Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3095 :

    trước sau   

Chưuhmsơrqqsng 3095:

“Hai ngưuhmssvnsi yêuhmsn tâiaszm, chắmnlbc chăkjxmn tôkbimi sẽlhhaqrivm đxqppưuhmsytqdc thi thểqatw củehrva ôkbimng Cửdabnu!”

uhmsơrqqsng Chấswaen bỗgpxang siếehrvt chặsvnst nắmnlbm tay, nghiêuhmsm nghịxuwyipsqi.

iaszy giờsvns anh gầyotcn nhưuhmsipsq thểqatw khẳqugpng đxqppxuwynh, thi thểqatw củehrva lãmnlbo Cửdabnu đxqppãmnlb bịxuwy Black Doctor mang đxqppi.

Black Doctor thàovpunh lậkpunp căkjxmn cứswae nghiêuhmsn cứswaeu dưuhmstravi lòxszjng đxqppswaet phủehrv Hoàovpui Thàovpunh, chuyêuhmsn dùswaeng thi thểqatw củehrva cao thủehrv đxqppqatw nghiêuhmsn cứswaeu, bâiaszy giờsvns đxqppãmnlb tạvmwio ra mấswaey cáoshoi xáoshoc sốclavng Siêuhmsu Phàovpum Cảumzanh rồxcnci.


Sau khi rờsvnsi khỏtitmi chỗgpxauhmsơrqqsng Chấswaen, Mụyotcc Xung triệafscu tậkpunp mộicoat nhóipsqm cao thủehrv củehrva Mụyotcc phủehrv.

“Khôkbimng ngờsvnsuhmsn khốclavn Dưuhmsơrqqsng Chấswaen nàovpuy lạvmwii léywhon hợytqdp táoshoc vớtravi cao thủehrv củehrva Tốclavng Thàovpunh sau lưuhmsng chúrwgeng ta, đxqppxuwynh giúrwgep Tốclavng Thàovpunh nắmnlbm giữicfj phủehrv Hoàovpui Thàovpunh, chúrwgeng ta khôkbimng thểqatw đxqppxcncng ýmfio, phủehrv Hoàovpui Thàovpunh chỉyotcipsq thểqatw thuộicoac vềfwjg chúrwgeng ta!”

Mụyotcc Xung hùswaeng hổehrvipsqi, nghiếehrvn răkjxmng nghiếehrvn lợytqdi: “Bâiaszy giờsvnsovpurwgec Mụyotcc phủehrv nguy hiểqatwm nhấswaet, chúrwgeng ta khôkbimng thểqatw đxqppqatw mặsvnsc mộicoat ngưuhmssvnsi ngoàovpui làovpum loạvmwin ởjftq Mụyotcc phủehrv đxqppưuhmsytqdc. Chúrwgeng ta phảumzai đxqppovpun kếehrvt, khôkbimng thểqatw đxqppqatw mộicoat ngưuhmssvnsi ngoàovpui trởjftq thàovpunh chủehrv nhâiaszn củehrva Mụyotcc phủehrv chúrwgeng ta”.

Nghe thấswaey Mụyotcc Xung nóipsqi thếehrv, nhữicfjng ngưuhmssvnsi kháoshoc đxqppfwjgu nhìqrivn nhau, cũyvmjng khôkbimng cóipsq ai đxqppáoshop lờsvnsi ôkbimng †a ngay cảumza.

“Cậkpunu Mụyotcc, trưuhmstravc khi đxqppi, thàovpunh chủehrv đxqppãmnlb giao Mụyotcc phủehrv cho kiếehrvm kháoshoch Ảarxlnh Tửdabn, kiếehrvm kháoshoch Ảarxlnh Tửdabn lạvmwii giao Mụyotcc phủehrv cho Dưuhmsơrqqsng Chấswaen trưuhmstravc khi đxqppi, chúrwgeng ta đxqppclavi đxqppyotcu vớtravi Dưuhmsơrqqsng Chấswaen, khôkbimng tốclavt lắmnlbm đxqppâiaszu nhỉyotc?”

rwgec nàovpuy, mộicoat ôkbimng lãmnlbo Siêuhmsu Phàovpum Cửdabnu Cảumzanh trung kỳwidb nhìqrivn vềfwjg phíkpuna Mụyotcc Xung, nóipsqi.

Mụyotcc Xung nhíkpunu màovpuy, nóipsqi vớtravi vẻwlqe khôkbimng vui: “Nếehrvu khôkbimng do Dưuhmsơrqqsng Chấswaen, sao Mụyotcc phủehrv chúrwgeng ta lạvmwii phảumzai đxqppclavi mặsvnst vớtravi nguy hiểqatwm ngàovpuy hôkbimm nay chứswae? Hơrqqsn nữicfja, bốclavkbimi đxqppãmnlb giao Mụyotcc phủehrv cho kiếehrvm kháoshoch Ảarxlnh Tửdabn, nếehrvu kiếehrvm kháoshoch Ảarxlnh Tửdabn muốclavn hợytqdp táoshoc vớtravi Tốclavng Thàovpunh, nhưuhmssvnsng phủehrv Hoàovpui Thàovpunh lạvmwii, †ôkbimi sẽlhha khôkbimng cóipsq ýmfio kiếehrvn”.

“Nhưuhmsng bốclavkbimi cũyvmjng khôkbimng nóipsqi sẽlhha giao Mụyotcc phủehrv cho Dưuhmsơrqqsng Chấswaen, cậkpunu ta dựrqqsa vàovpuo đxqppâiaszu đxqppqatwovpun chuyệafscn hợytqdp táoshoc vớtravi ngưuhmssvnsi củehrva Tốclavng Thàovpunh màovpu khôkbimng thưuhmsơrqqsng lưuhmsytqdng vớtravi chúrwgeng ta, còxszjn đxqppxuwynh nhưuhmssvnsng phủehrv Hoàovpui Thàovpunh vốclavn nêuhmsn thuộicoac vềfwjg chúrwgeng †a cho họxszj chứswae?”

Nghe thấswaey thếehrv, ngưuhmssvnsi kia khôkbimng nóipsqi gìqriv nữicfja.

Mụyotcc Xung nhìqrivn quanh, lạvmwinh lùswaeng nóipsqi: “Sao thếehrv? Chảumzang lẽlhha mọxszji ngưuhmssvnsi đxqppãmnlb quêuhmsn tổehrvn thấswaet khổehrvng lồxcncovpuuhmsơrqqsng Chấswaen mang đxqppếehrvn cho Mụyotcc phủehrv àovpu?”

“Cậkpunu Mụyotcc, cậkpunu nóipsqi khôkbimng sai, nếehrvu Dưuhmsơrqqsng Chấswaen khôkbimng mang phiềfwjgn phứswaec đxqppếehrvn cho Mụyotcc phủehrv chúrwgeng ta, sao Mụyotcc phủehrv chúrwgeng ta lạvmwii phảumzai đxqppswaeng trưuhmstravc tai hoạvmwi ngậkpunp đxqppyotcu chứswae?”

Mộicoat cao thủehrv Siêuhmsu Phàovpum Cửdabnu Cảumzanh trung kỳwidb nghiếehrvn răkjxmng nghiếehrvn lợytqdi: Dưuhmsơrqqsng Chấswaen làovpuoshoi tháoshoqriv? Chỉyotc vớtravi chúrwget thựrqqsc lựrqqsc củehrva cậkpunu ta cóipsq thểqatw đxqppvmwii diệafscn cho Mụyotcc phủehrv chúrwgeng ta chắmnlbc?”

“Cậkpunu Mụyotcc, cho dùswae cậkpunu đxqppxuwynh làovpum gìqriv, tôkbimi vẫoxycn ủehrvng hộicoa cậkpunu!”


“Cậkpunu Mụyotcc, tôkbimi cũyvmjng ủehrvng hộicoa cậkpunu!”

Trong lúrwgec nhấswaet thờsvnsi, cảumza đxqppáoshom cao thủehrv củehrva Mụyotcc phủehrv thi nhau lêuhmsn tiếehrvng, tỏtitm ýmfioehrvng hộicoa Mụyotcc Xung.

Họxszj đxqppfwjgu hiểqatwu, tuy Dưuhmsơrqqsng Chấswaen rấswaet mạvmwinh nhưuhmsng vấswaen làovpu ngưuhmssvnsi ngoàovpui, Mụyotcc Xung làovpu con trai Mụyotcc thàovpunh chủehrv, chỉyotc ôkbimng ta cóipsq hy vọxszjng trởjftq thàovpunh thàovpunh chủehrv Mụyotcc phủehrv mớtravi nhấswaet.

Mụyotcc Xung hếehrvt sứswaec hàovpui lòxszjng trưuhmstravc câiaszu trảumza lờsvnsi củehrva đxqppáoshom ngưuhmssvnsi, bèwoyfn ngạvmwio nghẽlhhaipsqi: “Tốclavt lắmnlbm, nếehrvu tấswaet cảumza mọxszji ngưuhmssvnsi đxqppãmnlbehrvng hộicoakbimi, vậkpuny chúrwgeng ta khôkbimng thểqatw thỏtitma hiệafscp trưuhmstravc bấswaet cứswae ai đxqppưuhmsytqdc, đxqppwidbng ai hòxszjng quyếehrvt đxqppxuwynh thay chúrwgeng tai”

“Cậkpunu Mụyotcc, tiếehrvp theo chúrwgeng ta nêuhmsn làovpum gìqriv?”

Mộicoat cao thủehrv Mụyotcc phủehrv chợytqdt hỏtitmi.

Mụyotcc Xung nhìqrivn quanh, mởjftq miệafscng nóipsqi: “Mọxszji ngưuhmssvnsi thửdabnipsqi suy nghĩixko củehrva mìqrivnh đxqppi”.

Tấswaet cảumza mọxszji ngưuhmssvnsi đxqppfwjgu hơrqqsi kinh ngạvmwic, họxszj cứswaeuhmsjftqng Mụyotcc Xung đxqppãmnlb nghĩixko ra cáoshoch đxqppclavi phóipsq tốclavt hơrqqsn, nàovpuo ngờsvns Mụyotcc Xung lạvmwii bảumzao mọxszji ngưuhmssvnsi nóipsqi ra suy nghĩixko củehrva mìqrivnh.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.