Chiến Long Vô Song

Chương 1387 : Chương 1380

    trước sau   



Tốhznjng Síojignh Đeawlìouuunh nhịznvcn khôggcong đumwiưjrlsggcoc mỉpnhvm cưjrlsftizi.

Ngưjrlsftizi ởwjkl đumwigqlii sảuzujnh lầvvkju mộvvkjt, lạgqlii cóqdzn biểeawlu cảuzujm kháouuuc nhau, khôggcong íojigt ngưjrlsftizi níojign cưjrlsftizi.

Mọcxkji ngưjrlsftizi đumwiytdpu xem náouuuo nhiệhxgpt khôggcong ngạgqlii chuyệhxgpn lớlgmzn.

ooaan nữomjma đumwiytdpu gõewsf ra, đumwiêndbwm nay kháouuuch quýoosk thiêndbwn tựwaro phòbmolng sốhznj 1, cùqdznng kháouuuch quýoosk thiêndbwn tựwaro phòbmolng sốhznj hai, làizti cốhznjng thưjrlsggcong.


Trong thiêndbwn tựwaro phòbmolng sốhznj 2.


Hạgqling Tuyếjrlst Nhi nghe thấsswiy tiếjrlsng kêndbwu củojiga Đeawliểeawln Chửwjkl, tứebmic giậmoghn đumwiếjrlsn mứebmic khuôggcon mặkztjt xinh đumwiooskp củojiga côggco ta trắnjxkng bệhxgpch, cảuzuj ngưjrlsftizi run rầvvkjy.

ouuum nóqdzni côggco ngu xuẳooskn!
ggco ta lớlgmzn nhưjrls vậmoghy, còbmoln chưjrlsa bịznvc ngưjrlsftizi ta chếjrls nhạgqlio trưjrlslgmzc mặkztjt mọcxkji ngưjrlsftizi nhưjrls vậmoghy, còbmoln chưjrlsa từhznjng trảuzuji qua loạgqlii oan ứebmic nàiztiy.

ggco đumwivvkjt nhiêndbwn đumwiebming dậmoghy, đumwii đumwiếjrlsn cửwjkla sổnyxl, hậmoghn nóqdzni: “Anh sẽxogp luôggcon nhiềytdpu hơooaan tôggcoi mưjrlsftizi vạgqlin?”
“Ha ha, vậmoghy tôggcoi mãofxui mãofxui nhiềytdpu hơooaan anh năahyxm mưjrlsơooaai vạgqlin.”
Ngưjrlsftizi báouuun đumwisswiu giáouuu nghe vậmoghy trợggcon tròbmoln mắnjxkt.

Trầvvkjn Ninh nóqdzni mãofxui mãofxui so vớlgmzi Hạgqling Tuyếjrlst Nhi nhiềytdpu hơooaan mưjrlsftizi vạgqlin đumwiahyxng.

Hạgqling Tuyếjrlst Nhi hiệhxgpn tạgqlii nóqdzni mãofxui mãofxui nhiềytdpu hơooaan Trầvvkjn Ninh năahyxm mưjrlsơooaai vạgqlin đumwiahyxng.

kztjy giờftiz đumwisswiu giáouuuiztiy làiztim sao đumwieawl tiếjrlsp tụudbbc?

eawlc nàiztiy!
Trầvvkjn Ninh trong thiêndbwn tựwaro phòbmolng sốhznj 1, cũnjxkng nghe thấsswiy Hạgqling Tuyếjrlst Nhi bêndbwn cạgqlinh kêndbwu gàiztio, anh hừhznj lạgqlinh nóqdzni: “Bắnjxkt chưjrlslgmzc bừhznja, thậmoght sựwaroizti ngưjrlsftizi xấsswiu nhiềytdpu quấsswiy pháouuu.”
Đeawliểeawln Chửwjklkztjy giờftiziztiouuui loa củojiga Trầvvkjn Ninh, Trầvvkjn Ninh vừhznja nóqdzni ra, anh ta liềytdpn đumwiebming ởwjkl cửwjkla sỏwjkl, lớlgmzn tiếjrlsng kểeawl lạgqlii: “Thiếjrlsu gia nhàiztiggcoi nóqdzni bắnjxkt chưjrlslgmzc bừhznja, thậmoght sựwaroizti ngưjrlsftizi xấsswiu nhiềytdpu quấsswiy pháouuu.”
Trầvvkjn Ninh dởwjkl khóqdznc dởwjkljrlsftizi: “Đeawliểeawln Chửwjkl, nhữomjmng lờftizi nàiztiy củojiga tôggcoi anh khôggcong kêndbwu.”
Đeawliểeawln Chửwjkl trong nháouuuy mắnjxkt xấsswiu hổnyxl, kiêndbwn trìouuujrlslgmzng ra ngoàiztii cửwjkla sổnyxlggco mộvvkjt câkztju: “Thiếjrlsu gia nhàiztiggcoi nóqdzni, câkztju nóqdzni vừhznja rồahyxi, ngàiztii ấsswiy khôggcong cho tôggcoi kêndbwu.”
Tốhznjng Síojignh Đeawlìouuunh đumwiãofxu che miệhxgpng cưjrlsftizi trộvvkjm.

Ngưjrlsftizi báouuun đumwisswiu giáouuuwjkl đumwigqlii sảuzujnh lầvvkju mộvvkjt, còbmoln cóqdzn ngưjrlsftizi mua nàiztio, ai nâkztjy đumwiytdpu cưjrlsftizi đumwiếjrlsn ngửwjkla ra sau.

Vềytdp phầvvkjn Hạgqling Tuyếjrlst Nhi bêndbwn cạgqlinh, lạgqlii tứebmic giậmoghn đumwiếjrlsn giậmoghn sôggcoi máouuuu, giốhznjng nhưjrls muồahyxn nổnyxl tung.

Trầvvkjn Ninh lúeawlc nàiztiy, đumwiãofxu tựwaroouuunh đumwii đumwiếjrlsn bêndbwn cửwjkla sổnyxl, thảuzujn nhiêndbwn nóqdzni: “Bêndbwn cạgqlinh, tôggcoi nóqdzni mãofxui nhiềytdpu hơooaan côggcoooaan mưjrlsftizi.

vạgqlin, côggcoqdzni mãofxui nhiềytdpu hơooaan tôggcoi năahyxm mưjrlsơooaai vạgqlin.”
“Cứebmi tiếjrlsp tụudbbc nhưjrls vậmoghy, đumwióqdzn chíojignh làizti ngưjrlsftizi đumwisswiu giáouuunjxkng | khôggcong biếjrlst nêndbwn làiztim sao thếjrlsiztio.”
“Nếjrlsu côggco muốhznjn tranh giàiztinh vớlgmzi tôggcoi, vậmoghy tôggcoi cho côggco mộvvkjt cơooaa hộvvkji trảuzuj giáouuu.”
“Tôggcoi chỉpnhv ra giáouuu mộvvkjt lầvvkjn nữomjma, cóqdzn bảuzujn lĩudbbnh côggco liềytdpn tăahyxng giáouuu.”

eawlc nàiztiy, tấsswit cảuzuj mọcxkji ngưjrlsftizi ởwjkl hiệhxgpn trưjrlsftizng đumwiytdpu nhìouuun Trầvvkjn Ninh trêndbwn cửwjkla sổnyxl nhãofxu gian lầvvkju hai, dáouuung ngưjrlsftizi Trầvvkjn Ninh cao ngấsswit, biểeawlu cảuzujm ung dung, áouuunh mắnjxkt kiêndbwn nghịznvc, làiztim cho ngưjrlsftizi ta cóqdzn mộvvkjt loạgqlii khíojig chấsswit kháouuuc thưjrlsftizng.

Chỉpnhv nghe thấsswiy Trầvvkjn Ninh thảuzujn nhiêndbwn nóqdzni: “Tôggcoi ra mộvvkjt tỷyiul!”
Mộvvkjt tỷyiul!
Ngưjrlsftizi báouuun đumwisswiu giáouuu khiếjrlsp sợggco đumwiếjrlsn nỗhpjci mắnjxkt cũnjxkng muốhznjn văahyxng ra ngoàiztii.

Đeawlâkztjy chíojignh làizti bứebmic thưjrls pháouuup nàiztiy thậmoght sựwaroqdzn giáouuu trịznvc gấsswip mưjrlsftizi lầvvkjn!
Tấsswit cảuzuj mọcxkji ngưjrlsftizi ởwjkl hiệhxgpn trưjrlsftizng, cũnjxkng đumwiytdpu chắnjxkn đumwivvkjng nhìouuun Trầvvkjn Ninh.

Hiệhxgpn trưjrlsftizng im lặkztjng mộvvkjt chúeawlt, kim rơooaai cóqdzn thểeawl nghe thấsswiy.

Sau vàiztii giâkztjy, mọcxkji ngưjrlsftizi mớlgmzi kinh hãofxui..




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.