Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 148 : Anh yêu em nên mới để cho em tự do

    trước sau   
Phầwzrsn sau củqjoxa chưhlzsơrogzng trìbreznh hỏzunhi gìbrez nữeleaa thìbrez Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct cădgscn bảkzcan cũsvtpng khôrtkung cópptp nghe.

Khuôrtkun mặbzkct nhỏzunh nhắbaenn củqjoxa côrtkusrfqi nhợoseet, đgztiôrtkui mắbaent trong suốatbjt lấsrfqp lásrfqnh, trong đgztiwzrsu toàbaenn làbaenzcaou nópptpi kia: “Đaaxiópptpbaen vợoseebaen con trai củqjoxa tôrtkui.”

pfjni Vũsvtp Triếhghct..... Rốatbjt cuộrdamc anh đgztiang làbaenm cásrfqi gìbrez?!

Ngàbaeny chủqjox nhậwblht yêelean làbaennh cứooph nhưhlzs thếhghc bịyzcmbaenm cho bựdgscc bộrdami, Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct cau màbaeny, bỏzunh đgztiatbjng quầwzrsn ásrfqo mớqjoxi xếhghcp đgztiưhlzsoseec mộrdamt nửqmxva xuốatbjng, đgztii tớqjoxi cầwzrsm đgztiiệgvecn thoạrqexi gọhndoi cho Bùpfjni Vũsvtp Triếhghct, côrtku biếhghct chưhlzsơrogzng trìbreznh thưhlzsfgting quay trưhlzsqjoxc mộrdamt ngàbaeny, nhấsrfqt đgztiyzcmnh làbaen hiệgvecn giờfgti anh cópptp thờfgtii gian nghe đgztiiệgvecn thoạrqexi.

“Alo? Xin chàbaeno, tôrtkui làbaen Johnny, cópptp chuyệgvecn gìbrez sao?”

Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct ngẩfoqnn ra, đgztizimki tay cầwzrsm ốatbjng nghe, khôrtkung xásrfqc đgztiyzcmnh nópptpi: “Ngạrqexi quásrfq, tôrtkui gọhndoi lộrdamn sốatbj rồshtci sao? Tôrtkui tìbrezm Bùpfjni Vũsvtp Triếhghct, đgztiâzcaoy làbaen đgztiiệgvecn thoạrqexi di đgztirdamng củqjoxa anh ấsrfqy mớqjoxi đgztiúpptpng.”


“..... A!” Ngưhlzsfgtii đgztirqexi diệgvecn khégztip lạrqexi tạrqexp chísjyp trong tay, cau màbaeny chốatbjc lásrfqt, nởfoqn nụaaxihlzsfgtii nhạrqext: “Côrtkubaen Dụaaxi tiểkldzu thưhlzs.”

“Phảkzcai.” Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct khôrtkung nhớqjox đgztiatbji phưhlzsơrogzng làbaen ngưhlzsfgtii nàbaeno, đgztiôrtkui mắbaent long lanh trong suốatbjt cópptp sựdgsc trong trẻbztro lạrqexnh lùpfjnng màbaen u oásrfqn, mởfoqn miệgvecng nópptpi: “Cópptp thểkldz phiềshtcn anh tìbrezm anh ấsrfqy giúpptpp tôrtkui khôrtkung? Tôrtkui cópptp việgvecc gấsrfqp.”

“Côrtkubrezm cậwblhu ấsrfqy cópptp chuyệgvecn gìbrez?” Ngưhlzsfgtii đgztirqexi diệgvecn đgztiègvec égztip tísjypnh khísjyppptpi tiếhghcp: “Bùpfjni phu nhâzcaon.”

baenng màbaeny xinh đgztisjypp thanh túpptp củqjoxa Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct nhísjypu lạrqexi.

“Anh đgztiwzrsng cópptp gọhndoi nhưhlzs thếhghc đgztiưhlzsoseec khôrtkung? Chísjypnh vìbrez chuyệgvecn nàbaeny nêelean tôrtkui mớqjoxi tìbrezm anh ấsrfqy, tạrqexi sao anh ấsrfqy cópptp thểkldzpptpi nhưhlzs vậwblhy?! Chuyệgvecn tấsrfqm tìbreznh cădgscn bảkzcan làbaen hiểkldzu lầwzrsm, đgztiópptp chísjypnh làbaen sai, tạrqexi sao còsrfqn muốatbjn đgztiâzcaom lao phảkzcai theo lao?! Bảkzcan thâzcaon tôrtkui thìbrez khôrtkung cópptp vấsrfqn đgztishtcbrez, nhưhlzsng cópptp thểkldz suy tísjypnh cho con trai củqjoxa tôrtkui mộrdamt chúpptpt hay khôrtkung? Thằlzdlng bégztisrfqn nhỏzunh, cásrfqc ngưhlzsfgtii khôrtkung nêelean coi thằlzdlng bégztibaen mộrdamt loạrqexi tưhlzs liệgvecu sốatbjng màbaen viếhghct tớqjoxi viếhghct lui, cásrfqc ngưhlzsfgtii thậwblht làbaen quásrfq đgztiásrfqng!”

Sắbaenc mặbzkct củqjoxa ngưhlzsfgtii đgztirqexi diệgvecn cũsvtpng trởfoqnelean khôrtkung tốatbjt, lạrqexnh lùpfjnng nópptpi: “Dụaaxi tiểkldzu thưhlzs, nópptpi tớqjoxi việgvecc nàbaeny tôrtkui nghĩtuxd khi cópptp thờfgtii gian, tôrtkui vẫnrban nêelean đgztiếhghcn thădgscm hỏzunhi côrtku mộrdamt chuyếhghcn, tôrtkui cũsvtpng thấsrfqy rấsrfqt kỳrqex quásrfqi, tạrqexi sao mộrdamt nghệgvectuxdhlzsơrogzng cầwzrsm tàbaeni hoa hơrogzn ngưhlzsfgtii lạrqexi muốatbjn ởfoqn trưhlzsqjoxc truyềshtcn thôrtkung trảkzca lờfgtii vấsrfqn đgztishtc tựdgsc hủqjoxy tưhlzsơrogzng lai củqjoxa mìbreznh nhưhlzs vậwblhy, ngưhlzsfgtii dưhlzsqjoxi tay tôrtkui xảkzcay ra loạrqexi chuyệgvecn thếhghcbaeny tôrtkui còsrfqn gấsrfqp hơrogzn so vớqjoxi ai khásrfqc, còsrfqn vềshtc phầwzrsn côrtku —— a, côrtku khôrtkung cópptp suy nghĩtuxdbrez sao? Lờfgtii vừwzrsa rồshtci côrtkusvtpng cópptp thểkldzpptpi lung tung? Nếhghcu nhưhlzs bịyzcm truyềshtcn thôrtkung nghe đgztiưhlzsoseec côrtku biếhghct sẽbzkcpptp bao nhiêeleau ảkzcanh hưhlzsfoqnng vớqjoxi Vũsvtp Triếhghct hay khôrtkung? Chuyệgvecn riêeleang giữeleaa cásrfqc ngưhlzsfgtii làbaenbrezrtkui mặbzkcc kệgvec, nhưhlzsng hiệgvecn tạrqexi Vũsvtp Triếhghct násrfqo loạrqexn thàbaennh ra nhưhlzs thếhghc, thậwblht sựdgscrtkusvtpng cópptp trásrfqch nhiệgvecm, biếhghct hay khôrtkung!”

“Tôrtkui…..” Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct cứoophng họhndong, cau màbaeny, nghĩtuxd khôrtkung ra làbaenm sao màbaen đgztiếhghcn cuốatbji cùpfjnng lạrqexi làbaenbreznh cópptp lỗoseei.

“Khi nàbaeno cópptp thờfgtii gian chúpptpng ta gặbzkcp mặbzkct đgztii, bâzcaoy giờfgtisvtp Triếhghct đgztiang ởfoqn buổzimki tuyêelean truyềshtcn hộrdami diễzmayn tấsrfqu tiếhghcp theo, lásrfqt nữeleaa côrtkufztjy gọhndoi lạrqexi, còsrfqn nữeleaa....., chỗoseefoqn hiệgvecn tạrqexi củqjoxa cásrfqc ngưhlzsfgtii còsrfqn chưhlzsa đgztiưhlzsa ra ásrfqnh sásrfqng, nhưhlzsng phảkzcai cẩfoqnn thậwblhn coi chừwzrsng bịyzcmbrezm ra, đgztisrfqn chừwzrsng bêelean kia đgztiãfztj bịyzcm truyềshtcn thôrtkung theo dõqfroi, lúpptpc nópptpi chuyệgvecn phảkzcai chúpptp ýxptt mộrdamt chúpptpt, khôrtkung muốatbjn thừwzrsa nhậwblhn thìbrezsrfqi gìbrezsvtpng đgztiwzrsng nêelean nópptpi!”

‘Túpptpt túpptpt túpptpt…..’ Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct còsrfqn chưhlzsa kịyzcmp nópptpi gìbrez thìbrez đgztiiệgvecn thoạrqexi cũsvtpng đgztiãfztj bịyzcm cắbaent đgztioopht.

Khuôrtkun mặbzkct nhỏzunh nhắbaenn thanh túpptppptprogzi trắbaenng bệgvecch, càbaenng lúpptpc càbaenng cảkzcam thấsrfqy khôrtkung thểkldzpptpi lýxptt lẽbzkc, đgztioophng dậwblhy kégztio màbaenn cửqmxva sổzimk ra, chădgscm chúpptp nhìbrezn phong cảkzcanh phísjypa dưhlzsqjoxi lầwzrsu ba, quảkzca nhiêelean, phásrfqt hiệgvecn ởfoqn đgztiwzrsu ngõqfropptpbaeni bópptpng ngưhlzsfgtii quanh quẩfoqnn chầwzrsn chừwzrs, thậwblhm chísjypsrfqn cópptp ngưhlzsfgtii ngădgscn cảkzcan dìbrez chủqjox nhàbaen hỏzunhi thădgscm gìbrez đgztiópptp.

“Xoạrqext!” Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct kégztio règvecm cửqmxva sổzimk lạrqexi, thấsrfqy phiềshtcn lòsrfqng muốatbjn chếhghct.

Di đgztirdamng trêelean bàbaenn vang lêelean.

rtku đgztioophng dậwblhy đgztii qua cầwzrsm di đgztirdamng lêelean, nhìbrezn dãfztjy sốatbj hiệgvecn trêelean màbaenn hìbreznh thậwblht lâzcaou, mãfztj sốatbjbaeny rấsrfqt quen thuộrdamc khiếhghcn côrtkupptp chúpptpt kinh tâzcaom đgztirdamng phásrfqch, Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct khôrtkung muốatbjn bắbaent másrfqy, nhưhlzsng suy nghĩtuxd đgztiếhghcn hậwblhu quảkzca vẫnrban làbaensrfqn núpptpt nhậwblhn.


“Xin chàbaeno, tôrtkui làbaen Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct.” Côrtku lạrqexnh lùpfjnng nópptpi.

“Đaaxiang làbaenm gìbrez?”

“Khôrtkung cópptpbaenm gìbrez hếhghct, cópptp chuyệgvecn gìbrez sao?”

“A..... Thậwblht sựdgscbaen anh nêelean sớqjoxm cảkzcanh cásrfqo Bùpfjni Vũsvtp Triếhghct khôrtkung nêelean lấsrfqy em vàbaen Tiểkldzu Ảeleanh ra rêeleau rao thổzimki phồshtcng, nhưhlzs vậwblhy cũsvtpng sẽbzkc khôrtkung xảkzcay ra chuyệgvecn thếhghcbaeny…..” Giọhndong nópptpi trầwzrsm thấsrfqp mịyzcm hoặbzkcc củqjoxa Nam Cung Kìbreznh Hiêelean truyềshtcn đgztiếhghcn, mang theo sựdgsc châzcaom chọhndoc màbaen lạrqexnh nhưhlzsdgscng, cưhlzsfgtii nhạrqext: “Khôrtkung nghĩtuxd tớqjoxi, anh ta thậwblht sựdgscpptpsvtpng khísjyp!”

Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct cădgscng thẳnrbang trong lòsrfqng, cau màbaeny nópptpi: “Đaaxiâzcaoy làbaen chuyệgvecn củqjoxa chúpptpng tôrtkui, anh đgztiwzrsng cópptp nhúpptpng tay vàbaeno!”

Bỗoseeng nhiêelean Nam Cung Kìbreznh Hiêelean thoásrfqng trầwzrsm mặbzkcc, cópptp loạrqexi cảkzcam giásrfqc bịyzcm ásrfqp básrfqch khiếhghcn ngưhlzsfgtii ta hísjypt thởfoqn khôrtkung thôrtkung.

“Anh khôrtkung nhúpptpng tay vàbaeno thìbrez rấsrfqt nhanh em sẽbzkc thậwblht sựdgsc trởfoqn thàbaennh Bùpfjni phu nhâzcaon, em cho rằlzdlng tấsrfqt cảkzca anh đgztishtcu cho phégztip em hay sao?!” Nam Cung Kìbreznh Hiêelean lạrqexnh lùpfjnng nópptpi: “Hay làbaen em cam tâzcaom tìbreznh nguyệgvecn thừwzrsa nhậwblhn cásrfqc ngưhlzsfgtii sựdgsc thậwblht đgztiãfztj kếhghct hôrtkun? Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct, cho dùpfjn anh phásrfq hủqjoxy em cũsvtpng sẽbzkc khôrtkung đgztikldz em trởfoqn thàbaennh phụaaxi nữelea củqjoxa ngưhlzsfgtii khásrfqc, dùpfjnbaen trêelean danh nghĩtuxda cũsvtpng khôrtkung thểkldz!”

Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct nghe đgztiưhlzsoseec lờfgtii nópptpi hung bạrqexo củqjoxa anh thìbrezpfjnng mìbreznh mộrdamt cásrfqi, hàbaenng mi dàbaeny đgztiwblhm cũsvtpng run run. mang truyệgvecn đgztii xin ghi rõqfro nguồshtcn dd lequydon

“Anh bệgvecnh thầwzrsn kinh, nhữeleang đgztiiềshtcu nàbaeny cópptp liêelean quan gìbrez tớqjoxi anh?! Anh vẫnrban giốatbjng nhưhlzs trưhlzsqjoxc kia, básrfq đgztirqexo vôrtkubreznh, ísjypch kỷrqexsrfqu lạrqexnh! Tôrtkui khôrtkung phảkzcai làbaen anh, tôrtkui muốatbjn ởfoqn chung mộrdamt chỗosee hay dâzcaoy dưhlzsa khôrtkung rõqfro vớqjoxi ai cũsvtpng làbaen tựdgsc do củqjoxa tôrtkui!”

“Em phảkzcai hiểkldzu cho rõqfro đgztiiềshtcu nàbaeny!” Nam Cung Kìbreznh Hiêelean thôrtku bạrqexo ngắbaent lờfgtii côrtku, giọhndong nópptpi cũsvtpng hơrogzi khàbaenn khàbaenn, giốatbjng nhưhlzs đgztiègvecgztin mộrdamt loạrqexi thốatbjng khổzimk: “Anh yêeleau em mớqjoxi cópptp thểkldz cho em tựdgsc do! Nếhghcu đgztikldz anh trợoseen trừwzrsng mắbaent nhìbrezn em ởfoqn chung mộrdamt chỗosee vớqjoxi ngưhlzsfgtii đgztiàbaenn ôrtkung khásrfqc, dùpfjn phảkzcai bẻbztr gảkzcay cásrfqnh củqjoxa em giam cầwzrsm em bêelean ngưhlzsfgtii cũsvtpng sẽbzkc khôrtkung đgztikldz em vưhlzsoseet lôrtkui trìbrez nửqmxva bưhlzsqjoxc!”

“Anh ——!” Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct tứoophc giậwblhn đgztiếhghcn khuôrtkun mặbzkct nhỏzunh nhắbaenn đgztizunhelean, tay cầwzrsm đgztiiệgvecn thoạrqexi cũsvtpng bắbaent đgztiwzrsu run rẩfoqny.

Nghe ngưhlzsfgtii đgztiàbaenn ôrtkung nàbaeny nópptpi chuyệgvecn luôrtkun giốatbjng nhưhlzs đgztiang ngồshtci trêelean cásrfqp treo, đgztirdamng mộrdamt chúpptpt làbaenpptpi yêeleau côrtku, đgztirdamng mộrdamt chúpptpt làbaen nổzimki cásrfqu làbaenm ngưhlzsfgtii ta sợoseefztji, đgztirdamng mộrdamt chúpptpt lạrqexi básrfq đgztirqexo giốatbjng trưhlzsqjoxc kia khiếhghcn ngưhlzsfgtii ta muốatbjn hung hădgscng đgztifoqny anh ra!

“Chuyệgvecn củqjoxa bảkzcan thâzcaon tôrtkui tựdgscrtkui sẽbzkc giảkzcai quyếhghct, vẫnrban làbaenzcaou nópptpi kia, anh đgztiwzrsng cópptp nhúpptpng tay vàbaeno!” Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct tuyệgvect vọhndong màbaen bấsrfqt đgztibaenc dĩtuxdpptpi.


Sắbaenc mặbzkct Nam Cung Kìbreznh Hiêelean tásrfqi xanh, trầwzrsm thấsrfqp khạrqexc ra mấsrfqy chữelea: “Khôrtkung làbaenm đgztiưhlzsoseec!”

pptpi xong anh cũsvtpng cúpptpp đgztiiệgvecn thoạrqexi di đgztirdamng négztim xuốatbjng bêelean cạrqexnh, trong lòsrfqng mộrdamt nửqmxva làbaendgscm tứoophc mộrdamt nửqmxva làbaen đgztiau lòsrfqng, ngưhlzsfgtii phụaaxi nữeleabaeny bưhlzsqjoxng bỉyjmznh đgztiếhghcn mứoophc muốatbjn dỗosee ngọhndot côrtkusvtpng khôrtkung dỗosee đgztiưhlzsoseec, phảkzcai hùpfjn dọhndoa mớqjoxi cópptp thểkldz ngădgscn lạrqexi mọhndoi chuyệgvecn, rõqfrobaenng anh đgztiau lòsrfqng muốatbjn chếhghct nhưhlzsng chỉyjmzpptp thểkldzpptpi ísjypt lờfgtii uy hiếhghcp, nhưhlzs thếhghc, trong lòsrfqng anh mớqjoxi cảkzcam thấsrfqy cópptp chúpptpt thựdgscc tếhghc.

Ngưhlzsfgtii phụaaxi nữeleabaeny..... Thậwblht sựdgscbaen dụaaxi dỗoseesvtpng sợosee bểkldzsrfqt!

Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct cũsvtpng mệgvect mỏzunhi cúpptpp đgztiiệgvecn thoạrqexi, cảkzcam giásrfqc quásrfq hao tổzimkn tâzcaom lựdgscc cùpfjnng ngưhlzsfgtii đgztiàbaenn ôrtkung nàbaeny, côrtkurogz hồshtc lo lắbaenng anh cùpfjnng Bùpfjni Vũsvtp Triếhghct lạrqexi nảkzcay sinh xung đgztirdamt, ngẩfoqnng đgztiwzrsu nhìbrezn Tiểkldzu Ảeleanh ngoàbaeni ban côrtkung, trong lòsrfqng phásrfqt sinh thay đgztizimki nho nhỏzunh.

baen giờfgti khắbaenc nàbaeny, trong biệgvect thựdgsc nhàbaen Nam Cung, cũsvtpng làbaen mộrdamt bầwzrsu khôrtkung khísjyp tiêeleau đgztiiềshtcu khắbaenc nghiệgvect.

Nam Cung Ngạrqexo nheo mắbaent nhìbrezn chằlzdlm chằlzdlm tấsrfqm hìbreznh kia trong ti vi, đgztiôrtkui mắbaent giàbaen nua bădgscng lãfztjnh khôrtkung bỏzunhpptpt chúpptpt gìbrez, bàbaenn tay siếhghct câzcaoy gậwblhy chầwzrsm chậwblhm vuốatbjt ve —— khôrtkung ngờfgti, Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct đgztiãfztj sinh con đgztiópptp lạrqexi làbaen mộrdamt ngưhlzsfgtii phụaaxi nữelea best-seller, tísjypnh tìbreznh cùpfjnng bốatbji cảkzcanh củqjoxa côrtku rốatbjt cuộrdamc làbaen nhưhlzs thếhghcbaeno thìbrez ôrtkung ta chẳnrbang hềshtc quan tâzcaom, ôrtkung ta quan tâzcaom chísjypnh làbaen Tiểkldzu Ảeleanh! Chásrfqu nộrdami đgztiísjypch tôrtkun củqjoxa ôrtkung ta!

Hừwzrs..... Chỉyjmz bằlzdlng mộrdamt cásrfqi tin tứoophc nhưhlzs thếhghcbaenpptp thểkldz ngădgscn chặbzkcn chuyệgvecn kếhghct hôrtkun hay sao?!

baenn tay giàbaen nua cópptp lựdgscc củqjoxa Nam Cung Ngạrqexo vuốatbjt ve gậwblhy, trầwzrsm tĩtuxdnh tựdgsc hỏzunhi, nhísjypu chặbzkct màbaeny, ôrtkung ta phảkzcai nghĩtuxd ra biệgvecn phásrfqp tásrfqch đgztioopha nhỏzunh khỏzunhi Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct mang vềshtc đgztiâzcaoy, tùpfjny tiệgvecn nhàbaen họhndo La cópptpsrfqo loạrqexn nhưhlzs thếhghcbaeno, đgztioopha nhỏzunhbaeny làbaen đgztiísjypch tôrtkun củqjoxa nhàbaen Nam Cung, vềshtc sau, cho dùpfjn La Tìbreznh Uyểkldzn kếhghct hôrtkun cùpfjnng Nam Cung Kìbreznh Hiêelean thìbrez đgztiâzcaoy cũsvtpng làbaen cốatbjt nhụaaxic củqjoxa nhàbaen Nam Cung!

Trong tấsrfqm hìbreznh, bộrdamsrfqng đgztioopha bégzti kia thôrtkung minh đgztiásrfqng yêeleau, Nam Cung Ngạrqexo cũsvtpng nhớqjoxqfro ngàbaeny đgztiópptp trong biệgvect thựdgsc, khuôrtkun mặbzkct nho nhỏzunh kia thôrtkung minh đgztiatbji nghịyzcmch nhưhlzs thếhghcbaeno ứoophng đgztiatbji cụaaxic diệgvecn, chásrfqu nộrdami củqjoxa Nam Cung Ngạrqexo ôrtkung, quảkzca nhiêelean khôrtkung phảkzcai bìbreznh thưhlzsfgting!

brez vậwblhy, lúpptpc xếhghc chiềshtcu, mộrdamt chiếhghcc Lincoln phiêelean bảkzcan dàbaeni chậwblhm rãfztji dừwzrsng ởfoqn đgztiwzrsu ngõqfro.

Ngõqfropptprogzi hẹsjypp, cădgscn bảkzcan làbaen xe khôrtkung vàbaeno đgztiưhlzsoseec, Nam Cung Ngạrqexo khôrtkung thểkldzbaenm gìbrez khásrfqc hơrogzn đgztiàbaennh phảkzcai xuốatbjng xe ởfoqn rồshtci đgztiwzrsu ngõqfro rồshtci đgztii vàbaeno, vừwzrsa đgztii vừwzrsa nhìbrezn hoàbaenn cảkzcanh chung quanh, đgztiơrogzn giảkzcan mộrdamc mạrqexc, làbaen mộrdamt chỗoseefoqnbreznh dâzcaon, cửqmxva sổzimk nhỏzunh chỉyjmznh tềshtcbaensrfqm ásrfqp nơrogzi lầwzrsu ba đgztiópptp, Nam Cung Ngạrqexo nheo mắbaent lạrqexi quan sásrfqt mộrdamt hồshtci rồshtci mớqjoxi đgztii lêelean.

“Cásrfqc ngưhlzsfgtii…..” Đaaxiôrtkui mắbaent trong suốatbjt củqjoxa Dụaaxi Thiêelean Tuyếhghct thoásrfqng qua chúpptpt kinh ngạrqexc, nhìbrezn chằlzdlm chằlzdlm mấsrfqy ngưhlzsfgtii đgztiàbaenn ôrtkung ásrfqo đgztien vạrqexm vỡrweu đgztieo kísjypnh đgztien cùpfjnng bópptpng dásrfqng củqjoxa Nam Cung Ngạrqexo, bấsrfqt ngờfgti đgztishtc phòsrfqng, nắbaenm chặbzkct cửqmxva: “Cásrfqc ngưhlzsfgtii muốatbjn làbaenm gìbrez?”

“Tiểkldzu thưhlzs, tiêelean sinh củqjoxa chúpptpng tôrtkui cópptp chuyệgvecn muốatbjn nópptpi cùpfjnng vớqjoxi côrtku.” Hộrdam vệgvec ásrfqo đgztien nópptpi, bàbaenn tay to chốatbjng trêelean cásrfqnh cửqmxva.

srfqn tiếhghcp.....

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.