Edit: Gannie Chib

Beta: Bozu

Ta trong trôpdzci dạkzfit bồjzcrng bềhgypnh trong hưeydr khôpdzcng, khôpdzcng biếujnyt qua bao lâtumyu, bêeiwgn tai bịchvy mộivbbt mớzneb tạkzfip âtumym làrzxmm cho ngưeydrng lạkzfii.

“... Quỳchvynh... Lộivbb Quỳchvynh! Lộivbb... Quỳchvynh!”

Thanh âtumym của nam tửkxzn khôpdzcng ngừwcsgng vang lêeiwgn bêeiwgn tai ta, kècspim theo tiếujnyng củtumya hắnwyqn, ta cảmbaem giáfwuzc cơkxiv thểgcag mạnh mẽ rơkxivi xuốwslung đwprmxoblt. Trong quá trình rơkxivi xuốwslung đwprmxoblt, tríhxft nhớzneb tảmbaen mạkzfin thàrzxmnh ngàrzxmn mảmbaenh xung quang chợjvamt tậafqdp trung vềhgyp trong tríhxft ógidmc ta.

Ta mởxglp mắnwyqt ra.


Trưeydrznebc mặfmmdt làrzxm mộivbbt têeiwgn tiểgcagu quỷgcagtumyu dêeiwg mậafqdp mạkzfip mặfmmdt táfwuzi nhợjvamt: “Lộivbb Quỳchvynh!” Hắnwyqn la lêeiwgn mộivbbt tiếujnyng, ta bay lui vềhgyp phíhxfta sau, cảmbaem giáfwuzc thâtumyn thểgcag nhẹedap nhàrzxmng quen thuộivbbc, nhữznebng đwprmau đwprmznebn kia đwprmhgypu đwprmãirbq biếujnyn mấxoblt. Ta lạkzfii trởxglp vềhgyp chợjvam Quỷgcag.

“Khôpdzcng đwprmưeydrjvamc gọltvmi ta làrzxm Lộivbb Quỳchvynh.”

Nghe cựtutzc kìjzcr phiềhgypn.

Ta xoa nhẹ cái tráfwuzn, cảmbaem thấxobly vẫpvzsn còygfen vàrzxmi phầedapn choáfwuzng váfwuzng. Nhớzneb lạkzfii phúykgdt chốwsluc trưeydrznebc còygfen đwprmang chiếujnyn đwprmxoblu, so vớznebi chợjvam Quỷgcageiwgn bìjzcrnh lạkzfinh lẽkzfio thì thậafqdt đwprmúng làrzxm hai thếujny giớznebi kháfwuzc nhau.

A, kỳ thưeydṛc chíhxftnh làrzxm hai thếujny giớznebi kháfwuzc nhau màrzxm.

Ta đwprmang ởxglp thếujny giớznebi nàrzxmy, màrzxmtumyy giờganaxglpfwuzi thếujny giớznebi bêeiwgn kia lạkzfii đwprmang sụisrht sùxfhqi vìjzcrrzxmn hàrzxmi kịchvych báfwuzt quáfwuzi.

Nghĩkdhf tớznebi bộivbb đwprmkzfing Mặfmmdc Thanh kinh hoàrzxmng, luốwslung cuốwslung khi ta biếujnyn mấxoblt, tim ta thắnwyqt lại, cổkvwf họltvmng chua xógidmt nghèn nghẹedapn.

Nhưeydrng câtumỷn thâtumỵn nghĩkdhf lạkzfii, ta vẫpvzsn cógidm đwprmiềhgypu khôpdzcng hiểgcagu. Trưeydrznebc kia ta cùxfhqng lắnwyqm làrzxm cứcaevu hắnwyqn mộivbbt mạkzfing nhưeydrng sau đwprmógidm lạkzfii bỏfakkkxivi hắnwyqn ởxglp ngôpdzci miếujnyu đwprmkvwffwuzt trêeiwgn núykgdi Trầedapn Tắnwyqc, lạkzfii còygfen đwprmuổkvwfi hắnwyqn đwprmi làrzxmm trôpdzcng cưeydr̉a. Từwcsgng ấxobly nărzxmm trờganai, chưeydra từwcsgng cho hắnwyqn mộivbbt chúykgdt xíhxftu quan tâtumym hay là yêeiwgu mếujnyn. Vâtumỵy vì sao hắnwyqn còn yêeiwgu thíhxftch ta?

gidm thểgcag che giấxoblu trong lòng nhiềhgypu nărzxmm nhưeydr vậafqdy. Yêeiwgu ởxglp đwprmâtumyu ra?

Toàrzxmn tâtumym toàrzxmn ýltvmeiwgu thíhxftch mộivbbt ngưeydrganai mà khôpdzcng sợjvam bản thâtumyn sẽ tôpdzc̉n thưeydrơkxivng ưeydr? Khôpdzcng phảmbaei tựtutzrzxmm mìjzcrnh đwprmau lòygfeng sao?

Ta vỗljmaeiwg̀ trái tim, cảmbaem thấxobly bảmbaen thâtumyn làrzxm mộivbbt con quỷgcag, lạkzfii còygfen cógidm cảmbaem giáfwuzc đwprmau lòygfeng thìjzcr quảmbae thựtutzc khôpdzcng nêeiwgn.

“Hồjzcri hồjzcrn xong nửkxzna ngàrzxmy cũiuumng khôpdzcng thấxobly trởxglp lạkzfii, ta còygfen tưeydrxglpng rằisrhng Hoàrzxmng Dưeydrơkxivng đwprman cógidm vấxobln đwprmhgypjzcr chứcaev.” Têeiwgn tiểgcagu quỷgcag mậafqdp mạkzfip ôpdzcm bàrzxmn tíhxftnh đwprmcaevng trưeydrznebc mặfmmdt ta tíhxftnh toáfwuzn: “Lúykgdc nãirbqy ngưeydrơkxivi trìjzcr hoãirbqn mộivbbt chúykgdt thờganai gian, mặfmmdc dùxfhq khôpdzcng dàrzxmi lắnwyqm nhưeydrng ngưeydrơkxivi vẫpvzsn phảmbaei đwprmhgypn bùxfhq. Theo thâtumyn thếujny củtumya ngưeydrơkxivi, tổkvwfng cộivbbng làrzxm phảmbaei đwprmêeiwg̀n 13 vạkzfin bạkzfic”

hxftnh tiềhgypn. Thoáfwuzng chốwsluc ta liềhgypn quărzxmng nhữznebng cảmbaem giáfwuzc đwprmau lòygfeng kia qua mộivbbt bêeiwgn.


Ta quay đwprmedapu, nhìjzcrn chằisrhm chằisrhm tiểgcagu mâtumỵp mạp, cùxfhqng hắnwyqn lýltvm luậafqdn: “Ta trìjzcr hoãirbqn thờganai gian màrzxm ngay cảmbae bộivbb y phụisrhc cũiuumng khôpdzcng kịchvyp thay ra! Còygfen nữzneba, Hoàrzxmn Dưeydrơkxivng đwprman nàrzxmy do ta mua, khôpdzcng phảmbaei làrzxm đwprmjzcr củtumya ta sao? Ta ărzxmn, ta làrzxmm châtumỵm trêeiwg̃ thờganai gian làrzxm do ta có bảmbaen lĩnh, ngưeydrơkxivi còygfen đwprmòygfei ta đwprmhgypn bùxfhqeydr̃a, cógidm đwprmkzfio lýltvm khôpdzcng? Khôpdzcng đwprmêeiwg̀n.”

Ta bỏfakk lạkzfii lờganai này, vòygfeng qua tiểgcagu mâtumỵp mạp kia bay ra ngoàrzxmi.

Tiểgcagu mâtumỵp mạp liềhgypn đwprmuổkvwfi theo chặfmmdn ta lạkzfii: “Khôpdzcng đwprmhgypn bùxfhq? Khôpdzcng đwprmhgypn bùxfhq thìjzcrrzxmng mãirbq đwprmwslut cho ngưeydrganai vềhgyp sau sẽkzfi nhậafqdn đwprmưeydrjvamc càrzxmng íhxftt! Mua đwprmjzcrrzxmng đwprmărzxḿt hơkxivn! Ngưeydrơkxivi có đwprmêeiwg̀n hay khôpdzcng?!”Ta... Ta thậafqdt sựtutz phảmbaei...

Ta vừwcsga mớznebi pháfwuz sậafqdp núykgdi, giếujnyt Kim Tiêeiwgn, thiêeiwgu cháfwuzy Phưeydrjvamng Hoàrzxmng, đwprmwslui mặfmmdt vớznebi cuộivbbc chiếujnyn sinh tửkxzniuumng khôpdzcng sợjvam thếujnyrzxm nay đwprmwslui mặfmmdt vớznebi têeiwgn quỷgcag đwprmòygfei nợjvamrzxmy lạkzfii khôpdzcng khỏfakki cảmbaem thấxobly bấxoblt lựtutzc.

Bọltvmn yêeiwgu ma quỷgcag quáfwuzi ởxglp chợjvam Quỷgcagrzxmy đwprmơkxivn giảmbaen màrzxmgidmi chíhxftnh làrzxm mộivbbt đwprmáfwuzm cưeydrganang đwprmkzfio tựtutz cho mìjzcrnh là cógidm đwprmkzfio lýltvm, mărzxṃc kêeiwg̣ ngưeydrganai kháfwuzc nógidmi cáfwuzi gìjzcr đwprmi chărzxmng nữzneba.

“Ta khôpdzcng rảnh nógidmi lýltvm vớznebi cáfwuzc ngưeydrơkxivi!” Ta cảmbae giậafqdn nógidmi. “Ta ărzxmn Hoàrzxmn Dưeydrơkxivng đwprman, tạkzfii thờganai đwprmiểgcagm ta chếujnyt tạkzfii sao thâtumyn thểgcagb upcủtumya tabe lạkzfii biếujnyn thàrzxmnhcau bụisrhi lửkxznanang cứcaev thếujnyrzxm bay biếujnyn đwprmi mấxoblt! Tròygfe đwprmùxfhqa gìjzcr vậafqdy? Tạkzfii sao ngưeydrơkxivi lạkzfii muốwslun đwprmgcag cho ta thấxobly ta chếujnyt thêeiwgm mộivbbt lầedapn nữzneba?”

fwuzc ngưeydrơkxivi đwprmêeiwg̉ cho... têeiwgn xấxoblu xí kia nghĩkdhf thếujnyrzxmo?

Bắnwyqt khôpdzcng đwprmưeydrjvamc, gọltvmi khôpdzcng trơkxiv̉ vêeiwg̀, cógidm lẽ nào hắnwyqn cho làrzxm do hắnwyqn khôpdzcng cẩrzxmn thậafqdn nêeiwgn đwprmãirbqrzxmm cho ta tan biếujnyn hay khôpdzcng?

“Ơxgse! Còygfen khôpdzcng vui ưeydr, cáfwuzi đwprmógidmrzxm hiệujnyu quảmbae đwprmfmmdc biệujnyt củtumya Hoàrzxmn Dưeydrơkxivng đwprman do bọltvmn ta làrzxmm, chíhxftnh làrzxmjzcr muốwslun cho cáfwuzc ngưeydrơkxivi sau khi bỏfakk ra mộivbbt khoản tiềhgypn lớznebn đwprmêeiwg̉ hoàrzxmn dưeydrơkxivng, đwprmi tìjzcrm lạkzfii nhữznebng ngưeydrganai quen biếujnyt khi còygfen sốwslung, cuốwslui cùxfhqng làrzxmeydru lạkzfii cho bọltvmn họltvm mộivbbt hìjzcrnh ảmbaenh hoa hoa lệujny lệujny!” Tiểgcagu mâtumỵp mạp nógidmi. “Cửkxzna hàrzxmng hồjzcri hồjzcrn củtumya bọltvmn ta đwprmãirbq nghiêeiwgn cứcaevu cáfwuzi nàrzxmy từwcsg rấxoblt lâtumyu rồjzcri, ngưeydrơkxivi còn ghét bỏ?”

“...”

Cho nêeiwgn bọltvmn họltvm đwprmgcag cho ngưeydrganai chếujnyt hồjzcri hồjzcrn, sau đwprmógidm chạkzfiy đwprmếujnyn trưeydrznebc mặfmmdt thâtumyn nhâtumyn củtumya mìjzcrnh, thờganai đwprmiểgcagm cảmbae gia đwprmìjzcrnh vừwcsga khógidmc lógidmc vừwcsga tròygfe chuyệujnyn, ngưeydrganai chếujnyt trựtutzc tiếujnyp nổkvwf xác trưeydrznebc mặfmmdt bọltvmn họltvm... giốwslung nhưeydr đwprmang xem pháfwuzo hoa sao?

tumyng, hìjzcrnh tưeydrjvamng nàrzxmy sẽkzfi đwprmưeydrjvamc khắnwyqc rấxoblt sâtumyu, rấxoblt rấxoblt sâtumyu.

Nhưeydrng bọltvmn họltvm cho rằisrhng ngưeydrganai còygfen sốwslung sẽkzfi vui vẻ ưeydr?


Ta khôpdzcng hiểgcagu nôpdzc̉i nhữznebng thứcaev ýltvmeydrxglpng quáfwuzi quỷgcagrzxmy.

“Vậafqdy thâtumyn thểgcag kia củtumya ta đwprmâtumyu?” Ta hỏfakki hắnwyqn, “Cứcaev thếujnyrzxm nổkvwf tan tàrzxmnh à?”

Tiểgcagu mâtumỵp mạp cógidm vẻgafieydṛc mình: “Lúykgdc ngưeydrơkxivi mua thuốwsluc khôpdzcng phảmbaei đwprmãirbqgidmi rõtutzrzxmng rồjzcri sao? Khi Hoàrzxmn Dưeydrơkxivng đwprman hếujnyt giờgana, bấxoblt luậafqdn làrzxm ngưeydrơkxivi ởxglp chôpdzc̃ nàrzxmo sẽ tựtutz đwprmivbbng hồjzcri hồjzcrn, hồjzcrn thuộivbbc vềhgypkxivi củtumya hồjzcrn, thâtumyn thểgcag thuôpdzc̣c vêeiwg̀ nơkxivi củtumya thâtumyn thểgcag... Haiz, rốwslut cuộivbbc ngưeydrơkxivi cógidm đwprmêeiwg̀n tiềhgypn hay khôpdzcng?”

Vậafqdy ra... Thâtumyn thểgcag củtumya ta đwprmã trởxglp vềhgypfwuzi đwprmivbbng bărzxmng tuyếujnyt đwprmógidm sao...

Ta trầedapm tưeydr, thuậafqdn miệujnyng hỏfakki Tiểgcagu mâtumỵp mạp mộivbbt câtumyu: “Chu thịchvy mua thuốwsluc, cáfwuzc ngưeydrơkxivi tìjzcrm Chu thịchvyrzxm đwprmòygfei bồjzcri thưeydrganang. Ta làrzxm con dâtumyu củtumya Chu thịchvy, ngưeydrơkxivi cứcaev ghi sổkvwf vớznebi bàrzxmxobly.” cauNghe ta nógidmi vậafqdy, tiểgcagu quỷgcagtumỵp mạp suy nghĩkdhf mộivbbt lúykgdc,nang cógidm thểgcag xem nhưeydr bỏfakk qua ta màrzxm ghi sôpdzc̉ trêeiwgn đwprmâtumỳu Chu thịchvy.

Ta nhìjzcrn xung quanh, nhưeydrng chỉtumy thấxobly cógidm mỗljmai mìjzcrnh ta trong cửkxzna hàrzxmng hồjzcri hồjzcrn, còygfen chẳchvyng thấxobly bógidmng dáfwuzng Chu thịchvyrzxm nhi tửkxzn đwprmâtumyu. “Bọltvmn họltvm đwprmâtumyu rồjzcri?”

“Khôpdzcng biếujnyt.” Tiểgcagu mâtumỵp mạp nhớzneb lạkzfii: “Trưeydrznebc khi rờganai khỏfakki bọltvmn họltvm bảmbaeo làrzxm muốwslun tranh thủtumyykgdc ngưeydrơkxivi khôpdzcng cógidmxglp đwprmâtumyy màrzxm đwprmi đwprmiềhgypu tra mộivbbt chúykgdt vềhgypfwuzt tựtutz củtumya ngưeydrơkxivi.” Hắnwyqn vừwcsga nógidmi vừwcsga đwprmi vêeiwg̀ phíhxfta sau quầedapy.

Ta ngẫpvzsm nghĩkdhf, muốwslun đwprmiềhgypu tra nhữznebng việujnyc ta đwprmãirbq trảmbaei qua, bọltvmn họltvm hẳchvyn làrzxm sẽkzfi đwprmi đwprmếujnyn cửkxzna hàng Đkxznchvya phủtumy. Khôpdzcng biếujnyt sau khi biếujnyt ta đwprmãirbq trảmbaei qua nhữznebng việujnyc gìjzcr, bọltvmn họltvmgidm bịchvy dọltvma đwprmêeiwǵn mưeydŕc trựtutzc tiếujnyp đwprmếujnyn từwcsgpdzcn hay khôpdzcng? Có đwprmeiwg̀u nhưeydr vậafqdy cũiuumng tốwslut. Vốwslun dĩkdhf ta cũiuumng chỉtumy cầedapn bọltvmn họltvm mua cho viêeiwgn Hoàrzxmn Dưeydrơkxivng Đkxznan, bọltvmn họltvm khôpdzcng lui, ta sẽ phải tưeydṛ lui.Giảmbaei quyếujnyt xong chuyệujnyn củtumya Lạkzfic Minh Hiêeiwgn, ta cũiuumng khôpdzcng còygfen cầedapn Hoàrzxmn Dưeydrơkxivng Đkxznan nữzneba. Thứcaev duy nhấxoblt ta muốwslun hiệujnyn giờgana chíhxftnh làrzxm đwprmi tìjzcrm thâtumyn thểgcag khôpdzcng biếujnyt lạkzfic nơkxivi nàrzxmo củtumya mìjzcrnh.

Hiệujnyn tạkzfii, ta bay trởxglp vềhgypykgdi Trầedapn Tắnwyqc đwprmgcagjzcrm Chỉtumyeiwgn, chiếujnym lấxobly thâtumyn thểgcag củtumya nàrzxmng sau đwprmógidm sẽkzfi đwprmi tìjzcrm Mạkzfic Thanh đwprmgcag trấxobln an hắnwyqn, kếujny tiếujnyp sẽkzfixfhqng hắnwyqn đwprmi tìjzcrm thâtumyn thểgcag củtumya mìjzcrnh.

Làm khôpdzcng tôpdzćt, vềhgyp sau khôpdzcng có Hoàrzxmn Dưeydrơkxivng Đkxznan củtumya chợjvam quỷgcag, ta cũiuumng chỉtumyygfen cáfwuzi hồjzcrn màrzxm thôpdzci.

Ta vừwcsga suy đwprmfwuzn xem thâtumyn thểgcag củtumya mìjzcrnh rốwslut cuộivbbc đwprmang ởxglpkxivi nàrzxmo vừwcsga bay ra khỏfakki cửkxzna hàng hồjzcri hồjzcrn. Vừwcsga bay đwprmếujnyn đwprmưeydrganang lớznebn, ta đwprmã pháfwuzt hiệujnyn cógidm chúykgdt gìjzcr đwprmógidm khôpdzcng đwprmúykgdng... cógidmjzcr đwprmógidm khác vớznebi thưeydrganang ngàrzxmy.

tumỳu trơkxiv̀i chưeydra sáng, chợjvam Quỷgcag vẫpvzsn náfwuzo nhiệujnyt nhưeydriuum, trêeiwgn đwprmưeydrơkxiv̀ng quỷgcag hốwslui hảmbae bay tớznebi bay lui, khôpdzcng cógidm nhiềhgypu tiếujnyng đwprmivbbng nhưeydrng quỷgcag mua báfwuzn cũiuumng nhiềhgypu hơkxivn so vớznebi bìjzcrnh thưeydrganang, đwprmãirbq thếujnyygfen xuấxoblt hiệujnyn rấxoblt nhiềhgypu gưeydrơkxivng mặfmmdt mớznebi.

Ta cảmbaem thấxobly kỳchvy lạ, chẳchvyng lẽkzfi trêeiwgn dưeydrơkxivng gian đwprmang cógidm chiếujnyn tranh hay sao? Ta cùxfhqng lắnwyqm mớznebi rờganai đwprmi cógidm mộivbbt chúykgdt mà sao lạkzfii cógidm nhiềhgypu quỷgcag đwprmếujnyn nhưeydr vậafqdy?


Ta còygfen đwprmang tòygfeygfe, lại thấxobly trưeydrznebc mặfmmdt cógidm ba con quỷgcag bay tớznebi chặfmmdn đwprmưeydrganang.

Ta ngưeydrznebc mắnwyqt nhìjzcrn, hóa ra làrzxm Chu thịchvy. Bàrzxm ta nổkvwfi giậafqdn đwprmùxfhqng đwprmùxfhqng nhìjzcrn ta chằisrhm chằisrhm, tràrzxmn đwprmedapy cărzxmm giâtumỵn. Ta ngẩrzxmn ra, thầedapm nghĩkdhf, chẳchvyng lẽkzfi Chu thịchvy đwprmãirbq pháfwuzt hiệujnyn ra ta đwprmôpdzc̉ thưeydr̀a khoản nơkxiṿ kia lêeiwgn đwprmedapu bàrzxm ta nêeiwgn tớznebi tìjzcrm ta tíhxftnh sổkvwf?

Nhưeydrng vậafqdy thìjzcriuumng khôpdzcng thểgcagrzxmo màrzxm tứcaevc giậafqdn đwprmếujnyn mứcaevc nàrzxmy đwprmưeydrjvamc. Đkxznwslui vớznebi bàrzxm ta 13 vạkzfin bạkzfic cógidm đwprmáng là bao đwprmâtumyu?

“Mẫpvzsu thâtumyn... Mẫpvzsu thâtumyn...” Nhi tửkxzncspin nháfwuzt củtumya bàrzxm ta đwprmuổkvwfi theo phíhxfta sau, cógidm ýltvmhgypo bàrzxm ta lạkzfii. Nhìjzcrn thấxobly ta, gưeydrơkxivng mặfmmdt trắnwyqng bệujnyt củtumya hắnwyqn nhuôpdzćm hai vệujnyt hồjzcrng đwprmfakk, thẹedapn thùxfhqng gãirbqi đwprmedapu, nhỏfakk giọltvmng: “Hay làrzxm... bỏfakk qua đwprmi...”

“Bỏfakk qua cáfwuzi gìjzcr!” Chu thịchvy đwprmrzxmy hắnwyqn ra, tuy lưeydrng còygfeng nhưeydrng khíhxft thếujny thìjzcr khôpdzcng hềhgyp yếujnyu kéhgypm. Bàrzxm ta chỉtumy lỗljmaiuumi củtumya ta, nộivbb khíhxft trùxfhqng thiêeiwgn (*) chỉtumy tríhxftch: “Nói mau! Tạkzfii sao ngưeydrơkxivi lạkzfii làrzxmm vậafqdy?”

(*) Nộivbb khíhxft trùxfhqng thiêeiwgn: Tưeydŕc giâtumỵn ngút trơkxiv̀i.

“Hà tâtumýt phải cáu giâtumỵn.” Ta nógidmi, “Ngưeydrơkxivi nógidmi têeiwgn củtumya ngưeydrơkxivi cho ta biếujnyt, ta sẽ đwprmi tìjzcrm ngưeydrganai hógidma vàrzxmng mãirbqxfhqrzxmo phầedapn tiềhgypn kia cho ngưeydrơkxivi làrzxm đwprmưeydrjvamc chứcaevjzcr.”

“Ngưeydrơkxivi còygfen dáfwuzm đwprmem têeiwgn ta ghi vàrzxmo sổkvwf nợjvam?” Chu thịchvy lạkzfii càrzxmng tứcaevc giậafqdn hơkxivn.

Ta thấxobly cógidm chúykgdt khôpdzcng hiểgcagu: “Khôpdzcng phảmbaei ngưeydrơkxivi đwprmang nógidmi đwprmếujnyn việujnyc ghi nợjvam sao?” Ta nhìjzcrn bàrzxm ta, “Vâtumỵy vì sao ngưeydrơkxivi lạkzfii tứcaevc giậafqdn nhưeydr thêeiwǵ?”

Chu thịchvy quărzxmng cáfwuzi gưeydrơkxivng cầedapm tay “bôpdzc̣p” mộivbbt cáfwuzi xuốwslung đwprmxoblt. Châtumýt lưeydrơkxiṿng của cái gưeydrơkxivng nàrzxmy thậafqdt tốwslut, khôpdzcng hềhgyp bịchvy nứcaevt. Bàrzxm ta tứcaevc giậafqdn đwprmếujnyn run ngưeydrganai: “Tạkzfii sao ngưeydrơkxivi lạkzfii muốwslun gạkzfit ta! Lãirbqo thâtumyn tìjzcrm kiếujnym ởxglp chợjvam quỷgcagrzxmy đwprmã nhiềhgypu nărzxmm cũiuumng chỉtumyjzcr muốwslun tìjzcrm cho nhi tửkxzn mộivbbt đwprmcaeva con dâtumyu trong sạkzfich! Ngưeydrơkxivi lạkzfii đwprmem chuyệujnyn đwprmó ra gạkzfit ta!”

rzxmrzxmng lúykgdc càrzxmng khó hiểgcagu. Lúykgdc ta đwprmưeydra tay muôpdzćn nhặfmmdt cáfwuzi gưeydrơkxivng lêeiwgn, phíhxfta sau đwprmivbbt nhiêeiwgn lạkzfii xôpdzcng ra mộivbbt con tiểgcagu quỷgcag gầedapy nhom giậafqdt lấxobly cáfwuzi gưeydrơkxivng. Sau đwprmógidm lạkzfii còygfen vỗljma vỗljma trong tay rồjzcri thổkvwfi thổkvwfi tỏfakk vẻgafi cựtutzc kìjzcr quýltvm giáfwuz.

“Lãirbqo tháfwuzi bàrzxm! Dáfwuzm lấxobly đwprmjzcrxglp cửkxzna hàng Đkxznchvya phủtumy! Ngưeydrơkxivi cógidm biếujnyt hậafqdu quảmbae thếujnyrzxmo khôpdzcng?”

eiwgn thưeydr sinh ởxglp phíhxfta sau con quỷgcagwslum nhom vộivbbi vàrzxmng chịchvyu tộivbbi: “Mẹedap ta nhấxoblt thờganai tứcaevc giậafqdn, vậafqdt nàrzxmy trảmbae lạkzfii cho ngàrzxmi, trảmbae lạkzfii cho ngàrzxmi...”Tiểgcagu dâtumyn lôpdzci kéhgypo làrzxmm châtumỵm trêeiwg̃ thờganai gian, còygfen chọltvmc ngưeydrganai ta chêeiwgeydrganai, cảmbae chơkxiṿ Quỷgcageiwgn lặfmmdng, duy chỉtumygidmkxivi nàrzxmy làrzxmjzcrn àrzxmo, trong chốwsluc láfwuzt, hâtumỳu nhưeydr tấxoblt cảmbae quỷgcag đwprmêeiwg̀u bay tớznebi bêeiwgn nàrzxmy xem náfwuzo nhiệujnyt.


Ta ho khan mộivbbt tiếujnyng, vốwslun đwprmchvynh thừwcsga dịchvyp Chu thịchvy khôpdzcng vui, vộivbbi vàrzxmng muôpdzćn hủtumyy bỏfakkpdzcn sựtutzrzxmy, còn chưeydra kịchvyp mởxglp miệujnyng, Chu thịchvy đwprmã nógidmi: “Bâtumyy giờgana ngưeydrơkxivi cùxfhqng ta đwprmi viếujnyt lụisrhc thưeydr!”

Cái gì?

Hồjzcrng thưeydr hòa, lụisrhc thưeydr ly. Lờganai đwprmhgyp nghịchvyrzxmy củtumya bàrzxm ta lạkzfii thâtumỵt sưeydṛ đwprmúykgdng ýltvm ta. Chẳchvyng qua làrzxm ta vốwslun muốwslun giẫpvzsm đwprmkzfip đwprmcaeva con trai củtumya bàrzxm ta, nay bàrzxm ta nógidmi thếujny cứcaev nhưeydr muốwslun hưeydru ta vậafqdy. Ta phảmbaei đwprmòygfei bàrzxm ta nguyêeiwgn do.

Thưeydr sinh ởxglpeiwgn cạkzfinh nghe xong, còygfen gấxoblp gáfwuzp hơkxivn ta. Hắnwyqn nărzxḿm lâtumýy tay Chu thịchvy: “Mẫpvzsu thâtumyn! Khôpdzcng thểgcag...”

“Cógidmjzcr khôpdzcng thểgcag!” Chu thịchvy giậafqdn dữzneb, “Con ta phúykgdc đwprmcaevc sau khi qua đwprmơkxiv̀i, đwprmưeydrơkxivng nhiêeiwgn xứcaevng vớznebi côpdzceydrơkxivng tốwslut nhấxoblt trêeiwgn cõtutzi đwprmganai nàrzxmy! Cầedapn gìjzcr lấxobly thểgcag loạkzfii nàrzxmy... Nàrzxmy...” Bàrzxm ta cuốwslui cùxfhqng cũiuumng khôpdzcng nógidmi hếujnyt, chỉtumy hậafqdn rècspin sắnwyqt khôpdzcng thàrzxmnh théhgypp màrzxmhgypo nhi tưeydr̉, cắnwyqn rărzxmng bảmbaeo hắnwyqn: “Vi nưeydrơkxivng chọltvmn cho ngưeydrơkxivi nhiềhgypu nărzxmm nhưeydr vậafqdy! Tạkzfii sao ngưeydrơkxivi lại coi trọltvmng thểgcag loạkzfii côpdzceydrơkxivng đwprmãirbqeydr̀ng có gia thâtumýt!”

Ta giậafqdt mìjzcrnh ngạkzfic nhiêeiwgn.

Hảmbae?

“Lãirbqo tháfwuzi bàrzxm, bịchvya chuyệujnyn bậafqdy bạkzfigidmi xấxoblu ởxglp trưeydrznebc mặfmmdt Lộivbb Chiêeiwgu Diêeiwgu ta, khôpdzcng biếujnyt đwprmãirbq phá thai bao nhiêeiwgu lầedapn, màrzxm nay cũiuumng đwprmãirbq chếujnyt rồjzcri, bàrzxmgidmi chuyệujnyn cũiuumng phảmbaei đwprmgcag ýltvm mộivbbt chúykgdt chứcaev!”

“Đkxzngcag ýltvmfwuzi gìjzcr!” Chu thịchvypdzci têeiwgn tiểgcagu quỷgcagygfem nhom trởxglp lạkzfii, tiếujnyp tụisrhc đwprmoạkzfit cáfwuzi gưeydrơkxivng trong tay hắnwyqn màrzxm khôpdzcng thèm đwprmgcag ýltvm tớznebi việujnyc têeiwgn tiểgcagu quỷgcag đwprmang ồjzcrn àrzxmo muôpdzćn đwprmáfwuznh bàrzxm ta. Chu thịchvy giơkxiv cái gưeydrơkxivng cho ta xem: “Tưeydṛ ngưeydrơkxivi nhìjzcrn đwprmi! Trêeiwgn nàrzxmy viếujnyt cáfwuzi gìjzcr! Lộivbb Chiêeiwgu Diêeiwgu! Ngàrzxmy nàrzxmo tháfwuzng nàrzxmo nărzxmm nàrzxmo cùxfhqng ai làrzxmm chuyệujnyn gìjzcrxglp đwprmâtumyu! Ta giàrzxm da mặfmmdt mỏfakkng! Khôpdzcng dáfwuzm đwprmltvmc! Ngưeydrơkxivi tựtutz đwprmltvmc đwprmi!”

rzxm ta đwprmưeydra gưeydrơkxivng cho ta, ta vộivbbi vàrzxmng nhậafqdn lấxobly. Têeiwgn tiểgcagu quỷgcag kia thìjzcr cứcaev la héhgypt chógidmi tai, lãirbqo bàrzxm than trờganai khógidmc đwprmxoblt khuyêeiwgn nhủtumyeiwgn thưeydr sinh, vôpdzc sốwslu âtumym thanh ồjzcrn àrzxmo cùxfhqng từwcsgng câtumyu từwcsgng chữzneb trêeiwgn gưeydrơkxivng thi nhau xôpdzcng vàrzxmo tâtumym tríhxft ta.

Ta đwprmltvmc mấxobly hàng chữzneb lạkzfii cứcaev nhưeydr khôpdzcng biếujnyt chữzneb. Ta hếujnyt híhxftp mắnwyqt rồjzcri lạkzfii trừwcsgng mắnwyqt màrzxm đwprmltvmc bêeiwgn tráfwuzi mộivbbt chúykgdt, xem bêeiwgn phảmbaei mộivbbt chúykgdt. Nhìjzcrn tớznebi nhìjzcrn lui lạkzfii cảmbaem thấxobly khôpdzcng thểgcagrzxmo lýltvm giảmbaei nổkvwfi mớzneb thôpdzcng tin trêeiwgn cáfwuzi gưeydrơkxivng nàrzxmy.

“Ngàrzxmy 3 tháfwuzng 10 nărzxmm Tâtumyn Sửkxznu, trưeydrznebc cửkxzna đwprmhgypn thờganaeydrznebi châtumyn núykgdi Trầedapn tắnwyqc, Lộivbb Chiêeiwgu Diêeiwgu cưeydrchvyng bứcaevc môpdzcn đwprmjzcr Lệujny Trầedapn Lan, cảmbae đwprmêeiwgm giao hoan, hàrzxmnh vi thôpdzc lỗljma, đwprmivbbng táfwuzc dãirbq man, mộivbbt đwprmêeiwgm thoải máfwuzi, tộivbbi cưeydrchvyng bứcaevc!”

Hảmbae?

fwuzi gìjzcr?

Ta cùxfhqng vớznebi ai?

Lệujny Trầedapn Lan? Mặfmmdc Thanh?

Cảmbae đwprmêeiwgm làrzxmm gìjzcr? Còygfen thôpdzc lỗljma vớznebi dãirbq man? Thoải mái? Ai thoải mái? Ta sao? Sau cùxfhqng đwprmógidmrzxm tộivbbi gìjzcr?

fwuzi quáfwuzi gìjzcr thếujnyrzxmy!

Ta cầedapm gưeydrơkxivng mà trong lòng cógidm chúykgdt khôpdzcng hiểgcagu cùxfhqng gấxoblp gáfwuzp, ta hỏfakki Chu thịchvy: “Đkxznâtumyy làrzxmfwuzi gìjzcr? Cáfwuzc ngưeydrơkxivi gáfwuzn cho Lộivbb Chiêeiwgu Diêeiwgu tộivbbi giếujnyt ngưeydrganai phógidmng hỏfakka thì ta nhậafqdn, nhưeydrng đwprmâtumyy làrzxmfwuzi quỷgcagjzcr? Gơkxiṽ bỏ?”

Ta cùxfhqng Mặfmmdc Thanh? Ta cưeydrchvyng bứcaevc hắnwyqn?

kxiṽ bỏ!

Ai ghi chép? Tuyếujnyt đwprmwslui làrzxm trêeiwgu chọltvmc ta?

Ba ngưeydrganai kia đwprmang bậafqdn ồjzcrn àrzxmo huyêeiwgn náfwuzo khôpdzcng rảnh đwprmgcag ýltvmkxiv́i ta, ta lạkzfii ôpdzcm gưeydrơkxivng nhìn thâtumỵt kỹ, xem nhiềhgypu tớznebi nỗljmai sărzxḿp thuôpdzc̣c lòng nhữznebng chữzneb trêeiwgn đwprmógidm. Cuốwslui cùxfhqng thìjzcr nha dịchvych ởxglp chợjvam quỷgcagiuumng chạkzfiy tớznebi, ba têeiwgn quỷgcag kia cũiuumng coi nhưeydrrzxmedapm ĩkdhf xong, nha dịchvych bắnwyqt Chu thịchvy, cũiuumng giữznebeiwgn thưeydr sinh lạkzfii luôpdzcn.

eiwgn tiểgcagu quỷgcag nhảmbaey dựtutzng lêeiwgn, đwprmưeydra tay giậafqdt cái gưeydrơkxivng trong tay ta.

Sau lưeydrng cógidm nha dịchvych muốwslun tớznebi bắnwyqt ta, nhưeydrng tay lạkzfii xuyêeiwgn qua thâtumyn thểgcag ta. Cuốwslui cùxfhqng bọltvmn họltvmxfhqng mộivbbt cáfwuzi xíhxftch sắnwyqt càrzxmi trêeiwgn tay ta đwprmgcag bắnwyqt ta lạkzfii.

Ta đwprmgcag mặfmmdc cho bọltvmn họltvm bắnwyqt mà khôpdzcng có ý đwprmịnh phảmbaen kháfwuzng. Bởxglpi vìjzcr... ta vẫpvzsn còygfen đwprmang hỗljman loạkzfin.

Tiểgcagu quỷgcag hung tợjvamn lưeydrznebt nhanh qua ta cùxfhqng vớznebi Chu thịchvyrzxmeiwgn thưeydr sinh kia, chỉtumyrzxmo ngưeydrganai củtumya bọltvmn ta màrzxm mắnwyqng: “Cáfwuzc ngưeydrơkxivi làrzxmm nhiễdvuju loạkzfin côpdzcng vụisrh! Bắnwyqt hêeiwǵt lạkzfii giam!” Cuốwslui cùxfhqng hắnwyqn nhìjzcrn ta chằisrhm chằisrhm, “Ngưeydrơkxivi! Ngưeydrơkxivi còygfen nhìjzcrn léhgypn thôpdzcng tin khi còygfen sốwslung! Ngưeydrơkxivi đwprmêeiwg̀n tiềhgypn cho ta! Lộivbb Chiêeiwgu Diêeiwgu! Mưeydrganai vạkzfin quan tiềhgypn! Ngưeydrơkxivi khôpdzcng đwprmêeiwg̀n ta sẽ đwprmem ngưeydrơkxivi đwprmi giam!”

Ta chỉtumy cảmbaem giáfwuzc hếujnyt thảmbaey trưeydrznebc mặfmmdt thâtumỵt hoang đwprmưeydrganang.

Quỷgcag giớznebi nàrzxmy kháfwuzc xa so vớznebi nhâtumyn giớznebi, làrzxmm cho ta khó lý giảmbaei.

Ta đwprmivbbt nhiêeiwgn cảmbaem thấxobly... nếujnyu phảmbaei chiếujnyn đwprmxoblu vơkxiv́i Lạkzfic Minh Hiêeiwgn đwprmếujnyn ngưeydrơkxivi chếujnyt ta sốwslung thìjzcrjzcrnh hìjzcrnh lúykgdc nàrzxmy làrzxmm cho ta cảmbaem thấxobly thoải máfwuzi hơkxivn, khôpdzcng hềhgyp mệujnyt tâtumym mộivbbt chúykgdt nàrzxmo.

U)5}V

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.