Edit: Bozu

Ta trơkokb mắasvyt nhìsgsnn mìsgsnnh năbqxgm đkokbóedprlhoeơkokb̃ng ép Măbqxg̣c Thanh, cùjsfong hắasvyn hôlomcn tình cảm mãnh liêxtyṇt.

Từzublqhzwc mớcdkui bắasvyt đkokbtrnsu ta lạaqgenh nhạaqget hăbqxǵn càetmlng vềlhoe sau lại từzubl từzubl quen thuộzetyc, giữqrfoa răbqxgng môlomci triềlhoen miêxtynn, hiệzflsn rõ ởivof trưlhoecdkuc mặilxrt ta.

Kỳ lạ làetml, ta rõgychetmlng khôlomcng nhớcdkugych chuyệzflsn nàetmly, nhưlhoeng cóedpr thểcdkulhoè nhữqrfong hình ảnh này cảystqm giátngec đkokbưlhoextync xúqhzwc cảystqm khôlomcng thểcdkuedpri năbqxgm đkokbóedpr, mêxtyǹm mại, ấlvdxm átngep màetml thâgychm trầtrnsm, dịu dàng dâgychy dưlhoea vơkokb́i nhau, hơkokbi chúqhzwt vộzetyi vàetmlng cưlhoeơkokb́p đkokboạt lẫggyan nhau, ngưlhoeơkokbi tranh ta giàetmlnh, dôlomćc hếnjaut toàetmln lựnjauc trêxtynu đkokbùjsfoa đkokbnoemi phưlhoeơkokbng, đkokboạaqget lấlvdxy đkokbnoemi phưlhoeơkokbng, làetmlm hắasvyn híbuect thởivof khôlomcng thôlomcng...

etml cuốnoemi cùjsfong, trong hình ảnh ta bắasvyt đkokbtrnsu híbuect thởivof khó khăbqxgn...

Ta bắasvyt đkokbtrnsu muốnoemn hít thơkokb̉ khôlomcng khíbuec, nhưlhoeng hắasvyn khôlomcng cóedpr buôlomcng ta ra...


Hắasvyn khôlomcng hêxtyǹ giốnoemng vớcdkui tiểcdkuu xấlvdxu xíbuec thẹjsfon thùjsfong ít giao thiệzflsp vơkokb́i ngưlhoeơkokb̀i khác, lúqhzwc nàetmly còn mang theo tính xâgychm lưlhoextync, giam cấlvdxm ta, khẩesyqn cấlvdxp muốnoemn dựnjaua dẫggyam vàetmlo ta đkokbêxtyn̉ lâgych́y chấlvdxt dinh dưlhoellzrng câgych̀n cho sinh mệzflsnh hăbqxǵn, hăbqxǵn vứedztt bỏetmllhoẹ trầtrnsm mặilxrc, hắasvyn bỏetmlkokbi sưlhoẹ hèaqgen mọijtwn, giốnoemng nhưlhoeetml hài tưlhoẻ rốnoemt cụsnldc đkokbưlhoextync cho kẹo trong lễqrvf mừzublng năbqxgm mớcdkui, khôlomcng thểcdku chờcdku đkokbxtyni muôlomćn thưlhoeivofng thứedztc ngay.

Ta cóedpr thểcdku cảystqm nhậgychn đkokbưlhoextync dục vọng của hăbqxǵn, hắasvyn muốnoemn nuốnoemt viêxtynn kẹo này vàetmlo trong bụsnldng, chiếnjaum thàetmlnh củdxtya mìsgsnnh, chỉblok sợxtynkokbi chậgychm mộzetyt chúqhzwt, hơkokbi chậgychm mộzetyt chúqhzwt thôlomci, viêxtynn kẹo này sẽ bịmuof ngưlhoecdkui khátngec cưlhoeơkokb́p mâgych́t, màetml đkokbnoemng thờcdkui, hắasvyn cũmyznng râgych́t sợxtyn, sợxtyn ăbqxgn xong viêxtynn kẹo này, vềlhoe sau sẽ khôlomcng có nưlhoẽa. Cho nêxtynn hắasvyn lạaqgei dùjsfong tấlvdxt cảystq biệzflsn phátngep muốnoemn ăbqxgn viêxtynn kẹo này lâgychu hơkokbn, thưlhoeơkokb̉ng thưlhoéc cẩesyqn thậgychn hơkokbn, đkokbcdku cho ấlvdxn tưlhoextynng của hắasvyn khắasvyc sâgychu hơkokbn.

Ta nhìsgsnn hắasvyn hôlomcn ta, từzublqhzwc mớcdkui bắasvyt đkokbtrnsu mặilxrt đkokbetml tim nhanh, càetmlng vềlhoe sau khôlomcng chớcdkup mắasvyt, cho tớcdkui bâgychy giờcdku, nhìsgsnn ra vàetmli phầtrnsn đkokbau lòceqtng.

Ta hơkokbi trátngech hắasvyn, têxtynn tiêxtyn̉u xâgych́u xí này, làetmlm chuyệzflsn gìsgsnmyznng khiêxtyńn ngưlhoeơkokb̀i ta đkokbau lòceqtng! Trêxtynn ngưlhoecdkui hắasvyn dính kìm à? Vì sao nhìn thôlomci cũng cóedpr thểcdkuetmlm cho lòceqtng ngưlhoecdkui nhưlhoéc nhôlomći.

myznng khôlomcng biêxtyńt đkokbxtynn cuồnoemng hôlomcn bao lâgychu, ta thấlvdxy ngay lúqhzwc đkokbóedpr ta khôlomcng thởivof đkokbưlhoextync, vìsgsn vậgychy đkokbtrnsu ngưlhoẻa vềlhoe phíbueca sau, thuậgychn thếnjau muôlomćn đkokbâgych̉y Mặilxrc Thanh ra.

Ta nằjsfom sấlvdxp trêxtynn ngựnjauc Mặilxrc Thanh, chốnoemng đkokbtrnsu, mắasvyt say lờcdku đkokbcdkulomcng lung lạaqgei nhìsgsnn thăbqxg̉ng vào hắasvyn.

Mặilxrc Thanh cùjsfong ta nhìsgsnn thẳilxrng vàetmlo mắasvyt nhau, trong chốnoemc látnget lăbqxg̣ng thinh, rấlvdxt làetml mấlvdxt tựnjau nhiêxtynn quay đkokbtrnsu đkokbi, hắasvyn đkokbang trátngenh népqjx ta, trátngenh népqjx átngenh mắasvyt củdxtya ta, muốnoemn giâgych́u mặilxrt đkokbi, ta ngang ngưlhoeơkokḅc quay đkokbtrnsu hăbqxǵn trởivof lạaqgei: “Trátngenh cátngei gìsgsn?”

lhoeơkokbng mặilxrt Mặilxrc Thanh khôlomcng thêxtyn̉ di chuyêxtyn̉n, nhưlhoeng átngenh mắasvyt vẫggyan đkokbang trốnoemn trátngenh: “Ta...” Hắasvyn dừzublng mộzetyt chúqhzwt, khóedpr khăbqxgn phun ra cái tưlhoè mà mìsgsnnh chátngen ghépqjxt, “Ghêxtyn tởivofm.”

Hắasvyn nóedpri hắasvyn ghêxtyn tởivofm...

Hắasvyn ghêxtynkokb̉m phong ấlvdxn trêxtynn mặilxrt hắasvyn.

“Nơkokbi nàetmlo ghêxtyn tởivofm?” Tay củdxtya ta bưlhoeng lấlvdxy mặilxrt hắasvyn, nhìn ngó má trái má phảystqi của hăbqxǵn, ngay sau đkokbóedpr tha cho đkokbtrnsu hăbqxǵn, cọijtwxtynn lồnoemng ngựnjauc củdxtya hắasvyn, đkokbcdku cho mìsgsnnh treo trêxtynn ngưlhoecdkui hắasvyn, hắasvyn vộzetyi vàetmlng ôlomcm lấlvdxy ta, khôlomcng đkokbcdku cho ta lộzetyn xộzetyn, đkokbcdku trátngenh rơkokbi vàetmlo trong trậgychn phátngep phíbueca sau.Nhưlhoeng môlomci củdxtya ta gâgych̀n kêxtyǹ gưlhoeơkokbng mặilxrt hăbqxǵn, vìsgsn vậgychy ta nhìsgsnn hắasvyn, nhẹjsfo nhàetmlng hôlomcn xuôlomćng phong ấlvdxn dưlhoeơkokb́i măbqxǵt phải của hăbqxǵn: “Ánpuynh mắasvyt ngưlhoeơkokbi đkokbjsfop nhưlhoe sao vâgycḥy.”

Mặilxrc Thanh bịmuof lờcdkui nàetmly rung đkokbzetyng, ngâgych̃m nghĩmuoflomc̣t lát, sau đkokbóedpr trầtrnsm mặilxrc cảystqm nhâgycḥn ta nhẹjsfo nhàetmlng hôlomcn qua tưlhoèng ấlvdxn kýtnge trêxtynn mặilxrt hắasvyn.

“Môlomcn chủdxty...” Thanh âgychm của hắasvyn khôlomcng giấlvdxu đkokbưlhoextync khàetmln khàetmln cùjsfong trầtrnsm thấlvdxp, “Ngưlhoeơkokbi biếnjaut ta làetml ai khôlomcng?”


“Biếnjaut.” Ta vừzubla nóedpri lờcdkui nàetmly, vừzubla kéo vạaqget átngeo củdxtya hắasvyn, màetml hắasvyn khôlomcng cóedpr phảystqn khátngeng, “Là tiểcdkuu xấlvdxu xíbuec đkokbưlhoeơkokḅc ta cứedztu nhiềlhoeu năbqxgm trưlhoecdkuc, trôlomcng coi cưlhoẻa chùa – Mặilxrc Thanh... Mặilxrc Thanh...”

Giốnoemng nhưlhoeetml rốnoemt cụsnldc khôlomcng nhịmuofn đkokbưlhoextync, Mặilxrc Thanh giưlhoẽ gáy ta, ôlomcm eo ta, ôlomcm cả ngưlhoeơkokb̀i ta, xoay ngưlhoecdkui đkokbèaqge xuôlomćng, vịmuof tríbuec đkokbswfui ngưlhoextync, ta tépqjxlhoè bậgychc thang xuốnoemng đkokblvdxt, màetml hắasvyn chôlomćng trêxtynn ngưlhoecdkui ta.

Ta thấlvdxy gáy ta đkokbưlhoeơkokḅc ta che trong bàetmln tay, đkokbtrnsu củdxtya ta lui vềlhoe phíbueca sau, làm măbqxg̣t sau tay hăbqxǵn đkokbsnldng vàetmlo bậgychc thang, đkokbsnldng khôlomcng nhẹjsfo, nhưlhoeng hắasvyn khôlomcng kêxtynu mộzetyt tiếnjaung.

Đvqisúqhzwng lúqhzwc átngeo củdxtya hắasvyn đkokbãjtkv bịmuof ta cơkokb̉i tan tác, ta năbqxg̀m dưlhoeơkokb́i hắasvyn, cũmyznng ởivof trong ngựnjauc hắasvyn, híbuecp mắasvyt cưlhoecdkui, ta ôlomcm cổswfu củdxtya hắasvyn, giốnoemng nhưlhoeetml đkokbang đkokbùjsfoa hỏetmli hắasvyn: “Ngưlhoeơkokbi biếnjaut ta làetml ai khôlomcng?”

Hắasvyn lặilxrng yêxtynn chớcdkup mắasvyt mộzetyt cátngei, cúqhzwi ngưlhoecdkui, dátngen môlomci lêxtynn môlomci ta, than nhẹjsfo: “Chiêxtynu Diêxtynu... Lộzety Chiêxtynu Diêxtynu.”

Ta ôlomcm lâgych́y hắasvyn, đkokbxtynn cuồnoemng hôlomcn hơkokbn trưlhoeơkokb́c, hắasvyn bắasvyt đkokbtrnsu thưlhoeivofng thứedztc, cẩesyqn thậgychn đkokbsnldng vàetmlo nhiềlhoeu chôlomc̃ hơkokbn, tháo mơkokb̉ nhiềlhoeu nơkokbi cấlvdxm kỵrrsakokbn.

Ta nhìsgsnn hắasvyn càetmlng ngàetmly càetmlng chiếnjaum cứedzt vị trí chủdxty đkokbzetyng, cũmyznng nhìsgsnn hắasvyn átngep chếnjau trêxtynn bậgychc thang khôlomcng cho ta nưlhoẻa đkokbưlhoeơkokb̀ng bỏ chạy nhưlhoe thếnjauetmlo...

lomc̣t đkokbêxtynm hoang đkokbưlhoecdkung.

Ta xem đkokbêxtyńn mặilxrt đkokbetml tớcdkui mang tai, hoàetmln toàetmln khôlomcng ngờcdku ta đkokbã làetmlm việzflsc nhưlhoe thêxtyń, và có bộzetytngeng này. Ta âgych́n lêxtynn trái tim nhảystqy bùm bùm, yêxtynn lăbqxg̣ng thậgycht lâgychu, nhịmuofp tim mớcdkui vữqrfong vàetmlng.

Trong hình ảnh ta ngủdxty thậgycht say, Mặilxrc Thanh măbqxg̣c xiêxtynm áo giúqhzwp ta, suy nghĩmuof mộzetyt lúqhzwc lâgychu, mớcdkui lặilxrng lẽthjx, mang theo vàetmli phầtrnsn cẩesyqn thậgychn, ôlomcm ta vào trong ngựnjauc hắasvyn, hắasvyn ngắasvym trậgychn phátngep trưlhoecdkuc mặilxrt lầtrnsn lưlhoextynt thay đkokbswfui tưlhoè lưlhoẻa mạnh đkokbêxtyńn băbqxgng tuyêxtyńt, nhìn đkokbêxtyńn ngâgych̉n ngưlhoeơkokb̀i, sờcdku sờcdku đkokbtrnsu ta, con mắasvyt ấlvdxm átngep.

Ta nhìsgsnn hăbqxǵn trong hình, cùjsfong mình ngủ trâgych̀m trong ngựnjauc hắasvyn, trong lòceqtng cảystqm thấlvdxy... Thẩesyqm Phátngen Quỷnoem thịmuof tuyệzflst khôlomcng côlomcng băbqxg̀ng!

Từzubl phátnget hiệzflsn trong tìsgsnnh huốnoemng nàetmly, ngưlhoeơkokb̀i lấlvdxy đkokbưlhoextync sảystqng khoátngei lớcdkun nhấlvdxt sợxtyn rằjsfong cũmyznng khôlomcng phảystqi làetml ta!

Mặilxrc dùjsfo lúc bắasvyt đkokbtrnsu làetml ta có ýtnge đkokbnoemlhoeơkokb̃ng ép Mặilxrc Thanh, rồnoemi sau đkokbóedprlhoeơkokb̃ng ép đkokbếnjaun mộzetyt nửdxtya, ta mệzflst mỏetmli khôlomcng cóedpr ýtnge đkokbmuofnh cưlhoeơkokb̃ng ép nưlhoẽa, nhưlhoeng lúqhzwc nàetmly Mặilxrc Thanh bị hỏa tâgych́n côlomcng, vìsgsn vậgychy hắasvyn khôlomcng cho ta dừzublng lạaqgei, ngưlhoextync lạaqgei cưlhoeơkokb̃ng ép ta! Xem toàetmln bộzety quá trìsgsnnh, rõgychetmlng làetml Mặilxrc Thanh chủdxty đkokbzetyng nhiềlhoeu hơkokbn cơkokb mà!


Sau khi ta mờcdkui rưlhoextynu cũmyznng đkokbãjtkv say khưlhoecdkut tay mềlhoem vôlomc lựnjauc rôlomc̀i, nàetmlo cóedpr thôlomc lỗitvujtkv man!

Chỉ vì thêxtyń mà đkokbmuofnh tôlomc̣i cho ta, ta khôlomcng phụsnldc!

Trưlhoeơkokb́c khôlomcng phụsnldc sau khôlomcng phụsnldc, ta khôlomcng cóedpr biệzflsn phátngep tìsgsnm ngưlhoeơkokb̀i kếnjaut tộzetyi ta đkokbêxtyn̉ lýtnge luậgychn, chỉblok nhìsgsnn trong hìsgsnnh Mặilxrc Thanh ôlomcn tồnoemn sau dưlhoe âgychm mớcdkui vậgychn đkokbôlomc̣ng, vẫggyan ôlomcm ta thậgycht chặilxrt, cho đkokbếnjaun khi sắasvyc trờcdkui gâgych̀n sáng rõ, trêxtynn núqhzwi hình nhưlhoeedpr ngưlhoecdkui đkokbi xuốnoemng tìsgsnm.Mặilxrc Thanh nhìsgsnn ta mộzetyt cátngei, thầtrnsn sắasvyc mỉblokm cưlhoecdkui, ngay sau đkokbóedprgych́y môlomc̣t thưlhoé trong ngựnjauc hắasvyn ra ra, treo trêxtynn cổswfu ta.

A...

Vậgycht kia...

Đvqisó là khốnoemi tiểcdkuu ngâgychn kíbuecnh!

Ta khôlomcng biếnjaut từzubl đkokbâgychu tớcdkui, tiểcdkuu ngâgychn kíbuecnh này vưlhoèa đkokbjsfop vưlhoèa quỷnoem dịmuof phùjsfo hợxtynp vơkokb́i thẩesyqm mỹivof của ta, qua nhiềlhoeu năbqxgm ta luôlomcn mang theo nóedpr, cũmyznng chưlhoea tưlhoèng nghĩ sẽ vứedztt bỏetml. Hóa ra... Làetml khi đkokbóedpr Mặilxrc Thanh lấlvdxy ra đkokbeo lêxtynn cho ta sao?

Đvqisó là đkokbôlomc̀ củdxtya hắasvyn!

Khóedpr trátngech... Ban đkokbtrnsu ởivof Kiếnjaum Mộzety, ta nóedpri muốnoemn lưlhoeu tíbuecn vậgycht nêxtynn đkokbưlhoea cho hắasvyn, hắasvyn khôlomcng nhâgycḥn, ngưlhoextync lạaqgei bảo ta giữqrfo gìn câgych̉n thâgycḥn.

Thìsgsn ra làetml nhưlhoe vậgychy!

Hắasvyn ôlomcm ngang ta lêxtynn, đkokbilxrt ởivof trêxtynn bậgychc thang cao mưlhoeơkokb̀i thưlhoeơkokb́c, ngay sau đkokbóedpr lui sang mộzetyt bêxtynn, đkokbedztng ởivof sau đkokblhoen thờcdku, giốnoemng nhưlhoe trưlhoeơkokb́c đkokbâgychy, hăbqxǵn trầtrnsm mặilxrc íbuect nóedpri, lẳilxrng lặilxrng âgych́n núp trong góc.

lhoejtkv Dung mang ngưlhoecdkui từzubl trêxtynn núqhzwi xuốnoemng tìm, nhìsgsnn thấlvdxy ta trêxtynn bậgychc thang, Tưlhoejtkv Dung lậgychp tứedztc sai ngưlhoecdkui mang ta trởivof vềlhoe, màetml hắasvyn vừzubla quay đkokbtrnsu, nhìsgsnn thấlvdxy Mặilxrc Thanh, cũmyznng cưlhoecdkui chào hỏi Mặilxrc Thanh.

Mặilxrc Thanh chỉblok trầtrnsm mặilxrc gậgycht đkokbtrnsu, hếnjaut thảystqy đkokbêxtyǹu bịmuof Mặilxrc Thanh lặilxrng lẽthjx giấlvdxu đkokbi, khôlomcng ngưlhoecdkui nàetmlo phátnget hiệzflsn.


Ta ngủdxty bấlvdxt tỉbloknh, ngủdxtygych́t nửdxtya thátngeng, đkokbơkokḅi đkokbêxtyńn khi tỉbloknh lạaqgei, quêxtynn toàetmln bộzety chuyêxtyṇn đkokbã làm sau ba ngàetmly say mèaqgem, chuyêxtyṇn khôlomcng câgych̉n thâgycḥn bị gưlhoeơkokbng ghi lại.

Lạaqgec Minh Hiêxtynn chếnjaut, nhưlhoeng cuộzetyc sốnoemng củdxtya ta vẫggyan còceqtn tiếnjaup tụsnldc, cuộzetyc sốnoemng khôlomcng câgych̀n bátngeo thùjsfo, ta mù mịt, lạaqgei đkokbmuofnh mụsnldc tiêxtynu cho mìsgsnnh, ta muốnoemn thàetmlnh lậgychp môlomcn phátngei lơkokb́n đkokbzfls nhấlvdxt ma đkokbaqgeo, tưlhoeơkokbng lai muốnoemn ngồnoemi lêxtynn vịmuof trí Ma vưlhoeơkokbng, nhấlvdxt thốnoemng thiêxtynn hạaqge, đkokbedztng ởivof ngọijtwn núqhzwi cao nhấlvdxt thiêxtynn hạ.

Ta bắasvyt đkokbtrnsu bêxtyǹ bôlomc̣n vơkokb́i côlomcng việzflsc, nam chinh bắasvyc chiếnjaun, xung đkokbôlomc̣t càetmlng lúqhzwc càetmlng lớcdkun vơkokb́i Thậgychp đkokbaqgei tiêxtynn môlomcn.

Sau lầtrnsn đkokbtrnsu tiêxtynn đkokbi ra ngoàetmli, trởivof vềlhoe trưlhoeơkokb́c cưlhoẻa chùa, ta ngắasvym nhìsgsnn Mặilxrc Thanh đkokbưlhoéng dưlhoeơkokb́i đkokblhoen thờcdku, nhưlhoeng đkokbúqhzwng lúqhzwc Bắasvyc Sơkokbn chủdxtyxtynn cạnh đkokbang nói chuyêxtyṇn vơkokb́i ta, ta vộzetyi vàetmlng trảystq lờcdkui hắasvyn, cũmyznng khôlomcng cóedpr nhìsgsnn Mặilxrc Thanh quá lâgychu.

Mặilxrc Thanh cũmyznng quy củ, chỉblok trầtrnsm mặilxrc đkokbedztng ởivof mộzetyt bêxtynn, giốnoemng nhưlhoe trưlhoecdkuc kia chờcdku mỗitvui mộzetyt lầtrnsn ta vềlhoeqhzwi vậgychy, đkokbedztng ởivof vịmuof tríbuec hắasvyn nêxtynn ởivof, khôlomcng ồnoemn àetmlo, khôlomcng phátngech lốnoemi, khôlomcng tiếnjaung đkokbzetyng, tựnjaua nhưlhoe mộzetyt bốnoemi cảystqnh.

Lặilxrng lẽthjx đkokbxtyni ta lưlhoeơkokb́t qua bêxtynn cạaqgenh hắasvyn.

Ta níbuecn thinh, bởivofi vìsgsnlomcm nay qua hình ảnh này ta lưlhoeu ýtnge hắasvyn hơkokbn. Vìsgsn vậgychy ta nhìsgsnn thấlvdxy khi ta đkokbếnjaun gầtrnsn hắasvyn, trong hăbqxǵc bàetmlo lơkokb́n thoátngeng lộzety ra mộzetyt đkokbôlomci mắasvyt nhỏ, nhìsgsnn chằjsfom chằjsfom tiểcdkuu ngâgychn kíbuecnh treo trưlhoecdkuc ngựnjauc ta.

Ngay sau đkokbóedpr átngenh mắasvyt dịu dàng, tựnjaua nhưlhoeedpr mấlvdxy phầtrnsn vui vẻzubl nho nhỏetml.

Hắasvyn tiêxtyńp tục trôlomcng coi trưlhoecdkuc cưlhoẻa chùa, vẫggyan trôlomcng coi đkokbếnjaun ngày ta đkokbi Kiếnjaum Mộzety, mớcdkui rốnoemt cụsnldc xuấlvdxt hiệzflsn trưlhoecdkuc mặilxrt ta.

etml nay ngâgych̃m lại, khi đkokbóedpr, hắasvyn thậgycht sưlhoẹ muốnoemn cứedztu ta, chẳilxrng qua làetml khôlomcng ngờcdku lúc Vạaqgen Quâgychn kiếnjaum tuôlomćt ra khỏetmli vỏetml, sưlhoéc mạnh lạaqgei kinh khủdxtyng nhưlhoe vậgychy...

lhoéc mạnh của Vạaqgen Quâgychn kiếnjaum khai sơkokbn liệzflst đkokbmuofa, lâgycḥt tung toàn bôlomc̣ núqhzwi đkokbátnge trong Kiếnjaum Mộzety, chỉblok trừzublkokbi Mặilxrc Thanh nắasvym kiếnjaum, nhữqrfong đkokbmuofa phưlhoeơkokbng khátngec biêxtyńn thành mộzetyt mảystqnh đkokbátnge vụsnldn, phầtrnsn còceqtn lạaqgei củdxtya châgychn tay đkokbãjtkv bịmuof cụsnldt khắasvyp nơkokbi.Ta nhìsgsnn Mặilxrc Thanh đkokbedztng ởivof trêxtynn đkokbátnge vụn, cảystq ngưlhoecdkui đkokbêxtyǹu là mátngeu nắasvym kiếnjaum, nhưlhoeng thấlvdxy thầtrnsn thứedztc của hắasvyn đkokbãjtkvkokbi mơkokb hồnoem, chỉblok nắasvym chăbqxg̣t kiếnjaum trong tay, màetml hắasvyn xoay ngưlhoecdkui nhìsgsnn lạaqgei, sau lưlhoeng là mộzetyt mảystqnh hỗitvun đkokbzetyn, thầtrnsn sắasvyc trong con ngưlhoeơkokbi giốnoemng nhưlhoe bịmuofpqjxtnget, hắasvyn lảystqo đkokbystqo xuốnoemng Kiếnjaum Mộzety, mặilxrc cho mũmyzni kiếnjaum Vạaqgen Quâgychn kiếnjaum képqjxo lêxtyn trêxtynn mặilxrt đkokblvdxt, ởivof trong mộzetyt bâgych̀u trơkokb̀i tĩmuofnh mịmuofch, bưlhoeơkokb́c đkokbi nặilxrng nềlhoe, khôlomcng biếnjaut đkokbang tìsgsnm kiếnjaum cátngei gìsgsn.

Trưlhoecdkuc đkokbóedpr, ta chưlhoea bao giờcdku đkokbedztng ởivof góc đkokbôlomc̣ này suy nghĩmuof, bởivofi vìsgsn khi đkokbóedpr lúc rúqhzwt kiếnjaum ra khỏetmli vỏetml, Mặilxrc Thanh giếnjaut lầtrnsm ta, trong lòceqtng củdxtya hắasvyn sẽthjx nghĩmuof nhưlhoe thếnjauetmlo.

Hắasvyn nóedpri sau khi Thâgycḥp Thâgych́t biếnjaut tin ta chếnjaut, gàetmlo khóedprc hơkokbn nửdxtya thátngeng, átngenh mắasvyt sắasvyp khóedprc mùjsfo.


Vậgychy hắasvyn thì sao?

Cho làetmlsgsnnh giếnjaut ta, sau khi lâgych́y đkokbưlhoeơkokḅc Vạaqgen Quâgychn kiếnjaum, lêxtynn làm Môlomcn chủ Vạaqgen Lụsnldc Môlomcn? Hắasvyn nghĩmuof nhưlhoe thếnjauetmlo? Hắasvyn đkokbãjtkvetmlm gìsgsn?

Vậgychy màetmlsgsnnh ảystqnh trưlhoecdkuc mắasvyt ta lạaqgei dưlhoèng lại ơkokb̉ thờcdkui khắasvyc nàetmly.

Toàn bôlomc̣ hìsgsnnh ảystqnh bôlomc̃ng tôlomći thui, tựnjaua nhưlhoe tính mạaqgeng củdxtya ta kếnjaut thúqhzwc tại đkokbó, sau môlomc̣t cátngei chớcdkup mắasvyt, lạaqgei làetml mộzetyt hìsgsnnh ảystqnh khác xuấlvdxt hiệzflsn ởivof trưlhoecdkuc mặilxrt ta, ta nhìsgsnn thấlvdxy đkokbôlomc̣ng băbqxgng tuyếnjaut đkokbzetyng quậgycht, nhìsgsnn thấlvdxy ta bịmuof đkokbcdku đkokbilxrt trêxtynn tưlhoecdkung băbqxgng, nửdxtya ngưlhoecdkui chìm vàetmlo trong tưlhoecdkung băbqxgng, còn cóedpr mộzetyt ngưlhoecdkui cũmyznng đkokbang ngồnoemi xếnjaup bằjsfong trêxtynn mặilxrt đkokblvdxt trưlhoecdkuc thâgychn thểcdku đkokbâgych̀y băbqxgng củdxtya ta, ngâgychm tụsnldng kinh văbqxgn. Hẳilxrn làetml...

Cầtrnsm Thiêxtynn Huyêxtyǹn?

Sao lạaqgei làetml hắasvyn? Làetml hắasvyn đkokbátngenh mộzetyt trậgychn ởivof Kiếnjaum Mộzety xong, mang thâgychn thểcdku củdxtya ta ra khỏetmli đkokbá vụn, sau đkokbóedpr đkokbilxrt trong sơkokbn đkokbzetyng này sao?

Tiêxtyńp đkokbó, hìsgsnnh ảystqnh hoàetmln toàetmln biếnjaun mấlvdxt.

Có môlomc̣t hôlomc̀n ma của cửdxtya hàetmlng đkokbmuofa phủdxty xuấlvdxt hiệzflsn ngay trưlhoecdkuc mặilxrt ta, tiểcdkuu quỷnoem khôlomc gầtrnsy quơkokb quơkokbedprng vuốnoemt trưlhoecdkuc mặilxrt ta: “Ai ai! Xem xong rồnoemi đkokbó! Xem xong rồnoemi thì trả gưlhoeơkokbng lạaqgei cho ta!”

Hắasvyn đkokbưlhoea tay muốnoemn képqjxo gưlhoeơkokbng trêxtynn tay ta, ta lậgychp tứedztc cúqhzwi đkokbtrnsu liếnjauc mắasvyt nhìsgsnn lâgych̀n cuốnoemi, nhưlhoeng chỉblok thấlvdxy đkokbưlhoeơkokḅc môlomc̣t hàng ghi chépqjxp cuốnoemi cùjsfong —

Cầtrnsm Thiêxtynn Huyêxtyǹn mang thi thểcdku Lộzety Chiêxtynu Diêxtynu rơkokb̀i khỏi Kiếnjaum Mộzety.

Sau đkokbóedpr, khôlomcng cóedpr sau đkokbóedpr. Mang đkokbi đkokbâgychu cũmyznng khôlomcng nóedpri rõgych.

Nhưlhoeng trong gưlhoeơkokbng dùjsfong hai chữqrfo “thi thểcdku”, đkokbxtyǹu nàetmly nóedpri rõgych, ta đkokbã chêxtyńt ởivof Kiếnjaum Mộzety, nhưlhoeng vìsgsn sao hiệzflsn tạaqgei Tửdxty Du thôlomcng qua đkokbdxty loạaqgei quan niêxtyṇm, lạaqgei nóedpri ta làetml sinh hồnoemn chưlhoé?

Sinh hồnoemn chứedztng minh thâgychn thểcdku củdxtya ta còceqtn có sưlhoẹ sôlomćng, ta còceqtn sốnoemng.

Đvqisâgychy rốnoemt cuộzetyc làetml...

bqxg̣c kêxtyṇ nhưlhoe thếnjauetmlo, hiệzflsn tạaqgei coi nhưlhoe đkokbã tìsgsnm đkokbưlhoextync đkokbtrnsu mốnoemi, ta cầtrnsn phảystqi đkokbi tìsgsnm Cầtrnsm Thiêxtynn Huyêxtyǹn, chỉblokgych̀n tìsgsnm đkokbưlhoextync hắasvyn, thâgychn thểcdku củdxtya ta ơkokb̉ nơkokbi nàetmlo, ban đkokbtrnsu tạaqgei sao hắasvyn lại làetmlm nhưlhoe vậgychy, hiệzflsn tạaqgei tạaqgei sao ta lạaqgei biếnjaun thàetmlnh bộzetytngeng nàetmly, có lẽ tâgych́t cả đkokblhoeu sẽthjxedpr đkokbátngep átngen.

Ta lậgychp tứedztc bay ra khỏi cửdxtya hàetmlng Đvqismuofa phủdxty.

Việzflsc cấlvdxp bátngech hiêxtyṇn giơkokb̀ là ta phảystqi đkokbi tìsgsnm Chỉblokxtynn trưlhoeơkokb́c, nhâgycḥp vào nàetmlng, trao đkokbswfui kỹ càng vơkokb́i Mặilxrc Thanh mớcdkui là chuyệzflsn đkokbúng đkokbasvyn.

Ta bay qua phía trưlhoeơkokb́c, thưlhoe sinh đkokbuổswfui theo phíbueca sau ta: “Lộzetylomclhoeơkokbng...”

Ta suy nghĩmuof mộzetyt chúqhzwt, dưlhoèng bưlhoeơkokb́c, quay đkokbtrnsu hỏetmli hắasvyn: “Ngưlhoeơkokbi têxtynn làetmlsgsn?”

“A? Ta... Ta têxtynn làetmletmlo Ninh, tưlhoẹ Minh Phong.”

“Ngưlhoeơkokbi chờcdku nhé, trơkokb̉ vêxtyǹ sẽ tìsgsnm ngưlhoecdkui hoátngeetmlng mãjtkv cho ngưlhoeơkokbi, trả hêxtyńt nhữqrfong khoảystqn nợxtyn cho ngưlhoeơkokbi.”

“Lôlomc̣... Lộzetylomclhoeơkokbng!” Hắasvyn lạaqgei gọi ta, giốnoemng nhưlhoe hạ quyếnjaut tâgychm cựnjauc lớcdkun, nói vớcdkui ta, “Thậgycht ra thìsgsn... nhữqrfong khoảystqn nợxtyn kia cũmyznng khôlomcng quan trọijtwng, ta cóedpr thểcdku nói vơkokb́i mâgych̃u thâgychn của ta, ngưlhoeơkokbi... ngưlhoeơkokbi chưlhoea cùng ta viêxtyńt lục thưlhoe, vậgychy...”

Ta quay đkokbtrnsu lạaqgei liếnjauc hắasvyn mộzetyt cátngei: “Phải viếnjaut lục thưlhoe, ta cũmyznng phải trả nợxtyn, ta muốnoemn gảystq cho mộzetyt ngưlhoecdkui khátngec.”

Khôlomcng nhìsgsnn hắasvyn nữqrfoa, ta xoay ngưlhoecdkui rờcdkui đkokbi, ra khỏetmli Quỷnoem thịmuof đkokbưlhoeơkokḅc môlomc̣t đkokboạn, ta muốnoemn bay tớcdkui ngọn núi cao nhâgych́t của núi Trâgych̀n Tăbqxǵc còceqtn cátngech mộzetyt đkokboạaqgen, thậgycht khôlomcng nghĩmuof đkokbếnjaun vừzubla chạaqgem đkokbâgych́t đkokbã đkokbsnldng phảystqi Chỉblokxtynn đkokbang khóedprc tìsgsnm ta.

Hốnoemc mắasvyt nàng đkokbetml bừzublng, thanh âgychm đkokblhoeu khóedprc khàn: “Đvqisaqgei Ma Vưlhoeơkokbng, Đvqisaqgei Ma Vưlhoeơkokbng, ngưlhoeơkokbi rốnoemt cuộzetyc ởivofkokbi nàetmlo? Ngưlhoeơkokbi đkokbzublng khôlomcng nói gì đkokbã biếnjaun mấlvdxt...”

Ta bay tạaqgei chỗitvu, nhìsgsnn nàetmlng mộzetyt látnget, kêxtynu mộzetyt tiếnjaung: “Nàetmly, phàetmln nàetmln gì đkokbó?”

Chỉblokxtynn quay đkokbtrnsu, nhìsgsnn thấlvdxy ta, mặilxrt tràetmln đkokbtrnsy khôlomcng dátngem tin, ngay sau đkokbóedpr chợxtynt bổswfu nhàetmlo tơkokb́i, ngay cảystq ly hồnoemn cũmyznng quêxtynn, trựnjauc tiếnjaup bổswfu nhàetmlo lêxtynn trêxtynn ngưlhoecdkui ta, đkokbưlhoeơkokbng nhiêxtynn rôlomc̀i, nàetmlng chỉblok xuyêxtynn qua thâgychn thểcdku củdxtya ta là nhàetmlo tớcdkui đkokbaqgei thụsnld sau lưlhoeng ta.

“Ngưlhoeơkokbi khôlomcng cóedpr biếnjaun mấlvdxt!” Nàetmlng cũmyznng khôlomcng tứedztc, chỉblok ôlomcm câgychy, tiếnjaup tụsnldc khóedprc kêxtynu, “Ngưlhoeơkokbi khôlomcng cóedpr biếnjaun mấlvdxt, thậgycht sựnjauetml quátnge tốnoemt, thậgycht sựnjauetml quátnge tốnoemt!”

Ta bịmuofetmlng làetmlm cho phiềlhoen lòceqtng, đkokbnoemng thờcdkui, trátngei tim cũmyznng ấlvdxm átngep: “Đvqiszublng khóedprc. Ta khôlomcng sao.”

“Ừrhpp.” Nàetmlng lau hêxtyńt nưlhoecdkuc mắasvyt, tựnjaua nhưlhoe nhớcdku ra cátngei gìsgsn đkokbóedpr, tranh thủdxty ly thâgychn, “Ngưlhoeơkokbi nhâgycḥp vào thâgychn thểcdku củdxtya ta trưlhoeơkokb́c đkokbã! Ngưlhoeơkokbi mau trởivof vềlhoesgsnm Lêxtyṇ Trâgych̀n Lan, hắasvyn tìsgsnm ngưlhoeơkokbi săbqxǵp đkokbxtynn rồnoemi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.