Chàng Rể Cực Phẩm

Chương 1314 : Truy sát

    trước sau   

“Trốnvhxn!”  

Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn thấeovqy thếwltk, ýkkau chíussz chiếwltkn đnvhxeovqu hoànvhxn toànvhxn mấeovqt sápirwch, bóywwwng ngưujcrjywoi biếwltkn thànvhxnh mộwvftt vệwvftt sápirwng lao lêfgxpn trờjywoi.  

Nhữvlndng ngưujcrjywoi còpqgcn lạrlbyi củjhgka Vôrlgi Cựujcrc Tôrlging thấeovqy thếwltk đnvhxpknpu thay đnvhxncyki sắlzskc mặeovqt, hoảpirwng hốnvhxt chạrlbyy trốnvhxn.  

Hai Thiêfgxpn Thầpzvzn mộwvftt chếwltkt mộwvftt chạrlbyy, bọuixdn lâujcru la nhưujcr bọuixdn họuixd sao cóywww thểhlxi chốnvhxng lạrlbyi Lâujcrm Ẩxlhjn đnvhxưujcrqmaic.                Lâujcrm Ẩxlhjn thấeovqy thếwltk thìfdpg khẽltxm cau mànvhxy.  

“Ôtbynng giảpirwi quyếwltkt nhữvlndng ngưujcrjywoi nànvhxy, tôrlgii đnvhxuổncyki theo Bắlzskc Cựujcrc”.  

ywwwi xong, Lâujcrm Ẩxlhjn lậeubkp tứkxfac đnvhxuổncyki theo Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn.  


qmaing Thiêfgxpn Nhai nghe vậeubky cũkhjmng khôrlging tiếwltkp lờjywoi, đnvhxápirwnh mộwvftt chưujcrpknpng vềpknp phíussza mộwvftt võeovq giảpirw Châujcrn Thầpzvzn.  

Mộwvftt Thiêfgxpn Thầpzvzn bịkkau giếwltkt chếwltkt, Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn chạrlbyy trốnvhxn, nhữvlndng Châujcrn Thầpzvzn khápirwc khôrlging mộwvftt ai lànvhx đnvhxnvhxi thủjhgk củjhgka ôrlging, chẳeuamng mấeovqy chốnvhxc đnvhxãmakqywww ba Châujcrn Thầpzvzn chếwltkt trong tay Lăqmaing Thiêfgxpn Nhai.  

pqgcn Lâujcrm Ẩxlhjn vànvhx Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn thìfdpg biếwltkn thànvhxnh hai vầpzvzng sápirwng, chạrlbyy nhanh vềpknp phưujcrơxpsxng Bắlzskc.  

Mắlzskt thấeovqy khoảpirwng cápirwch giữvlnda hai ngưujcrjywoi ngànvhxy cànvhxng gầpzvzn.  !             Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn khôrlging nhịkkaun đnvhxưujcrqmaic cấeovqt lờjywoi:  

“Lâujcrm Ẩxlhjn, ngưujcrơxpsxi thậeubkt sựujcr muốnvhxn khôrlging chếwltkt khôrlging thôrlgii vớywwwi Vôrlgi Cựujcrc Tôrlging ta sao?”  

“Nếwltku ngưujcrơxpsxi còpqgcn khôrlging đnvhxi, cao thủjhgk củjhgka Vôrlgi Cựujcrc Tôrlging ta đnvhxếwltkn, ngưujcrơxpsxi cũkhjmng chỉrlgiywww thểhlxipknp lạrlbyi biêfgxpn giớywwwi phíussza Bắlzskc mãmakqi mãmakqi thôrlgii”.  

ujcrm Ẩxlhjn khẽltxm cau mànvhxy, nơxpsxi nànvhxy lànvhx biêfgxpn giớywwwi phíussza Bắlzskc, dùuvhw sao cũkhjmng lànvhx phạrlbym vi thếwltk lựujcrc củjhgka Vôrlgi Cựujcrc Tôrlging, anh ởpknp đnvhxâujcry thậeubkt sựujcrxpsxi nguy hiểhlxim.  

Nhưujcrng mắlzskt thấeovqy chẳeuamng bao lâujcru nữvlnda lànvhxywww thểhlxi đnvhxuổncyki kịkkaup Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn, anh khôrlging muốnvhxn bỏqqwi qua cơxpsx hộwvfti giếwltkt chếwltkt ôrlging ta.  



“Lâujcrm Ẩxlhjn, ngưujcrơxpsxi đnvhxpshhng cóywww đnvhxưujcrqmaic đnvhxvlndng châujcrn lâujcrn đnvhxvlndng đnvhxpzvzu!”  

Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn quay đnvhxpzvzu trừpshhng mắlzskt liếwltkc Lâujcrm Ẩxlhjn.  


“Đgcwqưujcrqmaic đnvhxvlndng châujcrn lâujcrn đnvhxvlndng đnvhxpzvzu thìfdpg sao?”  

ujcrm Ẩxlhjn lạrlbynh nhạrlbyt nóywwwi, anh đnvhxiềpknpu đnvhxwvftng sứkxfac mạrlbynh thâujcrn thểhlxi, tốnvhxc đnvhxwvftpqgcn nhanh hơxpsxn trưujcrywwwc đnvhxóywww hai phầpzvzn, biếwltkn thànvhxnh mộwvftt vầpzvzng sápirwng đnvhxuổncyki theo.  

Nhưujcrng sắlzskc mặeovqt anh cũkhjmng thay đnvhxncyki rấeovqt nhanh, dùuvhwrdsic nànvhxy anh cápirwch Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn tớywwwi nghìfdpgn méqmait, nhưujcrng châujcrn trờjywoi phíussza Bắlzskc cóywww mộwvftt tia sápirwng mạrlbynh mẽltxm đnvhxang chạrlbyy nhanh vềpknp phíussza bọuixdn họuixd.  

Tia sápirwng nànvhxy cóywww khíussz thếwltkrlgiuvhwng mạrlbynh mẽltxm, đnvhxápirwm ngưujcrjywoi Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn hoànvhxn toànvhxn khôrlging thểhlxipirwnh bằvlndng.  

Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn đnvhxvlndng trưujcrywwwc tỏqqwi vẻylwm vui mừpshhng, la to: “Nguyệwvftt Huyềpknpn thápirwnh chủjhgk cứkxfau ta vớywwwi!”  

‘Khôrlging ngờjywo lạrlbyi lànvhx Nguyệwvftt Huyềpknpn!’  

ujcrm Ẩxlhjn thầpzvzm thấeovqy căqmaing thẳeuamng, tuy anh chưujcra từpshhng gặeovqp Nguyệwvftt Huyềpknpn, nhưujcrng cũkhjmng nghe tớywwwi danh tiếwltkng củjhgka ôrlging ta, Nguyệwvftt Huyềpknpn chíussznh lànvhx cung chủjhgk củjhgka Quảpirwng Hànvhxn cung, thựujcrc lựujcrc đnvhxãmakqnvhx đnvhxrlginh cao Thiêfgxpn Thầpzvzn, thậeubkm chíusszywww ngưujcrjywoi đnvhxkkaun rằvlndng ôrlging ta đnvhxãmakqujcrywwwc nửfdpga châujcrn vànvhxo cảpirwnh giớywwwi Thầpzvzn Vưujcrơxpsxng.  

Tuy Lâujcrm Ẩxlhjn rấeovqt tin tưujcrpknpng vànvhxo thựujcrc lựujcrc củjhgka mìfdpgnh, nhưujcrng cũkhjmng tựujcrfdpgnh biếwltkt mìfdpgnh, biếwltkt mìfdpgnh khôrlging phảpirwi đnvhxnvhxi thủjhgk củjhgka Nguyệwvftt Huyềpknpn.  

Quay đnvhxpzvzu bỏqqwi chạrlbyy!  

“Đgcwqâujcry lànvhx ngưujcrjywoi phưujcrơxpsxng nànvhxo?”  

Nguyệwvftt Huyềpknpn đnvhxi tớywwwi hỏqqwii Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn.  

“Lâujcrm Ẩxlhjn củjhgka Triềpknpu Thiêfgxpn cung, ngưujcrjywoi nànvhxy khôrlging thểhlxi thảpirw đnvhxi, nếwltku khôrlging chắlzskc chắlzskn sau nànvhxy sẽltxm thànvhxnh tai họuixda!”  

Bắlzskc Cựujcrc Châujcrn Nhâujcrn vộwvfti nóywwwi.  




“Khôrlging ngờjywo lạrlbyi trưujcrpknpng thànvhxnh đnvhxếwltkn mứkxfac nànvhxy, ngưujcrơxpsxi ởpknp đnvhxâujcry đnvhxqmaii cao thủjhgkrlgi Cựujcrc Tôrlging, ta sẽltxm đnvhxi giếwltkt Lâujcrm Ẩxlhjn!”  

ywwwi xong, Nguyệwvftt Huyềpknpn lậeubkp tứkxfac biếwltkn mấeovqt, xuấeovqt hiệwvftn ởpknppirwch đnvhxóywww nghìfdpgn trưujcrqmaing đnvhxuổncyki theo Lâujcrm Ẩxlhjn.  

ujcrm Ẩxlhjn nhìfdpgn Nguyệwvftt Huyềpknpn cànvhxng ngànvhxy cànvhxng gầpzvzn ởpknp phíussza sau, sắlzskc mặeovqt thay đnvhxncyki.  

Anh nhảpirwy lêfgxpn trêfgxpn khôrlging trung, ngâujcrn quang rựujcrc sápirwng, đnvhxápirwnh mộwvftt chưujcrpknpng vềpknp phíussza Nguyệwvftt Huyềpknpn.  

ylwmm!  

Nguyệwvftt Huyềpknpn cũkhjmng đnvhxápirwnh ra mộwvftt chưujcrpknpng.  

Mộwvftt chưujcrpknpng củjhgka Lâujcrm Ẩxlhjn vànvhx ôrlging ta chạrlbym vànvhxo nhau, cơxpsx thểhlxinvhx thầpzvzn hồkkaun chấeovqn đnvhxwvftng kịkkauch liệwvftt, đnvhxkxfang khôrlging vữvlndng đnvhxưujcrqmaic, Lâujcrm Ẩxlhjn thuậeubkn thếwltk bay ngưujcrjywoi ra ngoànvhxi, chạrlbyy trốnvhxn mộwvftt lầpzvzn nữvlnda.  

‘Khôrlging thểhlxi đnvhxnvhxi đnvhxpzvzu!’  

ujcrm Ẩxlhjn sửfdpg dụfsspng hếwltkt thịkkau lựujcrc cũkhjmng chỉrlgi nhìfdpgn thấeovqy mộwvftt tànvhxn ảpirwnh, trong nhápirwy mắlzskt đnvhxãmakq đnvhxápirwnh ba chưujcrpknpng lêfgxpn ngưujcrjywoi.  

Mộwvftt giâujcry trưujcrywwwc Nguyệwvftt Huyềpknpn còpqgcn ởpknp phíussza trưujcrywwwc, mộwvftt giâujcry sau đnvhxóywwwpknppirwch đnvhxóywww nghìfdpgn trưujcrqmaing, tớywwwi vôrlgipirwnh đnvhxi vôrlgi tung giốnvhxng hệwvftt nhưujcrywwwng ma, hưujcrpirwnh đnvhxpzvzy trờjywoi chẳeuamng khápirwc nànvhxo thầpzvzn tiêfgxpn.  

Thuậeubkt thuấeovqn sápirwt mànvhxrlgi Mộwvftng Châujcrn Nhâujcrn tu luyệwvftn chẳeuamng khápirwc nànvhxo tròpqgc trẻylwm con trưujcrywwwc Nguyệwvftt Huyềpknpn cảpirw.  

“Cựujcrc Hànvhxn Thuấeovqn Sápirwt quyềpknpn!”  

Nguyệwvftt Huyềpknpn đnvhxápirwnh mộwvftt quyềpknpn tớywwwi, lựujcrc đnvhxeovqm xuấeovqt hiệwvftn trong hưujcr khôrlging, khiếwltkn hưujcr khôrlging khôrlging ngừpshhng nổncyk tung.  

Lựujcrc đnvhxeovqm long trờjywoi lởpknp đnvhxeovqt xuyêfgxpn qua ngưujcrjywoi Lâujcrm Ẩxlhjn, lànvhxm rápirwch quầpzvzn ápirwo anh, trêfgxpn ngưujcrjywoi xuấeovqt hiệwvftn mấeovqy lỗwbghpirwu chừpshhng ba tấeovqc, lộwvft ra thầpzvzn huyếwltkt vànvhxujcrơxpsxng cốnvhxt mànvhxu bạrlbyc.  



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.