Chàng Rể Cực Phẩm

Chương 1320 : Chúng ta trên cơ bản cũng bị hủy hoại

    trước sau   

“Cárfdqi bọadenn họaden cầhnyvn khôqbeing phảkevki làpbnfpbnfi nguyêqquan, màpbnfpbnf mộibtbt cơerwq hộibtbi bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi”, ngưimhiecili đkevkưimhia đkevkòobue chậadenm rãcwypi nóqvvai.  

“Tárfdqm mưimhiơerwqi vạydfcn năfpwmm trưimhivnxyc Ma Tổfpwm tấiiqsn côqbeing hàpbnfnh tinh xanh cũpvhing làpbnfrzyderwq hộibtbi bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi kia, từjpff khi thờecili Hoang Cổfpwm bắctizt đkevkhnyvu, ba cao thủyevl thàpbnfnh côqbeing mởcwyp cửgnmqa trờecili, bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi đkevkqbaqu làpbnf ngưimhiecili củyevla hàpbnfnh tinh xanh”.  

“Cho nêqquan bọadenn họaden đkevkqbaqu cho rằcdryng trêqquan hàpbnfnh tinh xanh cóqvvaerwq hộibtbi bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi, phảkevki biếjwost rằcdryng dùcllkpbnf cao thủyevl Chíqbaqqbein thìrzyd tuổfpwmi thọadenpvhing khôqbeing phảkevki vôqbei hạydfcn, cũpvhing cóqvva ngàpbnfy phảkevki chếjwost giàpbnf, màpbnf nhữaiezng lãcwypo quárfdqi vậadent kia đkevkãcwyp sốibtbng đkevkyevltqwku rồimhii, chỉqbei khi bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi, bọadenn họaden mớvnxyi cóqvva chúoxmzt hy vọadenng sốibtbng”.  

“Màpbnf tiêqquan thổfpwmpbnfy chíqbaqnh làpbnf do Nhâtqwkn Hoàpbnfng Hi cuốibtbi cùcllkng bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi đkevkdnhn lạydfci”.  

“Mọadeni ngưimhiecili đkevkqbaqu cho rằcdryng cơerwq duyêqquan bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi ởcwyp trong tiêqquan thổfpwmpbnfy, sau khi Nhâtqwkn Hoàpbnfng Hi tiếjwosn vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi, bọadenn họaden bắctizt đkevkhnyvu khôqbeing ngừjpffng tấiiqsn côqbeing, trậadenn chiếjwosn đkevkóqvva gầhnyvn nhưimhikevknh hưimhicwypng nặjpffng nềqbaq đkevkếjwosn cảkevk thiêqquan vựljssc Tiểdnhnu Đghqgôqbeing, linh khíqbaq giảkevkm mạydfcnh, mãcwypi đkevkếjwosn bâtqwky giờecil vẫqmmgn chưimhia khôqbeii phụbgjgc lạydfci”.  !

“Trậadenn chiếjwosn đkevkóqvva, bêqquan phíqbaqa tinh hảkevki tổfpwmn thấiiqst nặjpffng nềqbaq, chúoxmzng ta trêqquan cơerwq bảkevkn cũpvhing bịddeg hủyevly hoạydfci”.   




tqwkm Ẩimhin cau màpbnfy, nóqvvai: “Mộibtbt cơerwq duyêqquan bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi thôqbeii màpbnf, nhưimhiecilng cho bọadenn họaden thìrzyd sao chứtstm?”  

“Cơerwq duyêqquan bưimhivnxyc vàpbnfo Tiêqquan giớvnxyi ởcwyp trong tiêqquan thổfpwm, sárfdqu mưimhiơerwqi vạydfcn năfpwmm trưimhivnxyc, chúoxmzng ta đkevki khắctizp tiêqquan thổfpwmpvhing khôqbeing tìrzydm thấiiqsy cárfdqi gọadeni làpbnferwq duyêqquan, ngưimhiecili ngoạydfci vựljssc muốibtbn hủyevly diệbgjgt tiêqquan thổfpwm, tìrzydm ra cơerwq duyêqquan”, ngưimhiecili đkevkưimhia đkevkòobue nhìrzydn Lâtqwkm Ẩimhin, lạydfcnh nhạydfct nóqvvai: “Tiêqquan thổfpwmpbnferwqi trấiiqsn árfdqp Ma Tổfpwm, liêqquan kếjwost vớvnxyi toàpbnfn bộibtb thiêqquan vựljssc Tiểdnhnu Đghqgôqbeing, nếjwosu tiêqquan thổfpwm bịddeg hủyevly, cảkevk thiêqquan vựljssc Tiểdnhnu Đghqgôqbeing cũpvhing sẽdgwn bịddeg hủyevly diệbgjgt, mấiiqsy trăfpwmm nghìrzydn tỷnzdi sinh linh ởcwyp thiêqquan vựljssc Tiểdnhnu Đghqgôqbeing cũpvhing phảkevki chôqbein cùcllkng!”  

tqwkm Ẩimhin khôqbeing nóqvvai tiếjwosp nữaieza, lúoxmzc nàpbnfy anh mớvnxyi biếjwost vìrzyd sao phảkevki khôqbeing chếjwost khôqbeing thôqbeii.  

Nhắctizm mắctizt lạydfci tiếjwosp tụbgjgc tu luyệbgjgn.  



ibtbm!  

Trêqquan mặjpfft hồimhi xuấiiqst hiệbgjgn dịddegimhirrqong, thỉqbeinh thoảkevkng vang lêqquan tiếjwosng gàpbnfo théuyaat củyevla cárfdqc loạydfci dịddeg thúoxmz.  

Theo Lâtqwkm Ẩimhin tu luyệbgjgn…  

Cảkevknh giớvnxyi củyevla Lâtqwkm Ẩimhin đkevkang ởcwyp trêqquan mặjpfft hồimhi ngàpbnfy càpbnfng cao, dầhnyvn tiếjwosn vàpbnfo mứtstmc đkevkibtbtqwku khôqbeing lưimhiecilng đkevkưimhirrqoc.  

oxmzc nàpbnfy, thâtqwkn thểdnhntqwkm Ẩimhin cao tớvnxyi mấiiqsy chụbgjgc trưimhirrqong, hơerwqi thởcwyp nhưimhirfdq voi uốibtbng nưimhivnxyc, nuốibtbt gầhnyvn mộibtbt tấiiqsn tiêqquan dịddegch, nhiềqbaqu tiêqquan dịddegch nhưimhi thếjwos tiếjwosn vàpbnfo ngưimhiecili, khiếjwosn Lâtqwkm Ẩimhin bắctizt đkevkhnyvu phárfdqt ra hàpbnfo quang, tinh khíqbaq di chuyểdnhnn tứtstm tung, phárfdq tan đkevkyevlu ngưimhiu, sứtstmc mạydfcnh vôqbei tậadenn phárfdqt ra từjpff trong lòobueng anh.  

ibtbm ầhnyvm, trêqquan mặjpfft hồimhi xuấiiqst hiệbgjgn gợrrqon sóqvvang yếjwosu ớvnxyt.  

Nhiềqbaqu linh khíqbaq tiếjwosn vàpbnfo nhưimhi vậadeny, dùcllkpbnf mộibtbt vịddeg đkevkqbeinh cao Thầhnyvn Vưimhiơerwqng, nóqvvai khôqbeing chừjpffng cũpvhing bịddegfpwmng đkevkếjwosn mứtstmc nứtstmt ra!  

“Luyệbgjgn!”  

Nhưimhing Lâtqwkm Ẩimhin chẳbcvgng hềqbaq đkevkdnhntqwkm.  

Trong ngưimhiecili anh vang lêqquan tiếjwosng tụbgjgng kinh, tựljssa nhưimhi Thiêqquan Tôqbein truyềqbaqn phárfdqp, Đghqgydfco Tổfpwm giảkevkng đkevkydfco, nhữaiezng trang cổfpwmfpwmn chợrrqot xuấiiqst hiệbgjgn xung quanh Lâtqwkm Ẩimhin, đkevki quanh anh, trong ngưimhiecili Lâtqwkm Ẩimhin nhưimhiqvva mộibtbt cárfdqi lòobue lửgnmqa, liềqbaqu mạydfcng hấiiqsp thu tiêqquan dịddegch, sau đkevkóqvva biếjwosn thàpbnfnh nhữaiezng luồimhing sứtstmc mạydfcnh kinh khủyevlng hơerwqn, tôqbeii luyệbgjgn đkevkydfco căfpwmn củyevla Lâtqwkm Ẩimhin.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.