Chàng Rể Chiến Thần

Chương 2997 :

    trước sau   

Chưcbplơuetlng 2997:

Khíptvq thếwzjjkllz thuậnufdt tảxzgun ra từlezq kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq vầkripn chỉjxouokzi cảxzgunh giớwfqqi Siêokfwu Phàpxdim Cửptvqu Cảxzgunh hậnufdu kỳkllz nhưcbplng ôirbbng ta đipnkãkeim luyệivagn hókeima đipnkưcbplzjwsc mộzlhrt thanh linh kiếwzjjm, sứkcbhc chiếwzjjn đipnkvtyhu cókeim thểxzgu ngang ngửptvqa vớwfqqi Siêokfwu Phàpxdim Cửptvqu Cảxzgunh đipnkjxounh phong.

Song, đipnkiềvzklu Dưcbplơuetlng Chấvtyhn thấvtyhy khókeim hiểxzguu làpxdi, chẳgwkzng phảxzgui kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq đipnkãkeim thấvtyht bạtjjki trong quájmom trìixldnh đipnkzlhrt phájmom, thâgrbcn thểxzgu bịtjjk thưcbplơuetlng nặpbvvng rồhytfi sao? Vìixld sao còfqatn cókeim thểxzgu duy trìixld thựlezqc lựlezqc ởokzi cảxzgunh giớwfqqi Siêokfwu Phàpxdim Cửptvqu Cảxzgunh hậnufdu kỳkllz nhưcbpl trưcbplwfqqc đipnkókeim?

Ngay khi anh còfqatn đipnkang băhhhpn khoăhhhpn khókeim hiểxzguu, kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq đipnkãkeimirbbng tớwfqqi trưcbplwfqqc mặpbvvt thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh, trưcbplhhhpng kiếwzjjm trong tay vung ra nhanh nhưcbpl đipnkiệivagn.

“Âkripm!”


Ýptvq thứkcbhc cảxzgunh giájmomc trong chiếwzjjn đipnkvtyhu củpeqoa thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh vôirbbxamgng mạtjjknh mẽlezq, ngay khi kiếwzjjm củpeqoa kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq chécbplm vềvzkl phíptvqa lãkeimo ta, lãkeimo ta đipnkãkeim nhanh nhẹuetln bỏpcoy qua côirbbng kíptvqch, châgrbcn dẫhblwm mạtjjknh xuốecpmng mặpbvvt đipnkvtyht, thâgrbcn mìixldnh vọumcot lêokfwn, trájmomnh đipnkưcbplzjwsc chiêokfwu tấvtyhn côirbbng củpeqoa kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq. Mộzlhrt kiếwzjjm kia hạtjjk xuốecpmng, tòfqata nhàpxdi sau lưcbplng thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh đipnkãkeim bịtjjk bổfjcp ra.

Nhữuetlng cao thủpeqo đipnkang giao chiếwzjjn quanh đipnkókeim đipnkvzklu ngừlezqng tay, khiếwzjjp sợzjws nhìixldn vềvzkl phíptvqa tòfqata biệivagt thựlezq hai tầkripng vừlezqa bịtjjk chécbplm làpxdim đipnkôirbbi.

“Thàpxdinh chủpeqo, ôirbbng khôirbbng sao chứkcbh?”

Kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq nhìixldn Mụumcoc thàpxdinh chủpeqo đipnkãkeim bịtjjk thưcbplơuetlng khắgwkzp ngưcbplhhhpi, lo lắgwkzng hỏpcoyi.

Mụumcoc thàpxdinh chủpeqo nhẹuetl nhàpxding lắgwkzc đipnkkripu, lau vếwzjjt májmomu nơuetli khókeime miệivagng, quay lạtjjki nhìixldn kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq liềvzkln hỏpcoyi: “Đajndzlhrt phájmom thấvtyht bạtjjki nhưcbplng vẫhblwn duy trìixld thựlezqc lựlezqc vốecpmn cókeim?”

Kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq gậnufdt đipnkkripu.

“Ha ha, tốecpmt lắgwkzm.”

Mụumcoc thàpxdinh chủpeqo lậnufdp tứkcbhc cưcbplhhhpi lớwfqqn.

Vừlezqa rồhytfi giao đipnkvtyhu vớwfqqi thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh, Mụumcoc thàpxdinh chủpeqo đipnkãkeim gầkripn nhưcbpl kiệivagt lựlezqc, nếwzjju còfqatn tiếwzjjp tụumcoc đipnkájmomnh nữuetla, rấvtyht cókeim thểxzgu ôirbbng lãkeimo sẽlezq mấvtyht mạtjjkng.

Đajndúnufdng lúnufdc nàpxdiy, kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq lạtjjki hồhytfi phụumcoc sứkcbhc chiếwzjjn đipnkvtyhu cũzrst, bưcbplwfqqc vàpxdio cuộzlhrc chiếwzjjn.

“Sao lạtjjki thếwzjj đipnkưcbplzjwsc?”

Thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh vừlezqa nécbpl đipnkưcbplzjwsc mộzlhrt kiếwzjjm củpeqoa kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvqzrstng đipnkãkeim nhìixldn ra, lãkeimo ta khiếwzjjp sợzjws ra mặpbvvt, đipnkhytfng thờhhhpi cựlezqc kìixld khôirbbng cam tâgrbcm, nghiếwzjjn răhhhpng nghiếwzjjn lợzjwsi nókeimi: ‘Quájmom trìixldnh đipnkzlhrt phájmom bịtjjk giájmomn đipnkoạtjjkn, cókeim thểxzgu sốecpmng đipnkãkeimpxdiixldptvqch rồhytfi, vìixld sao ôirbbng còfqatn giữuetl đipnkưcbplzjwsc thựlezqc lựlezqc Siêokfwu Phàpxdim Cửptvqu Cảxzgunh hậnufdu kỳkllz nhưcbpl thếwzjj?”

Kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvqcbplhhhpi lạtjjknh mộzlhrt tiếwzjjng: “Ôhgosng nghĩkannirbbi sẽlezqkeimi cho ôirbbng biếwzjjt sao?”


Dứkcbht lờhhhpi, ôirbbng ta đipnkãkeim di chuyểxzgun, xájmomch linh kiếwzjjm lao vềvzkl phíptvqa thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh.

Thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh kiêokfwng kịtjjk liếwzjjc nhìixldn thanh linh kiếwzjjm trong tay kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq, khôirbbng dájmomm coi thưcbplhhhpng, ngay khoảxzgunh khắgwkzc kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq vung kiếwzjjm chécbplm tớwfqqi liềvzkln vộzlhri nécbpl ngưcbplhhhpi.

“Âkripm ầkripm ầkripm!”

Kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq đipnkokfwn cuồhytfng vung kiếwzjjm chécbplm, mỗyjnli mộzlhrt chiêokfwu kiếwzjjm chécbplm ra đipnkiềvzklu sẽlezq tạtjjko thàpxdinh thưcbplơuetlng tổfjcpn cựlezqc lớwfqqn, mặpbvvt đipnkvtyht liêokfwn tụumcoc xuấvtyht hiệivagn thêokfwm nhữuetlng vếwzjjt kiếwzjjm dàpxdii.

Thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh khôirbbng thểxzguixldm đipnkưcbplzjwsc cơuetl hộzlhri nàpxdio tiếwzjjp cậnufdn kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq, chỉjxoukeim thểxzgu liêokfwn tụumcoc nécbpl trájmomnh.

Từlezq thanh trưcbplhhhpng kiếwzjjm trong tay kiếwzjjm khájmomch Ảhhhpnh Tửptvq, lãkeimo ta đipnkãkeim cảxzgum nhậnufdn đipnkưcbplzjwsc mộzlhrt sựlezq uy hiếwzjjp cựlezqc lớwfqqn, cảxzgunh giớwfqqi võkllz thuậnufdt củpeqoa lãkeimo ta đipnkãkeim cao đipnkếwzjjn mứkcbhc nàpxdiy, thứkcbh khiếwzjjn lãkeimo ta thấvtyhy sợzjwskeimi chỉjxoukeim thểxzgupxdi linh khíptvqpxdi thôirbbi.

“Giỏpcoyi lãkeimm!”

Thàpxdinh chủpeqo Hoàpxdii Thàpxdinh nghiếwzjjn răhhhpng nghiếwzjjn lợzjwsi, ájmomnh mắgwkzt chòfqatng chọumcoc nhìixldn thẳgwkzng vàpxdio Mụumcoc thàpxdinh chủpeqo, nókeimi: “Cájmomc ngưcbplhhhpi cứkcbh chờhhhp đipnkvtyhy, tôirbbi sẽlezqfqatn trởokzi lạtjjki!”

keimi xong, lãkeimo ta lậnufdp tứkcbhc quay lưcbplng bỏpcoy chạtjjky.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.