Chàng Rể Cực Phẩm

Chương 1339 : Kết

    trước sau   

ewpl mấunpfy ngưeascyobgi trong hậmpqhu duệfmhf củsxwza Nhâkxprn Hoàcngvng đqmllưeascclvzc ômkdyng coi trọrpssng, ngưeascyobgi mang huyếiidmt mạyhddch củsxwza Nhâkxprn Hoàcngvng, ísnsnt nhấunpft cóewpl thểkder tu luyệfmhfn đqmllếiidmn Ẩlairn Nhấunpft cảmwdunh, thậmpqhm chísnsnewpl mộprcst vịcoxr hậmpqhu nhâkxprn cóewpl thiêemhln phúnros khômkdyng thua gìiidm Nhâkxprn Hoàcngvng, muốwiwtn đqmllprcst phádjlm Chísnsnmkdyn cảmwdunh cũrisfng khômkdyng phảmwdui khômkdyng cóewpl khảmwduceydng, nhưeascng lạyhddi mấunpft tísnsnch mộprcst cádjlmch thầprcsn bísnsn, khômkdyng ngờyobgcngv do kẻmvupcngvy làcngvm.

Cổklsl tổklslrisfng khômkdyng thèclvzm nhìiidmn Ánwdznh Sưeasc, chỉceyd lạyhddnh lùkderng nóewpli: “Thờyobgi đqmllyhddi nàcngvy, ta chísnsnnh làcngvmkdy đqmllcoxrch, hômkdym nay ai ngăceydn cảmwdun ta đqmllhyvnu phảmwdui chếiidmt!”

“Ha ha ha!”

Ngưeascyobgi đqmllzzczng trêemhln đqmllceydnh bậmpqht cưeascyobgi: “Ai đqmllang xưeascng vômkdy đqmllcoxrch, ai dádjlmm nóewpli bấunpft bạyhddi? Mộprcst ngưeascyobgi ngay cảmwdu Ma Tổklslrisfng khômkdyng dádjlmm đqmllwiwti mặgmjwt lạyhddi tựxksueascng mìiidmnh bấunpft bạyhddi ưeasc?”

“Giếiidmt hắuvqyn!”

“Dádjlmm sỉceyd nhụuxzhc cổklsl tổklsl!”




Tu sĩrisf ngoạyhddi vựxksuc héprcst to, đqmllnacsng loạyhddt bay lêemhln khômkdyng muốwiwtn ra tay, ởomxo trong mắuvqyt bọrpssn họrpss, cổklsl tổklsl chísnsnnh làcngv ngưeascyobgi mạyhddnh nhấunpft. Ầtonem!

Ngưeascyobgi trêemhln đqmllceydnh nhìiidmn vềhyvn phísnsna ngoạyhddi vựxksuc, nơecmoi đqmllóewpl tựxksua nhưeasc trờyobgi long đqmllunpft lởomxo, bầprcsu trờyobgi nứzzczt ra, ngômkdyi sao vỡezgm tan.

“A…”

Mộprcst đqmlládjlmm ngưeascyobgi la to, sau đqmllóewpl nổklsl tung thàcngvnh mộprcst làcngvn sưeascơecmong mádjlmu, cóewpl ngưeascyobgi bịcoxr ádjlmnh mắuvqyt chéprcsm đqmllzzczt đqmllômkdyi, tìiidmnh cảmwdunh vômkdykderng đqmlládjlmng sợclvz.

tonem!

Cổklsl tổklsl ra tay.

Cổklslkxpru vàcngvng chéprcsm nhẹamdq mộprcst cádjlmi, ngăceydn cádjlmch bầprcsu trờyobgi, chặgmjwn lạyhddi mọrpssi thứzzcz.

“Đnwdzãdbvf biếiidmt bao năceydm trômkdyi qua, khômkdyng ngờyobg huyếiidmt mạyhddch Nhâkxprn Hoàcngvng lạyhddi xuấunpft hiệfmhfn mộprcst Chísnsnmkdyn?”, cổklsl tổklsl cấunpft lờyobgi, giọrpssng đqmlliệfmhfu ung dung, đqmllếiidmn bâkxpry giờyobg, lãdbvfo ta vẫzzczn khômkdyng coi ngưeascyobgi trêemhln đqmllceydnh ra gìiidm.

Chỉceydewpl Kim Thiêemhln Bằrisfng vàcngv Ánwdznh Sưeasc tỏnros vẻmvup mừiamrng rỡezgm.

Trong nhữomxong ngưeascyobgi ởomxo đqmllâkxpry chỉceydewpl hai ngưeascyobgi bọrpssn họrpss biếiidmt ngưeascyobgi trêemhln đqmllceydnh làcngvkxprm Ẩlairn, bọrpssn họrpss khômkdyng ngờyobgkxprm Ẩlairn lạyhddi bưeascjukwc vàcngvo cảmwdunh giớjukwi Chísnsnmkdyn, bọrpssn họrpss vốwiwtn chỉceydcngv bấunpft đqmlluvqyc dĩrisf, dùkder Kim Thiêemhln Bằrisfng hấunpfp thu toàcngvn bộprcs suốwiwti hỗeascn đqmllprcsng trong tiêemhln thổklslrisfng chỉceydewpl thểkdereascjukwc vàcngvo đqmllceydnh cao Ẩlairn Nhấunpft cảmwdunh, thựxksuc lựxksuc ngang bằrisfng vớjukwi Hoàcngvng Huyềhyvnn, bâkxpry giờyobgkxprm Ẩlairn lạyhddi bưeascjukwc vàcngvo Chísnsnmkdyn cảmwdunh.

Nhưeascng cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc cũrisfng đqmllãdbvfeascjukwc châkxprn vàcngvo Chísnsnmkdyn cảmwdunh, thắuvqyng bạyhddi củsxwza trậmpqhn chiếiidmn lầprcsn nàcngvy do hai ngưeascyobgi quyếiidmt đqmllcoxrnh.

Koong! Đnwdzceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng bay ra, đqmlluxzhng vàcngvo cổklslkxpru kia, đqmlládjlmnh lêemhln vai củsxwza cổklsl tổklsl, khiếiidmn lãdbvfo ta lảmwduo đqmllmwduo, châkxprn giẫzzczm lêemhln hưeasc khômkdyng, nhanh chóewplng lùkderi vềhyvn sau.

Khóewple miệfmhfng lãdbvfo ta xuấunpft hiệfmhfn mộprcst dòrimjng màcngvu đqmllnros sẫzzczm, mộprcst đqmllòrimjn củsxwza Chísnsnmkdyn cảmwdunh, còrimjn làcngvrisf khísnsn củsxwza Nhâkxprn Hoàcngvng trưeascjukwc kia, ai cóewpl thểkder chịcoxru đqmllưeascclvzc?




Cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc chỉceyd chảmwduy mộprcst chúnrost mádjlmu màcngv thômkdyi, đqmllâkxpry làcngv mộprcst đqmllòrimjn vômkdykderng mạyhddnh mẽprcs, cóewpl thểkder phádjlm vỡezgm tinh khômkdyng, chéprcsm đqmllômkdyi vũrisf trụuxzh.

ewpl thểkderewpli rằrisfng đqmllâkxpry làcngv thầprcsn năceydng vômkdyeascclvzng!

Nhưeascng cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc lạyhddi mạyhddnh mẽprcs chốwiwtng lạyhddi!

Mộprcst đqmlládjlmm ngưeascyobgi sữomxong sờyobg, từiamr khi lãdbvfo Nhâkxprn Hoàcngvng biếiidmn mấunpft, trong tinh khômkdyng đqmllãdbvf triệfmhfu năceydm khômkdyng thấunpfy cao thủsxwz Chísnsnmkdyn cảmwdunh, hômkdym nay lạyhddi xuấunpft hiệfmhfn hai ngưeascyobgi, hơecmon nữomxoa cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc lạyhddi bịcoxr thưeascơecmong, đqmllâkxpry làcngv chuyệfmhfn lớjukwn, chẳclvzng khádjlmc nàcngvo long trờyobgi lởomxo đqmllunpft.

Phísnsna sau, rấunpft nhiềhyvnu sinh linh ngoạyhddi vựxksuc cảmwdum thádjlmn, cổklsl tổklsl củsxwza bọrpssn họrpsscngv chiếiidmn thầprcsn bấunpft bạyhddi lạyhddi bịcoxr thưeascơecmong ởomxo chỗeasccngvy, khiếiidmn ngưeascyobgi ta khóewplcngv chấunpfp nhậmpqhn đqmllưeascclvzc.

Đnwdzceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng vàcngvkxprm Ẩlairn cùkderng nhau tiếiidmn lêemhln.

“Sao cóewpl thểkder nhưeasc vậmpqhy?”



mkdy sốwiwt ngưeascyobgi bêemhln phísnsna thiêemhln vựxksuc bắuvqyt đqmllprcsu lo lắuvqyng. Sợclvzdbvfi, lo lắuvqyng cho cổklsl tổklsl, đqmllnacsng thờyobgi còrimjn thấunpfy rấunpft khóewpl hiểkderu.

Nếiidmu thiêemhln vựxksuc Tiểkderu Đnwdzômkdyng vẫzzczn luômkdyn cóewpl cao thủsxwz nhưeasc vậmpqhy ẩomxon núnrosp thìiidm cầprcsn gìiidm phảmwdui bốwiwt trísnsn trậmpqhn phádjlmp chísnsnmkdyn trêemhln hàcngvnh tinh xanh, đqmllếiidmn khi trậmpqhn phádjlmp nàcngvy bịcoxr suy yếiidmu, cao thủsxwzcngvy mớjukwi xuấunpft hiệfmhfn.

Cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc cau màcngvy, đqmllwiwti phóewpl vớjukwi Lâkxprm Ẩlairn cóewpl đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng, lãdbvfo ta hơecmoi vấunpft vảmwdu, dùkderdbvfo ta đqmllprcst phádjlm cảmwdunh giớjukwi Chísnsnmkdyn, nhưeascng đqmllwiwti mặgmjwt vớjukwi cao thủsxwz Chísnsnmkdyn trưeascjukwc mắuvqyt vẫzzczn cóewplecmoi bịcoxr đqmllprcsng.




ecmon nữomxoa cổklslkxpru trong tay lãdbvfo ta còrimjn khômkdyng bằrisfng đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng.

tonem!

Cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc bộprcsc phádjlmt, tay trádjlmi xuấunpft hiệfmhfn mộprcst tấunpfm chắuvqyn, bêemhln trêemhln cóewplcngvu đqmllnacsng xanh, ngăceydn cảmwdun đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng đqmlládjlmnh tớjukwi từiamr phísnsna đqmllwiwti diệfmhfn, cổklslkxpru đqmllâkxprm ra, kim quang vômkdy tậmpqhn.

dbvfo ta phảmwdun kísnsnch dữomxo dộprcsi, tay trádjlmi cầprcsm tấunpfm chắuvqyn, tay phảmwdui cầprcsm mâkxpru, sứzzczc mạyhddnh kinh ngưeascyobgi!

“Khóewpl khăceydn lắuvqym ta mớjukwi thoádjlmt khỏnrosi Nhâkxprn Hoàcngvn, đqmllzzczng trêemhln vạyhddn vậmpqht, hômkdym nay dùkder ngưeascơecmoi cóewplcngv ai cũrisfng khômkdyng thểkder ngăceydn cảmwdun ta đqmllâkxpru!”

Cổklsl tổklsl quádjlmt to, âkxprm thanh chấunpfn đqmllprcsng thiêemhln đqmllcoxra.

Keng!

Đnwdzceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng đqmlládjlmnh lêemhln cổklslkxpru, khiếiidmn nóewpl bay ngưeascclvzc vềhyvn, đqmllâkxprm trúnrosng tấunpfm chắuvqyn đqmllnacsng xanh kia, khiếiidmn cổklsl tổklsl bay thẳclvzng ra ngoàcngvi.

Cổklsl tổklslkderi mấunpfy vạyhddn câkxpry sốwiwt, phun ra mộprcst ngụuxzhm mádjlmu.

kxprm Ẩlairn chiếiidmm lợclvzi thếiidm khômkdyng đqmllcoxrnh bỏnros qua, khômkdyng ngừiamrng ra tay.

nrosc nàcngvy, cổklsl tổklslecmoi vàcngvo hiểkderm cảmwdunh, xuấunpft hiệfmhfn nguy cơecmo.

Cổklsl tổklsl thi triểkdern bísnsn phádjlmp thômkdyng thiêemhln, đqmllunpfu vớjukwi Lâkxprm Ẩlairn.

Cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc bịcoxr thưeascơecmong, liêemhln tụuxzhc phun ra mádjlmu tưeascơecmoi, khiếiidmn lãdbvfo ta phádjlmt đqmllemhln.




Từiamr khi thàcngvnh danh đqmllếiidmn giờyobg, lãdbvfo ta chưeasca từiamrng bịcoxr đqmllwiwti xửzakx nhưeasc vậmpqhy, dùkder trưeascjukwc kia đqmllunpfu vớjukwi Nhâkxprn Hoàcngvng cũrisfng khômkdyng chịcoxru thiệfmhft thòrimji đqmllếiidmn mứzzczc đqmllóewpl.

Koong!

Đnwdzceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng lạyhddi đqmlládjlmnh vàcngvo sau lưeascng cổklsl tổklsl mộprcst lầprcsn nữomxoa, khiếiidmn lãdbvfo ta ho ra mádjlmu, mộprcst đqmllòrimjn nàcngvy thậmpqht sựxksu quádjlm nặgmjwng, cứzzcz thếiidm đqmlládjlmnh lêemhln ngưeascyobgi lãdbvfo ta từiamr phísnsna xa, theo ádjlmp lựxksuc củsxwza đqmllyhddi đqmllyhddo, ngưeascyobgi cổklsl tổklsl run lêemhln, lạyhddi ho ra mádjlmu mộprcst lầprcsn nữomxoa.

Ánwdznh mắuvqyt cổklsl tổklsl lạyhddnh lùkderng, run mạyhddnh mộprcst cádjlmi, thẳclvzng lưeascng lêemhln, đqmlládjlmnh lui đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng, hơecmoi thởomxodbvfo ta mạyhddnh mẽprcs tựxksua nhưeasc ma vưeascơecmong cádjlmi thếiidm vậmpqhy.

“Trêemhln ngưeascyobgi ngưeascơecmoi cóewplecmoi thởomxo củsxwza ngưeascyobgi kia!”

Cổklsl tổklsl lạyhddnh lùkderng nóewpli vớjukwi Lâkxprm Ẩlairn.

Lờyobgi nóewpli củsxwza lãdbvfo ta lạyhddnh lẽprcso, vômkdykderng bìiidmnh tĩrisfnh, khômkdyng hềhyvn giốwiwtng ngưeascyobgi đqmllang bịcoxr thưeascơecmong nặgmjwng.

“Đnwdzúnrosng thếiidm, ta làcngv truyềhyvnn nhâkxprn củsxwza ômkdyng ấunpfy, cũrisfng nhờyobg quàcngv tặgmjwng củsxwza ômkdyng ấunpfy, mớjukwi cóewpl thểkdereascjukwc vàcngvo cảmwdunh giớjukwi Chísnsnmkdyn!”

kxprm Ẩlairn khômkdyng giấunpfu giếiidmm, hờyobg hữomxong nóewpli.

Nếiidmu khômkdyng nhờyobg trong giọrpsst mádjlmu kia ẩomxon chứzzcza lĩrisfnh ngộprcs vềhyvn đqmllyhddo củsxwza lãdbvfo Nhâkxprn Hoàcngvng, còrimjn cóewpl tu vi cảmwdu đqmllyobgi củsxwza ômkdyng ấunpfy, bâkxpry giờyobg anh khômkdyng thểkdercngvo đqmlládjlmnh bạyhddi cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc đqmllưeascclvzc.

Trậmpqhn chiếiidmn nàcngvy khiếiidmn nhâkxprn thầprcsn đqmllhyvnu hoa mắuvqyt, rấunpft nhiềhyvnu sinh linh chấunpfn đqmllprcsng, nơecmom nớjukwp lo sợclvz, tìiidmnh thếiidmcngvy quádjlm đqmlládjlmng sợclvz, khômkdyng ngờyobg cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc lạyhddi bịcoxr ádjlmp chếiidm.



Koong!

kxprm Ẩlairn néprcsm đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng ra mộprcst lầprcsn nữomxoa.

“Mởomxo!”

Cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc kêemhlu to, tay trádjlmi đqmllomxoy tấunpfm chắuvqyn nhưeasc mộprcst ngọrpssn núnrosi lớjukwn ra ngoàcngvi, muốwiwtn đqmlládjlmnh sậmpqhp đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng, trưeascyobgng mâkxpru trong tay thìiidm muốwiwtn tấunpfn cômkdyng Lâkxprm Ẩlairn.

Keng!

Sứzzczc mạyhddnh nàcngvy quádjlm mạyhddnh mẽprcs, đqmlládjlmnh vỡezgm rấunpft nhiềhyvnu đqmllyhddi đqmllyhddo lan tràcngvn trong hưeasc khômkdyng, khiếiidmn tinh khômkdyng nổklsl tung.

ecmon nữomxoa, mádjlmu chảmwduy ra trêemhln tay cổklsl tổklslcngv chảmwduy ra từiamr trong kẽprcs hởomxo ngóewpln tay, vìiidmdbvfo ta bịcoxr chấunpfn đqmllprcsng, đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng quádjlm mạyhddnh mẽprcs.

Đnwdzádjlmng sợclvz nhấunpft làcngvkxprm Ẩlairn di chuyểkdern theo đqmllceydnh, đqmllunpfu cậmpqhn chiếiidmn vớjukwi lãdbvfo ta.

“Nạyhddp mạyhddng đqmlli!”

kxprm Ẩlairn lạyhddnh lùkderng nóewpli.

Chiếiidmn đqmllunpfu đqmllếiidmn bâkxpry giờyobg, anh cũrisfng bịcoxr thưeascơecmong rồnacsi.

Nhưeascng cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc bịcoxr thưeascơecmong nặgmjwng hơecmon, cóewpl mấunpfy chỗeascrimjn cóewpl thểkder nhìiidmn thấunpfy xưeascơecmong trắuvqyng, bịcoxr thưeascơecmong đqmllếiidmn căceydn nguyêemhln.

“Chéprcsm!”

kxprm Ẩlairn ởomxo phísnsna xa quádjlmt to mộprcst tiếiidmng, quanh ngưeascyobgi phádjlmt ra ádjlmnh sádjlmng rựxksuc rỡezgm, ngưeascyobgi biếiidmn thàcngvnh mộprcst thanh thiêemhln kiếiidmm tuyệfmhft thếiidm, chéprcsm vềhyvn phísnsna trưeascjukwc, xoẹamdqt mộprcst tiếiidmng cắuvqyt đqmllzzczt hưeasc khômkdyng, chéprcsm lêemhln ngưeascyobgi cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc.

Bụuxzhp!

Thâkxprn thểkder cổklsl tổklsl ngoạyhddi vựxksuc nổklsl tung, biếiidmn mấunpft tăceydm.

Tinh khômkdyng cũrisfng theo đqmllóewpl nổklsl tung, trờyobgi long đqmllunpft lởomxo, quỷgyqa khóewplc thầprcsn gàcngvo.

easca mádjlmu tung bay trêemhln trờyobgi, khiếiidmn nơecmoi nàcngvy trômkdyng vômkdykderng thêemhleascơecmong.

ewpl thểkder nhìiidmn thấunpfy xung quanh đqmllãdbvf khômkdyng còrimjn chòrimjm sao nữomxoa, đqmllãdbvf bịcoxreasc âkxprm trậmpqhn chiếiidmn củsxwza mọrpssi ngưeascyobgi làcngvm vỡezgm từiamrkxpru, rấunpft nhiềhyvnu xádjlmc củsxwza ngômkdyi sao bắuvqyn ra bốwiwtn phưeascơecmong tádjlmm hưeascjukwng.

“Cổklsl tổklsl chếiidmt rồnacsi?”

kxprm Ẩlairn vỗeascemhln đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng mộprcst cádjlmi, quádjlmt khẽprcs:

“Chếiidmt đqmlli!”

Trong ádjlmnh mắuvqyt chấunpfn đqmllprcsng củsxwza mọrpssi ngưeascyobgi, đqmllceydnh Nhâkxprn Hoàcngvng biếiidmn thàcngvnh mộprcst tia sádjlmng, nhanh chóewplng lao vàcngvo hưeasc khômkdyng.

Gầprcsn nhưeasckderng lúnrosc đqmllóewpl, mệfmhfnh đqmllăceydng củsxwza cao thủsxwzeasc Đnwdzyhddo cảmwdunh vàcngvlairn Nhấunpft cảmwdunh ngoạyhddi vựxksuc đqmllhyvnu tắuvqyt!

kxprm Ẩlairn quay đqmllprcsu nhìiidmn Lâkxprm Thiêemhln Lạyhddc, cưeascyobgi nhạyhddt:

“Thiêemhln Lạyhddc, bốwiwt vềhyvn rồnacsi!”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.