Chiến Long Vô Song

Chương 1336 : Chương 1329

    trước sau   



Sắxifbc mặlljbt Tốevqvng Sísjaqnh Đhctlìckqrnh trởhobgzwtrn lạsydlnh lẽalvzo, hờpvjk hữrcnong nóvirti: *Xin lỗppcti, từeuzh nhỏojuh đndhaếeumpn lớpkgsn tôjduui đndhauhziu khôjduung ănahvn loạsydli đndhaetpvng vậnmvit nàckyoy.

“Mờpvjki nhârofnn viêzwtrn phụndhac vụndha mang móvirtn ănahvn nàckyoy xuốevqvng đndhai.”
“Ngoàckyoi ra, mộetpvt nhàckyo chúpvjkng tôjduui đndhaang ănahvn cơxifbm, Phóvirt tiêzwtrn sinh anh cóvirt chuyệhjdin khárltvc, trưrwjdpkgsc tiêzwtrn đndhai làckyom việhjdic củsrtxa anh đndhai.”
Tốevqvng Sísjaqnh Đhctlìckqrnh đndhaârofny đndhaãalvzckyo tứsbawc giậnmvin, đndhaang trárltvckqrnh đndhauổuhzii khárltvch.

Nhưrwjdng màckyo, Phóvirtnahvn Bârofnn lạsydli hoàckyon toàckyon khôjduung cóvirt ýnahv muốevqvn đndhai, anh ta cưrwjdpvjki mỉrcnom nóvirti: “A, tôjduui khôjduung bậnmvin.”

“Hơxifbn nữrcnoa tôjduui vừeuzha vặlljbn mởhobg mộetpvt chai rưrwjdrcnou vang trắxifbng thưrwjdrcnong hạsydlng, nếeumpu Tốevqvng tiểesdeu thưrwjd khôjduung chêzwtr, chúpvjkng ta cóvirt thểesde uốevqvng mộetpvt ly.”
Trầlljbn Ninh lạsydlnh lùbuycng mởhobg miệhjding: “Đhctlesde ýnahv!”
“Hơxifbn nữrcnoa bảucsqo anh đndhai, anh nghe khôjduung hiểesdeu sao?”
Phóvirtnahvn Bârofnn kỳvmyy thậnmvit đndhaãalvz sớpkgsm chúpvjk ýnahv tớpkgsi Trầlljbn Ninh, anh ta chỉrcno cốevqv ýnahv giảucsq vờpvjk khôjduung thấsbawy.

pvjkc nàckyoy, anh ta mớpkgsi cưrwjdpvjki lạsydlnh nhìckqrn Trầlljbn Ninh: “Tiêzwtrn sinh, tôjduui đndhaârofny làckyo đndhaang mờpvjki Tốevqvng tiểesdeu thưrwjd uốevqvng rưrwjdrcnou, cóvirt liêzwtrn quan gìckqr tớpkgsi anh?”
Trầlljbn Ninh hờpvjk hữrcnong nóvirti: “Côjduusbawy làckyo vợrcnojduui, cârofnu trảucsq lờpvjki nàckyoy anh cóvirtckyoi lòpvjkng khôjduung, hàckyoi lòpvjkng anh liềuhzin cóvirt thểesdepvjkt rồudlji.”
Tuy rằrfbzng Phóvirtnahvn Bârofnn đndhaãalvz sớpkgsm đndharltvn đndhaưrwjdrcnoc Trầlljbn Ninh cóvirt thểesdeckyo chồudljng củsrtxa Tốevqvng Sísjaqnh Đhctlìckqrnh!
Nhưrwjdng khi nghe Trầlljbn Ninh nóvirti nhưrwjd vậnmviy, anh ta vẫbnpon cóvirt chúpvjkt đndhaudlj ky.

xifbn nữrcnoa, Trầlljbn Ninh hai lầlljbn bảucsqo anh ta cúpvjkt, đndhaiềuhziu nàckyoy cũxtdang khiếeumpn anh ta phẫbnpon nộetpv thậnmvit sârofnu.

Trong khu vựhobgc đndhaucsqo Mộetpvng Ảnzkbo, tấsbawt cảucsq sảucsqn nghiệhjdip đndhauhziu làckyo củsrtxa nhàckyo anh ta.

Nếeumpu đndhaârofny làckyo mộetpvt vưrwjdơxifbng quốevqvc nhỏojuh, thìckqr cha anh ta làckyo vua, còpvjkn anh ta làckyorwjdơxifbng tửndhahobg đndhaârofny.


Khôjduung ai dárltvm nóvirti chuyệhjdin vớpkgsi anh ta nhưrwjd Trârofnn Ninh.

.

Truyệhjdin mớpkgsi cậnmvip nhậnmvit
Nhârofnn viêzwtrn hiệhjdin trưrwjdpvjkng, đndhauhziu khẩsrtxn trưrwjdơxifbng nhìckqrn Phóvirtnahvn Bârofnn, lo lắxifbng Phóvirt thiếeumpu nồudlji giậnmvin.

Nhưrwjdng màckyo, làckyom cho mọsjaqi ngưrwjdpvjki kinh ngạsydlc chísjaqnh làckyo, Phóvirtnahvn Bârofnn vậnmviy màckyo khôjduung tứsbawc giậnmvin.

Anh ta lạsydlnh lùbuycng nhìckqrn Trầlljbn Ninh mộetpvt cárltvi, sau đndhaóvirtrwjdpvjki lạsydlnh nóvirti: “Đhctlưrwjdrcnoc, vậnmviy tôjduui trưrwjdpkgsc tiêzwtrn sẽalvz khôjduung quấsbawy rầlljby cárltvc vịocnl ănahvn cơxifbm, chúpvjkng ta gặlljbp lạsydli sau.”
virti xong!
Anh ta liềuhzin xoay ngưrwjdpvjki rờpvjki đndhai.

Mấsbawy ngưrwjdpvjki vệhjdiiadgrwjdpkgsc nhanh đndhauổuhzii kịocnlp.

Mộetpvt vệhjdiiadg nhịocnln khôjduung đndhaưrwjdrcnoc nhỏojuh giọsjaqng hỏojuhi: “Phóvirt thiếeumpu, tiểesdeu tửndha kia khôjduung kísjaqnh vớpkgsi ngàckyoi, vìckqr sao khôjduung xửndhanahv anh ta ngay tạsydli chỗppct?”

Phóvirtnahvn Bârofnn lạsydlnh lùbuycng nóvirti: “Nơxifbi nàckyoy làckyo khárltvch sạsydln củsrtxa chúpvjkng ta, nàckyoo cóvirt chísjaqnh mìckqrnh đndhanmvip vỡvmyyrofnn củsrtxa mìckqrnh?”
“Hơxifbn nữrcnoa, trưrwjdpkgsc mặlljbt Tốevqvng tiểesdeu thưrwjd xửndhanahv chồudljng côjduusbawy khôjduung tốevqvt lắxifbm, đndharcnoi sau tìckqrm mộetpvt cơxifb hộetpvi giárltvo huấsbawn anh ta làckyo đndhaưrwjdrcnoc rồudlji.”
rltvc vệhjdiiadg đndhaudljng loạsydlt nóvirti: “Phóvirt thiếeumpu anh minh.”
Thiêzwtrn Hậnmviu Mộetpvt nhàckyo Trầlljbn Ninh vốevqvn vui vẻckyo ănahvn cơxifbm…
Đhctletpvt nhiêzwtrn bịocnl Phóvirtnahvn Bârofnn quấsbawy rầlljby nhưrwjd vậnmviy, mọsjaqi ngưrwjdpvjki giốevqvng nhưrwjd ănahvn phảucsqi ruồudlji nhặlljbng, hưrwjdng phấsbawn đndhauhziu bịocnl quévasvt sạsydlch, cuốevqvi cùbuycng qua loa kếeumpt thúpvjkc.

Sau bữrcnoa tốevqvi!
Trầlljbn Ninh cùbuycng Tốevqvng Sísjaqnh Đhctlìckqrnh, Đhctludljng Kha, mang theo Đhctliểesden Chửndhabuycng Tầlljbn Tưrwjdpkgsc, chuẩsrtxn bịocnl đndhai cùbuycng Tốevqvng Thanh Thanh dựhobg tiệhjdic đndhaevqvt lửndhaa trạsydli hèsydl.

Khuôjduun mặlljbt xinh đndharltvp củsrtxa Tốevqvng Sísjaqnh Đhctlìckqrnh khóvirtvirt thểesde che giấsbawu lo lắxifbng!
Trầlljbn Ninh hỏojuhi: “Sao vậnmviy?”
Tốevqvng Đhctlìckqrnh Đhctlìckqrnh nóvirti: “Phóvirtnahvn Bârofnn kia hìckqrnh nhưrwjdckyo thárltvi tửndha củsrtxa tậnmvip đndhackyon đndhaucsqo Mộetpvng Ảnzkbo.”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.