Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 11 : Cô không phải ngốc, là cô ti tiện

    trước sau   
Mộrrlyt nỗphfii bi thưkfllơouohng sâibrju sắgsclc chảhbily qua trájijli tim củphfia côcvoj, đblyhôcvoji mắgsclt trong suốyntit củphfia Dụzmff Thiêdykqn Tuyếurout nhìnjzmn anh, đblyhôcvoji môcvoji tájijli nhợsnmmt, khôcvojng nómymbi mộrrlyt lờbzwyi.

Chẳlawang qua làmymb.....Thậhbilt đblyhau đblyhxinzn.

Tay củphfia anh nắgsclm chặqwwbt làmymbm đblyhau cổmhhk tay củphfia côcvoj, côcvojmymb cảhbilm giájijlc bịesay anh siếurout chặqwwbt đblyhếuroun hídfitt thởhhtn khôcvojng thôcvojng.

“Nómymbi chuyệlbosn!!!” Thanh âibrjm rốynting giậhbiln dữwkln dộrrlyi củphfia Nam Cung Kìnjzmnh Hiêdykqn suýlfbbt nữwklna lậhbilt cảhbilmymbc phòizgtng! Anh cũyrging khôcvojng rõopdt đblyhếuroun tộrrlyt cùqioxng làmymbnjzmnh đblyhang giậhbiln cájijli gìnjzm, rõopdtmymbng xédykqm chúkxbqt làmymbmymb thểnmmm lấxinzy đblyhưkfllsnmmc tin tứyihdc củphfia Dạlcne Hi! Đonkhyihda bédykq kia từyqxk nhỏhhtn đblyhãphfihhtndykqn cạlcnenh anh mèizgt nheo làmymbm nũyrging, từyqxk tấxinzm bédykq đblyhãphfi đblyhưkfllsnmmc anh che chởhhtnkfllng chiềxinzu chưkflla từyqxkng chịesayu khổmhhk, cómymb trờbzwyi mớxinzi biếurout hai ngàmymby nay anh cómymb bao nhiêdykqu lo lắgsclng cho em gájijli! Màmymb hiệlbosn giờbzwy, côcvojjijli đblyhájijlng chếurout trưkfllxinzc mặqwwbt nàmymby vậhbily màmymb lạlcnei dájijlm cãphfii lờbzwyi củphfia anh!

“.....” Dụzmff thiêdykqn Tuyếurout bịesay anh rốynting, trong đblyhôcvoji mắgsclt đblyhãphfiibrjng lêdykqn tầxbldng sưkfllơouohng mùqiox.

“Anh cũyrging đblyhãphfimymbi, sau khi tìnjzmm đblyhưkfllsnmmc anh ấxinzy sẽhrty lộrrlyt mộrrlyt lớxinzp da củphfia anh ấxinzy...Nam Cung thiếurouu gia, tôcvoji khờbzwy sao?” Côcvoj run rẩkltuy nómymbi.


ouohn giậhbiln củphfia Nam Cung Kìnjzmnh Hiêdykqn bịesaydfitch đblyhrrlyng lêdykqn tớxinzi cựmtifc đblyhiểnmmmm.

“A.....Đonkhưkfllsnmmc, tốyntit lắgsclm!” Anh giậhbiln quájijlmymba cưkfllbzwyi, sau khi cưkfllbzwyi xong lạlcnei hung hăesayng siếurout chặqwwbt cổmhhk củphfia côcvoj, chậhbilm rãphfii nómymbi: “Dụzmff Thiêdykqn Tuyếurout, tôcvoji thậhbilt sựmtif khôcvojng nhìnjzmn ra, mộrrlyt têdykqn đblyhàmymbn ôcvojng phảhbiln bộrrlyi côcvojqioxng côcvojjijli khájijlc bỏhhtn trốyntin, sốynting chếurout củphfia cậhbilu ta cũyrging đblyhájijlng giájijl đblyhnmmm cho côcvoj duy trìnjzm!! Côcvoj khôcvojng phảhbili ngốyntic, côcvojmymb ti tiệlbosn!”

Satan đblyhesaya ngụzmffc ầxbldm ầxbldm phủphfi xuốynting, hôcvoj hấxinzp củphfia Dụzmff Thiêdykqn Tuyếurout càmymbng lúkxbqc càmymbng yếurouu, nghe đblyhưkfllsnmmc hai chữwkln ‘Ti tiệlbosn’, lòizgtng côcvoj nhưkfll bịesay kim châibrjm đblyhau nhómymbi! Nưkfllxinzc mắgsclt chua xómymbt cũyrging khôcvojng nhịesayn đblyhưkfllsnmmc nữwklna, theo gưkfllơouohng mặqwwbt đblyhhhtn bừyqxkng vìnjzmnjzmm nédykqn chảhbily xuôcvoji xuốynting.

Lửzmuva giậhbiln củphfia Nam Cung Kìnjzmnh Hiêdykqn thậhbilt lâibrju cũyrging khôcvojng cómymb biệlbosn phájijlp trởhhtn lạlcnei bìnjzmnh thưkfllbzwyng, cho đblyhếuroun khi nhìnjzmn thấxinzy nưkfllxinzc mắgsclt củphfia côcvoj, đblyhrrlyng tájijlc đblyhrrlyc ájijlc trêdykqn tay cuốyntii cùqioxng cũyrging khôcvojng cómymbjijlch nàmymbo tiếuroup tụzmffc, mộrrlyt giâibrjy kếurou tiếuroup, côcvoj ho khan kịesaych liệlbost, gầxbldn nhưkflldfitt thởhhtn khôcvojng thôcvojng, trong biểnmmmu tìnjzmnh lộrrly vẻdykq cầxbldu khẩkltun khổmhhk sởhhtn.

Sắgsclc mặqwwbt lạlcnenh nhưkfllesayng củphfia anh thoájijlng qua mộrrlyt tia lụzmffn bạlcnei, anh thầxbldm mắgsclng mộrrlyt tiếuroung: “Khốyntin kiếuroup!” Tay anh chậhbilm rãphfii buôcvojng ra.

Dụzmff Thiêdykqn Tuyếurout nặqwwbng nềxinz ho khan mấxinzy tiếuroung, bàmymbn tay nhỏhhtndykq bắgsclt lấxinzy ájijlo sơouoh mi củphfia anh, hájijl to miệlbosng thởhhtn dốyntic, trôcvojng côcvojibrjy giờbzwy chậhbilt vậhbilt nhếurouch nhájijlc tớxinzi cựmtifc đblyhiểnmmmm.

Nam Cung Kìnjzmnh Hiêdykqn chưkflla từyqxkng gặqwwbp qua chuyệlbosn khiếuroun ngưkfllbzwyi ta phájijlt đblyhdykqn nhưkfll vậhbily, rõopdtmymbng trong lòizgtng đblyhãphfi đblyhèizgtdykqn cơouohn giậhbiln đblyhếuroun cựmtifc đblyhiểnmmmm, muốyntin phájijlt tiếurout rồhpzsi lạlcnei sợsnmm khôcvojng kìnjzmm chếurou đblyhưkfllsnmmc, anh thậhbilt sựmtif muốyntin bómymbp chếurout côcvoj ngay trong ngựmtifc mìnjzmnh.....Côcvojjijli nàmymby!!

“Tôcvoji cho côcvoj biếurout, bắgsclt đblyhxbldu từyqxkcvojm nay côcvoj sẽhrty hoàmymbn toàmymbn bịesaycvoji giájijlm sájijlt, cho đblyhếuroun khi tìnjzmm đblyhưkfllsnmmc Dạlcne Hi mớxinzi thôcvoji! Dụzmff Thiêdykqn Tuyếurout,côcvoj tốyntit nhấxinzt đblyhyqxkng cómymb chọnubpc giậhbiln tôcvoji nữwklna, nếurouu chuyệlbosn nhưkfll thếuroumymby xảhbily ra lầxbldn thứyihd hai, tôcvoji sẽhrty khiếuroun côcvoj phảhbili trảhbil mộrrlyt cájijli giájijl rấxinzt cao!” Anh nghiếuroun răesayng nómymbi mấxinzy câibrju, ájijlnh mắgsclt bédykqn nhọnubpn nhìnjzmn chằeasum chằeasum vàmymbo mặqwwbt côcvoj: “.....Đonkhájijlng chếurout, côcvoj khómymbc cájijli gìnjzm!”

Hai bàmymbn tay ấxinzm ájijlp nhấxinzt thờbzwyi khôcvojng nhịesayn đblyhưkfllsnmmc đblyhqwwbt lêdykqn gưkfllơouohng mặqwwbt củphfia côcvoj, ngómymbn tay cájijli chạlcnem vàmymbo chấxinzt lỏhhtnng lạlcnenh nhưkfllesayng kia, thếurou nhưkfllng, thêdykqm lầxbldn nữwklna anh lạlcnei cómymb loạlcnei xúkxbqc đblyhrrlyng mãphfinh liệlbost, muốyntin cúkxbqi đblyhxbldu xuốynting nếuroum thửzmuv mộrrlyt chúkxbqt, nhữwklnng giọnubpt nưkfllxinzc kia, chúkxbqng cómymbqioxi vịesay ra sao.

Dụzmff Thiêdykqn Tuyếurout sợsnmmphfii hoảhbilng hốyntit, mặqwwbt củphfia côcvoj bịesay hai bàmymbn tay củphfia anh bọnubpc lạlcnei, phúkxbqt chốyntic, côcvoj giốynting nhưkfll bịesay đblyhiệlbosn giậhbilt, vộrrlyi trájijlnh ra.

“Anh khôcvojng cómymbjijli quyềxinzn đblyhómymb.....Anh khôcvojng cómymb!” Côcvoj cau màmymby kêdykqu lêdykqn, khôcvoji phụzmffc lạlcnei tídfitnh khídfit quậhbilt cưkfllbzwyng củphfia mìnjzmnh, vừyqxka mớxinzi nhu nhưkfllsnmmc cùqioxng cầxbldu xin tha thứyihdkfllbzwyng nhưkfllmymb mộrrlyt loạlcnei ảhbilo giájijlc.

Nam Cung Kìnjzmnh Hiêdykqn nheo mắgsclt lạlcnei, anh khẽhrtyhbilo nãphfio: “Côcvojmymb thểnmmm nhìnjzmn thửzmuv xem tôcvoji cómymb hay khôcvojng!”

Hai ngưkfllbzwyi đblyhang giằeasung co thìnjzm cửzmuva phòizgtng bao chợsnmmt bịesay mởhhtn ra, Lạlcnec Phàmymbm Vũyrgi mộrrlyt thâibrjn âibrju phụzmffc mớxinzi tinh đblyhi vàmymbo, anh cómymb chúkxbqt kinh ngạlcnec nhìnjzmn cảhbilnh tưkfllsnmmng trưkfllxinzc mắgsclt.

“Làmymbm sao vậhbily?” Anh hơouohi sửzmuvng sốyntit, mởhhtn miệlbosng hỏhhtni: “Hai ngưkfllbzwyi.....Đonkhãphfi xảhbily ra chuyệlbosn gìnjzm?”

Dụzmff Thiêdykqn Tuyếurout giậhbilt mìnjzmnh mộrrlyt cájijli phảhbiln ứyihdng lạlcnei, cómymb Lạlcnec Phàmymbm Vũyrgihhtn đblyhâibrjy, côcvoj khôcvojng cầxbldn thiếurout phảhbili sợsnmm Nam Cung Kìnjzmnh Hiêdykqn nhưkfll vậhbily, lau nưkfllxinzc mắgsclt mộrrlyt cájijli, côcvoj nhanh chómymbng đblyhi vòizgtng qua lưkfllsnmmm đblyhiệlbosn thoạlcnei củphfia mìnjzmnh bịesaydykqm trêdykqn đblyhxinzt lêdykqn, chédykqn dĩuqmda trêdykqn bàmymbn cũyrging khôcvojng thu dọnubpn, trựmtifc tiếuroup chạlcney ra khỏhhtni phòizgtng bao.

Nam Cung Kìnjzmnh Hiêdykqn hơouohi nhídfitu nhídfitu màmymby, đblyhuổmhhki theo côcvoj.

“Aiz.....” Lạlcnec Phàmymbm Vũyrgi đblyhkltuy lồhpzsng ngựmtifc củphfia anh: “Cậhbilu chờbzwy mộrrlyt chúkxbqt, đblyhsnmmi chúkxbqt, rốyntit cuộrrlyc làmymb thếuroumymbo? Cậhbilu phảhbili giảhbili thídfitch vớxinzi mìnjzmnh mộrrlyt chúkxbqt chứyihd? Khôcvojng nhìnjzmn thấxinzy côcvojjijli nhỏhhtn kia khómymbc sao? Cậhbilu làmymbdykqn khốyntin kiếuroup, khôcvojng cómymb thừyqxka dịesayp lúkxbqc mìnjzmnh khôcvojng cómymb mặqwwbt màmymb khi dễcnam ngưkfllbzwyi ta chứyihd?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.