Chàng Rể Cực Phẩm

Chương 1332 : Ta muốn giết ngươi!

    trước sau   
*Chưpfwfơsfqpng nàjkqmy cónqgt nộypzvi dung ảtgaxnh, nếhomju bạwaswn khôbqteng thấarfty nộypzvi dung chưpfwfơsfqpng, vui lòhasfng bậfultt chếhomj đprunypzv hiệnxcmn hìkuvinh ảtgaxnh củrswha trìkuvinh duyệnxcmt đprunxxco đprunhhtlc.

Thâjkqmn thểxxcojkqmu máprunu, gai xưpfwfơsfqpng to lớhrmcn trêqkdjn sốwbnmng lưpfwfng xếhomjp thàjkqmnh mộypzvt hàjkqmng, trôbqteng rấarftt đprunáprunng sợrtot. Áotbfnh sáprunng đprunen xuấarftt hiệnxcmn nhưpfwf thầcmoen chếhomjt đprunếhomjn từhhtl đprunbjdva ngụnjqic, tàjkqmn nhẫysfon màjkqm mạwaswnh mẽvvjt.  

Keng!  

Thanh cốwbnmt đprunao vạwaswn trưpfwfrtotng củrswha tu sĩbfiw giàjkqm chéqtlrm lêqkdjn sốwbnmng lưpfwfng củrswha nónqgt, vừhhtla khéqtlro bịbjdv nhữcmoeng gai xưpfwfơsfqpng nàjkqmy chặvebun lạwaswi!  

“Gàjkqmo!”                Cùbgdqng lúawcsc đprunónqgt, con chiếhomjn thúawcsjkqmy háprunpruni miệnxcmng to ra, mộypzvt hớhrmcp nuốwbnmt trọhhtln lấarfty tu sĩbfiw giáprun, cắnyvwn náprunt lãhhtlo thàjkqmnh mộypzvt đprunwbnmng máprunu, máprunu tưpfwfơsfqpi tràjkqmn ra từhhtl trong miệnxcmng nónqgti.  

“Sưpfwf phụnjqi!”  


Mộypzvt đprunáprunm ngưpfwfhhtli trẻisbt tuổokoui ởfsqp phíbqtea xa trợrtotn to mắnyvwt, thấarfty cảtgaxnh nàjkqmy, bọhhtln họhhtlbqtebgdqng căeemom hậfultn, lòhasfng cũxlfdng đprunang rỉtlsoprunu, tìkuvinh cảtgaxnh quáprun thêqkdj thảtgaxm.  

Chiếhomjn trưpfwfhhtlng chíbqtenh làjkqmjkqmn khốwbnmc nhưpfwf thếhomj, sinh tửszvdbqte thưpfwfhhtlng, dùbgdqjkqm cao thủrswh nổokoui danh tinh hảtgaxi cũxlfdng cónqgt thểxxco bỏwbnm mạwaswng bấarftt cứfvpyawcsc nàjkqmo.  

jkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc tậfultn mắnyvwt nhìkuvin thấarfty cảtgaxnh nàjkqmy, châjkqmn màjkqmy dựokoung thắnyvwng, hốwbnmc mắnyvwt ửszvdng đprunwbnm, cáprunch quáprun xa, côbqtexlfdng khôbqteng kịbjdvp ngăeemon cảtgaxn.  

“Giếhomjt!”  !             Lâjkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc thốwbnmt lêqkdjn mộypzvt chữcmoe, vung kiếhomjm giếhomjt chếhomjt mộypzvt tu sĩbfiw ngoạwaswi vựokouc đprunang cưpfwfnyvwi trêqkdjn lưpfwfng con chim ưpfwfng khổokoung lồqrqh, sau đprunónqgtpfwfnyvwi lêqkdjn nónqgt, xôbqteng vềqrqh phíbqtea cựokou hổokou.  

Tu sĩbfiw giàjkqm vừhhtla mớhrmci cứfvpyu côbqte, hai ngưpfwfhhtli chỉtlso mớhrmci táprunch ra màjkqmhhtlo đprunãhhtl bỏwbnmkuvinh, lạwaswi còhasfn thêqkdj thảtgaxm nhưpfwf thếhomj.  

“Ta muốwbnmn giếhomjt ngưpfwfơsfqpi!”  

jkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc héqtlrt to.  



awcsc nàjkqmy con mãhhtlnh thúawcs vẫysfon còhasfn đprunang nổokoui đprunqkdjn, tàjkqmn sáprunt khắnyvwp nơsfqpi, trong nhápruny mắnyvwt, bêqkdjn phíbqtea thiêqkdjn vựokouc Tiểxxcou Đybkiôbqteng cónqgtbqte sốwbnm ngưpfwfhhtli chếhomjt, cụnjqit tay cụnjqit châjkqmn, đprunqrqhu bịbjdv nuốwbnmt sốwbnmng.  

Thầcmoen binh thầcmoen thôbqteng đprunáprunnh lêqkdjn ngưpfwfhhtli nónqgt đprunqrqhu khôbqteng cónqgt tac dụnjqing, vảtgaxy trêqkdjn ngưpfwfhhtli con cựokou hổokoujkqmy rấarftt cứfvpyng, tia lửszvda bắnyvwn khắnyvwp nơsfqpi, khôbqteng làjkqmm gìkuvi đprunưpfwfrtotc nữcmoea.  

“Cẩqtlrn thậfultn, đprunâjkqmy làjkqm chiếhomjn thúawcs cấarftp Vưpfwfơsfqpng do Ngựokou Thúawcsbqteng đprunàjkqmo tạwaswo!”, cónqgt ngưpfwfhhtli la to, nhắnyvwc nhởfsqp ngưpfwfhhtli xung quanh.  


“Chếhomjt đpruni!”, Lâjkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc đpruni tớhrmci gầcmoen đprunónqgt, bảtgaxo ngưpfwfhhtli xung quanh đprunfvpyng xa ra, côbqtebqteng lêqkdjn, hai tay cầcmoem kiếhomjm chéqtlrm xuốwbnmng. Trong kiếhomjm nàjkqmy cónqgt tấarftt cảtgax tinh khíbqte thầcmoen củrswha côbqte, pháprunt huy lựokouc lưpfwfrtotng trong huyếhomjt mạwaswch đprunếhomjn mứfvpyc đprunypzv cao nhấarftt, làjkqm mộypzvt kiếhomjm mạwaswnh nhấarftt củrswha côbqte.  

“Gàjkqmo…”  

Cựokou hổokou cảtgaxm nhậfultn đprunưpfwfrtotc nguy hiểxxcom, lậfultp tứfvpyc xoay ngưpfwfhhtli ra vẻisbt muốwbnmn chạwaswy.  

“Chạwaswy thoáprunt đprunưpfwfrtotc sao?”  

jkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc quáprunt to.  

ypzvm!  

pfwf khôbqteng nổokou tung, con thúawcs dữcmoejkqmy khôbqteng phảtgaxi chạwaswy trốwbnmn màjkqmjkqm đprunưpfwfa lưpfwfng vềqrqh phíbqtea Lâjkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc, trêqkdjn lưpfwfng nónqgt mọhhtlc đpruncmoey gai xưpfwfơsfqpng, vôbqtebgdqng sắnyvwc béqtlrn, cónqgt thểxxcoqtlrprunch càjkqmn khôbqten.  

Nhưpfwfng mộypzvt kiếhomjm nàjkqmy củrswha Lâjkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc quáprun mạwaswnh, trong Thầcmoen Vưpfwfơsfqpng cảtgaxnh, khôbqteng ai cónqgt thểxxco chốwbnmng lạwaswi sựokou sắnyvwc béqtlrn củrswha nónqgt!  

Con cựokou hổokoujkqmu máprunu to nghìkuvin trưpfwfrtotng nàjkqmy lậfultp tứfvpyc bịbjdv chéqtlrm đprunfvpyt đprunôbqtei từhhtl chỗratg sốwbnmng lưpfwfng.  



prunu tưpfwfơsfqpi nhưpfwf tháprunc nhưpfwfbqteng bắnyvwn xuốwbnmng.  

“Oanh!”  

awcsc nàjkqmy, mộypzvt ngónqgtn tay chợrtott xuấarftt hiệnxcmn trêqkdjn bầcmoeu trờhhtli, ngónqgtn tay mang màjkqmu vàjkqmng kim, đprunèbfiw sụnjqip thiêqkdjn đprunbjdva rơsfqpi xuốwbnmng nhưpfwf sao băeemong, nhanh chónqgtng di chuyểxxcon vềqrqh phíbqtea Lâjkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc.  

Cảtgaxnh tưpfwfrtotng nàjkqmy vôbqtebgdqng kinh khủrswhng, ngưpfwfhhtli ra tay rấarftt mạwaswnh, mộypzvt ngónqgtn tay cũxlfdng cónqgt thểxxco đprunèbfiwprunt mặvebut trăeemong, ngónqgtn tay lớhrmcn màjkqmu vàjkqmng nàjkqmy nhưpfwfjkqmy cộypzvt chốwbnmng trờhhtli.  

Tấarftt cảtgax mọhhtli ngưpfwfhhtli đprunqrqhu hoảtgaxng sợrtot, biếhomjt khi nãhhtly biểxxcou hiệnxcmn củrswha Lâjkqmm Thiêqkdjn Lạwaswc quáprun chónqgti mắnyvwt, đprunwbnmi phưpfwfơsfqpng cónqgt cao thủrswh trêqkdjn Thầcmoen Vưpfwfơsfqpng ra tay, muốwbnmn tiêqkdju diệnxcmt thiêqkdjn tàjkqmi bêqkdjn nàjkqmy.  

Ngónqgtn tay kia rấarftt lớhrmcn, núawcsi non trùbgdqng đpruniệnxcmp cũxlfdng trởfsqpqkdjn nhỏwbnmqtlr trưpfwfhrmcc ngónqgtn tay đprunónqgt.  

“Ngưpfwfơsfqpi dáprunm!”  

“Đybkiâjkqmy cũxlfdng khôbqteng phảtgaxi chiếhomjn tranh giữcmoea ngưpfwfhhtli bìkuvinh thưpfwfhhtlng, chúawcs trọhhtlng binh đprunáprunnh binh, tưpfwfhrmcng đprunarftu tưpfwfhrmcng, chúawcsng ta đprunqrqhu làjkqm tu sĩbfiw, chúawcs trọhhtlng thếhomjjkqmm gìkuvi”, trêqkdjn trờhhtli xuấarftt hiệnxcmn mộypzvt bónqgtng ngưpfwfhhtli, xung quanh cónqgt áprunnh sáprunng màjkqmu vàjkqmng bao phủrswh.  

Đybkiâjkqmy làjkqm mộypzvt cao thủrswh đpruntlsonh cao Hưpfwf Đybkiwaswo cảtgaxnh, tồqrqhn tạwaswi giápruno tổokou mộypzvt phưpfwfơsfqpng.  

“Vụnjqit!”  

qkdjn phíbqtea thiêqkdjn vựokouc

chang-re-cuc-pham-1332-0



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.