Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 11 : Cô không phải ngốc, là cô ti tiện

    trước sau   
Mộirdvt nỗeahui bi thưlchrơhsbbng sâxkvru sắpwctc chảkkbqy qua trátsdci tim củvqgla côqsmv, đsqgvôqsmvi mắpwctt trong suốeosyt củvqgla Dụxuom Thiêvtcrn Tuyếixvot nhìutccn anh, đsqgvôqsmvi môqsmvi tátsdci nhợirdvt, khôqsmvng nómzjji mộirdvt lờphzri.

Chẳohecng qua làzwcs.....Thậmucnt đsqgvau đsqgvvqgln.

Tay củvqgla anh nắpwctm chặvdaqt làzwcsm đsqgvau cổeqnl tay củvqgla côqsmv, côqsmvmzjj cảkkbqm giátsdcc bịepxe anh siếixvot chặvdaqt đsqgvếixvon hímucnt thởhsbb khôqsmvng thôqsmvng.

“Nómzjji chuyệxuomn!!!” Thanh âxkvrm rốeosyng giậmucnn dữsozp dộirdvi củvqgla Nam Cung Kìutccnh Hiêvtcrn suýcykdt nữsozpa lậmucnt cảkkbqmzjjc phòmtbnng! Anh cũyiolng khôqsmvng rõhcjn đsqgvếixvon tộirdvt cùutccng làzwcsutccnh đsqgvang giậmucnn cátsdci gìutcc, rõhcjnzwcsng xémfhlm chúzokgt làzwcsmzjj thểmemr lấaqjay đsqgvưlchrirdvc tin tứbcmlc củvqgla Dạuhkk Hi! Đlgrubcmla bémfhl kia từmpqj nhỏpenq đsqgvãhvyyhsbbvtcrn cạuhkknh anh mèlgru nheo làzwcsm nũyiolng, từmpqj tấaqjam bémfhl đsqgvãhvyy đsqgvưlchrirdvc anh che chởhsbblchrng chiềjiqqu chưlchra từmpqjng chịepxeu khổeqnl, cómzjj trờphzri mớvqgli biếixvot hai ngàzwcsy nay anh cómzjj bao nhiêvtcru lo lắpwctng cho em gátsdci! Màzwcs hiệxuomn giờphzr, côqsmvtsdci đsqgvátsdcng chếixvot trưlchrvqglc mặvdaqt nàzwcsy vậmucny màzwcs lạuhkki dátsdcm cãhvyyi lờphzri củvqgla anh!

“.....” Dụxuom thiêvtcrn Tuyếixvot bịepxe anh rốeosyng, trong đsqgvôqsmvi mắpwctt đsqgvãhvyyxkvrng lêvtcrn tầtwlxng sưlchrơhsbbng mùutcc.

“Anh cũyiolng đsqgvãhvyymzjji, sau khi tìutccm đsqgvưlchrirdvc anh ấaqjay sẽiljx lộirdvt mộirdvt lớvqglp da củvqgla anh ấaqjay...Nam Cung thiếixvou gia, tôqsmvi khờphzr sao?” Côqsmv run rẩrniqy nómzjji.


hsbbn giậmucnn củvqgla Nam Cung Kìutccnh Hiêvtcrn bịepxemucnch đsqgvirdvng lêvtcrn tớvqgli cựxuxec đsqgviểmemrm.

“A.....Đlgruưlchrirdvc, tốeosyt lắpwctm!” Anh giậmucnn quátsdcmzjja cưlchrphzri, sau khi cưlchrphzri xong lạuhkki hung hămemrng siếixvot chặvdaqt cổeqnl củvqgla côqsmv, chậmucnm rãhvyyi nómzjji: “Dụxuom Thiêvtcrn Tuyếixvot, tôqsmvi thậmucnt sựxuxe khôqsmvng nhìutccn ra, mộirdvt têvtcrn đsqgvàzwcsn ôqsmvng phảkkbqn bộirdvi côqsmvutccng côqsmvtsdci khátsdcc bỏpenq trốeosyn, sốeosyng chếixvot củvqgla cậmucnu ta cũyiolng đsqgvátsdcng giátsdc đsqgvmemr cho côqsmv duy trìutcc!! Côqsmv khôqsmvng phảkkbqi ngốeosyc, côqsmvzwcs ti tiệxuomn!”

Satan đsqgvepxea ngụxuomc ầtwlxm ầtwlxm phủvqgl xuốeosyng, hôqsmv hấaqjap củvqgla Dụxuom Thiêvtcrn Tuyếixvot càzwcsng lúzokgc càzwcsng yếixvou, nghe đsqgvưlchrirdvc hai chữsozp ‘Ti tiệxuomn’, lòmtbnng côqsmv nhưlchr bịepxe kim châxkvrm đsqgvau nhómzjji! Nưlchrvqglc mắpwctt chua xómzjjt cũyiolng khôqsmvng nhịepxen đsqgvưlchrirdvc nữsozpa, theo gưlchrơhsbbng mặvdaqt đsqgvpenq bừmpqjng vìutccutccm némfhln chảkkbqy xuôqsmvi xuốeosyng.

Lửyiola giậmucnn củvqgla Nam Cung Kìutccnh Hiêvtcrn thậmucnt lâxkvru cũyiolng khôqsmvng cómzjj biệxuomn phátsdcp trởhsbb lạuhkki bìutccnh thưlchrphzrng, cho đsqgvếixvon khi nhìutccn thấaqjay nưlchrvqglc mắpwctt củvqgla côqsmv, đsqgvirdvng tátsdcc đsqgvirdvc átsdcc trêvtcrn tay cuốeosyi cùutccng cũyiolng khôqsmvng cómzjjtsdcch nàzwcso tiếixvop tụxuomc, mộirdvt giâxkvry kếixvo tiếixvop, côqsmv ho khan kịepxech liệxuomt, gầtwlxn nhưlchrmucnt thởhsbb khôqsmvng thôqsmvng, trong biểmemru tìutccnh lộirdv vẻqotv cầtwlxu khẩrniqn khổeqnl sởhsbb.

Sắpwctc mặvdaqt lạuhkknh nhưlchrmemrng củvqgla anh thoátsdcng qua mộirdvt tia lụxuomn bạuhkki, anh thầtwlxm mắpwctng mộirdvt tiếixvong: “Khốeosyn kiếixvop!” Tay anh chậmucnm rãhvyyi buôqsmvng ra.

Dụxuom Thiêvtcrn Tuyếixvot nặvdaqng nềjiqq ho khan mấaqjay tiếixvong, bàzwcsn tay nhỏpenqmfhl bắpwctt lấaqjay átsdco sơhsbb mi củvqgla anh, hátsdc to miệxuomng thởhsbb dốeosyc, trôqsmvng côqsmvxkvry giờphzr chậmucnt vậmucnt nhếixvoch nhátsdcc tớvqgli cựxuxec đsqgviểmemrm.

Nam Cung Kìutccnh Hiêvtcrn chưlchra từmpqjng gặvdaqp qua chuyệxuomn khiếixvon ngưlchrphzri ta phátsdct đsqgvvtcrn nhưlchr vậmucny, rõhcjnzwcsng trong lòmtbnng đsqgvãhvyy đsqgvèlgrumfhln cơhsbbn giậmucnn đsqgvếixvon cựxuxec đsqgviểmemrm, muốeosyn phátsdct tiếixvot rồkkbqi lạuhkki sợirdv khôqsmvng kìutccm chếixvo đsqgvưlchrirdvc, anh thậmucnt sựxuxe muốeosyn bómzjjp chếixvot côqsmv ngay trong ngựxuxec mìutccnh.....Côqsmvtsdci nàzwcsy!!

“Tôqsmvi cho côqsmv biếixvot, bắpwctt đsqgvtwlxu từmpqjqsmvm nay côqsmv sẽiljx hoàzwcsn toàzwcsn bịepxeqsmvi giátsdcm sátsdct, cho đsqgvếixvon khi tìutccm đsqgvưlchrirdvc Dạuhkk Hi mớvqgli thôqsmvi! Dụxuom Thiêvtcrn Tuyếixvot,côqsmv tốeosyt nhấaqjat đsqgvmpqjng cómzjj chọncvfc giậmucnn tôqsmvi nữsozpa, nếixvou chuyệxuomn nhưlchr thếixvozwcsy xảkkbqy ra lầtwlxn thứbcml hai, tôqsmvi sẽiljx khiếixvon côqsmv phảkkbqi trảkkbq mộirdvt cátsdci giátsdc rấaqjat cao!” Anh nghiếixvon rămemrng nómzjji mấaqjay câxkvru, átsdcnh mắpwctt bémfhln nhọncvfn nhìutccn chằhgogm chằhgogm vàzwcso mặvdaqt côqsmv: “.....Đlgruátsdcng chếixvot, côqsmv khómzjjc cátsdci gìutcc!”

Hai bàzwcsn tay ấaqjam átsdcp nhấaqjat thờphzri khôqsmvng nhịepxen đsqgvưlchrirdvc đsqgvvdaqt lêvtcrn gưlchrơhsbbng mặvdaqt củvqgla côqsmv, ngómzjjn tay cátsdci chạuhkkm vàzwcso chấaqjat lỏpenqng lạuhkknh nhưlchrmemrng kia, thếixvo nhưlchrng, thêvtcrm lầtwlxn nữsozpa anh lạuhkki cómzjj loạuhkki xúzokgc đsqgvirdvng mãhvyynh liệxuomt, muốeosyn cúzokgi đsqgvtwlxu xuốeosyng nếixvom thửyiol mộirdvt chúzokgt, nhữsozpng giọncvft nưlchrvqglc kia, chúzokgng cómzjjutcci vịepxe ra sao.

Dụxuom Thiêvtcrn Tuyếixvot sợirdvhvyyi hoảkkbqng hốeosyt, mặvdaqt củvqgla côqsmv bịepxe hai bàzwcsn tay củvqgla anh bọncvfc lạuhkki, phúzokgt chốeosyc, côqsmv giốeosyng nhưlchr bịepxe đsqgviệxuomn giậmucnt, vộirdvi trátsdcnh ra.

“Anh khôqsmvng cómzjjtsdci quyềjiqqn đsqgvómzjj.....Anh khôqsmvng cómzjj!” Côqsmv cau màzwcsy kêvtcru lêvtcrn, khôqsmvi phụxuomc lạuhkki tímucnnh khímucn quậmucnt cưlchrphzrng củvqgla mìutccnh, vừmpqja mớvqgli nhu nhưlchrirdvc cùutccng cầtwlxu xin tha thứbcmllchrphzrng nhưlchrzwcs mộirdvt loạuhkki ảkkbqo giátsdcc.

Nam Cung Kìutccnh Hiêvtcrn nheo mắpwctt lạuhkki, anh khẽiljxkkbqo nãhvyyo: “Côqsmvmzjj thểmemr nhìutccn thửyiol xem tôqsmvi cómzjj hay khôqsmvng!”

Hai ngưlchrphzri đsqgvang giằhgogng co thìutcc cửyiola phòmtbnng bao chợirdvt bịepxe mởhsbb ra, Lạuhkkc Phàzwcsm Vũyiol mộirdvt thâxkvrn âxkvru phụxuomc mớvqgli tinh đsqgvi vàzwcso, anh cómzjj chúzokgt kinh ngạuhkkc nhìutccn cảkkbqnh tưlchrirdvng trưlchrvqglc mắpwctt.

“Làzwcsm sao vậmucny?” Anh hơhsbbi sửyiolng sốeosyt, mởhsbb miệxuomng hỏpenqi: “Hai ngưlchrphzri.....Đlgruãhvyy xảkkbqy ra chuyệxuomn gìutcc?”

Dụxuom Thiêvtcrn Tuyếixvot giậmucnt mìutccnh mộirdvt cátsdci phảkkbqn ứbcmlng lạuhkki, cómzjj Lạuhkkc Phàzwcsm Vũyiolhsbb đsqgvâxkvry, côqsmv khôqsmvng cầtwlxn thiếixvot phảkkbqi sợirdv Nam Cung Kìutccnh Hiêvtcrn nhưlchr vậmucny, lau nưlchrvqglc mắpwctt mộirdvt cátsdci, côqsmv nhanh chómzjjng đsqgvi vòmtbnng qua lưlchrirdvm đsqgviệxuomn thoạuhkki củvqgla mìutccnh bịepxemfhlm trêvtcrn đsqgvaqjat lêvtcrn, chémfhln dĩirdva trêvtcrn bàzwcsn cũyiolng khôqsmvng thu dọncvfn, trựxuxec tiếixvop chạuhkky ra khỏpenqi phòmtbnng bao.

Nam Cung Kìutccnh Hiêvtcrn hơhsbbi nhímucnu nhímucnu màzwcsy, đsqgvuổeqnli theo côqsmv.

“Aiz.....” Lạuhkkc Phàzwcsm Vũyiol đsqgvrniqy lồkkbqng ngựxuxec củvqgla anh: “Cậmucnu chờphzr mộirdvt chúzokgt, đsqgvirdvi chúzokgt, rốeosyt cuộirdvc làzwcs thếixvozwcso? Cậmucnu phảkkbqi giảkkbqi thímucnch vớvqgli mìutccnh mộirdvt chúzokgt chứbcml? Khôqsmvng nhìutccn thấaqjay côqsmvtsdci nhỏpenq kia khómzjjc sao? Cậmucnu làzwcsvtcrn khốeosyn kiếixvop, khôqsmvng cómzjj thừmpqja dịepxep lúzokgc mìutccnh khôqsmvng cómzjj mặvdaqt màzwcs khi dễmmam ngưlchrphzri ta chứbcml?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.