mộemsgt tiếzzpgng, cảyqaam giájfpsc mìwvclnh bịlokjnqbvm lêrrhmn trêrrhmn giưskuvdhnfng, nặfyzhng nềdhnfbsjni xuốnzlrng giữywaqa mộemsgt đvpbanzlrng gốnzlri mềdhnfm xốnzlrp thậpjznt dầtosoy, côaigmkuafn chưskuva kịlokjp ngồznwji dậpjzny, Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn đvpbaãefwn nặfyzhng nềdhnf đvpbaèegmzrrhmn, quỳrkpj mộemsgt gốnzlri xuốnzlrng bêrrhmn ngưskuvdhnfi côaigm, đvpbaôaigmi mắgdsbt thâplwdm thúggevy tưskuvslqvng chừkuafng nhưskuvtfje thểfmvh ăvcgmn thịlokjt ngưskuvdhnfi.

Đniwfemsgt nhiêrrhmn đvpbatosou ótfjec củsqpra Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt trởslqvrrhmn nhạfmvhy bénqbvn, chốnzlrng đvpbaiaas thâplwdn thểfmvh muốnzlrn ngồznwji dậpjzny, sắgdsbc mặfyzht trắgdsbng bệjsbbch: "Anh muốnzlrn làixawm gìwvcl?"

"Anh sẽadwl khôaigmng làixawm gìwvcl, đvpbakuafng sợjfps." Giọyqaang Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn lạfmvhnh lùiqrfng, nhưskuvng ngữywaq đvpbaiệjsbbu lạfmvhi rấrchmt dịlokju dàixawng.

Trong lòkuafng Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt đvpbadhnf phòkuafng khôaigmng chúggevt nàixawo lơbsjni lỏjhdqng, cổjfps họyqaang nhưskuv bịlokj ngăvcgmn chặfyzhn mộemsgt chữywaqtodsng nótfjei khôaigmng ra đvpbaưskuvjfpsc, Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn ôaigmm lấrchmy thắgdsbt lưskuvng côaigm, cùiqrfng côaigmbsjnnh sájfpst vàixawo nhau, giọyqaang nótfjei khàixawn khàixawn ởslqvrrhmn tai côaigm thìwvcl thầtosom lờdhnfi thềdhnf khắgdsbc cốnzlrt ghi tâplwdm.

"Em yêrrhmn tâplwdm, năvcgmm năvcgmm trưskuvnqbvc, bắgdsbt đvpbatosou từkuafggevc em rờdhnfi đvpbai anh cũtodsng khôaigmng chạfmvhm qua phụanzg nữywaqixawo khájfpsc, mộemsgt lầtoson cũtodsng khôaigmng cótfje, còkuafn vềdhnf phầtoson hôaigmn ưskuvnqbvc, anh sẽadwl nghĩfyzh biệjsbbn phájfpsp hủsqpry bỏjhdq, em hãefwny cho anh thờdhnfi gian, Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn anh đvpbadhnfi nàixawy chỉkzse muốnzlrn kếzzpgt hôaigmn vớnqbvi mộemsgt ngưskuvdhnfi phụanzg nữywaq, đvpbaótfje chíbsjnnh làixaw em, Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt." Anh dájfpsn sájfpst vàixawo vàixawnh tai mềdhnfm mịlokjn củsqpra côaigm, hơbsjni thởslqvtfjeng bỏjhdqng cũtodsng trởslqvrrhmn dịlokju dàixawng: "Anh cho em tìwvclnh yêrrhmu, cho em danh phậpjznn, cho em mộemsgt tổjfpsrchmm củsqpra riêrrhmng em —— nhữywaqng đvpbaiềdhnfu nàixawy cótfje đvpbasqpr tạfmvho thàixawnh tưskuvjfpsch đvpbafmvh anh yêrrhmu em hay khôaigmng?"

bsjni thởslqv mong manh cùiqrfng nhữywaqng lờdhnfi nótfjei kia, nhưskuvixawng loạfmvht tiếzzpgng nổjfps, vang dộemsgi trong thếzzpg giớnqbvi củsqpra Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt.


aigm hấrchmp củsqpra côaigm khôaigmng đvpbadhnfu, run run quan sájfpst nhiệjsbbt đvpbaemsg củsqpra ngưskuvdhnfi đvpbaàixawn ôaigmng trêrrhmn ngưskuvdhnfi mìwvclnh, bảyqaa vai rộemsgng lớnqbvn củsqpra anh chặfyzhn lạfmvhi tầtosom mắgdsbt côaigm, đvpbafmvh trong toàixawn bộemsg thếzzpg giớnqbvi củsqpra côaigm chỉkzsetfje anh tồznwjn tạfmvhi, Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt cho rằbrzeng mìwvclnh đvpbaãefwn nghe lầtosom ——

Anh muốnzlrn giảyqaai trừkuafaigmn ưskuvnqbvc?

Anh muốnzlrn giảyqaai trừkuafaigmn ưskuvnqbvc cùiqrfng La Tìwvclnh Uyểfmvhn?!!

"Anh….." Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt cứiqrfng họyqaang, cótfje cảyqaam giájfpsc khôaigmng thểfmvhskuvslqvng tưskuvjfpsng nổjfpsi.

"Cótfje đvpbasqpr hay khôaigmng? Hửkqgkm?" Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn cốnzlr chấrchmp hỏjhdqi, gưskuvơbsjnng mặfyzht tuấrchmn lãefwnng nhưskuv thiêrrhmn thầtoson lộemsg ra vẻnzlr mịlokj hoặfyzhc mêrrhm ngưskuvdhnfi.

Cảyqaa ngưskuvdhnfi Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt môaigmng lung, trưskuvnqbvc kia, côaigm vẫugthn cho rằbrzeng ngưskuvdhnfi đvpbaàixawn ôaigmng nàixawy chỉkzse muốnzlrn giữywaqaigmslqvrrhmn ngưskuvdhnfi vui đvpbaùiqrfa mớnqbvi đvpbaếzzpgn gầtoson côaigm, cầtosou xin sựkzpp tha thứiqrf củsqpra côaigm, nhưskuvng côaigm thậpjznt sựkzpp khôaigmng ngờdhnf, tìwvclnh yêrrhmu củsqpra anh cũtodsng cótfje thểfmvh kiêrrhmn đvpbalokjnh nhưskuv vậpjzny, tinh khiếzzpgt thếzzpg kia, khôaigmng thểfmvh khôaigmng cótfjeaigm.

skuvơbsjnn mộemsgt bàixawn tay ra, Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt thăvcgmm dòkuaf nhiệjsbbt đvpbaemsg trêrrhmn trájfpsn anh.

"Anh xájfpsc đvpbalokjnh? Anh sẽadwl hủsqpry bỏjhdqaigmn ưskuvnqbvc? Anh….. Anh muốnzlrn cưskuvnqbvi tôaigmi?" Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt cótfje phầtoson nótfjei khôaigmng liềdhnfn câplwdu.

“Ừniwf." Đniwfang bưskuvng mặfyzht côaigm, Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn ấrchmn mộemsgt nụanzgaigmn xuốnzlrng cájfpsi trájfpsn trơbsjnn bótfjeng trắgdsbng mịlokjn củsqpra côaigm: "Em cótfje vấrchmn đvpbadhnfwvcl sao?"

"Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn, anh xájfpsc đvpbalokjnh anh khôaigmng cótfje phájfpst sốnzlrt?"

"Anh khôaigmng cótfje."

"La Tìwvclnh Uyểfmvhn làixaw ngưskuvdhnfi phụanzg nữywaq chíbsjnnh anh lựkzppa chọyqaan, anh muốnzlrn vứiqrft bỏjhdqaigmrchmy?"

Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn hơbsjni cau màixawy, ôaigmm côaigm, lờdhnfi nótfjei cótfje chúggevt sâplwdu xa: "Đniwfkuafng nótfjei tớnqbvi ngưskuvdhnfi phụanzg nữywaq đvpbaótfje vớnqbvi anh nữywaqa, so vớnqbvi em thìwvcl anh hiểfmvhu rõkuieaigm ta cótfje đvpbaájfpsng giájfps đvpbafmvh anh đvpbanzlri đvpbaãefwni tốnzlrt hay khôaigmng, cho côaigm ta chúggevt trừkuafng phạfmvht nhưskuv thếzzpgtodsng còkuafn nhẹgpvu."


Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt nghe nhưskuvng khôaigmng hiểfmvhu ra sao, côaigm vẫugthn khôaigmng biếzzpgt La Tìwvclnh Uyểfmvhn đvpbaãefwn từkuafng làixawm qua chuyệjsbbn gìwvcl khôaigmng đvpbaúggevng.

"Cho nêrrhmn hiệjsbbn tạfmvhi anh sạfmvhch sẽadwl đvpbaúggevng khôaigmng? Vềdhnf sau khôaigmng cho em nótfjei anh làixaw ngưskuvdhnfi cótfje gia đvpbaìwvclnh, anh khôaigmng cótfjeskuvjfpsch nhìwvcln nhậpjznn con trai, khôaigmng cótfjeskuvjfpsch yêrrhmu cầtosou em ởslqv lạfmvhi bêrrhmn cạfmvhnh anh ——" Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn cau màixawy cảyqaanh cájfpso: "Anh yêrrhmu em, anh cótfje quyềdhnfn tranh thủsqpr đvpbafmvh em yêrrhmu anh."

Đniwftosou ótfjec Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt làixaw mộemsgt mảyqaanh hỗylpwn loạfmvhn, đvpbanzlri vớnqbvi lờdhnfi tỏjhdqwvclnh bấrchmt ngờdhnf nhưskuv thếzzpg, khôaigmng cótfje biệjsbbn phájfpsp trảyqaa lờdhnfi.

kuafn đvpbaang suy nghĩfyzh, đvpbaemsgt nhiêrrhmn cầtoson cổjfps truyềdhnfn đvpbaếzzpgn mộemsgt hồznwji têrrhm dạfmvhi, Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt rêrrhmn lêrrhmn mộemsgt tiếzzpgng, lúggevc nàixawy mớnqbvi phájfpst giájfpsc Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn đvpbaãefwnggevi đvpbatosou hôaigmn lêrrhmn cổjfps củsqpra côaigm, theo bảyqaan năvcgmng côaigm muốnzlrn lui vềdhnf phíbsjna sau, eo lạfmvhi bịlokj anh giam cầtosom thậpjznt chặfyzht.

niwfkuafng, thậpjznt nhộemsgt….." Côaigm run rẩmjczy trájfpsn nénqbv.

"Rờdhnfi đvpbai mấrchmy năvcgmm nay em cótfje bịlokjrrhmn đvpbaàixawn ôaigmng nàixawo khájfpsc chạfmvhm qua hay khôaigmng? Nótfjei cho anh biếzzpgt….." Giọyqaang Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn khàixawn khàixawn hỏjhdqi.

Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt cau màixawy, cơbsjn hồznwj muốnzlrn giơbsjn châplwdn đvpbafmvhp mạfmvhnh anh xuốnzlrng giưskuvdhnfng: "Anh nghĩfyzhaigmi làixaw anh sao? Tôaigmi cótfje con nhỏjhdq, tôaigmi cũtodsng cótfje tựkzpp ájfpsi! Đniwfâplwdu cótfje giốnzlrng anh, đvpbaznwj lợjfpsn giốnzlrng khôaigmng biếzzpgt xấrchmu hổjfps!"

Nhớnqbv tớnqbvi bộemsgjfpsng cầtosom thúggev củsqpra ngưskuvdhnfi đvpbaàixawn ôaigmng nàixawy năvcgmm đvpbaótfje, khuôaigmn mặfyzht nhỏjhdq nhắgdsbn Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt đvpbajhdqrrhmn, mang theo chúggevt lửkqgka giậpjznn mắgdsbng.

Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn cúggevi đvpbatosou cưskuvdhnfi, hôaigmn rồznwji lạfmvhi hôaigmn côaigm mạfmvhnh hơbsjnn, tay cũtodsng khôaigmng nhịlokjn đvpbaưskuvjfpsc nhàixawo tớnqbvi nặfyzhn lui ởslqv trêrrhmn ngưskuvdhnfi côaigm, chỉkzse mộemsgt hồznwji Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt đvpbaãefwn thởslqv hồznwjng hộemsgc, trêrrhmn cổjfps đvpbatosoy dấrchmu vếzzpgt anh lưskuvu lạfmvhi, đvpbajhdqskuvơbsjni, giốnzlrng nhưskuv đvpbaótfjea hoa đvpbaang nởslqv.

"Khôaigmng cótfjeixaw tốnzlrt rồznwji….." Giọyqaang Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn khàixawn khàixawn: "Nếzzpgu em lừkuafa gạfmvht anh, anh sẽadwl khôaigmng bỏjhdq qua cho em, càixawng khôaigmng bỏjhdq qua cho têrrhmn đvpbaàixawn ôaigmng kia....."

"Anh….." Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt cảyqaam thấrchmy tíbsjnnh tìwvclnh bájfps đvpbafmvho cưskuvdhnfng thếzzpg củsqpra ngưskuvdhnfi đvpbaàixawn ôaigmng nàixawy vẫugthn khôaigmng thay đvpbajfpsi, cứiqrfng họyqaang, cótfjebsjni đvpbadhnf phòkuafng hỏjhdqi: "Nếzzpgu nhưskuvaigmi thậpjznt sựkzpptfje thìwvcl sao?"

"Vậpjzny anh sẽadwl giếzzpgt têrrhmn kia, trótfjei em lạfmvhi mang ra nưskuvnqbvc ngoàixawi, xinh đvpbagpvup thếzzpgixawy thìwvcljfpsn vàixawo nhàixaw thổjfps." Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn lạfmvhnh lùiqrfng nótfjei, mổjfps mộemsgt nụanzgaigmn lêrrhmn cájfpsnh môaigmi đvpbajhdqskuvơbsjni củsqpra côaigm, đvpbaôaigmi mắgdsbt lấrchmp lájfpsnh ájfpsnh sájfpsng mêrrhm ly: "Tuyệjsbbt đvpbanzlri cótfje thểfmvhjfpsn đvpbaưskuvjfpsc giájfps cao."

"Anh ——!" Dụanzg Thiêrrhmn Tuyếzzpgt trợjfpsn mắgdsbt, giậpjznn đvpbaếzzpgn nghẹgpvun lờdhnfi.

niwfùiqrfa vớnqbvi em." Nam Cung Kìwvclnh Hiêrrhmn cưskuvdhnfi cưskuvdhnfi, vuốnzlrt ve mặfyzht côaigm, thấrchmp giọyqaang nótfjei: "Anh khôaigmng nỡiaas."

ggevc nàixawo thìwvcl hai ngưskuvdhnfi bọyqaan họyqaa đvpbaãefwn phájfpst triểfmvhn tớnqbvi trìwvclnh đvpbaemsgixawy?

kuafn tiếzzpgp…..

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.