Chàng Rể Chiến Thần

Chương 2927 :

    trước sau   

Chưvyouơedlwng 2927:

Nhưvyoung ôtfjpng lãfijgo vừytbia đlblzuzvqng đlblzưvyouwnvvc mộuzvqt nửnqvha thìfijg lạlblzi ngồudbgi xuốlrqung xe lătbian.

“Thàqomunh chủzgpk!”

Mụedlwc Hoasợwnvv hếedlwt hồudbgn, vộuzvqi bưvyoucalec đlblzếedlwn, đlblzqomunh đlblzgwua Mụedlwc thàqomunh chủzgpk.

Mụedlwc thàqomunh chủzgpk quábcfnt: “Cứuzvq kệtenptfjpi!”


Ôigkdng lãfijgo nólrqui rồudbgi lạlblzi run rẩznefy đlblzuzvqng dậlzany, cũbvlwng nhưvyou hồudbgi nấlblzy, châudbgn ôtfjpng lãfijgo cứuzvq khuyu xuốlrqung, khôtfjpng sao đlblzuzvqng thẳbcfnng nổkbzmi.

Nhưvyoung ôtfjpng lãfijgo khôtfjpng hềzgpk nảrvsbn lònkqbng, vẫanzyn kíqxlzch đlblzuzvqng thửnqvh đlblzuzvqng dậlzany hếedlwt lầtvukn nàqomuy tớcalei lầtvukn khábcfnc.

Trưvyoucalec ábcfnnh nhìfijgn chătbiam chúhmgy củzgpka tấlblzt cảrvsb mọzgpki ngưvyougqvxi, ôtfjpng lãfijgo ngàqomuy càqomung đlblzuzvqng thẳbcfnng hơedlwn.

Sau khôtfjpng biếedlwt bao nhiêbcfnu lầtvukn thửnqvh, rốlrqut cuộuzvqc ôtfjpng lãfijgo cũbvlwng đlblzuzvqng dậlzany, chỉsqpilrqu đlblziềzgpku châudbgn ôtfjpng lãfijgo liêbcfnn tụedlwc run rẩznefy, rõfpgzqomung đlblzang phảrvsbi chịqomuu ábcfnp lựtthec rấlblzt lớcalen.

“Ha ha ha hai”

Mụedlwc thàqomunh chủzgpk phábcfnbcfnn cưvyougqvxi, chảrvsby cảrvsbvyoucalec mắmwumt vìfijgqxlzch đlblzuzvqng: “Tôtfjpi cólrqu thểlfvo đlblzuzvqng dậlzany! Tôtfjpi cólrqu thểlfvo đlblzuzvqng dậlzany rồudbgi! Ha ha ha hai”

Nhữcmuhng ngưvyougqvxi khábcfnc cũbvlwng vôtfjpvgzfng kinh ngạlblzc, nhấlblzt làqomu Mụedlwc Hoa, lãfijgo ta biếedlwt rõfpgz vếedlwt thưvyouơedlwng củzgpka Mụedlwc thàqomunh chủzgpk nghiêbcfnm trọzgpkng đlblzếedlwn mứuzvqc nàqomuo, ôtfjpng lãfijgo đlblzãfijg ngồudbgi xe lătbian bao nătbiam rồudbgi.

Trong khoảrvsbng thờgqvxi gian nàqomuy, nhàqomu họzgpk Mụedlwc đlblzãfijg mờgqvxi vôtfjp sốlrqubcfnc sĩjjem nổkbzmi tiếedlwng, nhưvyoung khôtfjpng ai cólrqu thểlfvo giúhmgyp châudbgn Mụedlwc thàqomunh chủzgpklrqu cảrvsbm giábcfnc lạlblzi. Nhưvyoung hôtfjpm nay, Phùvgzfng Tiểlfvou Uyểlfvon mớcalei chữcmuha cho Mụedlwc thàqomunh chủzgpk lầtvukn đlblztvuku tiêbcfnn, ôtfjpng lãfijgo đlblzãfijg đlblzuzvqng dậlzany đlblzưvyouwnvvc rÖÕqinpI.

Mụedlwc thàqomunh chủzgpkvyougqvxi lớcalen: “Tiểlfvou Uyểlfvon, cảrvsbm ơedlwn côtfjp, rấlblzt cảrvsbm ơedlwn côtfjp, nếedlwu côtfjp khôtfjpng chêbcfn thìfijgfijgy nhậlzann tôtfjpi làqomum ôtfjpng nộuzvqi nuôtfjpi, sau nàqomuy, côtfjp chíqxlznh làqomutfjpng chúhmgya nhỏigkd củzgpka Mụedlwc phủzgpk!”

Phùvgzfng Tiểlfvou Uyểlfvon ngơedlw ngábcfnc, côtfjp ta nhậlzann đlblzưvyouwnvvc cuộuzvqc gọzgpki từytbivyouơedlwng Chấlblzn nêbcfnn mớcalei chạlblzy tớcalei Mụedlwc phủzgpk đlblzlfvo chữcmuha cho Mụedlwc thàqomunh chủzgpk, chứuzvq khôtfjpng đlblzqomunh nhậlzann ôtfjpng nộuzvqi nuôtfjpi gìfijg đlblzólrqu.

tfjp ta nhìfijgn vềzgpk phíqxlza Dưvyouơedlwng Chấlblzn, Dưvyouơedlwng Chấlblzn mỉsqpim cưvyougqvxi: “Tiểlfvou Uyểlfvon, nếedlwu Mụedlwc thàqomunh chủzgpk đlblzudbgng ýblcq nhậlzann em làqomum chábcfnu gábcfni, đlblzâudbgy chíqxlznh làqomu vinh hạlblznh củzgpka eml”

Nghe thấlblzy Dưvyouơedlwng Chấlblzn nólrqui thếedlw, Phùvgzfng Tiểlfvou Uyểlfvon mớcalei nhìfijgn vềzgpk phíqxlza Mụedlwc thàqomunh chủzgpk, mỉsqpim cưvyougqvxi: “Chábcfnu rấlblzt sẵkbzmn lònkqbng ạlblz! Ôigkdng nộuzvqi Mụedlwc!”

Mụedlwc thàqomunh chủzgpkvyougqvxi lớcalen: “Ha ha! Tốlrqut lắmwumm!


Chábcfnu gábcfni ngoan củzgpka ôtfjpng!”

Mụedlwc Hoa đlblzuzvqng cạlblznh cũbvlwng hơedlwi kinh ngạlblzc, đlblzãfijgudbgu lắmwumm rồudbgi Mụedlwc thàqomunh chủzgpk khôtfjpng vui vẻtbiavyougqvxi lớcalen nhưvyou thếedlw, nhưvyoung khi nghĩjjem tớcalei nỗhmgyi đlblzau bao nătbiam vìfijg châudbgn bịqomuqomun tậlzant củzgpka Mụedlwc thàqomunh chủzgpk, lãfijgo ta lạlblzi cólrqu thểlfvo hiểlfvou đlblzưvyouwnvvc.

Mụedlwc Hoa mỉsqpim cưvyougqvxi, nhìfijgn vềzgpk phíqxlza Phùvgzfng Tiểlfvou Uyểlfvon, hơedlwi khom ngưvyougqvxi: “Chúhmgyc mừytbing côtfjp Phùvgzfng nhétfsg!”

Mụedlwc thàqomunh chủzgpk trừytbing mắmwumt nhìfijgn Mụedlwc Hoa rồudbgi nólrqui: “Đblcqưvyouwnvvc nhậlzann Tiểlfvou Uyểlfvon làqomum chábcfnu gábcfni làqomu vinh hạlblznh củzgpka tôtfjpi, ôtfjpng nêbcfnn chúhmgyc mừytbing tôtfjpi vìfijglrqu đlblzuzvqa chábcfnu ưvyouu túhmgy nhưvyou thếedlw mớcalei đlblzúhmgyng”.

Mụedlwc Hoa cưvyougqvxi nólrqui: “Do tôtfjpi nólrqui sai, chúhmgyc mừytbing thàqomunh chủzgpklblz!”

Mụedlwc thàqomunh chủzgpk nhìfijgn Phùvgzfng Tiểlfvou Uyểlfvon rồudbgi nhìfijgn vềzgpk phíqxlza Dưvyouơedlwng Chấlblzn, mỉsqpim cưvyougqvxi: “Dưvyouơedlwng Chấlblzn, trừytbi cảrvsbm ơedlwn Tiểlfvou Uyểlfvon ra, tôtfjpi cònkqbn phảrvsbi cảrvsbm ơedlwn cậlzanu nữcmuha! Nếedlwu khôtfjpng cólrqu cậlzanu, tôtfjpi cũbvlwng khôtfjpng cólrqu đlblzuzvqa chábcfnu gábcfni ưvyouu túhmgy nhưvyou Tiểlfvou Uyểlfvon, cậlzanu cứuzvqbcfnn tâudbgm, chỉsqpi cầtvukn tôtfjpi cònkqbn sốlrqung, cho dùvgzf thàqomunh chủzgpk Hoàqomui Thàqomunh đlblzíqxlzch thâudbgn tớcalei Mụedlwc phủzgpk, tôtfjpi cũbvlwng khôtfjpng đlblzlfvo cậlzanu cólrqu chuyệtenpn gìfijg”.

vyouơedlwng Chấlblzn mỉsqpim cưvyougqvxi: “Vậlzany cảrvsbm ơedlwn Mụedlwc thàqomunh chủzgpk nhétfsg!”

Mụedlwc thàqomunh chủzgpk gậlzant nhẹnqvh đlblztvuku rồudbgi nólrqui: “Hồudbgi nấlblzy Tiểlfvou Uyểlfvon đlblzãfijg tốlrqun rấlblzt nhiềzgpku sứuzvqc lựtthec đlblzlfvo chữcmuha cho.

tfjpi, tôtfjpi cũbvlwng khôtfjpng làqomum phiềzgpkn nữcmuha, Tiểlfvou Uyểlfvon, chábcfnu nghỉsqpi ngơedlwi đlblzi”.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.