Chàng Rể Cực Phẩm

Chương 1320 : Chúng ta trên cơ bản cũng bị hủy hoại

    trước sau   

“Cáfbmwi bọdryln họdryl cầhkeqn khôlxdyng phảrmyyi làblgjblgji nguyêthjyn, màblgjblgj mộybpat cơdcfm hộybpai bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni”, ngưpoyinfvmi đajdnưpoyia đajdnòzmov chậnsbvm rãqwshi nówxgni.  

“Táfbmwm mưpoyiơdcfmi vạjfzjn năigyrm trưpoyiwxgnc Ma Tổthjy tấxmqen côlxdyng hàblgjnh tinh xanh cũtbspng làblgjxqrndcfm hộybpai bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni kia, từewhx khi thờnfvmi Hoang Cổthjy bắpryzt đajdnhkequ, ba cao thủlttv thàblgjnh côlxdyng mởpgoz cửqquia trờnfvmi, bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni đajdnrikau làblgj ngưpoyinfvmi củlttva hàblgjnh tinh xanh”.  

“Cho nêthjyn bọdryln họdryl đajdnrikau cho rằbxbong trêthjyn hàblgjnh tinh xanh cówxgndcfm hộybpai bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni, phảrmyyi biếrnfst rằbxbong dùbqrablgj cao thủlttv Chívpyvlxdyn thìxqrn tuổthjyi thọdryltbspng khôlxdyng phảrmyyi vôlxdy hạjfzjn, cũtbspng cówxgn ngàblgjy phảrmyyi chếrnfst giàblgj, màblgj nhữwmogng lãqwsho quáfbmwi vậnsbvt kia đajdnãqwsh sốxyszng đajdnlttvnlbcu rồbxfii, chỉbqra khi bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni, bọdryln họdryl mớwxgni cówxgn chúoyhyt hy vọdrylng sốxyszng”.  

“Màblgj tiêthjyn thổthjyblgjy chívpyvnh làblgj do Nhânlbcn Hoàblgjng Hi cuốxyszi cùbqrang bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni đajdnonkg lạjfzji”.  

“Mọdryli ngưpoyinfvmi đajdnrikau cho rằbxbong cơdcfm duyêthjyn bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni ởpgoz trong tiêthjyn thổthjyblgjy, sau khi Nhânlbcn Hoàblgjng Hi tiếrnfsn vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni, bọdryln họdryl bắpryzt đajdnhkequ khôlxdyng ngừewhxng tấxmqen côlxdyng, trậnsbvn chiếrnfsn đajdnówxgn gầhkeqn nhưpoyirmyynh hưpoyipgozng nặphdcng nềrika đajdnếrnfsn cảrmyy thiêthjyn vựlttvc Tiểonkgu Đhdsuôlxdyng, linh khívpyv giảrmyym mạjfzjnh, mãqwshi đajdnếrnfsn bânlbcy giờnfvm vẫmjlbn chưpoyia khôlxdyi phụtzyyc lạjfzji”.  !

“Trậnsbvn chiếrnfsn đajdnówxgn, bêthjyn phívpyva tinh hảrmyyi tổthjyn thấxmqet nặphdcng nềrika, chúoyhyng ta trêthjyn cơdcfm bảrmyyn cũtbspng bịblgj hủlttvy hoạjfzji”.   




nlbcm Ẩeogbn cau màblgjy, nówxgni: “Mộybpat cơdcfm duyêthjyn bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni thôlxdyi màblgj, nhưpoyinfvmng cho bọdryln họdryl thìxqrn sao chứtmea?”  

“Cơdcfm duyêthjyn bưpoyiwxgnc vàblgjo Tiêthjyn giớwxgni ởpgoz trong tiêthjyn thổthjy, sáfbmwu mưpoyiơdcfmi vạjfzjn năigyrm trưpoyiwxgnc, chúoyhyng ta đajdni khắpryzp tiêthjyn thổthjytbspng khôlxdyng tìxqrnm thấxmqey cáfbmwi gọdryli làblgjdcfm duyêthjyn, ngưpoyinfvmi ngoạjfzji vựlttvc muốxyszn hủlttvy diệwxgnt tiêthjyn thổthjy, tìxqrnm ra cơdcfm duyêthjyn”, ngưpoyinfvmi đajdnưpoyia đajdnòzmov nhìxqrnn Lânlbcm Ẩeogbn, lạjfzjnh nhạjfzjt nówxgni: “Tiêthjyn thổthjyblgjdcfmi trấxmqen áfbmwp Ma Tổthjy, liêthjyn kếrnfst vớwxgni toàblgjn bộybpa thiêthjyn vựlttvc Tiểonkgu Đhdsuôlxdyng, nếrnfsu tiêthjyn thổthjy bịblgj hủlttvy, cảrmyy thiêthjyn vựlttvc Tiểonkgu Đhdsuôlxdyng cũtbspng sẽatom bịblgj hủlttvy diệwxgnt, mấxmqey trăigyrm nghìxqrnn tỷgnpq sinh linh ởpgoz thiêthjyn vựlttvc Tiểonkgu Đhdsuôlxdyng cũtbspng phảrmyyi chôlxdyn cùbqrang!”  

nlbcm Ẩeogbn khôlxdyng nówxgni tiếrnfsp nữwmoga, lúoyhyc nàblgjy anh mớwxgni biếrnfst vìxqrn sao phảrmyyi khôlxdyng chếrnfst khôlxdyng thôlxdyi.  

Nhắpryzm mắpryzt lạjfzji tiếrnfsp tụtzyyc tu luyệwxgnn.  



fbmlm!  

Trêthjyn mặphdct hồbxfi xuấxmqet hiệwxgnn dịblgjpoyihueeng, thỉbqranh thoảrmyyng vang lêthjyn tiếrnfsng gàblgjo théhxeet củlttva cáfbmwc loạjfzji dịblgj thúoyhy.  

Theo Lânlbcm Ẩeogbn tu luyệwxgnn…  

Cảrmyynh giớwxgni củlttva Lânlbcm Ẩeogbn đajdnang ởpgoz trêthjyn mặphdct hồbxfi ngàblgjy càblgjng cao, dầhkeqn tiếrnfsn vàblgjo mứtmeac đajdnybpanlbcu khôlxdyng lưpoyinfvmng đajdnưpoyihueec.  

oyhyc nàblgjy, thânlbcn thểonkgnlbcm Ẩeogbn cao tớwxgni mấxmqey chụtzyyc trưpoyihueeng, hơdcfmi thởpgoz nhưpoyifbmw voi uốxyszng nưpoyiwxgnc, nuốxyszt gầhkeqn mộybpat tấxmqen tiêthjyn dịblgjch, nhiềrikau tiêthjyn dịblgjch nhưpoyi thếrnfs tiếrnfsn vàblgjo ngưpoyinfvmi, khiếrnfsn Lânlbcm Ẩeogbn bắpryzt đajdnhkequ pháfbmwt ra hàblgjo quang, tinh khívpyv di chuyểonkgn tứtmea tung, pháfbmw tan đajdntxxku ngưpoyiu, sứtmeac mạjfzjnh vôlxdy tậnsbvn pháfbmwt ra từewhx trong lòzmovng anh.  

fbmlm ầhkeqm, trêthjyn mặphdct hồbxfi xuấxmqet hiệwxgnn gợhueen sówxgnng yếrnfsu ớwxgnt.  

Nhiềrikau linh khívpyv tiếrnfsn vàblgjo nhưpoyi vậnsbvy, dùbqrablgj mộybpat vịblgj đajdnbqranh cao Thầhkeqn Vưpoyiơdcfmng, nówxgni khôlxdyng chừewhxng cũtbspng bịblgjigyrng đajdnếrnfsn mứtmeac nứtmeat ra!  

“Luyệwxgnn!”  

Nhưpoying Lânlbcm Ẩeogbn chẳissgng hềrika đajdnonkgnlbcm.  

Trong ngưpoyinfvmi anh vang lêthjyn tiếrnfsng tụtzyyng kinh, tựlttva nhưpoyi Thiêthjyn Tôlxdyn truyềrikan pháfbmwp, Đhdsujfzjo Tổthjy giảrmyyng đajdnjfzjo, nhữwmogng trang cổthjyigyrn chợhueet xuấxmqet hiệwxgnn xung quanh Lânlbcm Ẩeogbn, đajdni quanh anh, trong ngưpoyinfvmi Lânlbcm Ẩeogbn nhưpoyiwxgn mộybpat cáfbmwi lòzmov lửqquia, liềrikau mạjfzjng hấxmqep thu tiêthjyn dịblgjch, sau đajdnówxgn biếrnfsn thàblgjnh nhữwmogng luồbxfing sứtmeac mạjfzjnh kinh khủlttvng hơdcfmn, tôlxdyi luyệwxgnn đajdnjfzjo căigyrn củlttva Lânlbcm Ẩeogbn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.