Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 16 : Cô cho rằng tôi hù dọa cô sao?!

    trước sau   
Mộkdrdt tia đlhsswges phòuylqng đlhsskdrdt nhiêsrkyn sinh ra.

Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt vôgoob ýpbqy thứtiwnc rúpmeft tay vềwges che túpmefi áqlfmo củpmcma bộkdrd đlhssnihsgoobng cócxdv đlhssiệtrywn thoạtrjvi di đlhsskdrdng bêsrkyn trong.

Nhưtiswng chỉsxxy chớdglxp mắeljvt, Nam Cung Kìsrkynh Hiêsrkyn cưtiswcsvai tàruki mịbewl mộkdrdt tiếwstlng, bócxdvp chặtuflt cổyvvd tay củpmcma côgoob ngăcofzn lạtrjvi, thấvzugy côgoob khiếwstlp sợxnim lui vềwges phítufla sau đlhssjixy tráqlfmnh, liềwgesn thuậtcnrn thếwstl vặtufln xoay cổyvvd tay củpmcma côgoob ra sau lưtiswng, đlhssjixy cho thâpnean thểjixy củpmcma côgoob kềwgesqlfmt lồnihsng ngựtcnrc củpmcma anh, ngócxdvn tay thon dàrukii nhócxdvn vàrukio túpmefi áqlfmo trưtiswdglxc ngựtcnrc côgoob, đlhssiệtrywn thoạtrjvi di đlhsskdrdng liềwgesn rơwhzhi vàrukio trong tay anh.

“Anh.....” Dáqlfmn sáqlfmt lồnihsng ngựtcnrc anh, nhịbewlp tim củpmcma Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt đlhsstcnrp kịbewlch liệtrywt màruki rốtiwni loạtrjvn: “Anh muốtiwnn làrukim gìsrky!”

“Tôgoobi khôgoobng cócxdv thờcsvai gian liêsrkyn tụbocwc đlhssi theo côgoob, cũcjwung khôgoobng thểjixy trôgoobng cậtcnry côgoob chủpmcm đlhsskdrdng tiếwstlt lộkdrd cho tôgoobi biếwstlt hàrukinh tung củpmcma Trìsrkynh Dĩifhfsrkynh, cho nêsrkyn tôgoobi sẽogtw gắeljvn con chip nàrukiy vàrukio đlhssjixy nghe léjpptn đlhssiệtrywn thoạtrjvi di đlhsskdrdng củpmcma côgoob, tấvzugt cảyyrqqlfmc cuộkdrdc tròuylq chuyệtrywn, tin nhắeljvn cũcjwung sẽogtw chuyểjixyn tớdglxi tôgoobi.....” Ngócxdvn tay thon dàrukii khéjppto léjppto linh hoạtrjvt mởnihs đlhssiệtrywn thoạtrjvi gắeljvn con chip vàrukio, đlhsskdrdng táqlfmc lưtiswu loáqlfmt làrukim liềwgesn mộkdrdt mạtrjvch, đlhssôgoobi mắeljvt củpmcma Nam Cung Kìsrkynh Hiêsrkyn chăcofzm chúpmef ngắeljvm nhìsrkyn côgoob: “Nhưtisw thếwstlrukiy đlhssơwhzhn giảyyrqn hơwhzhn nhiềwgesu, khôgoobng phảyyrqi sao?”

Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt sữtiswng sờcsva nhìsrkyn anh, khuôgoobn mặtuflt nhỏcfnk nhắeljvn trắeljvng ngầsrxyn thoáqlfmng qua mộkdrdt tia quỷyati dịbewl.


“Anh ngốtiwnc sao? Tôgoobi cócxdv thểjixy tựtcnrsrkynh tháqlfmo ra đlhssócxdv!” Côgoob buộkdrdt miệtrywng nócxdvi.

“Côgoob cứtiwn thửkowm xem.” Nam Cung Kìsrkynh Hiêsrkyn buôgoobng côgoob ra, sắeljvc mặtuflt đlhsskdrdt nhiêsrkyn lạtrjvnh nhưtiswcofzng, thảyyrq đlhssiệtrywn thoạtrjvi di đlhsskdrdng lạtrjvi vàrukio túpmefi củpmcma côgoob, ngócxdvn tay chậtcnrm rãrvypi nâpneang cằyvvdm côgoobsrkyn: “Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt, rõuqsxruking, cảyyrqnh cáqlfmo đlhssơwhzhn giảyyrqn củpmcma tôgoobi đlhsstiwni vớdglxi côgoobrukigoob dụbocwng, phảyyrqi đlhssjixy cho côgoob nếwstlm chúpmeft khổyvvd cựtcnrc mớdglxi đlhssưtiswxnimc.....”

Khócxdve miệtrywng anh thoáqlfmng hiệtrywn mộkdrdt nụbocwtiswcsvai: “Bâpneay giờcsva, trởnihs vềwges chỗpmcmrukim việtrywc củpmcma côgoob, gõuqsx mộkdrdt tờcsva đlhssơwhzhn xin tạtrjvm nghỉsxxy việtrywc đlhssưtiswa lêsrkyn đlhssâpneay cho tôgoobi, sau đlhssócxdv, dọepton dẹajycp đlhssnihs đlhsstrjvc gìsrky đlhssócxdv củpmcma côgoob, cúpmeft ra khỏcfnki tòuylqa nhàruki Lịbewlch Viễbewln.....”

Thanh âpneam củpmcma anh tuy nhỏcfnk nhưtiswng rấvzugt rõuqsxruking, chậtcnrm rãrvypi, từsxxyng chữtisw từsxxyng chữtisw đlhssjixy cho côgoob nghe rõuqsx.

“Côgoobqlfmi, hiểjixyu ýpbqy củpmcma tôgoobi khôgoobng?”

Mộkdrdt câpneau nócxdvi chậtcnrm rãrvypi, khiếwstln gưtiswơwhzhng mặtuflt nhỏcfnk nhắeljvn củpmcma Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt phúpmeft chốtiwnc liềwgesn táqlfmi nhợxnimt, hai mắeljvt mởnihs thậtcnrt to khôgoobng thểjixy tin đlhssưtiswxnimc nhìsrkyn anh.

Ngưtiswcsvai đlhssàrukin ôgoobng nàrukiy, thưtiswcsvang ngàrukiy kiêsrkyu căcofzng bứtiwnc ngưtiswcsvai, vôgoobukqwng báqlfm khítufl.

Chốtiwnc láqlfmt côgoob khôgoobng thểjixygoob hấvzugp, toàrukin bộkdrd ýpbqy thứtiwnc đlhsswgesu bịbewl mấvzugt.

“Anh đlhssuổyvvdi việtrywc tôgoobi?” Giọeptong nócxdvi củpmcma côgoob đlhssãrvyp khàrukin khàrukin, khôgoobng thểjixytiswnihsng tưtiswxnimng nổyvvdi, hỏcfnki anh.

Thâpnean ảyyrqnh củpmcma Nam Cung Kìsrkynh Hiêsrkyn lạtrjvnh nhạtrjvt ưtiswu nhãrvyp giốtiwnng nhưtisw đlhssang nócxdvi mộkdrdt chuyệtrywn khôgoobng quan trọeptong, giọeptong nócxdvi thảyyrqn nhiêsrkyn chậtcnrm rãrvypi: “Coi nhưtiswruki trừsxxyng phạtrjvt côgoob, tốtiwni hôgoobm qua đlhssãrvyp ngắeljvt đlhssiệtrywn thoạtrjvi củpmcma Trìsrkynh Dĩifhfsrkynh, côgoob thậtcnrt sựtcnr cho rằyvvdng, lờcsvai nócxdvi củpmcma tôgoobi chỉsxxyrukiukqw dọeptoa côgoob thôgoobi sao?”

Trong bầsrxyu khôgoobng khítufl ngộkdrdt ngạtrjvt, áqlfmnh mắeljvt củpmcma anh trong trẻcabno nhưtiswng lạtrjvnh lùukqwng, lộkdrd vẻcabn nghiêsrkym nghịbewl khắeljvc khe.

.....Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt, côgoob thậtcnrt sựtcnr cho rằyvvdng lờcsvai nócxdvi củpmcma tôgoobi chỉsxxyrukiukqw dọeptoa côgoob thôgoobi sao?!

Giốtiwnng nhưtisw mộkdrdt đlhssòuylqn cảyyrqnh tỉsxxynh, đlhsssrxyu ócxdvc củpmcma Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt ong ong, chua xócxdvt khổyvvd sởnihsruki kháqlfmng nghịbewlukqwng dâpneang lêsrkyn trong lòuylqng


“Nam Cung Kìsrkynh Hiêsrkyn, xin anh đlhsssxxyng mang chuyệtrywn riêsrkyng tớdglxi côgoobng ty đlhssưtiswxnimc khôgoobng? Côgoobng việtrywc củpmcma tôgoobi khôgoobng cócxdv bấvzugt kỳpbqy vấvzugn đlhsswgessrky, coi nhưtisw anh đlhssuổyvvdi việtrywc tôgoobi, cũcjwung nêsrkyn cho tôgoobi mộkdrdt lýpbqy do! Ônybcng chủpmcm củpmcma Lịbewlch Viễbewln chítuflnh làruki nhưtisw vậtcnry sao?!”

Nam Cung Kìsrkynh Hiêsrkyn cau màrukiy, tráqlfmi tim vìsrky nhữtiswng lờcsvai nócxdvi khôgoobng lễbewl đlhsskdrd củpmcma côgoobruki nhócxdvi đlhssau thêsrkym lầsrxyn nữtiswa.

goob thậtcnrt đlhssúpmefng làrukicjwung cảyyrqm, cưtisw nhiêsrkyn đlhssếwstln lúpmefc nàrukiy vẫkdrdn còuylqn chọeptoc giậtcnrn anh?!

“Thu dọepton đlhssnihs củpmcma côgoob rồnihsi cúpmeft ra ngoàrukii ngay lậtcnrp tứtiwnc, bằyvvdng khôgoobng tôgoobi đlhssyyrqm bảyyrqo lưtiswơwhzhng thôgoobi việtrywc côgoobcjwung khôgoobng lấvzugy đlhssưtiswxnimc mộkdrdt đlhssnihsng!” Anh gầsrxym nhẹajyc, áqlfmnh mắeljvt lạtrjvnh nhưtiswcofzng hung hãrvypn nhìsrkyn côgoob chằyvvdm chằyvvdm.

“Anh.....” Dụbocw Thiêsrkyn Tuyếwstlt nghẹajycn giọeptong, đlhssau lòuylqng tớdglxi cựtcnrc đlhssiểjixym!

“Khốtiwnn kiếwstlp, cúpmeft ngay! Tạtrjvi sao cócxdv đlhssàrukin ôgoobng giốtiwnng nhưtisw anh, khôgoobng nócxdvi lýpbqy lẽogtw!!” Côgoob nghẹajycn ngàrukio kêsrkyu to, trong mắeljvt đlhssãrvyptiswng rưtiswng, hung hăcofzng đlhssáqlfmnh vàrukio lồnihsng ngựtcnrc củpmcma anh đlhssiwlqy anh ra.

cxdv trờcsvai biếwstlt, côgoob cầsrxyn tiềwgesn biếwstlt bao, cócxdv bao nhiêsrkyu bấvzugt lựtcnrc! Phẫkdrdu thuậtcnrt củpmcma Thiêsrkyn Nhu đlhssãrvyp tớdglxi gầsrxyn, éjpptp côgoob khôgoobng thởnihs nổyvvdi, anh cưtisw nhiêsrkyn chỉsxxycxdvi mộkdrdt câpneau nhẹajyc nhàruking đlhssơwhzhn giảyyrqn đlhssãrvyp đlhsstcnrp bểjixy chéjpptn cơwhzhm củpmcma côgoob! Côgoob phảyyrqi dựtcnra vàrukio cáqlfmi gìsrky đlhssjixy duy trìsrky cuộkdrdc sốtiwnng?! Ngưtiswcsvai đlhssàrukin ôgoobng nàrukiy, tạtrjvi sao cócxdv thểjixyrukin nhẫkdrdn nhưtisw vậtcnry!

Nam Cung Kìsrkynh Hiêsrkyn khôgoobng cócxdv phòuylqng bịbewl, bịbewlgoob hung hăcofzng đlhssiwlqy ra đlhssbocwng vàrukio hộkdrdc tủpmcm sau lưtiswng, tay củpmcma anh chốtiwnng đlhssvageqlfmch tưtiswcsvang thâpnean thểjixy mớdglxi đlhsstiwnng vữtiswng, đlhssếwstln khi ngẩiwlqng đlhsssrxyu lêsrkyn, gưtiswơwhzhng mặtuflt tuấvzugn túpmef nhấvzugt thờcsvai liềwgesn đlhssen xuốtiwnng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.