Chàng Rể Cực Phẩm

Chương 1332 : Ta muốn giết ngươi!

    trước sau   
*Chưnrmiơejptng nàbwdjy cózzbj nộclsbi dung ảpqavnh, nếotqlu bạaimyn khômqxyng thấgatfy nộclsbi dung chưnrmiơejptng, vui lòomzmng bậfvkot chếotql đclsbclsb hiệveqtn hìvlxnnh ảpqavnh củsjswa trìvlxnnh duyệveqtt đclsbtwbk đclsbxndyc.

Thânpuan thểtwbkbwdju márrxdu, gai xưnrmiơejptng to lớxlpdn trêoouhn sốvlxnng lưnrming xếotqlp thàbwdjnh mộclsbt hàbwdjng, trômqxyng rấgatft đclsbárrxdng sợljaj. Áskncnh sárrxdng đclsben xuấgatft hiệveqtn nhưnrmi thầinrcn chếotqlt đclsbếotqln từejpt đclsbvlxna ngụmqxyc, tàbwdjn nhẫoouhn màbwdj mạaimynh mẽyffy.  

Keng!  

Thanh cốvlxnt đclsbao vạaimyn trưnrmiljajng củsjswa tu sĩwjxr giàbwdj chézaunm lêoouhn sốvlxnng lưnrming củsjswa nózzbj, vừejpta khézauno bịvlxn nhữekpyng gai xưnrmiơejptng nàbwdjy chặncswn lạaimyi!  

“Gàbwdjo!”                Cùwvtzng lúctpzc đclsbózzbj, con chiếotqln thúctpzbwdjy hárrxdrrxdi miệveqtng to ra, mộclsbt hớxlpdp nuốvlxnt trọxndyn lấgatfy tu sĩwjxr giárrxd, cắimsbn nárrxdt lãmzeno thàbwdjnh mộclsbt đclsbvlxnng márrxdu, márrxdu tưnrmiơejpti tràbwdjn ra từejpt trong miệveqtng nózzbji.  

“Sưnrmi phụmqxy!”  


Mộclsbt đclsbárrxdm ngưnrmipqavi trẻmtyv tuổftbqi ởzzbj phírgyla xa trợljajn to mắimsbt, thấgatfy cảpqavnh nàbwdjy, bọxndyn họxndymqxywvtzng căejptm hậfvkon, lòomzmng cũzaunng đclsbang rỉerjfrrxdu, tìvlxnnh cảpqavnh quárrxd thêoouh thảpqavm.  

Chiếotqln trưnrmipqavng chírgylnh làbwdjbwdjn khốvlxnc nhưnrmi thếotql, sinh tửbfulmqxy thưnrmipqavng, dùwvtzbwdj cao thủsjsw nổftbqi danh tinh hảpqavi cũzaunng cózzbj thểtwbk bỏpiap mạaimyng bấgatft cứgksactpzc nàbwdjo.  

npuam Thiêoouhn Lạaimyc tậfvkon mắimsbt nhìvlxnn thấgatfy cảpqavnh nàbwdjy, chânpuan màbwdjy dựmwlcng thắimsbng, hốvlxnc mắimsbt ửbfulng đclsbpiap, cárrxdch quárrxd xa, cômqxyzaunng khômqxyng kịvlxnp ngăejptn cảpqavn.  

“Giếotqlt!”  !             Lânpuam Thiêoouhn Lạaimyc thốvlxnt lêoouhn mộclsbt chữekpy, vung kiếotqlm giếotqlt chếotqlt mộclsbt tu sĩwjxr ngoạaimyi vựmwlcc đclsbang cưnrmiinrci trêoouhn lưnrming con chim ưnrming khổftbqng lồprgd, sau đclsbózzbjnrmiinrci lêoouhn nózzbj, xômqxyng vềedcg phírgyla cựmwlc hổftbq.  

Tu sĩwjxr giàbwdj vừejpta mớxlpdi cứgksau cômqxy, hai ngưnrmipqavi chỉerjf mớxlpdi tárrxdch ra màbwdjmzeno đclsbãmzen bỏpiapvlxnnh, lạaimyi còomzmn thêoouh thảpqavm nhưnrmi thếotql.  

“Ta muốvlxnn giếotqlt ngưnrmiơejpti!”  

npuam Thiêoouhn Lạaimyc hézaunt to.  



ctpzc nàbwdjy con mãmzennh thúctpz vẫoouhn còomzmn đclsbang nổftbqi đclsboouhn, tàbwdjn sárrxdt khắimsbp nơejpti, trong nhárrxdy mắimsbt, bêoouhn phírgyla thiêoouhn vựmwlcc Tiểtwbku Đrgylômqxyng cózzbjmqxy sốvlxn ngưnrmipqavi chếotqlt, cụmqxyt tay cụmqxyt chânpuan, đclsbedcgu bịvlxn nuốvlxnt sốvlxnng.  

Thầinrcn binh thầinrcn thômqxyng đclsbárrxdnh lêoouhn ngưnrmipqavi nózzbj đclsbedcgu khômqxyng cózzbj tac dụmqxyng, vảpqavy trêoouhn ngưnrmipqavi con cựmwlc hổftbqbwdjy rấgatft cứgksang, tia lửbfula bắimsbn khắimsbp nơejpti, khômqxyng làbwdjm gìvlxn đclsbưnrmiljajc nữekpya.  

“Cẩnrmin thậfvkon, đclsbânpuay làbwdj chiếotqln thúctpz cấgatfp Vưnrmiơejptng do Ngựmwlc Thúctpzmqxyng đclsbàbwdjo tạaimyo!”, cózzbj ngưnrmipqavi la to, nhắimsbc nhởzzbj ngưnrmipqavi xung quanh.  


“Chếotqlt đclsbi!”, Lânpuam Thiêoouhn Lạaimyc đclsbi tớxlpdi gầinrcn đclsbózzbj, bảpqavo ngưnrmipqavi xung quanh đclsbgksang xa ra, cômqxymqxyng lêoouhn, hai tay cầinrcm kiếotqlm chézaunm xuốvlxnng. Trong kiếotqlm nàbwdjy cózzbj tấgatft cảpqav tinh khírgyl thầinrcn củsjswa cômqxy, phárrxdt huy lựmwlcc lưnrmiljajng trong huyếotqlt mạaimych đclsbếotqln mứgksac đclsbclsb cao nhấgatft, làbwdj mộclsbt kiếotqlm mạaimynh nhấgatft củsjswa cômqxy.  

“Gàbwdjo…”  

Cựmwlc hổftbq cảpqavm nhậfvkon đclsbưnrmiljajc nguy hiểtwbkm, lậfvkop tứgksac xoay ngưnrmipqavi ra vẻmtyv muốvlxnn chạaimyy.  

“Chạaimyy thoárrxdt đclsbưnrmiljajc sao?”  

npuam Thiêoouhn Lạaimyc quárrxdt to.  

bvgvm!  

nrmi khômqxyng nổftbq tung, con thúctpz dữekpybwdjy khômqxyng phảpqavi chạaimyy trốvlxnn màbwdjbwdj đclsbưnrmia lưnrming vềedcg phírgyla Lânpuam Thiêoouhn Lạaimyc, trêoouhn lưnrming nózzbj mọxndyc đclsbinrcy gai xưnrmiơejptng, vômqxywvtzng sắimsbc bézaunn, cózzbj thểtwbkzaunrrxdch càbwdjn khômqxyn.  

Nhưnrming mộclsbt kiếotqlm nàbwdjy củsjswa Lânpuam Thiêoouhn Lạaimyc quárrxd mạaimynh, trong Thầinrcn Vưnrmiơejptng cảpqavnh, khômqxyng ai cózzbj thểtwbk chốvlxnng lạaimyi sựmwlc sắimsbc bézaunn củsjswa nózzbj!  

Con cựmwlc hổftbqbwdju márrxdu to nghìvlxnn trưnrmiljajng nàbwdjy lậfvkop tứgksac bịvlxn chézaunm đclsbgksat đclsbômqxyi từejpt chỗctpz sốvlxnng lưnrming.  



rrxdu tưnrmiơejpti nhưnrmi thárrxdc nhưnrmimqxyng bắimsbn xuốvlxnng.  

“Oanh!”  

ctpzc nàbwdjy, mộclsbt ngózzbjn tay chợljajt xuấgatft hiệveqtn trêoouhn bầinrcu trờpqavi, ngózzbjn tay mang màbwdju vàbwdjng kim, đclsbèbful sụmqxyp thiêoouhn đclsbvlxna rơejpti xuốvlxnng nhưnrmi sao băejptng, nhanh chózzbjng di chuyểtwbkn vềedcg phírgyla Lânpuam Thiêoouhn Lạaimyc.  

Cảpqavnh tưnrmiljajng nàbwdjy vômqxywvtzng kinh khủsjswng, ngưnrmipqavi ra tay rấgatft mạaimynh, mộclsbt ngózzbjn tay cũzaunng cózzbj thểtwbk đclsbèbfulrrxdt mặncswt trăejptng, ngózzbjn tay lớxlpdn màbwdju vàbwdjng nàbwdjy nhưnrminpuay cộclsbt chốvlxnng trờpqavi.  

Tấgatft cảpqav mọxndyi ngưnrmipqavi đclsbedcgu hoảpqavng sợljaj, biếotqlt khi nãmzeny biểtwbku hiệveqtn củsjswa Lânpuam Thiêoouhn Lạaimyc quárrxd chózzbji mắimsbt, đclsbvlxni phưnrmiơejptng cózzbj cao thủsjsw trêoouhn Thầinrcn Vưnrmiơejptng ra tay, muốvlxnn tiêoouhu diệveqtt thiêoouhn tàbwdji bêoouhn nàbwdjy.  

Ngózzbjn tay kia rấgatft lớxlpdn, núctpzi non trùwvtzng đclsbiệveqtp cũzaunng trởzzbjoouhn nhỏpiapzaun trưnrmixlpdc ngózzbjn tay đclsbózzbj.  

“Ngưnrmiơejpti dárrxdm!”  

“Đrgylânpuay cũzaunng khômqxyng phảpqavi chiếotqln tranh giữekpya ngưnrmipqavi bìvlxnnh thưnrmipqavng, chúctpz trọxndyng binh đclsbárrxdnh binh, tưnrmixlpdng đclsbgatfu tưnrmixlpdng, chúctpzng ta đclsbedcgu làbwdj tu sĩwjxr, chúctpz trọxndyng thếotqlbwdjm gìvlxn”, trêoouhn trờpqavi xuấgatft hiệveqtn mộclsbt bózzbjng ngưnrmipqavi, xung quanh cózzbj árrxdnh sárrxdng màbwdju vàbwdjng bao phủsjsw.  

Đrgylânpuay làbwdj mộclsbt cao thủsjsw đclsberjfnh cao Hưnrmi Đrgylaimyo cảpqavnh, tồprgdn tạaimyi giárrxdo tổftbq mộclsbt phưnrmiơejptng.  

“Vụmqxyt!”  

oouhn phírgyla thiêoouhn vựmwlcc

chang-re-cuc-pham-1332-0



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.