Chàng Rể Chiến Thần

Chương 2949 :

    trước sau   

Chưuqguơepsgng 2949:

Trong lầxbthn lùlythi lạzawki nàrqqky, thàrqqknh chủsuqe Hoàrqqki Thàrqqknh lùlythi vềdsta sau mưuqguhvlni bưuqguqclnc, còwybin Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe chỉjayelythi táhvlnm bưuqguqclnc thôeogoi.

Tuy chỉjaye chêdcutnh nhau hai bưuqguqclnc, nhưuqgung đpgbcãzavx đpgbcsuqe đpgbckogrddxdi lêdcutn kếkxxtt quảxpcy trong trậrlwxn chiếkxxtn ởkxtw cấqraup bậrlwxc củsuqea họnjcy rồddvxi.

Sắliclc mặodwyt củsuqea thàrqqknh chủsuqe Hoàrqqki Thàrqqknh hếkxxtt sứkkvcc khóddxd coi, tuy lãzavxo ta đpgbcãzavx cảxpcym nhậrlwxn đpgbcưuqguingec răzawkng thựwbkuc lựwbkuc củsuqea Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe mạzawknh hơepsgn lãzavxo ta mộjjtut chúgvqwt, nhưuqgung khi thua ôeogong lãzavxo, lãzavxo ta vẫpwzdn thấqrauy khóddxd chấqraup nhậrlwxn.

Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe lạzawknh lùlythng hỏepsgi: “Ôvlfdng muốsuqen đpgbcáhvlnnh nữdcuta khôeogong?”


Thậrlwxt ra ôeogong lãzavxo cũbpukng đpgbcang rấqraut lo lắliclng, bởkxtwi vìxbth đpgbcãzavx chígvqwn phúgvqwt kểkogr từuang khi Phùlythng Tiểkogru Uyểkogrn châgoaum cứkkvcu xong rồddvxi.

Phùlythng Tiểkogru Uyểkogrn cũbpukng đpgbcãzavxddxdi chỉjayeddxd thểkogr giúgvqwp châgoaun ôeogong lãzavxo hồddvxi phụkxxtc trong mưuqguhvlni phúgvqwt thôeogoi.

Nếkxxtu thàrqqknh chủsuqe Hoàrqqki Thàrqqknh vẫpwzdn muốsuqen đpgbcáhvlnnh tiếkxxtp, ôeogong lãzavxo sẽeadv bịddvx lộjjtu mấqraut.

gvqwc nàrqqky ôeogong lãzavxo đpgbcãzavx cảxpcym nhậrlwxn đpgbcưuqguingec châgoaun mìxbthnh đpgbcang mấqraut cảxpcym giáhvlnc dầxbthn, códdxd lẽeadv chỉjaye chốsuqec láhvlnt nữdcuta thôeogoi, ôeogong lãzavxo sẽeadv khôeogong kiêdcutn trìxbth nổdslwi nữdcuta.

Nghĩqpyw tớqclni đpgbcâgoauy, trong mắliclt Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqeddxde lêdcutn vẻtsix đpgbcdcutn cuồddvxng.

Khígvqw thếkxxt cuồddvxng bạzawko hơepsgn nữdcuta lan ra từuang ngưuqguhvlni ôeogong lãzavxo.

“Rầxbthm rầxbthm rầxbthm!”

Mặodwyt đpgbcqraut dưuqguqclni châgoaun ôeogong lãzavxo nứkkvct toáhvlnc, nhữdcutng khe nứkkvct nhưuqgu mạzawkng nhậrlwxn lan ra bốsuqen phígvqwa.

“Mạzawknh thậrlwxt!”

Cao thủsuqe củsuqea Mụkxxtc phủsuqekxtwhvlnch đpgbcóddxd khôeogong xa đpgbcdstau códdxd vẻtsix kinh hãzavxi.

Sắliclc mặodwyt củsuqea thàrqqknh chủsuqe Hoàrqqki Thàrqqknh hếkxxtt sứkkvcc khóddxd coi, đpgbcưuqguơepsgng nhiêdcutn lãzavxo ta códdxd thểkogr cảxpcym nhậrlwxn đpgbcưuqguingec việuangc khígvqw thếkxxt củsuqea Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe đpgbcang mạzawknh hơepsgn, đpgbcsuqei phưuqguơepsgng đpgbcddvxnh đpgbcáhvlnnh mộjjtut trậrlwxn sốsuqeng còwybin àrqqk?

Hồddvxi nãzavxy hai ngưuqguhvlni chưuqgua đpgbcáhvlnnh thậrlwxt, nhưuqgung cũbpukng đpgbcãzavx biếkxxtt đpgbcưuqguingec thăzawkng thua, nếkxxtu tiếkxxtp tụkxxtc, códdxd lẽeadv họnjcy sẽeadv phảxpcyi lưuqgusgring bạzawki câgoauu thưuqguơepsgng mấqraut.

Thàrqqknh chủsuqe Hoàrqqki Thàrqqknh biếkxxtt, cho dùlyth cảxpcy hai đpgbcdstau bịddvx thưuqguơepsgng, bêdcutn bịddvx thưuqguơepsgng nghiêdcutm trọnjcyng hơepsgn cũbpukng sẽeadvrqqkzavxo ta.


“Hôeogom nay tôeogoi thual”

Thàrqqknh chủsuqe Hoàrqqki Thàrqqknh chợinget nóddxdi rồddvxi quáhvlnt lớqclnn: “Dưuqguơepsgng Chấqraun, códdxd giỏepsgi thìxbth cứkkvc trốsuqen ởkxtw Mụkxxtc phủsuqe cảxpcy đpgbchvlni đpgbci!”

zavxo ta nóddxdi rồddvxi quay ngưuqguhvlni rờhvlni đpgbci.

Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe vừuanga đpgbckkvcng thẳliclng cũbpukng khôeogong chịddvxu nổdslwi nữdcuta, châgoaun ôeogong lãzavxo mềdstam nhũbpukn, chuẩeogon bịddvx ngãzavx xuốsuqeng.

Đbeoaúgvqwng lúgvqwc nàrqqky, kiếkxxtm kháhvlnch Ảingenh Tửrlwx bỗeogong bưuqguqclnc đpgbcếkxxtn, đpgbcsgri Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe, nghiêdcutm nghịddvxddxdi: “Thàrqqknh chủsuqe, ôeogong khôeogong sao chứkkvc?”

gvqwc nàrqqky Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe hếkxxtt sứkkvcc yếkxxtu ớqclnt, châgoaun khôeogong còwybin chúgvqwt sứkkvcc lựwbkuc nàrqqko.

Kiếkxxtm kháhvlnch Ảingenh Tửrlwx vộjjtui bưuqguqclnc đpgbcếkxxtn đpgbcsgri ôeogong lãzavxo, sắliclc mặodwyt vôeogolythng nghiêdcutm nghịddvx: “Thàrqqknh chủsuqe, rốsuqet cuộjjtuc đpgbcãzavx xảxpcyy ra chuyệuangn gìxbth thếkxxt?”

Vớqclni thựwbkuc lựwbkuc củsuqea kiếkxxtm kháhvlnch Ảingenh Tửrlwx, ôeogong ta códdxd thểkogr cảxpcym nhậrlwxn rõsvcn rằfglzng khígvqw thếkxxt củsuqea Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe bỗeogong giảxpcym mạzawknh, hoàrqqkn toàrqqkn kháhvlnc xa ngưuqguhvlni áhvlnp đpgbcxpcyo thàrqqknh chủsuqe Hoàrqqki Thàrqqknh lúgvqwc nãzavxy.

Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe khẽeadv lắliclc đpgbcxbthu, trầxbthm giọnjcyng nóddxdi: “Đbeoaưuqgua tôeogoi vềdsta trưuqguqclnc đpgbci!”

Kiếkxxtm kháhvlnch Ảingenh Tửrlwx khôeogong nóddxdi gìxbth nữdcuta, vộjjtui đpgbcưuqgua Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe vềdsta chỗeogokxtw.

“Thàrqqknh chủsuqei”

Mụkxxtc Hoa đpgbcãzavx chờhvln sẵdstan ởkxtw chỗeogokxtw củsuqea Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe, thấqrauy kiếkxxtm kháhvlnch Ảingenh Tửrlwx đpgbcưuqgua Mụkxxtc thàrqqknh chủsuqe vềdsta, lãzavxo ta vộjjtui đpgbceogoy xe lăzawkn bưuqguqclnc đpgbcếkxxtn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.